watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Tình Yêu Của Thiếu Gia
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


-Á Á Á Á_cô bé tái mặt,hét thật to.
Tiếng hét làm kinh động bác sĩ và mấy cô y tá.Ron cũng hoảng hốt đẩy cửa vào.
-Khuôn mặt...mặt...._Sin run run chỉ tay về phía tấm kính.
Vị bác sĩ như biết chuyện,nhìn cô y tá đầy tức giận vì đã sơ xuất kéo không kĩ tấm rèm để hở ra một khoảng.
Cô y tá luống cuống chạy đến kéo tấm rèm cửa lại.
Sin sợ hãi tim đập thình thịch và khóc thét lên vì trông cô bé trong tấm kính cửa sổ không khác gì...Triệu Vy trong Họa Bì 2!
Ron ôm chầm lấy cô bé,vỗ vỗ vai an ủi và cố tìm lý do để cho cô bé tin là mặt mình không bị gì cả.
-Mặt em có bị làm sao đâu,chẳng qua đó là vết ố trên cửa kính nên mới nhìn ra vậy thôi.Đừng khóc nữa nha.
-Dạ đúng rồi,tại phòng này lâu quá không rửa kính cửa sổ nên mới bị cả một vết ố như thế này,đôi khi mấy cô y tá nhìn vào cũng giật mình nữa đấy_bác sĩ cười trừ “chữa cháy”.
-Vậy bác sĩ thay băng rồi phải không,tôi có thể dắt đi được rồi chứ?_Ron đưa ánh mắt sắc lẻm nhìn bác sĩ và mấy y tá rồi cùng Sin đi ra khỏi phòng.
...
Bước ra khỏi cửa Sin đã chạy ào đến phòng bệnh.Cô bé vẫn còn khóc tuy đã nghe những lời trấn an từ bác sĩ.
Ron ngồi xuống bên cạnh,nhẹ nhàng nói:
-Hay đi ăn kem đi,em muốn ăn bao nhiêu cũng được.
-Mặt em xấu lắm hả?mặt em có thẹo thật ư?_Sin nói trong tiếng nấc.
-Làm gì có,chẳng lẽ em không tin lời của mọi người sao?chẳng phải hôm nay anh đã hứa sẽ dắt em đi ăn kem vậy mà bây giờ em ngồi khóc sướt mướt ở đây thì sao mà anh thực hiện lời hứa được_Ron đưa tay lau đi mấy giọt nước mắt đang rơi lã chã trên khuôn mặt cô bé.
...
Hồi lâu im lặng,Sin mới khẽ nắm lấy cánh tay Ron.Nói:
-Em muốn ăn kem chocolate,vani.Muốn đi công viên trò chơi và muốn xem phim,nói chung là muốn đi tất!Nhưng em muốn đi cùng mọi người.
-Ok,anh sẽ dắt em đi bất cứ chỗ nào em muốn,miễn sao Sin của anh vui là được_Ron cười.
.................
Đình Quân và Long cũng đi theo,trong suốt những ngày đầu tiên gặp nhau Quân là người đã giúp đỡ cho Sin nhiều nhất,Long cũng không kém cạnh.Họ đều dành một tình cảm đặc biệt cho chị hai và thủ lĩnh của mình.
Điểm đến đầu tiên là một tiệm kem nổi tiếng cực kì ngon.
Sin ngồi trong quán này mà nhớ đến Hải Phong,lúc đó cậu và Sin cũng đến chỗ này ăn cùng nhau sau đó thì bắt gặp Ron báo hại phải chạy thấy mồ vì sợ Ron đuổi theo.Cô bé mỉm cười,vậy mà mới đó cậu ấy đã sang nước ngoài.
-Nghĩ gì mà vui vậy chị_Long tròn mắt hỏi.
-100% là nghĩ đến cái bữa “luồng gió mát” hôm bữa.Đình Quân,cậu có nhớ không?_Ron xen vào,châm chọc.
-A,”luồng gió mát mang tên Sin”.Em còn nhớ y hôm đó thằng Kiên đã nghệch mặt ra không hiểu gió thiên nhiên từ đâu luồng vào nữa_Đình Quân cũng “xía” vào chọc cô bé cùng cậu nhóc.
Rồi ba người cười phá lên,riêng cô bé thì ngượng nghịu gãi gãi đầu thắc mắc.
-Sao mọi người biết vậy??
-Sin mà,gì chứ em thì mấy đứa nó quá rành!
.............
Cả 4 người cùng đi với nhau đến tối mới về.Hên là tính cách Sin vốn mau quên và không chấp (hoặc không nhớ) đến chuyện cũ nên vụ “vết ố” hồi sáng cô bé đã quên bén đi nhờ buổi đi chơi hôm nay,chỉ cần làm cho Sin vui và không nghĩ ngợi là được.
..bạn đang đọc truyện tại topkute.net,hãy nhớ tên wap và lưu lại nhé...
Chap 55: kẻ xuất hiện trong bóng đêm.

Xe Ron đang tiến vào cổng bệnh viện thì bị cả nhóm người bao vậy,tay lăm lăm mấy cây gậy bự chảng.Một tên đầu đàn lấy cái cây gõ gõ vào cửa kiếng.
-Thằng thủ lĩnh Dark bước ra đây!
-Đi chơi còn không yên với đám cu hồn này_Long bực mình,lẩm bẩm trong miệng.
Sin hoảng sợ,ngước nhìn Ron.
-Long dắt Sin vào trước đi,một mình tôi với Đình Quân đủ rồi.Còn Sin nhớ vào rồi ngủ liền đi,anh vô mà còn thức là biết tay.
-Không được đâu anh,mình bị bao vây rồi,giờ mà ra khó mà dắt chị hai theo được.Tụi nó biết.
-Lúc tôi và anh Ron ra thì cứ tông thẳng vào tụi nó,đứa nào không tránh thì chết.
Long gật đầu.
Ron và Đình Quân vừa mở cửa xe và bước ra thì cùng lúc Long đạp ga làm cả bọn ấy giật mình né sang một bên.
-Còn ai trong đó?_tên đầu đàn hất hàm hỏi.
-Tài xế,tới ông già mày còn kiếm chuyện nữa sao?người mày cần đang ở đây mày quan tâm tên tài xế ấy làm gì_Ron nhếch mép -Xông vào từng tên hay một lượt,nhanh rồi biến khỏi chỗ này!
..........................
Long đỗ xe ở ga ra rồi dắt nhanh Sin vào thang máy bệnh viện và lên phòng.
-Hay kêu người ra giúp họ đi,cả đám vậy..._Sin lo lắng.
-Không sao,cả đám đó là bọn tép riu thôi chị.Một mình anh Ron đủ tiếp rồi_Long cười.
-Ừm...vậy tôi đi ngủ nha,chừng nào Ron vào nhớ kêu nhé!
-Dạ,em ra ngoài.Chị ngủ ngon_Long bước ra rồi nhẹ đóng cửa lại.
Giờ cũng đã gần muộn,cơn buồn ngủ mau chóng ập đến Sin.
...................
1h khuya...
Sin choàng thức dậy,đột nhiên tim cô bé đập thình thịch mồ hôi vã ra như tắm.Nhìn xung,chợt cô bé cảm thấy hôm nay không khí u ám lạ thường và có cái gì đó lạnh lạnh sống lưng,mở điện ra xem giờ thì thấy có 1 tin nhắn từ Ron.Ron nói hôm nay phải về nhà không ở bệnh viện được.
Sin vớ tay mở cái công tắc điện nhưng bị ai đó nắm lại.Cô bé hoảng hốt la toáng lên và tay chưa chạm tới công tắc điện thì nó đã tự mở,nhưng là công tắc đèn ngủ.Màu đèn phát ra đỏ đỏ càng tăng thêm tính quái đản.
Sin quay mặt qua thì bắt gặp...Thùy Như ngồi kế bên.
Cô bé giật mình.Thùy Như ngước nhìn,khẽ nói bằng giọng nhẹ nhàng.
-Như đây,bạn làm gì mà sợ thế?
-Hả?bạn làm gì ở đây?làm mình cứ tưởng..._Sin thở phào nhẹ nhõm rồi vớ tay định mở cái công tắc đèn nhưng một lần nữa Thùy Như đã nắm lại.
-Đừng mở,mình thích thế này!
-Bạn vào đây hồi nào mình không biết luôn đó.
-Mình vào lâu rồi,lâu lắm rồi...
Sin cảm thấy hôm nay cô bạn có vẻ rùng rợn,ma quái.Đầu tóc để lòa xòa che cả khuôn mặt,giọng nói thì lạnh lẽo như người...cõitrên,hành động lại khó hiểu và nhẹ nhàng y chan...
-Hôm nay chúng ta sẽ chơi một trò chơi.
-Trò gì?hôm nay bạn bị sao vậy?bạn làm mình sợ rồi đó_Sin trợn mắt.
Cô bé bắt đầu hoảng lên,mồ hôi vã ra vì Thùy Như đang từ từ tiến lại gần cô bé.
-Đã lâu rồi bạn không soi kiếng đúng không,hôm nay mình có đem đến này.Chúng ta cùng thi xem ai đẹp nhất nhé!
-Kiếng ư?soi vào giờ này?_Sin sờ sợ nhưng thật sự cũng lâu rồi cô bé không nhìn kiếng,không biết sau vết dao của Uyên Nhi khuôn mặt cô bé có bị gì không.Ron và các bác sĩ đều nói không sao nhưng cô bé chưa từng nhìn lại khuôn mặt mình hơn một tháng nay rồi.Sin rất tò mò và hồi hộp.
-Vậy mình đưa cái kiếng cho bạn nhé,chắc Ron không cho bạn soi chứ gì.Anh ấy ác thật đó_cô ta đưa tay lấy cái gương kế bên mình và đưa cho Sin.

CHAP 56: Cú sốc.

Sin đưa tay cầm tấm kiếng lên nhưng cô bé rút tay lại,Thùy Như nhíu mày.
-Không dám cầm thì để mình cầm dùm cho nhé!
Rồi cô ta đưa tấm kiếng ra trước mặt Sin.
-Á_cô bé thét lên.
Trong tấm kiếng là khuôn mặt Sin với nguyên một vết thẹo dài ngoằn lồi lõm.Sin không dám tin vào mắt mình nữa,khuôn mặt cô bé đây sao?sao nó lại trở nên thế này!!?
-Thấy gì chưa,mặt mày bây giờ nhìn chẳng khác nào một con quỉ đội lớp người.Thật kinh tởm_Thùy Như nhếch môi.
-Không,người trong kiếng không phải là mình,không...KHÔNG PHẢI!!
Và Thùy Như tiếp tục chế giễu Sin,cô ta hất cằm cô bé lên rồi dùng tay sờ vào vết sẹo ấy.
-Mày bây giờ trông thật là xấu xí.
Sin giận dữ hất tay Thùy Như ra rồi đẩy cô ta té xuống giường.Nhưng với việc đẩy nhẹ nhàng đó chẳng ăn thua gì,cô ta từ từ đứng lên rồi quơ lấy tấm kiếng.
-Nhìn đi,nhìn cho kĩ khuôn mặt mày đi.Đây là cái giá của mày đó con khốn,tại mày,tại mày và con ngu ngốc Uyên Nhi ấy đã hại nhà tao,tại mày đã làm cho những người thân của tao phải xa lánh tao.Tao không có hại mày đêm hôm đó,là con kia mày biết không,vậy mà mày đã nói gì với Ron để anh ta đến tận nhà tao đòi đuổi cả nhà tao.Chính vì vậy mà ba tao đã lên cơn đau tim mà chết,ông ấy đã chết rồi.CHẾT RỒI MÀY CÓ BIẾT KHÔNG?_Thùy Như gào lên.
-Ba...ba bạn đã...
-Ừ,ông ấy chết rồi.Trong khi tao đau khổ vì mất người thân thì mày lại ở đây hưởng thụ cái thứ tình yêu chết tiệt ấy của mày.Mày là đồ độc ác!
Sin như á khẩu không nói được tiếng nào,cô bé chỉ hướng đôi mắt sợ sệt run rẩy về phía Như làm cho cô ta càng thêm phẫn nộ.
-Mày biết cái tên Sin của mày có ý nghĩa gì không?Hahaha,Sin là tội lỗi đấy,từ lúc sinh ra và lớn lên mày đều không mang đến cho người ta bất cứ thứ gì tốt đẹp cả.Cũng tại mày mà ba ****** phải chết,làm cho bé Yum không được hưởng tình yêu thương của cha mẹ.Và giờ thì tới ba tao,sao bất cứ ai gần mày cũng đều phải chết vậy?ông ấy thậm chí còn ít khi nói chuyện với mày mà cũng bị mày gián tiếp hại,người kế tiếp không lẽ là tao ư?Mà ông trời cũng thương tao,vì những lỗi lầm của mày nên bây giờ mày phải hứng một vết sẹo xấu xí đến vậy,mày nghĩ với vết sẹo này Ron sẽ yêu mày như trước sao?rồi một ngày nào đó anh ta sẽ hắt hủi,chê bai mày thôi.Vấn đề chỉ là thời gian thôi Sin ạ!
Và Thùy Như bước ra khỏi phòng.Nhưng khi nắm tay vào chốt cửa,cô ta lại nói câu cuối cùng:
-À mà quên,mọi chuyện trước đây đều do tao sắp đặt cả,tao đã hại mày đó.Vậy mà đứa ngu ngốc như mày vẫn tin và còn xem tao là bạn cơ đấy,đúng là ngờ nghệch!!_và cô ta ghé sát vào tai cô bé -Mày là một con bé xấu xí và tội lỗi.
Rồi cô ta cất lên tiếng cười man rợ.
Thùy Như bây giờ chẳng khác gì một người điên cả,do cú sốc từ người thân mà cô ta đã trở nên như vậy.Cô ta cứ cho rằng Sin là người đã kêu Ron đến tính sổ chuyện Sin bị đánh và làm cho cả gia đình cô ta phải tan nát,bị người thân xa lánh,chê cười.
...
Sin ngồi co ro ở góc giường sợ hãi,run rẩy.Cô bé không thể tin được nữa,tiếng cười và những lời nói đáng sợ ấy cứ hiện ra văng vẳng trong đầu cô bé.
Bấy lâu nay Sin không dám nhìn kiếng vì sợ khi phải nhìn vào khuôn mặt mình chứ không sợ ma như lời dọa nạt của Ron.Sin không dám đối mặt với nó,thà cứ sống mà không thấy mình trong kiếng còn hơn phải sống trong đau khổ,Sin đã chối bỏ nó và chẳng thèm nhìn mình trong kiếng vì sợ sẽ nhìn thấy khuôn mặt có sẹo,Sin không muốn biết khuôn mặt mình ra sao sau cái lần Uyên Nhi rạch mặt cô bé.Vậy mà Thùy Như đã xuất hiện ngay tối hôm nay và bắt buộc Sin phải nhìn thấy,dù có xấu đẹp gì.Cũng phải chấp nhận..
Cô bé đưa tay lấy tấm kiếng và một lần nữa,lại nhìn vào khuôn mặt mình.
-Đây là mình sao?Ừ đúng rồi,đây là mình mà.Mình cũng hại ba mẹ phải chết vì tính cố chấp bướng bỉnh.
Sin đưa tay sờ lấy khuôn mặt mình trong kiếng.
-Sin à mày đã hại họ đấy,nhớ cho kĩ nhé,mày đã hại họ phải chết.Và giờ mày sẽ trả giá bằng khuôn mặt này,mày thật là xấu nha Sin.Rồi Ron cũng sẽ bỏ mày thôi,hahaha_Sin lầm bầm rồi cười một mình.
Cô bé cứ ngồi đó nhìn vào cái kiếng lầm bầm và cười như vậy..

CHAP 57

Ánh sáng hắt vào khe nức của cánh cửa gỗ trong một căn nhà hoang chiếu thẳng vào khuôn mặt làm Ron và Đình Quân nheo mắt lại vì chói.
Quân đưa mắt nhìn xung quanh,họ đang ở đâu thế này.Một căn nhà hoang ư?Sao lại ở đây chứ?
Đêm hôm qua...đúng rồi đêm hôm qua Ron và Đình Quân bị đám người đó đánh lén sau đầu bằng cây gỗ và hai người bất tỉnh nhân sự vì cú đánh quá mạnh,ngoài ra thì bọn ấy không động chạm gì thêm đến hai người cả.
-Chết tiệt,mắc bẫy rồi_Ron gầm lên.
Cậu nhóc đút tay vào túi định lấy điện thoại ra nhưng...nó đã biến mất!
-Ơ...cái điện thoại_Đình Quân trợn mắt.
-Còn ơ ớ gì nữa,điện cho tụi nó đến đây nhanh lên.
Đình Quân gật gật đầu rồi cũng lấy điện thoại mình ra.Cậu điện cho Long nhưng mãi mà Long vẫn không bắt máy vậy là Quân chuyển sang điện cho người khác.
-[Alo,chuyện gì thế anh?]
-Có biết cái nhà gỗ bỏ hoang ngoài ngoại ô thành phố không?
-[Ưm...à,cái nhà gỗ gần đồng cỏ lau đúng không ạ?]
Đình Quân mở cánh cửa ra và nhìn ra ngoài để xác định xem có phải không.
-Ừ,đến đây nhanh!
...
Một lúc sau thì một vài người đàn em cùng hai ba chiếc mô tô đến,họ thắc mắc không hiểu Ron và Đình Quân làm quái gì mà phải nằm ở đây,lại không có xe nhưng không dám hỏi vì thấy Ron đang “đằng đằng sát khí”.
.................
Hai người chạy nhanh vào bệnh viện đến phòng Sin,vừa mới bước đến đã thấy Long nằm sóng soài dưới đất.Như hiểu ra chuyện gì Ron đẩy nhanh cửa phòng bước vào còn Đình Quân đứng ở ngoài để kêu Long tỉnh và hỏi chuyện.
...
Cậu nhóc thở phào vì Sin vẫn bình an vô sự vẫn còn ở đây,nhưng trên tay cô bé...là TẤM KIẾNG.
Ron giật mình.Hỏi:
-Em...ai đã đưa cho em vậy?
Sin ngước lên đưa đôi mắt vô hồn nhìn Ron.Một giây sau cô bé lại trở về hình dáng cũ,ngồi co ro trong một góc giường và ngước xuống nhìn chằm chằm vào tấm kiếng.
Cậu nhóc bước đến và giật tấm kiếng từ trên tay cô bé.
-Anh hỏi ai đã đưa cho em cái này,sao không nói!!?_Ron quát.
-...
Sin vẫn im lặng và lại ngước lên nhìn Ron.
-Sao lại giấu?_Sin hét lên rồi quăng thẳng tấm kiếng đang cầm trên tay vào đầu cậu nhóc phát ra một tiếng “xoảng” chói tai.Tấm kiếng vỡ nát ra từng mảnh..
Và...
Một giọt,rồi hai giọt.Máu cứ thi nhau chảy dài xuống má,Ron không né..Vì cậu nhóc nghĩ mình xứng đáng như vậy vì đã giấu Sin không cho cô bé biết khuôn mặt mình.
Mặc kệ cái đầu đang chảy máu,Ron bước đến giường và ôm chặt lấy cô bé.
-Anh xin lỗi.
Nghe tiếng động phát ra từ trong phòng Đình Quân và Long (đã tỉnh) lập tức chạy vào.Cả hai đều ngỡ ngàng khi thấy máu trên đầu Ron không ngừng chảy,chảy ướt đẫm cả một bờ vai của Sin.Và tấm kiếng đã vỡ tan tành thành từng mảnh nằm trên sàn.
-Anh Ron,đầu anh..._Long sửng sốt kêu lên.
Sin nhíu mày rồi đột nhiên đẩy mạnh Ron ra và hét lên:
-Biến đi,biến hết đi!!
-Sin...
Rồi cô bé quơ lấy cái bình hoa để trên bàn gần giường và ném thẳng vào Ron,may mà Đình Quân kịp đưa tay kéo Ron né sang một bên,không thôi cậu nhóc lại hứng thêm một bình hoa nữa.Rồi tiếp tục Sin lại cầm lấy bất cứ thứ gì gần mình mà ném vào hướng cả ba người và lại hét lên:
-Đã bảo biến hết đi mà,phiền phức quá!!
Ron định lại bước đến bất chấp Sin đang trong tình trạng không làm chủ được mình.
-Anh để chị hai yên tĩnh đi,đừng làm phiền nữa.Chắc chị ấy đang sốc lắm.
-Phải rồi ạ,ra ngoài đi anh.Có gì mình sẽ nói chuyện sau mà_Long đồng tình.
Hàng mi dày rậm của Ron run run lên nhìn cô bé.Long và Quân nói phải,đây là lúc để Sin được yên tĩnh..
............................
Cậu nhóc đã đến chỗ bác sĩ để băng bó vết thương ở đầu,trong khi chờ đợi Đình Quân đã hỏi chuyện xảy ra hôm qua.
-Sao sáng ra cậu đã nằm chỏng chơ trên sàn vậy?_Đình Quân hỏi.
-Hôm qua khoảng chừng 12h mấy tự nhiên em bị ai đó dùng khăn có tẩm thuốc mê bịt chặt vào miệng,chắc có lẽ là con gái vì hành động rất nhẹ nhàng,lực cũng không mạnh nhưng có lẽ thuốc mê ấy là loại mạnh nên em đã bất tỉnh ngay sau đó_Long kể.
Quân nhíu mày,chắc chắn đây là một cái bẫy do ai đó sắp đặt ra nhằm hại Sin.Ron và Đình Quân cũng bị bọn đó làm cho bất tỉnh và được đưa đến ngôi nhà hoang trong khi đó Long chỉ ở có bệnh viện một mình,thừa cơ hội một kẻ khác (hoặc chủ mưu) cũng làm cho Long bất tỉnh.Sáng hôm sau thì thấy Sin đang cầm khư khư tấm kiếng,hành động và tính cách khác hẳn mọi ngày chắc chắn kẻ muốn hại cô bé không phải là một tay vừa,chắc chắn người đó phải rất hiểu mọi đường đi nước bước của tất cả những người xung quanh Sin.Nhưng kẻ đó là ai thì Đình Quân và Long thể nghĩ ra!

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 15