watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chờ em lớn, được không
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Video chuyển sang cảnh tiếp theo, cô gọt táo cho Tiêu Thành, không cẩn thận bị đứt tay, máu tươi chảy xuống. Tiêu Thành kéo tay cô qua, dùng miệng hút máu trên ngón tay cho cô. Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Tiêu Thành đặc biệt lộ ra sự yêu thương nồng nàn…. Nhưng cảnh cô rút tay về lại bị cắt đi.
Tiếp theo, một người y tá đi vào, cười nói: “Thật ân ái nhé! Hâm mộ hai người quá!” Còn hình ảnh cô phản bác lại cũng bị cắt đi mà biên tập lại, chỉ còn hình ảnh cô cười rụt rè, đứng dậy nói với Tiêu Thành: “Em về nhà trước, ngày mai tan học em lại đến thăm anh.”
Cô đi rồi, cô y tá lại nói với Tiêu Thành: “Bạn gái của cậu yêu cậu thật đấy!”
Tiêu Thành nhìn về phía cánh cửa, vẻ mặt quyến luyến: “Cô ấy là thiên sứ của tôi…”

Lúc đầu Mạt Mạt tưởng rằng An Nặc Hàn xuất phát từ việc quan tâm cô mới bảo người quay lại quá trình cô và Tiêu Thành ởtrong bệnh viện. Thế nhưng khi xem tới đoạn này, cô phủ nhận khả năng đấy, bởi vìAn Nặc Hàn tuyệt đối không muốn thấy cáiđoạn phim sai lệch vô cùng nghiêm trọng với chân tướng như thế…
Người có điều kiện, lại có động cơ làm mấy chuyện này chỉ có hai người, Tiêu Thành và Tiêu Vi…
Từng cảnh từng cảnh tiếp theo, hai người bọn họ tựa như những đôi tình nhân hạnh phúc nương tựa lẫn nhau, không rời xa nhau.
Tróng số đó có một cảnh, Tiêu Thành nắm tay cô, hỏi: “Mạt Mạt, chờ sau khi anh tốt nghiệp, chúng ta cùng đi tới Vienna học nhạcđi… Sau đó anh muốn đưa em tới Hy Lạp… Anh muốn đưa em đi bất cứ chỗ nàomà em muốn đi…”
Cô cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng cóthể rõ ràng nghe thấy một âm thanh vang lên: “Vâng!”
Mạt Mạt có chút nghi ngờ bản thân mình mắc bệnh mất trí nhớ chăng. Cô tua lại đoạn này một lần, lại tua lại lần nữa, cẩn thận ngồi nhớ lại.
Cô rõ ràng nhỡ kỹ rằng chính mình không hề đồng ý muốn đi với Tiêu Thành, nhưng một chữ “Vâng!” này lại rõ nét vô cùng!
Mãi cho đến khi xem hết đoạn video vô cùng có kỹ thuật này, Mạt Mạt cuối cùng cũng hiểu vì sao An Nặc Hàn rất tin thưởngcô yêu Tiêu Thành, bởi vì đoạn ghi hình nàyđã thể hiện một cách rõ ràng sự kiên định cố chấp, và dịu dàng quan tâm của một thiếu nữ…
Cô không cảm thấy oan uổng gì, chỉ là vô cùng muốn biết khi An Nặc Hàn xem đoạn video này, cảm giác của anh là gì?
Thở dài một hơi, Mạt Mạt lại lấy một chiếc hộp trong ngăn tủ ra, khẽ mở.
Bên trong đặt một chiếc đồng hồ đeo tay dành cho nam, dây đồng hồ làm bằng thép ròng, mặt đồng hồ được thiết kế đơn giản trang nhã, không hề có trạm khắc thừa thãi, duy chỉ có một chiếc kim giây rất đặc biệt, là một mũi tên nảy theo từng giây. Mỗi mộtphút qua đi, mũi tên nhịn đều để lại một vòng ánh sáng tròn trịa.
Mạt Mạt vội vàng vươn tay, nhìn vào đồnghồ đang đeo trên cổ tay mình…
Hai chiếc đồng hồ được đặt cạnh nhau, cho dù là màu sắc, kiểu dáng hay thiết kề đều vô cùng hài hòa với nhau.
Thì ra quà sinh nhật An Nặc Hàn tặng cho cô sinh nhật năm mười lăm tuổi là một đôi đồng hồ tình nhân.
Vì sao?
Có phải cô đã bỏ lỡ cái gì không?
Nhất thời bị kích động, Mạt Mạt gọi vào sốAn Nặc Hàn.
Điện thoại rất nhanh được nối thông, âm thanh xa xôi mềm mại vang lên.
“Mạt Mạt?”
“Dạ.” Đây là lần đầu tiên trong hai tháng rồi kể từ ngày anh đính hôn, Mạt Mạt nghe thấy giọng nói của anh.
Chương 30:
“Anh Tiểu An, anh đang làm gì vậy?”
“Anh đang đi ăn với Thâm Nhã.”
Nghe thấy cái tên này, Mạt Mạt giống như bị ai đó tát một cái, đau đớn là cảm giác duy nhất cô có thể cảm nhận được.
Anh có vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận,đã rất lâu rồi, giữa bọn họ đã mất đi thứ gọi là ý nghĩa gặng hỏi.
Anh hỏi cô: “Em về Australia rồi sao?”
“Về lâu rồi, Hawaii nhàm chán lắm.”
“Khi nào em sẽ đi Vienna?”
“Tháng sau!”
“…”
“…”
Hai người không có gì để nói nữa, tựa như đã xa cách đến không tìm được bất cứ đề tài gì để nói.
“Tìm anh có việc gì không?” An Nặc Hàn hỏi.
“Không có việc gì không thể gọi điện thoại cho anh sao?”
“Anh không có ý đấy.”
“Em biết.” Bàn tay đang cầm điện thoại của cô run lên, nhỏ giọng nói: “Em không có việc gì hết, chỉ là hơi nhớ anh.”
“…” Sau đó vài giây, một tiếng thở dài rất khẽ vang đến. “Hai tháng rồi, chỉ hơi nhớ anh…”
“Dù sao thì vẫn tốt hơn anh một chút cũng không nhớ!”
“…” Anh không đáp lại.
Thấy anh không nói lời nào, Mạt Mạt cố tình giả vờ hỏi rất nhẹ nhàng: “Khi nào anh với chị Thâm Nhã sẽ kết hôn? Em đang đợi uống rượu mừng đấy.”
“Chuyện kết hôn không vội. Tháng sau anh đi Đài Loan để gặp bố mẹ Thâm Nhã, hỏi xem ý kiến bọn họ thế nào.”
Mạt Mạt cắn môi, một giọt nước mắt rơi xuống. “Các bác nhất định sẽ đồng ý.”
“Vì sao?”
“Bởi vì anh là người có trách nhiệm nhất trên thế giới này, là người đàn ông có thể nhất đáng để giao phó cả đời.
“Ai nói thế?” Giọng nói của An Nặc Hàn hơicó ý cười. “Anh lại không cho là như thế.”
“Em nói đấy!”
“Hả? Anh còn tưởng trong mắt em chỉ có một chàng trai tên Tiêu Thành.”
“Không phải!” Cô muốn nói rằng trong mắt em chỉ có thể chứa đựng một mình anh, nhưng cô do dự trong chốc lát, rồi lại nói: “Là trong lòng…”
An Nặc Hàn cười khan hai tiếng, cô cũng giượng gạo cười hai tiếng.
Trong điện thoại chỉ còn sót lại tiếng cười của hai người.
“Được rồi, em không làm chậm trễ cuộc hẹncủa anh nữa! Bye bye!”
“Bye!”
Sau khi dập điện thoại, Mạt Mạt ngồi lặng trong phòng. Bọn họ còn có thể gặp mặt, cóthể trò chuyện, nhưng cảm giác ngày xưa đã thật sự không tìm lại được nữa!
***
Sương mù sáng sớm ở London che phụ tận chân trời, cây hoa hồng đặt trên cửa sổ được ánh mặt trời chiếu xuyên qua màn sương mù dày đặc, phủ lên một lớp ánh vàng.
An Nặc Hàn đứng trước cửa sổ, ngón tay từtừ di chuyển trên tấm kính thủy tinh. Đầu ngón tay anh lướt qua, khuôn mặt tươi cười tinh nghịch của mèo Garfield thoáng ẩn thoáng hiện…
Anh nhìn chăm chú, hơi thở của anh ngưng tụ trên thủy tinh trong suốt, khuôn mặt tươicười trở nên mơ hồ.
Nhưng nét cười có phần tinh nghịch, có phầnđáng yêu của Mạt Mạt đã sớm khắc sâu trong cuộc đời anh, thế nào cũng gạt khôngđi, giấu không nổi!
Anh thoáng nhìn qua chiếc đồng hồ đeo tay, sắp đến giờ rồi.
An Nặc Hàn nhấc va li lên, đang chuẩn bị đitới nhà Thâm Nhã đón cô ra sân bay, sau đó cùng nhau bay tới Đài Loan, chính thức gặp mặt bố mẹ cô ấy.
Điện thoại của anh vang lên, anh tưởng là Tô Thâm Nhã gọi tới. Anh vừa đi, vừa nối máy.
Trong điện thoại là giọng nói của một cô gái xa lạ, nói tiếng Anh giọng Australia. “Chào anh, xin hỏi có phải anh Anthony không?”
“Là tôi.”
“Tôi là người của bưu điện thành phố Melbourne, chịu trách nhiệm chuyển thư viếtcho tương lai.”
“Tương lai?” An Nặc Hàn hơi không hiểu, xác định lại một chút: “Xin lỗi, phiền cô nói rõ thêm chút.”
Cô gái nhấn mạnh từng chữ nói: “Là thế này, ba năm trước có một cô gái tên là HànMạt viết cho anh một bức thư, yêu cầu phảigửi cho anh năm ngày sau. Chúng tôi gọi điện là muốn xác nhận chỗ anh ở, để đảm bảo chúng tôi có thể gửi thư đúng thời hạn.”
Năm ngày sau? An Nặc Hàn ngồi nhẩm tính, mấy ngày đấy quanh quanh ngày sinh nhật mười tám tuổi của Mạt Mạt.
Cuối cùng thì cô có gì không thể nói trong điện thoại, lại cách đây ba năm viết thư choanh. Vì sao ba năm nay, anh với Mạt Mạt không ngừng gặp nhau, cô lại chưa hề đề cập với anh?
Là một trò chơi lãng mạn nho nhỏ, hay cô thật sự có điều gì khó mở miệng?
Anh mơ hồ cảm thấy bức thư này rất quan trọng, giọng điệu nghiêm túc nói: “Tôi có một số việc phải đi Đài Loan, cô có thể faxthư cho tôi luôn bây giờ không?”
“Rất xin lỗi, bức thư này liên quan đến riêng tư cá nhân, chúng tôi không thể mở ra.Như vậy đi, anh nói địa chỉ ở Đài Loan cho chúng tôi, chúng tôi đảm bảo năm ngày sauanh sẽ nhận được thư.”
Một bức thư khiến cho tình cảm trong lòng An Nặc Hàn dâng lên, nỗi thương nhứ sâu nặng khiến anh cảm thấy có phần nôn nóng.
Anh vô cùng muốn biết nội dung trong bứcthư đó, cho dù vẻn vẹn chỉ là một lời chúc, một lời nói đùa. Miễn đó là Mạt Mạt viết cho anh, thì đã có một lực hấp dẫn lạ thường.
Anh suy nghĩ một lát, rồi nói: “Thời gian tôiở lại Đài Loan rất ngắn, lại còn phải đi tới chỗ khác, có thể không nhận được thư của các cô. Không bằng như thế này đi, tôi có hẹn với một người bạn vài ngày sau, tôi ủy thác anh ta nhận thư, mang đến cho tôi.”
“Nhưng mà thế rất khó cho chúng tôi có thểxác định được thời gian anh đọc thư.”
Tôi là người nhận thư, chỉ cần cô chuyển thưcho người tôi ủy thác, có vấn đề gì tôi có thể nhận trách nhiệm.”
Cô gái nói: “Vậy được rồi. Anh để người ủythác mang theo giấy tờ chứng nhận và thư ủy thác tới.”
“Không thành vấn đề.”
An Nặc Hàn lập tức gọi điện cho Tô Thâm Nhã, nói anh có chút việc quan trọng, đón cô chậm khoảng mười phút.
Sau đó anh gọi điện cho quản lý của Thiên đường & Địa ngục, đưa bản sao thư ủy thácđã được đóng dấu cho anh ta, còn nói cho anh ta biết: “Bức thư này rất quan trọng đối với tôi. Sau khi lấy được thư, không được chậm trễ dù chỉ một phút, trực tiếp sai người đi Đài Loan, mang đến khách sạnThe Splendor, Kaohsiung, 79001. Nhất định phải tự tay đưa cho tôi.”
“Được, cậu yên tâm! Một giây đồng hồ cũng không trễ!”

Xử lý xong tất cả mọi chuyện, An Nặc Hàn cùng Tô Thâm Nhã lên máy bay đi Đài Loan. Khi xuống máy bay thì Đài Loan đã chạng vạng tối, An Nặc Hàn vào ở trong khách sạn, thu xếp mọi thứ thật tốt.
“Chúng ta đi thôi.” Tô Thâm Nhã mỉm cười kéo anh, “Bố mẹ em đang chờ anh ở nhà hàng đấy.”
“Đợi một chút! Anh đi gọi một cuộc điện thoại.”
Anh biết rằng lúc này, bức thư căn bản không phải là thứ quan trọng. Thế nhưng không biết vì sao, anh luôn lo nghĩ về nó, từng phút từng phút không ngừng lo nghĩ.
Điện thoại được nối thông, quản lý nói cho anh biết người đưa thư đã tới Đài Loan rồi,đang chạy tới khách sạn The Splendor.
Tô Thâm Nhã nhìn ra được sự nôn nóng của anh. “Có việc gì gấp sao?”
“Ừ.” Anh nói: “ANh có một bức thư. người đưa thư đang trên đường tới…”
Tô Thâm Nhã mỉm cười một cách thông cảm, trong đôi mắt trí tuệ hiện lên sự dịu dàng thấu hiểu của phụ nữ. “Không sao, cònchưa tới sáu giờ, chúng ta chờ thêm một lát đi.”
An Nặc Hàn nhẹ nhàng vén làn tóc quăn trên vai cô, đầu ngón tay khẽ tiếp xúc với gương mặt trang điểm nhẹ của cô.
Tô Thâm Nhã thật sự là một người vợ lý tưởng nhất của đàn ông.
Cô chín chắn, xinh đẹp, tao nhã. Cô biết cách xử lý mọi việc không thể nào bắt bẻ được. Ở bên cô, anh chỉ cảm thấy trong lòngấm áp và bình yên, không cần lúc nào cũng phải lo lắng cho cô, không cần phải mong chờ cô cái gì, cũng không có càm giác xoắn xuýt xé rách nội tâm.
Cô một lòng một dạ yêu anh, anh không nên…
“Quên đi, lá thư này không quan trọng.” An Nặc Hàn nhìn đồng hồ, mặc dù vẫn chưa tớigiờ, nhưng nếu trên đường đi giao thông tắc nghẽn, khả năng sẽ bị muộn một chút. Lần đầu tiên gặp bố mẹ Tô Thâm Nhã, không thể với mới đến đã rất thiếu lễ phépđược. Dù thế nào cũng không thể đến muộn. “Cũng không còn sớm nữa, chúng ta cứ đi trước thôi.”
“Như vậy đi, anh bảo người đưa thư đưa thẳng tới nhà hàng.”
“Không cần, về rổi xem cũng thế thôi mà.”
Anh lấy chiếc áo khoác đang vắt lên sofa của Tô Thâm Nhã, giúp cô mặc vào, tiện tay chỉnh lại đầu tóc cho cô.
Ngón tay sượt qua mái tóc quăn màu đen của cô, tâm tư anh ngẩn ngơ một thoáng, vô thức nhớ lại mái tóc quăn dài đến thắt lưng của Mạt Mạt trong lễ đính hôn, rất ý nhị, đặc biệt là khi Mạt Mạt xoay người, mái tóc quăn lướt qua khuôn mặt của anh, câu dẫn ánh mắt của anh mang đi, để lại mùi hương thơm ngát của hoa bỉ ngạn…
Anh lấy lại bình tĩnh, nhặt một sợi tóc rơi trên áo khoác của Tô Thâm Nhã, vứt xuống.
Ký ức tựa như tóc rơi, ngoại trừ việc vứt đi,chẳng có tác dụng gì.
“Đi thôi.” Anh ôm vai cô đi về phía cửa.
Chương 31:
Trong lúc chiếc tháng máy dùng để ngắm cảnh dần dần đi xuống, những cảnh vật xa lạ không ngừng được phóng to lên.
Thang máy dừng lại tại tầng một, cửa vừa được mở ra, một người đàn ông vội vội vàng vàng chạy vào trong thang máy.
An Nặc Hàn nhanh chóng đứng che trước người Tô Thâm Nhã, đánh giá người đàn ông quá liều lĩnh này. Người này thân hình cao lớn, tóc vàng mắt xanh, điển hình cho dáng vẻ người ngoại quốc. Thường nói, đàn ông ngoại quốc rất lịch sự phong cách, rất ít người lỗ mãng thế này.
“Xin lỗi! Xin lỗi!” Người đàn ông vừa nói vừa gấp gáp ấn tầng 79.
“Không sao!” Tô Thâm Nhã dùng tiếng Anhtrả lời. Cô kéo ống tay áo của An Nặc Hàn,đi về phía ngoài cửa thang máy. “An, em không sao, đi thôi.”
Đột nhiên, người đàn ông kia thoáng sửng sốt, quay đầu nhìn An Nặc Hàn, khuôn mặt lộ ra vẻ thoải mái.
“Ông Anthony.” Người đàn ông cẩn thận lấyra một bức thư từ bên trong áo, đưa cho anh bằng hai tay. “Đây là thư của ông.”
Thì ra là đi đưa thư cho anh. Quả nhiên mộtgiây đồng hồ cũng không muộn. “Cám ơn!”
An Nặc Hàn nhận thư, trực tiếp mở bức thư được dán kín ra, vừa đi vừa nhìn những nétchữ trên mặt giấy.
Trang giấy thư đẹp đẽ tỏa ra mùi hương xưa cũ.

“Anh Tiểu An…” Nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng An Nặc Hàn run lên. Bên tai lại vang đến tiếng gọi thân quen của Mạt Mạt.Bước chân anh chậm lại, sợ rằng chỉ vì sự lay động của tờ giấy mà anh nhìn sót mất chữ nào.
“Khi anh nhận được bức thư này, em đã quasinh nhật mười tám tuổi.
Em đã trưởng thành, không cần anh chăm sóc và chiều chuộng.
Em rất vui, anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em.
Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa.
Em cuối cùng cũng có thể nói cho anh biết: Anh Tiểu An, em yêu anh!”
Bước chân An Nặc Hàn chững lại, anh quay đầu nhìn lại những câu chữ trên mặt giấy một lần nữa.
“Anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em!
Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa”
Anh hơi có phần không hiểu rõ ý hai câu này của Mạt Mạt này, càng nghĩ lại càng không hiểu.
Nôn nóng muốn biết cô ấy muốn viết cái gì, anh rất muốn lướt nhanh qua những câu chữ dưới đấy, nhưng rồi lại lo lắng bỏ lỡ mất thông tin quan trọng gì. Thế nên anh kìm nén tâm tình nôn nóng, thong thả nhìn, đọc cẩn thận.
“Từ lúc còn rất bé rất bé, em đã ao ước tổchức hôn lễ tại nhà thờ lớn nhất Hy Lạp, dưới sự chúc phúc của Athena đi tới bên cạnh anh…
Anh nói em là một đứa trẻ, không thể nhẹ nhàng mà nói ra lời yêu. Thật ra yêu một người và tuổi tác không liên quan đến nhau.Mười tuổi cũng tốt, hai mươi tuổi cũng tốt, đều không quan trọng, quan trọng là người anh yêu lớn đến đâu.
Khi anh mười tuổi, em là một đứa trẻ sơ sinh, anh đương nhiên không thể yêu em.
Nhưng khi em mười tuổi, anh là một chàng trai rất hấp dẫn.
Thế nên, em vẫn luôn yêu anh.”
Đoạn này khiến An Nặc Hàn nhớ lại một ngày vào rất nhiều năm trước, anh kiệt sức nằm trên võ đài, từng hứa với cô: Chờ đến khi cô mười tám tuổi, nếu cô vẫn còn yêu anh, anh sẽ lấy cô…
Thì ra cô vẫn còn nhớ rõ.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 232