watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Hoa Vô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Bà Thái đi đến nói :
- Chủ tịch, có cô Nhã Kỳ đến.
Ông Đình nhíu mày :
- Cô ấy đến có việc gì ?
Tuyết Y lên tiếng :
- Là con mời đến.
Ông Đình ngạc nhiên nhìn cậu :
- Con mời.
Tuyết Y không nói gì thêm, cậu quay xang bà Thái nói :
- Bác mời cô ấy vào đi.
- Vâng.
Bà Thái lui ra ngoài.
Ông Đình khó hiểu nói :
- Con mời cô ta đến đây làm gì, đây là bữa ăn gia đình mà.
Tuyết Y hơi cười, mặt khinh khỉnh :
- Cơm gia đình…
Thấy giọng điệu Tuyết Y có phần nào thay đổi so với lúc đầu, ông Đình nghiêm giọng :
- Con muốn làm gì nữa đây?
- Chào chủ tịch…- Nhã Kỳ cúi đầu chào ông Đình rồi ngẩng đầu chào mọi người có mặt trong đó.
Cô chợt khựng lại khi có mặt Tử Di lại đó nhưng vẻ mặt đó chỉ tồn tại trong giây lát rồi đổi ngay bằng lời nói ngọt ngào :
- Cô Di cũng đến dùng bữa với gia đình sao?
Tử Di nhìn Nhã Kỳ với ánh mắt sợ sợ, cô cố ép mình cười rồi gật đầu thay câu nói. Ông Đình miễn cười cười đáp với Nhã Kỳ :
- Con đến rồi thì ngồi xuống cùng ăn đi.
- Dạ.
Nhã Kỳ vừa kéo ghế, Tuyết Y đã lên tiếng :
- Không biết đứng dậy à?
Mọi ánh mắt đều dừng lại ở Tuyết Y, cậu nhíu mày nhìn về Tử Di, mặt Tử Di sựng lại, đôi mắt ngơ ngác tối sầm lại…
Tuyết Y chau mày nhắc lại :
- Đứng dậy.
Ông Đình kêu lên :
- Tuyết Y…
Đan Băng thở hắt ra, cậu biết ngay Tuyết Y lại giở trò gì đó rồi mà lại. Cậu lắc lắc đầu theo dõi mọi việc.
Nhã Kỳ nhướng nhường hàng lông mày được kẻ vẻ tỉ mỉ, đôi môi cười tủm không để lộ sự sung sướng ra mặt.
Ông Đình nói :
- Nhã Kỳ, ngồi xuống đó đi.
- Tôi bảo cô đứng dậy cơ mà. – Tuyết Y đanh tiếng quát.
Tử Di vội vàng đứng dậy, giọng cậu dịu đi :
- Nhã Kỳ qua đây ngồi.
Ông Đình thấy con mình quá đáng, ông nói :
- Con đang làm cái trò gì vậy.
Nhã Kỳ di chuyển thật nhanh xang ngồi cạnh Tuyết Y, cậu liếc qua Tử Di Đình vẻ mặt thản nhiên rồi quay lại với Nhã Kỳ, giọng nhẹ nhàng :
- Anh tưởng em không đến được.
Nhã Kỳ trố mắt nhìn Tuyết Y, cô nhớ mình có từ chối cậu bao giờ đâu nhỉ.
Cô vừa định há mồm ra thì Tuyết Y đã tiếp :
- Nghĩ em không đến nên anh mới…
Cậu tỏ vẻ ra có lỗi với Nhã Kỳ khi đã đưa Tử Di tới đây. Dù không hiểu gì nhưng Nhã Kỳ cũng thấy hãnh diện trước mặt người nhà cậu. Cô chỉ cười e then vén tóc ra tai ý không sao.
Tuyết Y quay lại nhìn Tử Di đang đứng chần ngần sau lưng Nhã Kỳ, ánh mắt cô buồn buồn nhìn họ. Lòng cậu thoáng quặn lại, cố ép mình nở nụ cười đểu giả :
- Xin lỗi đã làm phiền cô. Bây giờ cô có thể ra về để gia đình tôi nói chuyện riêng được chứ?
Không thể ngờ được Tuyết Y lại nói những lời phũ phàng như vậy được với Tử Di. Vậy là chẳng còn lý do nào cô có thẻ ở lại khi cậu đã lên tiếng đuổi cô như vậy. Mặt Tử tái lại nhìn Tuyết Y chăng chối…Sao cậu lại nói cô đến rồi lại đuổi cô về trước mặt mọi người thế này. Đây là lần thứ bao nhiêu Tuyết Y đã làm cô tổn thương như vậy.
Thấy mọi người đang nhìn mình chằm chặp, cô không thể để vẻ mặt đáng thương đó được, Tử Di cố gắp ép mình tỏ ra thái độ bình thường, ánh mắt vô hồn nhìn xang ông Đình cúi đầu chào.
- Xin phép chủ tịch.
Ông Đình nhìn vẻ mặt cố cứng rắn của Tử Di mà chạnh lòng. Sao Tuyết Y lại cư xử như vậy được chứ.
- Là người tôi mời đến được chứ.
Đan Băng kéo tay Tử Di lại, cậu ấn vai cô ngồi xuống chỗ mình, giọng quan tâm nói :
- Sao lại bỏ đi như vậy. Từ chối người ta để bị như này à.
Gịong Đan Băng như đang trách khứ Tử Di. Cô nhìn cậu mắt ngờ nghệch chẳng hiểu gì.
Ông Đình nhìn qua nét mặt Đan Băng rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Miệng ông hơi cười an lòng. Tuyết Y cười nhạt nhìn hai người. Nhã Kỳ thấy Tử Di đang ở thế bí, cô cố nói thêm :
- Cô Di được nhiều người săn đón quá nhỉ. Nghe nói cô đang có quan hệ với Huỳnh tổng thì phải.
Tử Di cau mày nhìn lên Nhã Kỳ, cô cố tình hỏi vậy là có ý gì. Nhã Kỳ nhơn nhơn mặt nhướng mày nhìn Tử Di đầy khiêu khích. Nhìn bản mặt này của Nhã Kỳ, Tử Di không thấy bực tức mà ngược lại còn thấy nực cừơi thay khi Nhã Kỳ luôn muốn ép cô vào thế khó nói với vẻ người tốt…
- Nhã thư biết quan tâm người khác ngoài Hàn thiếu từ bao giờ thế.
Đan Băng hỏi lại Nhã Kỳ, mặt cậu cười cười như đang nửa đùa nửa nói mỉa.
Nhã Ky hơi chau mày rồi lại bật cười lảng đi câu nói của Đan Băng :
- Nghe nói em là bạn học của cô Di đây à?
Đan Băng gật đầu :
- Có chuyện gì à?
- Ồ không,…- Nhã Kỳ khẽ cười – Chỉ …
- Bạn à…- Tuyết Y bật cười mỉa mai – Có tình bạn quan hệ chăn gối à…
Tử Di cùng Đan Băng nhìn sững Tuyết Y.
Họ đã quên đi chuyện mà Tuyết Y đã gây ra, và Đan Băng cũng đã làm theo điều kiện của Tuyết Y để cậu giữ im lặng vậy mà…
Tử Di chăm chăm nhìn vào Tuyết Y, cô không ngờ cậu lại bỉ ổi như vậy…Đan Băng tức đỏ mặt, cậu nghiến răng :
- Hàn Tuyết Y…
Ông Đình cũng bất ngờ đến sửng sốt khi nghe Tuyết Y nói như vậy.
Đan Băng đứng dậy sô ghế túm lấy cổ áo Tuýêt Y kéo lên…

- Ở đây ta là người vô hình à.
Thấy cảnh xô bổ của hai đứa con, ông Đình đứng dậy quát ngăn họ lại.
Nhã Kỳ bất ngờ khi chứng kiến cảnh hai anh em họ Hàn đánh nhau, cô vội vàng can ngăn, gỡ tay Đan Băng ra nhẹ nhàng nói :
- Có gì từ từ nói, đừng động chân động tay như vậy.
Đan Băng nhìn Tuyết Y đầy căm phẫn, sao lại có thể loại đê tiện như vậy được chứ. Cậu hạ nắm đấm xuống, xốc lại cổ áo mình mặt mày hầm hầm sát khí gườm gườm Tuyết Y.
Ngược lại vói thái độ nóng nảy của Đan Băng. Tuyết Y chỉ thản nhiên đón nhận như cậu đã biết trước hành động của Đan Băng rồi thì phải, đôi mắt ánh lên tia cười chế giễu vì thấy Đan Băng quá thiếu kiên nhẫn.
Tử Di đứng trước mặt Tuyết Y, mặt cô lạnh tanh không chút cảm xúc tức giận gì cả chỉ nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ, có lẽ vì cảm giác bị Tuyết Y gây tổn thương đã chai lỳ với cô.
Ông Đình lên tiếng, giọng nghiêm nghị :
- Băng, Di vào phòng ba.
Tử Di cúi đầu, cô lên tiếng :
- Trong người cháu hơi mệt, xin phép chủ tịch trước.
Ông Đình nhìn cô gật đầu khẽ cười như an ủi. Ông đã biết hoàn cảnh của Tử Di, con bé thật khổ thân, người thân đã mất sống một mình không có ai bao bọc lại gặp thằng con trăng hoa của ông đúng là số nó khổ thật. Ông nhìn theo dáng đi nhỏ bé của cô mà nén tiếng thở dài.
- Vào phòng ba nói chuyện – Ông Đình chán nản, những nếp nhăn hiện rõ lên trán nói với Đan Băng.
Mặt mày Đan Băng vẫn đang gườm gườm nhìn Tuyết Y. Cậu chỉ muốn đấm vào cái bản mặt đểu giả ấy vài đám cho hả giận.
Thấy sự tức tối của Đan Băng và cả vẻ thiểu não thất vọng trong mắt ông Đình, khoé môi Tuyết Y cong cong như cười mắt nheo lại hình trăng non…
Nhã Kỳ nhìn chuyện gia đình họ, cô chẳng hiểu nổi. Mà cũng chẳng cần hiểu nhiều, điều cô quan tâm là vị trí Hàn thiếu phu nhân.
Nhã Kỳ sốt sắng cố làm ra vẻ quan tâm nói :
- Hàn thiếu, anh không sao chứ…
- Ừm – Tuyết Y khẽ cười nhìn cô – Anh đưa em về.
- Vâng – Nhã Kỳ cười hiền lành gật đầu.
….
Ông Đình ngồi lại một mình trong phòng. Những chuyện Đan Băng kể lại cho ông…ông Đình thở dài quay ghế ra phía cửa kính nhìn xuống khoảng sân vườn rộng thênh thang nhà mình, đầu óc nặng trĩu…
Ông không ngờ Tuyết Y lại có thể làm ra được nhưng chuỵên như vậy. Lòng thương cảm đối với Tử Di càng tăng lên trong ông, những gì Tử Di phải làm đã vượt qua xa so với số tiền con ông bỏ ra mua cô…Ông cắn môi nhớ đến gương mặt buỗn bã dáng đi lầm lũi vội vã của Tử Di mà lòng nhói đau…Mỗi lần nhìn cô là ông lại nhớ đến người vợ nhỏ bé của mình…Có lẽ ông trời đã ban Tử Di đến để giúp ông nguôi ngoai nỗi nhớ người vợ quá cố này của mình thì phải….”Bằng mọi giá anh sẽ giúp con bé…” Ông Đình thầm nhủ với chính mình và như lời hứa đối với mẹ Đan Băng người giống Tử Di đến kinh ngạc. Ông nhẹ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm ẩn chứa bao điều phiền muộn…
……

- Chủ tịch muốn gặp cháu?
- Ừm, ngồi xuống đi.
Tử Di ngồi xuống đối diện ông Đình, hai tay cô xoắn lại với nhau. Ông gọi riêng cô đến chắc nói đến chuỵên hôm đó Tuyết Y đã nhắc đến. Cô cúi đầu chờ đợi.
Ông Đình nhẹ nhàng lên tiếng :
- Cháu có tình cảm với Tuyết Y không?
Tử Di ngước tròn mắt nhìn ông, miệng cô hé nói :
- Sao ạ?
Ông Đình không lặp lại câu hỏi mà tiếp :
- Ta có thể giúp cháu thoát khỏi Tuyết Y. Tử Di về nhà trong nỗi phân vân về điều ông Đình đã nói. Cô có nên làm như thế để thoát khỏi Tuyết Y không đây.
Cô nằm xuống vắt tay lên trán đắn đo suy nghĩ…có hay không đều do cô quyết định cả. Nếu dời khỏi Tuyết Y và làm theo ông Đình có nghĩ là cô sẽ không còn bất cứ mối quan hệ nào với những người ở đây nữa còn ở lại chắc sẽ bị Tuyết Y gây bao nhiêu tổn thương nữa… Nhưng mỗi lần cô thấy Tuyết Y mỉm cười nụ cười cậu thật đẹp nhu hoà như cơn gió chiều…chỉ trong phút chốc mọi sự căm hận của cô đối ới cậu đều không còn nữa…cô nhìn thấy thiên địa lúc đó như ngập tràn sắc hồng…vô cùng ấm áp và ngọt ngào…
….
Tuyết Y song bước cùng Nhã Kỳ bước vào nhà mình, Tử Di thấy hai người vui vẻ nói cười, hàng mi cô cụp xuống buồn bã rồi đứng nhanh dậy trả lại không khí thoải mái cho họ.
Tuyết Y vừa nhìn Tử Di quay lưng cậu đã cau mày quát :
- Cô không biết chào hỏi ai à?
Nhã Kỳ vênh vênh mặt tự đắc tỏ ra bề trên nhìn Tử Di khinh khỉnh. Tử Di quay lại, cúi đầu chào hai người rồi quay người bước tiếp.
- Tôi đã cho cô đi chưa.
Tử Di lại dừng bước, Nhã Kỳ ngồi cạnh dựa hết thân hình mảnh mai của mình vào người Tuyết Y thân mật, cô như đang cố tình khêu gợi cho cả Tuyết Y vào sự tức giận của Tử Di.
Tử Di quay lại cau mày khi nhìn cảnh đó, cô đưa mắt nhìn ra khoảng không chỗ khác. Tim cô nhói đau khi thấy Tuyết Y như vậy với người phụ nữ khác. Biết là cậu trăng hoa, biết là cậu luôn đối xử không tốt với mình nhưng sao mỗi khi gần cậu thấy cậu nhẹ cười là mọi sự căm ghét, và những việc làm xấu xa của cậu lại tan biến trong lòng cô.
Tuyết Y vuốt ve khoảng vai trần của Nhã Kỳ, mắt nhìn Tử Di ra lệnh :
- Còn không biết lấy nước à?
Tử Di nhìn thoáng qua cậu rồi cúi đầu đi làm việc cậu đã sai bảo. Nhã Kỳ ve vãn cổ áo Tuyết Y, miệng nói :
- Anh sống với cô Di cũng lâu rồi chứ nhỉ. Vẫn chưa chán sao?
Tuyết Y bật cười, cậu nhún vai đáp :
- Chán nhưng chưa biết vứt đi đâu.
Câu nói đó Tuyết Y như cố nói to đẻ lọt vào tai Tử Di và đương nhiên cô đã nghe thấy lời nói đó. Nhã Kỳ cười đắc ý, cô thêm :
- Nghe nói Huỳnh tổng rất có hứng thú với cô ta sao anh không đẩy cho người đó.
Tuyết Y hơi cười trề môi nói :
- Để lại làm rối cũng vui mà.
Gương mặt Tử Di tái nhợt lại khi nghe những câu nói khinh rẻ của Tuýêt Y đối với mình. Cô chầm chầm bước đến trước mặt hai người đặt nước xuống cho họ, ánh mắt trầm lặng nhìn Tuyết Y rồi lại quay đầu bước đi.
Nhã Kỳ nhìn vẻ mặt cam tâm chịu đừng của Tử DI cô thấy hơi bực. Cái cô cần là sự phẫn nộ của Tử Di cho Tuyết Y thấy cô ta chỉ là dạng giả hiền lành mà thôi.

Tử Di về phòng nằm như người vô hồn. Hoá ra Tuyết Y chỉ coi mình như một món đồ chơi rẻ tiền mà thôi. Trong mắt cậu cô hoàn toàn chỉ là một hạt cát muốn phủi đi lúc nào cũng được…vậy mà…Tử Di tự cười chính mình khi có lúc cô dã từng nghĩ Tuyết Y cũng có tình cảm với mình. Cô hận chính mình sao lại mang có tình cảm với một chỉ coi mình rẻ rúng như vậy.

Khoé môi mím chặt khẽ nhắm mắt lại… Có lẽ cô nên từ bỏ cái tình cảm mới nhen nhóm này sớm thì tốt hơn…


San Phong ngồi thừ người trong phòng làm việc, tay cầm hộp nhẫn bật ra bật vào nhìn nó.
Mẹ cậu đang thúc ép cậu lấy Ngữ Yên trong khi tình cảm với cô gái đó chỉ là con số 0. Người cậu muốn lấy chỉ có Tử Di thôi. Buổi tiệc sắp tới này có lẽ mẹ cậu muốn giới thiệu với mọi người về Ngữ Yên sẽ là con dâu. Cậu phải nhanh tay hơn bà mới được. Nhưng…
Bây giờ có quá sớm để nói lời cầu hôn với Tử Di không. Cô sẽ phản ứng ra sao. Nếu Tử Di từ chối hai người sẽ rất khó xử mỗi lần gặp nhau.
San Phong thở dài não nề. Cậu không biết thời điềm này có nên nói lời đó với Tử Di không. Chỉ cần cô nhận lời cậu sẽ chờ đến khi cô kết thúc bản hợp đồng khốn khiếp với tên Hàn thiếu đó.
Ngồi suy nghĩ một lúc cậu quyết định sẽ liều…cậu không còn thời gian đắn đo nhiều nữa, thời hạn mẹ cậu ra đã hết lời hứa sẽ phải thực hiện cưới cô gái cậu không yêu.
San Phong đứng dậy, hít mạnh một hơi rồi cầm áo khoác ra ngoài. Cậu sẽ làm…
...
Party…
Tất cả những người có mặt trong đây đều là thân thuộc và bạn làm ăn lâu năm của Huỳnh thị. Bà Như Hạ sang trọng bên Ngữ Yên đi đến chào hỏi mọi người.
Tuyết Y cùng Tử Di cũng có mặt ở đó do bà Như Hạ mời cả hai đến. Bà lại có âm mưu gì đây.
Bà nhìn mãi mà vẫn chưa thấy mặt mũi San Phong đâu.
Hôm nay bà sẽ chính thức giới thiệu Ngữ Yên với mọi người. Ông Thành cũng hiểu được tâm ý của vợ mình, ông đã cản nhưng bà vẫn một mực làm điều đó. Chính vì lời đồn và cả tờ báo gì đó khiến ông không có cách nào can được bà Như Hạ…
Thấy mọi người đã đến gần đông đủ, bà Như Hạ bắt đầu đi đến vấn đề chính của bữa tiệc này…
Bà lên đứng trước bục đại sảnh, mịeng cười với mọi người, nét mặt rạng ngời như rất hãnh diện khi chuẩn bị nói chuyện đó.
Bà cất tiếng :
- Cảm ơn mọi người đã đến bữa tiệc hôm nay….
Bên dưới ai cũng nhìn bà cười chăm chú xem điều bà cần nói là gì.
Bà Như Hạ tiếp :
- Tôi muốn…
San Phong từ ngoài bước vào. Tử Di nhìn vẻ mặt hớt hải của cậu thấy lạ. Đan Băng ngồi một góc cũng không hiểu cậu làm gì mà vội vàng như vậy.
San Phong đi lên phía khán đài, cậu khẽ cười với mọi người. Bà Như Hạ thấy San Phong có vẻ mặt đó lại tưởng cậu đã chấp nhận việc bà sắp đặt ai ngờ….
Cậu lên tiếng, giọng thật nhẹ nhàng trầm ấm :
- Hôm nay, mẹ tôi muốn tôi lấy cô Nhã Kỳ…- San Phong chỉ tay xang Nhã Kỳ - Nhưng…người tôi muốn lấy là Tử Di…Xin mẹ hãy chấp nhận.
Bên dưới ai cũng nhìn sững cậu rồi ngoái qua ngoái lại nhìn xem nhân vật Tử Di là ai.
Cả nhà bên Tuyết Y ai cũng nhìn chằm lấy San Phong. Tuyết Y cau mày nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Tử Di.
Đan Băng Tử Di và cả ông Đình lại trố mắt lên nhìn San Phong. Câu bị điên mất rồi.
Bà Nhã Hạ tái mặt nhìn con mình, Ngữ Yên biết trước là có chuyện từ lúc cậu nở nụ cười rồi. Cô chỉ hơi sốc một chút khi cậu lại quá thẳng thừng vậy thôi, chỉ vài giây sau cô đã lấy lại được bình tĩnh. Mặt vẫn bình thản chờ đợi tiếp việc San Phong sẽ làm.
Bà Như Hạ cười không tin điều con mình vừa nói :
- San Phong …
San Phong đi xuống chỗ Tử Di đang ngồi, cậu đưa nắm lấy tay Tử Di kéo lên trên rồi nói :
- Tôi muốn cô gái này làm vợ mình…- San Phong quay xang nhìn thẳng Tử Di môi điểm nhẹ nụ cười thiên thần :- Lấy anh nhé…
Cậu đưa chiếc hộp vuông xinh xắn bên trong có chiếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp đắt tìên trong đó chờ đợi Tử Di trả lời…

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 12