o - Nhưng bằng cách nào?- Ông ta nhìn cô nghi hoặc Nhấp 1 ngụm nước cô giải thích - Không phải chúng tôi có chuyên mục nấu ăn sao, tôi sẽ lồng sản phẩm nhà bếp của ông vào chuyên mục, vừa thực tế lại hợp lý, thời lượng quảng cáo cũng đk nhiều hơn. Suy nghĩ một hồi lâu cuối cùng ông ta cũng gật đầu. Hehe tốt rồi, sản phẩm này đang gây sốt cho các bà nội trợ, quả này ratting chuyên mục nấu ăn tăng chắc rồi. Cô bước ra cửa nhà hàng với tâm trạng hí hửng, vui tươi nhưng ngay lập tức vẻ mặt đó tối sầm lại. Phía đằng xa, một dáng vẻ quen thuộc đang tiến lại, bên cạnh là một cô đào bốc lửa.Thiên Di giật mình. Đây chẳng phải là cái dáng vẻ cô tưởng chừng đã quên trong 14 năm qua sao. Chẳng phải là cha cô cùng một cô bồ nhí đó sao. Cô vội quay đinhưng chưa kịp tránh mặt thì người đó đã nhận ra cô. Ông ta quay sang thì thầm gì đó với cô gái trẻ khiến cô ta hậm hực bỏ đi, ngay lập tức, ông chạy lại phía cô - Tiểu Di, đợi cha Cô vờ không nghe tiếp tục bước ra cửa - Tiểu Di Một hồi bước vội theo, giờ đây cha cô đã ở trk mặt, ông già nhiều so với 14 năm trk nhưng nhìn vẫn phong độ vẫn dáng vẻ đào hoa mà cô ghét - Ông vẫn còn nhận ra con gái mình cơ đấy. - Cha, cha xin lỗi. – ông bối rối, gương mặt tỏ rõ vẻ hối hận. ta nghe tin mẹ con đã qua đời. Cuộc sống của con ra sao - Tôi không nghĩ nó liên quan đến ông.- Cô gạt tay cha ra - Con không thể nói chuyện với ta dù chỉ một chút thôi sao. - Không. – cô cương quyết - Ta biết ta sai.- cha cô cố năn nỉ - Giờ thì muộn rồi, tôi đi đây. Cha cô vội giữ cánh tay cô lại, đưa ánh mắt cầu khẩn: “ Xin con đấy” Mọi người trong nhà hàng bắt đầu chú ý tới cha con cô, ko còn cách nàokhác cô nói nhanh: - ra một quán nước nào đó đi, ông có 15’. Đối diện với khách sạn, phía bên kia đường là một ngã tư. Một chiếc xe ô tô đang đứngđợi đèn đỏ ở đó. Là xe của Quân, anh đang trên đường đến dự một bữa tiệc liên hoan của công ty. Anh nhìn ra ngoài,dòng người tấp nập đi lại. “ Không biết ăn cơm chưa nữa”. anh lại vừa thoángnghĩ về cô. Và cũng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó anh nhìn thấy cô, bên đường, bước ra từ khách sạn, cùng với 1 người đàn ông ngoài 50. Họ cùng bước vào trong một chiếc ô tô. Anh như chết lặng trong khoảnh khắc đó. Người đàn ông này anh biết. Ông ta là người có tiếng trong lĩnh vực xây dựng và cũng nổi tiếng đào hoa với cả 1 đội ngũ đông đảo những cô bồ trẻ dù đã ngoài 50.Không khí trong xe như ngột ngạt hơn. Anh sửng sốt ko ngờ rằng cô cũng nằm trong đội ngũ đó. Đèn xanh đã bật lên. Xe anh vẫn cứ đứng lại như chết máy. Những người phía sau bóp còi inh ỏi. Anh sực tỉnh.“ Chết tiệt” Rồi anh nhấn mạnh chân ga, phóng xe như người điên trên mặt đường khiến ai cũng hoảng sợ vội tránh. Part 12: tình cũ (1) Chỉ còn 1 tháng nữa là đến kì hạn giao kèo với Hà Mã tổng, chương trình của cô tồn tại đk hay ko là nhờ vào tháng cao điểm này. Chính vì vậy gạt phăng chuyện của cha rồi chuyện của anh sang một bên cô lại lao vào công việc. Nào là cải tiến, đổi mới rồicủng cố, nói chung là làm, làm hết ko chừa cái nào. Tăng ratting và giữ ổn định nó, như vậy là chương trình sẽ đk cứu. Dù sao thì cô cũng đã quen với việc ko có cha, bị anh ghẻ lạnh rồi, coi như 3 tháng qua chỉ là mơ đi, bây giờ thì cô đã tỉnh ngủ. Từ phòng sếp tổng trở về cô định phi thẳng vào văn phòng làm nốt việc dang dở thì nhận đk tin nhắn từ anh: Tối nay dự tiệc em về sớm chuẩn bị đi Ay za bận chết đây này, tiệc tùng gì. Cô nhắn lại Em ko đi có đk ko? Lập tức vài giây sau máy cô rung lên, anh trả lời Không. Vậy là ngậm ngùi đóng cửa phòng, cô đành về nhà chuẩnbị. Tự dưng bắt cô dự tiệc, cô cũng chẳng biết đây là tiệc gì, phải mặc ra sao thôi đành nhắm mắt chọn đại một bộ, kẻ vài đường kẻ mắt, tô thêm ít son, dặm thêm tí phấn và đi đôi giầy cao gót vào là được. Dù sao cô cũng chẳng phải nhân vật quantrọng gì. Đến nơi mới biết bữa tiệc này là tiệc khaitrương 1 khu resort ở ngoại thành, cách trung tâmthành phố khoảng 20’ lái xe. Chủ khu resort là bạn của ba chồng cô, ông đã có lời mời nhưng ba mẹ chồng cô ko đi đk vì bệnh đau lưng của ba anh tái phát, vợ chồng cô bất đắc dĩ phải đi thay. Một khu nghỉ dưỡng toạ đàm trên một ngọn đồi xanh mát Những phòng nghỉ tiện nghi Những hồ bơi xanh thẳm Đẳng cấp và sang trọng Khách khứa đãđến đầy đủ, trông ai nấy cũng thật sang trọng và lộng lẫy trong những bộ đầm dạ tiệc, những bộ trang sức. từ lúc xuất hiện đến giờ cô chỉ biết cum cúp theo anh đi chào hỏi, bắt tay và xã giao. Chân bắt đầu mỏi và thấy sốt ruột. Cô không thích những bữa tiệc như thế này. Quá nguyên tắc và giả tạo. Thử hỏi trong số khách khứa này ai thật sự đến chúc mừng, ai đến để dò xét, ai đến vì nghĩa vụ phải đi. Nhưng dù ở vai gì đi chăng nữa thì họ cũng đã diễn rất tốt. Trong đó có cả anh. Cô thừa biết là anh chả thích thú gì nhưng sao nụ cười vẫn cứ tươi đến thế, những cái bắt tay sao vẫn nồng nhiệt đến vậy. Đi thêm 1 vài bước nữa vợ chồng cô gặp lại 3 người bạn thân của anh. Mặc kệ cho Đạt và Tú tíu tít với anh em này đẹp, em kia xinh, Tuấn lập tức chú ý tới cô đang đứng nhìn đồng hồ từ nãy giờ: - Thế nào,Đã khoẻ chưa em. Cô đang thẫn thờ nghĩ đến công việc nghe thấy tiếng Tuấn bỗng sực tỉnh, cô mỉm cười: - Dạ em khoẻ rồi, cảm ơn anh. Nói qua nói lại vài câu bữa tiệc đã đến màn khiêu vũ, từng đôi dắt nhau ra sàn nhảy trên nền nhạc của một điệu slow trữ tình: - Tôi có vinh hạnh này chứ.- Tuấn cúi người xuống đưa tay ra Cô hoàn toàn bị động trong tình huống này. “ Mẹ đất ơi, con biết khiêu vũ khiêu gợi gì đâu”. Cô bối rối từ chối: - Anh ơi em ko biết nhảy đâu. - Cứ ra đi mà.- Tuấn vẫn năn nỉ Cô đang không biết trả lời sao thì anh từ đâu đi đến đã lêntiếng - Thì em cứ ra với cậu ấy đi. Haz, đến anh còn nói vậy thì cô biết làm thế nào đành lóng ngóng ra sàn vậy. Quả là khiêu vũ không hợp với cô chút nào. Mới bước đk dăm bước mà phải xin lỗi Tuấn đến chục lần vì dẫm lên chân anh. Từ xa trông thấy bộ dạng khổ sở của cô anh cười đắc ý. “Tôi không hiểu em quyến rũ mấy ông già đó kiểu gì”. Trên sàn nhảy, thấy cô ngày càng ngượng nghịu Tuấn cúi xuống tai cô thì thầm - Em có muốn nhảy giống Kim Hyun Joong và Goo Hye Suntrong BOF ko? Cô ngướng lên nhìn Tuấn rồi gật gật thích thú như gà mổ thóc. - Thật sao, có, em muốn. Cô dẫm nhẹ lên chân Tuấn, bài nhảy của 2 người bây giờ do Tuấn dẫn nhịp, mỗi bước cô đều thấy lâng lâng. So với anh, Tuấn cũng rất thu hút, rất cao sang nhưng không lạnh như anh. ở Tuấn có cái gì đó ấm áp và chín chắn hơn Quân nhiều. Đó là cảm nhận của cô về người con trai này từ những ngày đầu tiếp xúc. Tiếng nhạc nhẹ đang vang lên nhẹ nhàng tình cảm bỗng bị đứt quãng thay vào đó là âm thanh chát chúa của bài"Another One Bites The Dust" . Mọi người ngơ ngácnhìn ra phía dàn âm thanh, một cậu thanh niên diện quần tụt, áo phông, mũ phớt đang nhảy theo điệu nhạc và xoay mic 1 cách điệu nghệ: - lady andgentlemen! Tôi là Ken, người thừa kế khu resort. Sau đây tôi sẽ chỉ cho quý vị biết thế nào là khiêu vũ thực sự. Anh chàng đó bắt đầu di chuyển ra giữa sàn và thực hiện những động tác breakdancerất đẹp mắt. Cô nhìn anh ta khẽ cười và lắc đầu: - Đúng là …. tuổi trẻ manh động. Dù tiếng nhạc khá to và câu vừa rồi cô nói cũng rất khẽ nhưng vẫn lọt đk vào tai Ken. Cậu từ từ di chuyển theo nhịp về phía cô, sau một chuỗi locking, cậu ta bắt đầu vuốt má sờ eo Thiên Di. Rõ ràng là muốn khiêu khích tuyên chiến. Tuấn thấy khó chịu đinh đẩy cậu ra thì cô ngăn lại. Nở một nụ cười gian xảo, một cái nháy mắt đưa tình, cô nắm 2 mép áo Ken kéo về phía mình: - Watch me! – Điệu bộ đáp trả thấy rõ trên khuôn mặt xinh đẹp ấy. Thiên Di uyểnchuyển bước ra sàn, những bước lắc hông, đá chân, giật ngực rồi hất tóc được cô thực hiện nhuần nhuyễn. Không còn hình ảnh con bé lúng túng bước nhầm lúc nãy mà thay vào đó là một dancer nóng bỏng, sexy. Cô làm chủ sàn nhảy này. Ken nhìn cô thích thú. “ Gặp phải cao thủ rồi”, Anh cũng bước ra sàn, ôm lấy người cô, hai người lượn một đường tạo sóng thật quyến rũ. Nam nhân trong bữa tiệc ánh mắt như dán chặt vào Thiên Di. Chiếc minidress của cô dường như trở nên ngắn hơn theo mỗi bước nhảy thành thử mọi người trong đó có Quân, Tuấn, Đạt và Tú phải thóttim mỗi khi cô di chuyển. - Chu choa, chị nhà máu lửa quá nha.- Đạt thảng thốt Anh vẫn im lặng khó chịu nhìn về sàn nhảy, có vẻ tay Ken đặt sai chỗ rồithì phải - Ê tg kia, sao mày bảo chị nhà vẻ đẹp cổ điển lắm mà, đây là cổ điển của mày đó hả. – Tú nhìn anh châm chọc. Bài nhạc kết thúc, Thiên Di vàKen đang trong tư thế kết:mặt đối mặt,ngực kề ngực, tay cô vòng qua cổ Ken, Ken ôm lấy eo cô. Xuyên qua đám đông, Quân hùng hổ tiến về phía họ rồi kéo tuột cô ra khỏi vòng tay Ken tiến ra ngoài. http: Part 13: Tình cũ (2) Cô bị anh lôi xềnh xệch ra khỏi bữa tiệc mặt nhăn đi vì cổ tay bị nắm chặt lại cộng thêm những sải chân dài của anh làm cô theo ko kịp. Đằng sai là Ken đang chạy theo. - Anh ơi từ từ thôi.em….. Cô chưa kịp thốt lên câu “ em đau” thì lại cảm nhận đk 1 bàn tay khác đang kéo mình đứng lại. Là Ken - Khoan đã Anh dừng bước, quắc mắt nhìn cậu ta: - Có gì ko? Mặc kệ thái độ của Quân, Ken bước đếngần cô - Anh thích em, làm bạn gái anh nhé. Thiên Di ngớ người, 1 cậu nhóc mặt non troẹt, chiếc áo phông còn nguyên phù hiệu cấp 3 đang tỏ tình vớicô. - Cậu nhóc, tôi hơn tuổi cậu đấy. - Thật sao, nhìn em... ak quên nhìn chị trẻ lắm ak, mà ko sao, chị có bạn trai chưa - Chưa - Vậy làm bạn gái em nha. Lập tức Quân lên tiếng, anh thấy khó chịu khithấy cô ko từ chối tg nhóc - Cô ấy kết hôn rồi. - Vậy sao. – Ken trầm ngâm. Vậy thì cặp bồ với em điThiên Di nhìn cậu thanh niên trk mặt mà thấy có gì đó rất thú vị, “ Tuổi trẻ, đúng là tuổi trẻ, manh động thật.” - Tôi ko có ý định làm bên ngành hàng ko, phi công trẻ ạ. Chợt cô nảy ra suy nghĩ: “ Khôngphải chuyên mục giải trí đang thiếu vũ công nam sao?Hay là…..”. Nhưng chưa kịp đưa ra lời mời vớiKen anh lại 1 lần nữa kéo cô đi. Đang cắm đầu cắm cổ đi bỗng một tiếng gọi nhẹ nhàng mà tha thiết vang lên: - Anh Quân Anh quay lại nhìn cô - Em ko gọi anh.- Cô lắc đầu Phía xa, một cô gái trong bộ đầm đỏ kiêu sa, mái tóc ép thẳng buộc cao đang đứng đó, gọi anh và nhìn anh. Ánh mắt có gì đó tha thiết, đau đớn và rưng rưng. Anh chếtlặng. Tay anh dãn dần rồi buông thõng thôi ko nắm chặt lấy cổ tay cô nữa. “ Huyền Thư”. Bao ngày tháng qua chưa lúc nào anh ko nguôi nhớ vềhình dáng này, về người con gái này, người con gái anh yêu, người con gái đã bỏ anh mà đi......... Bây giờ người đó đang đứng trk anh, đang trở về với anh. Anh không hề mơ, cảm xúc như vỡ oà, anh chạy thật nhanh về phía người con gái đó. Anh ôm cô gái đó thật chặt, thật lâu. Sau đó họ biến mất. Anh quay lưng cùng cô gái đó bước đi như quên rằng phía sau kia, cô đang đứng đó, tủi thân, chạnh lòng vô cùng. Anh chưa bao giờ nhìn cô với ánh mắt dịu dàng như vậy, “ Cô gái đấy là ai”. Đứng bần thần đk 1 lúc cô mới ngớ ra tình cảnh của mình, Xung quanh toàn là cỏ, có 1 chiếc hồ hơi, nhìn vào trong đại sảnh khách khứa cũng dãn dần, chắc tiệc tan rồi nhưng cô không thấy anh quay lại. - Thằng điên này, lôi người ta ra đây rồi bỏ xó, đồ #$&^-1 Part 15: Dửng dưng Cả ngày hôm nay trời cứ âm u bức bối, lúc như muốn mưa, lúc như muốn bão, công việc ứ đọng từ hôm qua khiến Thiên Di quanh mòng mòng từ sáng đến chiều. Chưa hết lão Hà Mã lại cứ nhăm nhe đe doạ: - Tháng cuối rồi đấy nhỉ? Khỏi nhắc thì cô cũng biết sắp hết thời hạn giao kèo, lão ta ko thấy cả ê kíp của cô đang tăng gia sản xuất hay sao. Tiếng gõ cửa, thư kí trường quay ngó vào: - Xuất phát đk rồi - Em ra ngay. Sau câu trả lời cô lấy điện thoại nhắn tin cho anh: “ Tối nay em về muộn, anh chịu khó ăn cơm ngoài nhé”.Rồi khoác nhanh chiếc túi, hôm nay chương trình có lịch quay ngoài trời. Đi cả ngày cuối cùng 4 người bọn anh cũng đã tìm đk cho Thư 1 căn hộ ưng ý. Cả bọn đang định kéo nhau ra 1 nhà hàng nào đó ăn tối nhưng lại mưa, Thư ngại đi. Nhớ ra tối nay Thiên Di về muộn, Quân rủ mọi người về nhà mình, anh muốn đk ăn những món Thư nấu. 4chàng vui cười xách đồ ăn vào nhà, nhưng đi đk mấy bước Tú khựng lại, có bóng người trong bếp. “ Không lẽ là ma”. – Tú giật lùi vài bước nép sau lưng Quân thủ thế. Cả bọn nhìn Tú cười ngặt nghẽo. - Mày làm như nhà có ma không bằng.- Tuấn cốc đầu Tú cái cốp - Hình như có người mày ạ. - Nhà làm gì có ai.- Quân phủ nhận Tiếng cười lại rộ lên nhưng lập tức im bặt. Thiên Di từ bếp bước lên. Cô cũng hơi bất ngờ khi thấy nhiều người như vậy, đặc biệt là cô gái kia. - A, chào.- Thấy ko ai lên tiếng cô đành chủ động - Anh tưởng …. em ko về.- Quân ú ớ như đứa trẻ mắc lỗi Đúng đáng lẽ giờ này cô đang quay ngoài trời nhưng mới quay đk cảnh 1 thì gió bỗng cuồn cuộnnổi lên, tiếng sấm ì ùng và trời mưa trằng xoá. Không làm ăn đk gì cô đành bắt taxi về nhà. Không ngờ lại gặp chuyện này. - Không có gì, gặp chút sự cố.- vừa nói cô vừa đưa ánh mắt sang cô gái đang khoác tay Quân, Chị đây là…….. - Là người tôi yêu.- Quân lên tiếng cắt ngang câu nói của cô. Dù sao anh cũng muốn dứt khoát chuyện này. 1s,2s..........mọi người như nín thở trong khoảnh khắc đó Im lặng, mắt nhìn xuống dưới đất, tay nắm chặt lại, cô rít lên từng tiếng - Đủ rồi nha, quá lắm rồi đó Quân hơi bối rối “ Cô ấy đang nổi giận sao”. Tuấn nhìn Tú, Tú nhìn Đạt, Đạt lại nhìn Huyền Thư, bọn họ thấy thật ái ngại, giống như đang ỷ đông ức hiếp Thiên Di vậy. Tuấn tiến đến định an ủi cô thì…. - Cái bọn người đó tính chơi phá giá hả, đúng là ko muốn cho người ta sống mà.- Cô vừa nói vừa khoát tay loạn cả lên. Đến lúc này 5 người đối diện mới nhìn thấy chiếc tai nghe blutooth trên tai cô. Thiên Di đang nói chuyện điện thoại. Quân cảm thấy như mình vừa bị hố. Cảm thấy nghe vừa điện thoại vừa nói chuyện như thế này không đk lịch sự cho lắm cô quay người lại nói nhanh vào điện thoại: - Đk rồi,gửi e mail thông tin vụ đấy cho tôi. Bye Rồi quay ra - Xin lỗi, lúc nãy anh nói gì nhỉ, à chị là người yêu của anh Quân Cô cười thật tươi làm Thư thấy ngạc nhiên - Ak, chị là Huyền Thư - Em là……… Thiên Di.- Nguy hiểm thật, Cô suýt thì nói “ em là vợ anh Quân” Cả 5 người bọn họ đứng nhìn cô nói cười như một lẽ hiển nhiên thì có phần sửng sốt. Đây rõ ràng ko phải thái độ của 1 người vợ đáng nhẽ phải có khi chồng mình đưa nhân tình về nhà. Bữa tối hôm nay Thư nấu, trong suốt bữa ăn bọn họ cứ tíu tít với nhau những kỉ niệm, những câu chuyện mà Thiên Di ko hiểu vì vậy cô ăn nhanh cho xong bữa rồi đứng dậy lên tầng. Điện thoại cô vừa báo có e mail. Là việc rắc rối vừanãy. Trời vẫn mưa, xung quanh nhà những dòng nước chảy cuồn cuộn cuốn trôi những chiếc lá khôtrong sân. Nhìn dòng nước ấy Thư mỉm cười ngả vào lòng anh. - Tự dưng em lại nhớ có lần chúng ta đi chơi trời cũng mưa thế này anh đã ngồi gấp thuyền giấy cùng em. Quân dịu dàng nhìn Thư - Vậy em có muốn làm thêm 1 lần nữa ko. Thư gật đầu.Quân lập tức chạy vào nhà lấy giấy Tú và Đạt ngồi nhìn 2 người bọn họ lắc đầu: “ Sến quá ông ơi”. Còn Tuấn, anh lặng lẽ nhìn lên tầng 2, thở dài. Cô đang ở trên tầng, ngoài ban công, đang bận rộn nói chuyện với đạo diễn đôla. Vụ quay cảnh ngoài trời ko thành họ phải tìm phương án chữa cháy cho ngày mai. Cuộc nói chuyện kết thúc, cô mệt mỏi nhìn xuống phía dưới. Những chiếc thuyền giấy đang nối tiếp nhau lênh đênh trên dòng nước trk sân nhà. “ Thuyền giấy?? lãng mạn đấy.” Nhưng........Cô bỗng giật mình. - Cái thuyền kia,.....sao giống bìa kịch bản chương trình của mình thế nhở. Cô quay lại bàn làm việc xục xạo tìm kiếm - Thôi toi rồi, chưa đem kịch bản lên. Cô lại chạy ra ngoài rướn người nhìn ra, phải đến chục cái thuyền là ít - Ây, cái bọn điên này Rồi vội vàng chạy huỳnh huỵch xuống dưới nhà. Tuấn, Đạt và Tú ngạc nhiên khi thấy dáng vẻ tất tả cùng vẻ mặt khó coi của Thiên Di. Còn cô thì chết lặng, đằng kia, ngoài cửa ra vào, trên mấy bậc thanh, anh cùng ngươi yêu, đang gấp thuyền. Bằng kịch bản của cô. Sự thực là lúc nãy nghe Huyền Thư nói muốn gấp thuyền Quân đã chạy vào nhà tìm giấy nhưng ko có, nhà cũng ko dùng lịch, thấy tập tài liệu ở bàn uống nước Quân ko suy nghĩ gì liền lấy làm đạo cụ. Cô lao về phía họ - Hai người đang làm gì vậy.- Cô gần như hét lên khiến Quân và Thưgiật mình quay lại - Ờ thì, gấp thuyền.- anh ngây thơ Đúng là ko chịu đk mà. “ Chẳng nhẽ lại đạp cho một phát chết chùm luôn bây giơ”. Hít một hơi thật sâu để kìm chế cơn giận, lấy lại bình tĩnh,cô rít lên từng chữ: - Thà rằng 2 người lên giường với nhau còn ý nghĩa hơn. Còn bây giờ…. Đưa tài liệu của tôi đây. 5 người còn lại ko nói đk câu gì. Họ nhìn nhau ngơ ngác. Đợi cô đi rồi Tú mới lên tiếng - Cô ấy vừa nói lên giường đúng ko nhỉ. Tú thật ko dám tin vào tai mình, ai đời vợ lại bảo chồng lên giường với người khác bao giờ. Part 16:Có biến Thời gian quả thật nhanh chóng, Huyền Thư trở về cũng đã đk 1 tháng, trong suốt một tháng đó Quân hầu như chỉ về nhà buổi đêm để ngủ, thậm chí nhiều khi là ko về nhưng nhờ có vậymà Thiên Di có nhiều thời gian cho công việc hơn. Cô ở lì trong văn phòng cả ngày và kết quả cho những ngày làm việc vất vả đó là thành công. Ratting tăng hơn dự đoán, chương trình của cô được an toàn. Bây giờ ko còn đe doạ, ko còn nguy cơ công việc cũng ít hơn, cô thường xuyên ở nhà hơn. Ngày trk khi cô bận rộn thì chỉ có mình anh làthành phần cố hữu ở nhà nhưng bây giờ ngoài cô ra chẳng còn ai. Đôi khi cô thấy trống vắng vô cùng nhưng rồi lại xua tay phủ nhận: “ tự dưng nhàn rỗi đâm ra chán vậy thôi”. Ở một mình nhiều cô trở nên hay suy nghĩ và cảm thấy uể oải hơn trước, muốn ra ngoài giải toả tâm trạng nhưng lạithấy đau lưng, mỏi hông vô cùng. Vậy là những khoảng thời gian đk nghỉ cô chỉ ngủ và ngủ mà thôi. 5h Cô mở mắt, mọi thứ vẫn im ắng, ánh hoàng hôn đỏ rực hắt vào căn phòng làm nơi này càng thêm ảm đảm. Cái bóng nhỏ đơn đọc hắt lên tường. 5h, vậy là cô ngủ đk gần 4 tiếng. Điện thoạirung lên, là tin nhắn từ anh. Đặt nó xuống, chẳng cần đọc cô cũng biết là anh lại ko về ăn tối. Thiên Di bước xuống giường, Lưng cô lại mỏi. “ Chắc sắp đến tháng rồi…….” ---------------------------------------------------------- Quân ở văn phòng nhìn ra, hoàng hôn khiến anh nhớ đến Thiên Di. Cô thật giống thứ ánh sáng này,đó là thứ ánh sáng mà không bao giờ có thể thấy vào bình minh, là thứ ánh sáng rực rỡ nhưng buồn. Đúng thật là buồn. Cô hay cười nhưng là nụ cười lạnh. Nụ cười ko có cảm xúc…. Hoàng hôn, một khi đã buông xuống thì chẳng ai có thể kéo nổi nó lên giống như cô, một khi đã chú tâm vào việc gì thì chẳng để tâm đến ai cả, cho dù là ngườiđó đang ngồi ngay bên cạnh. Ly hôn ư? Thật sự đã bao lâu anh không còn nghĩ về ý định đó nữa. Anhđã từng nói không can thiệp vào cuộc sống của cô nhưng sao ko thể lẳng lặng làm thinh trk những mối tình bồ nhí đại gia anh nhìn thấy như thái độ dửng dưng của cô khi anh nói về Huyền Thư. Anh vẫn luôn tìm kiếm thứ cảm xúc ghen hay hờn dỗi trên khuôn mặt cô nhưng rồi thất vọng vì chẳng thể thấy nổi. “ Là em quá lạnh lùng hay tôi quá kì vọng. tôi đang mong chờ điều gì” Quả thật hoàng hôn là khoảng thời gian khiến con người trầm lắng nhất. -------------------------------------------------Lần trk thấy đau lưng, Thiên Di cứ tưởng là sắp đến tháng nhưng cái ngày ấy đã qua đk 1 tuần. Côhơi chột dạ. Dạo này hay buồn ngủ, bình thường bị ê răng nên chẳng bao giờ ăn đồ chua nhưng hôm nay lại xơi đến 3,4 quả mận. “ Chết rồi”. Cô với anh tuy không nhiều nhưng ko phải không “cógì”. Dù vậy nhưng từ khi Huyền Thư về việc này coinhư là chấm dứt hơn nữa cô đều cẩn thận phòng tránh. Suy nghĩ một lúc Thiên Di giật nảy mình. “ có 1 lần bận quá quên ko mua thuốc”. Cô chạy vụt ra hiệu thuốc gần nhà. Sau 15’ trong nhà vệ sinh cô thẫn thờ bước ra, ngồi phịch xuống ghế. “ 2 vạch. Dính rồi” Như ko tin vào kết quả, cô quyết định ngày mai đi khám. ---------------------------------------------------- Trong quán café cô từng ngồi trk kia Vẫn là nền nhạc cổ điển ấy Vẫn là bóng dáng lặng lẽ ngồi trong góc phòng ấy Ngoài trời cũng đang mưa lâm thâm Cảnh vật con người hầu như chẳng thay đổi, có chăng chỉ là cốc café đắng đã đk thay bằng một cốc sữa tươi “ Bà bầu ko đk uống café”- Cô thở dàiLấy từ trong ví ra kết quả siêu âm, cô thẫn thờ nhìn lại 1 lần nữa. “ Đk hơn 1 tháng rồi” Dựa người vào tấm kính, tay cô bóp nhẹ trán. Cô không biết phải làm sao bây giờ. Bỏ đứa bé này, Cô ko đủ nhẫn tâm và cương quyết. Giữ đứa bé này lại. Anh sẽ nghĩ gì,anh sẽ làm gì. Người yêu anh về rồi, sớm muộn cũng phải ly hôn…..hay ….. chi bằng ly hôn cho sớm trk khi bụng cô to ra. Anh không nhất thiết phải biết về đứa bé này. Có thể việc này làm mẹ anh sốc nhưng nếu cứ duy trì cuộc hôn nhân này, một mình cô thì ko sao, cô có thể chấp nhận 1 người chồng có nhân tình ở ngoài nhưng còn con cô, nó có thể chấp nhận đk việc ba nó ko thương mẹ nó. ?Cô biết cảm giác nàyđáng sợ ra sao. Bản thân cô là người đã trải qua. Cô thà làm một người mẹ đơn thân còn hơn để con cô phải chịu cảnh đó. Uống một hơi hết nửa cốc sữa “ Thôi đk,ly hôn thì ly hôn.” Lần này cô đã hạ quyết tâm
169