watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Công chúa Hoa Tường Vi
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang

ào nhẹ nhõm): may quá. vậy thì cuộc thi có thể bắt đầu được rồi Trần Lâm(cuối cùng cũng đã chịu rời ánh nhìn khỏi Tử Khiêm): okie. bắt đầu thôi. tôi sẽ hân hạnh được tiếp chiêu với ai đây? Triết Vũ(bước lên trước): Âu Triết Vũ. vinh hạnh được thi đấu với cậu Trần Lâm+Trấn Quốc(ngạc nhiên): họ Âu uk? họ này không nhiều đâu. cậu có liến quan gì tới gia tộc lửa không? nghe nói người thừa kế của gia tộc lửa cũng trạc tuổi chúng ta nhưng đang du học ở nước ngoài. hay ngời đó chính là cậu? Triết Vũ(lắc đầu thất vọng): không phải tôi. vậy là người đó đang ở nước ngoài ak?thế là không có cơ hội rồi. Tường Vi(nhìn thẳng vào mắt Triết Vũ và nói nhỏ chỉ đủ để cho Triết Vũ nghe): cậu quên là cậu có thể du hành thời gian ak. nếu muốn gặp đâu có khó gì Triết Vũ(cười): ukm, mình biết rồi Nụ cười của Triết Vũ rạng ngời đến nỗi bọn con gái hét muốn rách tai: “anh ấy là ai thế, đẹp trai quá đi mất. có lẽ chỉ kém mỗi anh Tường Văn thôi nhỉ?”. (bó tay với cái lũ hám zai đẹp này). đến lúc này Trần Lâm mới để ý đến cô gái xinh đẹp nhất trong đám người đông đúc này. nét mặt thoáng nét ngỡ ngàng Trần Lâm: cô là…không phải là Như Nguyệt đúng không? nhưng sao hai người giống nhau vậy? như hai giọt nước Tường Vi(ngạc nhiên): sao cậu biết tôi không phải là Như Nguyệt? ngoại trừ Tường Văn thì đâu có ai nhận ra Trần Lâm(mỉm cười): kì lạ thật. nếu không phải vì đã biết rõ gia đình nữ hoàng thì tôi cứ ngỡ cô là chị em song sinh với cô ấy cơ. thật không thể tin nổi trên đời này lại có những người giống nhau như cùng một khuôn đúc thế này nữa. mà thôi truyện này để sau, Triết Vũ này,chúng ta thi đấu thôi Nói rồi hai anh chàng đẹp tựa hoa đó bước ra giữa sân trường. tất cả mọi người đều đứng dẹp hết sang một bên tránh đường. Tường Vi bỗng có một linh cảm lạ, ai đó đang ở rất gần cô. đang tiến lại chỗ cô một cách nhanh chóng và nhẹ nhàng Tường Vi(lên tiếng): ai? Trúc Lam+Tử Khiêm(còn đang mải theo dõi trận đấu nên không để ý Tường Vi): im nào. đang xem, đừng có phá Chấn Thiên(nhìn Tường Vi đầy thắc mắc): sao thế Carey? cậu đang nói chuyện với ai vậy Tường Vi: Chấn Thiên ak, cậu không có cảm giác ai đó đang đứng gần chúng ta sao? Chấn Thiên(nhó xung quanh): làm gì có ai đâu nào. chẳng lẽ là ma chắc. nhảm quá ak Carey Tường Vi(giọng lạnh lùng): không phải là ma. là phép tàng hình. Chấn Thiên:tàng hình? lẽ nào lại là cha mẹ của Trúc Lam chăng? Một giọng con gái bỗng vang lên: ủa?sao hai cậu biết là có người đang dùng phép tàng hình vậy Tường Vi+Chấn Thiên(đồng thanh): ai thế? Một cô gái xuất hiện đột ngột. cô gái đeo cặp kính dày cộm, mái tóc tết đươc vắt sang hai bên, mặt nổi khá nhiều mụn. cô bạn này ăn mặc rất bình thường. Chấn Thiên sau khi nhìn thấy cô gái kia liền nói nhỏ vào tai Tường Vi: “không phải là mama của Trúc Lam đâu. Trúc Lam xinh đẹp như tiên nữ vậy sao có một người mẹ như thế này được chứ?”. Tường Vi nghe xong liền phì cười. Tường Vi: bạn là ai thế? Cô gái kia : mình là Thiên Tâm. Tường Vi:còn mình là… Cô gái kia: cậu là nữ hoàng Như Nguyệt phải không? cậu nổi tiếng lắm đấy. Tường Vi(lắc đầu): không phải. mình là Carey. nhưng bạn có thể gọi mình là Tường Vi Cô gái kia(ngạc nhiên): Tường Vi? nhưng cậu rất giống…. Tường Vi(cười mím chi): ukm, mình biết. nhưng mình không phải là Như Nguyệt đâu. (nói nhỏ vào tai Chấn Thiên trong khi Chấn Thiên vẫn còn đang shock nặng) Thiên Tâm?nếu như mình nhớ không nhầm thì đó chính là phu nhân tổng giám đốc Trịnh. người này chính xác là mama Trúc Lam rồi Chấn Thiên(bàng hoàng): sao lại thế chứ. mama Trúc Lam đẹp lắm. đâu có như cái người này… Tường Vi(nguýt dài): này, Giang Chấn Thiên.cậu muốn ăn đòn ak. đừng có nói… Lời nói của Tường Vi bị cắt ngang bởi tiếng reo hò của Trúc Lam: “ tuyệt. không hổ danh là hoàng tử trí tuệ đâu Triết Vũ.”, còn Tử Khiêm thì mặt buồn so: “ papa của con ơi,sao papa lại để cậu ta lừa chứ…………Trần Lâm.cố lên đi mà”. Triết Vũ tiến lại gần chỗ Tử Khiêm, mặt không có một giọt mồ hôi Triết Vũ:cậu bỏ rơi bạn bè thế ak. Tử Khiêm:Triết Vũ,cậu phải thông cảm cho tôi chứ. Trần Lâm là… Như Nguyệt và Tường Văn (bỗng xuất hiện bất ngờ giữa sân trường): đang xảy ra truyện gì ở đây vậy Tường Vi:hai người vừa đi đâu về vậy Như Nguyệt(nháy mắt tinh nghịch): đi kiểm tra thử sức mạnh của báu vật thôi ấy mà Mọi người: Kiểm tra thử sức mạnh của báu vật? Như Nguyệt: phải. là một hộp gỗ của mình thôi. nhưng nó sẽ có ích nếu ai biết cách sử dụng nó. mà nói thế thôi. không tiết lộ gì nữa. sau này mọi người sẽ biết thôi mà. Tường Vi(lầm bầm không để cho ai nghe thấy): ukm. vì vậy mà mới có nhiều người đổ đi tìm hộp gỗ Ánh sáng vậy ************************************************** Kể từ sau cuộc thi đấu hôm nọ, Triết Vũ,Chấn Thiên và Tử Khiêm suốt ngày bị lũ con gái đeo bám. Triết Vũ bận tối mắt với các buổi huấn luyện riêng của bố vợ tương lai Tường Văn. Trúc Lam tíu tít kết thân với bà mẹ lúc trẻ của mình. sau những buổi tư vấn,làm đẹp của cô con gái mà Thiên Tâm không hề hay biết, cứ ngỡ chỉ là bạn mới chuyển đến, Thiên Tâm ngày càng xinh ra, đẹp hẳn lên. trần Lâm với Tử Khiêm trở thành đôi bạn thân, hợp cạ đến nỗi đi đâu cũng thấy 2 người đó. cả trường còn shock hơn khi Trần Lâm tuyên bố sau này nếu mình sinh con trai,sẽ đặt tên cho nó là Trần Tử Khiêm và hi vọn Tử Khiêm sẽ làm cha đỡ đàu cho nó.nghe xong tin này Tử Khiêm đã bị sặc nước(thì lúc nghe đang uốn nước mà). nhân vật không ai ngờ đến bỗng xuất hiện. papa của Lí Thiên Dã từ nước ngoài trở về. cả bọn Tường Vi đều phải thừa nhận là Thiên Dã nói chuẩn. anh ấy giống papa mình. từ đôi mắt cho đến cái mũi.khuôn mặt của Thiên Dã thừa hưởng từ bố mình đến hơn 70%, chắc 30% lại là giống mẹ. Tường Vi thường đi theo mama mình làm cho bọn con trai trong trường choáng nặng. hai người đẹp đi bên nhau làm cho cả một không gian xung quanh đều chói loà, phát sáng. Tường Vi vô cùng hạnh phúc.vì từ lâu lắm rồi, cô đã không còn cơ hội đươc nói chuyện,cười đùa, bám theo hay làm nũng với cha mẹ mình. Nếu ai đó bảo cô thật may mắn khi sinh ra trong gia tộc ánh sáng, được thừa hưởng dòng máu ánh sáng và băng từ cha mẹ. đó là 1 vinh hạnh, là may mắn mà nhiều người ước mong. nhưng nào có ai biết chăng Tường Vi khổ sở thế nào. Vì cha mẹ là những người quan trọng của Bộ pháp thuật mà hai người thường xuyên không thể ở nhà. Tường Vi từ lúc biết suy nghĩ, người mà cô có thể tâm sự và luôn ở bên cạnh chăm sóc cô không phải là bố mẹ mình ,mà là anh trai Tường Luân,anh họ Dyland và cậu bạn thân Triết Vũ, Chấn Thiên . sau này khi Thiên Dã chuyển đến sống cùng thì có thêm cậu nữa. Tường Vi cũng đã từng ước mình chỉ là một người bình thường, gia đình không cần phải giàu có, nghèo cũng được,miễn là không phải phù thuỷ. có lẽ như vậy,bố mẹ của cô cũng đã không ra đi sớm. Hôm nay Tường Vi ngồi bói tú cho Trúc Lam, hai cô gái đang hí hửng ngồi chiêm nghiệm xem độ chính xác của quẻ này thế nào thì nghe thấy tiếng hét mừng rỡ của Triết Vũ: “ mọi người ơi, mình đã có thể điều khiển thành thạo sức mạnh mới rồi.chúng ta có thể trở về”. Chấn Thiên,Tử Khiêm và Trúc Lam đều mừng rỡ ra mặt. không ai để ý khuôn mặt đang tái dần đi của Tường Vi. Trở về uk?nhanh vậy sao? mình không muốn. không muốn về. mình không muốn rời khỏi nơi này. mình không thích. mình muốn ở lại Triết Vũ(cuối cùng cũng để ý thấy biểu hiện không bình thường của Tường Vi): Tường Vi,sao vậy?cậu mệt ak Tường Vi(lắc đầu): không. mình ổn Triết Vũ:vậy sao nét mặt cậu sầu não thế kia hả? cậu đang buồn uk? vì truyện gì Tường Vi:không, mình không buồn vì truyện gì cả Chấn Thiên(mừng rỡ): vậy thì chúng ta đi luôn thôi. mau trở về thời điểm lúc chúng ta ra đi. Chúng ta hãy quay về đó để giúp đỡ mọi người Tường Vi(hoảng hốt): về ngay uk? tại sao phải gấp như vậy chứ? để mai không được sao? dù xuất phát lúc nào thì Triết Vũ cũng vẫn có thể đưa chúng ta về thời điểm chúng ta đi cơ mà. Trúc Lam(ngạc nhiên): Carey, cậu sao vậy? Tử Khiêm(giọng nhẹ nhàng): đúng vậy, cậu lạ lắm đó Vi. Chấn Thiên(gật gù): Phải, sao cậu lại thế hả Carey. trở về sớm vẫn tốt hơn chứ Triết Vũ(nhạy cảm): hay là cậu không muốn về hả Chấn Thiên+Trúc Lam+Tử Khiêm(đồng thanh): sao lại không muốn về? cậu có bị làm sao không đấy Tường Vi. đây đâu phải thời đại của chúng ta Triết Vũ:nói đi chứ Tường Vi, đừng có im lặng như vậy Tường Vi(vẻ mặt phát tội): chỉ là 1 đêm nữa thôi mà.sáng mai mình về cũng được mà. mình… chỉ là lưu luyến nơi này. mình chỉ cần 1 đêm nữa thôi. Trúc Lam(nổi cáu): cậu bị điên hả? cậu có biết là chúng ta đã ở đây bao lâu rồi không?gần 1 tháng rồi đấy. chẳng lẽ cậu không nhớ, không lo cho mọi người sao? Lưu luyến gì chứ? chúng ta vẫn đang học ở đây mà. câậucó biết là mình nhớ bố mẹ mình nhiều thế nào không Trúc Lam(nổi cáu): cậu bị điên hả? cậu có biết là chúng ta đã ở đây bao lâu rồi không?gần 1 tháng rồi đấy. chẳng lẽ cậu không nhớ, không lo cho mọi người sao? Lưu luyến gì chứ? chúng ta vẫn đang học ở đây mà. cậu có biết là mình nhớ bố mẹ mình nhiều thế nào không Tường Vi(giọng lí nhí): mình biết. mình hiểu là mọi người đều nhớ gia đình.nhưng mình… Trúc Lam: vậy mà cậu còn lừng khừng đòi ở đây nữa hả? không nói nhiều, chúng ta sẽ về ngay bây h hoăch không cậu cứ việc ở lại 1 mình. mình cần về để gặp bố mẹ mình khi đã lấy nhau. chứ không phải là những người bố mẹ bằng tuổi mình thế này Tường Vi(cố kìm nén không cho nước mắt trào ra): mình hiểu mà. Trúc Lam: hiểu mà thế ak. cậu đang làm cho mình phát điên lên đấy Tường Vi(nước mắt lăn dài): vậy chẳng lẽ các cậu phải bắt mình nói thẳng ra là mình không có đủ can đảm để rời xa bố mẹ của mình sao? các cậu thì tốt rồi. dù là ở ngay lúc này hay là 30 năm sau thì các cậu vẫn còn có bố mẹ ở bên cạnh. còn mình thì sao? mình làm gì còn cơ hội gọi 2 tiếng bố mẹ như các cậu. rời khỏi nơi này, mình sẽ không còn cơ hội gặp lại họ nữa. Trúc Lam: ơ, mình xin lỗi. mình quên mất là cậu… Tử Khiêm+Chấn Thiên:hay là chúng ta cứ ở lại đây thêm 1 buổi tối nữa đi. ngày mai về cũng được mà. Trúc Lam(gật đầu đầy bối rối): ukm, ở lại đây thêm 1 buổi nữa cũng không ảnh hưởng gì đâu. Triết Vũ(ôm Tường Vi vào lòng): đừng khóc. mình biết là cậu sẽ nhớ bố mẹ nhưng ở nhà chúng ta còn có những người đang chờ đợi. đừng buồn. cậu quên là mình có thể đi xuyên thời gian sao. bất cứ lúc nào cậu muốn, mình sẽ đưa cậu về đây. cậu có thể gặp bố mẹ mình bất cứ lúc nào mà. mình hứa. cậu tin mình chứ, Carey? Tường Vi(bấu chặt áo Triết Vũ): huhu, hức hức……nhưng mình vẫn buồn lắm. thật sự là không nỡ…không nỡ rời khỏi đây Tường Văn(cùng Như Nguyệt,không biết đã đứng ở cửa từ khi nào): Carey, đừng nhõng nhẽo như thế chứ. con đã lớn rồi. sắp đi lấy chồng rồi mà còn khóc nhè y như con nít vậy sao? chúng ta sẽ còn gặp lại mà. gặp lại khi con là con của thế giới mà con sinh sống ấy Tường Vi(ngước nhìn Tường Văn và Như Nguyệt): nhưng hai người… Như Nguyệt(cười): sao vậy? đừng khóc nữa. bố mẹ còn dự đám cưới của con với Triết Vũ nữa. hai đứa không trở về thì sao bọn ta đến được? Lòng Tường Vi đau như cắt. bố mẹ cô đã nhìn thấy nhiều thứ sẽ xảy ra trong tương lai nhưng caí chết của chính họ thì họ lại không hề nhìn thấy. Tường Vi muốn nói ra nhưng sợ lịch sử thay đổi sẽ ảnh hưởng đến thế giới ở tương lai nên cô lại không dám nói. Như Nguyệt: Mỗi thứ trong đời, đều có cho nó riêng một giới hạn...Quy luật cuộc sống là thế - chỉ khác nhau ở chỗ giới hạn đó là bao lâu, nhiều hay ít thôi...Chẳng có một ai, hay cái gì có thể giữ được ở bên mình vĩnh viễn. Ai rồi cũng sẽ phải xa những gì mà mình trân trọng và yêu quý…Hoa nở rồi hoa tàn, trăng tròn rồi trăng khuyết, bèo hợp rồi bèo tan, người đến rồi người lại ra đi Tường Văn : Phải đấy, Carey. bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc phải tàn. đừng buồn vì chúng ta còn gặp lại nhau. Con trở về đi. Chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại nhau ở 1 thời điểm nào đó trong tương lai mà. ..k e n h t r u y e n . p r o .. Đan Linh không thốt lên lời khi cả một luồng ánh sáng chói loà không gian và thời gian xuất hiện. luồng ánh sáng đã xuất hiện lúc nãy, khi mà nhóm Tường Vi,Triết Vũ biến mất. Mọi người đang có mặt ở Dracate lúc này, dù là người của học viện hay là của phe chống đối đều dừng hết lại, nheo nheo mắt ngó luồng ánh sáng kì lạ. Sau 2s thì có bóng dáng mờ ảo của ai đó bước ra từ tâm của vầng sáng. Chí Kiệt nhận ra ngay đó là Trúc Lam. - Trúc Lammmmmmm - Chí Kiệt mừng rỡ hét lên - mấy đứa vừa biến đi đâu vậy - Anh Chí Kiệt, mọi người vẫn ổn chứ. Có ai bị làm sao không? - Trúc Lam đảo mắt khắp nơi - Không sao đâu, Trúc Lam. tính ra thì chúng ta mới biết mất có 5 phút thôi. Chưa ai chết đâu - Chấn Thiên cũng xuất hiện ngay sau Trúc Lam - Sao cậu gở miệng thế,Chấn Thiên - Tử Khiêm chau mày - Bọn này đã trở về, có cần sự giúp đỡ không đây mọi người? - Triết Vũ nhướng lông mày ngó chiến trường - Về đúng lúc lắm - Tường Luân gật đầu - Phiền mấy đứa lo liệu bọn kia hộ anh - okie - Chấn Thiên ra hiệu đã hiểu và nhằm thẳng quân thù tấn công Sau đó là Triết Vũ,Tử Khiêm và Trúc Lam đồng loạt xuất trận. Sân trường Dracate hỗn loạn cả lên. lửa, điện, nước, đất, đá cứ bay xèn xẹt trên đầu mọi người. Triết Vũ một mình đối đầu với 3 tên của phe chống đối. lửa từ người cậu bốc lên ngùn ngụt. Tử Khiêm cũng làm cho nhiều người ướt nhẹp với năng lực của mình. Đan Linh và Chấn Thiên được điều đi cứu chữa cho những hs bị thương. Trúc Lam sau cái vỏ bọc tàng hình cũng làm cho người của phe chống đối hoảng loạn. Tường Luân lạnh lùng và bình tĩnh đối phó với quân thù. cả người Hạ Tường Luân được bao bọc bởi luồng ánh sáng chói mắt. ánh sáng từ Tường Luân chẳng mấy chốc hoá thành lửa. Thiên Dã tiếp tục làm cho mặt đất rung chuyển, Dyland vừa tạo ra cả 1 trận bão tuyết kết hợp với sóng siêu âm mà Kì Bình tạo ra đã hạ gục hàng chục kẻ gây loạn. Chí Kiệt vừa sử dụng năng lực của mình kêu gọi các loài cây thức tỉnh,cùng chiến đấu với anh ta……………..Sau một thời gian cầm cự, cuối cùng phe chống đối đã bị đánh bại hoàn toàn. Cả nhóm Tường Luân ngồi thở mệt nhọc. ai nấy mồ hôi đầm đìa, nhễ nhại. Tường Luân(lấy tay quệt mồ hôi): cuối cùng cũng đã xong. thế vừa nãy mấy đứa đã biến đi đâu trong 5 phút vậy Triết Vũ(mồ hôi lấm tấm): về quá khứ, về nơi này 30 năm trước Dyland(ngạc nhiên): cái gì cơ? Chấn Thiên: thì đó, về Dracate 30 năm trước và đã gặp phụ huynh của chúng ta ngày còn trẻ. Tử Khiêm(gật gù): ukm, gặp được nhiều người lắm Thiên Dã:mấy đứa nói thật đấy chứ Chấn Thiên:tất nhiên là thật rồi Tường Luân:vậy là sức mạnh đi xuyên thời gian của cậu đã thức tỉnh rồi hả, Âu Triết Vũ Triết Vũ(sững sờ): sao anh biết Tường Luân(mỉm cười): đừng quên anh là thủ lĩnh của Ngũ Hành. anh biết nhiều thứ lắm đấy. mấy đứa sẽ không ngờ được đâu Trúc Lam(hớn hở): anh Chí Kiệt, em gặp mama của e và mama của anh đấy. Chí Kiệt: mama anh thế nào Kì Bình:còn bố mẹ của anh nữa Vô Kị: vậy Tường Vi đâu? Cả bọn lúc này mới ngỡ ngàng: “ukm, đúng rồi, Tường Vi đâu?” và ngó dáo dác xung quanh Tường Luân(chau mày): nghĩa là các em không biết Carey đang ở đâu ak Thiên Dã(lo lắng): chẳng phải mấy em đi cùng nhau sao? sao lại bị lạc được Dyland: Triết Vũ, đừng bảo với anh là cậu không biết Carey ở đâu nhé Triết Vũ(mặt cũng tái mét): vậy không phải là Tường Vi đã về trước rồi sao Mọi người: cái gì? Triết Vũ(nhớ lại):trong lúc di chuyển về đây, lúc vừa về lại thời điểm này thì Tường Vi biến mất. có lẽ cô ấy đã dùng dịch chuyển tức thời để về đây trước gi

Trang: « Trước 12324
25
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 183