- ...Linh đã qua nhà nó , thấy nó trong bộ dạng như 1 người điên và ...
._Linh khóc _và nó không còn là Hà của trước kia nữa , nó đã thayđổi , nó đã đóng cánh cữa của tâm hồn , trái tim của nó dường như đã chết theo Bin . Huy lắng ghe từng câu , từng chữ của Linhmà lòng như có kim chích . Không ngờ , dù Huy biết trước kia Hà cso 1 quá khứ buồn nhưng không nghĩ lại bi thãm như thế . Cả 2 bây giờ đềuim lặng , cây kem dỡ dang trên tay Huy đã tan chãy lúc nào rồi .Về đến nhà , Huy đã quăng mình xuống giường . Nhớ đến Hà , cậunhớ Hà ghê gớm . Khuôn mặt cô chứ hiện lên lẫn quẩn trong mắt cậu , nhớ đến cái dáng nhỏ nhắn, gầy guộc của cô khi vô tình ngã vào người cậu . Huy nhớ thật nhiều ,nhớ cả câu chuyện mình vừa được nghe , trái tim cậu nhưquặng thắt lại , xót xa , thương cảm cho cuộc đời của cô gái . Chắc hẳn Bin là 1 người con trai rất tốt mà Hà rất yêu để mà giờđây cô đã không còn là cô . Những người mà Huy " từng yêu" trước kia chưa bao giờ yêu cậu như Hà yêu Bin cả ,họ ởbên Huy chỉ vì cậu ...hoàn hảo , thế thôi . Có 1 chút gì đó cậu ganh tị với Bin , 1 chút thôi .
Này ! Cho mình xin lỗi Hà chuyện hôm qua nhé , đây là cuốn vỡ của Hà , Huy đã dán lại cẩn thận rồi .
Sáng , vừa thấy Hà , Huy đã tới .
Cầm cuốn vỡ , Hà nhìn lên , đôi mắt lần này khác hoàn toàn với nhũng lần trước , rất nhẹ nhàng, làm tim Huy đập thình thịch .
- Mình cũng có lỗi , xin lỗi Huy nhé ._Giọng rất nhỏ và nhẹ .
Thế rồi , chỉ vì 1 câu nói của Hà , Huy đã cười suốt cả 5 tiết học ( như mới đc trúng số đề ) . Mọi việc hum nay diễn ra rất suôn sẻ. Không có bất kì trục trặc gì xảy ra .
Tan trường , lúc dắt xe đi ra cổngthì Hà thấy 1 bé gái lấp ló như đang đợi 1 ai đó . Bổng :
- Mấy anh làm gì đó , buông tui ra coi !_ giọng của pé gái vang lên , hoảng sợ .
Xung quanh đầy người mà chẳng ai dám bước tới cứu pé cả. vì thế :
- Ê ! mấy thèn ranh kia ! Bọn bây đang làm gì em tao đó ? Buông tay nó ra không ? _ Hà gắt lên , đôi mắt to tròn trợn lên( trông sợ phát kinh ý ^^ )
- Á à . Mày là chị nó à , trông xinh ra phết đó nhỉ ? _ Cái giọngđểu đểu của nó vang lên .
- Mấy thèn mất dạy , giỏi thì tới đây đi . _ Hà thách thức
Bọn kia vừa tới , quơ tay lên chưa kịp làm gì thì đã bị ăn 1 thụi . Cả trường ai cũng tròn mắt kinh ngạc . Hà vừa cột tà áodài lại, định cho bọn nó thêm " vài chưởng " thì .
- Anh Huy , bọn kia ăn hiếp em kìa và còn định đánh chị " dể xương " kia nữa . _ pé kia giọnglanh lãnh .
Huy chạy tới .
Bốp ! Binh ! Bốp !
Huy đánh túi bụi . Cả bọn " khôngbiết tự lượng sức mình "ấy không còn biết đường tránhlun chứ đừng nói là " chống trả ^^ !
Nhìn Huy lúc này thật mạnh mẽ,không hiền hiền như lúc nói chuyện với Hà . Cô thấy bọn kia chạy hết rồi Hà định đi về thì .
- Chi ui , chị ! Chị tên là gì thế .
Tuy hơi ngạc nhiên , nhưng Hà cũng quay lại :
- À ! Chị tên là Hà , còn bé ?
Mắt con nhỏ sáng lên :
- Bé á ? Em thích người ta gọi emlà bé lắm á . Em tên Ngọc , 12tuổi. Mà chị là bạn của anh em hả , lúcnảy vừa thấy bọn kia đang định đánh chị , anh ấy xông vào liền .
Vuốt tóc pé Ngọc , Hà cười . Hà đã cười , chỉ vì những lời nói của Ngọc . Khiến Ngọc lẫn huy đều....sững sốt ( phải nói Hà có 1 nụ cười rất angel~^^~ ) . Ngồinhẹ xuống ( vì Ngọc có chiều cao hơi khiêm tốn ) Hà nói :
- Pé làm chị thấy cảm động ghê nhỉ ?
- hì hì , chị cho pé số phone y . Pé làm bạn của chị nha , đc không chị ?_ Đôi mắt của Ngọc long lanh, long lanh ^^ .
Lấy cây bút xinh xinh mà mình tự design , ghi vào tay Ngọc rồi tặng luôn cây bút cho cô pé
- Tặng pé cây bút , xem như quàngày đầu làm bạn nhé , lần sau gặp lại chỉ sẽ dẫn pé đi ăn kem .
Đứng lên , nhìn thấy Huy vẫn imlặng nhìn theo từng lời nói củamình , Hà cúi đầu thấp chào rồi lên xe đạp điện đi về .
Đến mãi đến khi Hà đi xa rồi 2 anh em mới đi về .
- Anh ơi ! Chị ấy tuyệt thật á !
- Ừh !
- Chị ấy cũng dể thương nữa chứ, hì hì .
- Em may mắn đó , Hà chưa bao giờ cười với người khác đâu ?
- WoW ...._Ngạc nhiên 1 lúc Ngọcnói tiếp _ Vậy lúc nãy anh đượcmay mắn " ké " ồi .hè hè .
- Ưh ! Hì , mà nè , sao hok ở Mĩ với bố mẹ mà về đây hả , đã vậy lúc tới trường không nhở chú Hùng đưa tới , đi 1 mình nguy hiểm lắm em biết không ? Lúc nảy mà không cò chị Hà , chúng nó lôi em đi rồi bố mẹ về giết anh hở ?
- Thui mờ , xin lỗi mờ . Xương anh mờ ^^! .
- À ! Chị Hà cho em số đt hả , choanh với đi .
- Không , giờ ghét ồi ..
- Đưa không ?
- Không
....
2 anh em cứ đùa giỡn mãi như thế cho đến khi về đến nhà .
Trong làn nước mát , Huy thấy trái tim mình vẫn đang nóng vàcó 1 cái gì đó nôn nôn trong lòng . Lạ thật khi thời gian Huy nhớ Hà đã nhiều hơn thời gian Huy làm những việc khác . Huy đã yêu Hà rồi . Yêu sự lạnh lùng nhưng lại ấm cúng , yêu cái tỏ ra không quan tâm tới việc gì nhưng hành động thì hoàn toàn ngược lại , yêu giọng hát của Hà ,yêu nụ cười mà cậu vừa thấy chiều nay và yêu cả quá khứ đaukhổ của cô dù , dù cô và Huy chỉ mới học gần 2 tuần .
Ở nhà , Hà thì đang say sưa design lại những chiếc bút rẻ tiền , biến chúng từ " cô bé lọ lem" trở thành " nàng công chúa bạch tuyết " . Thì đt reo lên , có 1dòng tin nhắn lạ vào máy cô .
" Hà hả ! Đang làm gì đó ^^ "
Không hiểu ai đang chọc mình , cô hỏi
" Ai đó . Sao biết số đt này của tôi "
Tin nhắn vừa đc gửi đi thì lập tức đã đc đáp trả
" Huy nè ^^ ! Lúc nảy Huy xin đc con em số đt của Hà nên nhắn tincho vui "
" À ! Xin lỗi ,hÀ đang bận , thôi nha "
Cô tắt luôn nguồn , không hiểu sao cô lại làm thế , có lẽ chỉ vì Huy giống Bin mà thôi . Cô lại ngẫm nghĩ , nằm trên bàn học , nhớ lại những ngày xưa kia , nước mắt lại rơi , từng giọt , từng giọt .
Lặng thầm trong cay đắng ....
2 tháng trôi qua ..
Hà vẫn vậy , vẫn sống trong sự im lặng
Còn 10 ngày nữa đã là 20-11 . Trường đã cho các lớp tổ chức đichơi nghĩ lễ và chúc mừng các thầy cô giáo .
- Các em !Có muốn đi cắm trại ở núi Ấn không nè ???_ Giọng cô vui vẽ và thân thiện .
Để đáp lại " lời kêu gọi " của cô , cả lớp đã đồng thanh hưởng ứng vì : Ngu gì hem đi ^^ .
AAi ai trong lớp cũng vui và phấn chấn chỉ có Hà là vẫn bình thường . Phương_bạn cùng lớp, quay xuongs hòi Hà .- Hà có đi cắm trại cùng với lớp không ??
Hà lắc đầu nhẹ , cô không thích chổ quá náo nhiệt và ồn ảo , và cắm trại cũng là những hình thứcnhư thế .
- Sao thế ? Hà đi chơi đi , Hà im lặng quá . đi chơi sẽ giúp Hà hoànhập với lớp hơn đó _ Phương vui vẽ khuyên nhũ .
Had vẫn không chịu đi . Bướng bĩnh , kì lượm quá mừ >"<
Bổng tiếng cô vang lên .
- Đặc biệt , trong dịp đi chơi này, các em sẽ hiểu về nhau hơn . Do đó , ai cũng hpair đi , không ddc ngụy biện lí do . Và 1 em không thể thiếu vào ngày đó chính là Linh Hà . Em phải đi với lớp để cỡi mở hơn và hoà đồnghơn . Các em có đồng ý không ?
Vậy là , Hà có bướng bĩnh đến mấy cũng phải đầu hàng . Nhìn sang bên cạnh , đôi mắt tinh ranh , nụ cười bí hiễm ( nhuwng kute ^^ ) của Huy cũngđủ làm Hàhiểu ...người lên " mách " cô chính là " chàng " ^^
Tối về , Hà suy nghĩ rất nhiều , vàngười Hà đang nghĩ đến chính làHuy . Sao Huy lại quan tâm cô nhiều đến vậy . Chắc Huy không biết rằng Huy quá giống Bin , không biết rằng mọi cử chỉ của cậu đều làm những quá khứ lại hiện về trong cô làmcô nhói đau .Thà rằng Huy không quan tâm , khong ngó ngàng đến , thì có lẽ Hà sẽ cảm thấy thoãi mái hơn .
Trái với suy nghĩ của Hà , Huy đang rất vui vì có cơ hội lại gần với Hà hơn . Huy cứ mãi tưởng tượng " những việc chỉ có trong viễn tưởng " để pé Ngọc cứ cằn nhằn sao chưa dẫn đi ăntối ^^! .
Và rồi , cái ngày " người thì trông , người thì tránh " cũng tới. Cả lớp xách ba lô , đợi cô trước cổng trường . Giwof này mà Hà vẫn chưa tới , Huy cứ bước ra , bước vào trông ngống . ( ngốc xiệt chứ lị ^^ )
Cô cũng đã tới lâu rồi mà vẫn chưa thấy tăm hơi Hà đâu , Huy đang thất vọng thì bổng điện thoại reo . Bên kia đầu dây chính là Hà , xe của cô bị lũng lốp , hiện đang sửa , nhờ Huy đến đón
Vui hết cở , Huy mượn xe của cô rồi phóng như bay đến đón Hà .
Vậy là cũng kịp chuyến đi . Trênxe ai cũng vui vẽ , cười nói rộn rã . Nhuwngx bài hát , nhữngcâu truyện cười vang lên làm cái xe không khác gì 1 cái " Hội chợ ". Đang vui vẽ với cả lớp thì Huy nhìn ra phía sauthấy đôi mắt Hà đang nhắm lại , đầu tựa vào cửa kính của xe , tai đeo phone và dường như chẳng muốn biết chuyện gì đang xảy ra . Bổng , Huy thấy buồn buồn trong lòng . Cậu đã cố hết sức để làm cho Hà vui , thoãi mái hơn , vậy mà tất cả như vô nghĩa .... Nhìn Hà , cậu thấy được đôi mắt luôn luôn đẫm nước mắt của Hà , thấy được tâm hồn nhỏ bé bị tổn thương đang sống trong những kỉ niệm đau khổ . Hà bâu giờ không phải là 1 con người lạnh lùng nữa mà là 1 cô gái yếuđuối cần được chỡ che bảo vệ . Yêu Hà , Huy đã bỏ tất cả cuộc vui chơi xa xĩ của mình . Yêu Hà, Huymuốn làm tất cả cho cô . Yêu Hà , ngay lúc này đây , cậu muốn omm chặc Hà trong lòng . Nhiều lúc , không kiềm chế được bản thân , Huy đã muốn bộc lộ cho Hàbiết những suy nghĩ , tình cảm của mình nhưng...lại thôi . Bởi cậubiết trong trái tim cô chỉ có hình bóng 1 người và người đó chẳng phải Huy .
Đi 300km , 5 tiếng đồng hồ thì đã tới , trời đã xế xế chiều . Nhìntừ đồi núi xuống bên dướithật đẹp . Bây giờ công việc củalớp là bắt tay vào cắm trại . Khi cắm trại xong xuôi hết thì trời cũng đã chập chờn , cả lớp lôi đồ ăn ra nhâm nhi , ai cũng no nê cả rồi mà chỉ mới 7h30 . Đốt lữa trại , cảbọn mở cats-sét to hết cở rồi lao vào nhảy múa , trong thiệt dể thương và hồn nhiên , cả cô cũng bị lôi vào luôn. Nào là nhảy múa , la hét , đủ thứ trò . Nhìn lớp vui vẻ , Hà cũng vui vui tronglòng . Bất chợt , Huy chạy tới , nắm lấy tayHà kéo lên :Hà tham gia với lớp luôn đi ?
Gạt tay của Huy ra khỏi tay mình, Hà nói :
- Hà không chơi đâu . Huy ra chơivới lớp đi , Hà mệt , vào nghĩ trước nha .
Nói xong Hà bước đi dù biết sau lưng mình , Huy vẫn đang dõi theo với đôi mắt thất vọng .Hà không muốn ở gần Huy quá bởi cô chỉ đem đến bất hạnh cho người khác . Lang thang 1 mình trong đếm , nghe tiếng côn trùng kêu râm rang , râm rang , với không khi trong lành ,dể chịu, không có tiếng xe cộ như trongthành phố . Ngồi dưới 1 gốc cây to , đầu dựa nhẹvào gốc cây , Hà cất tiếng hát , tiếng hát của cô áp hẳn các tiếng động khác , nhẹ nhàng và tha thiết . Nhìn lên trời cao , hôm nay trời rất đẹp , vô vàng ngôi sao và ngôi sao sáng kia chính là ngôi sao băng trong lòng cô . Bổng Hà nói 1 mình : " Bin à ! Vậy là Bin xa chị 9 tháng rồi ...Bin có biết là Bin ác lắm không ? Chị nhớ Bin lắm.....hức...hức .......Sao lúc đó Bin lại bảo vệ chị ? Sao lại để chị sống mà chỉ có 1 mình chị .....Chị phải sống tiếp sao Bin ???? ....Chị không muốn ....chị khổ sở lắm...nổi nhớ về Bin dằn vặt chị lắm ....ngày tháng trôi qua quá khó khăn với chị ....Chị không thể.....Chị không muốn như vậy nữa...Bin có thể để chị .."
Không để Hà nói xong thì trongđêm 1 bóng đen lao ra ôm chầmlấy Hà , chặc , thật chặc :
- Hà đừng nghĩ vậy nữa ? Hãy sống tiếp đi chứ , sống vì Hà , vìBin , hay ít nhất là vì Huy , đượckhông ? Huy yêu Hà ! Huy yêu Hà mà .
Đẩy mạnh Huy ra , Hà vừa đi thụtlùi vừa nói :
- Huy đừng như thế nữa , Hà không phải là người để ...
SỘT
á á á....
BỊCH HHHHHHHHHHHHHHHHH
Trong lớp giờ ai cũng đã ngũ , không nhận thấy sự vắng mặt của 2 thành viên .
Hà từ từ tỉnh dậy , người đau nhức ê ẫm , chưa kịp " hoàng hồn " vì rớt từ trên cao xuống thì nhận ra mình đang ngồi trên1vật thể " mềm mềm " . Hà bậc dậy , nhìn kĩ dưới anh trăng , thì ra vật thể " mềm mềm " chính là Huy . Lúc nãy , khi bị trượt chân bị rớt xuống sườn núi , Huy đã kịp nắm tay Hà nhưng vì không có gì bám víu nên bây giờ cả 2 mới nằm đây . Nhìn HUy bây giờ ,Hà nhớ lại chuyện nữa năm về trước , cũng vì bảo vệ Hà mà Bin khôngthể còn nhìn thấy mặt trời, nước mắt Hà rơi , Hà không muốn chuyện đó xảy ra một lầnnữa , Hà không muốn Hà lại huỷ hoại 1 con người nữa , Hà sợhãi , lay người của Huy dậy , càngkêu , càng lay thì nước mắt Hà rơi càng nhiều , nổi đau lúc xưa lại tràn về . May sao , Huy đã mở mắt , có vẻ không sao cả , khi Huy từ từ ngồi dậy , ôm đầu nhăn mặt một chút rồi cười khì khì . Giờ Hà không kiềmnén hơn được , khóc thật to , thật to :
- Cậu ngốc thế...hức...hức...tại sao lại...bảo vệ Hà chứ.....hức..đừng như thế ....hức hức ...
Huy nhẹ ôm Hà vào lòng , ngườicủa Hà run lên từng hồi , nước mắt ướt đẫm áo của Huy . bờ vai nhỏ bé , tiếng khóc nghẹnngào của Hà làm Huy xót xa trong lòng . Từ những giọt nước rơi trên đôi má của Hà , HUy cảm nhận được nỗi đau ngày tháng qua cô đã phải chịu đựng . Ôm chặc Hà trong lòng , Huy cảm thấy đau xót , ghen tuông và vuivui bởi cô đã khóc... vì Huy .
Trời đã tờ mờ sáng , Hà đã ngủ vìquá mệt . Hà ngủ trong vòng tay của Huy , bây giờ cô như 1 thiên thần nhỏ , Huy không ngủ, cứ mãi nhìn Hà . Cô thật đẹp , tất cả trên khuôn mặt Hà đều làm Huy yêu , rất yêu . Đôi mắt thường rất lạnh lùng giờ đã nghĩ ngơi , bờ môi đôi khi khẻ nhíu lại , trông thật đáng iu . Có lẽ ông trờiđã sắp đặt để cho
, trông thật đáng iu . Có lẽ ông trời đã sắp đặt để cho Huy gặp cô để bây giờ cậu yêu cô tha thiết . Khẽ dùng bàn tay vuốt nhẹ mái tóc vương trên má cô , Huy nhẹ đặt một nụ hôn. Không biết gì , Hà rúc mình vàongười Huy hơn , có lẽ vì trời sáng sớm nên cô thấy lạnh và không biết mình đang nằm trong lòng một người con trai , tay Hà nắm chặt lấy áo của HUy, như sợ mất đi 1 thứ gì đó quan trọng vô cùng . Khoảnh khắc này Huy muốn nó làmãi mãi- Huy ơi , Hà ơi , 2 bạn có ở đó không ????????
Thì ra sáng dậy lớp đã phát hiệnHuy và Hà đã mất tích nên đã đitìm .
Nghe thấy tiếng gọi , Huy mừngrỡ vì nếu cứ thế này Hà sẽ bị bệnh mất .
- Ở ĐÂy !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hà vẫn chưa dậy được , Huy cỏng Hà đi lên . Nhìn thấy Huy vàHà người lấm lem , rách rưới, cô giáo và cả lớp lo lắng . Về đến nơi , đặt Hà vào liều rồi Huyra giải thích với lớp . Bọn con gái trong lớp ai cũng hét lên , đôi mắt mơ màng nói : " Ôi ! Saolãng mạn thế nhĩ " Mặc cho Huy giải thích rằng chỉ là " sự cố " vì ai cũng biết là Huy có tình cảm đặc biệt với Hà mà ^^! .
Trưa rồi , mấy đứa trong lớp đang nấu cơm , Hà thì cũng đã tỉnh lại và đương nhiên là không biết có người " hôn lén " mình ^^! . Thay đồ xong , ra**ng mặt với Huy , Hà tỏ ra lạnhlùng hơn bất cứ lúc nào , làm tim Huy như có cái gì đó đè nặng , cậu không hiểu tại sao . Cố lại gần thì Hà càng tránh xa , cố bắt chuyện gì Hà lại lờ đi . Không thể như thế , vì hôm quaà còn khóc vì Huy , còn nằm ngủtrong vòng tay cậu ,cứ như thểđó chỉ là 1 giấc mơ . Huy không hiểu , cố hỏi nhưng Hà không trả lời .
Hôm nay là ngày cuối rồi , sáng mai cả lớp sẽ " dẹp trại " . Vậy màcả 2 đều im lặng , không ai nói với ai 1 tiếng nào . Tới tối , bức bách không chịu nỗi HUy lôiHà đi.
- Hà sao vậy ? Sao lơ Huy ? Sao lạivậy , Hà nói đi chứ????????????
Quay mặt đi chổ khác , Hà nói :
- Buông tay ra
Nhưng Huy nắm tay cảu Hà chặccứng , không cựa quậy được luôn .
- Hà trả lời Huy đi .
- Hà ghét Huy , Huy đừng lại gầnHà nữa , Hà GHÉT Huy .
- Huy KHÔNG TIN .
Huy hét lên , ôm lấy người Hà và hôn cô . Hà đã cố vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay của Huynhưng không thể . Một lúc sau Huy mới từ từ buông ra . Hà lấy tay ôm miệng mình , đôi mắt cô long lên , cô hét thật to :
247