Những trò vờn nhau ấy là để ta chú ý đến nguyên tắc của cuộc thi à ? Ái chà ! Ta hiểu rồi. Vậy…
(Lời kể của Nhất Thiên)
Xuất chiêu từ đằng xa mà vẫn trúng. Tôi từng nghe cha nói nhà họ Đặng có một tuyệt chiêu là có thể tạo thành lưỡi kiếm từ gió, chém trúng đối thủ ở một cự ly xa. Hay thật, thực hiện được cả hai mục đích là chém trúng tôi và đẩy tôi xuống biển. Nhưng còn lâu ! Tôi tiếp tục thủ thế, xem tên này làm thế nào nữa. Lại một lưỡi kiếm gió đến nữa. Rất chính xác, bộ võ phục mẹ ủi gọn gàng mới hôm qua đã te tua như xơ mướp. Cậu ta đánh thật chứ không giỡn chơi.
-Xem đây ! – Tôi thét lên.
-Mi định làm gì ? – Giang Phách chém một nhát mạnh về phía trước.
Tôi hụp người xuống, dùng lực của ngón chân mà tiến đến chỗ Giang Phách. Phập !
-Ngươi quên là kiếm ta còn đây à ?
Lưỡi kiếm đáng ghét ! Nó cắm trên lưng tôi, đến khi máu thấm đẫm cả áo mới chịu để chủ rút ra. Đau không thể tả xiết.
-Sao hả ? Hay quyền pháp của họ Dương chỉ có thế.
-Đương nhiên là chưa hết. – Tôi gượng cười.
-Ta sẽ giải quyết ngay.
Giang Phách chém một nhát từ trên xuống, nhắm ngay đầu tôi để chẻ làm hai. Tôi nhảy lên và dựa vào lưỡi kiếm tung một cước nhắm thẳng vào cằm của đối thủ. Giờ tôi yếu quá ! Đá mà Giang Phách chỉ văng ra xa ba thước. Tại sao ? Tại sao ? Tại sao tôi hơn Giang Phách mà vẫn không hạ nổi ?
-Hình như từ ngày có vợ, mi đánh yếu hơn đấy. Mi bị cô ta hút hết sinh lực à ?
Giang Phách cười tôi một cách khinh khi. Máu trong người tôi sôi lên.
-Cái gì ? – Tôi hét lên.
Tôi dùng tay không bắt kiếm, chân thì đá vào bụng của Giang Phách. Lần này có mạnh hay sao ấy, Giang Phách bị mất đà, phải dùng kiếm chống mới thăng bằng lại được. Nhưng điều đó cũng không làm sao cho máu tôi bớt sôi đi. Tôi nhún người, cho một đấm móc từ dưới cằm lên. Tôi vừa ra đòn, vừa nói :
-Rút lại lời nói vừa rồi ngay ! Ta không cho phép mi nói như vậy !
Nói thật, bây giờ tôi đang nổi điên, tôi biết mà không hiểu sao cái máu giang hồ của bà "vợ dạ xoa" truyền cho cứ nổi lên. Cho đến khi Giang Phách bị đánh văng ra đến gần rớt xuống biển tôi mới tỉnh lại. Lì thật, tới đó cũng không chịu buông kiếm. Ui da ! Giờ mấy cái vết thương lại đau nhói như cũ. Đau quá ! Đau quá !
-Đau quá !
Ai kêu thế tôi thế nhỉ ? Tôi quay qua bên tàu bên cạnh. Bao nhiêu người bị hạ gục trên chiếc tàu đó. Ê ! Cái cảm giác này…
-Mi nhìn đi đâu thế ? – Giang Phách cầm kiếm, từ đằng sau đâm thẳng vào lưng tôi.
-Ồn ào !
Tôi đá văng thanh kiếm của cậu ta xuống biển. Thật là… Tôi kêu lên, vang qua tàu bên cạnh :
-Bà vợ dạ xoa ! Cô đến đây làm gì ?
Bốp ! Một thanh sắt bay thẳng đến, nhắm thẳng vào đầu ông trọng tài và một khúc gỗ lao đến chỗ đầu tôi.
-Ai là "bà vợ dạ xoa" ?
Một cái ký đầu trời giáng nữa giáng xuống.
-Hả ?
Trước mặt tôi đây, một "mụ dạ xoa" đang chống nạnh, đôi mắt ánh lên những tia làm người ta lạnh xương sống, tiếng răng nghiến dư sức để cho tôi đổ mồ hôi hột. Và… gầm gừ :
-Ai dạy cho mi nói những câu đó hả ? Tên chồng ác ôn kia !
-Thôi thôi, cô đến đây làm gì ?
Mai nói :
-Để phá vỡ âm mưu của gia tộc họ Đặng. Họ định nhân cơ hội này để ám sát trưởng tộc, lập trưởng tộc mới. Tôi nghe được nhờ gạn hỏi nhỏ Hạnh Dung.
-Sao kia ?
Mai xách tên trọng tài lên, móc khẩu súng ngắn từ trong người hắn ra :
-Đây này ! Nói có sách mách có chứng ! - Rồi cô nàng ném nó xuống biển.
Mai lại nhảy qua bên tàu bên kia.
-Đấu tiếp đi ! Tôi qua xử bọn kia đã.
Tôi chẳng biết nói gì hơn. Tôi quay lại nói với Giang Phách :
-Đấu tiếp !
Giang Phách lượm thanh sắt Mai ném hồi nãy lên, mỉm cười :
-Đương nhiên.
Tôi xông vào, tung nắm đấm về phía Giang Phách, Giang Phách đưa thanh sắt lên đỡ. Khiếp ! Tôi không ngờ tôi mạnh đến thế, một nắm đấm mà đã móp thanh sắt. Chắc là tại vì "người ấy" đang ở đây. Tôi tung thêm một cước nữa. Giang Phách lảo đảo. Không cần phải đá thanh sắt xuống biển, chỉ cần đưa cậu ta xuống biển, phao lập tức sẽ cứu ngay. Nhưng… sóng biển đang gào thét, xuống dưới liệu cậu ta có lên được không ? Phải rồi, đưa đối thủ xuống biển… khác nào giết người chứ ? Giang Phách chém tôi liên tục mà trọng tài không nói gì vì đúng tiêu chuẩn chứ còn gì. Cha tôi không thua, ông chỉ chịu thua thôi. Không ! Không !
-Mi sao đấy ? – Giang Phách hỏi.
-Ta…
Tôi không thể làm thế. Tôi không thể làm chuyện đó. Người ta có thể giết tôi nhưng tôi không thể.
Giang Phách nhân cơ hội phản đòn liên tục. Tôi đỡ không kịp, nói đúng hơn là tôi không muốn đánh nữa. Máu chảy ra ngày càng nhiều, ướt cả boong tàu. Tôi chẳng còn biết làm gì cả. Đầu óc mê cả đi. Tôi sắp đi đến chỗ họ rồi. Cha… Tiểu Huệ…
"Cố lên !"
Trong vô thức, tôi dồn hết sức lực, đánh thật mạnh về phía Giang Phách. Qua đôi mắt mờ đục, tôi thấy cậu ta đang chuẩn bị rơi xuống biển. Tôi đã làm gì thế này ?
-Cậu chủ !
(Lời kể của Giang Phách)
Xong, tôi sắp rơi xuống biển. Hắn … vẫn còn mạnh lắm.
-Cậu chủ !
Tiếng Ánh Tuyết ? Cô ấy đến đây làm gì ? Từ xa, một nòng súng đang chĩa thẳng về phía tôi. Đừng ! Tôi không muốn cô chết thế tôi. Đoàng ! Viên đạn ghim thẳng vào chân của Tuyết. Lại một lần lên đạn nữa.
-Tránh ra !
Ai vậy ? Một bàn tay kéo tôi ra khỏi chỗ nguy hiểm, đồng thời cũng đỡ đạn hộ tôi. Không phải Ánh Tuyết.
-Mai !
Là Tạ Tiểu Mai ? Tại sao ? Cô ta bị đạn sướt qua cánh tay. Nhưng quan trọng hơn… cô ta đang là người thế chỗ cho tôi.
(Lời kể của Nhất Thiên)
Tôi chạy đến, đưa tay ra. Nhưng… đôi tay của tôi không đủ để bắt lấy.
Trong gió lộng, mái tóc Mai bay phất phới, hương thơm từ cô ấy át đi cả chất biển. Cô ấy mỉm cười sau đó trở mình… lao thẳng xuống biển sâu. Một đợt sóng đến.
Chương 46 : XIN HÃY ĐƯA TÔI ĐI
(Lời kể của Anh Tuấn)
Từng dòng người mặc đồ đen đi đến biệt thự họ Dương. Mặt ai cũng buồn rười rượi, toàn là những lời tiếc nuối : "Tội nghiệp, còn trẻ thế mà chết. Nghe nói còn không tìm được xác nữa chứ." Cánh cổng của biệt thự họ Dương được trang trí đầy vòng… tang. Đám tang của con dâu thứ 32 chi thứ nhất, Tạ Tiểu Mai.
Tôi dẫn đầu đoàn viếng của trường. Theo đằng sau là những cái xác không hồn, nhấc chân đi mà chính mình không biết, có cái xác đi không nổi, lả cả. Được vậy là tốt lắm ! Hôm qua, cái ngày mà bọn tôi nghe cái tin sét đánh ấy trong buổi tổng kết trường, tất cả mọi người đều té khỏi ghế cả, có vững lắm cũng chỉ té sao cho khỏi đau. Cả bọn chim trên cây hình như cũng không bám vuốt trên cây nổi (Mai hay cho chúng ăn bánh mì thừa). Vân và Trân ngất xỉu ngay lập tức, khi tỉnh dậy thì nước mắt như mưa. Bọn con trai cứ thất tha thất thểu. Có tôi là cứng rắn nhất mà ôm cái chồng phần thưởng đến đưa cho Mai cũng cảm thấy nó nặng hơn trăm cân.
Trong nhà này chắc cũng không hơn gì, mấy ông bà giúp việc đang gắng hết sức cho nước mắt khỏi tuôn ra. Ông quản gia không thấy đâu cả, chú Hoàng ra tiếp bọn tôi. Gượng cười hết sức, chú Hoàng nói với bọn tôi :
-Rất hân hạnh khi các cô cậu đến đây.
-Vâng ! Bọn cháu có quà tặng cho bạn ấy.
Tôi run run đưa phần thưởng của trường cho chú Hoàng. Chú Hoàng nhận lấy, ra hiệu cho bọn tôi vào trong phúng điếu. Trên đường đi, tôi nghe chú Hoàng nói :
-Phu nhân ngất từ hôm qua tới giờ chưa tỉnh lại, còn cậu Thiên thì được chăm sóc bên linh đường, từ hôm được đưa về đến giờ, cậu Thiên chưa ăn uống gì cả .
Linh đường toàn màu trắng. Không có thầy tụng, không có đọc kinh. Trưởng tộc ngồi ngay bên cạnh, đôi mắt vô hồn, không nói một lời nào cả, bàn tay nắm chặt dải lụa vàng mà Mai hay cột lên tóc. Đằng sau tấm áo trắng, tôi thấy cánh tay quấn đầy băng. Chú Hoàng cẩn thận đặt phần thưởng lên linh đường. Tôi đốt ba nén nhang, cắm vào lư hương. Tôi chắp tay khấn vái :
-Mai…
-Mai !
Vân và Trân xô tôi ra, khuỵ trước linh đường, nước mắt tuôn như mưa.
-Xích Thố ơi ! Sao lại theo đường của Lữ Bố, chết dưới nước vậy ? Sao bồ đi sớm mà để lại phần thưởng vậy. Bồ đứng cao nhất trường, trường thưởng cho cả triệu đồng tiền thưởng. Sao bồ không nhận ? – Vân vật vã.
-Mọt Sách ơi ! Mình định làm lành với bồ, mình chưa kịp nói lời này mà bồ đi rồi. – Trân khóc.
Tôi và anh Sơn phải cố lắm mới có thể dỗ hai cô nàng nín khóc. Một tổn thất lớn không thể nào bù đắp được. Mai tuy đã khước từ tình cảm của tôi nhưng cô ấy chưa bao giờ muốn làm tôi đau khổ cả. Trong ảnh, cô ấy luôn cười, nụ cười luôn rất đáng yêu. Bất chợt tôi cũng không kìm được. Tôi ôm Trân, người bạn gái mới của mình mà khóc chung với cô ấy. Mọi người, lấy tôi làm chuẩn, khóc theo. Mai ơi ! Sao Mai đi sớm vậy ?
-Mi ! – Chú Hoàng đột nhiên hét lên.
Tôi quay ra đằng sau. Một thằng nhóc khoảng 10 tuổi, mặc đồ trắng, tay cầm đoá hoa huệ đến phúng viếng. Vân ngẩng đầu lên xem thử rồi nói :
-Mi… vì mi mà Xích Thố phải chết ! Chết đi !
Vân lao ra, định bóp cổ của thằng nhóc ấy cho nó chết đi. Anh Sơn phải ráng sức giữ Vân lại, kẻo lại có án mạng xảy ra.
-Mi … mi vào đây làm gì ?
Chú Hoàng cầm nguyên cái lư đang cắm đầy nhang ném đi. Thằng nhóc ấy đứng đó để cho chú Hoàng ném cái lư đồng vào đầu. Nhưng… một trái táo được ném ra trúng cái lư làm lệch hướng đường bay của nó.
-Cậu Thiên !
Trưởng tộc cuối cùng cũng cất tiếng nói :
-Chú Hoàng, người ta tới phúng viếng, đừng có gây sự.
Thằng nhóc kia đặt bó hoa lên linh đường, khi chuẩn bị lấy ba nén nhang thì trưởng tộc nói :
-Lư ở kia thì khỏi cần thắp nhang.
Thằng nhóc kia im lặng. Trưởng tộc nói :
-Đưa tôi vào trong, tôi sẽ nói chuyện với cậu.
Thằng nhóc kia lẳng lặng tới bên trưởng tộc, cõng cậu vào bên trong. Còn chú Hoàng thì đau đáu nhìn theo nó, khuôn mặt của chú coi bộ căm hận lắm.
(Lời kể của Giang Phách)
Tôi cõng Nhất Thiên vào phòng của cậu ta rồi đặt cậu ta xuống giường. Thiên nhìn tôi một lúc rồi nói :
-Cám ơn Giang Phách đã tới phúng điếu. Xin lỗi vì hành động của cha vợ tôi hồi nãy.
-Không, chính tôi mới phải xin lỗi.
-Chị Ánh Tuyết không đi với bạn à ?
-Chân cô ấy chưa lành.
-Xin lỗi, tôi đã làm liên luỵ đến vợ bạn. Và…
Và tôi đã làm cho Nhất Thiên rơi xuống tận cùng đáy vực tuyệt vọng, tôi biết để nói chuyện với tôi, Nhất Thiên phải cố gắng lắm. Đây có phải là sự trả thù tôi mong muốn bấy lâu nay ? Cô gái mình yêu thương nhất bị trúng đạn, người bạn mình quý trọng bấy lâu nay sống không sống mà chết cũng không phải là chết vì người cậu ta yêu thương nhất cũng đã bị sóng biển nuốt chửng. Nhưng Nhất Thiên không trách cứ tôi lấy một lời, chỉ cam chịu. Sự trả thù này không làm tôi hả dạ, chỉ thấy đau lòng thêm thôi.
-Tôi sai rồi. – Tôi quỳ xuống trước mặt Nhất Thiên. - Bạn cứ việc trả thù đi.
Nhất Thiên nói :
-Cô bị nạn để cứu bạn, đó là cô ấy tự nguyện, bạn không liên can gì cả.Tôi rất tự hào khi có một người vợ anh hùng như thế. Chẳng có lý do nào khiến tôi phải đánh bạn cả.
-Bạn…
-Tôi sẽ phục hồi sớm thôi, trận đấu đó hẹn năm năm nữa. – Thiên phẩy tay. – Theo đường cửa sổ ra ngoài.
Tôi đành ra ngoài, đóng cửa lại. Không yên tâm lắm, tôi nhìn qua khe cửa. Nhất Thiên đang đưa dải lụa vàng lại gần mũi mình, chắc là tóc của Tiểu Mai rất thơm, cậu ta cứ ngửi mãi không chán. Đúng là thừa. Tôi quay lưng lại, định đi về.
-Mai ơi… - Tiếng Nhất Thiên khẽ kêu nhưng rất não nề. – Giá như lúc đó tôi đến kịp thì Mai đâu đến nỗi…
Tiếp đó là tiếng nấc, nó nghẹn lại như không muốn cho ai nghe cả nhưng dễ dàng cứa vào tim tôi những nhát sâu nhất. Bây giờ, Nhất Thiên còn đau khổ hơn lúc tôi mất Tiểu Huệ gấp trăm lần. Bề ngoài làm vẻ cứng rắn còn khi ngồi một mình thì Nhất Thiên mới bộc lộ cảm xúc thật của mình. Tôi chợt nhận ra, ngày Tiểu Huệ mất, Nhất Thiên đã vô cùng đau khổ nhưng cố gắng kìm lại để tôi đánh cho hả giận đấy thôi.
Trời ơi !
-Trời ơi !
Rầm ! Ai ? Ai đẩy cửa mà rầm rầm thế ? Tôi mở cửa xem. Cửa sổ phòng Nhất Thiên mở toang ra, hai tấm rèm cứ bay phấp phới, che giấu cái gì đó. Tôi đến cửa sổ, vén rèm ra xem thử. Nhất Thiên nhảy từ cửa sổ ra ngoài. Sao mà lành nhanh thế nhỉ ? Nhảy từ lầu hai xuống đây mà chạy như không.
Tôi chạy theo thử xem sao. Đích đến của cậu ta là một bến tàu ? Chẳng lẽ… Nhất Thiên đáp trên cây cột ở một góc khuất của bến tàu, miệng cậu ta rì rầm khấn nguyện chuyện gì đó. Ê !
-Biển ơi, xin hãy đưa tôi đi !
Rồi cậu ta gieo mình xuống biển. Tôi kéo lại không kịp.
-Nhất Thiên ! – Tôi hét lên.
-----***-----
Sau một giờ điều tra ở các bến tàu, tôi quay trở về. Hoàn toàn không có một chút tin tức nào. Rốt cuộc, cậu ta…
-Lẽ nào nhóc ấy định đi tự tử ?
-Vợ chết rồi mà, chắc là đi tự tử.
Qua cửa sổ, tôi thấy mấy người đi phúng viếng bàn tán xôn xao, đa số ý kiến là Nhất Thiên đi tự tử. Mẹ của Nhất Thiên mới tỉnh dậy, nghe tin đó lại ngất đi một lần nữa. Cậu ta không thể buông xuôi cuộc đời như vậy được.
(Lời kể của Tuấn)
Khi tỉnh lại, phu nhân đã vào phòng lục lọi thứ gì đó. Khoảng mười phút sau bà đem ra : tấm hình của trưởng tộc. Vậy… ai cũng tin trưởng tộc đã chết? Phu nhân đặt tấm hình của con trai lên linh đường. Bà chắp tay khấn nguyện rồi khóc nức nở.
-Bác !
Đám con trai trường tôi, nhất là tên Hải vốn không ưa gì trưởng tộc nhưng khi nghe trưởng tộc đã trầm mình tự vẫn thì nước mắt tuôn ra như suối, có tên vật vã trước cả bàn thờ. Sao lại mất nhiều thế này. Trưởng tộc đã thương tình bỏ qua mọi chuyện, cho tôi về lại tộc, sao lại có thể hành động dại dột thế kia ?
Chúng tôi đang mặt niệm cho hai người thì…
-Có ai ở nhà không ? - Tiếng ấn chuông cửa.
Chú Hoàng, cha vợ của trưởng tộc mở cửa đón tiếp :
-Xin hỏi, ông là ai ?
-Chủ canô, quý tử nhà này vừa hất tôi xuống để cướp lấy chiếc canô rồi lái một cái vèo ra biển.
-Làm sao khẳng định là người nhà này ? – Chú Hoàng hỏi.
-Đồ trắng, khắp phố chỉ có nhà này có tang thôi phải không ?
Ông Hoàng bèn tặc lưỡi, bồi thường chiếc ca nô đã bị cướp của người kia. Ông kia giật phắt mớ tiền, lững thững đi ra khỏi biệt thự.
(Lời kể của Giang Phách)
Ủa, vậy là sao ? Rõ ràng tôi thấy Nhất Thiên nhảy xuống biển mà. Không, Nhất Thiên cũng biết bơi, có thể nhảy từ lầu hai xuống thì nhảy xuống nước sẽ không hề gì. Vậy… cậu ta cướp ca nô của người kia làm gì ?
-----***-----
Giờ tôi có thể đứng viếng như không có gì. Mọi người chỉ lo than khóc, chẳng còn tâm trí để màng tới tôi nữa. Còn tôi, tôi không còn tâm trạng để khóc nữa. Tôi cứ mải suy nghĩ, theo lời ông kia nói thì Nhất Thiên đã cướp ca nô của ông ta. Vậy thì…
257