Bây giờ ai cũng biết San Phong đang quan tâm chú ý đến siêu mẫu Nhã Kỳ một cách đặc biệt. Họ đủ hiểu cậu đang săn đón cô bằng mọi cách, nhưng tiếc rằng ý trung nhận của Nhã Kỳ lại là chàng trai đào hoa sô 1 trong giới doanh nhân này.
Đúng là đứng núi này trông núi nọ. Người theo đuổi mình cũng thuộc hàng đáng phải mơ ước của cô các cô gái mà Nhã Kỳ lại làm lơ mà theo đuổi một người khác, đúng thật là được voi đòi hai bà trưng. Nói đúng ra Nhã Kỳ cũng thấy thích San Phong nhưng cái kiêu hãnh của cô lại muốn thử sức chinh phục người đàn ông trăng hoa đứng đầu mà không muốn chỉ dừng chân lại người đang chú ý đến mình..
San Phong bật cười,cậu xua tay:
- Nhã thư đừng nghĩ thế chứ. Nếu ngày nào cũng được gặp em anh vẫn sẽ nói câu đó thôi.
- Ồ…cảm ơn Huỳnh tổng quá khen.
- Sự thật thôi mà.
Nhã Kỳ nói chuyện với San Phong mà ánh mắt vẫn liếc quanh dõi xem Tuyết Y ở nơi nào, vừa thấy cậu cô liền nói:
- Huỳnh tổng cứ tự nhiên nhé, em qua chào hỏi khách một chút.
- Ừm…- San Phong mỉm cười gật đầu. Cậu cũng đi qua một vài đối tác tán gẫu.
Đây là dịp mọi người kết giao hay cũng như chứng tỏ bản thân cho tất cả biết. Nên nắm bắt cơ hội này cũng sẽ tốt cho các mối quan hệ làm ăn sau này.
- Hàn thiếu…chúng ta lại gặp rồi.
- Nhã thư…rất vui gặp lại em.
Nhã Kỳ liếc mắt xang nhìn Tử Di, cô hơi khó chịu trước sự xuất hiện của người con gái này. Tử Di vẫn giả bộ như vui vẻ, cô tự nhiên khoác lấy tay Tuyết Y, nói:
- Anh qua đây với em một lát gặp ba em được không?
- Được chứ.
Tuyết Y đi theo cô ta mà không thèm nói lấy một lời với Tử Di làm cô đứng trơ trọi một mình không thân không thích. Đứng trên đôi giày cao gót quá khổ này từ nãy đến giờ khiến Tử Di tê hết cả chân, cô định đi lại tìm một chỗ nào đó ngồi, vừa nhấc chân đi được vài bước thì bỗng trẹo gót, Tử Di láo đảo. Huỳnh tổng đứng gần đó thấy vậy, cậu liền dơ tay ra định đỡ thì …
- Ồ`````````.
Đã quá muộn. Các vị phu nhân và các cô gái có mặt ở đó tất cả đều che miệng ồ lên một tiếng rõ vang. Nãy giờ các nhà bào cũng chưa thấy tin gì hot cả…Họ chụp lia lịa vài tấm..
- Nhanh nhanh…
- Tin hot cho ngày mai đây…
Tiếng máy ảnh phát lên liên tục, ánh đèn plas đảo liên xoành xoạch.
Mọi người đứng nhìn có người thì quay mặt đi cười, có người thì đứng chỉ tủm tỉm, còn có người há hốc mồm trố mắt nhìn nội y của Huỳnh tổng, Tuyết Y chỉ đứng im hơi nheo mắt lại nhìn.
Mọi người đứng nhìn có người thì quay mặt đi cười, có người thì đứng chỉ tủm tỉm, còn có người há hốc mồm trố mắt nhìn nội y của Huỳnh tổng, Tuyết Y chỉ đứng im hơi nheo mắt lại nhìn.
San Phong đứng bất động trong tư thế sẵn sàng đỡ lấy người đẹp mà sao cô lại không ngã vào vòng tay cậu.
San Phong nhìn xuống dưới chân mình. Tử Di đang nằm úp mặt dưới đất hai tay vẫn níu giữ lấy chiếc quần khaki màu da bò. Tử Di cũng nuốt nước bọt. Cô đã rất cố gắng trong từng hành động vậy mà…”Chết rồi…” Tử Di nhăn mặt nằm nguyên tư thế mặt cúi gằm xuống, không dám nhìn lên người mình vừa …
Sắc mặt San Phong tái hẳn đi, cậu cúi xuống kéo ngay chiếc quần của mình lên, lần đầu tiên cậu có nét mặt trông khó coi đến vậy. San Phong trầm giọng nghe đến phát hoảng:
- Về.
Người trợ lý vồn vã bước theo sau, ông ta không quên lắc đầu tặc lưỡi nhìn Tử Di đang lê la dưới đất. Đợi tiếng chân người đó khuất dần, Tử Di mới lồm cồm đứng dậy, cô phủi lại chiếc váy trắng tinh.\, mặt cười cười mà như mếu nhìn mọi người xung quanh đang soi mình, rồi nhanh chóng đứng vào một góc khuất người.
Tuyết Y quay mặt đi mặc kệ cho Tử Di với những tên săn tin, cậu bàn chuyện làm ăn với các đối tác khác một lúc sau mới quay trở lại chỗ Tử Di.
- Về thôi.
Tử Di cúi đầu đi ngang qua đám nhà báo, cô không muốn có thêm cái chụp nào nữa. Không biết số cô là sao quả tạ chiếu hay sao ấy. Suốt quãng đường Tử Di ngồi im lặng thở cũng không dám thở mạnh nữa là.
…
San Phong trong phòng tổng tài, cậu vẫn còn bức xúc về chuyện hôm qua. “Cô mà để cho tôi gặp lại lần nữa thì đừng trách…hừ..”
Cậu đang làm việc mà vẫn ám ảnh chuyện hôm qua. Thật mất mặt, Nhã Kỳ sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt gì đây, cô sẽ cười cậu thối mặt mất. Mất hết cả hình tượng bao năm cậu gìn giữ…vẻ tao nhã của mình đã bị Tử Di làm mất hết…
San Phong cầm tách cà phê lên uống cố dằn cơn hỏa trong người xuống, người trợ lý đi vào. Ông ta đặt lên bàn một tờ báo:
Phụt….
Ngụm cafê trong miệng San Phong phun ra thẳng mặt người trợ lý, mắt cậu trợn tròn nhìn mặt báo…
Người trợ lý hốt hoảng đưa khăn giấy cho San Phong nói:
- Huỳnh tổng không sao chứ.
San Phong cầm lấy khăn giấy lau miệng, nước cafê thấm đẫm tờ báo mất rồi, cậu nói:
- Lấy cho tôi tờ khác nhanh lên.
Người trợ lý vừa đi vừa lau mặt, 3 phút sau quay lại với tờ báo mới cứng trên tay. Đập vào mắt San Phong là một dòng chữ gây sốc
“Người tình Hàn thiếu công khai tụt quần Huỳnh tổng trong buổi từ thiện ngày…..” >> Mối quan hệ giữa họ là sao…cuộc tình tay ba đầy căng thẳng…./Trang 2.
San Phong căng mắt cố nhìn tấm ảnh bé tý chụp ở một góc ảnh hình như Hàn thiếu với cô gái đã làm cậu ê mặt dưới tấm hình to đùng trên mặt báo của cậu. “Cô mà xấu thì chết với tôi…hừ…”
- Người tình của Hàn thiếu à?
San Phong nhanh tay dở tờ báo ra. Cậu trố mắt nhìn tấm hình được phóng to…O.M.G…beautyful gril.
San Phong nhìn cô gái đứng cạnh Tuyết Y. Đây chính là người đã làm mình phải bỏ về giữa buổi sao.
San Phong cười nham hiểm nhìn ảnh cô gái. Cậu lẩm bẩm:
- Đổi mục tiêu thôi.
- Dạ. – Người trợ lý không hiểu ý mấy. mặt ông ta ngẫn ra.
San Phong gấp tờ báo đặt lên bàn, quay xang người trợ lý ra lệnh:
- Tìm hiểu cô gái này cho tôi.
- Cậu định…
Thấy San Phong nhíu mày nhìn, ông ta liền cười:
- Vâng tôi biết rồi.
Người trợ lý quay mặt đi luôn, trên trán vẫn còn lấm tấm mấy giọt mồ hôi.
San Phong ngả người ra sau, đôi mắt cậu chứa đựng đầy ý nghĩ gian tà…”Cậu nhanh tay thật đấy Hàn thiếu ….”
Bầu trời thật quang đãng với những tia nắng chạy như đang đuổi nhau. Thời tiết thật đẹp nhưng trong căn biệt thự này thật quá vắng lặng…chỉ một mình Tử Di ngồi buồn chán nản, cô quyết định hôm nay sẽ ra ngoài mua sắm một số thứ để trang trí lại cái phòng lạnh lẽo này.
Nói là làm Tử Di đứng dậy ra ngoài. Cô hít thở thật sâu cái không khí tự do thoải má khi bước khỏi nơi giam *** kia…
Đang đi bộ qua công viên, Tử Di chợt thấy một người đàn ông có lẽ đã ngoài lục tuần mặc bộ trang phục thể thao, ông ta hình như đang bị cái gì đó mà mặt mày tái nhợt hơi thở gấp gáp, tay cứ ôm lấy phần ngực bên tim,ngồi nhăn nhó ở chiếc ghế đá trước cmặt.
Tử Di bước lại, cô khẽ hỏi:
- Bác bị sao vậy?
Khó khăn lắm ông ta mới trả lời được bằng giọng yếu ớt:
- Cô bắt taxi giúp tôi với.
- Được ạ. – Tử Di chợt nhơ ra, cô không còn tiền điện thoại. Cô nói:
- Bác có điện thoại không để cháu gọi.
- Trong túi kia…- Ông ta mệt nhọc trả lời.
Tử Di vội vàng mở túi sách của ông ra. Đập vào mắt cô là một đống tiền toàn tờ 500k, Tử Di quay xang nhìn người đàn ông này cô thầm nghĩ có lẽ ông ta cũng thuộc hạng đại gia đây.
Không còn thời gian để nghĩ bậy bạ nhiều nữa, Tử Di cầm lấy chiếc điện thoại của ông lên gọi taxi.
Xong cô lại bỏ điện thoại vào túi và kéo khóa lại cho ông.
Người đàn ông đó càng lúc càng khó thở. Tử Di vuốt ngực cho ông, nói:
- Bác chờ một lát sẽ có xe đến ngay..
- Tôi…hừ…- Ông ta khó thở đến nỗi nói không thành tiếng và rồi ngất lịm đi.
Tử Di hoảng hốt, vừa lúc chiếc taxi cũng trờ tới. Cô vội vàng nhờ người tài xế đỡ ông lên xe. Tử Di cầm túi sách của ông rồi bước vào đi cùng đến bệnh viện.
Tử Di không biết phải làm gì nữa , cô cứ đi qua đi lại trước phòng cấp cứu, mặt mày thì nhăn nhó khó coi. 1 phần lo vì nếu như giờ Tuyết Y mà về nhà không thấy cô chắc cậu nội giận, 1 phần vì lo nếu người đàn ông kia có mệnh hệ gì thì sao để liên lạc được với gia đình ông bằng cách nào.
1 lát sau vị bác sĩ bước ra, cùng với mấy người y tá đang đẩy xe giường người đàn ông đó đi đâu.Tử Di vội vàng bước đến, cô hỏi:
- Bác ấy có sao không bác sĩ?
- Cô yên tâm, ông ấy chỉ bị tụt huyết áp thôi. Truyền nước một lát sẽ tỉnh lại, cô qua phòng hồi sức để thăm nhé.
- Vậy may quá, Cảm ơn bác sĩ.
- Không có gì trách nhiệm của chúng tôi mà.
Họ đi rồi, Tử Di mới đi vào phòng hồi sức, cô chờ một tiếng sau người đàn ông đó mới dần dần mở mắt.
Ông Đình tỉnh dậy, mắt vẫn còn hoa, nhìn quanh gian phòng trắng đầy mùi ete. Ông ta hỏi:
- Tôi đang ở đâu đây.
Tử Di giật mình khi nghe ông ta nói, cô vội đứng dậy :
- Bác tỉnh rồi à. Lúc nãy bác bị ngấy cháu đã đưa bác vào viện.
Cô cầm lấy túi sách ở ghế đặt lên cạnh đầu giường cho ông Đình, nói:
- Đây là đồ của bác, cháu phải về rồi. Xin phép bác.
Ông Đình gật đầu, Tử Di nở nụ cười nhẹ chào ông rồi ra về.
Tiếng chân cô đã đi khuất, ông Đình ngồi bật dậy, tháo hết những ống tiêm đang truyền nước trên tay, mở túi sách ra, ông khẽ nở nụ cười khó hiểu “Đây là cô gái trên báo đã nói sao??? “
- Điều tra cho tôi …
- …
Ông Đình đứng dậy, thay bộ quần áo chuẩn bị có sẵn trong phòng đặc biệt này, ngồi chờ xe đến đón.
…
- Chúng tôi đã điều tra toàn bộ lý lịch tiểu sử của cô gái cậu cần.
- Tốt lắm.
San Phong nheo mắt nhìn hình Tử Di, nhìn mặt cô ta non choẹt mà đã học đại học năm cuối rồi cơ à. Bất ngờ hơn là gia cảnh của cô lại khả giả, tại sao lại bước chân làm kiều nữ cặp kè với đại gia.
San Phong chau mày suy nghĩ mà vẫn không hiểu lý do tại sao. Cậu quay xang trợ lý, hỏi:
- Ông có biết tại sao Hàn thiếu quen được cô gái này không?
- Theo được biết. Gia đình cô Tử Di cũng thuộc hàng khá giả nhưng vì người mẹ kế hay đi casinô quá nên nợ nần chồng chất đến nỗi khiến bố cô Di phải lên cơn đau tim nhập viện khi có người đến đòi xiết công ty. Cô Di đã phải az với Hàn thiếu để có được số tiền đó trả nợ cho người mẹ kế mình.
- Sao nữa.
- Tôi đã đến gặp người mẹ kế của cô Di cho bà ta một số tiền khơ khớ để khai khác một số thông tin.
- Bà ta có nói không?
- Có không những thế còn nói với giọng như miệt thị cô Di vậy. Bà ta nói cô ấy không thích lên giường với trai thì đã không đồng ý điều đấy rồi. Và còn nói cô Di cũng chỉ làm gái bao được thôi.
- Cái gì – Đột nhiên San Phong đập bàn cái rầm khi nghe những lời đó – Tử Di đã bán thân trả nợ cho bà ta mà còn dám nói vậy sao.
Người trợ lý cũng hơi hoảng trước thái độ phẫn nộ bất tử của chủ mình, ông ta im lặng không dám nói thêm.
San Phong thấy mình hơi lố, cậu hạ giọng lại:
- Chuyện này xảy ra từ khi nào?
- Là hôm kỉ niệm ngày cưới của vợ chồng ngài Kỉ Vạn.
- Hôm đấy tôi có mặt ở đó không?
- Có, cậu còn bắt tay ôm nhau với Hàn thiếu nữa mà.
- Vậy à…- San Phong chau mày nghĩ nghĩ gì đó, cậu nói:
- Được rồi, ông ra ngoài đi.
Đi gần đến cửa, bỗng nhiên trợ lý Kim bị San Phong gọi giật lại, ông ta liền quay lại.
Gương mặt San Phong tự nhiên thay đổi một 180 độ. Cậu nở nụ cười vẫn hay xuất hiện trên môi ra làm trợ lý Kim rùng mình.
- Ông thấy tôi thế nào?
- Dạ. Ý cậu là ? – Người trợ lý không hiểu mấy nên đành hỏi lại.
- Tôi đẹp trai không.- San Phong hất mặt lên nhìn đối diện mặt với người trợ lý.
Trợ lý Kim gật đầu.
- Phong độ không?
Lại một cái gật đầu nữa.
- Tôi có giàu không?
- Rất giàu – Lần này người trợ lý phải xác định luôn bằng tiếng nói.
San Phong gật đầu hài lòng về những câu trả lời đó. Cậu lại tiếp:
- Vậy tôi có điểm gì thua kém Hàn thiếu không?
Câu hỏi này hơi khó nhai đối với trợ lý Kim. Ông ta nhìn nhìn San Phong “Không biết hôm nay Huỳnh tổng làm sao nữa”. Ông Kim chần chừ không dám nói ra suy nghĩ.
San Phong hiểu được điều đó, cậu trấn an ông bằng nụ cười hiền lành:
- Cứ nói đi. Tôi không làm gì ông đâu mà lo.
Chỉ cần nghe Huỳnh tổng nói thế, ông ta liền nhận định:
- Cậu không kém Hàn thiếu gì cả nhưng nhìn mặt cậu có vẻ nham hiểm và thái độ không được chững chạc như Hàn thiếu mặc dù lúc cậu đang rất nghiêm túc. Được cái là cậu không lăng nhăng quá đà như Hàn thiếu.
- Ông cũng tinh mắt nhỉ.
San Phong tắt ngấm nụ cười, cậu bắng nhắng trong mắt người khác vậy sao.
Ngừng một lúc nghĩ ngợi gì đó, San Phong lại làu bàu vì mới thắc mắc vấn còn:
- Tôi không kém Hàn thiếu gì sao cô ấy lại chọn Hàn thiếu mà trao thân gửi phận nhỉ.
Nghe loáng thoáng được điều đó, trợ lý Kim liền nói:
- Cái này tôi có hỏi người đàn bà là mẹ kế cô Di.
- Bà ta nói gì.
San Phong xoay ghế, nhìn đối diện người trợ lý của mình, có vẻ cậu rất muốn nghe lời giải thích nguyên do vì sao này.
Ông Kim thấy vậy cũng hào hứng kể:
- Khi nhắc đến cậu bà ta khen là cậu đẹp trai…rất trẻ so với tuổi tác…cậu là mẫu người đàn ông bà ta thích đấy…
- Dâm phụ…sắc nữ - San Phong nghe người trợ lý, cậu buồn nôn khi nghĩ đến người đàn bà đã có chồng ấy. Gìa rồi mà còn dám nói những lời ấy ra cho người khác nghe, đúng là không biết xấu hộ. Lại còn thích trai trẻ nữa chứ.
San Phong khoát tay:
- Tua đoạn đấy đi. Vào vấn đề chính luôn.
- Vâng. Bà ta có nói là nghe tiếng cậu luôn đặt vị trí số một cho sự nghiệp không được hào phóng với đàn bà như Hàn thiếu. Nếu chon cậu liệu cậu có bỏ ra mấy tỉ để qua đêm với một đứa đàn bà không? Thế nên bà ta đã chọn Hàn thiếu.
- Được rồi – San Phong phẩy tay – Ông có thể ra ngoài.
….
- Oh…Băng bé bỏng.
Ông Đình ôm đứa con trai út thắm thiết, ông ấn Đan Băng ngồi xuống, đây là đứa con riêng mà ông hết mực yêu quý. Nhìn nó thật đáng yêu như mẹ nó vậy.
Mỗi lần nhìn thấy Đan Băng, ông Đình luôn cười toe toét khiến Tuyết Y phải có chịu với sự phân biệt đối xử quá trắng trợn. Rõ ràng Tuyết Y giống ông như khuôn đúc vậy mà ông lại không quan tâm đến mấy, còn đứa con nửa giống nửa không giống kia lại khiến ông chiều nó hết mực.
Đan Băng lên tiếng:
- Con có chuyện muốn nói với ba.
- Chuyện gì, con cứ nói.
Ông Đình tỏ ra hồ hởi muốn nghe. Tuyết Y thì vẫn ngồi im lặng chờ đợi. Cậu trả có hứng thú gì với cảnh sụt sùi của Ông Đình với đứa em đáng ghét của mình gì cả.
- Ba hãy rút lại lời tuyên bố dành hết gia sản cho con đi mà hãy đối xử công bằng chia đôi cho cả anh Tuyết Y nữa.
Ông Đình quay xang Tuyết Y, mặt cậu vẫn dửng dưng như không, ngay cả đến nét mặt vẫn không biểu hiện có sự phấn khích khi nghe tin này nào trong đó mặc dù cậu đang rất hài lòng.
Ông Đình nhìn đứa con trai út của mình lại càng thắm thiết hơn:
- Con thật là rất giống mẹ con…Được ba sẽ làm theo ý nguyện của con.
- Cảm ơn ba.
- Không có gì, không có gì. Anh em như vậy là rất tốt. Thôi con về cũng đã đói rồi, chúng ta đi ăn thôi.
Bây giờ hình như ông Đình mới nhớ đến sự góp mặt của Tuyết Y thì phải, ông quay qua cậu :
60