watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Công chúa Hoa Tường Vi
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Tử Khiêm(nhìn Chấn Thiên): Thiên,cậu nghĩ ra truyện gì sao

Chấn Thiên(lắc đầu): không,không có gì đâu. Đầu heo,cô về phòng đi.

Và chưa kịp để tôi trả lời thì Chấn Thiên kéo Tử Khiêm về phòng.bất giác 1 giọt nước mắt bỗng lăn trên khoé mắt.tôi không hiểu tại sao tôi lại khóc. nhưng có gì đó thật đau khổ và nuối tiếc.tôi cũng không biết tại sao nữa nhưng tôi thấy hối tiếc kinh khủng.tôi đang hối tiếc vì điều gì? câu chuyện của Âu Triết Vũ thì liên wan gì tới tôi?
Bây h là 10h đêm,không hiểu sao ngoài trời lại lạnh như thế này nữa.mọi vật đều đã chìm vào giấc ngủ.tất cả hoà lẫn trong bóng đêm.Thỉnh thoảng đâu đó lại rúc lên tiếng cú kêu.gió thổi lào xào.thật là 1 cảnh tượng không mấy hay ho cho những người mắc bệnh yếu tim.trong bóng tối đang có 4 bóng người lúc ẩn lúc hiện dưới ánh sáng mờ ảo của trăng đang đi về phía trung tâm của khu rừng bí ẩn - khu rừng nằm ngay sau khu kí túc xá của sinh viên

Tường Vi(giọng mếu máo): Âu Triết Vũ,cậu tha cho tôi đi.tôi sợ lắm,nhỡ bị thầy cô phát hiện ra thì sao?Nếu bị đuổi khỏi trường này thì tôi sẽ không còn chỗ nào để đi nữa đâu đấy.Cậu có biết chỉ vì tôi không có tiền mà tôi đành chấp nhận trở thành đứa lạc loài,sống và học tập cùng với những người có siêu năg lực không hả?cậu tương tôi điên nên mới học ở đây để cho mọi người bàn tán, đối xử tệ bạc như vậy hả?chỉ vì cái học bổng và có chỗ ngủ ổn định thôi đấy.tôi không phải là người có phép thuật như các cậu cũng không phải là quý tộc, đại gia, giàu có như mấy người cũng không thông minh,tài giỏi đến nỗi được các trường mời đến học miễn phí.tôi…

Triết Vũ(giọng lạnh lùng): kể khổ đủ chưa?tôi nghe đau tai lắm rồi đấy.cô muốn kêu ca,phàn nàn uk? đã xảy ra truyện gì chưa mà cô than vãn vậy hả?mà dù có xảy ra truyện gì thì tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm.như vậy được chưa?

Tường Vi(không ai nhận ra nụ cười trên khuôn mặt của cô): âu Triết Vũ,cậu nhớ những gì cậu nói đấy nhé.mà cậu có biết cậu đang làm gì không đấy?cậu sẽ chịu trách nhiệm kiểu gì đây

Triết Vũ(có vẻ sắp nổi điên): đầu heo,nếu cô không ngậm cái miệng vịt bầu của cô lại thì cô mới chắc chắn là phải chuyển trường đó.tôi nói thì tôi sẽ làm,cô không phải lo

Tử Khiêm(giọng nhỏ nhẹ): thôi 2 người.các cậu cứ cãi nhau thế này thì mới chắc chắn là bị phát hiện đó

Chấn Thiên(nhìn về phía Tường Vi): Đầu heo,lên dây cót tinh thần đi nhé! Bắt đầu vào khu vực nguy hiểm của khu rừng bí ẩn rồi đấy.sẽ có nhiều bất ngờ thú vị xảy ra.cô sẽ không bao h được chứng kiến lại lần thứ 2 đâu.cố mà sống sót trở về nha

Tường Vi(giọng lo lắng và hoang mang cực độ): Đừng có doạ tôi, Giang Chấn Thiên

Có lẽ vì đang wa’ mải suy ngĩ về hành động của Âu Triết Vũ mà ngay cả Trần Tử Khiêm đã quên nhắc Tường Vi 1 vài chỗ đi khó của khu rừng.Vậy mà cả 3 đều không nhận ra 1 điểm Tường Vi luôn đi theo họ rất sát, không bao h để khoảng cách giữa 4 người là wa’ xa và cô luôn tránh được những đoạn đường khó đi,những đoạn đường nguy hiểm đầy đây gai. nếu là họ bình thường thì chắc chắn Triết Vũ,Tử Khiêm,Chấn Thiên sẽ ngay lập tức nhận ra rằng Hàn Tường Vi có vẻ rất thông thuộc địa hình khu rừng này.Chính Hàn Tường Vi hiện h còn đang thấy có gì đó không ổn xảy ra với mình.Cô có linh cảm rằng cô đã từng đến đây trong quá khứ. không phải 1 lần mà rát nhiều lần rồi.

Đang đi trong rừng,Triết Vũ , Tử Khiêm và Chấn Thiên bỗng giật mình bởi tiếng hét của 1 cô gái. Cả 3 lập tức way lại đằng sau và bắt gặp cảnh Tường Vi đang bị treo lủng lẳng trên 1 cái cây. mấy dây cuốn của nó quấn chặt chân Hàn Tường Vi và dốc ngược cô gái tội nghiệp theo kiểu chân hướng lên trời, đầu trúc xuống đất. Tường Vi vừa giãy giụa vừa la khóc: “cứu tôi với Âu Triết Vũ”. hơ,lạnhỉ?saolạikêucứuTriếtVũ,t Âu Triết Vũ lập tức phát hoả,tạo lửa đốt cây. mấy chiếc dây cuốn tự dộng thả Tường Vi ra,Triết Vũ cũng đồng thời thu lại lửa. Tường Vi rơi thẳng xuống đất. Triết Vũ nhanh tay dang tay ra đỡ Hàn Tường Vi.Và Tường Vi nằm trọn trong vòng tay của Triết Vũ.yeah,tiếp đất an toàn ha.

TRIẾT VŨ(vẫn còn ôm Hàn Tường Vi): Này cô sợ đến vậy hả mà tim đập ghê thế

TƯỜNG VI(níu chặt Triết Vũ): Tất nhiên là tôi sợ rồi

TRIẾT VŨ(đột ngột thả Tường Vi ra làm cô gái rơi phịch xuống đất): Dù sao thì cô cũng đâu có sao.vậy thì đi tiếp thôi.lãng phí thời gian wa’ rồi

TƯỜNG VI(đau điếng cái mông): ôi cái mông khốn khổ của tôi. âu Triết Vũ.cậu là đồ tồi.sao cậu…

TRIẾT VŨ: cô dám nói với ân nhân của mình thế hả

TỬ KHIÊM: Triết Vũ,thôi nào. Tường Vi cậu đi tiếp được không?hay là để mình…

TƯỜNG VI(ngắt lời): được,tớ đi được.

CHẤN THIÊN: Tử Khiêm,cậu lo bò trắng răng rồi.mới có truyện cỏn con đó làm sao mà doạ được bạn đầu heo dũng cảm của chúng ta

TƯỜNG VI(nhìn Chấn Thiên bằng cặp mắt củ tỏi): nếu cậu bảo truyện tớ suýt chết là cỏn con thì cậu mới là đồ đầu heo đáy,Giang Chấn Thiên.

CHẤN THIÊN(cười gian sảo): vậy thì cô chết chắc rồi đầu heo.truyện vừa rồi mới chỉ là bắt đầu thôi. nhưng vì cô đã nói tôi thậm tệ vậy nên tôi sẽ không cứu cô nếu lần sau cô gặp truyện nguy hiểm đâu. hahahaha…………

Tường Vi khẽ thở dài. ôi,cuộc đời sao mà bất hạnh vậy.

Khi cả 4 đã vào đến giữa khu rừng, 1tiếng động bỗng vọng lại chỗ họ. Triết Vũ chạy đầu tiên. Tử Khiêm,Chấn Thiên và Tường Vi cũng đuổi theo.rồi cả 4 đồng loạt dừng lại khi chứng kiến cảnh tượng có 1 không 2 đang xảy ra. Đỗ Kì Bình đang bị 1 con nhện khổng lồ đuổi theo. Đường Chí Kiệt thì đứng cạnh đó ôm bụng cười ngặt nghẽo. Lý Thiên Dã và Lăng Vô Kị thì đang làm gì đó với cái laptop và cái di động mang theo

TỬ KHIÊM: truyện gì đang xảy ra ở đây vậy

CHÍ KIỆT(lau nước mắt): có gì đâu.ten ngốc kia cậy mình là âm thanh nên đã sử dụng sức mạnh để nói chuyện với nhện khổng lồ.và tiếp đó thì không hiểu sao nhện lại đuổi theo đòi làm thịt tên kia nữa. bọn này không phải âm thanh nên không biết tiếng của nhện

CHẤN THIÊN: đúng là đồ ngốc. mà không có ai ra cứu tên điên đó ak

CHÍ KIỆT: tự làm tự chịu mà chú em. bọn này không rảnh hơi mà… Ủa?Công chúa Lá bài Hàn Tường Vi,sao em lại ở đây

TƯỜNG VI: anh hỏi Âu Triết Vũ ấy

TRIẾT VŨ:thì chẳng phải lần trước Thiên Dã bảo bọn em tìm 1 đứa con gái để lo chăm sóc mấy cái cây đấy sao?

CHÍ KIỆT: và em quyết định nhờ Tường Vi ak,nhưng…

TRIẾT VŨ: dù sao thì con ngốc này cũng không phải là phù thuỷ nên để cô ta làm chắc cũng không sao

THIÊN DÃ:vậy thì nhờ em nhé,Tường Vi. Đây là cây Scrollion-1 loài cây có khả năg hút sinh khí và pháp thuật của phù thuỷ

TƯỜNG VI(hoá đá): Cái gì cơ?

TRIẾT VŨ: không sao đâu.nó không làm hại cô đâu. nó chỉ làm hại bọn phù thuỷ với sức mạnh yếu thôi.còn người bình thường như cô không bị ảnh hưởng đâu. Này,cầm lấy và mang nó về chăm sóc hohho…aibảolàkhôngcótruyệngì.nhầmtorồinha.sẽcótruyệnđấy.t

TƯỜNG VI(sợ hãi): đừng đùa vậy chứ.tôi…không..tôi..

TỬ KHIÊM: Tường Vi,năn nỉ cậu đó.giúp bọn tớ đi

ThIÊN DÃ: em sẽ không bị làm sao đâu.giúp bọn anh nha

TƯỜNG VI(giọng miễn cưỡng): thôi được. đành vậy chứ biết làm sao nữa

CHẤN THIÊN: Này, đầu heo.cẩn thận bị nó cắn nha

TƯỜNG VI(2 mắt tròn xoe): Cắn uk?

CHẤN THIÊN: đúng vậy, hoa của nó có thể vươn dài để cắn và hút sinh khí hay phép thuật của người khác

TỬ KHIÊM:Thiên, đừng có doạ Tường Vi. Đừng lo.nó chỉ cắn phủ thuỷ thôi.
Lúc cả 8 người bắt đầu rời khỏi khu rừng thì Hàn Tường Vi bỗng nhảy múa loạn xạ như 1 đứa điên

TƯỜNG VI: truyện…truyện…gì…ì… đang…ng xảy ra với tôi thế này

CHẤN THIÊN(chép miệng): aiza, chắc là ngửi phải mùi hương của cây Bí ẩn rồi

Đường Chí Kiệt lập tức lẩm bẩm gì đó. Sau mấy giây, Tường Vi trở lại trạng thái bình thường. Đường Chí Kiệt thở phào nhẹ nhõm. Hàn Tường Vi mặt cắt không còn giọt máu.Lúc về đến kí túc xá Tường Vi vẫn chưa dám mở miệng ra nói 1 câu nào.trước lúc Tường Vi cùng chậu cây Scrollion về phòng, Triết Vũ nhìn Tường Vi hỏi

TRIẾT VŨ: cô sợ vậy sao, đầu heo?Cô thấy ổn không?

TƯỜNG VI(nổi cáu): Cậu nhìn tôi thế này mà bảo ổn hả.tôi sợ thật đấy và tôi cũng không thích mấy truyện đã xảy ra vào tối nay đâu.Cảm giác phải làm điều mình không muốn khiến tôi thấy khó chịu lắm. Còn cái cây chết tiệt này nữa chứ. Tại sao tôi phải chăm sóc? tôi đâu có liên wan gì tới truyện này mà bắt tôi làm

Nói xong Tường Vi ôm chậu cây bước vào phòng và đóng sầm cửa lại. bỏ mặc Âu Triết Vũ mặt đang tái dần đi: ‘giống quá,giống đến kì lạ”.lúc này trong đầu cậu hình ảnh 1 cô bé xinh như búp bê đang khóc lóc ầm ĩ. bên cạnh cô bé,2 cậu nhóc con trạc tuổi đang gãi đầu gãi tai,không biết phải làm gì

----------Flash back-----------------

- huhuhu.ghét lắm.Carey ghét thấy đấy.Carey không thích mấy truyện đã xảy ra vào hôm nay đâu.Cảm giác phải làm điều mình không muốn khiến Carey thấy khó chịu lắm. tại sao mình phải chăm sóc cái cây chết tiệt này chứ?nó đã cắn mình! - cô bé vừa nói vừa lau nước mắt

- Carey, bọn mình xin lỗi. đáng lẽ bọn mình không nên ép cậu… .tay cậu h còn đau không?cậu thấy ổn chứ,Carey - Triết Vũ vẻ mặt hối lỗi

- Cậu nhìn thế này mà bảo mình ổn hả ?còn nữa mình sẽ không chăm sóc cây này đâu.ko bao h. để nó cắn mình thêm 1 lần nữa hả? mình không ngốc đến vậy đâu - Carey trừng mắt nhìn Triết Vũ


- Xin lỗi nhưng mình nhận thấy mình có nghĩa vụ nhắc nhở 2 người nhớ cho việc chúng ta sẽ phải làm. - Chấn Thiên lên tiếng - Cậu sẽ không sao đâu,Carey.nó chưa kịp hút sinh lực và phép thuật của cậu mà.vì vậy làm ơn không khóc nữa.Anh Tường Luân sẽ lo đấy.

Xem ra chiêu này có vẻ hữu hiệu.Vừa nghe thấy tên Tường Luân là cô bạn im bặt,không dám kêu ca gì nữa.Nhờ vậy mà 2 cậu bé cũng thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được cả 1 gánh nặng.Cũng phải thôi,tội làm công chúa Carey khóc sẽ bị mọi người trừng phạt kinh khủng lắm.Và các cậu đã được nếm mùi đôi ba lần rồi.Lần nào cũng thật khó quên

-------------Flash end-----------------

Tường Vi ôm chậu cây và bước vào phòng. đặt chậu cây xuống bàn cả người Hàn Tường Vi mệt rã rời, 2 mắt díu cả lại. Tường Vi quyết định leo lên giường ngủ. Khi cô vừa nhắm 2 mắt lại,cây Scrollion khễ động đậy.bông hoa của nó bắt đầu vươn dài và di chuyển về phía Tường Vi nằm.Các cánh hoa mở rộng hết cỡ giống như đang há miệng,sắp sửa đớp con mồi. 1 bóng đen xuất hiện phía cửa sổ.Bông hoa bỗng dừng lại và chuyển mục tiêu tới gần phía bóng đen kia.Có lẽ do wa’ mệt mỏi mà Tường Vi đã không nhận ra sự xuất hiện của 1 người lạ mặt ở trong phòng mình.Và khi người này lên tiếng thì cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.ko nghe thấy gì nữa : “ Muốn cắn cô gái đó ak?Cắn xong mày cũng sẽ chết luôn đấy.sức mạnh của Tường Vi bây h thay đổi rồi.ko giống lần trước nữa đâu.”. bóng đen di chuyển lại gần giường Tường Vi.nhìn cô gái đang ngon giấc nồng liền mỉm cười. “ngủ ngon nhé Thiên thần của anh. phải mơ thấy anh trong giấc mơ của em đó. Còn mày (way lại phía cái cây di chuyển y như người kia) thì hãy ngoan ngoãn là 1 cái cây bình thường trước mặt Tường Vi và mọi người đi. đừng để tao phải dùng đến bạo lực. (way lại nhìn Hàn Tường Vi) đến khi nào em sẽ nhớ lại mình là ai? anh không biết có nên để em phục hồi lại kí ức của mình không nữa. sức mạnh của em?phép thuật của em…anh e ngại nó sẽ khiến em phải khốn khổ.có lẽ em cứ như thế này sẽ tốt hơn chăng
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
“ vừa mới sáng sớm, 3 người mò sang đây làm gì?” - Tường Vi trong bộ dạng ngái ngủ nhìn Triết Vũ,Tử Khiêm và Chấn Thiên.

“Ôi dào, tất nhiên là không phải wa đây chào buỏi sáng cô rồi. Bọn tôi wa xem chậu cây Scrollion có ổn không” - Chấn Thiên liến thoắng

“yên tâm đi,tôi không có băm cây đấy ra nấu canh đâu. tôi cũng không có ý định ăn thứ cây biết cắn người mà” - Tường Vi hết nhìn Chấn Thiên lại way sang 2 cậu nam kia

“Này đầu heo, cô phải chăm sóc cây Scrollion cho tốt vào. đó là loại cây mà Carey rất thích và yêu quý (không dám đâu), cây này mà chết thì cô cũng nói lời tạm biệt với Dracate đi là vừa” - Giang Chấn Thiên đe doạ

“Carey?ai vậy?” - Tường Vi mặt ngẩn ra

“một nhân vật được rất nhiều người yêu quý.cách đây 13 năm. đó là 1 siêu mẫu nhí nổi tiếng, 1 ca sĩ nhí tài năng và là 1 diễn viên nhí triển vọng. và 1 bộ phận nào đó biết rằng cô ấy là 1 phù thuỷ thiên tài. đừng nói với tôi là cô không biết công chúa Carey hay chưa nghe đến tên cái tên Carey bao h nhé” - Chấn Thiên nhíu mày

“thật sự là chưa. 13 năm trước,lúc đâý tôi mới 5 tuổi.làm sao mà tôi nhớ được Carey nào với Carey nào.Mà cô Carey đó bi h sao rồi. sao các cậu không để cô ấy chăm sóc cây Scrollion mà lại giao cho tôi.” - Tường Vi tò mò hỏi

“Vì Carey đã mất rồi.vào đúng sinh nhật 5 tuổi của cô ấy” - Triết Vũ giọng trầm buồn, ánh mắt xa xăm.khi nhắc đến tên Carey, đôi mắt cậu ấy sáng rực sự hạnh phúc. Bất giác Tường Vi cảm thấy chạnh lòng. tại sao Tường Vi bỗng muốn khóc thật to.có cái gì đó uất nghẹn ở trong lòng. Tường Vi thấy đau lắm. Cô có cảm giác đã mất đi 1 điều gì đó wan trọng? Thực ra cô đã đánh mất điều gì?Cô đã bỏ quên cái gì chăng?có thể lắm chứ?phải không?

****************************************************

“giờ học gì mà chán òm” - Trịnh Trúc Lam ngáp ngắn ngáp dài,hết quay ngang rồi quay ngửa - “Thầy!!!!!!! tiết này chơi cái gì đi.học chán thế này làm sao bọn em tiếp thu được?”

“Trịnh Trúc Lam,em…” - thầy giáo nhìn Trúc Lam toé lửa nhưng không hiểu sao thầy lại gật đầu đồng ý - “thôi được…nếu Trịnh Trúc Lam tiểu thư đã muốn….Vậy bây h em muốn làm gì”

Tội nghiệp thầy Văn Trực.Mà không phải chỉ có riêng mình thầy thôi đâu. ông thầy này không phải là người duy nhất không dám ho he, động chạm gì tới Trịnh “tiểu thư”. Mà cũng dễ hiểu thôi, Trịnh Trúc Lam có khả năng tàng hình. cô ta thường lợi dụng sức mạnh của mình để rình rập những điều bí mật,khuất tất của người khác. Đó còn là chưa kể tới việc bố cô ta là 1 trong những cổ đông lớn nhất của Dracate. Nhưng có 1 điều thú vị xảy ra ở đây. Việc các giáo viên hay hiệu trưởng của trường kiêng nể Giang Chấn Thiên và Trịnh Trúc Lam thì đã wa’ rõ nhưng riêng Âu Triết Vũ,mọi người còn sợ cậu ta hơn, kể cả 4 vị hiệu trưởng cũng không dám làm phật ý Hoàng tử Hắc ám.chẳng lẽ là tại hắn quá mạnh uk?vì tuy là hắn giàu thật nhưng không phải là cổ đông của trường nên sao giáo viên lại phải sợ hắn chứ?

“Em nghe nói thầy đã từng dạy anh Tường Luân khi anh ấy còn sống phải không?hay…..thầy kể chuyện về anh ấy cho bọn em nghe đi” - Trúc Lam năn nỉ

“Truyện về Hạ Tường Luân uk? tôi cũng không biết gì nhiều đâu” - giọng thầy Văn Trực trầm ngâm - “tôi còn nhớ rất rõ Tường Luân là 1 cậu học trò rất ngoan,rất tài giỏi và thông minh. Nhìn cậu ấy đẹp trai lắm. Hạ Tường Luân luôn được mọi người yêu mến,chào đón. Tường Luân và Dyland là 1 cặp bài trùng đấy. Hai người ngồi cùng bàn và nhà cũng gần nhau.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 4