watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Gấu Ơi Giúp Anh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



"Trợ lý chứ có phải bạn gái đâu, giỏi giang là được mà? Hơn nữa Tiểu Văn chỉ hơi mập một chút, làm gì khoa trương thế. Làm ơn đi thiếu gia, đừng khén chọn nữa."

Tịch Đức vẫn thờ ơ nghịch chiếc bật lửa hàng hiệu của mình: "Dù sao trợ lý như thế tôi không thể nào chấp nhận, chị xem làm thế nào thì làm đi".

Thư Hoán thấy tình huống như thế, vào không được mà lùi cũng chẳng xong, đứng ở cửa một lúc mới rụt rè nói: "Ơ...".

Hai người cùng quay lại nhìn cô, Thư Hoán hơi ngại ngùng, đành nói: "Chị Fany, chị Kỳ Nhã bảo em đến tìm chị".

Fany lau mồ hôi nói: "Ồ, em là Thư Hoán đúng không, trợ lý của Kỳ Nhã. Chị đang bận, chưa sắp xếp cho em được, em đợi chị tra thử...".

Tịch Đức ngồi cạnh bỗng nói: "Cô ấy là trợ lý mới đến à? Vậy thì càng hay, tôi đang định thay người".

Thư Hoán và Fany đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn anh ta.

Thấy thái độ anh ta là đã tức muốn chết, đi theo anh ta mới lạ. Thư Hoán chưa kịp nói "không" thì chị Fany đã kéo cô ra hành lang bên ngoài.

"Được rồi, em làm ơn..."

Thư Hoán khó xử: "Dạng như anh ta...".

"Haizzzz, chị cũng biết để em theo cậu ta là làm khó em. Nhưng mà, hiếm khi có người cậu ta ưng ý, dù sao cũng tốt hơn là bọn chị chọn trợ lý giúp cậu ta rồi sau đó lại thay người."

"Nhưng..."

"Những cô gái khác chị không dám xếp cho cậu ta. Nhưng Kỳ Nhã nói em rất giỏi, lại thông minh, chị nghĩ nhất định em sẽ ứng phó được."

"Em cũng không giỏi đến thế..."

Chị Fany nắm tay cô: "Giúp chị đi mà, xin em đấy. Chỉ mỗi chuyện của cậu ta mà đã lằng nhằng đến nỗi hôm nay chị không làm được việc khác rồi. Em cũng biết công việc chị rất nhiều, lát nữa còn phải đến nhà trẻ đón con, bà mẹ đơn thân vất vả lắm...".

Thư Hoán đành nói: "Được, được ạ...".

Tiếp nhận công việc kinh khủng này, Thư Hoán có phần bất an, không biết Tịch đại thiếu gia sẽ chỉ trỏ sai khiến cô như thế nào.

E sợ trong lòng, Thư Hoán liền gọi điện cho Đoạn Kỳ Nhã, nói cho cô ấy biết bản thân đã bị sắp xếp làm việc dưới tay Tịch Đức.

Đoạn Kỳ Nhã nói: "Nếu đã nhận rồi thì cứ thử một ngày xem sao, không được thì lại đổi".

Thư Hoán nghĩ cũng có lý, liền định thần lại, nghiêm túc làm hết việc trong nửa ngày hôm nay trước đã.

Cũng may Tịch Đức hòa nhã hơn cô nghĩ. Theo anh ta thu hình một tiết mục, ca sĩ thần tượng nổi tiếng nên stylist, người trang điểm và cả trợ thủ...ngồi đầy một xe. Thư Hoán nhìn ngó quanh quất, không tìm thấy chỗ nào trống, nghĩ nên đi xe bus cho xong, nào ngờ Tịch Đức chủ động gọi cô: "Ngồi đây đi, có chỗ trống".

Thư Hoán ngồi cạnh anh ta, thực ra không có chỗ nào trống, chỉ là vóc dáng cô nhỏ bé có thể chen vào ngồi cạnh anh ta.

Có lẽ vì không gian chật hẹp nên đùi Tịch Đức áp sát cô, cánh tay cũng đặt sau lưng cô, Thư Hoán không quen ngồi gần người lạ thế này nhưng cũng không thể tỏ ra quá sợ hãi, dù sao hai người cùng ngồi một chỗ nên khó tránh khỏi đụng chạm, cô đành ngồi thẳng lưng lên.

"Người cô thơm thật."

Thư Hoán không phản ứng kịp, chỉ "Ơ" một tiếng.

"Dùng nước hoa gì đó?"

Ngẩng lên nhìn nụ cười của công tử đào hoa Tịch Đức, Thư Hoán chỉ đáp gọn: "Tôi không dùng nước hoa".

"Ồ, ra là hương thơm tự nhiên?"

"..."

...

Lúc tiết mục quay xong thì đã khuya rồi, Tịch Đức lại bắt đến bar uống vài ly, cuối cùng chỉ còn lại Thư Hoán và người quản lý nhẫn nại đi cùng anh ta.

Người quản lý là bất đắc dĩ, Thư Hoán cũng bất đắc dĩ. Cô là nhân viên mới ít kinh nghiệm nhất, những người khác kẻ thì trốn, người thoái thác, đương nhiên cô chỉ có thể gồng mình lên chịu đựng.

Còn trách nhiệm của người quản lý là kiềm chế anh ta: "Cậu bớt phóng túng chút đi, coi chừng bị chụp ảnh đấy. Cậu gây đủ chuyện phiền toái rồi, còn gây chuyện nữa thì chưa chắc công ty có thể ém nhẹm giúp cậu được nữa đâu".

Tịch Đức nóng nảy hất đầu: "Được rồi được rồi, phiền chết được, bây giờ tôi về nhà được chưa?".

Người quản lý cũng không dám nổi giận với anh ta, nghe một cú điện thoại rồi bất lực nói: "Tôi có việc phải đi trước. Thư Hoán, cô vất vả rồi, cũng nên về sớm nghỉ ngơi nhé".

Chào tạm biệt xong, Thư Hoán nhìn Tịch Đức lảo đảo đi đến chỗ đậu xe, vội hét: "Này, anh làm gì thế?".

Tịch Đức quay lại nhìn cô, cười nói: "Lái xe về nhà, sao, không nỡ để tôi về hả?".

Thư Hoán rất tức giận: "Anh uống say rồi, sao lái xe được?". Anh ta say khướt như thế mà lái xe thì đúng là hung khí trên đường rồi.

"Sao không thể lái xe?", Tịch Đức xoay xoay chìa khóa trong tay, "Cô xem thường kỹ thuật của tôi à?".

"Anh có biết như thế là rất nguy hiểm không?" Thư Hoán không hề do dự bước lên, định giật lấy chìa khóa của anh ta, "Không thể lái xe, tôi giúp anh gọi taxi về".

Cứ ngỡ với tính cách anh ta thì sẽ có một cuộc chiến giằng co dữ dội, nào ngờ Tịch Đức lại nhận lời rất nhanh: "Không lái xe cũng được, nhưng cô phải đưa tôi về".

"..."

Tịch Đức cười nói: "Chẳng phải cô nói tôi uống say sao? Để một ngôi sao uống say tự ngồi xe về nhà, vậy cô còn làm trợ lý làm gì!".

So với sự phiền phức anh ta có thể mang lại cho người đi đường khi lái xe, Thư Hoán cảm thấy cứ đưa anh ta về nhà thì hơn.
Lên xe rồi, Tịch Đức lại ra vẻ say xỉn, dựa vào người cô, bộ dạng rất yếu đuối. Thư Hoán bị đè nặng nhưng không đẩy ra được, đành bất lực chịu đựng sức nặng của anh ta.

Cũng may chiếc xe rất nhanh đã đến dưới tòa nhà chung cư của Tịch Đức, Thư Hoán cố sức lấy ví tiền ra, trả tiền xe, lấy hóa đơn để thanh toán lại với công ty, sau đó đẩy đẩy Tịch Đức: "Đến rồi, xuống xe thôi".

Tịch Đức mở một mắt ra vẻ như rất say, cười nói: "Cô không đưa tôi lên lầu sao?"

"...Anh có phải là không có chân đâu, sao không đi một mình được?"

Trước đây của trước đây, có dạo Thư Hoán nghĩ rằng, chỉ cần là trai đẹp thì đều có thể trở thành đối tượng để mê mẩn. Nhưng Tịch Đức hoàn toàn phá hỏng niềm tin đó của cô. Nội tại của một người thật sự có thể ảnh hưởng đến sức hút từ vẻ ngoài của người đó.

Bị từ chối, Tịch Đức dựa vào ghế, duỗi thẳng chân ra: "Vậy tôi không đi. Tôi uống say rồi".

"..."Thư Hoán không mặt dày như anh ta, trước khi tài xế lên tiếng mời họ xuống, cô đành gắng sức kéo anh ta, "Được thôi, tôi đưa anh lên trên. Phiền anh xuống xe đi.

*****

Có thang máy nên quá trình đưa anh ta lên lầu nhanh chóng và tiện lợi hơn nhiều. Thư Hoán nhận chìa khóa, nhanh nhẹn mở cửa phòng, sau đó ném anh ta vào trong.

Trong tích tắc đó, Tịch Đức lại kéo tay cô mạnh đến nỗi Thư Hoán cũng loạng choạng mấy bước nhào vào trong phòng.

Tịch Đức cười đưa tay đóng cửa lại.

Thư Hoán nhìn anh ta, "Đến nhà rồi, không cần trợ lý nữa chứ?"

"Tôi khát quá, cô pha trà cho tôi".

Thư Hoán cảnh giác nhưng không sợ hãi, chìa khóa vẫn nằm trong tay cô, cô không lo những trò vặt vãnh như khóa cửa lại.

Tuy cô khờ khạo nhưng không ngu ngốc, không hồ đồ đến độ chẳng chút phòng bị trước một người đàn ông xa lạ có sức mạnh như vậy. Trước khi lên lầu cô đã có ý thức bảo vệ. Cô biết dạng người như Tịch Đức không đứng đắn, cuộc sống riêng tư rất bừa bãi, mấy hôm ở công ty đã nghe rất nhiều scandal về anh ta.

Nhưng mới làm việc chung ngày đầu tiên mà đã cuống quýt gấp gáp như vậy, người bình thường phải dò xét mấy ngày rồi mới dám ra tay. Huống hồ gì cô dù sao cũng là trợ lý mà Đoạn Kỳ Nhã giới thiệu đến, muốn có suy nghĩ bậy bạ gì với cô thì phải vuốt mặt nể mũi, người bình thường cũng không đến nỗi quá càn rỡ.

"Pha trà rất dễ, anh tự làm đi. Tôi phải về nhà đây, Kỳ Nhã còn đang đợi tôi". Cô nhắc cho anh ta nhớ rằng cô và Kỳ Nhã đang ở chung với nhau, cũng là cảnh báo cho anh ta biết đừng làm chuyện ngốc nghếch.

"Pha trà thôi mà, sao phải nhỏ mọn thế"

"..."

"Vậy cô rót giúp tôi ly nước là được chứ gì. Đừng vô vị thế chứ, tôi rất muốn làm bạn với cô, cần gì phải thế?"

Thư Hoán nhìn anh ta, đặt chìa khóa vào túi rồi quay người đến máy nước rót cho anh ta ly nước.

Quay lại đưa ly cho anh ta, Tịch Đức không nhận lấy ngay mà chỉ quan sát cô từ trên xuống dưới: "Nhìn từ đằng sau mông cô cũng cong đấy nhỉ?"

Thư Hoán cố nhịn cảm giác muốn đổ nước vào mũi anh ta, chỉ nói: "Cầm lấy nước đi. Tôi đi đây".

Tịch Đức vẫn cười, đưa tay cầm ly nước.

Nhưng tay anh ta không cầm ly nước mà lại nắm cổ tay Thư Hoán, giọng điệu rất mờ ám: "Cô gầy thì gầy thật, nhưng ngực cũng khá to đấy chứ".

"..."

Thư Hoán không thể nhịn được, rút phắt tay lại, nhưng lại nghe thấy anh ta nói: "Này, cô muốn làm gì?"

Thư Hoán mù mờ không hiểu: "Gì mà tôi muốn làm gì, cái này phải hỏi anh chứ!"

Tịch Đức vẫn giữ chặt tay cô, cười nói: "Không phải tôi hỏi cô muốn làm gì, mà là hỏi, cô có muốn làm không?"

Lần này Thư Hoán không cho anh ta cơ hội, một tay túm chặt ngón tay cái của anh ta, bẻ quặt ra sau, Tịch Đức bị bất ngờ, đau quá buông tay ra. Thư Hoán nhanh nhẹn bẻ tay anh ta ra sau lưng, bắt anh ta quỳ xuống nền nhà.

"Lúc nãy anh nói gì hả? Có giỏi thì nói lại xem!"

Đối phương lập tức trở nên ngoan ngoãn, bộ dạng phong lưu bỡn cợt của công tử đào hoa lúc nãy đã biến mất sạch, đau đến mức hét lên, không ngừng van xin.

"Lần sau còn dám không?"

"Không dám nữa, không dám nữa".

Tuy rất khinh bỉ anh ta nhưng Thư Hoán cũng phải tha mạng, buông anh ta ra.

Đến mức độ này cũng xem như hết cứu vãn rồi, Thư Hoán ra cửa, vừa đi vừa nghĩ xem ngày mai phải nói năng thế nào với chị Fany.

Vừa lấy chìa khóa ra, bỗng thấy phía trên bóng của cô in trên cánh cửa là một bóng đen khác to hơn.

Theo bản năng Thư Hoán tránh sang một bên mới không bị bóng đen đằng sau đánh trúng. Nhưng Tịch Đức vẫn túm được tóc cô, kéo mạnh ra sau.

"Con ranh chết tiệt, dám đánh tao à? Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả?"

Thư Hoán không ngờ anh ta lại ti tiện đến thế, nhất thời không đề phòng, bị anh ta kéo giật lại loạng choạng mấy bước, còn chưa kịp vùng ra thì mặt đã hứng trọn một cái tát. Cú đánh rất mạnh khiến cô ngã nhào xuống giường.

"Hỏi tao dám không à? Tao có gì mà không dám?"

Cái tát ấy thật sự rất mạnh, ít nhất trong một phút, Thư Hoán chỉ thấy mạch máu ở tai cô chạy rần rật, trong đầu không còn ý thức, mọi thứ đầu tối đen.

Lúc cô tỉnh lại, mặt nóng rát lên vì đau, phát hiện mình đang nằm ngửa ra, áo đã bị kéo giật lên, còn Tịch Đức đang đè lên người cô, thô lỗ xé quần jeans của cô.

Thư Hoán hoảng loạn, tay cô không với tới ngọn đèn đầu giường. Dù sao Tịch Đức cũng là đàn ông, quần có khó cởi đến mấy thì sớm muộn gì hắn cũng kéo ra được, nếu điên lên, hắn lại tát một cái thì cô có thể ngất đi, không thể phản kháng gì được.

Thư Hoán bỗng nhận ra chùm chìa khóa trong tay. Cô nắm chặt, ra sức hất cánh tay, vung qua mặt tên kia.

Hắn ra rú lên một tiếng, buông cô ra ngay, đưa tay ôm lấy mặt. Lần này Thư Hoán không dám cho hắn cơ hội phản kích, bất chấp tất cả trèo đến đầu giường nhấc ngọn đèn bàn lên, đập túi bụi vào người hắn.

Tịch Đức vật lộn để đứng dậy giữa trận đòn của Thư Hoán, bấm chuông tường, sau đó kêu lên: "Bảo vệ, bảo vệ!"

Rất nhanh đã có mấy bảo vệ cao to phá cửa xông vào, Thư Hoán thở phào nhẹ nhõm, còn Tịch Đức một tay ôm vết thương trên mặt lại hét lên trước: "Bắt nó! Con điên này, nó tấn công tôi!"

Sự vô sỉ của hắn vượt quá sức tưởng tượng của cô, đến nỗi Thư Hoán chỉ có thể há hốc mồm

Lúc bảo bệ vào, cô vẫn đang điên cuồng đánh anh ta, hơn nữa so với vết thương trên mặt cô thì vết máu vì bị chìa khóa cào xước trên mặt Tịch Đức càng đáng sợ hơn. Hai người bảo vệ không nói câu nào, túm chặt lấy cánh tay cô trước.

"Không phải thế, là hắn suýt cưỡng hiếp ..."

"Các anh đừng nghe cô ta, cô ta điên rồi! Con điên này là fan của tôi, suốt ngày tìm cách tiếp cận tôi, cô ta bị bệnh tâm thần đấy!"

"..." So về độ mặt dày thì Thư Hoán chịu thua hắn rồi.

Vì có bảo vệ ở đó, Tịch Đức không tiện trút hận lên người cô, đành hậm hực nói: "Bắt con điên này lại, nhốt vào đồn cảnh sát đi!"

*****

Đến đồn cảnh sát, thấy bộ dạng tức tối của hắn, Thư Hoán biết sự việc không ổn rồi. Trên đường đi, cô gọi cho Đoạn Kỳ Nhã, Tịch Đức cũng biết nhưng hắn không hề đuối lý hay lo lắng, mà còn lớn tiếng chửi bới, như thể hắn là người bị hại, cô mới là tội phạm vậy.

Hai người cùng tranh chấp tố cáo, không có chứng cứ xác thực về việc xâm hại, nhưng chứng cứ về vết thương trên cơ thể thì có, viên cảnh sát trực ca đêm cũng rất bực bội.

Sau khi luật sư của Tịch Đức dẫn mấy người đàn ông vừa nhìn đã biết không mấy hòa nhã đến đồn cảnh sát, khoảng một phút sau, Thư Hoán cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, giọng nữ và tiếng giày cao gót này cô rất quen thuộc.

Thư Hoán bỗng có cảm giác yên lòng, đỏ hoe mắt, quay lại gọi: "Kỳ Nhã!"

Người đẩy cửa bước vào thở hổn hển, sắc mặt tái nhợn đích thực là Đoạn Kỳ Nhã, sau lưng cô còn một người đàn ông nữa.

Người ấy vóc dáng cao lớn, mặc áo vest và sơ mi mà cô nhìn thấy buổi sáng, không chút biểu cảm, chỉ khi đẩy cửa bước vào, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô.

Vừa thấy bộ dạng cô, sắc mặt Đoạn Kỳ Nhã đã thay đổi, nâng mặt cô lên: "Em không sao chứ? Em bị...."

Mắt Thư Hoán rưng rưng: "Không sao ạ"

"Mắt em sưng thế này rồi, không sao thật chứ?"

Thư Hoán kìm nước mắt, lắc đầu: "Em đã đánh lại rồi"

Nếu thật sự xét về vết thương trên mặt thì đúng là không thể nói ai thua thiệt hơn ai.

Đoạn Kỳ Nhã ôm cô: "Em đừng khóc, bây giờ không cần sợ nữa, có bọn chị đây, em đừng lo".

Thư Hoán sụt sịt, không kìm được nước mắt. Nếu chỉ có Đoạn Kỳ Nhã, cô có thể nhẹ nhõm, tâm trạng cũng khá hơn, nhưng vừa thấy Từ Vĩ Kính, cô như mất đi sự kiểm soát.

Nỗi sợ hãi sau khi suýt bị xâm hại, cơn đau khi bị đánh, nỗi uất ức khi bị oan uổng, cơn khủng hoảng khi một mình đối mặt với tất cả và cả sự luống cuống khi gặp Từ Vĩ Kính trong lúc thê thảm nhất, thêm vào đó là sự yếu đuối bất ngờ, Thư Hoán không kiềm chế được mà khóc nấc lên.

Đoạn Kỳ Nhã vừa tức vừa lo: "Tịch Đức, rốt cuộc cậu đã làm gì cô ấy?"

"Tôi làm gì à? Chị phải hỏi cô ta đã làm gì tôi mới đúng. Con ranh chết tiệt ấy đã phá hoại gương mặt tôi, chị bị mù hay sao mà không thấy?"

Viên cảnh sát đau đầu, đứng lên khuyên giải: "Các vị, đã ghi chép xong rồi, các vị muốn tranh chấp gì thì mời ra ngoài giải quyết. Có gì thì từ từ nói".

Trước mặt những bảo vệ có bộ dạng như xã hội đen của hắn ta, viên cảnh sát mới vào nghề này cũng bó tay. Thư Hoán không muốn ở lại đây nữa, ra hiệu muốn về, Đoạn Kỳ Nhã liền ôm vai cô, tất cả đều ra khỏi đồn cảnh sát.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 84