watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chỉ lấy vợ 9x
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


"Ngày mai, em sẽ đi đăng kí lớp học thiết kế thời trang anh à!"
"Sao không đăng kí lớp học làm trợ lý ý. Hôm trước chẳng nói thế còn gì?"
"Nhưng em thích ngành kia. Từ nhỏ, dù mẹ cho học đàn học hát, nhưng em vẫn trốn đi học may đấy. Em muốn thiết kế, em muốn những thiết kế của mình sẽ tôn lên được vẻ đẹp của người phụ nữ,... Em muốn... muốn thỏa niềm đam mê. Hì. Đừng nghĩ em viển vông đấy, nghe hông, đồ đáng ghét? "
"Không. Nghe em nói, anh thích lắm. Nói cho em nghe nha, mẹ anh cũng là một nhà thiết kế có tên tuổi trong các show diễn thời trang lắm đấy. Muốn gặp thì chờ vài hôm nữa đi..."
"Sao lại vài hôm nữa vậy. Nghe anh nói, hấp dẫn ghê ".
"Mẹ anh qua Mỹ có việc được gần một tháng rồi, nên anh phải ở nhà, ăn cơm tiệm đấy thôi. Thương chưa? "
"Thương ghê. Nếu hoàng tử không chê đểcông chúa ta đây trổ tài nấu nướng. Hehe? "
"Thật hông? Ngay hôm nay nha! "
"Thẳng tiến về nhà... "
Khổ thân tôi, tôi đang rất lo lắng, về nhà rồi sẽ sao đây nếu Vân còn nằm ngủ ở ghế sofa đó. Mà Vân không còn đó, tôi cũng sẽ rất lo lắng... Cùng lắm là nói thẳng sự thật, chúng tôi trong sạch mà. Tôi nhún vai.
Không như tôi nghĩ, Vân đang hì hục nấu đồ ăn sáng. Mùi thơm của mắm tôm và gừng làm mũi tôi ngứa ngáy. Lệ Dương đã chạy thẳng vào bếp phụ Vân làm đồ ăn. Món bún thang làm tôi nhớ những năm về trước, hẳn là Vân có ý gì? Tôi ngẫm bụng rồi vào trong.
"Vân khéo tay quá à. Mùi thơm lan ra tận cổng đấy ".
"Anh khéo nói chứ, không phải mùi thơm do món em làm, mà là mùi của mắm tôm ".
Cả ba cười phá... Bữa ăn sáng cũng xong xuôi trong sự thấp thỏm của tôi khi Lệ Dương và Vân trò chuyện về vấn đề sáng nay, tôi cũng công nhận Vân diễn quá đạt, nhưng thật lòng mà nói, tôi đang rất lo lắng cho những ngày về sau của Vân?
Vân nói chuyện riêng với tôi để Lệ Dương rửa bát đũa trong nhà. Cô ấy nói phải về để kịp ra phiên tòa li dị vào sáng nay và sẽ sang Singapore sống, làm việc cùng chị gái. Tôi chỉ mong cho cô ấy luôn bình tĩnh và gặp nhiều may mắn. Tôi thấy đôi mắt ngân ngấn nước của Vân, cái ôm chúng tôi dành cho nhau trong sự an ủi. Cô ấy lặng lẽ lên chiếc taxi, ngoái đầu lại và cánh tay bé nhỏ vẫn đưa lên vẫy vẫy...
Thiên thần của tôi vẫn là cái giọng lanh lảnh :" Này thì xoong thủng, chảo thủng , vô đây, vô đây, chị tắm cho mấy mi, là lá la... ".
"Chị Vân về sớm vậy anh? Sao anh không bảo ở lại, trưa nay sẽ thưởng thức những món do chính tay em làm. Ghét..."
"Uhm! Chị ấy bận công chuyện mà. Mình anh thưởng thức là được rồi, mà này em biết nấu không đấy. Haha "
...
"Anh! Ra khều hến cho em? "
"Trời! Anh nào biết làm những thứ đó!"
"Không biết thì ra đây em chỉ, nhiều lắm, em làm hổng có hết à..."
"Vậy coi như cơm em nấu nhưng công của anh đấy nha "
Và bạn thử tưởng tượng tôi đã phải làm hến như thế nào chứ? Đưa con hến lên trước mặt, lấy tăm khều ra như khều ốc. Một kg hến chứ ít à?
"Em! Làm gì nữa thế, làm xong bữa ăn trưa rồi online với ai thì online "
"Uhm! Em đang coi hướng dẫn trên mạng xem các bước chế biến mà "
Và đó cũng là bữa ăn đầu tiên trong đời của tôi do bàn tay của một người phụ nữ khác nấu mà không phải là mẹ. Màu sắc và cách trang trí rất hấp dẫn, mùi vị cực kì ổn, nhưng món nào món lấy thì thừa phải cả nửa. Và lý do rất hợp lý là trên mạng hướng dẫn món ăn dùng cho cả đại gia đình, còn chúng tôi – hai cái dạ dày nhỏ xíu.
"Sau này mình mà ở chung là phải hòa thuận đấy nha ". Tôi vừa ăn trái cây vừa hí hửng với bộ phim hoạt hình " Tom và Jerry "
"Vậy anh nghĩ mình oánh nhau suốt ngày à. Cũng hay, vui cửa vui nhà lắm đây "
"Vậy anh sẽ là mèo ". Tôi nói xong mà đần mặt.
"Haha ". Lệ Dương cười đến mức té cả xuống sàn nhà. Cô ấy gượng người dậy nằm lại lên ghế vẫn không thôi cười ha hả:" Mr.Tom ngốc nghếch ". Và ngay lập tức hôm sau, số liên lạc của tôi đã được cô ấy rename thành :" Mr.Tom ".
...
"Em đánh cờ kiểu gì mà đường lối đi lung tung quá vậy?"
"Không đi lung tung thì anh ăn mất à. Nêu nêu..."
"Phải đi bài bản giống anh như đi siêu thị thế này này, hiểu không?"
"Nhưng em thích đi lung tung như đi chợ cơ..."
"Ồ! Người đi siêu thị đã thua rồi, aha. Và em xin kể cho Mr.Tom nghe một câu chuyện cực kì là "siêu đau bụng " nhé :" Một ông thầy dạy võ rất giỏi đi chợ về thì mặt mũi te tua máu. Đám học trò lo lắng hỏi han, đố Mr.Tom biết vì sao?". Tôi xị mặt làm bộ dỗi và lắc đầu." Đúng là Mr. Tom ngốc nghếch, ông ta đã đánh nhau với các bà bán hàng thịt, mà họ đánh nhau thì đánh lung tung chẳng có bài bản gì cả... haha ".
Tôi và Lệ Dương ôm bụng cười dường như muốn méo cả mặt.
Chương 7: Em là một Lesbian?
"Alo. Lệ Dương xin nghe? "
"Em đang ở nhà sao? "
"Vâng. Có chuyện gì vậy anh. Em đang nấu đồ ăn tối cho anh nè, nhớ về sớm nghe Mr.Tom "
"Ừ. Anh đang tiếp khách. Nếu đói nhớ ăn trước nha".
"OK. Bibi Mr.Tom "
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi người con gái kia không phải là Lệ Dương. Tôi quay lại với công việc của mình cùng bản hợp đồng cần phải kí ngay tối nay với mấy cha đầu hói khó tính người Anh. Còn cô gái kia trong bộ đồ đen bó sát và sáng loáng vẫn nốc rượu như điên. Và tôi đã nhận ra, không phải ai khác mà chính là Lệ Băng. Tôi quyết định gặp cô ấy sau khi công việc được hoàn tất.
"Lệ Băng – em ổn chứ?"
"Anh không phải cõng em về nữa đâu, hì ". Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu. " Em là một lesbian à? Anh thấy giống không anh?"
"Một cô gái như em làm sao giống một lesbian được chứ? Em có thể làm lại từ đầu mà "
"Đúng đúng,haha ". Lệ Băng lại dốc ngược ly rượu trên tay mặc sức ngăn cản của tôi. " Em cũng không biết từ bao giờ, em lại biến mình thành một con les nhỉ?. Đúng là ngu, ngu khi tự biến mình thành les chỉ vì muốn giữ lại cái thai trong bụng của con nhỏ kém em vài tuổi kia ư?". Tôi cau mày." Anh biết cái thai đấy của ai không, haha, của cái thằng đã phản bội em và đi ngủ với nó. Giờ thì chắc nó đã bị cá mập ăn ngấu nghiến rồi. Thằng cha vừa ngồi cạnh em là anh trai nó đấy, nó bảo với em là thằng bồ cũ của em vừa bị tai nạn trên một chuyến tàu. Đúng là quả báo ". Lệ Băng dốc ngược luôn cả chai rượu. " Rượu hôm nay sau mà đắng thế? Đắng quá thể đi thôi ".
Lệ Băng không phải les. Cô ấy chỉ hành động một cách ngốc nghếch nhất thời mà thôi. Tôi đã đưa cô ấy về nhà tôi, Lệ Dương đang chờ.
"Em ơi, lấy khăn ướt ra chăm chị đi "
"Lại say. Mệt quá, cái bà này ". Lệ Dương cứ làu bàu trong miệng." Anh lên thay đồ đi, xíu chị Lệ Băng khỏe lại, mình dùng bữa tối chung cho vui ". Tôi gật đầu, lên lầu và chìm mình vào bồn tắm. Đôi khi, cuộc sống là những vòng tròn thật luẩn quẩn, nếu người trong cuộc không đủ tỉnh táo thì chỉ càng làm nó rối ren hơn mà thôi.
"Anh ơi, chị Lệ Băng ngủ rồi. Mình dùng bữa tối thôi, đêm em nấu cháo cho chị cũng được ".
"Ừ. Xem hôm nay được ăn gì nào ...Thơm ghê ý. "
Chúng tôi dùng bữa tối vui vẻ bên nhau trong căn bếp nhỏ ấm áp. Lệ Dương không chỉ đẹp, lại còn khéo tay, càng ngày tôi càng yêu cô ấy, lúc nào trong đầu tôi cũng luôn suy nghĩ cô ấy là một người vợ rất tuyệt vời, tôi sẽ không bao giờ đề mất cô ấy, nếu không tôi sẽ là một thằng ngu nhất trên đời.
"Em này. Chị Lệ Băng không phải les đâu. Em đừng nghĩ ngợi linh tinh nhé? "
"Em biết rồi, biết hết mọi chuyện cơ. Ủa, mà sao anh biết hay vậy?"
"Thì anh đi kí hợp đồng với mấy ông khách, vô tình gặp Lệ Băng trong quán bar. Có lẽ vì say quá nên cô ấy đã nói hết anh nghe ".
"Uhm ". Cái nhìn sắt đá Lệ Dương dành cho tôi. " Anh này, em quyết định rồi, mai em sẽ đi tân trang lại mình "
"Là sao?"
"Duỗi thẳng Cắt tóc, thay đổi cách ăn mặc, em muốn làm mới mình. Nhìn phía sau hai chị em tóc xoăn lọn ai cũng như ai à".
"Uhm! Cũng hay, mà Lệ Dương của anh kiểu nào chẳng xinh ha ".
"Không hẳn. Em thấy khó chịu khi suốt ngày Lệ Băng với Lệ Dương là một. Huhu ". Cô ấy hét lên khiến tôi phải nhăn mặt.
"Ôi em Jerry của anh ghen. Oa Oa "
"Mr.Tom quá đáng. Thôi em bắt taxi đưa chị ấy về đây, anh đi làm về mệt rồi, nhớ ngủ sớm nha ".
"Cũng không xa mà. Để anh đưa về, em đi một mình anh không yên tâm "
"Ai dám bắt cóc một đứa biết võ như em nhỉ ". Và kết quả là cái khủy tay kia thụi luôn vào ngực tôi kèm theo cái vênh mặt:" Biết ta đây là thế nào chưa? ". Tôi cũng bó tay với cô nàng đáng yêu này:" Lúc nào về nhớ điện thoại cho anh, hiểu không?"." Rõ ".
...
"Em đang ở Sin, em thực sự hạnh phúc khi được sống là chính mình. Có thể, anh nghĩ em là một đứa dở hơi, nếu cứ ngoan ngoãn thì sẽ sống không khác nào một bà hoàng. Em khiến anh đau khổ khi tự tay giết chết tình yêucủa mình cách đây gần mười năm để chạy theo những đồng tiền của một thằng già đáng tuổi cha mình. Nhưng cuộc sống thì luôn là những bi kịch , và trong những bi kịch đó thì có kẻ khóc, người cười, và cuộc sống của em liệu đã biến thành một hài kịch mang tên Lesbian. Em cũng không thể tưởng tượng nổi mình thành ra như thế. Em cứ nghĩ phải chăng do những cuộc chiến lao thân vào từng đêm quay cuồng nơi vũ trường với những viên thuốc lắc cuồng điên đã làm em xa đọa, ..., nhưng dù đã thoát thân khỏi nơi đó, em đã phải chấp nhận một sự thật rằng: em là Les. Thằng chồng già đã phát hiện ra mối quan hệ của em và người con gái đó, chứ không phải hiểu nhầm giữa những lần gặp nhau giữa anh và em. Bây giờ, em hạnh phúc, hạnh phúc giữa đất nước Sin cùng cô gái này chứ không phải chị gái – em đi làm, em bắt đầu sự nghiệp với tất cả những kiến thức và kinh nghiệm em có. Có thể anh ghê tởm em, nhưng em hạnh phúc, hạnh phúc khi được là chính mình – một Lesbian. Hãy tha thứ cho em, Hạo Nhiên nhé ".
Tôi biết mình khóc khi đọc lá email của Vân. Cô ấy nói đúng: dù là les nhưng vẫn hạnh phúc khi được là chính mình. Tôi chỉ biết nhắn lại một câu:" Bình yên em nhé!"
Chương 8: Nhìn nàng, sao mà đáng yêu quá
Vậy là chúng tôi cũng đã quen nhau được hơn sáu tháng. Với những buổi hẹn hò, ăn uống và trò chuyện, tôi hiểu người con gái mà mình tìm bấy lâu nay tìm kiếm không phải ai khác ngoài Lãnh Lệ Dương.
Lệ Dương của tôi bây giờ luôn cười, nói nhiều và lúc nào cũng rạng rỡ như bông hoa thơm. Mái tóc duỗi thẳng dài đen nhánh rất hợp, dáng người cao, nước da hồng – luôn là một Lãnh Lệ Dương cá tính, năng động và tỏa sáng. Cô ấy chơi piano rất tuyệt, những món ăn ngày càng hấp dẫn, và đặc biệt những mẫu thiết kế của cô ấy khiến tôi luôn phải tròn mắt vì "lạ ". Tôi sẽ kể cho bạn nghe về thiết kế đầu tiên của nàng vẽ khi phơi quần áo, tôi cầm ngược cả bản vẽ khổ A4 vẫn không hiểu vì sao đó là đồ dành cho nam:
"Quần chip cho nữ thì quả cá tính, cho nam thì thật tệ vì chả ai lại bận nó vào người cả..."
"Anh nghĩ đàn ông các anh tự đi mua quần chip cho mình sao?"
"Nhưng quả thật nhìn không giống dành cho đàn ông?"
"Phải thiết kế bắt mắt, theo sở thích của phái nữ, vì phái nữ đi mua cho đàn ông mà. Thiết kế theo ý các anh cho mà phơi hàng ra đấy à. Hi, với lại, em thử xíu thôi, chứ hướng mà em thiết kế thì dành cho phái nữ cơ, chứ đàn ông các anh ý ai cũng như ai, chẳng có đầu óc thẩm mĩ..."
...
Lệ Dương đồng ý đến gặp mẹ tôi. Mẹ tôi thì trọc ghẹo tôi riết từ buổi tối hôm trước về vấn đề đưa Lệ Dương về nhà ra mắt: nào là bao nhiêu tuổi? Ồ trẻ nhỉ? 9x sao, con trai mẹ giỏi dữ ta; thế đang học gì rồi? Ồ! Bất ngờ nữa, thế lấy nó về đây là mẹ có đồng minh à;....Tôi vừa ngại vừa cười với những lời nói đáng yêu của mẹ mình.
Lệ Dương vẫn quyết định diện tông đồ trắng, trang điểm rất nhẹ, trong nàng thực sự dịu dàng và đầy nữ tính. Mẹ tôi đưa ánh mắt từ đầu xuống đến gót chân nàng rồi mỉm cười tỏ vẻ hài lòng với gu ăn mặc qua bộ đồ khi Lệ Dương cất tiếng chào lễ độ.
"Bác nghe nói con đang học bên lớp thiết kế thời trang phải không?"
"Dạ. Anh Hạo Nhiên cũng nói rất nhiều về bác cho con nghe. Con thực sự rất ngưỡng mộ ".
"Ôi cha, cái thằng đó nói xạo không hà, con để ý làm gì? "
Tôi ngồi mà chỉ biết cười thầm với cách nói chuyện rất duyên của mẹ, rất phải phép ứng xử của nàng. Mẹ tôi và nàng cùng nồi xoong lủng củng trong bếp, nói chuyện rất rôm rả : chuyện gia đình, công việc,.... Món nào, nàng cũng đụng tay vào làm, cho nên tôi biết nó sẽ rất thơm ngon và tuyệt vời. Mẹ tôi là người thành đạt trong kinh doanh, chuyện bếp núc trong gia đình chỉ là vài ba món đơn giản. Thời gian mẹ vắng nhà, mỗi khi nhìn Lệ Dương như bông cỏ lau bay nhảy trong căn bếp nhỏ, tôi nhớ mẹ vô cùng. Cách đây cả mười mấy năm, bố tôi – ông ấy bỏ mẹ tôi, vì sao ư, ông ấy nói rằng ông ấy cần một bữa cơm gia đình thực sự, còn mẹ tôi, bà ấy chỉ biết đến kiếm tiền và những bản hợp đồng lớn nhỏ. Nhưng tôi biết, đó không phải là lí do thuyết phục bởi người đàn bà đã mê hoặc ông ấy cũng chẳng hề biết chuyện bếp núc, bà ta trẻ hơn mẹ tôi, bỏ chồng, đã có con riêng và cũng toàn quyền trong tay cả mấy khách sạn hạng sang trong thành phố này. Khi đó, mẹ tôi mới chỉ là sếp nhỏ trong một công ty thiết kế ngoài Hà Nội và hiện nay bà đã là một nhà thiết kế có tên tuổi trong các show diễn thời trang lớn. Cuộc sống vẫn lẳng lặng chỉ có hai mẹ con trong ngôi biệt thự mới xây này, tôi vẫn mơ về một gia đình nhỏ...:" Và anh sẽ là người đàn ông của đời em. Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Vì yêu em, ngày mai anh thêm vững bước trên con đường dài. Em có nghe mùa đông, những ngọn đèn vàng. Anh nhớ em. Anh nhớ em miên man bên trang thư tình gửi đến em ".
Bữa ăn trưa vui vẻ và rộn rã tiếng cười. Nhìn vào mắt mẹ, tôi thực sự hiểu ý bà hài lòng về Lệ Dương nhiều cỡ nào. Nàng vui sướng khi được bà đồng ý theo học tại học viện thiết kế thời trang nơi bà làm việc. Nàng hứa sẽ chăm chỉ, cố gắng và học hỏi nhiều điều. Nhìn nàng, sao mà đáng yêu quá.Chương 9: Xin lỗi ! Em không phải thiên thần
Mẹ tôi khen nàng nhiều lắm: nào là xinh xắn, nói chuyện dễ thương, bàn tay khéo léo và những mẫu thiết kế rất ấn tượng. Tôi bảo mẹ cuối năm sẽ cưới cô ấy. Mẹ cười:" Ngày mai cũng được, cưới vợ phải cưới liền tay chứ ". Tôi yêu mẹ tôi quá.
Sau giờ làm việc, tôi quyết định qua công ty của mẹ để đón nàng rồi cùng ăn tối. Từ hôm mẹ tôi ra Hà Nội dự hội thảo của làng thời trang gì đó, nàng được kiêm luôn chức quản lý khiến mấy chị em phải phát tức, không phải vì nàng không biết cách cư xử mà chắc tại mẹ tôi cưng chiều nàng quá khiến các chị em muốn được làm con dâu của mẹ cứ hầm hè. Mỗi chiều tan việc, nhìn khuôn mặt vốn trắng nay thêm xanh xao của nàng, mà tôi thương lắm.
"Lệ Dương không có ở đây sao?"
"Có anh nào đến tìm, rồi chị hớt hải đi rồi anh Hạo Nhiên ơi... "
Họ cười vẻ trêu ngươi, bỡn cợt khiến tôi càng bực mình. Dòng máu sục sôi đang dồn lên tận não vì cái lí do không phải là "công việc". Tôi gọi điện thoại thì số máy chỉ là những tiếng chuông dài không hồi đáp, gọi về nhà gặp Lệ Băng nói cô ấy vẫn chưa về... Tôi ghen. Tôi lái xe lao đi, tiếng nhạc Quang Dũng nghe buồn quá...
Một gã đàn ông kéo tay một cô ả lôi dọc đường phố. Tôi nhíu lông mày nhìn ra: cô ả vùng vằng như bất chấp tất cả, khi cánh cửa xe mà gã vừa mở ra, cô ả giật mạnh tay, ném cả đôi dép cao gót và chạy nhào về phía trước. Tôi sững người: Lệ Dương... Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, tôi chỉ cần biết, người yêu của tôi đang bị tấn công.
Lệ Dương vừa la cứu vừa chạy, tôi vừa lao ra khỏi xe thì cô ấy chạy bổ nhào về phía tôi, khóc nức nở:" Nó... hắn... hắn..." Cô ấy ngồi vội vã lên xe và gào tôi nhanh lên. Tôi nhận ra – thằng nhóc đó, thằng người yêu cũ của Lệ Dương. Dường như, tôi muốn phát điên lên. Nhưng có lẽ giây phút đó, tôi kìm được lòng mình, tôi hơn nó cả hơn chục tuổi mà. Nó đứng khự chân lại, nhìn tôi, im bặt. Lệ Dương nhấn lớp kính xuống, lại ngóc đầu ra ngoài gào lên:" Đưa em về nhà...". Thằng nhóc đó kể ra cũng biết điều lên tiếng chào anh rồi lái con Lexus đi thẳng đến phía Lệ Dương ngồi, ném chiếc đĩa VCD qua lớp kính xe. Tôi nhìn Lệ Dương đầy giận dữ, ánh mắt cô ấy nhòa đi vì hàng lệ bỏng rát đang xối xả lăn dài thay cho lời van nơn:" Đừng nhìn em bằng ánh mắt ấy ". Tôi kéo Lệ Dương tựa vào vai mình, chúng tôi không nói gì với nhau nữa cho đến hết chặng đường dài này.

Trang: « Trước 123
4
5
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 109