watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Gặp lại để yêu em
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


-Thôi mấy đứa, mau quay về làm việc đi, để sếp già thấy là lại trừ lương cả lũ giờ.- chị Minh xua đám gà mái xung quanh đi rồi quay về phía cô nhắc.- Mà này Phương, sếp già nói chiều mai tổng giám đốc sẽ tới đây, anh ta muốn gặp dịch giả củacuốn sách đó nên 3 giờ em phải có mặt ở phòng sếp già đấy nhá.
-Vâng.- cô đáp lại bình thản. Không để ý đến những ánh mắt ghen tị đang chiếu vào mình. Phảikhông, cũng chỉ là tổng giám đốc đến xem xét tình hình công ty rồi rót tiền vào, nói đơn giản ra là thêm tiền, có cần phải ghen tị không chứ, chuyện thường ngày cả các công ti mà. Cô thở dài thầm nghĩ.
Đúng 3 giờ chiều có mặt ở phòng ông sếp già. Ôngsếp nhìn cô gật gù hài lòng, chẳng qua là vì tổng giám đốc thích cuốn sách cô dịch nếu không chắc cả đời ông sếp già kia cũng chẳng thèm để một nhân viên nhỏ như cô vào trong mắt.
-Tổng giám đốc rất có hứng thú với dự án sách du lịch của chúng ta lần này, cũng nhờ vào công của cô không ít. Hôm nay thể hiện cho tốt, đừng khiếnngười ta phật lòng.- ông sếp lên giọng ồm ồm nhắc nhở.
-Dạ vâng ạ.- cô nói. Cố giấu vẻ gượng gạo. Tiếng gõ cửa vang lên, cô thư kí đẩy cửa vào, theo sau làmột người đàn ông.
Ông sếp của cô đứng dậy, trưng ra nụ cười được chuẩn bị trước, bước lại phía hai người đàn ông, cung kính bắt tay.
-Giám đốc Lý, rất vui được gặp ông. Tôi là Trần Thế Kiệt, trợ lý của tổng giám đốc.- anh ta tươi cười bắt tay ông sếp của cô.
-Trợ lý Trần, hân hạnh, hân hạnh. Đây là cô Hoàng Kim Phương, người dịch cuốn sách “Vẻ đẹp hoàng hônVenice”.
-Chào cô, tổng giám đốc rất muốn gặp cô, thật hiếm khi thấy anh ấy quan tâm đến một cuốn sách ngoài chuyên môn như thế.- Kiệt cười toe vớicô gái đang e dè trước mặt. Chính anh cũng khôngthể hiểu nổi tại sao tổng giám đốc lại lập tức muốn gặp người đã dịch cuốn sách đó, loại sách mà nếu không phải bước lên máy bay đến Venice thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ thèm ngó đến.
-Trợ lý Trần, tổng giám đốc….- chưa kịp để cho sếp cô hỏi hết, Kiệt đã nhảy vào.
-Tổng giám đốc đang chờ mọi người ở phòng họp,hai người không phiền tới đó chứ!
-Dĩ nhiên là không rồi, tổng giám đốc đã hạ cố đến đây thì làm sao chúng tôi có thể phiền chứ? Cô Phương, chúng ta đi thôi!- ông sếp già nói.
Cô im lặng đi theo anh chàng trợ lý và sếp đến phòng họp. Không hiểu sao Kiệt mang lại cho cô cảm giác khá dễ chịu, không phải kiêng dè như với những người đàn ông khác.
-Tổng giám đốc, thật hân hạnh được gặp anh.- ông sếp của cô đi đến chỗ người đàn ông kia với tốc độ phải nói là rất nhanh so với cái thân hình phệ phịch của ông ta.
-Giám đốc Lý, chào ông.- một giọng nam trầm thấp vang lên, ngữ khí toát lên vẻ cao ngạo, kiên định, và quyết đoán.
-Đây là cô Phương, người tổng giám đốc muốn gặp đó.- ông sếp tiếp tục giới thiệu, cánh tay huých nhẹ vào khuỷu tay cô. Cô giật mình quay lại,lúng túng nắm lấy bàn tay to lớn đang chìa ra trước mặt mình.
-Chào cô!- tổng giám đốc đáng kính nói.
-Dạ, chào anh ạ!- cô nói rồi ngẩng đầu lên. Một dòng điện xẹt qua đánh thẳng vào tâm trí cô, nhìn người đàn ông đang mỉm cười trước mặt mà cô cảm thấy như mình vừa rơi xuống địa ngục. Sao lại là anh ta?
Vương thích thú quan sát sự biến đổi trên khuôn mặt cô. Anh khẳng định là mình đã khiến cô ta khiếp sợ. Lúc nhìn thấy tên cô ta trên bìa cuốn sách đó, anh đã tự mình mường tượng ra thái độ của cô ta khi nhìn thấy anh. Nhưng chỉ có điều anhkhông ngờ cô ta lại có thể lấy lại bình tĩnh nhanh như thế. Đúng là chuyên gia kịch nghệ! Anh thầm cười nhạo trong lòng. Ánh mắt trong veo nhìn vào anh như thể hai người chưa từng quen biết, anh cũng thật bội phục khả năng đóng kịch của cô ta. Lúc tình cờ cầm trên tay cuốn sách trong phòng Như, em gái anh, cuốn sách sẽ chẳng để lại cho anh ấn tượng gì nếu tên dịch giả không phải là Hoàng Kim Phương. Cái tên này gợi lại cho anh một kí ức, chính xác là một kí ức về sự khôi hài nhiều hơn là sự lừa dối. Ba năm trước, trong một bữa tiệc mừng thằng bạn thân của anh mới về nước, trong số khách mời, anh tình cờ quen Phương. Mẹ cô ta là người quen của bạn anh, nên thằng bạn anh mới giới thiệu hai người với nhau. Sau buổi tiệc, anh gặp lại cô ta vài lần, nói chuyện, đi ăn, anh đã thực sự bị cô ta thu hút. Nhưng rồi một lần trong bữa tiệc kỉ niệm thành lập công ty anh, khách mời dĩ nhiên cũng có mặt Phương và mẹ cô ta. Bữa tiệc chưa được một nửa anh đã thấyPhương rời đi. Anh nghĩ cô bị làm sao nên mới đi theo xem thế nào, hóa ra lại được nghe một câu chuyện khá thú vị.
-Phương, con định đi đâu vậy hả?- tiếng bà mẹ đanh lại. Níu chặt lấy tay cô con gái.
-Mẹ, hôm nay con rất mệt, con có thể đi về nhà nghỉ được không.- tiếng Phương vang lên, nài nỉ.
-Không được, con có biết tổng giám đốc Trần là người rất có thế lực không hả, cậu ta bây giờ đang rất có cảm tình với con, nếu bây giờ con bỏ về khác nào dâng món ăn đã đến miệng cho người khác. Ở đây còn biết bao tiểu thư nhà giàu muốn được cậu ta để ý đấy.- bà mẹ lên lớp cô con gái.
-Mẹ, tại sao lại cứ phải là anh ta, con không thích, con không thích người đàn ông đó mà.- Phương nói.- Con xin mẹ đấy, hãy để con về nghỉ, con thực sự rất mệt.
-Không được, con nhất định phải cố gắng, không thể để tuột mất một con cá vàng như tổng giám đốc Trần.
-Con không muốn, con đã nói rồi, con không thích anh ta, mấy ngày hôm nay phải ép mình đi với anh ta con đã mệt lắm rồi.
-Được lắm, vậy thì con cứ đi đi, đi khỏi đây thì sau này đừng nhìn mặt mẹ.- bà mẹ lớn tiếng nói rồi quay lưng cao ngạo rời đi. Còn lại một mình Phương đứng đó với khuôn mặt bực bội.
-Hóa ra với cô tôi chỉ đơn giản là một cái mỏ vàng thôi!- anh bước ra từ chỗ đứng của mình, sự xuất hiện của anh khiến Phương giật mình.
-Tổng giám đốc Trần, anh…anh đã nghe thấy…- Phương lắp bắp hỏi.
-…Ha…- anh im lặng một lát rồi bật cười lớn, Phương nhìn anh trân trối, hai mắt mở lớn.-…Hoàn hảo, hoàn hảo, thật không ngờ Trần Bảo Vương này cũng có giá đến thế.- anh nói rồi lại tiếp tục cười.- Yên tâm đi, tôi sẽ không nói cho ai biết đâu, chuyện này tôi cũng đã từng gặp rồi. Cô cứ đi về đi!- anh nháy mắt với cô rồi quay lưng bước vào trong, bỏ lại cô đứng sau đầy ngơ ngác, cô cảm thấy mình như một con ngốc vậy.
-- kênh truyện chấm prồ --
Kể từ sau đêm đó hai người đã không gặp lại nhau. Kì thực với Phương mà nói, người đàn ông đó là người kì lạ nhất mà cô từng gặp. Biết rõ mình bị lừa, bị người ta lợi dụng mà lại cười rất sảng khoái, không có vẻ gì là tức giận, lại còn ‘khoe’ rằng mình từng gặp phải chuyện này rồi. Đàn ông mà bị rơi vào hoàn cảnh đó thì chẳng phải thường sẽ rất tức giận sao? Còn anh ta…cô quả thực không hiểu nổi.
Sau buổi gặp với tổng giám đốc, nhà xuất bản được đầu tư một khoản mới, ông sếp già vui ra mặt, chỉ có cô là không ổn. Sự xuất hiện của vương giống như một sự khuấy động, một phần trong quá khứ đã muốn quên đi của cô lại bị khơi lại. Cuối cùng thì cô cũng nhận ra, không ai có thể trốn tránh quá khứ, nhất là quá khứ của chính mình. Buồn cười là sự xuất hiện của một người đàn ông gần như xa lạ đã khuấy động thứ cảm xúc đó trong cô.
8 giờ tối và cô đang đi lang thang trên đường, đi mà chẳng cần biết mình đi đâu. Đôi lúc, cô chỉ cần thế này, đi trên đường một mình để tránh cái cảm giác bị giam hãm trong bốn bức tường. Cô nhớ đến mẹ, tự hỏi giờ này bà đang làm gì, hạnh phúc bên người chồng mới của bà chăng, hay có nhớ đến đứa con gái này không? Cô khẽ thở dài, chân vẫn tiếp tục bước những bước chậm rãi.
Vương xoay xoay ly uýt-xki trong tay, khuôn mặt đăm chiêu nhìn ra mảng tối đên bên ngoài cửa kính. Việc gặp lại cô dường như đã đánh thức một miền xa xôi trong kí ức của anh. Một kí ức rất nhỏ nhưng lại có sức mạnh tác động đến anh thật lớn. Anh không hiểu tại sao lúc nghe xong những gì mẹ con cô nói, anh không những không tức giận mà còn cười lớn. Lúc đó, nghe cái cách cô nói với mẹ mình rằng cô không thích anh, anh chợt cảm thấy một luồng tức giận t
rào lên trong mình. Đáng lẽ ra anh nên tức giận vì cô đã lừa anh chứ không phải tức giận vì chuyện cô không thích anh. Nhưng dù sao cô cũng là cô nàng khá thú vị. Không tỏ ra kiểu cách, cao ngạo như những cô tiểu thư vẫn ở cạnh anh. Cô bình thường hóa mọi thứ khi đi bên anh, đã có lúc anh tự hỏi những việc đó là con người thật của cô hay chỉ là một phần trong kế hoạch quyến rũ mà cô vàmẹ cô đã dựng nên. Tiếng gõ cửa vang lên kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ, cánh cửa gỗ mở ra, em gái anh thò đầu vào.
-Anh hai, anh Kiệt đợi anh ở dưới nhà kìa!- Như nói nhanh.
-Ử, anh biết rồi.- anh nói rồi đứng dậy, bước theo em gái xuống phòng khách.
-Sao hôm nay lại rỗi rãi đến thăm anh thế này?- anh tươi cười hỏi Kiệt.
-A, chào sếp tổng.- Kiệt nói.- Em vừa mới qua chỗ ông về, ông hỏi sao lâu rồi không thấy anh tới!- Kiệt thông báo.
-Haizz…dạo này anh bận quá, chắc cuối tuần này thu xếp xong công việc thì anh tới nhà ông, anh định đưa cả con bé Như đi nữa, chú có đi cùng luônkhông?- anh nhìn thằng em trai hỏi.
-Ok, sáng thứ bảy 8 giờ em sang nhà anh rồi anh cho em quá giang nhá!- Kiệt cười toe nói.
-Xe đâu rồi, lại cho em út nào mượn à?- anh trêu chọc Kiệt.
-Đâu có, tại em Mimi nói em ý phải đi diễn xa nhà, em thương quá nên cho mượn vài hôm, kẻo ngườiđẹp lại giận thì chết.- Kiệt nói.
Anh chẳng biết nói gì hơn với cái thằng quỉ này nữa, chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
-Thôi em về đây!- Kiệt đứng dậy vươn vai.
-Mới đến mà, về sớm thế?- anh ngạc nhiên hỏi, mọi lần thì thằng quỉ này cắm rễ ở đây thế mà hôm nay mới vừa đến đã đòi tếch về.
-Hầy, đi về ngủ, hôm nay mệt quá rồi! Thôi em về!- Kiệt nói rồi quay sang chỗ cầu thang gọi với lên.- Như ơi! Anh về nè!
-Chào anh ba! À mà chiều mai anh nhớ đến trường đón em nhá!- tiếng Như vọng từ trên xuống.
-Biết rồi cô hai! Gớm, làm tài xế không công mà còn bị xoay như chong chóng ý.- Kiệt bĩu môi nói rồi đi ra khỏi cửa. Anh ngồi bên cạnh không khỏi buồn cười vì hai đứa em mình.
Kiệt bước ra khỏi căn biệt thự lớn, hít đầy buồng phổi bầu không khí ban đêm. Mỉm cười khi nghĩ đến câu hỏi của ông ngoại lúc chiều “Bao giờ thì thằng Vương nó mới chịu lấy vợ đây? Cháu không thể tìm cho nó một cô gái nào sao!”. Anh hiểu anh trai mình, Vương không phải là gã lạnh lùng, chỉ là anh ấy chưa tìm được người con gái có thể thựcsự khiến trái tim anh ấy rung động mà thôi. Có lẽ áp lực phải gánh vác công ty đã khiến tính cách anh ấy trở nên lạnh lùng. Anh không biết vì sao bố mẹ Vương mất, bởi vì anh được ông ngoại Vương đưa về từ cô nhi viện sau khi bố mẹ anh ấy đã mất. Từ nhỏ tới lớn, gia đình duy nhất mà anh biết, những người duy nhất trên đời này thật lòngyêu thương anh chỉ có ông ngoại, Vương và Như. Anh lớn lên cùng Vương, ngày nhỏ, anh ấy luôn là người đứng sau anh, bảo vệ anh, còn bây giờ khi đã trưởng thành thì vị trí của hai người thay đổi. Anh tự nguyện đứng sau Vương, trở thành người đáng tin bên cạnh anh ấy, cùng anh ấy gánh vác mọi thứ, với anh, việc đó khiến anh hạnh phúc. Cáiđiện thoại trong túi quần rung lên. Số của Như nhảy nhót trên màn hình, anh thở dài mở máy nghe, không biết cô em gái lắm chuyện lại muốn đòi gì nữa đây.
-Có chuyện gì nữa cô hai?- anh hỏi.
-Anh ơi! Ngày mai không cần đến đón em nữa đâu nhá, em đi chung với bạn rồi!- tiếng Bảo Như lanh lảnh bên tai.
-Bạn nào, trai hay gái?- anh hỏi, ra dáng ông anh tốt.
-Lại cái câu này, lúc nãy anh Vương cũng hỏi em như thế? Sao hai người giống nhau quá vậy?- Như nói, không cần nhìn anh cũng tưởng tượng rakhuôn mặt đáng yêu của cô nhóc đang nhăn lại, đôi môi sẽ cong lên mà nói. Đại học năm cuối, ra trường đến nơi rồi mà còn như trẻ con.
-Thế cơ đấy, anh làm sao biết được anh Vương sẽ nói gì, chẳng qua là quan tâm em gái nên mới hỏi thôi. Thế mai đi cùng bạn trai hay bạn gái đấy?- anh tò mò.
-Trai thì sao mà gái thì sao?- Như hỏi bằng giọng khiêu khích.
-Con trai thì anh sẽ đến đón, ra dáng làm ông anh tốt bảo vệ em gái khỏi lũ yêu râu xanh. Còn con gái thì…hì hì…anh tán.- anh nói.
-Hứ, có anh là yêu râu xanh thì có, làm như ai cũngnhư anh, hai ngày lại có một cô. Gặp ai cũng đòi tán.- Như dài giọng chế giễu khiến anh phá ra cười giữa đường. Xung quanh mọi người đều quay sang nhìn một gã điên vừa đi vừa cười rõ to – là anh.
-Ờ, thế tình hình là ngày mai anh sẽ phải đóng vai làm người anh tốt hay yêu râu xanh đây nhể?- anh hắng giọng nói, cố gắng để không bật cười nữa.
-Làm anh thôi anh ơi, em không dám cho mấy conbạn em gặp anh đâu, kẻo sau này anh bỏ chúng nó rồi chúng nó quay sang tìm em tính sổ thì chết. Mà chẳng cần làm người anh tốt đâu, có người đưa em về tận cửa rồi.- Như tinh nghịch nói.
-Bạn trai à?- anh hỏi.
-Suýt.- Như nói lấp lửng.
-Thế thôi, anh càng khỏe. Không phải chở cô lòng vòng khắp nơi nữa, có người gánh nạn hộ sao lại không vui chứ, hơ hơ. Thôi, anh cúp máy nha!- anh nói rồi vội cúp máy nếu không thể nào cũng bị nghe tiếng hét đến long trời lở đất của Như, lúcđấy chắc màng nhĩ anh chết luôn mất.
Kiệt cất điện thoại vào túi, rảo bước tới khu chungcư trước mặt. Cô nhóc năm tuổi ngày nào còn chạytheo anh giờ đã lớn rồi, có cả bạn trai đưa về nữa. Một cảm giác không thể gọi tên dâng lên trong anh, không biết là vui hay buồn nữa.
Cô nhìn lên chiếc kim đồng hồ đang nhích đến số 12, thu dọn đồ đạc. Mọi người trong phòng cũng đang lịch kịch kéo nhau đi ăn trưa. Cô tắt máy tính, xếp gọn đống giấy tờ rồi mới ra khỏi phòng. Lúc nào cũng là người sau cùng.
-Người đẹp!- giọng nói vang lên bên cạnh, Kiệt chạy đến đi bên cạnh cô.
-Anh đi ăn trưa à?- cô mỉm cười hỏi.
-Ừ, đi ăn cùng anh luôn không, đi ăn một mình mãi chán lắm.- Kiệt nháy mắt rủ rê. Cô bật cười, chẳng phải mấy hôm nay ngày nào anh cũng đến kéo cô và chị Minh đi ăn trưa cùng đấy sao, kiểu cách tự nhiên của anh có lúc khiến cô tưởng như đã quen biết anh lâu lắm rồi vậy.
-Em nhớ là hôm qua, hôm trước và cả hôm trước nữa em đều ngồi ăn trưa cùng anh!- cô mỉm cười nói.
-Ui, nhưng trước đó anh toàn phải đi ăn một mình thôi à.- Kiệt phẩy tay nói rồi ngó nghiêng xung quanh cô.- Mà chị Minh đâu rồi?
-Chị ấy hôm nay không đi làm, nghỉ phép mấy hôm.
-Càng tốt, vậy là chỉ có anh và em đi ăn thôi há.- Kiệt cười tỏ vẻ đắc ý. Cánh tay khoác lấy vai cô như khoác vai thằng bạn thân. Cô bật cười trước vẻ tưng tửng của anh bạn. Nhớ lại lúc biết Kiệt là em trai anh, cô đã rất ngạc nhiên, hai anh em họ tính cách quá khác nhau, hơn nữa, nhìn hai người họ không có nét nào giống nhau hết. Rồi Kiệt giải thích anh chỉ là em trai nuôi, được ông ngoại Vương nhận nuôi.
Hai người đi tới quán cơm văn phòng gần đó, Kiệt nhanh nhảu gọi luôn hai suất cơm gà. Trong lúc chờ đợi, Kiệt ngồi pha trò khiến cô cười rũ không ngừng được. Ở bên Kiệt lúc nào cũng khiến cô thoải mái, anh chàng này luôn biết cách khơi dậy niềm vui trong người khác. Chị Minh cũng rất thíchKiệt ở cái khoản chọc cười của anh chàng.
Cảm giác trống rỗng và hẫng hụt ùa đến. Nhìn thấy hai người đó thân thiết như vậy trái tim anh đột nhiên thắt lại. Tại sao Kiệt có thể thoải mái cười với cô, nói chuyện với cô còn anh thì không? Bây giờ mặc dù cô đã không còn trốn tránh anh, quan hệ giữa hai người cũng dễ chịu hơn nhưng vẫn chẳng thể thân thiết như cô với Kiệt. Cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định với anh, anh không thể bước lại gần cô khi mà cô không chịu bước về phía anh. Về khoản này thì có lẽ thằng emtrai chơi bời đã nhanh hơn một gã xưa nay chỉ biết đến công việc như anh. Anh đang tự chế nhạo bản thân mình, điều gì khiến anh không quên được cô. Cô đã từng lừa anh, anh chẳng biết gì về cô ngoài cô gái anh đã gặp gỡ một tuần của ba năm về trước. Giữa anh và cô vốn là hai cá thể xa lạ, hai đường thẳng song song trong đường đời, đáng lẽ ra không dính dáng gì đến nhau. Hômđó có lẽ anh không nên bước vào phòng Như, đáng lẽ anh không nên chú ý đến cuốn sách đặt trên bàn con bé để rồi nhìn thấy cái tên nằm trên đó. Cô khơi dậy một thứ tình cảm chưa từng có trong anh. Cô khiến anh có những mong muốn tưởng chừng đã yên giấc trong đáy sâu tâm hồn anh mãi mãi. Nhưng bây giờ, phải chăng tất cả đều đã quá muộn.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 19