watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Ô buồn cười ! Chả mấy khi ăn đòn lại chẳng thấy đau , chắc tát một cái vẫn chưa đủ tỉnh , nó lại gồng mình tát thêm cái nữa !

Bốp !

Bốp !

Chát !

….

Những cái tát cứ nối nhau đi theo một vòng quỹ đạo tuần hoàn kéo dài đến 15 phút ….

Nó tự tát mình suốt 15 phút … mà không hề dừng lại …

Cho đến khi thấy hai má bắt đầu sưng vù lên , da mặt bì ra , một chút cảm giác ran rát chợt dậy lên , nó mới ngớ người chợt nhận ra … nó đang tự hành hạ mình suốt 15 phút vừa qua mà chẳng biết gì …

Khẽ rùng mình vì hành động vô thức vừa xảy ra , cảm thấy mình càng lúc càng trở nên ngớ ngẩn , con bé vội vàng cúi xuống rồi tấp nước liên tục vào mặt , ra sức kì cọ những đường nét điểm trang trên khuôn mặt phờ phạc … rồi vô tình … nhìn mình ở trong gương … Nhìn một lần , rồi lại nhìn lần nữa , tự nó nhìn sâu vào bên trong đôi mắt nó , dường như cứ mỗi lần nhìn vào đó , lại có một con mắt khác bé nhỏ hơn hiện ra , rồi cứ thế cứ thế… như một vòng tuần hoàn lúc to lúc nhỏ , kéo sâu nó vào bên trong cái nhìn đáng sợ ấy … khiến con bé đứng ngẩn ngơ trước gương ở trong phòng vệ sinh độ 10 phút nữa mà chẳng hay biết gì … Cho đến khi tiếng nước ở vòi máy đột ngột trào mạnh ra khỏi bồn rửa mặt , chảy róc rách xuống dưới nền nhà , tạo cảm giác mát ẩm nơi mũi giày nó … nó mới biết … nó lại vừa thêm một lần ngớ ngẩn .
Ngồi gục trên bồn cầu một lát để tĩnh tâm , tay phải không ngừng cấu vào tay trái , cố gắng cấu thật mạnh để giúp mình tìm lại cảm giác đớn đau thật sự chứ không phải thứ cảm giác tê bì khó tả này nữa – nhưng vô dụng . Nhắm mắt lại rồi thở gấp , nhịp thở cứ thế mỗi lúc một trở nên đều đặn hơn , cho đến khi cảm giác bình tâm đã dần dần quay trở lại , con bé mới dám đờ đẫn bước ra khỏi wc , mệt mỏi lê bước vào quầy thu ngân , nhẹ nhàng mở máy tính của nhà hàng . Điều duy nhất mà nó nghĩ được lúc này là lên mạng và tìm xem có cách nào giúp mình tỉnh táo hơn được hay không , có ai có thể tâm sự với nó lúc này hay không … Vì cảm giác thực tại bây giờ thật sự cô đơn trống trải quá… Cô độc thực sự !

Nhưng … một lần bấm , hai lần bấm , rồi lại cố gắng bấm hùng hục đến cái thứ ba thứ tư , chiếc máy tính vẫn không hề có ý định hoạt động . Lúc đó nó mới ngớ người nhận ra là nguồn điện đã bị ngắt mất rồi … mà trong cái lúc ngớ ngẩn như thế này thì nó lại chẳng dại mà đi tìm ổ điện … nếu mà có liều tìm xong chắc về đầu tóc lại được dập xù miễn phí mất !

Chán nản nhìn vào màn hình máy tính tối om lạnh ngắt , khoanh tay ngoan ngoãn như một chú mèo con chờ đợi một chút ánh sáng sẽ lóe lên giống như cứu thoát nó khỏi cái địa ngục tăm tối của cuộc đời này . Đôi mắt nặng trĩu dần dần díp lại … những hình ảnh kinh khủng đó một lần nữa lại hiện lên … nhưng mặc kệ … Cái đầu bù xù mớ tóc rối của nó đã bắt đầu cúi gục xuống mặt bàn , tựa lên hai cánh tay nhỏ bé đang ôm chặt vào nhau , nó tiếp tục thở gấp … cho đến khi nhịp thở dần dần trở nên đều đặn vì con bé đã bắt đầu chấp nhận những hình ảnh đáng sợ kia như một thói quen mà mình buộc phải thấy mỗi khi nhắm mặt lại .

Ừ ! Mặc kệ ! Cố mà ngủ thôi ! Mệt mỏi lắm rồi !

( 20 phút , đó là một giấc ngủ chập chờn kéo dài 20 phút , có thể coi là 20 kéo dài nhất cuộc đời nó tính đến thời điểm này .)



Những con mắt tam giác đa sắc màu liên tục hiện lên quấy rối giấc ngủ của nó , khiến hai bàn tay nó không ngừng nhả ra rồi lại nắm vào , co rút liên tục vì bứt rứt nơi cơ thể …

“ Roạt roạtttttttttttttttttttt … Cót kétttttttttttt !!!!

Tiếng cánh cửa sắt ở tầng hầm đột ngột được kéo lên , đôi tai cực thính của nó nhanh chóng bắt được tín hiệu , con bé đột ngột ngỏng đầu tỉnh dậy . Khóe mắt ướt át lẫn với những lớp màng đục ngầu dần dần tan biến qua vài cái chớp mạnh . Nhận diện được tiếng bác bảo vệ và một chàng thanh niên trẻ đang xì xào với nhau ở dưới tầng hầm , nó vội vàng ngỏng cổ rồi đứng phắt dậy , xốc mình lóc cóc chạy ra bên ngoài tiền sảnh để bắt sóng .

- Cái Mai về rồi hả bác ? – Chất giọng trầm ấm điềm tĩnh của Ryan đại nhân chợt cất lên khiến con bé tỉnh cả mơ màng .

- Không ! Bác đã thấy ai ra ngoài đâu !

- Haiz… Thế thì chắc là con bé đang ngủ !

Nghe đến đây , không thể giữ mình im lặng được nữa , dùng hết sức bình sinh , Cheer vội vàng cất tiếng trả lời .

- Không ! Em có ngủ đâu ! Em vẫn còn thức đây này !

Nghe thấy giọng con Cheer , Ryan liền quay ngoắt đầu lại , rồi cố ngỏng cổ lên nhìn vào trong tiền sảnh qua lớp kính dày cộp , nhìn con bé bằng ánh mắt trìu mến xen lẫn đầy thán phục , hắn ngả mũ nói .

- Giỏi ! Công nhận em giỏi thật đấy ! Chưa thấy đứa con gái nào bản lĩnh như em đâu !

Nghe anh nói , nó cũng chẳng buồn bận tâm , không biết là khen thật hay xỉa xói , Cheer chỉ khẽ cười , rồi anh lại tiếp lời .

- Thế đã muốn về chưa ?

Lúc này thì nó mới nhanh nhảu .

- Dạ rồi ạ !

- Vậy mau xuống đây đi !

Chỉ chờ có vậy , Cheer vội vàng cầm túi xách xuống , từng bước cố gắng giữ thăng bằng đi cho hết cái cầu thang xoắn ốc trong tình trạng vô cùng rệu rạo này . Cảm giác như từng bậc cầu thang đều bồng bềnh ngả nghiêng , tưởng như chỉ cần bước lệch một cái là nó sẽ bị ngã ngay vào cái vòng xoáy sâu hoắm đó vậy . Nhưng con bé vẫn cố , nắm chắc tay mình vào lan can thành gỗ bên cạnh , nó dặn lòng phải tỏ ra thật tỉnh táo , tuyệt đối không được ngơ ngáo , nếu không sẽ có kẻ cười vào mặt nó mất !

Đặt bước chân cuối cùng thoát ra khỏi tầng hầm , chẳng thèm nhìn anh , nó vội vàng lê bước chạy ngay ra bên ngoài , hớn hở đón nhận ánh nắng của buổi sáng sớm . Nhìn vào những tia nắng óng ả mượt mả đang táp nhẹ lên khuôn mặt phờ phạc đẫm đầy mồ hôi và sự chịu đựng của con bé trong suốt một đêm dài thức trắng , nó cố gắng hưởng thụ để biết rằng ... sống trong bóng tối thật sự đáng sợ đến thế nào !
- Vậy bây giờ em tự đi xe em về hay gửi lại đây để anh đưa về đây ?

Phân vân suy nghĩ một hồi , nếu mà tự đi xe mình về trong cái tình trạng vẫn còn ảo giác này thì chắc chắn là sẽ bị ngã , không chừng còn tai nạn đánh bóng mặt đường chứ chẳng chơi … Thôi không liều , nó liền quay sang nhìn anh bằng ánh mắt đắm đuối …

- Dạ… anh ạ !

……………….

Ngồi trong xe của anh , nó cảm giác như phần nào trong mình đã dần trở lại yên bình … nhưng rồi lại chợt nhận ra … con đường ngày hôm nay xa hơn hôm qua …

Con đường cứ thế gập ghềnh lên xuống , đoạn vừa nãy vừa đi qua nay lại đột ngột xuất hiện trước mắt , cứ như đi mãi vẫn không tới điểm cần dừng … Thật không thể hiểu nổi ! Nhưng nó cảm nhận rõ ràng được rằng đây chỉ là do ảo giác gây ra , nên tuyệt đối không thể tỏ ra hốt hoảng trước mặt anh được … Khẽ tự bấu mạnh vào tay để nhắc mình tỉnh táo , con bé vẫn cố ngồi thật ngoan .

Vượt qua chặng đường dài thật dài … trong suốt 5 phút , cuối cùng nó cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy cánh cửa sắt màu xanh quen thuộc của nhà mình . Không bắt anh dừng lại ở ngoài đường lớn như lần trước , lần này anh lại có thể đưa nó về tận nhà . Đăm đắm nhìn theo nó cho đến khi thấy bóng con bé khuất hẳn , con người trầm mặc ấy mới nhẹ nhàng lui vào trong xe rồi quay đầu lại , lạnh lùng phóng vút đi …

………………………….

Rệu rạo bước trở về nhà , loay hoay lục tìm chiếc chìa khóa nhỏ bé lẫn trong mớ đồ lộn xộn giữa túi xách . Trong lúc tìm , nó lại vô tình làm rơi hộp phấn mắt khiến con bé phải cúi gập người xuống để nhặt … lại vô tình đụng phải một người qua đường …

Lỡ đụng phải một kẻ say khướt đầy mùi bia rượu như con bé , gã đàn ông khẽ ném ánh mắt khinh thường ở lại rồi mới nhanh chóng bước đi …

Bỗng chạnh lòng !

Cảm giác lúc đó … thật sự là tệ lắm …

Lúc đó nó đã nghĩ … có khi nào cảm giác của những con ca-ve mà nó hay gặp ở quán cũng giống như thế này mỗi khi chúng bị khách hàng săm soi chọn lựa .

Khẽ cười nhạt , tự dưng lại thấy rẻ rúng chính bản thân mình !
Chap 31 : Tái ngộ !

------------

Lặng lẽ bước vào trong nhà , cố gắng để tiếng bước chân trở nên nhỏ nhẹ nhất , không muốn đánh thức những người xung quanh , nó vội vã bước lên phòng mình . Lúc đi qua phòng mẹ , thấy cánh cửa mở toang , tò mò khép nép ngó vào trong , con bé không thấy có ai trong phòng cả . “ Chắc là mẹ đi chợ sớm ! “ – Cheer trộm nghĩ thế , rồi nó cũng mặc kệ , xong đâu đấy lại thoăn thoắt trở về phòng mình .

Đẩy cửa nhẹ nhàng bước vào phòng , nó giật thót tim khi phát hiện ra mẹ đang lặng lẽ ngồi trong phòng đợi nó . Đôi chân nhanh nhẹn dường như chết đứng tại lúc đó . Không thể di chuyển hơn được nữa , sắc mặt nó cứng đơ .

- Mẹ ạ … - Cố gắng bình tâm trước khi bước vào trong , nó thản nhiên đặt chiếc túi xách lên mặt bàn , rồi chào mẹ .

- Tại sao tối qua không về ? – Mẹ lặng lẽ hỏi , giọng điệu vô cùng thất vọng .

- Dạ ! Quán con tổ chức sinh nhật nên con phải ở lại !

- Thế điện thoại đâu mà sao tao gọi không được ?

- Dạ ! Thì điện thoại con hết pin mà .

Nghe đến đây , mẹ liền đột ngột nổi nóng , chất giọng trầm lắng cũng bất ngờ đổi tone quát ầm lên khiến con bé giật bắn cả mình .

- Thế thì vứt mẹ điện thoại đi ! Đến lúc cần dùng thì lại hết pin thì dùng làm cái đeo' gì ! Bực cả mình !

Bị mẹ mắng , nhưng nó không giận , nó chỉ thấy thương , thương vì cảm nhận được sự lo lắng trong từng câu nói của mẹ , trong dòng nước mắt đang chảy dài của mẹ … Chắc đêm qua mẹ tưởng tượng ra nhiều điều bất trắc lắm , thế nên mẹ mới hỏi .

- Gìn giữ bao nhiêu năm mà bây giờ lại ra nông nỗi này đây ! Trời ơi ! Tao sẽ bảo thằng Quang đốt cả cái quán đó cho xem !

Ơ ơ … mẹ đang nghĩ đi đâu đấy … Mặt con Cheer đần thôi' … Vừa bực lại vừa buồn cười ! Biết ngay mẹ lại nghĩ linh tinh nên mới nước mắt ngắn dài như thế ! Và cũng chỉ vì mẹ hiểu nhầm nên nó phải giải thích ngay .

- Ơ kìa ! Con vẫn bình thường mà ! Có làm sao đâu ! Tối qua quán con tổ chức sinh nhật , chúng nó chỉ uống rượu hát hò thôi . Nhưng mà con không uống nhiều nên mới tỉnh táo về nhà được như thế này chứ ! – Ngồi thụp xuống trước mặt mẹ , nó leo lẻo nói dối … nhưng rút cục cũng chỉ để cho mẹ được yên lòng .

- Mày nói thật chứ ? – Ánh mắt mẹ bỗng dưng sáng lên rạng rỡ .

- Vâng ! Con gái mẹ là thế nào chứ ! Mẹ còn không hiểu con à ? Mẹ phải tin tưởng con chứ !

Vừa nói , nó vừa cố gắng ăn nói thật lưu loát để cho mẹ tin rằng nó – vẫn – đang – tỉnh – táo trong cái tình trạng hết sức mơ hồ này . Mơ hồ đến nỗi khuôn mặt mẹ đang dần biến dạng đi trong mắt nó … Đôi mắt , cái mũi , bờ môi … tất cả đều đang méo xệch đi , chảy dài xuống … Nói thế này thì thật bất kính … nhưng thật sự là… hình ảnh của mẹ đang hiện lên trước mắt nó trông không khác gì yêu tinh …

Con bé chỉ muốn nhắm chặt mắt lại để tránh khỏi những hình ảnh kinh khủng đó , nhưng lại không thể , nên nó liền vội vã đứng lên , lấy cớ vào phòng tắm rửa mặt để trốn tránh .

Thấy nó trốn sâu trong phòng vệ sinh một hồi lâu , mẹ cũng chỉ biết thở dài chứ không truy cứu nữa . Bởi mẹ tin nó nên mới cho nó đi làm ở một chỗ phức tạp như vậy . Can đảm chịu bao lời rè bỉu của thiên hạ – những người ngoài cuộc không hề hiểu chuyện – để cho con bé đi đêm về hôm với bao nguy hiểm rập rình như vậy …
Bởi vì mẹ tin vào bản lĩnh của đứa con gái cứng đầu ấy ! Đến mẹ còn chẳng bắt nạt được nó …thì người khác… tuổi gì ?

…………………

Nhốt mình trong phòng tắm , vội vàng khóa trái cửa lại , lúc này nó mới thực sự cảm nhận được không gian riêng tư khi thoải mái ngửa mặt lên để dòng nước ấm đang mơn man tan chảy trong cơ thể vô cùng mệt mỏi của mình . Gột sạch đi những bia rượu , thuốc lá đang ám đầy cơ thể … Bảo sao khi “ người ta “ đụng phải mình , họ lại có cảm giác khó chịu đến thế … khó chịu y như khi mình đang tự nhìn mình bây giờ vậy .

Nước ấm quá ! Nhẹ nhàng quá ! Mơn man trên da thịt ! Thật tuyệt vời !

Nó cứ muốn hưởng thụ như thế này mãi … Tuyệt đối chẳng muốn dừng lại …

Cảm giác như thời gian và không gian xung quanh đều đang ngưng đọng cả …

Chẳng phải bận tâm suy nghĩ đến bất kỳ điều gì nữa…

Cứ thế này mà thả lỏng mình thôi …

…..
Và nếu như … không có tiếng thằng Quân gọi í ới vì thấy chị nó đã ngâm mình ở trong phòng tắm quá lâu … thì con Cheer cũng không hề biết rằng 15 phút vừa qua nó đang để nước từ vòi hoa sen chảy thẳng vào mặt , vào mũi , đến nỗi khi bừng tỉnh thì gần như chết sặc !

Hú hồn ! Nó bàng hoàng tỉnh lại , vỗ cho mình vài cái vào mặt , nhưng không dám tát nhiều … vì sợ chuyện cũ lại xảy ra . Con bé mau chóng mặc lại quần áo rồi lóc cóc chạy ra phía bên ngoài ban công . Trời lúc này mới vừa sáng , ánh mặt trời vẫn còn chưa chói chang . Dạng ánh sáng dịu dàng lẫn trong làn mưa xuân lất phất này khiến cho nó cảm nhận đất trời xung quanh đang vô cùng thanh tịnh . Lặng ngắm làn mưa từ bên trong nhà , rồi càng lúc , ánh mắt nó lại càng đăm đắm nhìn theo từng hạt mưa rơi theo một chiều thẳng đứng xuống dưới mặt đường . Tự dưng Cheer muốn biết … mưa rơi xuống mặt đất thì trông sẽ thế nào ? Thế là nó lại lò dò từng bước như một cái xác không hồn , cuốn theo giọt mưa ấy … ngả người mỗi lúc một cong hơn … cúi hẳn đầu xuống để bám theo giọt mưa rơi tõm xuống những vũng nước đang lênh láng ở dưới mặt đường . Nhìn từng giọt mưa đua nhau hạ cánh xuống mặt nước đục ngầu rồi lại rì rào lan rộng ra xung quanh , bắn lên thành từng hạt nhỏ li ti trông thật … cuốn hút …

Cuốn hút đến độ … nếu không có tiếng con Nhan Nhan đang kêu ư ử khi nhìn thấy cơ thể nó lúc này đã nghiêng đến hơn 45 độ tựa trên thành ban công , đôi chân ngắn chới với cố nhoài ra ngoài để nhìn mưa rơi … tưởng chừng như chỉ cần cố với thêm một chút nữa… là nó sẽ cắm thẳng đầu từ tầng ba xuống mặt đường ngay tức khắc !

Giật bắn cả mình ! Con bé vột vàng chạy ngược vào bên trong ngay lập tức .
May mà vừa kịp hoàn hồn , không thì thật đúng là chết chắc !

Ôm ghì con Nhan Nhan vào trong lòng , nó cảm ơn con mèo cưng của nó rối rít .
Con mèo đanh đá đang đến kì “ muốn làm mẹ “ nên người cứ mềm nhũn ra , ngoan ngoãn nhìn cô chủ nó nằm gục trên giường , mặc cho cô ta tha hồ mơn trớn vuốt ve để thỏa mãn sự thiếu thốn bạn tình của mình …

Nhìn con mèo , tự dưng Cheer lại có hứng muốn ký họa nó … Thế là ngay lập tức , con bé liền bật phắt dậy , ôm Nhan Nhan đặt cái phốc lên trước mặt bàn , rồi lôi tập giấy ra , với cây bút mực trong tay , nó liên tục đưa những đường dọc ngang nhanh như một cái máy … Chỉ nhoáy một cái , 2 phút sau , con mèo đã ra đời trong trạng thái phê pha của con bé …

Chà ! Đẹp hơn là khi tỉnh táo , ngồi căn đo đong đếm từng tí một rồi mới vẽ rất nhiều ! Chả trách mấy ông họa sĩ đôi khi mất cảm hứng cũng phải “ làm một tí “ để cho nó hưng phấn thì phải .

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 146