watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Couple 50
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Bạch Tô Cơ, thực ra vừa rồi mình luồn đi theo bạn, mình nghe hết rồi, cũng nhìn thấy rồi. – Kỷ Minh vẫn nhẹ nhàng như một đám mây. -Thực ra mọi việc không chắc là giống như bạn nhìn thấy.

- Ha ha ha! Sự việc không phải như thế giờ cũng chẳng còn can hệ gì với mình! – Nghĩ lại mọi thứ vừa nãy, đám mây đen lại kéo tới trong lòng tôi, tâm trạng lập tức nặng nề hơn! Tồi khẽ lắc đầu, ngẩng đầu lên, định ép mình phải mỉm cười, nhưng sao muốn nhếch môi lên mà lại khó như vậy, tồi chỉ đành nhe răng ra, cố nuốt tiếng nấc nghẹn vào trong họng.

- Ngốc quá! – Kỷ Minh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, thở dài một tiếng rồi bỗng cúi đầu xuống, mỉm cười dịu dàng nhìn tồi. – Mình kể cho bạn nghe một câu chuyện nhé!

- Chuyện của bạn hả? – Tồi ngơ ngác, còn Kỷ Minh thì bắt đầu nói:

- Có một khoảng thời gian mình luôn cảm thấy rất buồn phiền, ngày nào cũng có một đống việc làm mãi không hết. Có một ngày, mình không nhịn nồi nữa, khóc trước mặt mẹ, nói rằng mình không chịu được nữa, tại sao lại nhiều việc buồn phiền như vậy? Mẹ mình là một người rất dịu dàng, mình còn chưa nói xong, mẹ đã vỗ vai mình, bảo mình đứng dậy, vào phòng bếp tìm hai cái thùng nước, đổ đầy nước vào đó, sau đó bà im lặng đưa cho mình. Mình không hiểu mẹ định làm gì, nhưng phiền muộn trong lòng vẫn chưa vơi, mình xách hai thùng nước rồi tiếp tục ca thán với mẹ. Hai phút trồi qua, thùng nước rất nặng, mình cảm thấy cánh tay mình như tê đi, định bỏ xuống. Nhưng mẹ lại lắc đầu nhìn mình, nói “Bảo con xách thì con cứ xách, không có sự cho phép của mẹ thì không được đặt xuống”.

Mình chưa bao giờ dám cãi lời mẹ, thê là đành ngoan ngoãn xách tiêp hai thùng nước. Mười phút nữa trôi qua, mình thực sự không thể chịu nồi nữa, thế là mình không ca thán nữa, chỉ nhìn mẹ với đôi mắt đáng thương, hỏi mẹ bao giờ thì mình mới được đặt thùng nước xuống. Lúc đó mẹ mình mỉm cười, nói với mình: “Những phiền muộn của con cũng như hai thùng nước này, là con tự gánh lấy, sở dĩ con cảm thấy nặng là vì con không chịu bỏ xuống”.

Bỏ xuống?

Những lời nói của Kỷ Minh như một tia sáng rọi vào tim tôi! Tồi ngẩng đầu lên nhìn anh, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó..

Trong phòng hát karaoke ồn ào, ánh đèn màu vàng chiếu ra tia sáng mờ ảo, những ly Coca đang sủi bọt.

Ha ha ha! Tôi đồng ý với Kỷ Minh sau khi ra khỏi “Rừng quên buồn” sẽ quên hết mọi buồn phiền trong lòng! Bởi vậy hai người chủng tôi hẹn Ma Thu Thu đi hát karaoke.

-Mười người đàn ông bảy người ngốc, bảy người hâm, chín người xấu…

-Lấy của tôi thì trả lại cho tôi, ăn của tôi thì nhả trả tôi.

- Ha ha ha, ha ha ha! Hát tiếp đi! Hát tiếp đi! Không ai được giành mic với tớ!

Từ khi bước vào phòng hát, tôi đã nắm chặt lấy cái micro không buông, hát hết bài này đến bài khác, bất kể là bài của nam hay của nữ, có thịnh hành hay không!

- Tô Cơ, bạn đã hát liên tục mười mấy bài rồi, không thấy rát họng hả? – Kỷ Minh lo lắng giằng chiếc micro trong tay tồi, ra hiệu cho Ma Thu Thu.

- Hay là… chúng ta chơi trò chơi nhé? – Ma Thu Thu không biết làm thế nào, chần chừ một lúc rồi nghĩ ra một “biệt pháp”.

- Chơi trò chơi? – Mắt tôi sáng lên, đưa tay lên xoa hai gò má nóng bừng. – Được! Chơi thì chơi. Chúng ta chơi “oằn tù tì”.

- Oằn tù tì? – Ma Thu Thu chau mày nghĩ một lúc lâu, hai con ngươi mắt khẽ chuyển động rồi cuối cùng cũng nói. – Được thôi!

- Oằn tù tì!

- Ha ha ha! Tớ thua rồi! Mới lần đầu tiên đã thua, thú vị thật! Nào, rót cho tới một cốc Coca! – Tôi uống một hơi hết cốc Coca, lắc lắc chiếc cốc về phía Kỷ Minh và Ma Thu Thu.

- Oằn tù tì!

- Ha ha ha! Ma Thu Thu, cậu thua rồi! Chơi thì phải chịu! Mau uống hết cốc Coca đi! – Ma Thu Thu cẩn thận rót nửa cốc Coca, nhưng tôi giật cốc của cồ lại, không nói nửa lời rót thêm cho đầy, sau đó đặt trước mặt Ma Thu Thu! Ma Thu Thu kinh hãi không dám nhận, tay tồi lại quay một vòng, dốc hết cốc nước vào miệng mình!

- Oằn tù tì!

- Kỷ Minh, xem ra bạn cũng chẳng ra gì! Rót Coca, rót Coca!

- Bạch Tô Cơ, bạn uống nhiều Coca thế không sao chứ? cốc này để mình uống cho. – Kỷ Minh lo lắng giành cốc Coca trong tay tôi, nhưng lại bị tôi giằng lại.

- Kỷ Minh, bạn muốn uống cũng được, nhưng phải uống thế này! -Tồi cao hứng nâng cốc nước Coca sủi bọt, cụng mạnh vào cốc của Kỷ Minh. – Chúng ta cùng uống cạn!

- Tô Cơ, đừng uống nữa, bạn đã uống quá nhiều rồi.

- Ha ha ha! Chỉ là Coca thôi mà! Không sao đâu! Cứ uống tiếp đi! Oằn tù tì… A a a! Tớ thích bài hát này, đưa micro đây!

- Tôi không sợ, không sợ, không sợ…

Hát mãi hát mãi, không biết vì sao, tồi bỗng cảm thấy mọi thứ trước mắt mình mờ đi, màn hình tivi trước mắt cũng mờ mờ ảo ảo…

Rõ ràng là chỉ uống Coca, tại sao tôi lại cảm thấy đầu mình đau nhức, ngay cả khóe mắt cũng trở nên ươn ướt…

Như vậy cũng tốt, tốt nhất là cứ nhắm mắt như thế, ngủ một giấc, nói không chừng khi mở mắt ra, mọi việc sẽ như chưa từng xảy ra…

Couple 50 – Quách Ni – Chương END

Không biết tôi ngủ mất từ lúc nào, cũng không biết đã ngủ bao lâu… Khi tồi mở mắt ra thì phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc, nhìn thấy một cái bóng cao lớn đang đi lại trước mặt tôi.

A… Kỷ Minh? Sao anh ấy lại ở trong phòng tôi?

Đẻ tôi nghĩ lại xem, đúng rồi, lúc trước tồi, Ma Thu thu và Kỷ Minh cùng uống Coca trong phòng karaoke, sau đó muộn quá, hai đứa con gái chúng tôi mệt mỏi ngủ lại đó, chắc chắn là Kỷ Minh đưa Ma Thu Thu về trước rồi quay lại đón tôi!

Nghĩ tới đây, tôi cảm động nghe sống mũi mình cay cay. Từ trước tới nay, Kỷ Minh luồn giống như anh trai tồi, bất luận là tôi xảy ra việc gì, anh đều đứng về phía tôi vô điều kiện, dành cho tôi sự ủng hộ lớn nhất! Trên máy bay, anh ấy đưa cho tôi cái che mắt để tồi bớt giận; trong bữa tiệc chào mừng ở trường Tinh Hoa, anh ấy không hề do dự mà đứng về phía tôi; khi Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch đối mặt với vấn đề sống còn, anh ấy chủ động yêu cầu được đi làm thêm cùng tồi để giúp đỡ câu lạc bộ; còn khu rừng “Quên buồn” xanh tươi, nơi đó có lẽ là hồi ức hạnh phúc nhất giữa tồi và Kỷ Minh! Tồi nhớ lại tất cả, chìm đắm trong niềm hạnh phúc lớn lao! Bất giác, tồi nheo mắt lại, định nhìn xem Kỷ Minh đang làm gì, nhưng tất cả những gì trước mắt khiến tôi sững sờ!
Chỉ nhìn thấy Kỷ Minh đang giơ cao chiếc vòng tay hình mặt trăng, cẩn thận nhìn nó thật kỹ! Chiếc vòng tay đó tỏa ra ánh sáng rất đẹp, bỗng dưng, anh lật tay lại, tôi nhìn thấy bên trong chiếc vòng tay đó có khắc mờ một hàng chữ bằng tiếng Anh:
PHONG
Bên trong chiếc vòng tay có khắc tên của tôi. Không tin em có thể xem!
Tiếng hét của An Vũ Phong hôm đó vọng lại tai tôi, tồi ra sức lức lục lọi trong ký ức của mình, bỗng dưng nhớ lại một đoạn…
Trên máy bay…
- Vòng tay của cô rơi rồi.
Một bàn tay trắng trẻo cầm chiếc vòng tay hình mặt trăng, từ từ đưa về phía tôi, tôi quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một đôi mắt màu xám nhạt rất đẹp..
Thì ra là như vậy… Tôi hiểu rồi!
Tôi kinh ngạc nhìn Kỷ Minh, hình như anh vẫn chưa phát hiện ra là tôi đã tỉnh lại, thích chí vuốt ve chiếc vòng tay, quay người định bỏ đi.
-Kỷ Minh! – Tôi ngồi bật dậy, hét lên với cái lưng của anh. Keng!
Kỷ Minh quay ngoắt người lại, ánh mắt hoảng hốt, cái vòng trong tay rơi xuống đất, phát ra âm thanh kỳ quái.
- Tại sao, tại sao bạn lại… – Trái tim tôi như có vô số những cục bông nhỏ chặn lại, tức tối tới khó thở, tôi đau đớn nhìn chiếc vòng trong tay Kỷ Minh, không nói được lời nào. Lúc trước An Vũ Phong đã khiến trái tim tồi đau đớn, bây giờ lại là Kỷ Minh, tại sao… tại sao tất cả mọi người ở bên cạnh tôi đều chỉ vì chiếc vòng tay này?
- Xin lỗi, Bạch Tồ Cơ, mình… – Kỷ Minh ấp ủng, nhưng rồi anh nhanh chóng bình tĩnh lại, thấp giọng nói. – Thực ra mình luồn có một điều giấu bạn, họ Kỷ nhà mình là một gia đình quý tộc đã lụn bại ở nước Chanel. Chứng minh duy nhất của gia tộc chính là chiếc vòng tay giống y hệt của An Vũ Phong, nhưng hồi nhỏ mình không cẩn thận làm mất chiếc vòng đó. Sau đó mẹ mình mắc bệnh qua đời, mặc dù bà chưa bao giờ trách cứ gì mình, nhưng lúc lâm chung bà đã nói: “Tiểu Minh, mẹ rất mong tìm được chiếc vòng đó, đó là món đồ quý giá nhất mà bố con đề lại cho con”. Mình muốn mẹ mình an tâm nhắm mắt nên đi khắp nơi tìm kiếm, cho tới một hôm nhìn thấy bạn trên máy bay…
Kỷ Minh hình như đã bình tĩnh lại, anh nghiêng đầu sang một bên, ánh mắt đề lộ vẻ tiếc nuối sâu sắc.
- Không! Tại sao ngay cả bạn cũng vì chiếc vòng đó mà cố ý tiếp cận mình? – Tôi cảm thấy thân thể mình không ngừng run rẩy, nhưng giọng nói của tôi lại bình tĩnh tới mức ngay cả tồi cũng thấy ngạc nhiên.
- Có lẽ là như vậy. Mình đã tuyệt vọng, tưởng rằng mình không thể tìm được chiếc vòng đó nữa. Nhưng đúng là ồng trời có mắt. Mình phát hiện ra bạn, còn phát hiện ra bạn cũng là lưu học sinh như mình! Xin lỗi, Bạch Tồ Cơ, mình không thể để mẹ mình trên trời vẫn còn phải tiếc nuối. Mình phải nắm bắt mọi cơ hội, xin bạn tha lỗi cho mình…
Đôi mắt màu xám nhạt của anh thoáng tối đi, cúi thấp đầu. Giọng nói của anh càng lúc càng nhẹ , cuối cùng rơi vào im lặng.
-Tại sao lại dùng cách này để lừa mình?-Tôi cảm thấy trái tim mình không ngừng mở ra , máu huyết toan thân như chảy ngược! Tôi ngẩng đầu lên để nhìn rõ khuôn mặt của người trước mắt ?nhưng mắt tôi nhòa đi.
-Tại sao lại dùng cách này để lừa mình?
Giọng nói vang vọng rất lâu trong không gian , một lúc lâu sau tôi mệt xua tay:
-Bạn đi đi … Mình không muốn nhìn thấy bạn nữa… -Bạch Tô Cơ , bạn không hận mình chứ?
-Hận?Bây giờ mình không hận gì cả-Tôi lắc đầu, cười cay đắng.
Kỷ Minh quay người đi, bông dưng anh nghĩ gì đó , nhặt cái vòng quay dưới đất lên, nhè nhẹ đặt lên bàn, sau đó anh bước từng bước dài ra khỏi phòng tôi.
Sáng sớm thứ hai trên tầng hai giảng đường đối diện với sân vận động , tôi đang đứng trong phòng học, hai tay nắm chặt vào nhau , cả người núp đằng sau tấm rèm màu xanh khép hở, len lén hướng ánh mắt thấp thỏm về phía ánh mắt trời chói lọi.
Cách đó không xa, một nhóm người đang nói chuyện, trong đó có rất nhiều khuôn mặt mà tôi quen thuộc.Hồ Bách , Linh béo múp míp đang cầm gương soi khuôn mặt của mình, cô gái này lúc nào cũng đỏm dáng! Tiểu ngọc hình như đang rất căng thẳng nhưng Phi Luân luôn ở bên cạnh cô, chắc chắn cũng cho cô thêm dũng khí. Còn chàng trai nhát gan nhất của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch , Giả Tiểu Long hình như đang giúp Ngưu Xuân Hoa cài một bông hoa hồng lên tóc, ha ha, hai người họ bây giờ gắn với nhau như keo, hơn nữa hai người còn thường xuyên giúp nhau ôn bài, nghe nói kỳ thi hàng tháng lần này , cả hai người đều lọt vào top 20
100 ngày trước , tôi từng vô số lần mơ tưởng tới ngày hôm nay tôi sẽ đưa các thành viên của Câu lạc bộ Tình Yêu Tiểu Bạch ngẩng cao đầu bước lên sân khấu , vui mừng chờ đón giây phút xúc động này.
Nhưng trong 100 ngày này đã có quá nhiều việc xảy ra ! Tôi từng được nếm trải sự kiêu ngạo , thất vọng , niềm vui và đau khổ, cũng hiểu thế nào là cảm giác trái tim vỡ vụn thực sự.
Tôi vô thức nhìn xung quanh muốn tìm kiếm bóng hình nối bật nhất trong đám đông .Nhưng ánh mắt khắc khoải tìm kiếm khắp nơi vẫn không nhìn thấy mái tóc dài đen mượt đó, cũng không tìm thấy chiếc khuyên tai có thể sáng chói lên bất cứ lúc nào đóThì ra anh vẫn chưa tới nơi
Tôi cắn môi, tự cười nhạo bản thân.Bạch Tô Cơ cho tới bây giờ mày vân còn tìm hãn sao? Lẽ nào mày vân hoang tưởng tới cảnh được cùng hắn bước lên sân khấu?Thôi bỏ đi. Có thể cả hai đều biết, sau trận cãi này , chúng tôi chắc sẽ vĩnh viễn trở thành hai đường thẳng song song..
-Tô Cơ ! Thì ra cậu ở đây! Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi!
Đúng vào lúc tôi đang buồn bã thở dài thì bồng dưng một giọng nói ngắt quãng vang lên sau lưng tôi! Tôi quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt mướt mải mồ hôi, đỏ bừng bừng đang đứng trước mặt tôi!
-Thu Thu ?Cậu … sao cậu tới đây? -Tôi ngạc nhiên nhìn Ma Thu Thu như từ trên trời rơi xúông, kinh ngạc không hiểu sao cô lại tới đây.
-Mau đi với tớ! Màn trình diễn 50 couple của chúng ta sáp bắt đầu rôi!-Ma Thu Thu lớn tiếng nói, nắm chặt cổ tay tôi, quay đầu chạy về hướng sân vận động!
-Không.. .tớ không đi!-Tôi do dự một lát rồi rút tay ra khỏi tay của Ma Thu Thu .Quay người lại, không muốn để Ma Thu Thu nhìn thấy sắc mặt đau khổ của mình lúc này
-Tại sao?-Giọng nói của Ma Thu Thu bồng cao lên, cô nhạc nhiên hỏi tôi.
-Tớ…tớ… -Tôi nhè nhẹ lắc đầu nhưng lại không nói ra được lý do gì
-Không Cần?-Giọng nói của Ma Thu Thu đầy kinh ngạc-Bạch Tô Cơ , lẽ nào cậu định không quan tâm gì tới Câu lạc bộ Trái Tim Tình Yêu nữa sao?
Tôi cúi thấp đầu không nói, cảnh tượng phía bên kia cửa sổ có lẽ còn chói mắt hơn cả ánh mặt trời, tôi đưa tay ra kéo bớt rèm lại, nhốt mình vào trong bóng tối.
-Bạch Tô cơ thực ra cả tuần này cậu đều không tham gia các họat động của Câu lạc bộ Trái Tim Tình Yêu, nhưng cậu có nghĩ rằng vì sao cuộc trình diễn 50 couple ngày hôm nay vẫn được tiến hành không?
Tôi ngẩn ngơ mất nửa giây, chầm chậm quay người lại, nghỉ hoặc nhìn Ma Thu Thu
-Ý của cậu là…
-Cậu có biết không? Mấy hôm nay cậu không xuất hiện , chính An Vũ Phong đã gọi các thành viên tới tập luyện! Anh ấy âm thầm hy sinh rất nhiều cho Câu lạc bộ Trái tim Tình Yêu , anh ấy không hề từ bỏ!
-An Vũ Phong… -Tôi ngây ngô lại ba từ luôn khiến tim tôi đập mạnh hơn , chỉ cảm thấy tim mình lại nhói đau. Tôi cố gắng bắt cái tên này nhạt đi trong ký ức , nhưng lại phát hiện ra mình không thể xóa nó đi được.
Sắc mặt Ma Thu Thu hồng lên , trong đáy mắt phát ra tia sáng lấp lánh như pha lê, cô bướng bỉnh kéo tay tôi.
-Tô Cơ, cậu rất đẹp , cũng rất thông minh nhưng một đạo lý đơn giản như vậy mà cậu cũng không hiểu sao?
ùùù…
Những lời của Ma Thu Thu như một tia sáng đánh mạnh vào đầu tôi .Tôi không nhịn được , ngẩng đầu lên, nhìn trân trân vào khuôn mặt Ma Thu Thu!
-Tớ biết mọi việc rồi! Việc cái vòng tay! Chính Kỷ Minh đã nói cho tớ nghe! Tớ biết bây giờ cậu rất buồn , nhưng nếu tớ là cậu , chắc chắn tớ sẽ không chạy trốn vào lúc này đâu, bởi vì tớ biết, hạnh phúc phải nắm bắt bằng chính đôi tay mình! Trước mặt cậu đã có hạnh phúc , nếu cậu cứ buông tay ra như thế , tớ không đồng ý!
Hạnh phúc phải nắm bắt bằng chính đôi tay mình!
Trứơc mặt cậu đã có hạnh phúc , nếu cậu cứ buông tay ra như thế, tớ không đồng ý!Những lời của Ma Thu Thu khiến đầu óc tôi sáng sủa hơn một chút.
Chính vào lúc đo , những tiếng ồn trên sân vận động đối diện dần dần tắt, cả hội trường trở nên yên tĩnh, tiếng sir Chung vang lên rõ ràng trong loa:
- Sau đây chúng ta sẽ chào đón hai học sinh cuối cùng trong họat động trao đối học sinh “100 kỳ tích” lần này.Họ chính là Bạch Tô Cơ tới từ Học viện thời trang Thiên Thạch và An Vũ Phong tới từ Đại học Chanel, trong 100 ngày này họ đã bất chấp lời khuyên can của nhà trường ,cùng sáng lập nên Câu lạc bộ Trái tim Tình Yêu. Mọi người đều biết nếu hôm nay họ không thể đưa ra được 50 đôi, Câu lạc bộ Trái Tim Tình yêu sẽ bị buộc đóng cửa
Tiếng Sir Chung âm vang trong micro khiến tôi như trở về với bữa tiệc tiếp đón 100 ngày trước , hôm đó thầy cũng nói với giọng điệu này, cố ý làm khó cho tôi, nhưng khi đó tôi và kẻ địch của tôi không hẹn mà cùng thống nhất quan điểm…

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 79