watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Gấu Ơi Giúp Anh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



"Anh không cảm nhận thấy em thích anh."

Thế ư? Nói thế thì nỗi đau, sự kiên nhẫn và sự che giấu của cô cuối cùng đã không lãng phí.

"Anh nghĩ, liệu em có nhầm lẫn không, thực ra em đối với anh chỉ là tình cảm bạn bè, nhất thời tưởng lầm là một thứ gì đó..."

Câu này nghe quen quá.

Nhưng không còn tâm trạng nghĩ nữa, Thư Hoán lắc đầu nguầy nguậy.

"Không phải tình bạn à?"

Thư Hoán lại lắc đầu.

Giọng anh có vẻ khổ sở: "Nhưng anh thật sự không cảm thấy. Gấu Hoán, có phải em đang đùa anh không?".

Thư Hoán đành chùi sạch nước mắt nước mũi vào tay, ngẩng lên, đôi mắt sưng như quả hồ đào biểu thị sự thành thật với anh.

"Em có thể chứng minh với anh về chữ 'thích' của em không?"

Thư Hoán đứng lên, đỏ hoe mắt cố kiễng chân, Từ Vĩ Trạch cũng biết phối hợp mà cúi đầu xuống, lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, tuy chỉ có hai giây.

"Chỉ thế thôi sao?"

Cái... cái gì mà "chỉ thế thôi"... T_T

Cả đời cô, đến tay đàn ông cũng chưa chủ động nắm chứ đừng nói là ra sức hôn, với cô đó là một chuyện dũng cảm hiếm hoi trong đời.

Từ Vĩ Trạch sờ môi, có vẻ suy nghĩ: "Vẫn không có cảm giác là được thích".

"..."

"Anh và cô gái kia cũng đã hôn nhau, hơn nữa còn nhiều hơn thế này, mà ngay cả bước cuối cùng cũng làm rồi."

Haizzz, cô... cô và anh cũng thế mà. Tuy chỉ có một lần. Nhưng chắc là anh đã quên rồi.

"Nếu em chỉ thế này thì anh nghĩ anh bó tay."

Sự vô tình của anh dịu dàng và khách sáo quá.

"Em... em" Cô có thể làm nhiều hơn, chẳng hạn như chủ động hiến thân gì đó, chưa biết chừng Vĩ Trạch vì cảm động sẽ suy nghĩ đến cô. Cô thích anh đến thế, từ bỏ tự tôn cũng có thể làm được.

Nhưng tình cảm giành giật được liệu có đáng tin?

"Thôi... vậy, em... em chỉ nói bừa, xin anh đừng quan tâm." Là do cô không tự lượng sức, "Anh... anh về đi".

"Này."

Nghe giọng Từ Vĩ Trạch có vẻ thất vọng: "Cô bé này đúng là... sao không mắc câu chứ?".

Thư Hoán vẫn chưa phản ứng kịp. Hoàn toàn mù mờ, chỉ nhòe nhoẹt nước mắt nhìn anh.

"Phải thế nào thì em mới chủ động cởi quần áo anh đây?"

"..."

"Người anh yêu, em nghĩ là ai?"

"..."

Bị anh nâng mặt lên, nhìn vẻ mặt và nghe giọng anh, Thư Hoán đờ người.

Từ Vĩ Trạch nghiến răng nhéo má cô: "Em cũng không nghĩ xem anh còn quen cô gái nào mà lại có sinh nhật vào ngày hôm đó nữa à?".

Thư Hoán dần dần vỡ lẽ: "Anh... anh...".

"Tất nhiên, anh nhờ em làm bánh kem thì cũng hơi tranh thủ, lợi dụng. Sau này anh sẽ thay đổi, cần bao nhiêu bánh kem anh cũng cung cấp không hạn chế số lượng."

"Anh... anh..."

"Nhưng dù sao em cũng phải chủ động hơn chứ, đã ra hiệu đến nước này rồi, hiếm khi anh chiếm thế thượng phong, em không thể để anh vui hơn được sao? Thịt đã dâng tận miệng, em không thể đi thêm một bước, đút cho anh được hả?"

Thư Hoán vừa định nói thì môi đã bị khóa chặt. Trong mấy phút đó, cô không nhúc nhích nổi. Lần thứ tư được hôn, trước Từ Vĩ Trạch, cô vẫn không có chút sức kháng cự nào, chỉ mặc anh đẩy răng ra, đầu lưỡi khéo léo lách vào, chạm vào cô, sau đó quấn quýt sâu hơn. Sức mạnh và hơi ấm của đôi môi ấy và cả sự quấn quýt của lưỡi đều khiến cô run rẩy không ngừng.

Lần này cô hoàn toàn bị hôn đến choáng váng xây xẩm, ngay cả váy bị cởi ra từ lúc nào cũng không biết. Môi và tay anh như có ma lực, vuốt ve cô có phần thô bạo, cô không thể suy nghĩ chứ đừng nói là phản kháng.

Đến khi bị Từ Vĩ Trạch đặt lên giường, nhìn anh cới áo, ý thức ra mình đã rơi vào trạng thái "mặc người ăn thịt", Thư Hoán ra sức giãy giụa như dê con sắp bị sói xơi tái, cố gắng trốn tránh chuyện tiếp theo đó: "Từ... Từ Vĩ Trạch, em vẫn còn điều muốn nói, anh... anh đừng làm bậy...".
Tử Vĩ Trạch vẫn làm bậy, mà còn làm đến mấy lần.

Khi cô tỉnh dậy trong sự xấu hổ và cơn đau khắp cơ thể, mặt trời đã ló dạng. Thời tiết đẹp đến khó tin, ánh nắng chiếu qua khung cửa khiến gian phòng tràn ngập ánh sáng. Thư Hoán chỉ có thể bất lực vùi mặt vào trong chăn, cuộn tròn người vào đó, nhất quyết không ra.

Từ Vĩ Trạch vừa đưa một tay ra, cô đã đánh anh túi bụi, anh đành hiền lành chịu đựng, dỗ dành: "Ngoan nào, Gấu Hoán..."

"Tránh ra, anh là đồ khốn!"

Từ Vĩ Trạch chỉ có thể mặc cô xả giận, ôm cô vào lòng: "Ừ, là lỗi của anh, anh là kẻ xấu. Chúng ta đi tắm nhé!"

Nhớ đến tối qua bị đùa giỡn, Thư Hoán rất đau khổ: "Anh cút ngay. Đồ lừa đảo! Đồ cầm thú!"

Từ Vĩ Trạch lại không hề cảm thấy áy náy mà lại trông rất vui vẻ, chấp nhận hết: "Ừ, anh là cầm thú, ngoan nào Gấu Hoán..."

Thư Hoán xấu hổ rúc vào trong chăn, Từ Vĩ Trạch đành ôm cả đống lùng nhùng đó lên.

"Chúng ta quen nhau nhé, Gấu Hoán"

Làm... làm gì có ai làm bậy rồi còn bàn bạc đến việc quen nhau đâu?

"Em không thèm."

Chăn bị kéo ra, Thư Hoán nước mắt lưng tròng nhìn vào đôi mắt chân thành của anh.

"Tại sao?"

Thư Hoán cắn môi không nói.

"Cho dù bây giờ em vẫn chưa thích anh lắm, chỉ cần em thích một chút thôi, chúng ta cũng có thể bắt đầu từ từ. Anh có thể chờ."

"..."

"Chẳng lẽ không thích chút nào à?"

Thư Hoán dần đỏ mặt, mắt rưng rưng: "Anh... cơ thể anh xấu quá!"

Tử Vĩ Trạch dở khóc dở cười: "Hử? Em đúng là người đầu tiên nói thế đấy."

Vóc dáng anh cao lớn, tay chân dài, hoàn toàn so sánh với siêu mẫu, làm gì có bộ phận nào kém sắc đâu.

"Thì xấu chứ sao, cơ thể đàn ông khó coi quá! T_T"

Tuy Thư Hoán đã lớn, kiến thức cũng không phải không có, mà còn tự cho là phong phú nữa, nhưng khi đối diện với "vật thật" ở ngoài đời thì cho dù không phải là lần đầu tiên cũng vẫn khiến cô khiếp đảm. Cơ thể anh đúng là hung khí, đầy ắp tính tấn công mạnh mẽ.

Từ Vĩ Trạch sờ sờ mũi: "Cơ thể đàn ông đều như thế.... Những người khác chỉ xấu hơn anh thôi, nên em cứ chọn anh đi."

"Vậy em không cần đàn ông nữa.T_T"

"Thật không cần à? Chẳng lẽ anh chưa làm em lên đỉnh..."

Thư Hoán lấy gối úp lên mặt anh khiến anh không nói được nữa.

Tử Vĩ Trạch cười, gỡ gối ra, sau đó nắm lấy tay cô, ôm cô vào lòng khiến chiếc chăn cứ từ từ trượt xuống trong sự giằng co giãy dụa của cô.

"Anh thấy chúng ta vô cùng ăn ý mà, em tuyệt đến nỗi anh không ngừng lại được, Hơn nữa, lúc đó nghe giọng em, sao giống..."

"Anh còn dám nói!"

"Ban đầu em nói 'đừng', nhưng về sau cứ ôm lấy anh, còn nói là..."

Thư Hoán tức muốn khóc: "Em... em không có nói, anh đúng là đồ mặt dày!"

"Anh nói thật mà. Em không thấy kĩ thuật của anh rất..."

"Đừng nói nữa mà!T_T" Thật không lọt tai nổi.

Đối với cô, mức độ đó quá khoa trương, chưa chính thức quen nhau mà đã làm hết rồi. Cô muốn quen nhau nhưng lại không có quan hệ gì đến thể xác, chí ít ban đầu cũng là tình cảm trong sáng chứ.

Thành ra thế này, tuy có vẻ Tử Vĩ Trạch thích cô thật đấy, nhưng cái "thích" này chẳng có cảm giác an toàn chút nào cả.

Cuối cùng Tử Vĩ Trạch cũng tha cho cô, không bức cô nữa, chỉ hôn lên trán cô: "Ngoan, dù sao đi nữa em cũng phải tắm đã, chắc không đến nỗi muốn ở trên giường cả ngày chứ."

Thư Hoán một tay giữ khư khư chiếc chăn hộ thân, một tay đẩy anh ra: "Em có chân, anh tránh ra."

Tử Vĩ Trạch ngoan ngoãn buông tay, Thư Hoán quấn trong chăn cố gắng bò xuống giường hệt như một con sâu róm, suýt nữa thì ngã sấp mặt, Tử Vĩ Trạch thuận thế đón lấy, sau đó bế thẳng cô vào phòng tắm.

"Quấn chăn thế này làm sao tắm? Ngoan buông tay ra."

"Anh... anh làm gì thế! Đồ... đồ khốn, ban ngày ban mặt, anh... anh lại..."

Một tiếng đồng hồ sau khi được bế ra khỏi phòng tắm, Thư Hoán càng rũ rượi hơn, nước mắt lưng tròng: "Anh... anh là đồ khốn..."

Cô để mặc anh ăn thịt, bị bắt nạt đến mức không đáp trả lại được.

"Ngoan nào, đừng giận nữa."

Thư Hoán lấy áo choàng che mặt.

"Anh thật lòng muốn giúp em tắm thôi, nhưng... anh là đàn ông khỏe mạnh, lại rất yêu em nên cơ bản..."

T_T Ban ngày ban mặt thế này, để cô đi chết đi cho rồi.

Lần này dù thế nào đi nữa, cô cũng trốn trong chăn không chịu ra. Tử Vĩ Trạch dỗ dành một lúc lâu mà cô vẫn không chịu nhúc nhích cứ như rùa ruột cổ.

Tử Vĩ Trạch bỗng nói: "Đúng rồi Gấu Hoán, chẳng phải em muốn đi Campuchia sao?"

Đống chăn đó như động đậy một chút.

"Vé máy bay là hôm nay phải không? Bây giờ? Liệu có kịp không?"

"..."

"Nếu là vé giá rẻ thì không thể đổi cũng không thể trả lại được, vậy không lấy lại được tiền rồi."

"..."

"Vé máy bay có thể bỏ qua, còn khách sạn em đã đặt à? Tiền đặt cọc chắc không thể trả lại rồi."

Một phút sau, Thư Hoán bò ra khỏi chăn, giữ chặt áo choàng tắm, tai và mặt đều đỏ bừng: "Em... em muốn thay quần áo, anh quay người... không anh đi ra ngoài!"

"Anh nhìn thấy rồi..." Tử Vĩ Trạch đỡ lại một cái gối, "Thôi được, anh ra ngoài là ok chứ gì, ngoan, đừng giận nữa."

Khi Thư Hoán chậm chạp ra khỏi phòng ngủ với cách mặc an toàn là quần jeans và áo pull dài, Tử Vĩ Trạch cũng không rảnh rỗi, anh đang chiên hai quả trứng ốp lếp cho cô, nướng bánh mì và hâm lại sữa.

"Nào, ăn gì trước đi, nếu không lát nữa ngồi xe đến sân bay sẽ khó chịu đấy."

Thư Hoán ngồi xuống ấm ức ăn sáng. Bị giày vò quá đáng, Tử Vĩ Trạch cũng không làm gì mà cô cũng căng thẳng: "Anh đừng đến đây.T_T"

Tử Vĩ Trạch nhìn cô, vẫn là nụ cười dịu dàng: "Ừ, anh không đến. Không phải lúc nào anh cũng nổi cơn thú tính đâu, em đừng sợ quá!"

Thư Hoán cũng thấy anh dường như có phần bị tổn thương. Cô thích anh, nhưng...

"Anh... cái đó... có thể nào... nhỏ một chút không?"

Tử Vĩ Trạch phun trà, sau đó cười nói: "Cảm ơn."

Thư Hoán thẹn quá hóa giận, mắt rưng rưng: "Em có nói khen anh đâu!T_T"

Nụ cười của Tử Vĩ Trạch càng ngày càng rạng rỡ: "Anh biết, đó là lỗi của anh!"

Thư Hoán gần như sup sụp: "Em... em phải đi tìm anh trai anh!"

Tử Vĩ Trạch sờ sờ mũi: "Wow, một câu của em cùng lúc làm đả thương hai anh em anh đấy."

"..." "Vừa phản bội anh, vừa tỏ ý kích thước của anh ấy rất an toàn..."

Thư Hoán tức muốn chết, nước mắt đầm đìa: "Anh... anh là đồ lưu manh, cút đi..."
Ăn sáng xong, Thư Hoán mắt đỏ hoe kéo hành lý ra cửa.

"Gấu Hoán anh đi cùng em nhé?"

"Đừng mơ!"

"Nhưng một mình em đi xa, anh không yên tâm. Bây giờ chắc em cũng biết, đàn ông đáng sợ thế nào rồi chứ?" Lúc anh nói còn chỉ vào mũi mình mà không hề xấu hổ.

"...." Còn phải nói sao.

"Đàn ông xa lạ ở nơi xa lạ thì càng đáng sợ. Một cô gái đơn độc như em đi xa thật không an toàn. Thế này đi, em đợi một chút, đưa lịch trình cho anh, anh mua thêm một vé rồi chúng ta cùng đi nghĩ mát. Xem như quà bồi thường nhé."

Thế là Thư Hoán hoàn toàn mụ mẫm. Một mình ra nước ngoài cô cũng thấy sợ hãi, huống hồ chân vẫn còn đau, cơ thể lại mệt rã rời, ngay cả sức để mở nắp chai nước cô còn không có. Có Từ Vĩ Trạch bên cạnh sẽ an toàn hơn nhiều, thế là Thư Hoán cũng ngầm đồng ý cho anh mua vé máy bay.

Đến khi cả hai ra sân bay, lên máy bay rồi, Thư Hoán nghi ngở hỏi: "Tại sao lại là hạng VIP?"

"Vì may mắn, ghế hết rồi, họ giúp chúng ta tăng hạng miễn phí"

Thư Hoán "ồ" lên một tiếng vẫn rất sung sướng. Lên được hạng VIP miễn phí là chuyện tốt, cô chỉ nghe nói qua chứ không ngờ sẽ đến lượt mình.

Thật sự quá mệt, suốt chặng đường Thư Hoán ngủ trong vòng tay Từ Vĩ Trạch, ngay cả bữa ăn trên máy bay cũng do anh đút cho. Cũng may hạng VIP ngoài họ ra thì không còn ai, không sợ bị cười nhạo.

Chuyến bay này lâu đến bất ngờ, giữa đường còn chuyển máy bay một lần, Thư Hoán nhớ là phải chuyển ở Hồng Kông nhưng nơi cô đặt chân xuống lại là Singapore. Tuy nghi ngờ nhưng Từ Vĩ Trạch đã đảm bảo "Máy bay sẽ không bay nhầm nơi đâu, nhất định là em nhớ sai rồi", lại thêm sức cám dỗ của cửa hàng miễn thuế ở sân bay, cô cũng quên luôn chút nghi ngờ đó.

Đến nơi thì đã mười giờ tối, Thư Hoán ngô nghê rời khỏi máy bay, tuy cô không có cảm giác về phương hướng, địa lý cũng rất tệ, tiếng Anh lại không giỏi nhưng cô cũng cảm thấy, hình như là...

"Sân bay Malé?"

Từ Vĩ Trạch giả vờ không có gì xảy ra, ngó dáo dát xung quanh.

"Thư Hoán tức muốn điên: "Tại sao lại đến Maldives, Campuchia của em đâu?"

Từ Vĩ Trạch sờ mũi: "Ủa, chắc chúng ta lên nhầm máy bay rồi"

Thư Hoán tức phát khóc: "Nói bậy! Anh là đồ lừa đảo! Vậy... vé máy bay rồi chỗ ăn ở của em thì sao? Anh trả vé máy bay cho em, trả tiền đặt cọc lại cho em!"

Từ Vĩ Trạch dỗ dành: "Được, được, được, lát nữa anh sẽ đền cho em"

Đêm đã khuya cũng chẳng thể nghĩ được gì, sân bay Malé nằm trên một đảo nhỏ, bốn bề quạnh quẽ, muốn quay về trừ khi cô mọc thêm cánh.

Đã có nhân viên khách sạn đợi họ ở sân bay, Thư Hoán đành đi theo, lên thuyền Dolnis, rời khỏi sân bay, đến khách sạn trên đảo qua đêm trước, ngày mai nghĩ cách khác.

Tối đó Từ Vĩ Trạch lại rất đàng hoàng, chỉ nằm ngủ trên giường với cô, ôm cả cô lẫn chăn, không bắt nạt gì cô cả.

Thư Hoán mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trong lòng anh, lại còn nằm mơ, mơ thấy gì cô không nhớ nhưng cảm giác dường như rất vui.

Hôm sau cô thức dậy trong cảm giác nghẹt thở do bị anh nhéo mũi, Thư Hoán không phản kháng trước hành động vô lương tâm ấy, chỉ ăn qua loa điểm tâm, Trời vẫn còn tối, cô bị lôi ra ngoài, lên máy bay hướng tới đảo Hilton.

Thư Hoán vốn mơ mơ màng màng, vì đeo tay nghe máy bay phát nên dù tiếng động cơ có ầm ầm cũng vẫn thấy buồn ngủ kinh khủng. Thế nhưng vừa nhìn thấy cảnh sắc phía dưới, cô đã tỉnh hẳn.

Đó là màu xanh đại dương mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, qua cửa sổ máy bay có thể nhìn rõ mặt biển xanh ngọc mỗi lúc một xa, nhưng không hề biến mất, đủ mọi loại màu xanh từ nhạt đến đậm trải dài ngút tầm mắt, bát ngát vô tận. Đến độ cao cao nhất, Ấn Độ Dương như một mảng lông thiên nga màu xanh, hàng ngàn đảo san hô nằm rãi rác, được một màu xanh như ngọc lục bảo bao bọc. Đó là một vẻ đẹp mà không từ ngữ nào miêu tả được.

Trong tíc tắc Thư Hoán đã thấy mình như có thể bay, trong cảnh thần tiên như hư như thực này, cô quên hết những bực bội trước đây, vui sướng đến độ cứ kéo tay Từ Vĩ Trạch nói: "Anh nhìn kìa, nhìn kìa!"

Cũng không biết Từ Vĩ Trạch có nghe thấy hay không, chỉ mỉm cười đưa tay ôm lấy cô.

Xuống sân bay đã có nhân viên khách sạn đến đón, là một người trẻ tuổi có nụ cười đáng yêu. Hai người cũng chỉ có mỗi va li hành lý của Thư Hoán nên có thể gọi là khá nhẹ nhàng.

Khách sạn Hilton trên Malé lúc trước đúng là vừa nhỏ vừa đắt, nội thất với bữa sáng thật không xứng với số tiền bỏ ra, chắc chỉ có công tử như Từ Vĩ Trạch mới cảm thấy ở đó tốt hơn là ngủ qua đêm tại sân bay.

Nên cho dù đã nghe danh khách sạn Hilton từ lâu nhưng Thư Hoán cũng không thấy mong chờ gì, cô vốn nghĩ rằng chắc cũng chẳng hơn nhau bao nhiêu đâu, chỉ biết lừa tiền thiên hạ. Dù sao cô cũng không phải người kén chọn, tạm bợ cũng có thể ở được, chỉ cần đừng quá đắt.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 24