một cái chân ghế và nó ngã người ra phía
trước.không có gì để bám vào, nó quơ quào
tay và mắt thì cứ nhắm tịt lại.Tâm nhìn thấy vậy
đã chạy tới đưa tay ra đỡ nó.Hân từ từ mở mắt
ra, nó không cảm thấy người nó tiếp đất gì
cả,thay vào đó là khuôn mặt Tâm đang nhìn
nó chòng chọc.Hân vội vàng đứng ngay lại và
đẩy Tâm ra, rồi nó chạy thẳng vào WC.Tâm gãi
đầu nhìn theo Hân và cảm thấy khó hiểu.
Còn Hân,nó đứng rửa mặt xong rồi nhìn mình
trong gương.Nó tự hỏi tại sao nó lại có cái
cảm giác như hồi nãy.Rồi nó nhớ lại lúc Tâm
đỡ nó, và giật mình nhận ra: Cái tay Tâm đỡ nó
chính là cái tay đang bị trặc.Hân đứng ngẩn ra
khoảng 10 giây.Sau đó,nó đùng đùng nổi giận
bước ra cái WC và tiến thẳng về phía Tâm
đang tính tiền.
_Pé rửa mặt xong rồi à?Mình về thôi.
_Tại sao anh nói dối tui?
_Nói dối?Anh nói dối em cái gì?
_Cái tay của anh không bị trặc.Đúng không?
_Mình về thôi em!
Tâm kéo tay Hân đi,nhưng nó đã hất tay Tâm
ra và nói:
_Anh nói sự thật đi!
_ANH BẢO LÀ ĐI VỀ!
Tâm hét lên và lôi nó đi trước bao nhiêu
người.Tay của Tâm nắm chặt đến nỗi cổ tay
của Hân đau kinh khủng.Sau khi đi ra khỏi
quán,Tâm kéo nó đi bộ giữa trời mưa .Hân cố
gắng rút tay lại,nó đứng lại không đi theo
Tâm.Tâm quay qua nhìn nó:
_Sao đứng lại?
_Anh có điên không?Sao tư dưng đi giữa trời
mưa như vậy?.
_Anh...Anh cũng không biết tại sao mình lại
như vậy nữa?
_Anh...Anh thật là...tui đi về đây.Ướt nhẹp cả rồi.
Hân quay đi bỏ về,chợt Tâm kéo tay Hân lại và
ôm chặt nó.Hân lấy tay đấm thùm thụp vào
lưng Tâm:
_Làm gì vậy hả?Bỏ tui ra!
_Anh thích em,Ngọc Hân!
_Tui không nghe bỏ ra!
_Nghe này!Anh bị trặc tay là thật,nhưng mà chỉ
chừng có vài ngày thôi.Anh nói dối em là vì
anh muốn ở cạnh em,anh thật sự thích em đó!
_Tui không nghe!Tui không thích anh!
_Em...em nói gì cơ?Em không thích anh ư?
_Phải!Tui không hề thích anh!
Tâm ghì chặt hai tay lên vai Hân và hỏi kỹ hơn:
_Sau tất cả những ngày qua em không có tí
cảm giác nào với anh ư?
_Đúng!
Tâm buồn bã,hai tay buông lỏng xuống,Hân
nhìn theo vẻ mặt Tâm và nói:
_Nghe này,em không biết là anh thích em như
thế nào.Nhưng đừng cố tìm cách khiến người
khác thích mình.Anh hiểu chứ?
_Đừng nói nữa.
Hân im lặng quay đi,tránh ánh mắt của
Tâm.Tâm thì vẫn cứ nhìn Hân với ánh mắt đau
khổ.Đc một lúc,Hân nói:
_Em nghĩ...tụi mình nên về đi.
Hân quay lưng lại và bước từng bước một về
nhà.Tâm nhìn theo dáng của Hân và khẽ nói:
_Anh sẽ không bỏ cuộc đâu.
Rồi Tâm cũng quay đi và đi về nhà.Trời vẫn
còn đổ mưa.....mưa như trút nước....trong lòng
nó,và ngoài đường...
...Hân bước đi trong mưa,không hiểu sao nó
cảm thấy tội tội cho Tâm.Xe đạp của nó hôm
nay hư nên phải nhờ papa chở đi học,còn Tâm
thì phải nhờ Hiếu cho đi ké xe.Nó vừa đi vừa
suy nghĩ về những điều nó đã làm vừa
rồi.Chợt,nó không thấy giọt mưa nào rơi vô
người.Hân ngẩng lên,một chiếc ô màu xanh
dương đậm.không hiểu sao trong đầu
nó,người nó nghĩ tới ngay đầu tiên là...Tâm.Nó
quay lại sau lưng,đó là Tuấn.
_Sao Hân lại đi dưới mưa thế này?Con gái dầm
mưa không tốt đâu!
_Sao Tuấn lại ở đây?
_Tuấn đi mua đồ,sẵn tiện qua nhà cái Thanh
để trả tập luôn.Còn Hân?
_À...Hân...
_Coi Hân kìa ướt hết rồi.
Tuấn nhìn Hân lo lắng,Hân cúi mặt xuống và
vuốt nhẹ tóc mình.
_Nè!Cầm dùm Tuấn!
Tuấn đưa cho nó cái dù,rồi cởi áo khoác
ra,khoác lên người Hân.Hân quay qua và hỏi:
_Sao tự nhiên....
_Khoác vô cho đỡ lạnh!
_Nhưng mà...
_Không có đc cãi Tuấn nghe không?Bây giờ
Tuấn đưa Hân về nhà nha?
_Ừm...Cám ơn Tuấn.
Rồi cả hai cùng đi về nhà Hân.Vừa đi,Tuấn vừa
hỏi nó:
_Bạn trai của Hân đâu rồi sao không thấy đi
chung với Hân?
_Ai cơ?
_Thì cái tên Tâm đó!
_Tuấn hiểu lầm rồi!không phải vậy đâu.
_Nghĩa là....
_Mình...mình không có quan hệ gì với anh Tâm
cả.
_Thật à?
_Ừm.
Rồi cả hai cứ đi mãi cho tới khi đến đc nhà
Hân:
_Thôi,tới nhà Hân rồi!Tuấn về nha?
_Ừm...Tuấn về cẩn thận.
_Ừm...Hân này!
_Gì Tuấn?
_À...Thôi để bữa khác vậy.Bye Hân nhá!
_Bye!
Rồi Tuấn chạy nhanh đi.Hân nhìn theo dáng
Tuấn đang khuất dần,nó im lặng bước vô
nhà....
..(Nhân vật Hân)...
Tui tên là Trần Ngọc Hân, hiện là học sinh lớp
10 trường Nguyễn Thái Bình.Tui là một con bé
hết sức vô tư lự.Tui cũng như bao đứa
bạn,cũng đã từng có bạn trai( xin nhấn mạnh
chữ \"từng\"),và tui thề sẽ không wan tâm
đến bất kì ai ngoài người đó cả.Nhưng,vào 1
ngày không mưa,khi tui đang đạp xe thong
dong trên đường thì...Rầm...Lúc đó cứ như sao
chổi xẹt ngang tui vậy.Vì sau cái ngày hôm đó
tui đã khổ sở rất nhiều.Từ chuyện mất cuốn
nhật kí đến chuyện Thanh-con bạn thân- cãi
nhau với tui,và mới đây nhất là Tuấn hiểu lầm
và tui về nhà trong tình trạng ướt như chuột
mới hồi chiều nay.Tất cả đều do \"hắn\" đem
đến cho tui.\"Hắn\" là Nguyễn Chí Tâm- ngôi
sao quả tạ của đời tui>\"
_Hân này!Tụi mình...chia tay đi!
_Sao Tuấn lại...
_Vì bây giờ trái tim của Hân đã thuộc về ng\"
khác rồi!
_Tuấn nói gì cơ?
_Hân đã thích Tâm rồi,phải không?
_Sao Tuấn biết?
_Vậy là đúng như Tuấn linh cảm.Dạo này,Tuấn
đã không còn thấy 1 Ngọc Hân vui vẻ hoạt bát
nữa.Mà là 1 Ngọc Hân u sầu,trầm cảm.Điều làm
Hân thay đổi chắc chắn là chuyện tình cảm của
Hân và Tâm.
_Đâu có đâu!Hân vẫn cười mà!
_Cười ngượng thì có!
_Thật đấy!Vì hắn sắp đi Mỹ rồi!Như vậy thì Hân
sẽ không còn gặp hắn nữa,không còn phải cãi
nhau với hắn.Không còn...
Nói đến đây,nụ cười trên môi Hân vụt tắt,thay
vào đó là tiếng nấc và những giọt nước mắt
rơi xuống.Nó bật khóc,Tuấn ôm lấy nó và vỗ
nhẹ vào lưng.
_Đừng tự dối mình nữa!Ngốc à!
_Phải đấy!Mày đừng có kìm nén cảm xúc nữa!
Tụi bạn ở đâu chạy tới an ủi Hân.Ai cũng
khuyên nó nên nói rõ với Tâm...\"\"
....Và bây giờ,nó đang nhớ về Tâm.Chắc có
lẽ,bây giờ Tâm đang chuẩn bị lên máy bay
rồi.Soạt,cuốn sổ nhật kí trên tay nó rớt
xuống.Hân cúi xuống lượm,một lá thư rớt
ra...Hân lượm lên và mở ra đọc:
\"Gửi cô pé ngốc!
Lá thư này có lẽ sẽ không bao giờ em đọc
dc.Anh chỉ nghĩ là May be thôi à nha!.Bây giờ là
11 giờ đêm,giờ này pé đang làm gì nhỉ?Chắc là
đang cặm cụi học như mọi khi.Pé biết không?
Anh lúc nào cũng đứng ở bên kia đường nhìn
vô cửa sổ phòng em lúc 9 giờ tới giờ.Ngày
nào cũng zậy cả?Chỉ cần nhìn thấy pé,anh sẽ
không quản bất cứ điều gì.Nhưng,hôm bữa
dầm mưa xong,anh bị cảm rồi.Hì hì,pé cũng
zậy à?Cho anh sr nha!.Anh nhớ pé lắm!Mấy
hôm nay không gặp,anh nhớ phát điên lên
đc.Nhớ cái dáng nấm lùn của pé,nhớ cái giọng
nói ngốc nghếch,nhớ lắm biết không nà?.
Anh không bít từ lúc nào,anh đã wen cái cảm
giác có pé bên cạnh rồi!Đừng cười anh nha!
Anh dốt văn lắm!Anh chỉ muốn nói 1
điều:Nothing can\"t prevent me form loving
you...I love you...(Không có gì ngăn đc tình cảm
anh dành cho em...Anh yêu em...)
Ký tên
Nguyễn Chí Tâm\"
Hân nghẹn ngào,nước mắt của nó rơi
xuống.Nó yêu Tâm!Tại sao nó lại đi lừa dối
bản thân mình chứ!.Hân nhanh chóng thay áo
và đón taxi ra sân bay.Cầu sao Tâm chưa lên
máy bay.
-------------------------------------------------------------
...Tâm ngồi uống cafe và thở dài.Anh rút điện
thoại và nhìn tấm hình của Hân.Tấm hình này
là do anh chụp lén khi Hân đang đùa giỡn với
bạn bè.Chợt,điện thoại reo lên:
...Cùng lúc đó trên tivi...
Bản tin thời sự\"Đã xảy ra một vụ tai nạn giao
thông.Nạn nhân là một cô gái trẻ,độ tuổi
khoảng 15,16 tuổi,tóc ngắn,cao khoảng
1m53....\"
Tâm đứng dậy,mắt trợn tròn kinh ngạc,chiếc
điện thoại rớt xuống.Chị của Tâm ngạc nhiên
hỏi:
_Sao vậy Tâm?
_Chị hai,em...em phải đi!
_Em đi đâu?Còn có 2 tiếng thôi đó!
_Em mặc kệ...
Tâm chạy thật nhanh ra chỗ tai nạn hồi
nãy,mặc cho chị của mình kêu từ sau.Bây giờ
trong đầu anh chỉ có 1 điều mà thôi: Ngọc
Hân!.Nụ cười,ánh mắt,tất cả những kỷ niệm về
cô pé ùa về.Tâm chạy thật nhanh,thật
nhanh.Lòng anh như lửa đốt vậy....
Khi tới nơi,mọi ng\" đang dọn dẹp gần xong
hiện trường,Tâm đi tới hỏi từng người:
_Cô ơi!Cho cháu hỏi,cô pé mới nãy ra sao ạ?
_Cô pé ấy đã không qua khỏi rồi cháu à!Còn
trẻ thế mà đã....
Tâm lặng người đi,nước mắt anh bỗng lăn dài
trên má,hòa vào nước mưa.Anh hét lên thật to:
_KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐC!NGỌC HÂN!!!.
Rồi anh gục xuống,tựa vào 1 cái cột đèn.Đâu
đó,có giọng nói nhẹ nhàng...
_Anh Tâm!!!
Tâm nhìn qua bên kia đường.Và không thể tin
đc,Ngọc Hân đang đứng đó nhìn anh và mỉm
cười.Tâm ngạc nhiên,anh chạy nhanh qua bên
kia đg\" và đứng trước mặt Ngọc Hân.Tâm lấy
tay sờ lên khuôn mặt của Hân:
_Là pé thật ư?
Hân bẹo má Tâm và nói:
_Giờ tin chưa?
_Quả đúng là em rồi!.Nhưng sao em lại ra đây?
_Có 1 chuyện em muốn nói cho anh biết...
_Chuyện gì?...
_Em yêu anh!
_Anh không nghe rõ,nói lại đi!
_EM YÊU ANH!NGUYỄN CHÍ TÂM,EM YÊU ANH!!!
_Hả?Gì?Anh không nghe đc.
_Hứ!Không thèm nói nữa.
Hân giận dỗi quay đi.Chợt,Tâm ôm chầm lấy nó
và bảo:
_Anh yêu pé!Ngọc Hân à!I Love you!
Tâm cúi xuống,cạ mũi mình vào mũi của
Hân.Hân mỉm cười và rồi...họ kiss nhau...giữa
trời mưa...
Trong khi đó,ở nhà Thanh,trừ Tuấn ra-cả bọn
đang dán chặt mắt vào cái bản tin thời
sự.Tuấn đi từ trong bếp ra,thấy lạ nên hỏi:
_Này!Sao bữa nay,tụi mày ham coi thời sự
dzậy?
_Suỵt!!!
...Cả bọn cùng ra hiệu cho Tuấn im lặng.Thấy
lạ,Tuấn chen mắt vào coi.Trên tivi đang chiếu
cảnh Hân và Tâm kiss nhau.Ai cũng mỉm cười
đắc ý và thầm chúc cho họ hạnh phúc...
Sau khi kiss nhau xong,Tâm và Hân nắm tay
nhau cười vui vẻ.Chị của Tâm ở đâu tự dưng đi
tới:
_Đây rồi!Tìm mệt thật đấy!
_Chị!
_Mày có biết là mày đã làm chị lo lắm không
hả?
_Em xin lỗi.
_Bỏ cả chuyến bay vì mày đấy!
Tâm nhìn đồng hồ và nói:
_Còn 2 tiếng nữa chắc kịp!
_Vậy anh mau đi đi
Hân hối Tâm
_Đây là...
_À quên chưa giới thiệu,đây là bạn gài của
em :Ngọc Hân.Đây là chị Lan-chị hai của anh...
_Chào chị...
_Ừm...Thôi đi nào!
Cả ba ng\" chạy tới sân bay....
Lát sau,khi đang ở cổng vào máy bay.Chị của
Tâm nói:
_Ráng tự lo cho mình đó!
_Em biết mà!
Hân vẫn cứ im lặng.Nó nghĩ Tâm sắp xa nó
rồi.Nhưng...
_Chị đi đây!Chào hai đứa nhé!
Chị Lan đi vô trước sự ngạc nhiên của Hân.Tâm
quàng vai Hân đi về.Hân ngạc nhiên:
_Ủa???không phải là anh đi sao?
_Hửh???Anh đi làm gì?
_Zậy sao con Thanh nó...
_Sao?
_Thiệt tức điên với con này mà!
_Thui nè!Dù gì cũng nhờ nó mà em mới nói
hết cho anh biết mà!
_Ừ thì...
_Thoy!Đi ăn nào pé iu của anh!
_Ừa...
Tâm nắm tay nó dắt đi.Họ vừa đi vừa cười vui
vẻ.Mặc cho quần áo ướt nhẹp....
.......Và nàng lọ lem sống hạnh phúc bên hoàng
tử của mình mãi mãi....
66