Thế nhưng ngoài bãi cát trắng và rừng cây, trời biển bao la xanh biếc trên đảo ra thì mọi nơi ở trên đảo đều vượt xa dự đoán của cô.
Biệt thự khá rộng, gấp bốn, năm lần, căn hộ chung cư nhỏ của cô, ước tính khoảng hai, ba trăm mét vuông, vừa có đình phía trước vừa có sân phía sau, rất có ấn tượng xa hoa và sang trọng.
Hai cánh cửa một dẫn ra rừng cây, một đưa đến bãi cát. Rừng cây xanh um rậm rạp dưới ánh nắng rực rỡ tôn vinh vẻ đẹp của bãi cát trắng, tất cả trở nên tươi mới hơn bao giờ hết.
Từ căn phòng đặc biệt đến bãi cát trắng trong sân, từ vòi phun ở bệ rữa tay đến bồn tắm trong nhà, phòng tắm lộ thiên, đến những mỹ phẩm cho nhà tắm đều được trang bị đầy đủ khiến Thư Hoán cảm thấy mới lạ và tò mò vô cùng.
Đến khi vào phòng ngủ, nhìn hoa tươi và khăn lông được gấp gọn trên giường, lại có chữ "Happy Honeymoon", Thư Hoán bỗng có cảm giác mãnh liệt là mình bị lừa.
"Khoan, khoan đã, cái gì mà tuần trăng mật? Em... em và anh có phải là..."
Từ Vĩ Trạch tỏ ra vô tội: "Đâu có, anh chỉ báo vậy thôi, như thế có thể có champagne và bánh kem miễn phí. Bánh kem miễn phí đấy, em không thích sao?"
"Thế... thế à?"
Ngẫm nghĩ lại, rồi nhìn thêm lượt nữa, Thư Hoán nhận ra điều khác lạ: "Tại sao chỉ có một phòng ngủ? Anh... đồ lừa đảo.."
Từ Vĩ Trạch lại càng tỏ ra vô tội: "Anh sẽ không làm gì em đâu. Chẳng phải em muốn tiết kiệm sao? Hai ngươi ở một phòng là vừa đẹp mà"
"..."
"Hơn nữa bây giờ muốn đặt phòng ngay căn bản là không thể"
"..."
"Còn nữa, tiền phòng mỗi đêm một ngàn ba trăm đô, thêm mười phần trăm phí phục vụ, em có chắc mình muốn ở hai phòng không?"
Thư Hoán đành ngậm ngùi chấp nhận. Biết giá phòng rồi làm sao cô ngủ được nữa, cô vẫn không nỡ đốt tiền.
"Anh đảm bảo" Từ Vĩ Trạch lại đưa tay lên thề, "Chỉ cần em không muốn, anh nhất định sẽ không làm chuyện không quân tử đâu".
Tuy cô thích Từ Vĩ Trạch như thế, lại quen với việc bị anh bắt nạt, theo lý thì không nên quá so đo, nhưng lần này anh tốt bụng đi du lịch cùng cô, vốn dĩ là để bù đắp tội lỗi anh đã gây ra hôm đó. Kết quả là không những cô bị đổi lịch trình tuyến bay, mà còn tiếp tục bị anh ăn thịt thêm mấy ngày nữa, chẳng phải quá bi thảm hay sao?
Đêm trước ngủ không ngon nên Thư Hoán tắm rửa qua loa rồi mặc nguyên quần áo ngồi gật gù trên sofa.
Lúc tỉnh lại thì đã chạng vạng, Từ Vĩ Trạch đang ngồi trên sofa nhìn cô cười, đưa cho cô một ly nước hoa quả: "Tỉnh ngủ chưa? Ra ngoài đi dạo nhé".
Ra khỏi phòng, nhìn trời xanh biển biếc bên ngoài, Thư Hoán "wow" một tiếng rồi chạy chân trần trên bãi cát, mọi chuyện đều ném hết ra sau.
Khu resort Hilton còn bao gồm hai quần đảo nhỏ gần nhau, hai hòn đảo tràn ngập cảnh sắc ngoài này so với những khách sạn nghỉ mát khác cũng khá đặc biệt. Một cây cầu dài bắc ngang qua mặt nước xanh ngọc nối liền hai hòn đảo lại với nhau.
Khi máy bay hạ cánh cũng là hạ cánh trên đường băng ở cây cầu này. Lúc đó chưa kịp nhìn rõ, lần này Thư Hoán chạy lên cầu, cầu đã sáng đèn soi tỏ quần thể san hô màu sắc sặc sỡ dưới nước và cả những con cá nhiệt đới đang bơi lội tung tăng, thậm chí nếu may mắn họ còn có thể nhìn thấy một con cá mặt quỷ rất to nữa.
Cô say sưa ngắm nhìn đến nỗi mặt đỏ bừng bừng, cầm máy ảnh chụp lia lịa. Từ Vĩ Trạch đi theo sau, nói bằng giọng như ru ngủ: "Nếu muốn nhìn rõ hơn thì ngày mai chúng ta đi lặn nhé".
Thư Hoán dao động bởi đề nghị tuyệt vời đó nhưng lại giằng co đấu tranh với hiện thực rằng: "Nhưng em không mang đồ bơi, hơn nữa...". Mặc đồ bơi trước mặt anh thì quá nguy hiểm rồi?
"Chuyện này không cần lo."
"Nhưng em..."
Từ Vĩ Trạch cúi xuống nhìn đồng hồ: "Cứ thế nhé. Đúng rồi, anh đã đặt tiệc BBQ trên cát, cũng sắp đến giờ rồi, chắc em đói phải không?"
Vừa nghe có món nướng, cơn đói vì bỏ qua bữa sáng và bữa trưa khiến Thư Hoán quên hết mọi thứ, tưởng tượng về món hải sản nướng khiến cô quên mất điều nguy hiểm khi mặc đồ bơi.
Ánh mặt trời nhạt dần, bữa tiệc đồ nướng buổi tối trên bãi cát đã bắt đầu, trên ngọn lửa bập bùng thịt cá tôm mực, cả cua ghẹ, rau các loại đầy ắp, đang tỏa hương thơm phức.
Một con tôm hùm bình thường có bạn gan đến mấy cũng phải cần đến n người cùng ăn mới đáng đồng tiền, bây giờ chỉ cắt ra làm hai rồi nướng luôn, tiếng lách tách của thịt tôm hùm trên lửa than hồng thực sự là một cảm giác xa xỉ.
Thư Hoán nuốt nước bọt liên tục, trong vô thức biết được bữa ăn này thu của mỗi người một trăm năm mươi đô, cô thấy như sét đánh giữa trời quang, càng cảm thấy nếu không ra sức ăn thì có lỗi với ví tiền quá, cô lập tức ăn như hùm như hổ, sò huyết và champagne uống liên tục.
Với vóc dáng nhỏ bé của cô mà cũng một mình ăn hết hai con tôm hùm và một đám càng cua lớn có thể xem là công lực mạnh mẽ lắm rồi, chỉ là vẫn còn cách quá xa mức ăn cho hòa vốn, hơn nữa cô đã bất cẩn mà uống say mất rồi.
Thấy hai mắt cô mơ màng, Từ Vĩ Trạch định đứng lên đi cùng cô về phòng, Thư Hoán vội giữ anh lại: "Không, không được, anh chưa ăn được bao nhiêu, phải ăn cho hết tiền mới được về."
Tuy bước chân loạng choạng nhưng cô vẫn có thể về bằng sức của mình. Vào biệt thự, bốn bề vắng lặng, trong tiếng côn trùng nỉ non cũng chỉ có một mình cô, hơi men bốc lên khiến cô bạo gan hơn hẳn.
Từ lúc bước vào cô cứ ấn tượng mãi về phòng tắm bên ngoài. Phòng tắm lộ thiên gợi lên một cảnh tượng như giấc mộng, chỉ có tiên nữ của rừng trong truyện cổ tích mới có thể hưởng thụ sự xa xỉ, được tắm nude giữa rừng cây mà không dợ bị ai nhìn trộm.
Thư Hoán lảo đảo tiến đến. Tính riêng tư tuyệt đối của khách sạn khiến cô yên tâm, ngoài đám côn trùng ra thì giữa trời và đất hầu như chỉ còn lại một sinh vật duy nhất là cô.
Thư Hoán cởi quần áo, nhắm mắt lại dưới làn nước phun ra từ vòi hoa sen, nhanh chóng bị niềm hạnh phúc tự do bao bọc.
Không biết cô đã tắm bao lâu rồi, chỉ lặng yên đứng đó cho nước bao phủ toàn thân cũng là chuyện rất dễ khiến người ta mê đắm. Thư Hoán chuếnh choáng say, đến khi cảm thấy đứng không vững nữa mới quay người đi.
Không biết Từ Vĩ Trạch đã về từ lúc nào, đang khoanh tay trước ngực, nghiêng người tựa vào cửa nhìn cô, gương mặt cười mà như không cười.
Trong lúc say Thư Hoán cũng quên cả xấu hổ, chỉ quan tâm đến việc quan trọng nhất: "Anh... anh đã ăn đủ vốn chưa?"
Tử Vĩ Trạch cười nói: "Em tắm lâu quá rồi, cẩn thận cảm lạnh, về ngủ nhé". Sau đó anh tắt nước, cầm khăn bông quấn người giúp cô rồi định bế cô về phòng.
"Em... em không về." Tuy đã uống say nhưng trong tiềm thức, Thư Hoán cũng biết đi về nhất định sẽ gặp xui xẻo, nơi chỉ có một chiếc giường là nơi rất nguy hiểm.
Từ Vĩ Trạch nhướng mày: "Vậy muốn ở đây à?"
Thư Hoán lờ đờ, không biết "ở đây" cụ thể là chỉ gì, dù sao cũng không phải là về phòng ngủ với anh.
Sau đó Thư Hoán cảm thấy Từ Vĩ Trạch bế mình lên. Anh mạnh mẽ vô cùng, dễ dàng bế cô lên trước ngực như bế một con thú nhỏ, hôn cô đầy vẻ dụ dỗ: "Em không nói 'không', xem như đồng ý rồi nhé".
Ủa? Không cái gì? Đồng ý cái gì?
Nụ hôn từ chóp mũi xuống đến môi, sau đó càng lúc càng sâu hơn, tràn ngập mùi vị tình dục. Thư Hoán choáng váng, cô hoàn toàn không thể nào kháng cự được hormone của Từ Vĩ Trạch, lúc được anh hôn chỉ có thể để mặc anh lèo lái.
Cho đến khi khăn tắm rơi xuống đất, hồi chuông cảnh báo chậm chạp mới miễn cưỡng vang lên trong đầu cô. Thế nhưng Từ Vĩ Trạch đã bịt kín môi, cả người cô mềm nhũn, không thể giãy giụa nổi, chỉ phát ra tiếng rên rỉ như mèo kêu, sau đó hai chân bị tách ra, run rẩy dựa vào tường.
OoO
Hôm sau lúc Thư Hoán tỉnh dậy thì đã bị ăn thịt đến mấy lần, cô tức đến hét lên oai oái, ra sức đánh đấm người đàn ông đang ôm lấy mình: "Tránh ra, tránh ra, anh là đồ khốn, nhân lúc người ta..."
"Gấu Hoán..."
Thư Hoán vừa tức vừa xấu hổ, cầm gối đè lên anh, sau đó túm lấy quần áo mặc vào, lao ra cửa, "Em muốn về nhà!"
Thế nhưng đang ở trên đảo, phải đáp máy bay mới đi được, cô có giậm chân tức tối bên bờ biển cũng vô ích.
"Được rồi, được rồi, là anh không đúng." Từ Vĩ Trạch đuổi theo phía sau, vẫn nhận hết lỗi về mình, không hề đùn đẩy trách nhiệm, "Anh là đồ khốn, anh thừa nước đục thả câu, em thích trừng phạt anh thế nào cũng được".
"T_T Tránh ra!", trừng phạt anh cũng không phải chuyện tốt.
"Hôm qua sợ em mới đến không thích nghi, sẽ bực mình vì sóng biển quá ồn nên anh mới đặt biệt thự trên bãi biển. Tiếp đó chúng ta sẽ ở nhà trên biển, em không muốn ngắm thử nhà trên biển là thế nào sao?"
"..."
"Tuy rằng những nơi khác cũng có, nhưng ở đây mới là chính tông đấy. Còn sàn thủy tinh nữa, có thể nhìn thấy cá và rùa trong nước, ngay cả Baby Shark cũng có cơ hội thấy đấy. Em không muốn thử một lần à?"
"Buổi trưa anh đã đặt chỗ trong một nhà hàng thủy tạ, cho dù không muốn qua đêm, em cũng có thể ăn trưa. Đây là nhà hàng duy nhất trên thế giới, lúc ăn em có thể nhìn thấy đàn cá bơi trên đỉnh đầu..."
"..."
Lại... lại bị mắc câu rồi.
Thực ra Thư Hoán chỉ tức một lúc thôi, ở nơi này, con người rất khó nổi giận hoặc buồn bã, biển và bãi cát đều đẹp môt vẻ đẹp trong sáng, đẹp đến mức không thể bực bội nổi.
Đến khí no bụng ở nhà hàng dưới, ngắm nhìn đàn các và san hô trong nước rồi nhìn lên thấy nhân viên đang cho cá ăn, Thư Hoán lại vui vẻ trở lại.
Sau khi lên bờ thì biệt thự đã đổi thành nhà trên nước. Thư Hoán vào nhà ăn hết hai quả chôm chôm, rồi hào hứng nằm bò trên mặt sàn thủy tinh trong suốt để nhìn đàn cá bên dưới.
"Từ Vĩ Trạch, nhìn này, nhìn này, có cá thật đấy!", Thư Hoán reo lên đầy phấn khích.
"A, a, cá này có phải cá heo không?!"
Từ Vĩ Trạch đứng sau lưng cô, nhìn tư thế nằm bò ra của cô và cười nói: "Nếu muốn nhìn rõ hơn thì lát nữa đi lặn, anh chọn đồ bơi giúp em rồi".
Thư Hoán cảm ơn sự chu đáo của anh nhưng khi nhận đồ bơi thì mặt cô đỏ bừng lên: "Em... em không mặc đâu!"
Từ Vĩ Trạch tỏ ra vô tội: "Anh chỉ nghĩ nó rất đẹp nên mới mua..."
"Em không mặc, muốn mặc thì anh tự đi mà mặc! >.<"
Từ Vĩ Trạch sờ sờ mũi: "Nhét vào vừa thì anh cũng muốn thử để khỏi lãng phí. Bộ này cũng không tốn lắm, chỉ có hai trăm đô, em không thích, vậy thì chỉ có thể..."
Thư Hoán xót tiền đành ngậm ngùi mặc vào. Lúc từ phòng ngủ bước ra cô vẫn xấu hổ, tuy đồ bơi thật sự rất đẹp, tôn lên bộ ngực đẹp, eo thon và đôi chân dài của cô nhưng cô vẫn cảm thấy mặc đồ lót còn an toàn hơn bộ này.
Từ Vĩ Trạch ngắm cô rồi nở nụ cười mê người: "Lại đây, anh giúp em bôi kem chống nắng, nếu không lát nữa sẽ bỏng da đấy".
Trước khi đi, cô cũng cẩn thận bôi kem chống nắng chuyên dụng SPF50, nhưng chỉ hơi bất cẩn không kịp thời bôi thêm mà trên cánh tay đã có vết cháy nắng nhẹ.
Lần này xuống nước càng không thể qua loa đại khái, cô đành nằm bò lên sàn, để Từ Vĩ Trạch bôi kem chống nắng Annessa lên lưng giúp.
Chỉ tiếc là, chưa kịp đợi kem chống nắng phát huy tác dụng, Từ Vĩ Trạch đã viện cớ "bôi phải chu đáo", kéo luôn chiếc quần nhỏ kia xuống.
Những gì Thư Hoán gặp sau đó không nghĩ cũng biết, dưới cơ thể Từ Vĩ Trạch, thật sự là cô để mặc anh muốn làm gì thì làm, ngay cả mọi phản ứng của cô đều nằm trong sự kiểm soát của anh.
Xong việc, Thư Hoán lại tức giận cầm gối đánh anh loạn xạ. Từ Vĩ Trạch vẫn ôm lấy cô ngoan ngoãn chịu trận, đến khi cô mệt rồi thì kéo gối ra, vừa cười vừa hôn cô: "Lát nữa chúng ra đi lặn nhé. Trong nước là ngắm san hô thì tuyệt đẹp, em có thể chụp hình nữa".
Bản lĩnh lớn nhất của anh không phải là dỗ dành cô để anh tận hưởng, mà là sau khi ăn no nê xong, chỉ trong vòng nửa tiếng đã hoàn toàn chuyển hướng sự chú ý của cô.
Thư Hoán đi ra mà lòng đầy ấm ức, mang trang bị lặn vào, lóng ngóng theo bậc cầu thang ngoài ban công để xuống nước.
Chỉ một việc nho nhỏ là có thể đi thẳng từ phòng ra cầu thang là có thể xuống nước cũng đủ khiến tâm trạng cô vui hơn hẳn rồi.
Sau đó Thư Hoán ngụp hẳn đầu xuống nước, tuy đã sẵn sàng nhưng vẫn hơi sợ hãi, chần chừ không dám mở mắt ra.
Từ Vĩ Trạch đỡ lấy eo cô. Cảm nhận sức mạnh đáng tin cậy của bàn tay ấy, Thư Hoán mới có can đảm mở mắt ra. Những đàn cá và san hô đủ màu sắc trước mắt khiến tâm trạng cô trong tích tắc như sáng bừng lên.
Nhìn gương mặt Từ Vĩ Trạch trong nước, cô bỗng thấy cô có rất nhiều thứ muốn chia sẻ với anh, chẳng hạn bơi qua đàn rùa biển, đàn cá nhiệt đới cô không rõ tên và rất nhiều những cảm xúc khác nhưng không thể nói ra thành lời trong nước được.
Còn Từ Vĩ Trạch như nhìn thấu tâm tư cô, nắm lấy tay cô thật chặt.
Tối đó hai người đến Koko Grill ăn tối, Thư Hoán không hỏi đến giá tiền nữa, cô bị Từ Vĩ Trạch bắt nạt quá nhiều, có thời gian không bị bắt nạt thì mau mau hưởng thụ đã rồi tính sau.
Ăn sushi cá sống, tôm hùm, thị bò sống ướp trong sốt cà ri, thịt bò xào, cá tươi phơi khô, những món bánh ngọt và cả một nồi canh cá, nước hoa quả tươi, Thư Hoán sắp không cử động được nữa.
Sau đó nhân viên còn khá nhiệt tình, mang đến phần ăn hoa quả tuần trăng mật kèm theo lời chúc phúc. =_=
Khi ở trong nước, Thư Hoán cảm thấy cả thế giới này chỉ cần có cô và Từ Vĩ Trạch ở bên nhau là đủ. Còn lúc bị lời chúc hoang đường "Happy Honeymoon" làm cho luống cuống và cả lúc về đến ngôi nhà trên nước, bị Từ Vĩ Trạch bế bổng lên, cưỡng ép cô cùng "đi tắm", Thư Hoán lại tức đến nỗi chỉ muốn cắn anh mấy cái.
Tên này không thể bớt làm cô phải đi qua đi lại nhiều lần giữa thiên đường và địa ngục hay sao?
OoO
Từ ngày thứ ba trên đảo, Thư Hoán bị cuộc sống lúc thì sung sướng lúc thì phẫn nộ giày vò đến nỗi giá trị quan cũng đảo lộn, thôi thì cứ để sóng cuốn trôi cô đi cho xong.
Buổi tối Từ Vĩ Trạch ngồi trong bồn tắm xả đầy nước và cánh hoa hồng, mỉm cười đầy quyến rũ gọi cô lại, Thư Hoán cũng cắn răng, cởi khăn tắm ra và tiến đến.
Thực ra Từ Vĩ Trạch rất hiểu nhược điểm con người. Thế mạnh của anh là có chừng mực, anh có thể nhìn ra cô không phải là không muốn thân mật với anh mà chỉ là không dám, nên mới to gan "cưỡng ép" cô, mới muốn làm gì thì làm.
Ở đây cảm giác như đang ở một góc của thiên đường, ở nơi thế ngoại đào biên, cuối cùng cô cũng vứt bỏ sự e ngại rụt rè của mình, trở nên bạo dạn như anh, thử thẳng thắn và thành thật với bản thân mình hơn.
Sự si mê của cô với Từ Vĩ Trạch, phản ứng cơ thể của cô, sớm muộn cũng bị anh phát hiện, che giấu và kháng cự chỉ mệt thân.
Dù sao ở đây thứ không quan trọng nhất là thời gian, thứ dễ dàng quên nhất là chuyện thế tục. Chỉ có cảnh đẹp và tình cảm nồng cháy như đêm tân hôn, chẳng có gì để lo ngại và nghi ngờ cả.
9