“Không nhớ thì quên đi” nói xong Phương My nhấn ga chạy như điên về nhà, bước xuống xe Ny sợ đến mặt không còn miếng máu. Cũng may không xảy ra tai nạn, tại sao cảm giác thấy Phương My hình như đang nỗi giận với mình, mình làm gì sai sao? Qua mấy ngày sau Phương My cũng là mặt lạnh lùng, ít nói hơn, Ny nghĩ mãi không hiểu lý do tại sao, hỏi cũng không chịu nói. Đúng là tâm trạng phụ nữ thật khó hiểu, lúc nắng lúc mưa.(Ngươi quên ngươi cũng là nữ sao?)
Cứ như vậy qua hai tuần sau, Phương My đang ngồi trên ghế salon xem tivi, Ny ngồi bên cạnh đang gọt trái cây, không cẩn thận làm đứt tay, Phương My thấy vậy cầm lấy tay của Ny bỏ vào miệng mình, Ny kinh ngạc nhìn Phương My sau đó rút tay về, đứng lên muốn đi tìm băng cá nhân, thì bị Phương My ngăn lại
“Ny làm sao vậy?”
“Ny muốn tìm băng cá nhân”
“Rõ ràng Ny muốn tránh mặt My”
“My đừng có tự đoán mò được không”
Phương My lạnh lùng cười nói
“Ghê tỏm My đến vậy sao”
“Đủ rồi”
Nói xong Ny đi thẳng lên lầu. Đóng cửa lại ngồi phịch xuống đất ,nhớ lại mấy ngày sau khi đi shopping về Phương My rất khác, Phương My còn chủ động tiến đến hôn Ny, Ny đứng im lặng nhìn Phương My, sau đó Phương My tựa đầu vào vai của Ny, ôm chặt Ny nói
“Ny còn là giả bộ hay thật sự không hiểu…My yêu Ny, lần này My trở về cũng là vìNy”
“…….”
Ny thật sự không biết bây giờ nên nói cái gì ,người bạn thân của mình đột nhiên nói yêu mình, Ny chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày Ny sẽ yêu Phương My, dù Phương My là cô gái xinh đẹp và rất đáng yêu, nhưng cũng chỉ đơn thuần hai chữ bạn thân. Nếu từ chối quá thẳng thắng thì sợ Phương My tổn thương, nhưng nếu không từ chối thì càng tổn thương hơn, đôi lúc Ny cũng muốn có một người yêu mình thật lòng, chứ không phải vì tiền hay bề ngoài của mình, nhưng không ngờ lại là Phương My, Ny không muốn kéo Phương My xuống nước, ai cũng biết L là con đường thật sự không dễ đi, tương lai càng khó khăn hơn khi không chỉ phải cùng nhau giữ vững tình yêu, mà còn phải đối mặt với gia đình, xã hội. Phương My đáng được một người con trai nào đó yêu, và mang lại hạnh phúc cho Phương My, Ny có gì để có thể cho Phương My? Ny cũng chỉ là một L, Ny thật sự không có tự tin và đủ mạnh mẽ để tiếp nhận tình yêu này. Cho nên Ny đã từ chối Phương My.
Ny suy nghĩ một hồi ngũ lúc nào không hay, mở mắt ra đã thấy 3 giờ sáng, nhìn lên giường lại không thấy Phương My đâu. Cho nên chạy xuống lầu tìm, thì thấy Phương My đang nằm ở trên ghế salon ngũ thiếp đi, trên mi mắt vẫn còn vài giọt nước, có lẽ là vì khóc quá nhiều cho nên mệt mõi ngũ thiếp đi. Ny nhìn thấy như vậy cảm thấy đau lòng, thở dài một cái, lấy tay lau nhẹ đi những giọt nước mắt kia, sau đó ôm Phương My về phòng, đắp mền cho Phương My xong Ny ngồi ở bên cạnh giường lặng lẻ nhìn Phương My, Ny nhìn thấy đôi môi đỏ ửng của Phương My nhịn không được lấy tay lên chạm nhẹ vào nó. Lại bị hành động của mình làm cho sợ, đứng dậy đi ra phòng khách ngũ.
Sáng sớm đi học cũng không có tin thần, không biết nên làm sao bây giờ đây, học cũng không vào, tan học Ny không có về nhà mà đi lang thang trên phố, đến khoảng 8h tối trở về thì lại không thấy Phương My đâu ,gọi điện thoại lại khóa máy, đợi đến 9h cũng chưa thấy, trong lòng cảm thấy lo lắng cho nên ra khỏi nhà đi tìm Phương My, tìm khắp mọi nơi mà Phương My thường đến nhưng cũng không có.
Ny quyết định vào bar tìm, lại thấy có rất nhiều người đang tập chung lại một chỗ, chen lấn vào xem thì thấy một cô gái ăn mặt rất là gợi cảm, lộ ra nữa lưng trần quyến rũ, trên tay cô gái đang cầm một chiếc roi da, cô gái mỉm cười nhìn đám đàn ông quay quanh mình, sau đó dùng roi da đánh vào những tên đàn ông đang dùng ánh mắt khao khát, đầy dục vọng kia, những người đàn ông này cảm giác không thấy đau ,mà còn hưng phấn, rất kích thích cho nên reo hò lên, không khí trở nên náo nhiệt hơn. Người có bản lĩnh đem đàn ông ra đùa giỡn, đánh đập như cầm thú còn có thể là ai, không cần đoán cũng biết, chính là Phương My, Ny thấy vậy máu điên nỗi lên ,xong vào đám đông, lôi kéo tay Phương My, nhưng lại có một tên xong ra ngăn cản, hắn lôi Phương My ôm vào trong lòng ngực của mình nhìn Ny nói
“Chuyện gì, muốn phá đám đại gia đang vui vẻ sao?”
Ny mặt không biểu tình nhìn hắn nói
“Mau buông cô ấy ra” sau đó tiến đến muốn mang Phương My ra khỏi người hắn.
“Buông tay My ra, liên quan gì đến Ny”
Phương My rút tay về vẻ mặt lạnh lùng nhìn Ny, lại thấy tên kia muốn xông lên ngăn cản, Ny tiện tay cầm lấy chai rượu đập vào đầu hắn, hắn ôm đầu kêu la thãm thiết. Ny lôi kéo Phương My ra khỏi đám đông, có thể thấy được khóe miệng của Phương My cười mà như không cười để mặt cho Ny nắm tay kéo đi, mọi người sững sờ ở tại chỗ, không ai dám ngăn cản, Ny thô bạo đẫy Phương My vào trong taxi, mặt hung hăn nhìn Phương My
“My có biết mình đang làm cái gì không ?”
Phương My ngồi chéo chân, cười lạnh nhìn Ny nói
“Chuyện của My không cần Ny quan tâm”
“My thay đổi quá nhiều”
“Con người ai cũng có lúc phải thay đổi”
“Thay đổi để trở thành một người lẳng lơ như vậy sao? Đó là điều My muốn?”
Vừa nói dứt câu, “Ba” một tiếng đã bị ăn ngay cái tát của Phương My, Ny kinh ngạc nhìn Phương My.
“Ai cũng có thể nói My như vậy, nhưng Ny thì không”
“……”
Ny theo phản xạ dùng tay ôm má trái của mình, không biết nên nói cái gì bây giờ. Đây là lần đầu tiên trong đời bị người đánh. Nhưng là đàn ông thì không thể đánh phụ nữ yếu đuối, cho nên chỉ biết im lặng cho đến khi về nhà. Vừa vào cửa Phương My đã bắt đầu cỡi hết quần áo trên người của mình, quăng lung tung trên mặt đất, Ny vừa quay sang nhìn thấy trên người Phương My chỉ còn lại một bộ đồ lót màu đen quyến rũ.
Ny lùi về phía sau hai bước hốt hoảng nói.
“My …muốn làm cái gì”
Phương My tiến lên một bước, cười quyến rũ nhìn Ny nói
“Không phải Ny nói My lẳng lơ sao, giờ My lẳng lơ cho Ny xem”
Trên trán của Ny đầy mồ hôi lạnh, cảm thấy cả người nóng lên. Phương My đẩy ngã Ny xuống ghế salon, chậm rãi bước đến ngồi trên đùi của Ny. Một tay ôm cổ của Ny, một tay sờ nhẹ qua má trái bị đánh lúc nãy, đau lòng nhìn Ny hỏi
“Có đau lắm không”
Ny thật sự là không có thói quen tình cảnh mờ ám như vậy, cho nên theo bản năng quay mặt sang chỗ khác.
“My xin lỗi, đừng giận My nha”
Nói xong Phương My hôn nhẹ lên mặt của Ny, Ny hít sâu một hơi, muốn đứng dậy, nhưng mà cả người như mềm nhũn ra, không có chút sức lực.
“Ny…Ny không có giận…trể rồi …ngũ sớm đi”
Phương My chu cái miệng nhỏ nhắn, làm nũng nói
“Không muốn, người ta còn chưa có bắt đầu đây”
Ny thầm kêu má ơi, có ai cứu mình không, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ. Thật sự là sắp không kềm chế nỗi nữa rồi…..
Phương My nghiên người ngã vào lòng của Ny, tựa đầu vào vai Ny, khẽ dùng đầu lưỡi liếm một đường lên cổ của Ny, Ny không tự giác nuốt một ngụm nước miếng, Phương My tiến đến môi của Ny nhẹ nhàng hôn xuống, dùng đầu lưỡi của mình lướt nhẹ qua môi Ny, Phương My vòng tay qua sau cỡi đi nút cài áo lót của mình, sau đó quăng nó sang một bên. Lúc này lý trí đã thua cho dục vọng, Ny đang trầm luân trong sự khao khát đã kềm nén quá lâu của mình, cho nên đáp lại nụ hôn đầy nóng bỏng của Phương My, Phương My bắt lấy tay của Ny đặt lên đỉnh núi đầy đặn và căn tròn của mình, khiến cho cơ thể của Ny càng thêm nóng rực, giờ phút này Ny không thể kiềm chế được nữa, ánh mắt đầy dục vọng cùng khát khao nhìn chằm chằm vào Phương My.
Phương My bị nhìn đến như vậy tim càng đập nhanh hơn, môi cảm thấy khô khốc, hai má ửng hồng lên. Hai người chậm rãi ngã trên ghế salon. Môi chạm vào nhau, mềm mại lại ngọt ngào, Ny đưa ra đầu lưỡi liếm lên môi của Phương My, Phương My khẽ nhếch môi lên dùng đầu lưỡi đáp lại, Ny nhẹ nhàng hôn lên hai má của Phương My, rồi đến trán của Phương My, tay cũng không an phận chẫm rãi đặc trên một ngọn núi đầy đặn căng tròn vuốt ve và xoa nắn nó.
"Umm…Ny"
Phương My nhịn không được rên nhẹ một tiếng, thở dốc, ngực phập phồng theo từng nhịp thỡ của Phương My. Ny hôn đến cỗ của Phương My, đến xương quai xanh, một tay chống đỡ thân mình, một tay nhẹ nhàng xoa nắn viên trân châu màu hồng nhạt của Phương My. Khiến cho Phương My càng thỡ gấp, cả người vặn vẹo, ôm chặt lấy đầu của Ny rên rỉ không thôi.
Ny thấy như vậy lại càng khát vọng, hôn lên viên trân châu ửng hồng kia, chậm rãi liếm, mút thật mạnh vào.
"A…a…đừng …nhột…"
Phương My cảm nhận được Ny làm động tác này, khiến cho Phương My thật sự nhịn không được mà rên rỉ cùng cầu xin. Cảm giác này khiến Phương My khó nhịn, nhưng lại không chán ghét nó. Ny đang miệt mài vùi đầu vào công việc, nghe đến tiếng rên rỉ lớn như vậy, ngẫn đầu lên nhìn. Chỉ thấy Phương My hai mắt nhắm chặt, trên má đỏ bừng, môi khẻ nhếch lên, cách môi đầy đặn ửng hồng làm Ny lại muốn đi hôn lên nó.
Tay của Ny nhẹ nhàng vuốt ve khắp thân thể của Phương My, dừng lại ở trên bụng của Phương My, cỡi đi chiếc quần lót nhỏ nhắn kia ,rồi một đường đi xuống ở giữa hai chân của Phương My, chạm nhẹ lên cánh hoa đã sớm ướt át kia, Phương My theo bản năng muốn khép hai chân lại, nhưng Ny đang nằm trên người của mình cho nên không thể làm gì khác hơn là ôm thật chặt Ny.
Ny ngẫn đầu lên nói nhỏ bên tai Phương My
“Ny muốn…muốn tiến vào”
Phương My nghe vậy mặt càng thêm ửng hồng đến hai tai, nhỏ giọng nói
“….nhẹ một chút….”
Ny nghe được sự đồng ý, nhẹ nhàng hôn lên môi Phương My, tay vẫn còn đang vuốt ve cánh hoa kia, thỉnh thoảng dùng ngón cái chạm nhẹ lên nhị cánh hoa, cách hoa không tự giác muốn khép lại, Ny dùng ngón giữa của mình thăm dò, xác định vị trí một đường tiến vào bên trong vùng ướt át kia.
“A…thật là đau…”
Chỉ thấy Phương My ôm càng chặt Ny, nhẹ giọng than, Ny cuối đầu xuống nhìn, chỉ thấy chất lỏng màu đỏ bên trong cánh hoa chảy ra ,và vài giọt máu dính trên ghế salon màu trắng, Ny sợ hết hồn muốn rút tay về. Nhưng lại nghe Phương My nói
“Không được…tiếp tục đi”
Ny kinh ngạc nhìn Phương My
“My…”
“Không nghĩ My còn là con gái sao? Hối hận ?”
“Ách…không phải…chỉ là…”
Còn chưa giải thích xong đã bị Phương My ngăn lại nói.
“Đã quá muộn, mau tiếp tục đi…My không muốn lần đầu của mình cứ như vậy kết thúc”
Nghe vậy Ny tiến lên hôn môi của Phương My, tay cũng không có rãnh, động tác càng lúc càng nhanh….ở đây đã mất đi 1000 chữ, các bạn hãy tự hiểu chuyện gì diễn ra tiếp theo….
Hai người nằm trên ghế salon, ôm ấp và hôn nhau, Phương My tựa đầu vào vai Ny nói
“Bây giờ My đã là người của Ny, không cho phép cùng ai khác…nếu không đừng trách My”
“Ách…sẽ không”
Ny đầu đầy mồ hôi lạnh, nhớ lại vừa rồi mình cùng Phương My đã làm gì…bây giờ quan hệ của hai người không phải bạn bè nữa, nó đã trở nên nghiêm trọng hơn.
“Không phải lúc trước My nói không có cảm giác trên giường với bạn trai sao, thế nào lại…chưa mất…”
“Ngu ngốc, My chỉ muốn thử xem phản ứng của Ny thế nào thôi, không ngờ Ny lại dám ghê tỏm My” Nói xong Phương My dùng sức nhéo thật mạnh vào eo của Ny một cái.
Ny đau đến nhe răng nhếch miệng nói
“A.. đau…Ny sai lầm rồi, Ny không nên như vậy…bây giờ trời còn chưa sáng chúng ta lại một lần nữa đi …” Ny mặt nham hiểm nhìn Phương My.
Phương My mặt đỏ ửng, quay mặt sang chổ khác nói
“Háo sắc”
“Ha ha không háo sắc làm sao My yêu” vừa nói vừa tiến đến bên người Phương My
“A dâm tặc tránh ra”
Buổi trưa thức dậy, cảm giác có người đang nhìn mình, Ny mở mắt ra đã thấy Phương My nhìn chằmchằm mình, mỉm cười nói
“Chào buổi sáng ái phi của trẫm”
“Giờ này còn sáng, mau dậy ăn cơm” Phương My vừa định ngồi dậy lại cảm thấy bụng dưới của mình đau, đi cũng khó khăn ,nhớ lại tối qua có người quá bạo lực hại mình thành như vậy, cho nên mặt đột nhiên đỏ ửng .
Qua mấy ngày sau cũng là Phương My đến trường đón Ny tan học, cả trường đang bàn tán xôn xao về Phương My, trai có gái cũng có, cả đám con trai như thất hồn lạc phách khi nhìn thấy Phương My ,bởi vì Phương My là con lai, ba là người mỹ, mẹ là người việt lai trung quốc, nói chung là một sự kết hợp hoàn mỹ để tạo nên vẻ đẹp này, Ny thật sự là hối hận khi đồng ý cho Phương My đến trường. Đang đứng trước cổng trường chờ Phương My đến, lại đột nhiên xuất hiện một cô bạn cùng lớp, kéo tay của mình vẻ mặt thành khẩn nói.
“Ny giúp Linh chuyện này đi”
Ny mặt ngu nhìn Bảo Linh không hiểu hỏi
“Có chuyện gì vậy Linh ?”
“Giả làm người yêu của Linh, lát nữa chỉ cần đứng bên cạnh Linh là được, không cần phải nói gì”
“Ách…cái này”
Vừa định từ chối thì có một anh rất đẹp trai, thân hình cũng rất cao bước đến bên cạnh hai người
“Đây là người em nói sao? Em đang nói đùa có phải không Linh ?”
“Không phải anh yêu cầu gặp người tôi yêu sao, giờ thì gặp rồi và đừng xen vào cuộc sống của tôi nữa ok ?”
Ny mặt ngơ ngác nhìn hai người, đây là đang đóng phim sao?.
“Anh không tin, nếu là người yêu hôn một cái cho anh xem”
“Ách…” còn chưa kịp biện hộ, đã bị Bảo Linh mạnh bạo ôm chặt đầu của mình tiến đến hôn lên môi của mình.
“Em điên rồi” chàng trai kia không chấp nhận được sự thật, liên tục lắc đầu nhìn hai người.
“Mong anh giữ lời hứa của mình” Bảo Linh mặt không biểu cảm nhìn chàng trai kia.
Anh ta không biết làm gì hơn là quay đầu bỏ đi, như người mất hồn.
“Cám ơn Ny chuyện lúc nãy…xin lỗi vì chưa được sự cho phép đã hôn Ny”
“Àh không có sao, Ny thấy người kia hình như là rất yêu Linh, cho nên vẻ mặt mới đau khổ vậy, tại sao Linh lại từ chối ?”
Bảo Linh mỉm cười nhìn Ny nói
“Yêu Linh thì thế nào, người Linh yêu lại là Ny”
“…..…” chuyện gì xảy ra đây, hôm nay là thế nào, lại có người đến thú tội với mình, còn thú tội trực tiếp như vậy, mình có sức hấp dẫn đến vậy sao?.
“Ny không cần quan tâm đến lời nói của Linh, cám ơn Ny đã giúp Linh, tạm biệt…Linh đi trước”
Ny đột nhiên cảm giác được sống lưng của mình rất lạnh, theo phản xạ tự nhiên quay đầu lại nhìn. Thì thấy cặp mắt lạnh như băng của Phương My đang nhìn mình, ách chết chắc rồi, sớm không đến muộn không đến lại đến ngay lúc này.
Ny bước đến nắm tay của Phương My, mặt cười vô tội nói.
“My yêu dấu, sao hôm nay đến trể vậy”
“Về nhà” chỉ nghe Phương My lạnh lùng quát một câu, sau đó quay đầu bỏ đi, Ny sợ hết hồn, đi theo phía sau, lên xe cũng không dám hó hé nữa lời. Về đến Ny chạy đi lấy nước cho Phương My uống, sau đó mặt nghiêm chỉnh nói
“Tin Ny, tuyệt đối không có như My nghĩ, Ny và Bảo Linh hoàn toàn trong sạch”
Phương My ngồi chéo chân trên ghế salon, khoanh tay lại giống như một nữ vương, mặt lạnh như băng nói.
159