watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Vẽ mèo , rồi lại vẽ nhăng vẽ cuội . Chả hiểu sao trong lúc đó đầu óc nó lại nảy nở ra nhiều ý tưởng mơ hồ đến thế . Đầu nghĩ là tay làm việc , mà không hiểu sao đôi tay nó lúc đó lại có thể max công suất đến thế . Từng đường nét được đưa nhanh như một cái máy … Thoăn thoắt thoăn thoắt , không ngừng nghỉ …Và toàn là những hình vẽ trừu tượng mà con Cheer chắc rằng :” Bây giờ thì trông thật đẹp ! Nhưng đến lúc tỉnh thì chắc chả hiểu là mình đã vẽ cái gì đâu ! “ . Tự dưng nó lại cười nhạt .

Mà thôi ! Cũng mệt quá rồi ! Nhìn vào thằng em đang yên giấc ngủ say , Cheer chỉ muốn nhào tới ôm trầm lấy nó rồi thiêm thiếp ngủ là vừa .

Nghĩ là làm , nó liền vội vàng lăn tới , lay thằng Quân dậy , liên tục chọc phá không cho thằng bé ngủ , bắt nó phải dậy nói chuyện với mình trong khi chỉ còn 30 phút nữa là nó đã phải dậy đi học .

- Chị vừa đi đâu về mà mùi kinh thế … ? – Mắt nhắm mắt mở , thằng bé lè nhè nói .
- Sinh nhật quán …

- Sinh nhật quái gì mà giờ này mới về ?

- ….

……………..

Sau khi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người duy nhất mà nó cảm thấy rằng có thể tâm sự ngay lúc này , thằng bé chau mày nói .

- Chỗ làm kiểu đấy thì nghỉ mẹ đi !

- Ừ ! Thì chị cũng định thế ! Nhưng phải chờ nốt tháng đã !

Nói xong , nó lại ngước mắt nhìn lên trần nhà , bao nhiêu suy nghĩ mơ hồ lại dội về tâm trí … Nghỉ việc ư ? Sau chuyện này thì quả thật là nó cũng muốn nghỉ luôn thật đấy !
Nhưng sắp tới là thi tốt nghiệp rồi , học phí đội giá , rồi còn bao nhiêu khoản phải lo , nó không muốn thêm một lần nữa trở thành gánh nặng về cả vật chất lẫn tinh thần cho mẹ … Thế cho nên… thật sự khó nghĩ quá !

Có khi vẫn phải cố cắn răng chịu đựng , dĩ hòa vi quý mà sống , mà làm việc tiếp cho nó qua những ngày u ám này thôi !
Nhắm chặt mắt lại , nó cố ngủ , lúc này đã là hơn 7 giờ sáng , cứ ngỡ từ lúc bị lừa cho đến bây giờ chắc thuốc cũng phải hết tác dụng rồi … nhưng không ngờ… mọi chuyện bây giờ mới chỉ là bắt đầu !

Mỗi khi nhắm mắt lại , tiếng quạt trần quay lẫn với tiếng nước mưa đang rơi lao xao rí rách như hòa trộn lại thành một bản nhạc dance khó tả . Trong chốc lát , những tiếng nhạc xập xình trong căn phòng náo loạn kia lại đột ngột quay trở về tâm trí , những ánh đèn xanh tím cứ liên tục thoắt ẩn thoắt hiện trong trí óc nó … liên tục giày vò ngay cả trong giấc ngủ .

Cố nghiến răng nắm chặt tay và nhắm nghiền mắt , cố gắng chống chọi với những hình ảnh vô cùng hoang tưởng , nhưng vẫn không lại . Ảo giác mỗi lúc một lớn dần khiến cho căn nhà xung quanh nó bỗng nhiên trở nên thật xập xệ , xoay mình nhìn lại khuôn mặt yên bình của thằng em trai đang nằm say giấc ngủ ở bên cạnh , nhưng rút cục , thứ mà nó nhận được cũng chỉ là một con quái vật ! Nhìn thằng bé mỗi lúc một xấu xí và đáng sợ , đến nỗi Cheer rùng mình không dám nhìn vào nữa , không muốn để cho hình ảnh thằng bé mỗi lúc một trở nên xấu hơn trong mắt mình .

Nó quyết định bật dậy !
Lại một lần nữa chui vào phòng vệ sinh , rửa mặt đánh răng cho thật sạch sẽ , trở về phòng mình chỉn chu lại quần áo , sắp xếp sách vở rồi quyết định xuống nhà đi học .

Vẫn muốn đi học ! Cố được bao nhiêu thì vẫn cứ cố ! Dù sao thì cũng sắp thi kết thúc học kì một rồi cơ mà …
Nó còn phải đi để ghi chép bài cho cả thằng Ben . Một người mang trách nhiệm của cả hai người thì phải cố gắng gấp đôi thôi !

…………………

Bước đi loạng choạng xuống tầng một , nhìn dãy cầu thang lúc này trông ngoằn nghèo hơn lúc trước , từng bậc như lún xuống , cảm tưởng sắp sụt lở đến nơi vậy . Bám chắc vào thành cầu thang , nó cố gắng vịn thật chặt rồi hướng ánh mắt mình về một điểm chính , vững bước đi xuống nhà .

Vừa nhìn thấy nó , mẹ liền quay ngoắt ra hỏi .

- Vẫn còn định đi học à ? Mệt thế sao không nghỉ đi !

- Thôi ạ ! Con có mệt gì đâu ! – Nó gượng cười .

- Vậy ăn chút gì rồi hẵng đi ! – Vừa nói , mẹ vừa dọn mâm cơm ra cho nó . Nhưng lúc nhìn vào thức ăn , tự dưng nó lại thấy buồn nôn … Cố nuốt một miếng cơm , tự dưng nó thấy cả người nôn nao hết thảy … Không thể nhịn hơn được nữa , con bé chạy nhào vào phòng tắm .

Chứng kiến cảnh tượng đó , mặt mẹ nó liền tái ngắt lại .

……

“Ọeeeeeeeeeeeeeeeeeee!!!!”

Vừa bước vào phòng vệ sinh , nó vội vàng nhào ngay xuống bồn cầu , nôn thốc nôn tháo , cảm giác như toàn bộ ruột gan đều được lôi ra hết cả … Đến lúc tất cả đã được trào ra hết , nó lại cảm thấy bên trong bụng rất rỗng , rất thoải mái , không còn trương phình lên như lúc trước … Tự dưng lại cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút , bởi vì mệt , bởi vì không còn sức lực đâu mà suy nghĩ nữa….

Lóc cóc trở về phòng , nó quyết định ném phịch mình lên chiếc giường … rồi lăn kềnh ra ngủ…

Và lúc này … thì thật sự là ngủ !

Một giấc ngủ tuy rằng khá khó khăn … nhưng vẫn chấp nhận được !
4 giờ chiều , nó trở mình tỉnh dậy , nheo mắt nhìn vào đồng hồ và cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi kim ngắn kim dài đã không còn phân thân thành nhiều mảnh nữa , có vẻ như tác dụng của thuốc cũng đã đến hồi tan biến rồi . Cheer ngồi bật dậy , nhấc mình ra khỏi chiêc giường , nhưng vừa đặt chân nhìn xuống mặt đất , nó lại cảm thấy choáng váng , những đường hoa văn trên nền đá thạch anh vẫn tiếp tục chuyển động … Tuy nhiên , sau vài cái chớp mắt , chúng lại ngoan ngoãn trở về vị trí cũ . May quá ! Thế này là có thể tự lái xe đi làm được rồi !

Xuống nhà tắm rửa rồi nhét vội vào bụng mình một ít thức ăn , chải chuốt lại đầu tóc , nó quyết định hôm nay đi làm sớm .

Vừa bước đến bậc cửa , bước chân của nó bỗng dưng dừng khựng lại một cái , nghĩ lại chuyện vừa xảy ra đêm qua , nó không sao ngăn nổi huyết áp của mình lại tăng cao … Nhưng cố dìm chúng xuống , con bé lấy hơi thở đều đặn hơn , mọi chuyện sẽ chỉ để trong lòng , từ nay sống đề phòng là được rồi ! Nghĩ thế , nó lại rảo bước đi vào quầy thu ngân , nở nụ cười thân thiện chào anh quản lý như mọi ngày .

- Ơ ! Mai hôm nay đi sớm nhỉ ! Hôm qua chơi cả viên như thế mà vẫn còn sức đi làm cơ à !

- Chắc quen rồi ! – Ông giám sát bồi vào thêm .

- Dạ không ạ ! Cái thứ đó… em đã xài bao giờ đâu ! – Con bé khẽ cười nhạt .

- Chưa xài bao giờ á ? Lại điêu ! – Vừa nói , lão Tuấn vừa bĩu mỗi , rồi lại cười khà khà – Thế thì em đúng là trâu bò quá ! Lần sau chắc phải cho hai viên mới bệt được ! Ha ha !

Chẳng biết nói gì hơn nữa ! Loại người này đúng là quá trơ tráo rồi ! Sao những lời như thế mà hắn ta cũng có thể nói ra được nhỉ ? Tức đến nghẹn cả họng nhưng vẫn phải giả vờ làm ngơ , nó chỉ mỉm cười lịch sự rồi lại mau chóng trở về vị trí của mình , nghiêm túc làm việc .

Ừ thì… Vậy là quá đủ rồi nhé ! Không có đùa cợt chơi bời gì nữa ! Từ giờ trở đi , đi làm thì chỉ có đi làm , chẳng có chuyện vui vẻ đùa bỡn gì với đám con trai đốn mạt đó nữa đâu !

………..

Mặt lạnh như tiền , nó bước ra khỏi quầy thu ngân , rồi tiếp tục làm công việc dọn dẹp của mình , cho đến khi nghe thấy đàm báo đón khách vào phòng VIP , Cheer vội vàng chạy về vị trí .

Đám khách VIP lên lần này toàn mấy lão khọm già , bụng phệ , vài tên cường tráng đô con còn lại cũng toàn xăm trổ đầy người … nhìn phát khiếp !

Vừa nhìn thấy khách lên , nó lại vội vàng ra đón , rồi nhanh tay bấm cầu thang máy cho họ , nhưng đến lúc đưa khách lên phòng , mấy lão già mới bắt đầu giở quẻ.

………………

Yên vị trong cầu thang máy , một thằng già bắt đầu giở giọng ve vãn đong đưa .

- Em này ! Tí nữa lên hát với bọn anh một tí cho vui nhé ! – Vừa nói , lão vừa từ từ giơ tay lên định đụng vào người nó . Nhưng với phản xạ kịp thời , nó vội vàng né người sang một bên .

- Dạ không ạ ! Bọn em không có nhiệm vụ ở trên đó ! – Vẫn giữ giọng lịch sự , nó cố gắng giữ bình tĩnh để không phải giở giọng khiếm nhã với những loại người này.

- Sao lại không ! Lên đi ! Anh sẽ cho em tiền ! – Vừa nói , lão vừa rút ở trong túi quần ra một cộp dày khoảng 20cm toàn những tờ 500.000 vnđ rồi dúi mạnh vào tay nó khiến con bé đứng sững cả người , vẻ mặt tái sầm lại , nó trầm giọng nói .

- Anh cầm lại cho !

- Sao thế ! Hay là em chê ít à ? – Nói rồi , lão lại tiếp tục tháo chiếc vòng vàng hình mắt xích nặng trịch trên cổ của mình ra , dúi vào tay con bé …

Hết sức chịu đựng rồi , nó lập tức nhét hết tất cả trở lại phía lão , rồi cười nhạt .

- Anh này ! Anh chưa được học phép tôn trọng người khác bao giờ à ?

Giọng điệu mỉa mai nhưng vô cùng nhẹ nhàng được thốt ra từ cái khuôn miệng xinh xắn của con bé khiến nụ cười khả ố trên khuôn mặt của lão già da đen liền đông cứng lại . Nhưng lão vẫn cố nhếch mép nói .

- Có sao đâu ! Chỉ đơn giản là một lời đề nghị thôi mà !

- Không phải với ai lời đề nghị như thế này cũng là hợp lý anh ạ ! Mong anh giữ lịch sự cho !

Nó vừa nói dứt lời , cũng là lúc thang máy được mở ra , con bé cúi đầu mời mấy ông quan khách ra khỏi thang máy . Trước thái độ vô cùng cứng rắn của nó , chẳng ai dám trêu chọc gì nữa , họ quyết định rủ nhau lặng lẽ ra ngoài .

………

Mấy lão đàn ông vừa ra ngoài , con bé liền thở phào nhẹ nhõm , rồi lạnh lùng bấm thang máy trở về tầng một , nhưng vừa tới nơi , cánh cửa lại đột ngột được mở ra nhanh hơn nó nghĩ … Vị khách xuất hiện trước mặt khiến cho con bé bất ngờ cứng đơ trong thang máy , đôi mắt to tròn giãn căng ra hết cơ nhìn vào vị tiền bối mà nó đã không gặp bấy lâu nay …

Khóe miệng hồi hộp lắp bắp …

- Sư… sự phụ ?
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
Chap 32 : Duyên số !

Bình thản bước vào trong thang máy , bà điềm nhiên quay sang hỏi nó :

- Ta phải lên tầng mấy ?

- T… tầng… tầng 5 ạ … - Cố gắng trấn tĩnh lại mình , nó vẫn đang tròn mắt ra nhìn bà cụ rách rưới lôi thôi đã lâu không gặp nay lại có sự lột xác ngoạn mục . Vẫn là khuôn mặt ấy , dáng người ấy , nhưng giờ đây nhìn lịch lãm sang trọng hơn rất nhiều. Chỉ có điều , trông bà như một “big mama” xã hội đen vậy !

- Sao… sao sư phụ… trông lạ thế ? Con suýt không nhận ra ! – Nó vẫn lắp bắp trong sự ngạc nhiên .

- Vẫn còn nghĩ ta là ăn mày thật ư ? – Khẽ nhếch môi cười , rồi khuôn mặt bà lại trở về vẻ khoan thai … Vừa đúng lúc cửa thang máy tầng 5 mở ra . Trước khi quay lưng đi , bà còn ngoái đầu lại nói .

- Cuối giờ hãy ở lại đợi ta ở cửa sau ! Nếu còn muốn gặp ta …

……..

Cánh cửa thang máy dần dần khép lại , đem theo bao nỗi niềm khó hiểu của con bé cũng bị đóng sập theo .

……………………

Trở về quầy lễ tân , đầu óc nó vẫn đang chìm trong mông lung khó hiểu , rút cục thì bà cụ là người như thế nào ? Lúc thì lôi thôi lếch thếch như một bà già ăn mày đơn thuần , khi thì lại lịch lãm sang trọng nhưng lạnh lùng như một quý bà xã hội đen … điểm chung duy nhất chỉ là sự bí ẩn vô cùng khó giải . Sống ở thời đại này mà ngay đến số điện thoại cũng không có để liên lạc , toàn xuất hiện bất thình lình …

Đang hoang mang suy nghĩ , bỗng , có tiếng dép guốc lộp cộp từ phía cửa sau dội lên , tiếng cười nói nắc nẻ lả lơi vang lên phá tan dòng suy nghĩ của nó . Con bé giật mình , vừa quay ngoắt lại thì đã thấy đám “ nhân viên “ đang hướng ánh mắt dò hỏi về phía nó , chờ đợi con bé dắt lên phòng .

- Phòng VIP , tầng 5 các bạn nhé ! – Nó thờ ơ quay ra chỉ phòng .

Chờ cho đám nhân viên đi hết , Cheer lại hướng ánh mắt lên camera ở trong phòng khách , cùng chị Ly thu ngân đoán những người sẽ phải “ next out “ … Như một trò cá cược giải trí .

- Đứa tóc ngắn dập xù , con bé váy đen … - Cheer chỉ điểm … rồi chắc mẩm là mình sẽ thắng .

Y như rằng , 10 phút sau , con bé tóc dập xù xuất hiện … mặc một chiếc jumpsuit trễ vai ngồi xuống bên cạnh nó , mặt mũi bơ phờ . Khẽ ngước sang nhìn , nó lại nhận ra khuôn mặt quen thuộc . Nếu nhớ không nhầm thì đây đã là lần thứ tám kể từ khi đi làm nó chạm mặt con bé này . Nhưng hôm nay trông nó có vẻ mệt mỏi hơn mọi ngày . Vẻ mơn mởn của cô bé sinh năm 93 đã sớm héo úa theo dòng thời gian , bào mòn qua những tháng ngày hành xác . Thay vào đó là sự già nua , từng trải trong đôi mắt đục ngầu , và cái cách nó lim dim cầm điếu thuốc , đưa lên miệng hút phì phèo trông thật điệu nghệ . Thỉnh thoảng lại phả nhẹ ra những làn khói mơ hồ huyền ảo , quyện đặc lại trong cái không khí u ám của thứ ánh sáng mập mờ này khiến Cheer phát tởm ! À ! Tất nhiên không phải Cheer kinh tởm con bé này , nó chỉ căm ghét mùi thuốc lá , bởi bản thân cũng là một đứa đã từng dính phải thứ thuốc đáng sợ này trong suốt một tháng trời và may mắn cai được nên bây giờ ai phì phèo trước mặt là nó chỉ muốn giật phắt ra , và vứt đi thật xa .

Nhưng rút cục , bên cạnh nó bây giờ lại là một “ ******* “ , một “ em cưng “ của lão Hùng , nên nó lại đành ngậm bồ hòn làm ngọt . Nheo mắt cười hỏi :” Trông bạn có vẻ mệt … Hôm nay đi được bao nhiêu khách rồi ? “ – Một câu hỏi nghe chừng có vẻ quan tâm nhưng lại không kém phần mỉa mai chua chát , nhưng tất nhiên , đối với “ bọn họ “ thì đó lại là cách hỏi han thường lệ bình thường . Vậy nên , vẫn rất thản nhiên , tóc xù ngước mặt lên , thở dài trả lời : “ Hai tăng rồi , cũng mới kiếm được hơn củ thôi , mệt dã man “ . Nói rồi , con bé lại cúi gục mặt xuống , trầm ngâm chờ “ cò “ nhà nó đưa về .

Haiz… Đúng là số phận con người ! Có kẻ làm hộc mặt ra mà cả tháng cũng chỉ được hai triệu bạc , có kẻ lại chỉ cần ngồi vài tiếng trong một buổi tối cũng đã kiếm đủ cả tháng lương của người kia . Nhưng tất nhiên , ánh mắt người đời nhìn vào cả hai sẽ có sự phân biệt. Và nếu để cho nó lựa chọn lại , chắc chắn nó vẫn sẽ chọn lựa ánh mắt tôn trọng hơn … chứ đời nào lại để người đời nhìn vào khinh bỉ chỉ vì vài đồng bạc ?

Nghĩ đến đây , bỗng dưng nó lại nhớ đến câu nói của chị lễ tân hồi trước còn làm cùng nó . Đã không dưới một lần , nó nghe chị chau mày hỏi mỗi khi nhìn thấy đám ca-ve phải dàn hàng như đồ khuyến mãi đã hết hạn sử dụng trong siêu thị , rồi đứng mặc nhiên cho mấy thằng râu dài bụng phệ sờ mó chọn lựa như những món đồ rẻ tiền. Mỗi lần như thế , hai chị em lại chơi trò cá cược đoán người sẽ bị next out thông qua camera được zoom thẳng vào tận cửa phòng kín .

“ Mai này ! Sao bọn nó vẫn còn đủ chân đủ tay mà lại phải đi làm cái nghề này nhỉ ! Mất công tô son chát phấn cả buổi tối rồi dưỡn dẹo đến đây cho các ông ngắm nghía , không được chọn thì lại mất công đi về . Coi cứ mạt hạng sao ý ! “

“ Vì chúng nó chẳng còn nghề nào khác để mà làm nữa chị ạ “ – Cheer cười đáp .

“ Sao lại không có nghề nào ? Làm thêm như chị em mình thì không phải là nghề à ? Cũng kiếm đủ tiền tiêu vặt mà ? Với lại , bao người què chân cụt tay người ta còn chịu khó lao động được , sao bọn này phải chọn cái nghề để người đời khinh bỉ như thế nhỉ ?”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 109