Anh vội đuổi theo sau cô, không hiểu mình đã làmgì khiến cô có phản ứng như vậy. Cô bây giờ đơn giản, không bon chen nhưng lúc nào cũng thu mình lại khiến anh cảm thấy cô vừa xa lại vừa gần. Có lúc anh ngỡ mình đang ở gần cô nhưng thực ra lại xa vời vợi. Còn lúc anh không ngờ tới nhất lại giật mình phát hiện ra cô đứng ngay trước mắt. Có cái gì đó nhói lên trong anh. Cô giống như một ẩn số, một trò chơi đuổi bắt trong mê cung không cách nào tìm thấy lối ra. Anh chạy ra ngoài đường, chẳng phải mất công tìm kiếm bởi cô đang đứng tựa vào một bồn hoa lớn, mặt cúi gằm xuống khiến anh không nhìn rõ biểu cảm của cô, hình như cô đang khóc. Anh nhẹ nhàng bước tới bên để không khiến cô hoảng sợ. Đưa cho cô tờ giấy ăn.
Cô ngẩng lên nhìn anh, nước mắt còn đọng lại trênđôi má trắng hồng, nhìn anh trân trối. Chợt nhớ ramình vừa mới khóc nên vội cầm lấy chiếc khăn giấy trên tay anh rồi lau đi những giọt nước mắt.
-Em không sao chứ?- anh hỏi.
-Không.- cô đáp ánh mắt nhìn sang hướng khác, vẻ mặt lạnh lùng và xa cách.
-Em đang lẩn tránh tôi.
-Tôi không có lẩn tránh anh.
-Em có. Em cố tình không nghe thấy tiếng tôi gọi lúc ở hành lang, cố tình để không phải giáp mặt với tôi, và vừa rồi em cố tình chạy khỏi tôi. Tôi đã làm gì để em ghét tôi đến thế?
-Tôi không ghét anh.- cô mệt mỏi lắc đầu. Ngẩng lên nhìn anh.
-Vậy tại sao em lẩn tránh tôi?
-Bởi vì tôi sợ. Sự xuất hiện của anh quá đường đột, nó khơi lại trong tôi những thứ tôi muốn quên đi.- giọng nhìn anh trân trân, nước mắt lại bắt đầu rơi.
-Em định trốn tránh quá khứ sao. Dù tôi không biết em đã phải đối diện với điều gì nhưng cách duy nhất để thoát khỏi quá khứ là em phải đối diện với nó chứ không phải là trốn tránh.- anh đưa tay lau giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má cô.
Bàn tay di chuyển trên khuôn mặt cô vô tình khẽ lướt qua cánh môi mềm mại. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Và rồi anh thấy khuôn mặt cô gần hơn, gần hơn chút nữa. Anh nhận ra chính mình đang cúi xuống tìm kiếm bờ môi cô. Khi môi anh gần chạm đến môi cô, cô đột quay đi khiến nụ hôncủa anh lướt trên gò má mình. Làn môi anh lướt hờ trên làn da cô khiến tim cô muốn vọt ra ngoài. Anh thở hắt ra, hơi thở phả vào má cô nóng hổi. Đôi môi cong lên thành nụ cười. Anh đứng thẳng người dậy, lấy lại khoảng cách ban đầu giữa hai người.
-Về thôi!- anh kéo cô đi ra chỗ chiếc Audi đen bóngcủa mình.
Cô di chuột đến file word có tên xinloi trên màn hình máy tính. Nhấn copy paste vào cửa sổ mail trên màn hình. Quyết định nhấn send. Anh nói đúng, cách duy nhất để thoát khỏi quá khứ là đối mặt với nó chứ không phải trốn chạy nó. Khi cô đứng nhìn chị Linh bước ra khỏi ngôi nhà tuổi thơ của chị ấy, cô đã khóc, cô muốn giữ chị ấy lại nhưng sự nhu nhược đã cản bước cô. Và rồi cô viếtra những lời muốn nói với chị ấy, lời xin lỗi của cô mà cô biết có thể chị ấy sẽ cho rằng đó chỉ là lời nói dối. Nhưng bao năm qua, cá
Phương rảo bước trên đường phố đông nghẹt người, còn vài dãy nhà nữa là sẽ tới chỗ nhà trọ của cô. Giờ tan tầm, đâu đâu cũng nhìn thấy ngườivới người. May mà hôm nay không phải làm tăng ca. Trời Sài Gòn oi bức khiến cô muốn nằm luôn trên đường. Nếu hôm nay không phải sinh nhật côthì chắc chắn cô đã hét ầm lên giữa đường mà nguyền rủa cái thời tiết quái đản này. Thời tiết nóng bức lại thêm cái không khí ngột ngạt, bí bách đầy mùi xăng xe của đường phố làm cô muốn phát điên. Nhìn dòng người đang cố nhích từng chút một dưới lòng đường khiến cô không khỏi cảm thán vì đã rời cái xe buýt ấy sớm. Nếu cứđứng trên cái xe buýt đông nghẹt người đó với cái cảnh tắc đường thế này chắc cô cũng sớm quy tiênluôn quá.
Cuối cùng cũng đến nơi, đúng lúc chân đang mỏi ra rời. Cố chạy thật nhanh về nhà, chợt điều gì đó níu giữ khiến cô đứng khựng lại. Ánh mắt cô bị thu hút bởi một thứ trong chiếc tủ kính của cửa hàng bánh. Bánh kem dâu. Những kí ức lại ùa về trong cô như một thước phim quay chậm mà rõ ràng. Một cô bé xinh xắn chạy lại phía cô, miệng nở nụ cười tươi rói, chìa ra cho cô chiếc bánh kem dâu nhỏ xinh. Cô nhận lấy chiếc bánh, bật khóc ngon lành, bởi đó là món sinh nhật đầu tiên trong đời cô được nhận. Lúc đó cô 12 tuổi, chị Linh 14 tuổi. Đó là người bạn duy nhất của cô, người chị gái mà cô đã phản bội.
-Xin lỗi, chị muốn mua gì ạ!- tiếng cô nhân viên của cửa hàng vang lên khiến cô giật mình. Nhận ra mình đang đứng giữa đường, là một cô gái 26 tuổi chứ không phải là một cô bé 12 tuổi.
-À không, tôi chỉ xem một chút thôi.- cô mỉm cười với cô gái đó rồi quay người bước đi. Nhưng điều gì đó đã ngăn cản bước chân cô. Quyết định quay lại cửa hàng và mua chiếc bánh kem dâu đó.
Cô cầm theo chiếc bánh kem mình vừa mua, một cảm giác không thể gọi tên dâng lên trong cô. Cô mua chiếc bánh kem đó chỉ vì nó gợi lại cho cô một kỉ niệm đẹp, một thứ tình cảm tốt đẹp hiếm hoi mà cô được nhận trong đời mình. Về đến nhà, cô mang chiếc bánh kem sang cho Xu, cháu ngoại của bác Tâm chủ nhà, nói vài câu bông đùa với cô bé đáng yêu rồi quay về phòng trọ của mình. Cô đổmình xuống giường, mệt mỏi. Hai năm ở thành phố xa lạ này, đã hai năm kể từ ngày cô chạy ra khỏi ngôi biệt thự đó, không một người thân thíchbên cạnh, đôi lúc cô cảm thấy mệt mỏi, muốn quaytrở về, nhưng cô lại không cách nào đối diện với mẹ mình. Cô nghe nói sau khi cô bỏ đi, bà đã dọn đến sống chung với người tình của mình. Nghĩ đến đây, khóe môi cô nhếch lên thành nụ cười chua chát. Suốt những năm tháng tuổi thơ của mình, cô giống như một con búp bê để mẹ mình nhào nặn. Kể từ sau khi bố mất, cô đã chứng kiến biết bao người đàn ông đến với mẹ, phải ép mình gọi họ là bố, rồi chứng kiến cảnh họ ra đi khi không chịu nổi mẹ cô. Bố của chị Linh, ông là người đàn ông duy nhất mà cô có thể thật lòng gọi là bố ngoài người bố đẻ của cô. Ông yêu thương cô thật lòng, còn Linh thì thực sự giống như chị ruột của cô. Cô yêu quí hai con người đó bằng thứ tình cảm thật sự xuất phát từ trái tim mình. Họ là những người đầu tiên cho cô có cảm giác của một gia đình. Nhưng mẹ cô không nghĩ như cô, tất cả những gì bà muốn là đạt được mục đích của mình và làm cho cuộc sống của mình trở nên thoải mái. Bà không muốn cô thân thiết với Linh, ngoài mặt bà làm ra vẻ ân cần, chăm sóc Linhnhưng sau lưng lại ngầm cảnh cáo cô phải tìm mọi cách để vượt qua Linh. Mẹ cô không bao giờ chấp nhận cho con cái của bà thua kém người khác, nhất là khi người đó lại là cô con chồng dịu dàng, ngoan ngoãn. Cô yêu quí Linh, nhưng cô lại trơ mắt đứng nhìn chị ấy bị mẹ mình đuổi ra khỏi nhà, cô phản bội lại lòng tin của chị ấy, cô cùng mẹmình cướp đoạt đi những gì đáng ra phải thuộc vềchị ấy. Đó là quá khứ của cô, còn bây giờ, cô đang ở đây, ở một vùng đất xa lạ, mới mẻ, ở đây để trốn chạy quá khứ nhơ nhuốc của mình. Tiếng gõ cửa vang lên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Uể oải lết ra khỏi giường, chạy ra mở cửa.
-Này, sáng nay bác mới đi chợ mua được ít hến nên nấu nồi cháo, cháu ăn cho nóng!- bác Tâm tươi cười nói đưa cho cô bát cháo đang bốc khói nghi ngút.
-Cháu xin ạ! Món này cháu thích nhất đó!- cô cười nói, đón lấy bát cháo từ tay người chủ nhà tốt bụng.
-Ừ, ăn đi cho nóng, thôi bác lên nhà đây!- bà Tâm nói rồi quay ra.
Cô đóng cửa lại rồi mang bát cháo vào trong. Mùi thơm sộc vào mũi khiến cho cái dạ dày biểu tình ầm ĩ. Cũng may mà hai năm qua ở đây, có bác Tâm và gia đình bác ấy thật tốt với cô, nếu không chắc cô không chịu nổi cuộc sống xa nhà rồi. Không phải tự nhiên mà cô lại chọn nhà trọ cách xa nhà xuất bản của mình hơn 7 cây số. Sau khi vào đây, cô tới ở nhờ nhà trọ với một đứa đàn em kém mình 1 tuổi ở trường đại học, đợi đến khi nào kiếm được việc sẽ chuyển đi. Nhờ bằng tốt nghiệp loại giỏi khoa Anh văn trường Ngoại ngữ, cộng thêm vốn tiếng Pháp ngon lành nên cô nhanh chóng kiếm được một chân biên dịch trong một nhà xuất bản nhỏ, trực thuộc quản lý của một công ty đa ngành. Kiếm được việc rồi cô lập tức đi tìm nhà trọ, bao nhiêu nhà trọ cuối cùng cô quyết định thuê nhà bác Tâm, gia đình bác Tâm cũng là người Hà Nội rồi mới di cư vào Nam, ở đây, cô cảmnhận được cảm giác thân thuộc, nó khiến cô nguôi đi nỗi nhớ. Ở đâu mà tìm được đồng hương của mình thì người ta cũng có cảm giác được che chở và ấm áp.
Tiếng chuông điện thoại vang lên ở phía giường, đáng ghét thật, cô vốn định tặng sinh nhật cho mình bằng một buổi tối yên tĩnh tuyệt đối, không phải đau mắt, dài cả cổ ra với mấy bản dịch, thế mà lại quên tắt điện thoại. Với lấy cái điện thoại sau 3s, số của ông sếp nhảy nhót trên màn hình khiến cô thầm thở dài đánh thượt một cái rồi mở máy.
-Cô đang ở đâu vậy hả? Công việc bận bù đầu bù cổ mà không thấy bóng dáng đâu cả? Có muốn trừlương không?- giọng nói ồm ồm trong điện thoại đang ca bài ca bất hủ mà cô đã thuộc nằm lòng. Lúc nào cũng cái điệp khúc ‘cô có muốn trừ lương không?’.
-Dạ, bản dịch của cuốn tạp chí mới đã xong. Hơn nữa hôm nay em đã xin phép về sớm…- cô còn chưa kịp nói hết thì cái giọng ồm ồm kia lại cất lên.
-Còn bản dịch cuốn sách du lịchVenicetôi giao cho cô tuần trước?
-Dạ sáng mai em sẽ nộp cho sếp ạ!- cô nói, chưng hửng khi nghe tiếng tút dài ở đầu bên kia.
Ông sếp già chết tiệt, cuối cùng thì cô cũng không được yên ổn trong ngày sinh nhật của mình. Cô thích công việc của mình, lương không cao nhưng đủ để cô trả tiền nhà và ăn một ngày ba bữa, chỉ có điều ông sếp già khó tính khiến cô thấy oải. Lúc nào cũng la mắng, không có gì cũng la mắng, mắng chỉ để mắng, rồi lại quay đi, nhìn thấy cái gãđàn ông béo phệ, gần 50 mà lúc nào cũng cố làm mình trẻ như mấy thằng choai choai học đòi khiến cô thấy ghê tởm, lúc nào cũng bắt nhân viên xưng là em gọi bằng sếp. Nếu gã không phải sếp cô thì cô sẽ chẳng ngại ngần tặng cho vài câu xỉa xói.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Chuông đồng hồ réo inh ỏi kéo cô khỏi giấc mộng tươi đẹp. Nhấc mình khỏi chiếc giường yêu quí rồinhanh chóng làm vệ sinh cá nhân. Vơ lấy mấy thứ nhét vào túi xách và cả chiếc usb chứa bản dịch cuốn sách về du lịch ởVenicemà cô mới dịch xong đêm qua. 1 giờ sáng mới được trèo lên giường mà6 rưỡi chuông đồng hồ đã réo, cô che miệng ngáp một cái, chuyện thức khuya dậy sớm này như cơm bữa mà sao cô vẫn chẳng thể quen nổi. May mà chưa bao giờ gục xuống bàn khi đang làm việc, nếu không thể nào cũng phải nghe cái chất giọng ồm ồm của ông sếp già cả buổi mất. Chiếc điện thoại đang yên vị trong túi xách rung lên, ai mà gọi vào lúc sáng sớm thế này chứ?
-Alô.- cô nói.
-Ê, ăn sáng chưa, đi ăn với chị không?- tiếng của chị Minh, bà chị già chưa chồng, đồng nghiệp ở phòng biên dịch của cô.
-Em vừa mới dậy, mà thôi, ăn sáng gì nữa, em phải tới nộp cho sếp bản dịch du lịch hôm trước đây này!- cô mỉm cười nói qua điện thoại.
-Ầy, anh già lại bóc lột nhân viên nữa rồi!- tiếng chị Minh vang lên qua điện thoại, bất mãn.- Đúng là lão già, mà chị nhớ hình như lão mới đưa cho em mấy hôm trước thôi phải không?
-Tuần trước!- cô nói.
-Xí, hôm nay là thứ tư, lão đưa cho em hôm thứ bảy tuần trước, tính ra được có mấy ngày, rõ là bóc lột mà.- chị Minh đính chính, giọng nói đầy bấtmãn thay cho cô.
-Thôi mà, dù sao em cũng làm xong rồi.- cô bật cười thành tiếng.- Lát nữa gặp ở công ti nha, em đi làm đây.
-Ok cưng, lát nữa gặp vậy.
Cô nhét lại chiếc điện thoại vào túi xách rồi ra khỏinhà. May mà bến xe buýt khá gần.
Cô bước ra khỏi phòng sếp, thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Đưa cho ông sếp cái bản dịch đó, chờ đợi ông ta lật đi lật lại, đọc đọc, nín thở chờ, cho đến ông ta ki kiệt buông cho cô hai từ: “Cũng khá!”, làm cô tức hộc máu, nhưng không sao, không bị chê tơi tả như những người khác. Chả mấy khi ông sếp dễ tính thế.
Đang bước về phòng thì có một tiếng gọi giật lại phía sau. Theo quán tính cô đứng gấp lại, quay về phía vừa phát ra tiếng gọi. Một anh chàng chạy vềphía cô, lại là cái gã này, cứ như âm hồn bất tán, cả ngày dỗi việc bám theo cô. Cô chuẩn bị một nụ cười lịch sự hết sức nhưng đầy xa cách, gật đầu chào anh ta một cái. Nhưng nụ cười đó của cô lại khiến người kia hiểu là cô có cảm tình với mình, khiến anh chàng sướng rơn người.
-Phương, em đi đâu vậy?- anh chàng tươi cười hỏi.
-Em lên nộp bài cho sếp ấy mà. Anh Phúc vừa đi đâu về à?- cô mỉm cười hỏi.
-Ừ, có chút việc thôi. Phương ăn sáng chưa, chúng ta đi ăn chút gì đó nhé.- Phúc rủ rê.
-Dạ thôi, sáng nay em ăn no lắm rồi ạ!- cô nói. Làmơn đi, cô còn chưa muốn bị người ta ném đá, xì xào sau lưng. Ai mà chẳng biết anh ta là cháu trai của ông sếp ồm ồm kia chứ, thấy cô đi cùng anh ta chắc ngày mai cả công ty nói cô đi cửa sau luôn quá.- Thôi, em bận lắm, em phải đi làm việc đây.
Cô nói rồi bước nhanh đi, để lại anh chàng tội nghiệp đang ngơ ngác đứng phía sau. Anh ta quả là phiền, lúc nào cũng bám theo cô, hỏi han đủ thứ, hỏi đến mức cô thực sự phát ngán không muốn gặp anh ta nữa. Cứ nhìn thấy anh ta là cô
phải tránh như tránh tà. Nhiều lúc cô còn phải lôi chị Minh ra làm bia đỡ đạn, bảo bà chị ấy ra chặn cửa không cho anh chàng vào phòng biên dịch, làm cho bà chị cứ la oai oái.
Cô đang chỉnh sửa lại bản dịch một cuốn tạp chí nước ngoài, chợt chị Minh từ ngoài chạy vào, thở hổn hển. Bộ dạng của bà chị này đã lập tức thu hútđám bà tám trong phòng. Chị Minh đi tới chỗ cô, thở hổn hển, trước tiên là uống một hơi hết sạch cốc nước của cô trên bàn. Lấy lại bình tĩnh rồi mới hướng cô mà nói, xung quanh là một đám bà tám đang ngóng chờ thông tin nóng sốt mà bà chị già nhất phòng đang chuẩn bị mang tới.
-Chị vừa ở trên phòng sếp già về, sếp bảo là, tổng giám đốc sẽ tới đây.- chị Minh vừa nói dứt lời thì đám bà tám bên cạnh cũng nhao nhao.
-Tổng giám đốc, tới đây, tới nhà xuất bản của chúng ta á?- chị Ly nói.
-Chứ em nghĩ là tới đâu nữa.- chị Minh ném cho Ly ánh mắt chán nản nói.
-Uầy, em nghe nói tổng giám đốc năm nay mới có 34 tuổi thôi nha, lại cực kì phong độ, đẹp trai, có bao nhiêu cô chết mê chết mệt tổng giám đốc đấy.- Hạ Anh, cô em út trong phòng lên tiếng.
-Nhưng chắc là có vợ rồi!- Chinh xen vào.
-Ai bảo bà thế, anh ấy vẫn chưa có vợ, được làm vợ anh ấy là ước mơ của biết bao cô gái đấy!- Hạ Anh lại nói.
-Dừng, dừng hết! Mấy đứa đã nghe chị nói hết đâu mà lắm chuyện thế hả! Sếp già nói, lần này tổng giám đốc đến đây là để xem xét kế hoạch đầu tư một dự án mới cho nhà xuất bản mình, sở dĩ có kế hoạch đó là bởi vì tổng giám đốc đã chấm cuốn sách “Vẻ đẹp hoàng hôn Venice” mới xuất bản do em Phương nhà ta dịch. Vỗ tay!- chị Minh hào hứng thông báo.
-A…sướng quá đi, chị Phương ơi, em ngưỡng mộ chị quá đi, được tổng giám đốc yêu thích thì còn gìbằng.- Hạ Anh nhìn cô đầy ngưỡng mộ.
-Anh ta là thích cuốn sách do chị dịch chứ đâu phải thích chị.- cô nở nụ cười gượng gạo nói.- Chị không quan tâm anh ta thế nào, chỉ là tổng giám đốc, là sếp cả mà.
-Chậc chậc chậc, chị thật đúng là vô tâm mà…- Hạ Anh ngao ngán nhìn cô.
125