watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Đôi mắt của hầu gái
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Thôi, khách của tôi tới rồi, hai người tiếp tục nói chuyện đi nhé.
Thiên Bảo vỗ vai An Ninh rồi nói rằng cậu sẽ đợi cô ở bên ngoài sau khi cô xong việc. Cậu cúi chào ông khách thật lịch sự rồi mới quay người bước đi.
Từ khi gặp Thiên Bảo, vị khách có vẻ ngại ngùng hơn với An Ninh. Cũng phải, vì dù sao xét về mọi phương diện thì Thiên Bảo hơn anh ta về mọi mặt, gia cảnh, tiền bạc, diện mạo và cả cách cư xử. Ngồi chừng nửa tiếng sau khi dùng xong bữa tối, An Ninh cũng cáo từ ra về. Ngoài trời đang mưa nhỏ. Cô không nghĩ là Thiên Bảo sẽ đợi cô ở ngoài nhưng cái bóng dáng thân thuộc ấy thì dù ở đâu cũng không thể lẫn được.
- Em xong rồi à?
- Sao cậu lại đợi tôi, tôi nghĩ là cậu chỉ nói như vậy thôi chứ.
- Không, anh đã nói là đợi em thì anh sẽ đợi, giờ em có thời gian chứ? Anh có chuyện cần nói.
- Chuyện gì vậy? Có quan trọng lắm không?
- Đủ thời gian dùng một tách café thôi, có được không?
An Ninh cũng tò mò không biết Thiên Bảo định nói gì, hơn nữa cũng đã khá lâu cô không gặp cậu, nhân tiện đây cũng là dịp để cô có thể được ở cạnh cậu.
Hai người trở vào trong và gọi hai tách café nóng.
- Giờ có chuyện gì cậu nói đi?
- Anh biết là anh không có quyền ngăn cản em trả thù mẹ anh... nhưng mong em có thể suy nghĩ lại.
- Suy nghĩ lại chuyện gì?
- Thì chuyện... – Thiên Bảo không thể mở lời.
- Chuyện tôi muốn đối đầu với mẹ cậu ư? Nếu là chuyện đó thì xin lỗi cậu, tôi không thể dừng lại.
- Coi như anh cầu xin em.
- Nếu chỉ để nói chuyện đó thì tôi nghĩ không cần phải tốn quá nhiều thời giờ, một tách café cũng là quá nhiều, cậu đang làm lãng phí thời gian của tôi. Nếu như cậu không muốn công ty nhỏ của mình bị thiệt hại thì cậu nên dùng thời gian này để nghĩ cách làm sao tách nó ra khi tập đoàn K chưa thu mua lại nó. – An Ninh nói rồi đứng lên định quay đầu bước đi.
- Anh đã quyết định tách công ty...
Câu nói của Thiên Bảo khiến An Ninh ngỡ ngàng.
- Anh không có tư cách ngăn cản em, cũng không thể giúp mẹ đấu lại với em, thật sự những ngày qua với anh rất khó khăn. Anh đã suy nghĩ rất nhiều... nhưng cuối cùng thì đứng ngoài vẫn là tốt nhất. Vì thế anh đã chọn việc tách công ty.
Chính An Ninh cũng không ngờ Thiên Bảo lại khó xử đến vậy. Tách công ty là một quyết định lớn, chứng tỏ một điều rằng công ty của Thiên Bảo giờ đây phải tự mình đứng trên thương trường với số vốn nhỏ, hạ tầng thấp và đội ngũ nhân viên ít ỏi. Cô biết số cổ phần của cậu trong Lưu không nhiều, việc tách công ty là quyết định khó khăn và gần như phải gồng mình lên thì mới có thể giúp nó đứng vững. Và hơn nữa, điều đó cũng nói lên rằng, cậu đang muốn rời xa cái danh phận cậu hai của Lưu gia.
- Làm thế nào chứ? Làm thế nào mà cậu lại tách được công ty? Số cổ phần và vốn của cậu rõ ràng là không thể.
- Em đừng lo, anh tự có cách. Từ nay anh sẽ không can dự vào những việc em làm. Từ giờ anh chỉ là một Thiên Bảo bình thường, không phải là thiếu gia của Lưu gia nữa.
- Cậu không lo cho mẹ cậu sao?
- Có chứ, dù sao bà ấy cũng là mẹ anh. Nhưng anh không thể giúp mẹ khiến em bị tổn thương, như vậy chẳng khác nào bắt anh làm tổn thương một người con gái hai lần.
- Mẹ cậu đồng ý chứ?
- Mọi việc vẫn chưa xong, chắc trong tuần này, công ty sẽ được tách ra khỏi Lưu.
- Định mở công ty nhỏ sao?
- Ừ, chỉ công ty nhỏ kinh doanh trong nước thôi.
- Vốn Lưu khoảng bao nhiêu?
- Không nhiều, chỉ chiếm độ 0,1% vốn của Lưu.
Mọi chuyện càng trở nên khó khăn hơn và An Ninh dần cảm thấy có lỗi. Cô lo lắng vì mình đã đẩy Thiên Bảo vào tình thế bí bách. Một ý nghĩ muốn từ bỏ thoáng qua trong đầu nhưng rồi lại vụt tắt. Giữa hai người giờ đây đâu còn cái thứ gọi là thương cảm, đau xót. Dù sao thì đứa con chưa được chào đời cũng đã mất, cuộc sống cũng lênh đênh suốt một thời gian dài và danh phận thì cũng mờ ảo, sống trên tiền nhưng vẫn bị khinh rẻ như con ở càng làm cô thấy khát khao được trả thù. Chút thương cảm chẳng thấm gì so với chữ hận hằn sâu vào từng thớ thịt.
An Ninh bước vội ra cửa để tránh cái cảm xúc thương xót mủi lòng dâng trào lên lần nữa. Cô cần phải giữ vững tinh thần, cứng cỏi và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
- Thưa phu nhân, tôi vừa nhận được tin báo, cậu hai gần đây rất hay gặp những cổ đông của Lưu, đây là danh sách những cổ đông mà cậu Thiên Bảo đã gặp.
- Nó gặp họ để làm gì? Chẳng phải đang quản lý công ty đầu tư Lưu sao?
- Theo tôi tìm hiểu được thì cậu nhà đang vận động những cổ đông nhỏ nắm giữ ít cổ phần liên kết lại để tách công ty.
- Tách công ty? Thằng Bảo muốn tách đầu tư Lưu ra khỏi tập đoàn Lưu?
- Vâng thưa phu nhân.
- Số cổ phần của nó hiện tại là bao nhiêu?
- Nếu chỉ tính số cổ phần mà cậu ấy nắm giữ hiện tại do quản lý đầu tư Lưu mà không tính phần tài sản thừa kế thì chỉ là 0,12%.
- Con số đó sao có thể tách doanh nghiệp được. Mau gọi nó đến đây cho tôi.
- Dạ vâng thưa phu nhân.
Khoảng một tiếng sau Thiên Bảo có mặt tại văn phòng của bà Lưu với bộ dạng tất bật, trên tay vẫn cầm một tập giấy tờ.
- Mẹ gọi con có việc gì vậy?
- Con đang bận sao? – Bà Lưu dò hỏi.
- Vâng, có chút việc.
- Việc gì vậy?
- Thì việc của công ty.
- Mẹ nghe nói, dạo này con thường xuyên gặp những cổ đông nhỏ của công ty.
- Mẹ cho người điều tra con sao?
- Chỉ là hiếu kỳ muốn biết, chứ không đến mức điều tra. Trả lời mẹ đi, con đang định làm gì sau lưng mẹ?
- Đã đến mức này thì con cũng không giấu nữa. Đúng là con có gặp gỡ một vài cổ đông của Lưu, định khi nào xong việc rồi sẽ nói với mẹ. Nhưng mẹ chắc cũng đã biết được chút ít. Con định tách công ty của con đang quản lý ra khỏi Lưu.
- Tại sao?
- Gia đình mình đúng là đã quá đầy đủ, không phải lo nghĩ. Nhưng chính vì điều đó mới khiến các con ỷ lại, không biết tự lượng sức. Thành công thì không nói, nhưng thất bại cũng lại được giải quyết bằng tiền, công ty con đang quản lý chưa xảy ra vụ nào cần bồi thường nhưng muốn khẳng định bản thân thì con phải biết tự làm chủ.
- Số cổ phần của con không đủ để tách công ty đâu.
- Con biết, tài sản thừa kế con cũng đã nghĩ tới nhưng có lẽ sẽ không được dùng, nên đã tính đến nước khác là vận động các cổ đông nhỏ cùng hợp sức.
- Con nghĩ họ sẽ chịu từ bỏ Lưu để góp vốn cho một công ty nhỏ sao?
- Chỉ là đang thử sức, cũng phải thử mới biết kết quả ra sao.
- Vậy thì lần này, con hãy thử tự lực thuyết phục họ, nếu họ đồng ý, số cổ phần đạt đến 9% thì mẹ sẽ đồng ý tách công ty, nếu không con vẫn phải làm việc dưới quyền điều hành của mẹ.
- Mẹ đừng lo, con biết mình phải làm thế nào.
- Vậy thì tốt.
- Vậy con xin phép, con có hẹn.
Thiên Bảo ra khỏi phòng, bà Lưu mới thở hắt ra một cái thật dài. Bà vừa lo lại vừa tự hào về Thiên Bảo. Trước kia cậu chỉ suốt ngày chơi bời lêu lổng, nay cô gái này mai cô gái khác, yêu vào là mất hết lý trí. Nhưng giờ đây cậu đã trưởng thành thật sự, trở thành người mà chỉ nói thôi cũng khiến người khác tin tưởng. Bà thấy vui vui trong lòng.
- Tình hình sao rồi? Thiên Bảo có thuyết phục được các cổ đông không?
- Hiện tại thì chưa ạ, hình như cậu ấy cũng đã gặp dăm bảy người nhưng chưa thuyết phục được người nào.
- Như vậy thì sẽ không thể tách công ty rồi.
- Thưa chủ tịch, khi nào thì chúng ta bắt đầu?
- Giờ là bao nhiêu rồi? Cho đến thời điểm này?
- 14,3%, vẫn đang tiếp tục theo dõi.
- Chúng ta còn bao nhiêu tiền?
- Đủ để đạt ngưỡng 15% nếu như giá cổ phiếu vẫn giữ ở mức này.
- Vậy bắt đầu liên hệ với các nhà báo, cung cấp cho họ những thông tin mà chúng ta đã thu thập được về nguồn nguyên liệu kém chất lượng và không rõ nguồn gốc của Lưu. Vẫn tiếp tục mua vào. Khi nào được 15% thì chuyển cho tôi 5% cổ phần còn anh vẫn giữ số còn lại. Đợi khi nào có lệnh của tôi thì mới hành động tiếp. Còn nữa, ngày kia khoản tiền bí mật của cựu chủ tịch sẽ được chuyển về Việt Nam, tiến hành thu mua những công ty nhỏ của Lưu, chú trọng vào những công ty kinh doanh và đầu tư.
- Dạ tôi biết rồi thưa chủ tịch.
An Ninh cho vị thư ký ra ngoài, trận chiến giờ mới thật sự bắt đầu, bà Lưu sẽ trở tay như thế nào khi biết được An Ninh sẽ đánh trực tiếp và dồn dập như vậy?
- Chủ tịch, chúng ta đã mua đủ 15% rồi, tôi cũng đã chuyển nhượng sang cho chủ tịch 5%.
- Tốt, giờ thì hãy liên lạc với nhà báo, thông báo cho họ những tin mà chúng ta đã thu thập được, đồng thời phao tin đồn vào giới tài chính là cổ phiếu của Lưu đang rớt giá. Đồng thời thông báo với báo giới về quan hệ giữa tôi và cựu chủ tịch. Đã đến lúc cho mọi người biết con nuôi của cựu chủ tịch là ai. Đợi khi nào giá của cổ phiếu Lưu xuống kịch sàn thì đồng loạt bán hết 10% cổ phiếu đang đứng tên ông.
- Dạ tôi rõ rồi thưa chủ tịch.
- Còn nữa, 5% cổ phiếu của tôi, ông chuyển qua đầu tư cho công ty đầu tư Lưu nhé. Khi nào có lệnh của tôi thì bắt đầu thu mua lại những công ty con của Lưu.
- Vâng, tôi rõ rồi thưa chủ tịch.
- Thưa phu nhân, bà hãy xem tin này đi ạ. – Vị thư ký hốt hoảng đưa cho bà Lưu tờ báo.
Bà Lưu cầm tờ báo và không khỏi ngạc nhiên khi trên trang nhất đang đăng những dòng chữ ‘‘Thực hư về vụ nhập hàng không rõ nguồn gốc của tập đoàn Lưu’’ và hơn nữa, ở mục bên cạnh, hình của Nguyễn An Ninh đang được trưng trong mục ‘‘Người thừa kế sáng giá của tập đoàn xuyên quốc gia K’’.
Một phút khinh suất, giờ đây bà Lưu không thể thốt lên lời nào.
- Chặn ngay cánh nhà báo lại, bịt mọi thông tin và hủy hết lô hàng mới nhập ngay trong ngày hôm nay.
- Dạ vâng thưa phu nhân.
Bà Lưu bật ti vi lên để kiểm tra xem nguồn thông tin đó đã lan đến đâu, nhưng vừa bật lên, hình ảnh An Ninh đang hiện hữu trước mắt bà, cô tự tin ngồi trước đám đông phóng viên trong một buổi họp báo.
- Xin chào cô Nguyễn An Ninh.
- Vâng chào chị.
- Tôi được biết cô là con gái nuôi của cựu chủ tịch tập đoàn K.
- Vâng, đúng là như vậy.
- Hiện tại, cô đang là nữ doanh nhân trẻ nhất trong giới kinh tế trong nước. Sắp tới cô có dự định gì không?
- Cảm ơn lời khen của chị. Sắp tới chúng tôi dự định sẽ mở rộng lĩnh vực kinh doanh và tiếp tục thu mua một số công ty nhỏ tại Việt Nam. Và đích mà chúng tôi nhắm tới không phải ai khác ngoài tập đoàn Lưu.
Tai bà Lưu bắt đầu thấy ù ù, mọi thứ xung quanh quay cuồng, tất cả đã được sắp đặt từ trước, ngay cả vụ lô hàng cũng như vụ thừa kế. Bà đã quá lơ là mất cảnh giác với An Ninh. Trong mắt bà, cô luôn là cô gái thấp hèn, kém cỏi, không có tiền cũng chẳng có người chống lưng, giống như chiếc lá vàng trong gió, phụ thuộc vào gió xem khi nào nó rơi xuống đất. Nhưng giờ thì cái lá tưởng yếu ớt ấy hóa ra lại là lá bồ đề, rất mạnh mẽ.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.Yeugiaitri.Mobi. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.Yeugiaitri.Mobi – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Chương 24: Đánh đổi.
Mọi thứ đang đi theo đúng hướng An Ninh mong muốn, giờ tràn ngập trong đầu cô là cảm giác chiến thắng, hả giận như hơi men của thứ rượu mạnh, nhưng bản thân cô lại không vui. Mỗi lần uống say, cô đều nhìn ngắm chiếc khuyên tai, chỉ có nhìn ngắm nó mới khiến cô trở lại là con người thật của mình. Liệu khi trả thù xong, cô còn có thể đủ dũng cảm yêu Thiên Bảo bằng tình yêu trong sáng như trước? Cô đã từng trao cho cậu tình yêu thuần khiết và trong sáng nhất, nhưng, giờ đây nó đã bị vẩn đục, nhuốm màu bằng hận thù, hờn ghét.
- An Ninh. – Giọng của Thiên Thành ngay sát cạnh, cậu đã kịp gọi cho mình một ly nước ép. Lúc nào cũng vậy, chỉ có mình cô uống, cậu luôn luôn đủ tỉnh táo để có thể đưa cô về, cho cô tựa vào bất kỳ lúc nào.
- Sao anh lại ở đây?
- Chủ quán bar gọi điện cho anh. Có chuyện gì rồi?
- Anh không biết sao? Em đang đấu với mẹ anh đấy.
- Anh biết.
- Biết mà còn tới sao? Em và mẹ anh là địch thủ, vậy mà anh còn quan tâm em, liệu có quá mâu thuẫn không?
- Không sao, trước khi em và mẹ anh trở thành thù thì chúng ta đã quen nhau rồi, và anh cũng không có ý định bỏ mặc em.
- Vậy là anh sẽ bỏ mặc mẹ anh?
- Không, bà ấy vẫn là mẹ anh, chỉ là, anh không muốn tham gia vào việc này. Đã lâu lắm rồi anh không về nhà, cũng không nói chuyện với bà. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.
- Thật là tốt.
- Gì?
- Em nói là... mọi chuyện quá tuyệt vời, giờ đây hai người con trai yêu quý của bà Lưu đều không đứng về phía bà, họ đều chọn phe trung lập.
- Em nói vậy là có ý gì? Thiên Bảo cũng không giúp mẹ sao?
- Thiên Bảo đang tách công ty.
- Tại sao?
- Thiên Bảo cũng không muốn giúp mẹ anh. Đáng lẽ ra em nên vui mừng vì một mũi tên bắn trúng nhiều đích, nhưng tại sao em lại như vậy? Toàn thân mệt mỏi, không còn sức lực, không muốn đi tiếp, không muốn cười hả hê, cũng không muốn mở tiệc chúc mừng, chỉ ngồi đây như thể một con ngốc uống đến say mèm.
- Anh hiểu...
- Anh thì hiểu gì chứ? Anh chẳng biết thứ gì ngoài việc đi theo em. Anh nghĩ anh ở bên cạnh em thì em sẽ đến với anh sao? Em xin lỗi, dù biết như thế là thiệt thòi cho anh nhưng em không thể làm khác được.
- Anh biết. Vốn anh cũng đã nghĩ rằng em và Thiên Bảo đã chấm dứt, trái tim em rồi cũng thay đổi, khi đó anh sẽ chiếm lấy trái tim em. Nhưng anh đã sớm bỏ cuộc từ lâu rồi. Anh quan tâm em không phải vì mong em báo đáp mà đến với anh, chỉ là quan tâm em như vậy mới khiến anh yên tâm, mới khiến anh không lo lắng. Anh cũng biết rằng Thiên Bảo chưa bao giờ thôi yêu em nhưng cũng chẳng dễ gì hai người đến được với nhau nên anh cứ tiếp tục đợi, rồi cho đến một ngày anh phát hiện ra rằng mọi cố gắng của anh chẳng là gì so với Thiên Bảo. Anh ấy từ một tay chơi sành sỏi thành một người đàn ông chững chạc, biết lo toan, biết tính toán. Một tên nóng nảy cộc cằn thành một kẻ hiểu chuyện. Cứ chút chút rồi anh ấy dần thay đổi hoàn toàn chỉ để mong chờ một ngày em quay trở về và không phải thất vọng vì anh ấy. Trong khi đó, anh chỉ biết bám lấy em, chỉ biết ở bên em mà chẳng nghĩ đến những gì xảy ra xung quanh.
An Ninh gục mặt xuống mặt bàn lạnh buốt, nước mắt như muốn trào ra.
- Liệu em và Thiên Bảo có thể trở lại như trước không? Giờ đây em đã có tất cả nhưng dường như lại chẳng có gì. Mọi thứ đều quá hoàn hảo nhưng sao em vẫn không thấy mãn nguyện, vẫn không thấy vui vẻ. Em muốn hạ mẹ anh nhưng lại không muốn Thiên Bảo khó xử.
- Anh không biết khuyên em nên làm gì trong thời điểm này, nhưng anh biết rằng lựa chọn của em dù có thế nào thì Thiên Bảo và anh đều không oán trách em, không hận em.
An Ninh mỉm cười, một nụ cười nhạt như để xua tan hết mọi thứ. Ván đã đóng thành thuyền, quân cờ đã đi không thể rút lại được. Vẫn phải chơi hết ván cờ, vẫn phải để con thuyền ra khơi, chỉ mong rằng tất cả sẽ không để lại chữ hận khi con thuyền cập bến và ván cờ kết thúc.
Mọi thứ ở tập đoàn Lưu đang dần trở nên hỗn loạn, giá cổ phiếu giảm mạnh, báo chí đăng bài tùm lum, phóng viên đứng đầy cửa chính của công ty. Mọi thứ chưa kết thúc nhưng nó cũng ảnh hưởng lớn đến bộ mặt của công ty.
- Thưa giám đốc, có chuyện lớn xảy ra rồi. – Vị thư ký hốt hoảng.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 248