watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Hoa Vô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Cái tên này…ôi nóng quá…
Nhìn Thừa Ân bực mình, Ngữ Yên phì cười, cô đứng dậy :
- Không có chuyện gì đâu, em về phòng chị ngủ đi.
Thừa Ân nhìn nhìn hai người nghi ngờ không biết giữa họ là mối quan hệ gì.
Cậu dặn trước :
- Có chuyện gì phải hét to lên đấy nhé.
Ngữ Yên bật cười :
- Có chuyện gì đựơc chứ.
- Biết đâu được, không nói trước được với người say.
- Rồi rồi. Ngủ ngon nhé. – Ngữ Yên đẩy người cùng cậu ra ngoài.
Cô về phòng mình lấy bộ quần áo ra tắm rửa rồi thay cho đỡ bẩn rồi lấy nước về phòng cho San Phong.
Cô đỡ tấm thân nghìn vàng của San Phong dậy :
- Nước đây, uống đi.
San Phong cầm lấy ly nước, đầu cậu nặng trĩu mắt không thể mở ra được vì đau đầu, mắt nhắt mắt mở uống hết ly nước rồi nằm vật lại ngủ như chết.
Ngữ Yên đặt cốc nước xuống bàn, ngồi nhìn cậu.
Nói là về phòng chứ nằm được một lúc cậu lại đứng dậy ngủ không yên Thừa Ân đi ra đứng quanh quẩn trước phòng đó, cậu lén lén kéo nhẹ cửa ra nhìn vào trong xem họ như nào…
Thấy không có động tĩnh gì, cậu thò hẳn đầu vào bên trong xem chị mình ở đâu mà mãi chưa thấy…
Thừa Ân nhíu mày lẩm bẩm “Đi đâu rồi “..
- Em làm gì vậy.
Thừa Ân giật thót mình quay lại sau, cậu ôm ngực nhìn chị mình rồi vờ cười chỉ chỏ đi lung tung :
- Quen phòng…tưởng phòng mình nên định vào thôi. Không có gì…hìhì… - Cậu vừa nói vừa bơ bơ trở lại phòng Ngữ Yên.
Ngữ Yên lắc đầu cười rồi vào trong…

Chương : 33
Sáng sớm Tuyết Y đã được ông Đình gọi đến.
Không biết là chuyện gì mà gọi gấp vậy cơ chứ. Tuyết Y nhanh chóng thay đồ rồi ra ngoài.

Cộc…cộc…
- Vào đi.
Tuyết Y cúi đầu chào ông rồi lại salong ngồi xuống.
Ông Đình dời ghế làm việc cầm theo cả tờ báo hôm qua, ra ngồi đối diện Tuyết Y, ông lên tiếng trước:
- Chuyện này là sao?

Đầu San Phong ong ong nhức như búa bổ, cậu đưa tay lên day day trán, mặt mày nhăn nhó từ từ mở mắt ra...nhìn quanh phòng mắt hoa hoa mãi mới thấy được rõ ràng lên, cậu ngóc đầu lên nhìn xung quanh rồi lại thả đầu xuống do mỏi cổ ... lúc sau mới có thể dậy lại.
Nhìn căn phòng xa lạ với chiếc đầu rỗng tuếch không biết nơi này là đâu. Cậu dừng mắt xuống dưới sàn….hai hàng mày khẽ nhíu lại…miệng lẩm bẩm “ Sao cô ta lại ở đây?”
Nhìn Ngữ Yên một lúc lâu, San Phong mới nhớ lại chuyên tối qua…
“- Vợ Ngữ Yên đưa anh về nhà …chúng ta sẽ vui vẻ với nhau…haha…- San Phong ôm chầm lấy Ngữ Yên.
;;;
- Cậu là ai sao ở nhà gái già của tôi…- San Phong chỉ chỏ vào mặt Thừa Ân, hất mặt vừa nấc vừa hỏi…- Nhìn gì, chưa thấy trai đẹp bao giờ à…ực…ụa………….”

Cậu nuốt khan cổ họng khô cứng…”mất mặt quá…”. San Phong đứng dậy, rón rén rón rén định chuồn đi, được vài bước :
- Anh tỉnh rồi à.
Ngữ Yên ngồi dậy dụi dụi mắt nhìn lên San Phong, cậu cười cười :
- Ừ…ừm – Cậu vờ ngạc nhiên – Mà sao tôi lại ở đây vậy?
Ngữ Yên cau mày nhìn cậu ;
- Anh không nhớ gì hết à?
San Phong gật gật vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
Ngữ Yên hỏi :
- Vậy anh không nhớ là đã tặng nhẫn cầu hôn cho tôi à?
San Phong gật đầu rồi chợt nhớ lời cô vừa nói, cậu San há hốc mồm rồi bật cười chỉ tay vào mặt cô :
- Haha……làm gì có chuyện đấy….cô định lừa t…ôi…
Biết mình bị hố, cậu im bặt mặt cười cười ra ra vẻ ngượng ngùng cúi đầu xuống…
Ngữ Yên nhướng mày nhìn cậu rồi đứng dậy :
- Ra ngoài đi tôi nói chuyện với anh sau.
San Phong bước theo sau cô ra ngoài.
Thừa Ân cũng vừa ra khỏi phòng…
Bốn mắt nhìn nhau chăm chăm…Thừa Ân cau mày khi thấy San Phong trong bộ dạng tỉnh táo, cậu nhận ra ngừơi này rất là đẹp trai không kém gì mình thì độ ghét San Phong lại càng cao hơn..
Cậu nhướng mày nhìn San Phong khinh khỉnh vẻ không thiện cảm mấy…San Phong cũng chăm chăm nhìn lại Thừa Ân không tránh né…Mới lần trứơc nhìn thoáng qua nên chưa xác định được gì giờ nhìn gần thế này tên ranh con này cũng được đấy chứ. Hèn nào…gái già này mê mẩn đến vậy…
Thừa Ân lên tiếng :
- Cô Ngữ Yên ra đây nói chuyện tý đi.
Thấy mặt Thừa Ân hằm hằm, San Phong lại nghĩ Thừa Ân đang lên cơn ghen thì phải. Cậu nhìn xang xem thái độ của Ngữ Yên thế nào, thấy cô vẫn bình thường, cậu ghé tai cô nói nhỏ :
- Bảo trọng nhé.
- Anh lo thân mình đi – Ngữ Yên quay lại đáp trả rồi kéo tay Thừa Ân ra ngoài nói chuyện.
San Phon trề môi nhìn theo, cậu ngồi xuống ghế chờ họ nói xong…
Lúc sau Ngữ Yên quay lại, thấy cô San Phong cười châm chọc :
- Sao rồi, người tình bé nhỏ bỏ đi rồi à?
- Ừ - Ngữ Yên gật đầu vẻ mặt vẫn thản nhiên.
Vừa định uói gì thì tiếng chuông điện thoại reo, Ngữ Yên nhìn lên màn hình thấy bà Như Hạ gọi mình, cô liếc qua nhìn San Phong rồi ra ngoài.
San Phong nhìn theo cô, vẻ mặt thật mờ ám làm cậu tò mò.
Lúc sau Ngữ Yên quay lại nói :
- Anh chuẩn bị đi.
- Đi đâu cơ? – San Phong tự giang tay nhìn lại bộ dạng mình bây giờ, cậu nhăn nhó mặt mày khi ngửi mùi nôn mửa vương trên áo mình, với hình ảnh lôi thôi lếch thếch này làm sao cậu dám vác mặt ra đường chứ.
San Phong nhìn nhìn Ngữ Yên :
- Cô có thể mua giúp tôi bộ âu phục mới được không?
Ngữ Yên nhìn cậu, vẻ mặt tội nghiệp không kém :
- Tôi hết tiền rồi.
San Phong nhăn mặt nhìn cô :
- Tiền lương mẹ tôi trả cô không đủ tiêu 1 tháng à?
Ngữ Yên nhún vai :
- Cũng đủ nhưng với hai người thì…- Ngữ Yên bỏ lửng câu nói.
San Phong chợt hiểu ra, cậu cười cười gật gù :
- À…- cậu nhún vai cười : - Tôi quên mất người đó của cô.
San Phong lấy chiếc ví trong túi mình ra đưa cho Ngữ Yên nói :
- Cô cầm lấy đi mua cho tôi.
Ngữ Yên cau mày :
- Tôi là người hầu anh đấy à?
- Nhờ mà – San Phong cười trừ đáp.
- Anh tự mua đi.
Nói xong cô quay lưng đi luôn vào phòng Thừa Ân.
San Phong mím môi nhìn theo Ngữ Yên…cô thật quá đáng chỉ nhờ một việc bé như vậy mà cũng không được…nhìn lại mình San Phong thở dài, cậu mà ra đường với hình dạng này thì mất mặt chết mất…
Cậu ngồi phịch xuống salong, nằm vắt chân lên … “Xem ai lỳ hơn thì biết “. Nếu cô không chịu đi mua thì cậu sẽ nằm lỳ ở đây để tên người tình bé bỏng của cô mặc sức mà hờn dỗi …
- Mặc tạm đi.
San Phong nhìn bộ quần áo dơ lên trước mắt, cậu ngồi dậy :
- Của…cô à – Lời nói lấp lửng cộng thái độ nham nhở của cậu làm Ngữ Yên muốn cười mà không nổi, sao lại có chuyện nhầm lẫn trầm trọng đến vậy, nhưng giải thích làm gì cơ chứ có làm chuyện tiến triển hơn tí nào đâu.
Cô chỉ gật đầu nói :
- Anh thay nhanh tôi bên ngoài chờ.
- Ờ.
San Phong cầm lấy đồ từ tay cô rồi vào trong tắm rửa thay trang phục.
Cậu soi mình trong gương…Cũng không tệ…Đồ của người tình cô ta chọn cũng được đấy chứ. San Phong thầm hài lòng với gu thẩm mĩ của tên “Ngưu lang” của Ngữ Yên.
Cậu bước ra ngoài với tâm trạng thoải mái hẳn lên, không còn với bộ dạng kinh khủng hoang tàng xơ xác kia nữa.
- Đi thôi.
……
- Con nói sao?
Ông Đình không kìm nổi cảm xúc, ông đứng bật dậy, ánh mắt lộ rõ vẻ ức chế…
Miệng Tuyết Y khẽ nhếch lên cười vẻ chế giễu, cậu cũng đứng dậy :
- Cô ta cũng như những người phụ nữ khác thôi. – Cậu cúi đầu – Ba giữ gìn sức khoẻ, con xin phép.
Ông Đình nhìn theo đứa con trai sắt đá mình bất lực. Tử Di không thân không thuộc với ông nhưng từ khi nhìn thấy cô trên báo với con mình ông đã linh cảm một điều gì đó mơ hồ không rõ ràng…Ông rất có thiện cảm với cô gái hiền lươg này, dù rất muốn cô với Đan Băng nhưng đứa con ấy của ông lại không muốn và cả Tử Di cũng từ chối….Còn với Tuyết Y…ông cũng không hiểu đứa con ngang tàng này của mình đang nghĩ gì trong đầu nữa…Phải chăng suy nghĩ của nó quá sâu xa nên không thể đoán nổi…Rốt cuộc nó đối với Tử Di là gì…Ông nhìn lại tờ báo trên bàn…rõ ràng nét cười trong đó của Tuyết Y rất thoải mái…mà sao lời nói của nó….
Ông ngồi xuống thở dài, nếp nhăn trên trán hiện rõ lên theo từng suy nghĩ trong ông…cuối cùng chuyện giữa bọn trẻ là sao…Thật đau đầu…
…..
- Con nói xem, chuyện này là sao.
Bà Như Hạ ném tờ báo xuống bàn. Đã quên đi rồi mà mẹ mình lại để nó xuất hiện trước mặt mình, San Phong nhăn mặt :
- Mẹ cũng biết mấy tên săn tin này rồi mà…có một toàn nói thành mười thôi mà.
Bà chỉ tay xuống chữ in to trên mặt báo nói :
- Con đọc xem chữ này là gì…- Bà cáu giận nói – “ Người tình Hàn thiếu “ là sao?

- Không phải mà…Thật ra…haiz..- San Phong không biết nên dài thích thế nào đây, cậu phẩy tay :- Chuyện này con sẽ nói cho mẹ sau, con xin phép.
Cậu đứng dậy chào bà, Bà Như Hạ bực mình nói theo :
- Mẹ sẽ không chấp nhận một đứa con dâu như vậy đâu.
San Phong ngừng chân không quay lại mà nói :
- Con cũng sẽ không để mẹ sắp đặt chuyện hôn nhân của con đâu.
- Con…
San Phong bỏ đi trước khi mẹ mình nói thêm khiến bà tức nóng cả người.
Ngữ Yên vô tình đi đến ngay câu cuối cùng San Phong nói, môi cô khẽ nhếch lên nụ cười cho chính mình.
San Phong gặp cô ngay ngoài cửa, cậu chẳng nói chẳng rằng mà di ngang qua luôn…Cô nén tiếng thở dài bước vào trong gặp bà Như Hạ.

Tử Di nhìn đi nhìn lại tờ báo có hình Tuyết Y đang cười, bỗng nhiên môi cô cũng nở nụ cười ngắm nhìn cậu. Bây giờ cô mới được nhìn thấy nụ cười thật sự của Tuyết Y. Nó thật đẹp...
Tử Di ngồi nghĩ mãi mà không hiểu được sao Tuyết Y lại hay đối xử lúc tốt lúc ác với mình đến vậy, cả những lúc cậu rất và 10 phút sau cũng có thể giở mặt được ngay…
Tử Di lấy chiếc kéo trên bàn, cô cắt lấy tấm ảnh Tuýêt Y trong tờ báo rồi đưa lên nhìn, mịêng khẽ cười “ Có lẽ đây là hình ảnh duy nhất anh dành cho tôi…”.
Cô cẩn thận ép thẳng nó ra rồi kẹp vào ví của mình…
Tử Di thấy có gì đó như đang đằng sau theo dõi mình, cô quay lại cũng vừa lúc thấy Tuyết Y quay đầu bước đi…Tử Di nghiêng đầu nhìn theo cậu…lại thái độ gì nữa đây, Tâm trạng cậu lại không được tốt nữa sao.
Vừa về phòng mặt cậu lanh tanh khi nhìn Tử Di và nghĩ chuyện sáng nay… Ông Đình rất có thiện cảm hay có gì đó rất quan tâm đến Tử Di thì phải, chỉ là một cô gái xa lạ mà ông phải nổi nóng với cậu sao. Chỉ có một lý do là cô quá giống người vợ ông đã từ ***** mình mà theo người đó.
Nghĩ đến đó thôi, hai hàm răng cậu đã nghiến chặt lại, bàn tay nắm chặt lại thành quả đấm đến nỗi tay trắng bệch đi…đôi mắt uẩn khuất sự hận thù…những hình ảnh mẹ cậu và cậu đã từng đau khổ lại hiện về với Tuyết Y, cậu soi mình trong gương, hai mắt đỏ ngầu long lanh long lanh như giọt nước trực trào…”Tôi thề sẽ cho ông nếm cảm giác đau khổ như mẹ con tôi đã chịu…”
Tuyết Y mím chặt môi rồi khẽ bật thốt “ Xin lỗi…tôi không thể đi quá xa với em…”
……
Cộc cộc…
- Vào đi.
Song Linh bước vào, cô khẽ cười cúi đầu nhẹ chào cậu :
- Huỳnh tổng không bận gì chứ?
San Phong hơi ngạc nhiên khi Song Linh xuất hiện mà không phải Gia Linh, cậu gật đầu :
- Ừm, em đến chắc có chuyện gì quan trọng lắm à?
Song Linh gật đầu, cô đưa tập hồ xơ của mình đặt lên bàn rồi kéo ghế ngồi đối diện San Phong :
- Em muốn xin việc.
Không nhịn nổi chuyện hài, San Phong bật cười nhìn Song Linh :
- Em xin việc?
Song Linh gật đầu :
- Lạ lắm sao?
San Phong hơi trề môi gật đầu, cậu nhìn cô :
- Em muốn chuyển làm người mẫu bên côngty anh à?
Song Linh lắc đầu :
- Em muốn làm nhân viên thiết kế.
San Phong ngạc nhiên đến nỗi hỏi ngược lại cô :
- Thiết kế? – Cậu cừa cười vừa nói – Em đang đùa à?
Song Linh cố làm bộ mặt tử tê nhất có thể, mà trông cô lúc này giống người đang nói đùa lắm sao.
San Phong nín cười, cậu nghiêm túc lại :
- Xin lỗi vì phải từ chối em.
- Tại sao?- Song Linh cau mày hỏi lại.
San Phong nhún vai thản nhiên đáp không tránh né :
- Côngty anh chỉ tuyển nhân viên dựa vào thực lực chứ không phải nhờ quên biết.- Cậu chậm dãi tiếp :- Em…
- Anh cho em thử việc trong 2 tuần đựơc chứ?
Chưa để San Phong nói hết, Song Linh đã chen vào, ánh mắt cô đầy sự khẩn thiết mong muốn câu trả lời đồng ý từ San Phong.
San Phong cũng cảm nhịân được sự chân thành từ đáy mắt Song Linh, chỉ tại cậu không hiểu sao đột nhiên một người có tính tiểu thư nặng như Song Linh lại trở nên thế này, cậu nhíu mày nhìn nhìn cô…
Song Linh nhìn lại cậu đợi chờ câu hồi âm…

Đã gần tháng trôi qua, Tuyết Y ngồi trong phòng làm việc, cậu cắn cắcn môi tay quay qua quay lại chiếc galaxy s2 của mình hai hàng mày khẽ chau lại…cậu phân vân nghĩ không biết liệu đã đến lúc thực hiện mọi chuyện chưa.
Thời gian qua cậu đã đối xử từ tế với Tử Di, Tuyết Y chắc chắn cô sẽ phần nào có cậu trong trái tim vì chẳng có lý do gid Tử Di lại không có cảm giác với một người đàn ông hoàn hảo như cậu…
Tuyết Y đưa máy lên gọi…
- Có chuyện gì à?
- Chiều nay con và Tử Di sẽ đến ăn cơm với ba.
- Thật sao – Ông Đình thảng thốt bật lên câu hỏi vu vơ với giọng mừng rỡ.
Làn môi mỏng của Tuyết Y khẽ nhếch lên cười nhạt…Ông Đình bên đầu dây tiếp với giọng vui vẻ ;
- Con đã chọn con bé rồi à?...Tốt, tốt lắm, vậy hai đứa đến sớm nhé.
- Vâng – Tuyết Y khẽ cười trong máy.
Vừa tắt địên thoại, mặt cậu đã trở về trạng thái lạnh tanh ban đầu, khoé môi cong cong lên gian manh “ Cứ vui vẻ đi…”.

- Ba nói gì? – Đan Băng cũng ngạc nhiên không kém khi ông Đình nói Tuyết Y vừa gọi để báo chiều cậu dẫn Tử Di đến.
Ông Đình vui mừng ra mặt :
- Con nghe rồi đấy, nhớ dặn quản gia Thái chuẩn bị mọi thứ cho tốt nhé.
Ông đứng dậy, nét cười vẫn phảng phất trên nếp nhăn phía đuôi mắt :
- Cuối cùng ta cũng sắp có con dâu rồi.
Nhìn vẻ mặt và nụ cười mãn nguyện của ba mình, Đan Băng không dám nói ra suy nghĩ của mình, cậu cảm giác một điều gì đó không ổn chút nào…

Không cần gọi, người đẹp đã tự gọi đến cho mình, môi cậu bật cười gian tà, tay ởm máy lên :
- Anh đây?
- Chiều anh rảnh chứ.
Tuyết Y đáp lại giọng tiếc rẻ:
- Chiều anh có hẹn dùng bữa với ba rồi. Có chuyện gì không?
- Vậy ạ, cũng không có gì, em muốn mời Hàn thiếu đến dùng bữa với gia đình vậy thôi mà?
- Ừm – Tuyết Y bỗng nói – Vậy em cũng đến dùng bữa với gia đình anh nhé.
Bên đầu dây kia, Nhã Kỳ vừa nghe câu nói đó xong cô lập tức hỏi lại :
- Đến nhà anh dùng cơm ?
- Ừm, không được à?
- Không không, đương nhiên. Vậy mấy giờ?
- Tầm 7h nhé.
- Dạ…
Tuyết Y tắt máy, ngả người ra phía sau đuôi mắt cậu cong lên phía trên như đang cười gì đó...Giừơng như mọi chuyện đều nằm trong tầm tay cậu thì phải…

Chương : 34
Tử Di cúi đầu chào ông Đình rồi khẽ cười với Đan Băng. Ông Đình gật đầu nhìn cô trìu mến :
- Hai đứa ngồi đi.
Tuyết Y kéo ghế cho Tử Di ngồi xuống.
Mọi người cùng dùng bữa với nhau, ông Đình lên tiếng trước hỏi :
- Hai đứa quen nhau cũng được gần năm rồi à
Nói quen nhau thì hơi quá, Tử Di cúi đầu không nói gì, Tuyết Y chỉ cười gật đầu…
Đan Băng nhìn theo thái độ Tuyết Y, cậu thấy nó có gì là lạ, không bình thường tý nào cả….

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 5