watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Bước qua yêu thương
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Và rồi, hình như anh cũng đã thành công.

Nhưng không trọn vẹn.

Anh ích kỉ, chỉ một mình anh biết. Anh tham lam, cũng chỉ có một mình anh biết mà thôi.
Anh đã can đảm để tiếp tục nắm chắc tay Trúc Diệp cho dù cô ấy không yêu anh. Nhưng anh đã quên mất một điều, quên mất rằng giữa anh và cô, ai mới là người nắm tay. Anh không muốn buông tay nhưng cô ấy thì có thể. Anh quên mất rằng yêu là phải tự nguyện từ hai phía. Đã quên mất rằng, chính mình đang làm đau người khác và rắc buồn khổ nên trái tim, tâm hồn của bản thân. Đã quên mất rằng, Trúc Diệp đã dừng lại ở phía sau từ lúc nào. Vậy mà anh vẫn cứ ung dung bước đi và không thèm để ý. Để đến khi nhận ra, anh thấy mình đã quên quá nhiều điều.


Dương Thùy nín thở không dám nhìn mẹ của Mạnh Đức. Cái cô sợ nhất cuối cùng cũng đã đến. Đó là đi gặp gia đình anh.

Người phụ nữ trước mặt Dương Thùy nhìn thật quý phái và có phần hơi nghiêm nghị. Ánh mắt bà lướt nhìn Dương Thùy như muốn dò xét rồi lại nhìn vào phía bàn tay của cô. Bàn tay đó, con trai bà cũng đang nắm chặt. Sau đó bà nói:

- Dương Thùy, cô đã biết chuyện của bố cháu.

Dương Thùy nghe thấy câu này vội vàng dướn cổ lên như muốn nói điều gì đó. Nhưng mẹ của Mạnh Đức đã nhanh chóng đưa tay ngăn lại khiến cô cũng đành thu người về và nghe bà nói tiếp:

- Cô biết là cháu khó xử như thế nào. Có phải cháu đang nghĩ rằng cô sẽ nói với cháu những lời không ra gì. Nói cháu không xứng với Mạnh Đức và nói cháu hãy rời bỏ nó không?

Dương Thùy gần như không tin vào những gì mà mẹ của Mạnh Đức đã nói. Phải, trong tâm trí cô, hình ảnh của bà hoàn toàn khác thế này. Bà có khuôn mặt sắc lạnh, có đôi mắt thích nhìn ngó vào gia cảnh của người khác chứ không phải là một người phụ nữ hiểu đời như thế này.

Dương Thùy có vẻ hơi choáng, cô nhất thời không biết ứng phó với tình huống như thế này. Trước lúc đến gặp bà, cô đã chuẩn bị rất nhiều câu nói mang tính chất cãi vã và đòi quyền lợi. Nhưng dường như giờ đây, tất cả những thứ đó trở nên hơi thái quá và thừa thãi thì phải. Dương Thùy đưa mắt sang nhìn Mạnh Đức cầu cứu. Và cô phát hiện ra là vẻ mặt của anh ấy rất bình thản.

Rồi tiếng mẹ chồng tương lai của cô lại vang lên:

- Dương Thùy. Cháu còn nhớ lần trước cháu đến nhà cô chứ?

Dương Thùy khẽ trả lời:

- Vâng!

- Lúc đó, cháu biết tại sao cô nhìn cháu như vậy không? Có biết tại sao cô lại hỏi về gia đình cháu nhiều như thế không?

- Vì sao ạ?

- Là bởi vì đã có lần cô nhìn thấy cháu vào bar. Cô là một người phụ nữ truyền thống, cô rất coi trọng thể diện và trinh tiết mà các cháu ngày nay cho là "gì gì đó". Lúc đầu, cô tưởng Mạnh Đức với cháu chỉ là thoáng qua, là gió thổi mấy bay, vô tình lướt qua chứ không có gì sâuđậm. Và cháu cũng biết, có người mẹ nào muốn con mình kết hôn với một người mà nó không dành cả trái tim cho không? Về phía gia đình. Cô chỉ cố tình gây xấu hình tượng của mình thôi. Dù sao cũng nên khiến cho cháu sợ cô thì cháu mới không dám bước chân vào cái gia đình này - Nói đến đây bà vội cười - Nhưng có lẽ cô hơi nhầm. Mạnh Đức đã bị cháu luồn dây rồi dắt đi mất cả hồn rồi.

- Mẹ, mẹ càng nói càng quá đáng rồi đấy. Con là trâu là bò hay sao? - Mạnh Đức bất bình lên tiếng.

Dương Thùy càng nghe càng thấy phóng khoáng đầu óc, cô cũng tự nhiên dần dần. Cưới nói sởi lởi hơn:

- Vậy sao cô lại chấp nhận cháu ở trong cái hoàn cảnh này? Giờ cháu là con của một tên tội phạm đó.

- Cô không có tính đánh đồng người khác. Cái gì cũng phải rõ ràng và công bằng. Bố cháu là bố cháu, cháu là cháu. Hãy sống hết mình và tốt đẹp là được.

Dương Thùy mỉm cười hạnh phúc. Cuối cùng thì cũng gỡ được nút thắt giữa bà mẹ chồng tương lai và mình rồi. Cô cảm thấy như cái đám mây u ám tụ trong tình yêu từ trước đến nay giữa cô và Mạnh Đức giờ đã được xua đuổi. Thay vào đó là ánh nắng tràn ngập và dễ chịu lạ kì.

Có lẽ phải tính đến ngày kết hôn thôi!


* * *


Tối thứ bảy.

Trúc Diệp ngồi trước bàn trang điểm với một đôi mắt vô hồn. Qua hình ảnh mình trong gương, cô có thể nhận ra mình đã tiều tụy đi nhường nào trong mấy ngày qua. Ngay cả bộ váy cô đang vận trên người dường như cũng bị rộng ra đến vài phân. Có lẽ, người ta đã nói đúng! "Tình yêu có thể là thiên đường nhưng thoắt cái trong mắt ta, nó sẽ trở thành địa ngục". Khi mà cô lạc vào cái địa ngục ấy rồi, đau khổ sẽ dày vò cô, sẽ đào tạo và khiến cô dần trở thành một bản thể không có tâm hồn.

Trúc Diệp đã nghĩ như vậy đấy.

Thốt nhiên, điện thoại của Trúc Diệp vang lên làm cô giật mình. Chẳng hiểu sao, dạo này cứ nghe thấy tiếng điện thoại là cô lại giật mình. Cô đang chờ đợi một thứ gì đó, một phép màu gì đó và một ai đó từ nó hay sao?

Trúc Diệp đưa sát điện thoại lên và chờ cho An Lâm nói trước. Vì cô biết, anh ấy đang vội vã:

- Trúc Diệp, anh đang trên đường đến chỗ em. Em chuẩn bị xong chưa?

Trúc Diệp nghe vậy thì cũng hơi luống cuống. Nhanh như vậy sao?

- Vâng! Em xong ngay đây.

Cô đặt điện thoại xuống bàn rồi vội vàng đánh phấn. Thực ra cũng không cần phải trang điểm nhiều lắm vì cô có mấy khi trang điểm đâu. Nhưng cô nghĩ, trước đồng nghiệp của An Lâm, cô không nên tự nhiên và thờ ơ quá như vậy. Dù thế nào, cô vẫn muốn giữ thể diện cho anh ấy.


Xong xuôi, Trúc Diệp chạy vội xuống cầu thang. Đôi guốc cao làm cho cô đi lại có vẻ không được thuận lợi cho lắm. Cô phải bám vào lan can thì may ra mới đi vững được.

Xuống đến nơi cũng là lúc xe của An Lâm đi đến. Thấy Trúc Diệp thở dốc như vậy là anh biết cô ấy phải vừa chạy 14 tầng cầu thang bằng đôi guốc kia rồi. Nhìn mô hôi cô lấm tấm trên trán, thực sự anh rất muốn đưa tay ra để lau nó đi. Nhưng cảm thấy hành động ấy có vẻ thân mật quá, sẽ gây khó xử cho cả hai bên nên thôi. Anh chỉ đưa khăn giấy cho cô, mỉm cười rồi nhắc:

- Em lau mồ hôi đi. Để nhòe lớp trang điểm ra là không đẹp đâu.

Trúc Diệp cũng chỉ biết đưa tay ra nhận lấy mảnh khăn giấy từ tay anh rồi cười lấy lệ. Quả thực giờ đây cô rất muốn nói với anh rằng cô không muốn đi, cô đang mệt và cần một không gian yên tĩnh. Công việc bộn bề cả tuần, áp lực và mệt mỏi, lo toan đã khiến cô không còn sức lực trong buổi tối ngày hôm nay nữa. Tiếc là cô không thể làm cho An Lâm thất vọng.


Xe chạy êm êm trên đường. Đèn vàng hắt qua cửa kính chiếu lên khuôn mặt An Lâm một thứ gì đó ma mị. Hiếm khi Trúc Diệp nhìn thấy vẻ đẹp này của An Lâm. Rất giống của một người. Nhưng trái tim cô không cho phép nhắc tên anh ấy vì nó đang trong thời gian "cố quên".

Không khí trong xe cứ lạnh dần, lạnh dần theo nhiệt độ đã căn chỉnh trước của điều hòa. Giờ mới là cuối tháng chín, trời chưa phải là lạnh lắm, điều hòa cũng chạy vừa mức. Vậy mà tại sao Trúc Diệp lại cảm thấy lạnh như thế? Cô có cảm giác, trái tim cô cũng run lẩy bẩy lên theo từng nhịp thở. Có phải vì không khí quá im lìm và yên lặng không?

- Anh An Lâm! - Trúc Diệp chủ động gọi An Lâm

An Lâm hơi quay đầu như để trả lời Trúc Diệp. Rồi giọng nói của cô lại vang lên:

- Dạ hội hôm nay có đông không? - Đây là vấn đề duy nhất mà cô có thể nặn ra lúc này.

- Cũng không đông lắm. Toàn nhân viên cấp cao và một số vị khách mời thôi mà. Tiệc hôm nay là buffet đó.

- À!

Rồi không ai nói gì thêm nữa. Không khí lại trở lại vẻ trầm mặc vốn có. Chắc có lẽ, dù có cố gắng đến mấy thì mọi thứ cũng chẳng trở về được như xưa nữa rồi.


Trúc Diệp bước xuống xe và đứng đợi An Lâm đưa xe vào bãi gửi. Ở ngoài này dễ chịu hơn nhiều. Đứng đây, cô có thể nghe thấy tiếng nhạc sôi động phát ra từ nhà hàng sang trọng trước mặt. Làn gió lùa nhẹ như vuốt ve từng tế bào trong cô khiến cô phải nhắm mắt để cảm nhận nó.

Rồi, một cơn gió thoảng qua khiến trái tim cô nhói lên một nhịp. Như lạc phách, như rung động. Cảm giác này là?

Giọng nói của người trước mặt khiến cô như không đứng vững:

- An Lâm có lẽ sẽ là người hạnh phúc nhất hôm nay. Váy đẹp lắm, Trúc Diệp!.


Chương 23 - Sẽ buông tay em mãi chứ?


Trúc Diệp sánh bước cùng An Lâm khiến những người có mặt nơi đây không khỏi trầm trồ. Trông họ giống như một đôi Tiên đồng - Ngọc nữ, Trúc Diệp thì thanh thoát, dịu dàng. An Lâm thì khôi tuấn, đĩnh đạc, ung dung và đầy tin cậy. Thêm vào đó, hai người còn rất thân mật. Thỉnh thoảng có ghé sát tai nhau rủ rỉ gì đó khiến cho những y, bác sĩ ở đây suýt nữa thì ngỡ họ là người yêu của nhau rồi.

Nam Lâm quanh quẩn bên mấy bàn rượu. Dường như anh rất thờ ơ mọi thứ xung quanh. Ngay cả Trúc Diệp cũng vậy. Ánh mắt anh tuy là vẫn liếc nhìn cô trong vài giây bất chợt, nhưng rồi cũng lảng đi ngay. Nhất quyết không vương vấn lại lâu. Có thể là anh đang học cách coi cô ấy như một người em gái.

Nói là vậy, nhưng dường như không ai có thể hiểu Nam Lâm lúc này. Vừa nãy, lúc anh nhìn thấy Trúc Diệp xuất hiện trong bộ váy màu xanh lá đó. Máu xanh của hi vọng, trường tồn, dịu dàng, mềm mại...khiến cho tim anh bỗng nhiên thắt lại một nhịp. Không đau nhưng lại rất khó chịu. Anh ghét cái cảm giác khó thở này, ghét cái cảm giác các đốt tay co lại rồi đâm thẳng vào chính da thịt mình, ghét cảm giác con tim cứ đập loạn xạ đến không thể kiểm soát. Thế đấy, phút giấy đó, anh chỉ biết tự cười nhạo mình rồi nói với cô ấy một câu chân thành nhất mà anh đang nghĩ "Trúc Diệp, váy đẹp lắm".

Với anh, Trúc Diệp vẫn xinh và yêu kiều. Nhưng chưa một lần nào cô ấy chịu khoác lên mình dáng vẻ "đẹp nhất có thể" khi đi cùng anh. Có thể là cô ấy không thích và anh cũng không bận tâm về điều đó. Nhưng khi nhìn thấy Trúc Diệp sánh bước cùng An Lâm, trong lòng anh lại giấy lên một sự ghanh tị. Khốn nạn thật!

Và thế là kết thúc! Dẫu biết rằng tất cả đã thực sự chấm hết. Những trở ngại quá lớn khiến đôi bên không thể đến được với nhau. Những sự ràng buộc về tình cảm khiến cho mỗi người mỗi nỗi đau và sự níu kéo riêng. Dẫu biết là vậy đấy, nhưng thực sự, tận đáy lòng Nam Lâm, anh vẫn cảm thấy mình còn chút tàn dư của hi vọng. Chỉ một chút thôi, và nó sắp lụi đi rồi!


Trúc Diệp tay cầm một ly vang Pháp. Cô không uống, chỉ ngắm nhìn chúng thôi. Nhưng hình như chính cô cũng đang cảm nhận thấy mùi vị của rượu vang thông qua thị giác. Quả là diệu kì! Hương vị chan chát nhưng lại đằm thắm, khiến cho đôi môi cứ quấn quýt mãi chẳng muốn rời. Cộng với đó là hương thơn tinh tế như kích thích mọi cơ quan thần kinh khiến cho ta tê dại đi trong vài giây.

Trúc Diệp bỗng ngẩn người ra, cô đã uống nó tự khi nào...Có thể là do lực hút quá mạnh, khi nhìn vào ta lại chỉ muốn uống. Bỗng nhiên cô phì cười với chính bản thân mình. Nụ cười có hơi chua chát chát và thê lương.

- Trúc Diệp, em có muốn ăn gì không? - An Lâm bên cạnh quan tâm hỏi cô.

Trúc Diệp mỉm cười:

- Cứ mặc em, anh ra chỗ đồng nghiệp đi. Nãy giờ họ cứ nhìn chúng ta. Em ngại quá!

- Không cần để ý, họ toàn là những tiến sĩ của khoa. Chưa có người yêu nên đâm ra nhàn hạ như vậy đấy.

Trúc Diệp mắt mở to nhìn mấy vị tiến sĩ "chưa yêu" kia. So với An Lâm thì đúng là tuổi tác có cao hơn anh đôi chút. Thế mà đã được làm tiến sĩ, quả thực cô có phần ngưỡng mộ. Bất giác, Trúc Diệp khẽ trầm trồ:

- Ồ! Giỏi thật đấy!

- Em nói bọn họ giỏi hả?

Trúc Diệp nhìn An Lâm:

- Vâng!

An Lâm theo ánh nhìn của Trúc Diệp nhìn vào họ. Phát hiện ra mấy người đó cũng đang nhìn về phía anh thì anh chỉ thoáng mỉm cười rồi quay sang nói với Trúc Diệp:

- Em ở đây nhé? Anh qua chào hỏi họ vài câu.

- Vâng!

Tiệc buffet của bệnh viện tổ chức tương đối hoành tráng. Nghe nói còn mời cả những nghệ sĩ nỏi tiếng đến biểu diễn và một số vị chức quyền trong thành phố đến dự. Không hổ danh là bệnh viện danh giá nhất thành phố. Thỉnh thoảng, mấy người bưng bê rượu đi qua đi lại có mời Trúc Diệp uống, nhưng cô đã cúi đầu từ chối. Có lẽ cũng không nên uống rượu nhiều quá.

Có một điều rất lạ mà Trúc Diệp thắc mắc từ đầu đến giờ: Tại sao Nam Lâm lại có mặt ở đây? Anh ấy cũng được mời hay sao? Theo như cô được biết thì Nam Lâm chỉ là một đội trưởng của một phòng rất nhỏ thuộc trụ sở công an của thành phố. Không có lí nào người đứng cao hơn anh rất nhiều lần không được mời mà anh lại có mặt ở đây cả. Chẳng lẽ do anh là em trai của trưởng khoa tim mạch nên họ mời hay sao? Hoàn toàn không thể, An Lâm đã nói rồi, anh chỉ có thể mời thêm cô nữa thôi. Và có lẽ cô cũng hiểu là An Lâm không có lí do để mời Nam Lâm. Nhưng thắc mắc thì là vậy, cô có thể hỏi được ai cơ chứ? Rồi cuối cùng Trúc Diệp cũng chỉ biết lắc đầu cười nhạt.

- Nụ cười của em khổ sở quá, không vui khi anh đến à?

Trúc Diệp mải suy nghĩ, không biết Nam Lâm đã đi đến chỗ cô từ lúc nào. Đã hơn một tháng trôi qua, đây là lần đầu tiên Trúc Diệp nhìn kĩ khuôn mặt của anh đến vậy. Nét ương ngạnh vẫn chẳng thể tiêu tan đi trong đôi mặt của anh, hai chiếc khuyên tai sáng loáng như một vật bất di bất dịch càng làm anh thêm ngỗ ngược. Làn môi mỏng nhếch lên như khiêu khích, chiếc mũi cao anh tuấn nằm chính giữa khuôn mặt càng tô điểm cho nó thêm ngời sáng. Chợt, bao nhiêu xúc cảm yêu thương ùa về khiến cô chỉ muốn lao vào lòng anh ngay lập tức. Nhưng cô đã kiềm chế, người khẽ rung lên một hồi như để cưỡng lại rồi cười gượng với Nam Lâm:

- Em đâu có nhìn thấy anh.

Nam Lâm lặng người đi. Bỗng nhiên chẳng biết nói gì nữa, mọi thứ xung quanh như ngừng trôi giữa hai người. Giống như thiên địa hòa hợp vào lòng mỗi người khiến cho họ chỉ biết đứng nhìn nhau mà bày tỏ tình cảm. Có đôi khi, những nỗi lòng của ta thật sự chỉ có thể nói ra bằng ánh mắt mà thôi.

- Sao hôm nay anh lại đến đây? - Trúc Diệp bất giác tìm được câu hỏi mà mình vẫntò mò suốt từ đầu bữa tiệc đến giờ. Đồng thời phá tan sự in lặng diễn ra giữa hai người.

Nam Lâm cho tay vào túi quần, ngẩng mặt lên trời nhìn ánh trăng treo lơ lửng tầng không rồi nói:

- Được sếp nhường vé. Tiện thăm anh trai luôn.

Trúc Diệp cũng chỉ biết ậm ờ:

- Vậy hả?

- Thực ra là cũng muốn tìm xem có điều gì thú vị không!

Câu nói này của Nam Lâm làm Trúc Diệp như hoang mang. Sau dần cô định thần lại ngay. Cô hiểu cái ý tứ trong câu nói kia, anh muốn đi tìm một người con gái cho riêng anh ấy. Không phải là cô. Có lẽ tất cả đang dần hướng về tương lai, cái thực tại khốc liệt này rồi sẽ mau chóng trở thành quá khứ không ai muốn lục lại. Chỉ tiếc là cô không có quyền ngăn cản anh:

- Ừm, vậy anh đã thấy gì chưa?

- Chưa.

Câu trả lời ngắn gọn này khiến Trúc Diệp thanh thản ít nhiều. Cô không hiểu sao khi đứng trước mặt Nam Lâm, cảm xúc của cô không thể kiểm soát. Dường như tất cả mùi vị của tình yêu đều ập đến khiến cô có phần ngả nghiêng, liêu xiêu, lại có phần bồng bềnh, êm ái.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 218