watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chờ em lớn, được không
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Ông lại nói gì đó bên tai bà, bà gật đầu cười rất vui vẻ, rất thỏa mãn …
An Nặc Hàn xoay người về phòng, lại cất những bức thư đấy về vị trí ban đầu. Bởi vì cậu đã hiểu rõ, đằng sau sự lừa dối này, là chứa đựng một loại yêu không nói thành lời

Về sau An Nặc Hàn có hỏi An Dĩ Phong: “Bố có yêu mẹ sao?”
“Yêu!”
“Vậy vì sao bố lại phải rời xa mẹ, để mẹ đợi nhiều năm như vậy?”
An Dĩ Phong nở nụ cười, nụ cười mang chút đắng cay: “Bố không rời khỏi mẹ thì cóthể làm gì bây giờ? Tiểu An, con có biết không, mỗi lần bố bị đuổi giết, bố đều cảm thấy may mắn… vì mẹ con không ở bên người.”
Là thứ tình yêu như thế nào mới có thể khiến cho phụ nữ cam tâm chờ đợi, đàn ôngâm thầm ẩn nhẫn.
Cho dù là tình yêu trong lòng có bị thối rữa,đau đớn đến từng dây thần kinh, cũng chẳng muốn buông tay…
Anh thật sự rất ngạc nhiên, yêu một người, suy cho cùng là cảm giác như nào?

Không nhớ nổi thời gian đã qua bao lâu, sắctrời đã dần tối.
Trên con đường nhỏ ngoằn nghèo xuất hiệnmột bóng người.
Hơn mười năm trôi qua không hề thay đổi An Dĩ Phong một chút nào, dù là khí phách hay dáng người, cũng bởi đó là thứ đã khắc sâu vào trong xương máu. Chẳng qua áo khoác màu ghi tối làm cho người ta cảm thấy ông không còn nhiều sự tùy tiện như trước đây.
An Dĩ Phong ngồi xuống bên người anh, hỏi: “Tâm tình không tốt hả? Không phải con vẫn luôn muốn đi Anh Quốc sao, con nên vui mừng mới đúng.”
Cái gì gọi là biết rõ rồi mà vẫn còn cố hỏi? Chính là cái này.
An Nặc Hàn hít một hơi thật sâu. “Con không yên tâm về Mạt Mạt, con sợ rằng côbé sẽ không tiếp nhận được chuyện này.”
“Yên tâm đi.” An Dĩ Phong vỗ lấy vai anh,giọng nói và vẻ mặt tựa như là đang an ủi anh, thế nhưng lời ông nói ra suýt làm anh hộc máu: “Ngay cả việc con cùng cô gái khác ‘yêu đương vụng trộm’ nó cũng tiếp nhận được, còn có cái gì không thể tiếp nhận được nữa chứ?”
“Con…” Khi đối mặt với sự mỉa mai như thế này, An Nặc Hàn cũng chỉ có thể âm thầm nghiến răng: “Bố, bố vốn không hiểu Mạt Mạt, cô bé không quan tâm con lên giường với bao nhiêu cô gái, cô bé chỉ để ý chuyện con có thể ở bên cạnh cô ấy hay không thôi.”
“Làm thế nào con biết được nó không quantâm?”
An Nặc Hàn thật sự không biết giải thích như thế nào.
Hơn mười năm bên nhau, anh chứng kiến Mạt Mạt trưởng thành, suy nghĩ của Mạt Mạt anh quá rõ ràng. Cô bé muốn gả cho anh, không phải là vì yêu, mà cô bé sợ sau này khi lớn lên không gả đi được, quơ bừa một đứa con trai để phòng ngừa bất cứ tình huống nào.
Anh cũng không hề để tâm, cũng sẵn lòng chờ cô bé đến lúc cô 18 tuổi, vì anh tin tưởng rằng khi Mạt Mạt trưởng thành đương nhiên sẽ hiểu được cái gì mang tên tình yêu, cái gì mang tên tình thân.
Đến thời điểm đó, người “anh trai” này có thể coi như hoàn thành công việc rồi rút lui, giao cô bé cho một người đàn ông thật sự yêu thương cô.
Tuy nhiên, tình thế hiện hay ngày càng thoát khỏi phạm vi kiểm soát của anh.
An Dĩ Phong nhìn lại hàng lông mày đang xoắn lại của cậu con trai mình, không hề tiếp tục ép buộc anh: “Tiểu An, nếu như con thật sự không muốn lấy Mạt Mạt thì thôi đi! Sau khi con đi Anh quốc, cũng đừngtiếp tục liên lạc với nó…
Anh sửng sốt ngẩng đầu lên. “Vì sao?”
“Mạt Mạt cần có thời gian để từ từ quên con đi.”
“Con không làm được.” An Nặc Hàn cự quyệt thẳng thừng. Anh không cho rằng MạtMạt sẽ quên mất anh, càng không thể cho phép Mạt Mạt quên mất anh.
“Không làm được thì phải lấy nó! Sau đó đối xử với nó một lòng một dạ!”
“…” Chuyện này anh cũng không làm được.
“Con không muốn lấy cô bé, không ai lấy dao ép con hết, thế nhưng con nhất định phải tập cho cô bé thói quen không có con trong cuộc sống. Con không thể vừa cho cô bé hy vọng, lại vừa không muốn nó.”
Anh rất muốn nói: Muốn cô bé? Bố nói dễthật đấy, bố muốn một cái cho con xem đi!
Đó là Mạt Mạt, là đứa em gái trưởng thànhtừng ngày trong lòng anh.
Tình cảm của họ được tích lũy trong mười ba năm ròng, anh thương cô, yêu cô, sẵn lòng làm bất cứ chuyện gì vì cô, chỉ riêng một chuyện…
Với anh mà nói, thật quá khó khăn!
“Bố, con không phải là không nghĩ đến muốn cô bé, mà là không thể muốn. Con chứng kiến Mạt Mạt trưởng thành từ tấm bé, con coi cô bé như em gái ruột. Bố bảo con là sao có thể cùng cô bé…” An Nặc Hàn vò mái tóc ngắn, không có cách nào mởmiệng.
Muốn cô bé? Ôm một đứa bé nhỏ ngây thơlên giường, lột bỏ quần áo của cô, tách hai chân cô ra…
Anh và cầm thú có gì khác nhau không?
“Cuối cùng là con muốn thế nào?” An Dĩ Phong nổi giận ít chút.
Anh muốn làm anh trai của cô bé, cả đời chiều chuộng cô, giúp đỡ cô, chứng kiến cô yêu đương, cô lập gia đình, cả đời vô ưu vô lo mà sống.
Yêu cầu này, quá đáng sao?
Không đợi anh nói ra, An Dĩ Phong đã phán một quyết định cuối cùng, thái độ lại còn cực kì kiên quyết: “Trước khi tốt nghiệpkhông được quay về Australia, cũng không được gọi điện cho Mạt Mạt, cho đến khi Mạt Mạt quên con không còn một mảnh.”
Anh vừa định bắt bẻ lại, An Dĩ Phong đã bổ sung thêm một câu: “Thêm nữa, Mạt Mạtnói cô bé không muốn nhìn thấy con, khôngmuốn nghe thấy giọng nói của con, còn đừng có đụng chạm đến cô bé nữa.”
“Cô bé thật sự nói như vậy sao? “
“Đúng.”
Cho đến tận lúc anh rời khỏi Australia, MạtMạt vẫn chưa nói chuyện lại với anh, cũng không tiễn anh ra sân bay.
Anh quay đầu nhìn lại một lần cuối, anh không biết Mạt Mạt đến lúc nào mới có thểhiểu rõ được — tất cả những việc mà mọi người làm đơn giản chỉ là hy vọng cô bé lớnthật mau!

Những ngày đầu tiên tại Anh Quốc, An NặcHàn thường xuyên lấy di động ra ngắm tấmảnh của Mạt Mạt trên màn hình, một lần rồi lại một lần, càng nhìn lại càng thấy khó chịu, cuối cùng anh đành phải xóa đi.
Ngày thứ ba, bên tai anh luôn luôn nghe thấy giọng nói của Mạt Mạt, gọi anh khắp nơi: “Anh Tiểu An.”
Anh bắt đầu lo lắng cô ăn bậy cái gì đó, lo lắng cô vấp ngã trên cầu thang, lại càng lo lắng cô sẽ nhớ anh…
Ngày thứ bảy, anh trông thấy một con mèo Garfield trong một cái tủ kính trên đường, sự vui mừng đã lâu không thấy dâng lên trong lòng, anh mua ngay một con đặt tại đầu giường trong phòng ngủ.
Ban đêm, anh ôm mèo Garfield, mất ngủ!
Về đêm khi mất ngủ, anh nằm nhớ đến quákhứ của chính bản thân mình, không ngờ lại phát hiện ra rằng toàn bộ ký ức vụn vặt đều xuất hiện khuôn mặt tươi cười hồn nhiên của Mạt Mạt.
Trong lúc vô ý, có một loại cảm tình không tài nào nói rõ được nhồi nhét vào trong ngực anh, không giống như tình thân, không giống như tình yêu, lại càng không phải là tình bạn, dường như đó là một loại cảm tình vượt qua hẳn những giới hạn đó.
Xa nhau đã 15 ngày, Mạt Mạt vẫn không hề gọi điện cho anh.
Trong cuộc điện thoại vượt biển, An Dĩ Phong vô tình nhắc tới chuyện Mạt Mạt bị bệnh, hơi nữa đã bị bệnh ba ngày.
“Vì sao không nói cho con biết?” Giọng nói của anh chấn động đến nỗi thủy tinh rung động.
Tiếng trả lời trong đầu dây bên kia vẫn nhẹ nhàng như mây như gió: “Con không cầnphải lo lắng cho con bé. Bác sĩ nói rằng nó không sao cả, bị viêm phổi mà thôi. Nằm việc điều trị tầm mười ngày nửa tháng là sẽkhỏe thôi.”
“Viêm phổi?” Mà thôi?
“Con yên tâm đi, sau khi con đi, Mạt Mạt cực kỳ hiểu chuyện, kiên cường! Cô bé bị bệnh cũng không nói cho ai hết, mỗi ngày đều thức dậy đúng giờ đi đến trường học, nếu không phải do cô bé ngất xỉu trên lớp, bọn bố cũng không biết nó đang bị ốm.” An Dĩ Phong lại còn đặc biệt nói cho anh biết: “Con đừng có mà gọi điện cho Mạt Mạt, đây là thời điểm con bé yếu ớt nhất, rất cần sự an ủi… Con muốn nó hiểu thì cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, con đều không thể quan tâm con bé thêm lần nữa.”
Tưởng tượng đến cảnh đêm khuya, Mạt Mạt co người trong chăn ho khù khụ, lén lút khóc…
Ngón tay An Nặc Hàn bấu lấy chiếc điện thoại càng lúc càng chặt, chiếc điện thoại trong tay anh phát ra những âm thanh tựa như vỡ vụn, rất nhỏ.
“Tiểu An, lúc này không phải là lúc con có thể mềm lòng. Con phải thật quyết tâm, Mạt Mạt mới có thể…”
“Bố đừng nói nữa, con biết mình phải làm thế nào!”
An Nặc Hàn chưa lúc nào kính trọng bố mình như lúc này. Anh biết rằng tất cả mọi thứ đều là cạm bẫy, vậy mà vẫn khiến anhcam tâm tình nguyện nhảy vào.
Dập điện thoại, An Nặc Hàn quay số di động của Mạt Mạt bằng tốc độ nhanh nhất.
Khi anh nghe thấy giọng nói khàn khàn của Mạt Mạt, anh thật sự rất muốn ôm cô bé vào trong ngực, vỗ về an ủi cô, nói với cô bé rằng: “Dù là bệnh tật hay tai nạn, kể cả tử vong, cái gì cũng không thể làm họ rời xanhau….
hết nhé...hehe

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 12