chụp một người liền thấy người ta quen thuộc, đây là cảm giác từ bé đến
lớn Chu Đông Dã chưa từng trải qua. Mà kỳ quái nhất là, ấn tượng của Chu
Đông Dã với cô, ngoại trừ khoảnh khắc cô ngẩng đầu trong thang máy kia,
hoàn toàn không còn gì khác, ngoại trừ mấy tin nhắn linh tinh vụn vặt,
cái gì cũng không. Thật tò mò, cô gái này khiến anh rất tò mò,
Chu Đông Dã quyết định phải gặp mặt vào một lần anh tỉnh táo, để lưu cho
chính anh một ký ức tốt đẹp.
Chu Đông Dã quả thực do dự hồi lâu, rốt cuộc ở ngày thứ tư Hàn Lương trở
về, anh nhắn với cô buổi tối sẽ qua.
Ban đêm, anh qua loa xong một bữa tiệc rượu nhưng không ăn được gì,
trong đầu chỉ nghĩ lát nữa làm thế nào để giả vờ say. Uống hai ngụm rượu,
vẩy ít rượu lên người khiến cho bản thân nồng nặc mùi rượu, mười hai giờ
đêm, Chu Đông Dã ngây người trước cửa nhà Hàn Lương ước chừng hai phút,
mới run run mở khóa.
Vào cửa, cởi giầy, thấy Hàn Lương – người thật, đang ngồi ngay ngắn trước
bàn, sắp xếp tài liệu phía trên. Anh hơi bối rối, không biết nên làm thế
nào cho phải, rốt cuộc bộ dáng khi say của anh như thế nào chứ?
Hàn Lương ngẩng đầu, thản nhiên liếc mắt nhìn qua Chu Đông Dã, đứng dậy nói:
“Đi rửa tay, ăn cơm.”
Chu Đông Dã hoàn toàn ngây người, thì ra sau khi anh say, việc đầu tiên
làm là ăn cơm. Còn chưa kịp phản ứng lại, chợt nghe thấy Hàn Lương lẩm bẩm:
“Sao hôm nay không gọi mẹ?”
Chu Đông Dã nghe vậy, lại lúng ta lúng túng, hóa ra, hóa ra sau khi anh
say rượu trở về, còn gọi cô là mẹ sao? Thật xấu hổ!!! Chu Đông Dã cố gắng
hết sức mới giữ được vẻ mặt không đổi sắc, ngơ ngác đi qua,
khó khăn thốt ra tiếng nho nhỏ: “Mẹ…”
Hàn Lương cười nhìn anh, phẩy tay nói:
“Được rồi được rồi, đi rửa tay đi, tôi còn tưởng rằng sau nửa tháng không
gặp anh đổi tính chứ, thì ra vẫn như cũ.”
Mặt Chu Đông Dã khóc tang, biết thế đã không gọi, thật đúng là lỗ vốn.
Vừa rửa tay vừa than khóc cho bản thân mất thể diện. Quay người lại suy
nghĩ, trước mặt cô anh còn thể diện gì nữa à? Sớm đã không có rồi,
cần gì quan tâm đến chuyện này nữa? Chu Đông Dã suy nghĩ thấu đáo xong,
bỏ được gánh nặng trong lòng, cười tít mắt đi đến trước bàn chờ ăn.
Một đĩa sườn sốt, một đĩa cải xào, một bát canh, đồ ăn nhà rất bình thường,
nhưng mùi vị đều hoàn hảo, Chu Đông Dã vừa nhìn liền đói bụng.
Quăng hết xấu hổ vừa rồi ra sau đầu mới nhớ ra đêm nay vốn chưa ăn gì,
bưng bát bắt đầu ăn, ừm, thật ngon, ăn liên tục ba bát mới buông đũa.
Ngẩng lên thấy Hàn Lương mới được nửa bát, vẫn còn đang thong thả ăn tiếp,
nhưng trước mắt đã hết đồ ăn, Chu Đông Dã liền cảm thấy thật sự rất mất
mặt. Có điều hiện tại anh là con ma men, không thể nói câu xin lỗi được,
vì thế đành trông mong nhìn Hàn Lương, chờ cô nổi giận.
Hàn Lương đưa mắt nhìn anh hỏi: “Còn chưa ăn no à?” Chu Đông Dã lắc đầu,
không nói ra lời.
Hàn Lương không để ý đến anh, vào phòng bếp đem ra hai đĩa đồ ăn giống y
hệt lúc trước, nói:
“Tôi biết ngay anh lại vậy, đây, ăn đi, tôi đặc biệt xào rất nhiều.”
Chu Đông Dã nghe thế liền xấu hổ muốn tìm lỗ chui xuống, ai mà biết lúc anh say rượu lại mất nết thế này chứ? Trong khoảng thời gian ngắn không biết nên phản ứng như nào
Chương 7
Lúc này, Tiểu Quang dường như hiểu ý, chạy lại gần, nhảy lên đầu gối Chu
Đông Dã. Anh cực kỳ cảm kích, nhanh chóng làm ra vẻ lơ ngơ, cúi đầu vuốt
ve Tiểu Quang.
Hàn Lương thấy tình cảnh đó cũng không nói gì, quả thật, biết nói gì với
một con ma men chứ, chỉ mất công toi thôi, cứ lo ăn là được. Xong xuôi,
cô thấy Chu Đông Dã ngồi im, đoán rằng anh không ăn nữa nên dọn bát đi rửa.
Khi đi ra, Chu Đông Dã vẫn đang vuốt mèo, cô phất tay nói:
“Nhanh, tắm rửa, ngủ.”
Chu Đông Dã không dám nhìn Hàn Lương, nghe được mệnh lệnh liền làm theo,
thả mèo, vào phòng tắm. Vừa mới đi vào chợt nghe thấy tiếng Hàn Lương:
“Hôm nay có cần tôi tắm cho không?” Vì thế, Chu Đông Dã lảo đảo một cái,
ngã ngay bên cạnh bồn tắm lớn, đầu gối đập xuống rất đau.
Hàn Lương nghe thấy động tĩnh liền bực bội, đêm nay lại không sống yên ổn
được rồi. Cô cam chịu đi vào phòng tắm, nâng Chu Đông Dã dậy, bắt đầu cởi
quần áo của anh.
Tuy Chu Đông Dã biết anh đã ngủ khỏa thân ở nhà Hàn Lương hơn một tháng,
chắc chắn việc anh trần truồng đã không còn lạ gì với Hàn Lương, nhưng để
một cô gái lỗ mãng như vậy, mặt không đổi sắc cởi quần áo của mình vẫn là
một chuyện cực kỳ xấu hổ. Anh túm chặt vạt áo, không chịu để Hàn Lương cởi.
Nhưng bởi vì đang đóng vai một con ma men, Chu Đông Dã không dám hé miệng
nói ra nửa lời, chỉ đỏ mặt khư khư giữ mình.
Hàn Lương vật vã nửa ngày nhưng không thấy tiến triển bèn nổi giận, thể hiện
ngay ra bản chất của bà mẹ già: “Cái thằng này, hôm nay sao vậy? Thẹn thùng
với cả mẹ ruột, ngứa đòn à?” Nói xong, thấy Chu Đông Dã không lên tiếng
cũng không chịu lỏng tay, tính ngang của Hàn Lương bắt đầu nổi lên,
“Không muốn tắm rửa mà đòi lên giường của mẹ? Còn lâu nhé!” Không cho cởi
áo phải không? Hàn Lương bắt đầu cởi quần Chu Đông Dã.
Vì thế, dưới tình trạng cố được áo không cố nổi quần, cố được quần thì mất áo,
Chu Đông Dã oan oan ức ức bị lột sạch, đẩy vào bồn tắm lớn. Hàn Lương phun
nước, lấy sữa tắm, sau khoảng mười phút liền thu phục được anh, một thân bị
nước ấm cùng xấu hổ hun đến đỏ hồng như trứng tôm được lau khô ném lên đệm.
Hàn Lương phủi phủi tay, nguôi giận thầm nghĩ, ‘Thằng nhóc nhà anh dám đấu
với bề trên thân kinh bách chiến như tôi, thật đúng là trò cười!’
Chu Đông Dã mặc kệ bây giờ đang là mùa hè, dùng thảm trùm kín chính mình,
chỉ lộ ra một đôi mắt, híp lại nhìn Hàn Lương bận rộn thu dọn. Cảm giác trong
lòng, quả thực chỉ có thể dùng từ kinh dị để miêu tả.
Hàn Lương không để ý đến chuyện này, chỉ cảm thấy hôm nay khách trọ hơi kỳ lạ,
nhưng không gây trở ngại cho cô là được. Xong việc rồi, lấy thuốc giải rượu ra
ngồi bên cạnh Chu Đông Dã, nói: “Há mồm.” Tuy Chu Đông Dã không ưng thái độ
của Hàn Lương, nhưng nghĩ cô cũng vì anh mà làm, liền ngoan ngoãn há miệng.
Uống xong, Hàn Lương vỗ vỗ đầu anh: “Đánh răng rồi ngủ tiếp.” Nói xong, không
để ý đến anh nữa, tắt đèn lớn, mở đèn bàn, bật nhạc, bắt đầu làm việc của mình.
Chu Đông Dã do dự nửa ngày cũng không thay đổi được thói quen, lén lén lút
lút đứng lên, cố tỏ ra thản nhiên đi đánh răng rồi trở về nằm.
Từ trong bóng tối nhìn ra bóng dáng dưới đèn bàn của Hàn Lương, một chút rung
động vừa sinh ra trong lòng Chu Đông Dã đều bị đập nát. Lần đầu tiên sau khi
trưởng thành anh bị người khác phái đối xử như người vô tính, tắm rửa cho anh
chẳng khác nào tắm rửa cho một con lợn, kỳ cọ phía trước, lật người, lại kỳ
cọ phía sau, không ngượng ngùng tẹo nào, cũng không hề do dự. Không những là
lợn, thậm chí còn là lợn chết! Cứ như thể anh là một người hoàn toàn không có
khả năng cử động, xoay đến xoay đi, động tác vừa thô lỗ vừa mạnh bạo.
Cô này thật là phụ nữ à?
Chẳng qua, hiện tại lòng hiếu kỳ của Chu Đông Dã với chủ nhà Hàn Lương càng
tăng thêm. Khó trách đến bây giờ cô còn chưa có bạn trai, chắc không phải
lesbian đâu nhỉ, vì cũng không thấy có bạn gái mà. Cô nàng này đúng là quá
quái gở, Chu Đông Dã lắc đầu, ngẫm lại vừa rồi anh cùng quẫn ngồi trong bồn
tắm, hận không thể tan thành không khí ngay tức khắc, cảm thấy quả nhiên phán
đoán đầu tiên của anh về cô vẫn chuẩn xác nhất, cô không quái gở, mà là biến thái.
Chu Đông Dã miên man suy nghĩ trong tiếng nhạc đêm, chầm chậm thả lỏng,
đảo mắt vài lần liền ngủ say, không quên ôm Tiểu Quang nằm gọn.
Sớm hôm sau, Chu Đông Dã như thường lệ tỉnh lại trong tiếng đồng hồ báo thức,
cảnh giác nhìn bốn phía, ma nữ đã không còn ở nhà. Lúc này anh không dám trần
truồng rời giường, quấn áo gối quanh mình rón ra rón rén ra ban công,
mặc xong quần áo liền muốn chạy trốn, hạ quyết tâm sẽ không bao giờ đến đây
nữa. Quá xấu hổ, trước mặt cô gái này, anh không thể bảo vệ một chút danh
dự làm người nào cả.
Đi đến trước bàn trà nhỏ chợt nhìn thấy tờ giấy nhắn, tờ giấy rất lớn, nội
dung khá nhiều, Chu Đông Dã không khỏi tò mò, cầm lên xem.
Chữ thì nhiều, nhưng thật ra nội dung chỉ có một, chính là Hàn Lương đã khai
giảng, sẽ thường xuyên phải dậy sớm, vì thế không thể ngủ muộn nữa, nếu Chu
Đông Dã không thể kiểm soát được bản thân đừng đến, cô vẫn sẽ sắp xếp tất cả.
Nhưng nếu cô đi ngủ rồi, xin anh tự học cách chăm sóc bản thân. (Lại là chăm
sóc bản thân, Chu Đông Dã đọc đến đây, chân tóc cũng phải dựng thẳng lên.)
Đoạn sau cô giới thiệu một số phương pháp sử dụng đồ vật trong nhà, cách sắp
xếp, vị trí cất đồ linh tinh, hoàn toàn coi Chu Đông Dã là một tên mù việc nhà.
Chu Đông Dã xem xong, nhớ tới một vài hành vi theo thói quen sau khi say
của mình, đoán rằng khi đang tỉnh táo thì có quyết tâm cũng chỉ công toi,
vì thế đành quăng quyết tâm vừa xong ra sau đầu, tính toán nên làm sao để
cuộc sống nửa ở chung này trở nên tốt đẹp.
Vừa nghĩ vừa theo bản năng đến phòng bếp tìm đồ ăn, vẫn là bánh bao nhà cụ
Lục, nhưng hôm nay là nhân chay, cháo, còn có ít dưa muối, một quả trứng gà.
Chu Đông Dã vừa ăn vừa nghĩ, sao lại giống bữa sáng hồi còn đi học đến thế.
Cuộc sống của Chu Đông Dã cực kỳ bận rộn, công ty đang trong giai đoạn mới
thành lập, chuyện tổ chức làm ăn thật sự rất nhiều. Tuy hai tháng nay có tuyển
thêm hai người, nhưng nhân lực vẫn không đủ. Nếu muốn tuyển thêm người cũng
rất khó, người giỏi thì ít, kẻ ba hoa thì nhiều. Hơn thế, người thời nay rất
phù phiếm, ai cũng ngại bẩn sợ mệt, cái gì cũng không biết, còn lười chảy thây.
Có đôi khi nghĩ đến bóng dáng làm việc nghiêm túc của Hàn Lương mỗi đêm,
Chu Đông Dã thầm than thở, nếu có nhân viên như vậy bên cạnh, chắc chắn anh
sẽ an tâm hơn rất nhiều.
Kỳ thật cũng không có nhiều thời gian nghĩ mấy chuyện vụn vặt đó, vừa mới nghĩ,
sẽ bị chuông điện thoại, bản fax, hội nghị, hay đủ thứ linh tinh quấy rầy.
Mỗi ngày như một con quay, di chuyển không ngừng.
Một tháng sau đó, Chu Đông Dã và Hàn Lương gần như không gặp mặt. Mỗi lần Chu
Đông Dã đến thì Hàn Lương đã ngủ, chỉ còn một ngọn đèn phòng khách cùng Tiểu
Quang chờ anh. Anh cũng quen dần, coi nó như một ngôi nhà khác của mình.
Đôi khi Chu Đông Dã không uống rượu, nhưng buổi tối quá mệt mỏi mà ngược lại
không ngủ được, cũng sẽ chạy lên lầu, ăn cơm nguội, tắm rửa một phát rồi ngủ
li bì. Chính Chu Đông Dã cũng không rõ, vì sao lầu trên lại dễ ngủ hơn nhà mình,
chẳng lẽ bởi vì có thêm hơi người?
Chương 8
Đảo mắt đã đến Trung Thu, thời tiết se lạnh.
Ngày Trung Thu, tuy trường học không cho nghỉ nhưng các giáo viên không có lớp
đều về nhà sớm. Hàn Lương vốn hay hùa theo số đông, bất kể có bận hay không
cũng lựa chọn giống mọi người, trời còn sớm đã tươi cười chào tạm biệt,
như thể nhà có việc mà rời trường.
Quà của trường học không ít, mấy cái bánh Trung Thu, cả một thùng lựu và một
thùng táo. May mà trường không xa nhà lắm, Hàn Lương hì hục vác về, mệt chết,
đi đến dưới khu còn biếu bác bảo vệ mấy quả, cười cười nói nói một lúc,
thuận tiện nghỉ chân.
Nghỉ xong rồi, được bác đó giúp đưa thùng hoa quả đến trước thang máy,
để lại mình Hàn Lương đứng chờ để lên.
Quả là Chu Đông Dã rất bất hạnh. Vì là Trung Thu, anh cũng về sớm tắm rửa,
ăn mặc gọn gàng chuẩn bị về nhà nghe cha ca cẩm. Nào ngờ thang máy vừa mở ra
đã thấy Hàn Lương đứng trước cửa, làm bộ như không quen biết mình, chuẩn bị bê
thùng hoa quả vào trong.
“Cần tôi giúp không?” Chu Đông Dã lễ phép hỏi một câu, không đợi cô trả lời đã
nhấc thùng lên, chuyển vào. Chờ Hàn Lương đi vào, thang máy đóng cửa rồi anh
cũng không ra ngoài. Hàn Lương nhìn anh khó hiểu, sau đó cúi đầu không lên tiếng,
quả thực ánh mắt như nhìn một người xa lạ. Chu Đông Dã thấy vậy hơi khó chịu,
nhưng cũng không biết làm sao.
Trong thang máy chỉ có Chu Đông Dã và Hàn Lương, một người vốn không muốn nói
chuyện, một người không biết lấy tư cách gì để nói chuyện, bởi vậy không khí
im lặng. Hàn Lương cúi đầu nhìn sàn, Chu Đông Dã cúi đầu nhìn hai cái xoáy tóc
của Hàn Lương.
Đã lâu không thấy, Chu Đông Dã âm thầm chào hỏi hai xoáy tóc, lần trước nhìn
thấy hai ngươi vẫn còn là mùa hè nhỉ. Thăm hỏi xong, Chu Đông Dã đột nhiên tỉnh
táo lại, bật cười, anh đang làm gì thế? Chào hỏi hai cái xoáy tóc, chẳng lẽ
bệnh biến thái cũng có thể lây?
Cô vẫn trắng như thế, kiểu trắng yếu ớt. Chu Đông Dã nhìn cái cổ thanh mảnh
trắng trẻo của Hàn Lương, nghĩ đông nghĩ tây, cảm thấy im lặng như vậy rất kỳ
quặc, muốn lên tiếng lại không biết bắt đầu nói từ đâu.
“À… Tối nay cô có dự định gì không?” Cuối cùng, Chu Đông Dã vẫn hỏi một câu hoàn
toàn không nên dùng với người lạ.
Hàn Lương kinh ngạc ngẩng đâu, chớp chớp mắt nói: “Tiên sinh, có việc gì thế?”
Nhìn đi nhìn đi, cô nàng này dám dùng thái độ lạnh lùng như thế nói chuyện với
một người đàn ông ngủ khỏa thân trong nhà mình mấy tháng cơ đấy. Chu Đông Dã hơi
uất ức, ân hận mình ăn nói vô nghĩa, lúc trầm mặc còn có thể nhìn rõ xoáy tóc
trên đầu, chứ bây giờ, trong thang máy chỉ toàn băng giá lạnh buốt, anh hé miệng:
“Không có việc gì, thuận miệng hỏi một chút thôi.”
Thang máy đến, Chu Đông Dã ôm thùng hoa quả đặt trước cửa nhà Hàn Lương,
cũng không thèm nhìn thêm, xoay người bước đi, chỉ nghe thấy Hàn Lương ở phía
sau nói vọng: “Cảm ơn tiên sinh.”
Tiên sinh, tiên sinh, anh đã bê thùng đến tận cửa nhà cô, chẳng lẽ cô còn không
hiểu anh đã biết rõ tất cả sao? Chu Đông Dã không quay đầu, phất phất tay bực bội
đi thang bộ về phòng mình, bê hai thùng nặng, quần áo lại ẩm mồ hôi nên phải đổi.
Khi thay quần áo, Chu Đông Dã mới nhớ ra, Hàn Lương vốn không biết tên của anh,
chẳng trách vẫn gọi anh là tiên sinh.
Nhà của cha mẹ Chu Đông Dã cũng cùng thành phố, có điều nhà Chu Đông Dã ở phía
Bắc, cha mẹ anh ở phía Nam.
Chiều tối Trung Thu, mọi người ai cũng vội vàng về nhà, đường đông tắc nghẹt.
Chu Đông Dã ngồi trong xe, mở radio, nghĩ tới cô nàng quái dị Hàn Lương,
không biết Trung Thu của cô trôi qua thế nào.
Bình thường chỉ đi mất nửa giờ, bây giờ đi một giờ rồi mới được nửa đường,
xe xếp thành hàng dài, có người không kiên nhẫn mở cửa sổ huýt sáo, có người tự
nhốt mình trong không gian nhỏ suy ngẫm tâm sự, Chu Đông Dã là loại thứ hai.
“… Đây, sự sống đang vui cười, những chuyện tầm thường xảy đến, khi trôi qua
cũng dễ dàng bị quên lãng, lá cây rung rinh trong gió, nhưng chỉ là vờn đùa
trong chốc lát…” Tiếng của nữ DJ nhiễm giọng mũi rất nặng, ẽo ợt đến kỳ dị,
Chu Đông Dã bực mình với tay chuyển kênh. Tin tức, quảng cáo, bán thuốc, lại
chuyển, a, tiếng nhạc như nước vang lên trong xe, chính là bài Try của Nelly
41