watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chờ em lớn, được không
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


“Anh Tiểu An.” Mạt Mạt nhắm mắt, đưa tay sờ sang bên gối, không có một bóng người.
Cô đột nhiên mở to hai mắt, kinh hoàng nhìnquanh phòng, quang cảnh quen thuộc, nhưng lại không thấy bóng người quen thuộc.
Phản ứng duy nhất của cô chính là hoảng sợ.
Cô sợ rằng đêm qua là một giấc mơ, lại chỉ là một cái giấc mơ trêu chọc cô.
“Anh Tiểu An?” Cô hoang mang gọi.
Hoảng hốt, tâm tình cô không ngừng chìm xuống, rơi xuống vực thẳm không biết nôngsâu.
Nếu như mọi thứ ngày hôm qua chẳng qua chỉ là một giấc mộng, cô nhất định sẽ phát điên mất…
Bỗng nhiên, phần dưới hơi đau một chút, Mạt Mạt vội vàng nhấc chăn lên, mấy chấmđỏ trên giường tuyệt đẹp như khóm hoa bỉ ngạn nở rộ…
Mạt Mạt đè lên lồng ngực đang đập dữ dội,thở phào một hơi.
An Nặc Hàn rất nhanh đẩy cửa đi vào, đếnbên giường ngồi xuống, lo lắng xoa đầu cô: “Sao vậy? Gặp ác mộng à?”
“Không ạ. Dậy không thấy anh đâu, tưởng rằng tối qua…” Nhớ tới ngày hôm qua, gò má Mạt Mạt hồng lên. “lại là một giấc mơ.”
“Lại?” An Nặc Hàn tới sát cô, mờ ám hỏi: “Trước kia đã mơ như thế sao?”
Câu hỏi này thật sự rất quá trớn.
“…” Mạt Mạt quấn chăn sát vào người, trùm lên cả khuôn mặt đỏ bừng bừng. Đương nhiên đã từng mơ, chỉ là không hề vào sâu như thế, không hề say đắm như thế,nhiều nhất cũng chỉ hôn hôn, ôm ôm.
Anh nhìn ra sự ngượng ngùng của cô, khôngtruy hỏi nữa. “Em nhất định đói bụng rồi, anh đưa em ra ngoài ăn cơm.”
“Bố mẹ em còn chưa về à?”
Hôm qua người hai nhà cùng nhau ăn trưa, Mạt Mạt vùi đầu vào ăn cơm, thỉnh thoảng lén lút liếc nhìn An Nặc Hàn, thấy trong lòng nóng rừng rực.
Cô muốn nói với anh vài câu, lại xấu hổ mởlời.
An Dĩ Phong đội nhiên nói ông biết một bãi tắm nước nóng, cảnh vật đẹp lắm.
Ánh mắt lạnh ngắt của Hàn Trạc Thần giaovới ánh mắt của An Dĩ Phong hai giây, hàng mày nhíu lại.
Sau đó, Hàn Trạc Thần liếc sang Mạt Mạt, thấy cô đang lén nhìn An Nặc Hàn, mơ hồ thở dài, nói: “Gần đây tôi cũng hơi mệt, đang muốn đi nghỉ ngơi một chút, chiều naycùng đi đi.”
Vậy hai hai đôi vợ chồng cùng nhau đi ngâm suối nước nóng, để Mạt Mạt và An Nặc Hàn ở nhà.
Khi ấy Mạt Mạt còn không hiểu vì sao bọn họ muốn đi, trải qua đêm vừa rồi, cô đã hiểu.

“Về rồi.” An Nặc Hàn nói: “Họ đi bệnh viện kiểm tra rồi.”
“À!” Mạt Mạt nói: “Vậy anh đi xuống dưới tầng chờ em đi, em mặc xong quần áo đã rồi xuống.”
“Không cần anh giúp sao?” Anh nói, ánh mắt liếc qua cơ thể cô.
Giúp cô mặc quần áo?
“…”
An Nặc Hàn thấy cô không từ chối liền đứng dậy lấy ra một chiếc váy từ trong tủ quần áo của cô, rồi lại lôi một bộ nội y màu trắng từ trong ngăn kéo dưới cùng đưa cho cô.
“Vì sao anh lại biết rõ… quần áo của em để ở nơi nào?”
An Nặc Hàn cười mà không nói, giật chăn của cô lại, giống như lúc cởi quần áo, mặc cho cô từng thứ từng thứ một…
Không biết là cố tình hay vô ý, đầu ngón tay của anh thường lướt qua giải đất mẫn cảm của cô, khiến cô đến cả lỗ tai cũng đỏ.
Khi mặc quần áo xong, cô kéo An Nặc Hàn xuống tầng, Mạt Mạt bỗng nhớ tới một ngày cách đây nhiều năm.
Khí đó cô còn đang gấp quần áo, nghe thấytiếng gõ cửa của An Nặc Hàn, hỏi cô có ở trong phòng hay không. Cô nhất thời hoảng hốt nhét đống nội y còn lại vào ngăn tủ cuối cùng, đóng lại.
Khi An Nặc Hàn vừa vào cửa, liếc nhìn ngănkéo của cô một cái, rời tầm mắt rất nhanh.
Cô lúc ấy mới phát hiện ra quần trong của mình lộ phân nửa ra bên ngoài, mầu hồng nhạt mềm mại, còn có hoa văn hình cún Snoopy.
Cô đỏ mặt kéo ngăn tủ ra, nhét vào.
Khi nhớ lại những ngày đó, mặt cô lại đỏ lựng lên.
***
Trong nhà hàng Pháp, An Nặc Hàn gọi rất nhiều đồ ăn, nói rằng cô rất gầy, càng không ngừng khuyên cô ăn nhiều thêm một chút.
“Không ăn đâu, em sợ béo.” Mạt Mạt kiên quyết đẩy đĩa gan ngỗng béo ra.
“Sợ béo? Chúng ta có thể gia tăng thêm chút vận động.”
“Chúng ta?” Lời vừa bật ra khỏi miệng, cô ngay lập tức hiểu ra thâm ý trong lời anh nói, hận không thể vùi mặt vào trong gan ngỗng béo, không muốn ngẩng đầu lên.
“Ăn xong thì muốn đi đâu?”
Cô không cần suy nghĩ đáp: “Công viên.”
“Công viên?”
“Người ta hẹn hò toàn đi vào trong đó.”
An Nặc Hàn xoa nắn khuôn mặt cô. “Theo anh thấy, công viên trò chơi và vườn bách thú vẫn khá hợp với em.”
“Em lớn rồi!”
“Đúng, lớn rồi!” Tối hôm qua anh đã chứng kiến sự trưởng thành thật sự của cô.
Cũng không biết vì sao, trong mắt An Nặc Hàn cô luôn luôn là một đứa trẻ.
Đương nhiên, ngoại trừ lúc ở trên giường…
Hàng cây cao ngất đứng sừng sững, con đường nhỏ đầy đá cuội nằm chính giữa, cỏ dại mọc khắp ven đường.
Mạt Mạt kéo cánh tay An Nặc Hàn đi trên con đường nhỏ, cô nhớ tới một vấn đề quantrọng.
“Anh Tiểu An, khi nào anh trở lại Anh?
“Anh đã từ chức rồi, vài ngày nữa sẽ đến làm ở công ty bố em.”
“Thật à?” Cô kích động nhảy lên trên người anh, vòng chân qua eo anh, hai tay ôm lấy cổ anh, hôn anh…
Càng hôn càng sâu, càng hôn càng triền miên.
Trong nụ hôn dài đằng đẵng, chim bay đậutrên cành, lá rơi rơi… nụ hoa dại dần dần hé mở…
Hôn đến khi gần ngạt thở, bọn họ mới lưu luyến tách nhau ra, Mạt Mạt nhảy xuống từtrên người anh, quay người lại, nét cười trênmặt cứng đờ…
Cô nhìn thấy cuối con đường nhỏ, trên đỉnh núi, có bóng một người con gái.
Tóc đen tán loạn trong gió.
Chiếc váy màu trắng nhẹ bay giữa không trung.
Mạt Mạt vẫn không tìm được từ nào khác miêu tả sự xinh đẹp của cô ấy ngoài trừ “nghiêng nước nghiêng thành”…
“Chị ấy sẽ không nhảy xuống đó chứ.” Mạt mạt lo lắng nhìn sườn núi xa xa. Mặt dù sườn núi không dốc lắm, nhưng bụi gai rậm rạp, đá sỏi lởm chởm, nếu nhảy xuống cho dù may mắn không chết cũng bị thương khắp người.
“Cô ấy sẽ không!” An Nặc Hàn bình tĩnh nhìn về Tiêu Vi đang đứng trên đỉnh núi, lắc đầu: “Không có một ai có thể khiến cô ấy từ bỏ mạng sống của chính mình.”
“Thế nhưng… vì sao chị ấy lại đứng chỗ này?”
“Chúng ta đi thôi, thấy chúng ta ở đây, không chừng cô ấy sẽ nhảy xuống thật.”
Sau khi bọn họ đi xa, An Nặc Hàn lại quay đầu lại nhìn đỉnh núi, Tiêu Vi vẫn còn đứngnơi đấy.
Nhìn phong cảnh dưới chân núi, anh biết Tiêu Vi vẫn không vất xuống được khoảng hồi ức kia.
Thế nhưng cảnh vẫn còn như năm ấy, nhưng anh mãi mãi sẽ không cùng cô đi xem được nữa…. bởi vì người đáng để anh bảo vệ, chỉ có một người.
***
Sáng sớm ngày hôm sau, Mạt mạt còn chưatỉnh ngủ, An Nặc Hàn đã lôi cô từ trong chăn ra.
“Chuyện gì đấy! Em còn chưa dậy mà!” Cô vùi đầu vào trong chăn.
“Đưa em đi một nơi.”
“Nơi nào?”
“Đi Hy Lạp, bỏ trốn!”
“Cái gì?” Mạt Mạt ngồi phắt dậy. “Anh nói cái gì?”
“Suỵt! Thừa lúc bọn họ không ở đây, anh đưa em đi Hy Lạp. Chỉ có hai người chúng ta…”
Mạt Mạt ngừng suy nghĩ trong ba giây, lậptức đứng dậy mặc quần áo.
Sáng sớm tinh mơ ngủ dậy bỏ nhà trốn đi, thật quá lãng mạn!

Tất cả tựa như một giấc mơ, dưới tán cây ngô đồng, ánh sáng loang lổ, anh cầm tay cô đi qua con đường rừng nhỏ, đi vào một giáo đường cổ kính. Bọn họ đứng dưới tượng thần Athena nắm chặt tay nhau.
Một hôn lễ đơn giản nhất, không có lễ phục, không có hoa tươi, không có âm nhạc, không có tiếng vỗ tay, thậm chí không có cha xứ…
Thế nhưng hai người có tình yêu, tình cảm vĩnh viễn không phai mờ…
Cho dù tương lai có ra sao, trong đường đờianh vững vàng nắm tay cô, không xa cách.
Ngoại truyện: Tuần trăng mật
Hong Kong là một viên minh châu Đông phương trong truyền thuyết.
Một trăm năm nằm dưới ách thống trị của thực dân, khiến thành phố quốc tế này phầnlớn có rất nhiều câu chuyện truyền kỳ độnglòng người.
Đi trên con đường đông chật người, ngẩng đầu nhìn những ngôi nhà chọc trời dày đặc xung quanh, Mạt Mạt sớm quen với cảnh Australia trống trải hơi cảm thấy không quen, bám chặt cánh tay An Nặc Hàn, chỉ sợanh bị dòng người đẩy đi.
Hôm qua An Nặc Hàn đã đưa cô tới cảng Victoria, cảnh đêm nơi ấy rực rỡ ánh đèn như thơ như mộng, khiến cô không kìm đượckhen ngợi sự phồn hoa diễm lệ của Hong Kong.
Nơi này ngày hôm nay vô cùng hỗn loạn, người đi đường ngập đầy hơi rượu.
Bên đường có một người phụ nữ ăn mặc rất lộ liễu, kẹp trong tay một điếu thuốc, đôi mắt không ngừng đong đưa.
“Anh Tiểu An, đây là chỗ nào?” Mạt Mạt tò mò nhìn xung quanh hỏi.
“Phố Portland.” An Nặc Hàn nói với cô: “Đây là nơi nổi tiếng rồng rắn hỗn tạp ở Hong Kong, nơi nổi tiếng về vui chơi và gái.”
“À!” Cô nhìn mấy tấm biển muôn màu muôn vẻ xung quanh, hộp đêm, quán mạt chược, khách sạn theo giờ.
“Vì sao muốn đưa em tới nơi này?” Ở đây cũng không có chỗ nào thăm quan du lịch hết, chẳng lẽ An Nặc Hàn đưa cô tới nơi này là muốn học tập chút kinh nghiệm phát triển sự nghiệp giải trí.
An Nặc Hàn nói với cô: “Em biết không, khi còn bé anh thường lén chạy tới nơi này…”
“Vì sao?”
“Bởi vì nơi này từng có rất nhiều truyền kỳ.” An Nặc Hàn đưa Mạt Mạt vào một hộpđêm. Người đứng quầy pha chế rượu đúng là một mỹ nữ thời thượng, mái tóc dài nhuộm vàng sáng bóng mềm mại, trên người tản ra một thứ gì đó khiến người ta vui vẻ nhiệt tình…
“Muốn uống gì?” Người pha chế rượu hỏi.
“Lửa cháy đốt tình.” Thấy người pha chế rượu sửng sốt quay sang nhìn anh, An Nặc Hàn nói: “Có người nói loại rượu này vô cùng đặc biệt, chỉ có hộp đêm các cô mới có.”
“Đúng vậy, tôi phải nhắc nhở anh, rượu này rất mạnh.”
“Không sao, tôi rất muốn thử xem.”
Không lâu sau, một ly rượu được bưng lên. Trên nền rượu đỏ tươi đốt lên một ngọn lửa vàng rực.
Mạt Mạt lần đầu tiên nhìn thấy rượu như vậy. “Rượu này thật đặc biệt!”
Mỹ nữ pha chế rượu cười nói: “Khi thầy tôi dạy tôi cách pha chế nó còn kể cho tôi nghechuyện xưa của An Dĩ Phong.”
“An Dĩ Phong?” Mạt Mạt suýt nữa bật người dậy, may là An Nặc Hàn lặng lẽ kéo tay cô.
“Mọi người ở Hong Kong đều từng nghe đến người đàn ông này. Ông ấy là lão đại cấp bố già cuối cùng của Hong Kong. Sau khi ông ta chết đi, Hong Kong biến thành một xã hội được cai trị bằng pháp luật chânchính!”
An Nặc Hàn cười cười, nắm tay đặt lên trênly rượu, ngọn lửa vì không có oxy dẫn cháy nên dần tắt. Anh nâng ly rượu, uống hết một hơi…
Mỹ nữ pha chế rượu thấy anh uống một hơihết một ly, tiếp tục nói: “Ông ta thích uống loại rượu này nhất, thường ngồi chỗ này uống cả một đêm. Ông ấy nói loại rượu này đủ nóng bỏng, đủ hấp dẫn, cực kỳ giống một người phụ nữ…”
“Phụ nữ?” Mạt Mạt nghe thế liền cảm thấy dạt dào hứng thú. “Ông ấy thích người phụ nữ ấy sao?”
“Có người nói, ông ấy đã từng thích một nữ cảnh sát. Vì nữ cảnh sát ấy mà ông ấy còn không muốn cả mạng sống. Thế nhưng nữ cảnh sát đấy lại lừa ông ấy… Từ đấy về sau ông ấy không còn tin vào tình yêu… Đàn bà đối với ông ta chỉ là phù du mà thôi.”
“Thêm một ly nữa!” An Nặc Hàn nói.
Nhân lúc mỹ nữ pha chế rượu quay người đipha rượu, Mạt Mạt tới sát bên tai anh hỏi: “Nữ cảnh sát ấy có phải cô Tiểu Thuần không?”
“Đúng.” An Nặc Hàn nhỏ giọng nói.
Mạt Mạt đang cười thầm, chợt có một người phụ nữ tuy tuổi không còn trẻ nhưng rất ý nhị đi vào.
Khi đi ngang qua hai người, bà nhìn chằm chằm vào Mạt Mạt rất lâu, đảo mắt thấy An Nặc Hàn lại càng thêm hoảng hốt.
Nhưng bà ấy không nói một câu nào, đi vàobên trong.
Sau khi người phụ nữ ấy đi rồi, Mạt Mạt hỏi mỹ nữ pha chế rượu. “Bà ấy là ai vậy?”
“Chị Thu là một người phụ nữ thép, bản thâncó rất nhiều cửa hàng, người Mạch Quảng. Chẳng qua bà ấy chưa từng kết hôn, bà ấy luôn nói: mấy năm nay đàn ông tốt chết hết rồi! Có người nói bà thích Hàn Trạc Thần, có phải thật hay không cũng không biết.”
“Hàn Trạc Thần?”
“Đúng vậy, nghe nói ông ấy vô cùng đáng sợ, người hai giới hắc bạch nghe thấy tên ông ta đều sợ đến rùng mình… Thế nhưng đàn bà vẫn say đắm ông ta như thường, người trước ngã xuống người sau lại tiến lên…”
Buổi tối hôm ấy, Mạt Mạt lại được nghe rất nhiều câu chuyện từ hộp đêm. Cô chưa bao giờ biết bố cô lại là một người đàn ôngvô cùng đáng sợ, người hai giới hắc bạch nghe đến tên ông đều sợ đến phát run…
***
Do nghe kể chuyện quá say sưa, khi Mạt Mạt và An Nặc Hàn trở lại khách sạn đã là quá nửa đêm.
Hong Kong vào ban đêm màu sắc long lanh huyền ảo, càng thể hiện sức quyến rũ của thành phố tấc đất tấc vàng này.
Đứng trên ban công tầng ba sáu, gần như thu được hết nửa hòn đảo nhỏ vào trong tầm mắt, cảnh vật quen thuộc dậy lên nhiềuhồi ức thời còn niên thiếu.
An Nặc hàn rất ít khi đề cập tới quá khứ của bản thân, kể cả với Mạt Mạt cũng không biết anh đã từng là một đứa con riêng không có bố, anh đã từng bị người đờichê cười, sỉ nhục… Anh còn từng khờ dại tôn sùng người kia…
An Nặc Hàn cười tự giễu.
Một đôi tay mảnh khảnh ôm lấy eo anh, bàntay nhỏ bé vòng qua trước người anh đan vào nhau.
Mùi hương hoa hồng lan tỏa từ trên cơ thể mềm mại.
“Anh Tiểu An… Anh đang suy nghĩ gì thế mà nhập thần đến vậy?” Sau lưng anh vangđến một câu hỏi khẽ khàng, giọng nói mềm mại kéo luồng suy nghĩ hơi sầu muộn của anh quay về.
“Nhớ lại khi anh còn bé.”
“Khi anh còn bé? Có chuyện gì thú vị sao?” Mạt Mạt chớp mắt mong chờ nhìn anh.
An Nặc Hàn suy nghĩ thật lâu, cười nói: “Có!Có một chuyện rất thú vị! Khi anh còn bé có một thần tượng, anh sùng bái người ấy, thích người ấy, chỉ cần nghe tên người ấy thôi mà chẳng hiểu vì sao cũng có thể hưng phấn. Năm anh chín tuổi, mẹ bỏ việc cảnh sát, muốn đưa anh rời khỏi Hong Kong. Trước khi đi, chẳngvì lý do gì mà anh cứ muốn gặp người ấy, muốn người ấy nói chuyện với anh, nói cái gì cũng được. Vì vậyanh bèn lén chạy tới phố Portland, nơi ngườiấy thích đến nhất, lượn đi lượn lại ở cửa cáchộp đêm liên tục ba ngày, cuối cùng cũng đợi được người ta. Khi đó thời tiết vô cùng nóng, anh thấy bóng lưng người ấy, phấn chấn đến nỗi máu cũng sôi trào. Anh vừa tới vừa định nói với người ấy vài lời, một thuộc hạ dưới quyền người ấy đã kéo áo anh hỏi anh muốn làm gì. Anh nói muốn người ấy ký tên cho anh… Thuộc hạ của người ấy cười sằng sặc, quăng anh ra đến 3 mét bên ngoài. Đến khi anh đứng lên thì người ấy đã đi xa rồi, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn anh một cái… Nhưng anhlại vui vẻ cực kỳ, quấn quýt mẹ nói đi nói lại về cảnh tượng lúc ấy, nói rằng người rấtcool. Mẹ anh không hề nói gì, cúi đầu dùng nước khử trùng lau vết máu trên đầu gối anh, băng bó vết thương…”
Khi nói tới đây, khóe miệng của An Nặc hànnhếch lên tạo thành một nụ cười.
Mạt Mạt cũng không nhịn được, cười nói: “Anh Tiểu An, không ngờ anh cũng có lúc ngây thơ như thế, khó trách anh muốn tới phố Portland? Có phải anh vẫn muốn tìm người ta ký tên cho không?”
An Nặc Hàn không hề trả lời.
“Người ấy tên là gì? Làm nghề gì?” Mạt Mạtkhờ khạo nghĩ: Cô nhất định phải giúp An nặc Hàn tìm được thần tượng của anh, lấy chữ ký, thực hiên nguyện vọng của anh!
An Nặc Hàn nhìn về một nơi xa xăm, thong thả mở lời. “Người ấy tên là An Dĩ Phong…”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 47