watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chị ơi Em yêu Chị
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



* * *

Tin- – - Tin- – -

Tiếng còi của chiếc xe dashu vang lên inh ỏi, bà bí thư chạy vào, hối thúc tất cả mau chóng lên xe để di chuyển lên trung tâm thể dục thể thao (TDTT) quận. Trong lúc mọi người khẩn trương thì thằng Dự vẫn âm trầm đứng đó, liếc nhìn chiếc xe thầm nghĩ:

- Mình mà phải ngồi chung với cái bọn tạp nham này trong chiếc xe nhỏ xí ấy ư? Vừa nóng lại vừa chật…Rõ chán!

Chiếc xe chật dần và … không còn chỗ, các anh chị chuyên trách của mỗi nhóm phải kèm theo xe máy để chở thêm. Nhỏ Minh dừng xe trước mặt nó, cười thật dễ thương:

- Lên xe đi nhóc, còn định đứng đó đến bao giờ hả?

Đang bực mình, lại bị “kẻ thù” kêu bằng nhóc này, nhóc nọ, thằng Dự tức lắm, song nó vẫn phải lên xe, vì ba nó chưa đổi cho xe mới. Nó làu bàu trong bụng:

- Hơn tui bao tuổi mà kêu tui bằng nhóc? Cứ làm như mình lớn lắm không bằng. Thấy ghét!

Ngồi phía sau nhỏ Minh mà mặt thằng Dự vẫn không dãn ra được chút nào. Đang suy nghĩ, nó nghe tiếng của bà chị:

- Em đừng giận các bạn nhé. Lúc nãy các bạn chỉ đùa thôi. Mà lần sau nếu có tham gia hội thao hay các chương trình hoạt động, em nên ăn mặc đơn giản cho đỡ dơ, hư mất đồ đẹp thì làm sao mặc đi chơi.

Thằng Dự vẫn im lặng làm như không để ý nhưng thực ra nó đang lèm bèm trong bụng:

- Hứ! Còn bày đặt tốt bụng nữa. Ai cần bà quan tâm. Tui tự biết cách mặc đồ mà.

Mãi vẫn không nghe thằng nhóc nói gì, nhỏ Minh không nói nữa, chỉ mỉm cười lắc đầu.

Đến trung tâm TDTT quận, nhỏ Minh quay lại nói với thằng nhóc khi nó vừa nhảy xuống xe:
- Lát nữa thi cho tốt nhá.

Thằng Dự vẫn vác bộ mặt thâm trầm không nói quày quả bỏ đi vào trong. Nhỏ Minh nhìn theo lắc đầu:

- Đúng là con nít.







* * *

Mặc dù rất bực mình với chuyện ban sáng, nhưng thằng Dự cũng muốn chứng tỏ cho tụi bạn thấy rằng dù nó ăn mặc thế nào thì vẫn có thể thi đấu được. Nghĩ vậy nên nó hùng hổ giành phần tham gia, mặc kệ ánh mắt giễu cợt của một vài đứa bạn.

Trong lúc chờ tới lượt mình thi, cả bọn kéo nhau đi tìm chỗ ngồi. Thằng Dự thấy một chiếc ghế trống, nó chạy lại đưa tay kéo, cùng lúc ấy có một bàn tay khác cũng đưa ra, nhưng không kịp.

Nó chiến thắng.

Chưa kịp vui mừng hưởng thụ chiến thắng thì bất ngờ một giọng cười thật… quái đản vang lên sau lưng nó. Quay lại, nó thấy kẻ thù không đội chung trời của mình đang ôm bụng mà ngặt nghẽo. Nhỏ Minh đang trong tình trạng vừa cười vừa chọc quê một chuyên trách khác.

- ÊÊ…Ê..Ê…QUÊ QUÁ ĐI. HAHAHAHAHAHA

Thằng Dự lia mắt sang người kế bên – chủ nhân của cánh tay cùng chìa ra giành ghế với nó lúc nãy – mặt đỏ gay, sượng sùng

- CƯỜI CÁI GÌ MÀ CƯỜI! – người đó nạt

- Haaaaaaa….. con trai gì mà giành ghế với con gái… hahaaaaa… xấu hổ quá đi hahaaa…

Nghe xong thì thằng Dự… tự hiểu. Nó có vẻ nhạy cảm với tất cả những gì liên quan đến mình. Nó nghĩ:

- Ban nãy thì hiền từ ra vẻ tốt bụng lắm, bây giờ thì lộ mặt rồi. Dám chơi xỏ mình nữa chứ. Đáng ghét. Thằng Dự này không thèm giành cái ghế vớ vẩn này với con gái đâu. Mất mặt!

Nghĩ sao làm vậy, nó liền kêu thằng Quân đến và nhường thằng bạn cái ghế, đoạn liếc nhìn nhỏ Minh, vẫn thấy nhỏ đang cười, và hình như cũng nhìn về phía nó, trông nhỏ lúc này mới đáng ghét làm sao.

Nó càng nhìn càng có cảm giác hình như nó với bà chị có một món nợ ân oán từ hơn chục kiếp trước nên tới bây giờ cứ thấy mặt là nhận ra được kẻ thù. Không cần biết nhỏ có nhớ chuyện bữa trước không, cũng không cần quan tâm nhỏ có là phụ trách của nó không, nó quyết phải tìm cơ hội để báo thù cho bằng được. Nó cảm thấy rất chắc chắn và quyết tâm với suy nghĩ đó đang ngày một lớn lên trong lòng.

* * *

- Ê!

Tiếng nhỏ Xuân cất lên từ phía sau lưng khiến nhỏ Minh xoay đầu lại.

- Hả? – nhỏ Minh hỏi

- Mày làm thằng nhóc quê rồi kìa.

- Đâu? Hồi nào? – Nhỏ Minh tròn mắt giả vờ ngô nghê

Xuân lắc đầu chậm rãi nhắc lại:

- Mới hồi nãy, tao cứ tưởng mày chọc quê tao, ai dè lại chọt thằng nhóc…vụ cái ghế đó.

- Ah..Ah… – nhỏ Minh xoa cằm – tao đâu biết, cứ nghĩ là ai đó tới khi nhìn lại mới nhìn ra là lính mới của mình. Nhưng lỡ cười rồi làm sao kìm lại chứ…thiệt là, có lỗi quá đi…

Nhỏ Minh vừa nói vừa lấy tay ôm gực, mặt sầu thảm ra chiều biết lỗi. Thấy vậy nhỏ Xuân cười:

- Mày không sợ bị ghét hả?

- Kệ! Ghét được thì tao cám ơn…chỉ sợ mai mốt nó hết ghét lại chuyển qua thích tao thì mệt…hì hì
- Ặc…coi bả tự tin chưa kìa

- Chứ sao…tao mà

Vừa nói nhỏ Minh vừa đưa tay khịt mũi, thói quen mỗi khi nó tự kiêu hãnh về bản thân. Nó đâu có biết cái bản mặt nó lúc đó nhìn rất đáng ghét.

Đang chí chóe, thằng Lâm bất ngờ chen ngang phá đám:

- Thôi đi bà, đừng ở đó mà mơ mộng nữa, lo vô mà cổ vũ cho tụi nhóc kìa.

Cụt hứng, nhỏ Minh quay qua nhìn thằng Lâm với con mắt xăm hình viên đạn. Nó đi phía sau toan đưa chân đạp cho thằng bạn một phát nhưng thằng Lâm có vẻ đoán biết được nên đã nhanh chân nhảy lên phía trước, còn quay lại nhìn nó cười chọc quê.

*

* *

- Tự hoan hô mình đi bà con ơi! Chúc mừng vì hôm nay chúng ta đã hoành tráng giành chiến thắng.

Giọng thằng Lâm oang oang vang khắp cả sân ủy ban. Sau những giờ phút căng thẳng và vất vả, cuối cùng cũng về tới sân ủy ban để cùng ăn mừng. Cả bọn lao nhao. Đứa cười, đứa nói. Bà bí thư ngày thường nghiêm nghiêm nghị nghị, nay cũng háo hức, hớn hở ra mặt.

Không hớn hở sao được, khi mà buổi thi hôm nay tất cả đã làm rất tốt. Kéo ba bốn trận, trận nào cũng te tua, tàn tạ …nhưng cuối cùng thì giải nhất vẫn về tay. Nhỏ Ngọc cười cười nhéo hông nhỏ Minh:

- Tất cả là nhờ mày không đó.

- Sao lại nhờ tao?

- Lính của mày sung lắm. Kéo rất hăng, lật ngược tình thế luôn.

- Thằng nhóc Dự đó hả? Àh, do em nó có năng khiếu chứ sao.

Nói rồi cả hai cùng cười. Nhỏ Minh bỗng dưng la lớn:

- Tất cả cùng quay lại cúi đầu cám ơn bạn Dự đi nào. Bạn ấy là người có công nhất đó.

- Phải! Phải! Cám ơn người ta đi chứ.

Cả bọn đồng loạt quay đầu về phía thằng Dự, cúi đầu la to, giọng đùa đùa:

- CÁM ƠN ANH DỰ ẠAAAA!!!!!!!!!!!!

Thằng Quân huých vai nó.

- Ê, mày được hoan hô quá nhỉ?

- Chứ sao, tao mà! – Thằng Dự được dịp vênh mặt.

Đang cảm thấy hãnh diện tràn trề thì một giọng con gái trong trẻo cất lên như tạt gáo nước lạnh vô mặt, lôi nó từ chín tầng mây rớt cái oạch xuống đất.

- Nhìn đồng bóng dzậy mà cũng có tài nhỉ!


- Thế nào là đồng bóng hả? – Thằng Dự nổi điên.

Cô bé kia không nói gì, cười như trêu ngươi. Thấy vậy thằng Dự càng điên hơn, nó trợn tròn mắt cứ như muốn sấn tới tát cho cô bé một bạt tai hả giận. Thằng Quân phải cố gắng lằm mới níu được tay bạn lại.

Giữa lúc tình hình gây cấn thì nhỏ Minh lên tiếng, nó nhìn cô bé giọng cứng ngắt:


- Bé Diễm, không được chọc bạn như vậy!

Tất cả cùng im lặng, không gian đang náo động chợt trầm hẳn xuống. Bất ngờ giọng nó giãn ra, đùa đùa:

- Có biết cũng không được nói lớn… Bạn quê! Lần sau nói nhỏ với bạn thôi nhé!

Ban đầu thấy vẻ mặt nghiêm nghị của nhỏ Minh, bé Diễm cứ nghĩ phen này sẽ bị mắng đây, ai ngờ bà chị lại “đổ thêm dầu vào lửa” bằng một câu nói hết sức…trời ơi khiến cả bọn được một phen cười vỡ ruột.
Mặt thằng Dự chuyển dần từ đỏ sang tái xanh. Nó tức tới nỗi không mở miệng nổi. Liếc nhìn thằng Quân cầu cứu, thấy thằng bạn cũng đang cười ngặt nghẽo, nó giận lắm nhưng không làm được gì, chỉ biết đứng trân người chịu trận.

Chỉ trong một buổi sáng mà nó bị “chơi” cho hai vố đau điếng, máu nó như sôi lên, mặt nóng bừng bừng tưởng chừng có con ruồi vô tình đậu vào cũng sẽ chết vì bị luộc chín mất thôi.

Giữa lúc cả bọn còn đang hí hửng thì bà bí thư cắt ngang:

- Không giỡn nữa, tất cả lên hội trường B họp mau lên.

- Tất cả luôn hả chị?







- Ừ, tất cả. Không phải chuyên trách thì cũng ngồi nghe chị phổ biến lịch hoạt động chung của tháng sáu, bảy cho mấy đứa còn biết đường mà chuẩn bị.



- YESSS…MADAM!!!

Mấy chục cái loa đồng loạt hô lớn rồi lũ lượt kéo nhau lên phòng họp, bỏ quên luôn cả thằng Dự đang đứng như trời trồng.

Thằng Quân đến gần kéo tay nó:

- Đi họp kìa mày.

- Mày đi đi, tao về. – giọng nó cứng ngắt.



- Sao lại về? Đừng có nói là tại bị mấy người đó chọc nha.



Thằng Dự lừ mắt. Biết mình hớ, thằng Quân vỗ vai an ủi

- Thôi mày, mày mà về bây giờ thì mốt còn mặt mũi nào mà lên nữa chứ. Nam nhi mà, chịu nhịn chút có sao đâu. Với lại mày còn cái kế hoạch trả đũa chị Minh nữa kìa, định từ bỏ hả?

Thằng Dự liếc thằng bạn một cái sắc lẻm, quát:

- Mày nói hay lắm, thử mày là tao coi chịu nổi không?!

- Ờ…ờ…tao biết rồi, tao xin lỗi. Mốt tao sẽ cố gắng đứng về phía mày. Vậy ha. Giờ thì lên họp chung luôn nha.

Thấy thằng bạn không ừ hử chi, thằng Quân cứ thế mà kéo tay nó lôi đi chả thèm bận tâm gương mặt nó lúc này đang hầm hầm y chang cái mặt của Satăng lúc còn là yêu quái coi giữ Lưu Sa Hà à

*

* *



Buổi tối, Gillmy hẹn nó đi shopping.

Trái với cô bạn gái đang tươi cười hớn hở, gương mặt của nó không khác gì cái bánh bao bị nhúng nước. Nhăn nhó, đăm chiêu! Cục tức lúc sáng vẫn còn ứ nghẹn ngay cổ họng, không tài nào nuốt xuống được. Sợ nó mỏi chân vì đi nhiều nên Gillmy chủ động kéo nó vào quán nước gần đó, nhưng đến lúc cả hai đã ngồi yên chỗ rồi mà mặt nó vẫn không giãn ra được chút nào.

- Thật là quá đáng mà!

Nó đấm một cái thật mạnh xuống bàn làm Gillmy giật mình, tất cả mọi người trong phòng quay lại nhìn nó với ánh mắt khó hiểu, một vài cánh tay chỉ trỏ về phía nó nhưng nó không quan tâm. Trong đầu nó lúc này khí nóng đang bốc lên hừng hực.

Gillmy vội vàng đứng dậy, nắm tay nó lôi đi.

* * *

- Ban nãy anh làm sao thế?

Gillmy bất ngờ dừng lại trước mặt nó, nghiêng đầu khó hiểu. Nó không trả lời, vẫn cho tay vào túi quần tiếp tục bước, Gillmy chạy theo.

- Hôm nay anh có chuyện gì không vui hả? Sao ban nãy trong quán anh lại làm vậy?
- …

- Anh Dự! – Gillmy chạy theo hét vào tai nó thật lớn. Lần này tới phiên Gillmy làm trung tâm cho mọi ánh mắt ngạc nhiên.

- Hả? Em nói gì? – thằng Dự lúc này mới giật mình trở về với thực tại

Gillmy hùng hổ xông tới trước mặt nó:

- Em hỏi là ban nãy trong quán anh suy nghĩ cái gì mà lại đấm xuống bàn…lúc em nói thì anh cứ như đang trên mấy á…hôm nay anh làm sao vậy?

Đang muốn quên tự dưng bị khơi lại nỗi đau, máu nóng lại bắt đầu sôi lên. Thằng Dự nhìn Gillmy nín thở, hít một hơi thật sâu rồi kể cho Gillmy hết tất cả những gì mà nó phải chịu đựng từ sáng tới giờ. Nếu như có cuộc thi đo xem hơi ai dài hơn thì chắc chắn thằng Dự sẽ là người về nhất. Kết thúc câu chuyện nó đưa chân sút vào khoảng không cho bỏ tức.

- Em coi coi, vậy có được không chứ?

- Hahahahaha

Gillmy bất ngờ cười phá lên khiến nó…sượng trân. Cứ nghĩ sau khi nghe xong Gillmy sẽ an ủi, ai ngờ đâu nhỏ lại cười sặc sụa. Thằng Dự cáu.

- Em cười gì?

- Em xin lỗi…Em không hiểu mấy người đó nhìn sao mà nói anh là…

Gillmy cố nhịn không cười để có thể nói tiếp hai chữ “đồng bóng”, nhưng nhìn cái bản mặt nhăn nhó của thằng Dự, lại liên tưởng đến những gì mà thằng Dự kể, Gillmy không thể nín cười.


- PHỤTT….HAHAHAHAHA… Em xin lỗi…nhưng mà…hahahaha…

Lần này thì thằng Dự nổi điên thật sự, nó quay phắt người, đi như chạy ra khỏi công viên. Gillmy đưa tay che miệng cố nhịn cười tất tả đuổi theo nó rối rít. Nhỏ tự nhận thấy mình có phần hơi quá.

- Anh Dự…em xin lỗi…đừng giận em mà…Anh Dự!!!

Ngày hè thứ hai của thằng Dự đã trôi qua một cách đau khổ như vậy đó.



Một ngày mới lại bắt đầu.

Tiếng chuông báo thức kêu vang inh ỏi đập đồn dập vào tai khiến thằng nhóc cảm thấy khó chịu.

Quờ quạng chộp lấy cái đồng hồ trên bàn, nó bấm nút tắt rồi tiện tay ném luôn xuống chân giường, tiếp tục vùi đầu trong đống chăn gối ngổn ngang.

Cốc…Cuốc…Cốc…

Loạt âm thanh thứ hai vang lên tiếp tục làm nó bực mình. Phía sau thứ âm thanh đó là tiếng thằng Quân

- Dậy mau Dự ơi, trễ bây giờ.

- Uhm…uhm..

Nó ừ hử trong miệng rồi lấy chăn trùm kín đầu, thằng Quân tiếp tục kêu réo

- Dậy mau đi, hôm nay phải lên quận đó.

Thằng Quân nói xong thì tiếp tục đấm ầm ầm vào cửa. Lần này thì nó không thể nướng thêm được nữa, uể oải chui ra khỏi đống chăn gối lộn xộn, nó nhăn nó đi về phía cửa.

- Làm cái gì mà ngày nào cũng phải đi vậy trời?

Thằng Quân đi thẳng vào trong, nhảy phốc lên giường đánh chân đung đưa

- Hôm qua tao nói rồi mà, sáng nay mình sẽ lên Quận dự lễ ra quân chiến dịch Hoa Phượng Đỏ.

- Mày đi đi, tao không đi đâu. – thằng Dự vừa nói vừa kéo cái mền lên trùm kín đầu, cố bịt tai lại để không nghe thấy những gì thằng Quân sắp sửa nói tiếp- Thôi đi mày, mày mà không lên tao biết ăn nói sao với chị Linh? Mới có hai ngày mà bỏ rùi sao? Mày hông sợ con nhỏ Diễm nó …

- Nó làm sao? – thằng Dự bất ngờ tung mền ngồi dậy, không biết từ khi nào nó lại rất nhạy cảm mỗi khi có ai đó nhắc đến tên Diễm

- Đâu có làm sao – thằng Quân trả lời với một cái giọng ê a như trêu tức – Vừa hôm qua nó chơi mày một vố đủ đau rồi, hôm nay mày không lên nó lại có dịp nói mày là…

- MÀY IM ĐI! ĐỢI TAO THAY ĐỒ!

Thằng Dự tự nổi đóa, nó nhảy hẳn xuống giường xăm xăm đi vào nhà tắm, câu nói của thằng Quân nhắc nó nhớ lại chuyện sáng hôm qua khiến nó tức muốn nổ đom đóm mắt, nó cũng nhớ được tối hôm qua Gillmy đã cười như thế nào khi nghe kể lại. Tự ái nổi lên, thằng nhóc quyết định lên quận với thằng Quân.

Đợi thằng bạn đi vào toilet rồi thằng Quân mới che miệng cười khì khì. Nó biết tỏng thằng bạn là chúa tự ái cao, chỉ cần khích vào câu cho nó nổi khùng lên thì chuyện gì cũng có thể giải quyết. Tự nhiên thằng Quân thấy mình sao tài quá và tự mãn nguyện với bản lĩnh của chính mình(!)

Cả hai đứa ra tới ủy ban thì bạn bè đã đông đủ. Đi từ xa mà thằng Quân cứ thấp thỏm, nó sợ nhỏ Diễm lại ứng khẩu dzọt miệng nói câu gì đó thì có nước…quê–tập–tiếp–theo và chắc chắn là thằng Dự bạn nó sẽ bỏ về không cần đuổi. Nhưng có lẽ ông trời cũng thương, nhỏ Diễm đi theo bí thư mua thức ăn sáng nên không có ở đó, thế là được một phen nhẹ nhõm.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 68