watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Gia sư đáng yêu
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Ờ. Vậy thì tốt rồi, lần này mày cố gắng làm việc cho tốt đi.

- Ừa.

- Lại có người cầm hoa tới tặng mày kìa - Vân hất mặt ra phía cửa, Quỳnh cũng nhìn theo, lại là người đưa hoa hôm qua, người đó nói muốn gặp Quỳnh nên mấy đứa bạn trong lớp kêu Quỳnh ra.

Lần này Quỳnh không nghĩ là Vũ tặng nữa bởi vì bó hoa hôm nay y hệt hôm qua.

- Anh ơi !! Cho em hỏi hoa này là ai gửi tới vây ?

- Anh không biết ^^.Anh chỉ có nhiệm vụ đưa hoa thôi.

- Vậy à !?? Cảm ơn anh.

- Không có gì !! - Anh đưa hoa mỉm cười rồi quay đi.

Quỳnh vào lớp trong ánh mắt ngưỡng mộ của không biết bao nhiêu đứa con gái trong lớp nó, con gái mà, bên ngoài thì bàn tán rôm rả vậy thôi, chứ đứa nào không mong có một người sẽ tặng hoa cho mình như vậy.

- Lại là Vũ tặng à ?

- Không phải. Tao hỏi Vũ rồi, không phải cậu ấy tặng Lại là 23 bông hoa nè, sao người đó lại biết tao thích số 23 nhỉ !!

- Không phải Vũ, vậy là ai ta ?! Quỳnh nhà ta cũng có người yêu bí mật nữa. Chậc chậc..

- Đồ tâm thần !!

....

Quỳnh vừa về đến nhà đã thấy Huy ngồi nói chuyện với ba mẹ nó.

- Thưa ba mẹ con mới đi học về.

- Ừ, thay đồ rồi xuống ăn cơm đi con.

- Dạ - Quỳnh trả lời rồi quay lên phòng không quên liếc xéo Huy một cái, còn Huy thì vẫn tươi cười nhìn Quỳnh bỏ lên phòng. Thật sự thì Huy cười rất dễ thương, cái kiểu “ nụ cười tỏa nắng” đó không biết đã hớp hông biết bao nhiêu cô gái rồi không biết, Quỳnh thoáng tí nữa đã xiêu lòng với nụ cười đó rồi, mà “xém tí nữa” thôi nha. Còn bây giờ thì nó vẫn giận Huy lắm. Nhưng nhìn nhận một cách công bằng thì Huy chẳng có gì đáng giận cả. Chỉ vì lòng tự trọng cao ngất trời nên Quỳnh mới không thể bỏ qua dễ dàng vậy thôi, mà cũng chẳng có lí do gì để mà đó bỏ qua cho Huy cả.

Quỳnh xuống bếp thì thấy Huy đang phụ với mẹ và chị hai nó dọn chén bát ra ăn cơm, mà cũng chẳng phụ gì chỉ là ngồi sắp mấy cái chén cơm, với mấy đôi đũa ra thôi. Mẹ và chị của Quỳnh thì có vẻ thích Huy lắm, vừa dọn cơm vừa nói chuyện với hắn

- Con Quỳnh nó làm biếng lắm con , ở nhà cô chú chẳng nhờ nó được việc gì, con gái con lứa mà đến nấu mấy món đơn giản cũng không biết, thì làm sao sau này đi lấy chồng được chứ. - Mẹ Quỳnh nói làm cả nhà nó thêm vui vẻ trong bữa cơm. Còn Quỳnh thì chẳng mấy dễ chịu.

- Mẹ !! sao tự nhiên đi nói xấu con gái trước mặt người khác vậy?

- Con gái mắc cỡ rồi kìa - Ba của Quỳnh cười đùa.

- Thì em lo mà học nấu ăn, lo làm việc nhà lần đi, ba mẹ không chọc nữa đâu - Chị Hà lên tiếng.

- Đúng đó - Huy thêm vào.

- Đúng cái gì mà đúng !! - Quỳnh nhăn mặt - Mà tại sao anh cứ đến nhà tôi ăn cơm hoài vậy hả ?

- Nè Quỳnh !! Sao nói với anh vậy con, ba mẹ coi thằng Huy như con cái trong nhà, con ăn nói vậy mà được à. - Mẹ Quỳnh khẽ chau mày.

- Con xin lỗi.

- Không có gì đâu cô chú, chắc em Quỳnh đang giận con chuyện gì đó mà, con nít đứa nào mà chẳng vậy.

- Cái gì mà con nít chứ ? - Quỳnh gân cổ lên định cãi lại

- Lại rồi !! - Mẹ Quỳnh nhăn mặt nhìn nó, thôi ăn cơm đi mọi người.

Quỳnh tức tối, từ khi cái gã Huy kia xuất hiện trong nhà nó thì nó toàn gặp chuyện bực mình.

...
Rửa chén xong, Quỳnh lên phòng chuẩn bị ngủ trưa , chiều còn đi làm thêm ngày đầu tiên ở tiệm bánh nữa.

2 Pm..

Quỳnh ngủ dậy, giờ này ba mẹ và chị nó đều đi làm cả rồi, nó lấy sách vở ra học bài vì đến 3 h nó mới phải đi làm, Vừa lấy sách vở ra nó đã nghe có tiếng động ở dưới nhà, nó hơi sợ, túm lấy ngay vật có khả năng sát thương nhất trong phòng nó lúc bấy giờ: Cây bút chì. Nó cột tóc, lấy cái khẩu trang của mẹ nó đeo vào. Nó rón rén đi xuống cầu thang, nhìn nó lúc này chẳng khác nào là năn trộm cả

Nó dừng lại để nghe rõ âm thanh hơn, nó tiến về phòng sách.. Càng lại gần nó càng nghe tiếng động rõ hơn. Nó nghe thấy tiếng kéo ghế kèn kẹt. Càng tiếng vào nó càng sợ càng nắm chặt cây bút chì trên tay mình hơn. Nó thấy cửa phòng sách mở toan ra, thu hết can đảm nó bước vào. Nhìn quanh không thấy ai, Quỳnh tiếng gần lại cái bàn giữa phòng. Tim nó đập loạn nhịp khi thấy bóng của người phái sau cái bàn. Nó đánh liều xông tới.

...
[tahoma, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif]
Quỳnh hoảng hồn, nhưng đã kịp lấy bút chì đâm túi bụi vào người kia.

- Á.. Em làm gì vậy !!? – Huy cầm tay Quỳnh lại.

- Hả ? - Quỳnh ngớ người ra. - Sao lại là anh ? Anh ở đây làm gì ?

- Em tưởng anh là trộm hay sao mà đánh dữ vậy ?

- Còn gì nữa. Ai kêu anh lén lút trong nhà của tôi làm gì !!

- Lén lút gì mà lén lút, anh đường đường đường chính chính mà. Mà em định đánh trộm bằng cái bút chì à ?? Huy cười to

- Vui lắm sao mà cười. Nó bỏ bút chì và tháo cái khẩu trang ra. - Mà sao anh lại ở đây ? Không phải anh đã về từ trưa rồi hả ?

- Ừ. Anh cũng định vậy, nhưng mà hồi trưa, sau khi coi lại mấy cuốn album hình hồi nhỏ với mẹ em, anh thấy có cuốn sách hay hay nên mượn coi một tí ai ngơ ngủ quên luôn.

- Vậy thì giờ anh đi về đi.

- Sao lúc nào em cũng đuổi anh vậy anh hả ? Em ghét anh lắm hả ?

- Ghét lắm lắm luôn.

- Vậy thì có cách nào làm em hết ghét anh không ta ?

- À - Quỳnh chợt nhớ ra chuyện gì - Có đó, có một cách.

- Cách gì ???

- Anh bồi thường hợp đồng dạy thêm cho tôi đi

- Không được !!

- Tại sao không ?

- Anh có vi phạm hợp đồng đâu mà bồi thường

- Sao lại không? Anh đã lừa tôi anh là học sinh lớp 10 còn gì !!?

- Thì đúng.

- Vậy thì bồi thường đi

- Nhưng mà trong hợp đồng không có nói điều đó.Trông hợp đông anh không hề nói là em sẽ dạy cho hs lớp 10 mà, chỉ nói là em sẽ dạy cho một người tên là Nhật Huy và người đó là anh thôi. Huy mỉm cười ranh ma.

- Đồ hai mặt. Mà nhà anh giàu vậy mà, bồi thường tí tiền thì cũng có ảnh hưởng gì to tát đâu.

- Không thích !!

- Xer''

- Mà em cần tiền làm gì vậy hả ?

- Không liên quan tới anh.

- Nói đi, anh sẽ giúp !!

- Không bồi thường thì thôi, chứ tôi không thèm mượn tiền của anh đâu.

- Không nói thì thôi vậy.

- Á, chết đến giờ rồi.
Nói rồi Quỳnh vội vàng chạy lên phòng thay quần áo chuẩn bị đi làm thêm.

- Em đi đâu vậy ?

- Làm thêm.

- Cho anh đi theo với nha.

- Không được !!

- Em nghĩ em không cho thì anh sẽ không theo hả ?- Huy cười đắc ý.

- Kệ anh. Phiền quá !!

Quỳnh khóa cổng lại mặc cho Huy đứng đó, rồi leo lên xe đạp đến tiệm bánh.

Huy thì vẫn cứ theo sau Quỳnh, nhưng mà không phải vất vả đạp xe như Quỳnh mà đang ngồi ung dung trên cái ô tô bóng nhoáng.

Đến tiệm bánh, Quỳnh chào chủ tiệm rồi thay đông phục ra làm.

Đây là một tiệm bánh nhỏ, không ở khu phố lớn nên cũng không đông khách lắm, nhân viên cũng không nhiều, chỉ có ông chủ, một chị ở quầy thu ngân, và nó làm chạy bàn thôi .Nhưng bánh ở đây cực kì ngon. Bánh được chính tay ông chủ làm.

Quỳnh ra ngoài thì đã thấy Huy đang ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, hướng ra vườn hoa.

- Anh muốn gì đây ?

- Nói chuyện với khách thì phải lịch sự chứ.

- Được thôi !! Qúy khách muốn dùng gì nào ?

- Có vậy chứ. Để xem nào. Bánh thì một loại một cái, với lại một ly cam vắt đi.

- Có ăn hết không đó, anh không được lãng phí đâu đấy !!

- Ơ hay. Anh muốn ăn gì là tùy anh chứ, em cứ mang ra đi.

- Được rồi, chờ chút.

Chỉ một lúc sau, Quỳnh mang bánh ra, bánh bày ra đầy bàn.

- Anh liệu hồn mà ăn cho hết, tôi không thích ai phung phí đồ ăn đâu. Anh ăn không hết thì biết tay tôi.

Huy mỉm cười nhìn Quỳnh, Quỳnh bỏ đi. Nó nhận ra có nhiều khách hàng nữ dang nhìn Huy đắm đuối. Nó chậc lưỡi “ Haiiiz.. Thấy trai đẹp là khoái liền, không biết hắn ta là người thế nào nữa "

Quỳnh quay lại, thật bất ngờ, thấy Vũ cũng đang mặc đồng phục của tiệm đi ra.

CHƯƠNG 13

- Cậu làm gì ở đây vậy ?? Cả Quỳnh và Vũ cùng đồng thanh.

- Đây là tiệm của anh họ mình. - Vũ lên tiếng trước. Cậu mới vô làm hôm nay hả ?

- Ừ. Vui quá !! Không ngờ lại được làm chung với cậu thế này. - Quỳnh cười tươi như hoa.

- Ừ. À, Kia không phải là em họ cậu sao ?

- Hả ? - Quỳnh nhìn theo hướng Vũ đang nhìn - À.. Vũ này !!

- Sao thế ??

- Thật ra thì.. Cậu ta…

- Quỳnh ơi đem bánh ra cho khách kìa - Tiếng của chị Sun thu ngân vang lên làm ngắt quãng cuộc nói chuyện của Quỳnh.

- Cậu làm đi. Tí nữa nói chuyện sau.

- Ừ.

“ Đang định nói cho Vũ chuyện Huy không phải là em họ mình, vậy mà.. Thôi để tí nữa nói cũng chưa muộn.” - Quỳnh nghĩ.

Cả buổi chiều hôm đó, Quỳnh và Vũ cùng nhau làm việc rất vui vẻ, Còn Huy thì vẫn ngồi đó, không đụng vô miếng bánh nào chỉ ngồi uống nước và nhìn Quỳnh mà thôi. Tới khoảng hơn 5h thì khách bắt đầu đông hơn. Đa số là học sinh mới đi học về, tụ tập nhau lại nói chuyện ăn uống. Hình như đa số họ là khách quen của tiệm. Và chắc hẳn họ chọn tiệm bánh này có lẽ một phần là do Vũ. Híc. Cứ thấy cách nói chuyện và gọi bánh của họ là biết rồi. Quỳnh hơi chạnh lòng. Dù biết bạn trai của mình đẹp trai ngời ngời như thế , thể nào cũng có rất nhiều người thích nhưng mà thấy họ vui vẻ nói chuyện trước mặt mình thế này, Quỳnh không thể không buồn được. Nhưng mà lại không thể nào giận Vũ được vì dù sao đây là công việc mà !!

Nhưng về sau hình như ánh mắt của mấy nữ khách hàng đã chuyển hướng sang một người khác. Chắc các bạn cũng biết là ai rồi đấy. Đúng vậy. Huy vẫn ngồi đấy, chưa chịu về, lúc này khuôn mặt suy tư, có chút lạnh lùng nhưng vẫn toát lên một nét thu hút lạ lùng. Bất chợt Huy quay mặt sang một bàn có 4 nữ sinh đang nhìn Huy chăm chú không ngừng suýt xoa về khuôn mặt trời phú của cậu ta. Huy nhìn họ mỉm cười. Khiến mấy trái tim mấy cô gái tan chảy.

- Này anh chưa chịu về à ?? - Quỳnh khó chịu nói với Huy.

- Em kì ghê, anh trả tiền thì anh có quyền làm gì kệ anh chứ.

- Đúng là nhà giàu mà. À. Còn mấy cái bánh anh liệu hồn mà ăn cho hết đi, nếu tôi thấy anh mà phung phí cái nào thì biết tay tôi.

- Em làm gì mà hung dữ vậy. Anh không ăn mấy cái bánh này đâu. Anh không thích đồ ngọt.

- Cái gì không thích mà lại mua hả ? Anh định mua rồi quăng đi hả ?

- Em tưởng tượng phong phú ghê ha.

- Vậy anh định làm gì với số bánh này.

- Không liên quan đến em.

- Sao không liên quan, bánh của tiệm chúng tôi, tôi phải có trách nhiệm chứ .

- Wow.. Một nhân viên thật xuất sắc đó nha.

- Kệ tôi !!

- Thôi không đùa với em nữa. Gói mấy cái bánh này lại cho anh mang về.

- Mang về làm gì ?

- Em hay nhỉ, bánh anh mua rồi thì anh muốn làm gì thì làm, miễn là anh không quăng nó đi là được chứ gì.

- Được rồi. – Nói rồi, Quỳnh, đem mớ bánh trên bàn Huy đi gói lại.

Trong lúc đó Vũ tới bàn Huy.

- Chào cậu !! Cậu là em họ của Quỳnh đúng không ? - Vũ cười lịch sự.

- À. Anh là người yêu của Quỳnh đây mà.

- Cậu vẫn nhớ tôi à.

- Đương nhiên. Nhưng mà tôi không phải là em họ của Quỳnh đâu.

- Hửm ?? - Vũ ngạc nhiên.

- Cô ấy là vị hôn thê của tôi, hai gia đình đã có hôn ước từ trước rồi - Huy cười đểu - Chờ cô ấy đủ tuổi chúng tôi sẽ kết hôn, vì thế tôi khuyên hai người nên chấm dứt cái mối tình trẻ con tại đây đi, nêu không sau này câu sẽ hối hận đó - Thôi tôi đi đây. Huy nhết môi.

Vũ như không tin vào tai mình " Chuyện này là sao ?" - Vũ nhìn theo Huy. Huy đang tới chỗ Quỳnh, lấy bị bánh từ trên tay Quỳnh, nói với Quỳnh cái gì đó, Vũ thấy Huy cuối người xuống hình như là đang hôn Quỳnh, Vũ định chạy tới nhưng Huy đã đứng thẳng người dậy và bỏ đi, còn Quỳnh thì mỉm cười có vẻ là rất vui. Vũ như chết lặng không nói lời nào.

- Này cậu sao vậy ? - Quỳnh bước tới chỗ Vũ cười vui vẻ.

- Không có gì. - Rồi Vũ bỏ đi không nói lời nào vẻ là rất giận.

- Có chuyện gì sao ? - Quỳnh tự hỏi mình khi Vũ bỏ đi..

...

Chương 14
Hết giờ làm.

- Vũ ơi chờ mình với !! Quỳnh í ới gọi theo.

- Có chuyện gì không ? - Vũ lạnh lùng.

- Hôm nay cậu sao vậy ?

- Không sao cả !! Vũ dửng dưng.

- Có chuyện gì thì nói với mình đi.

- Không có gì mà.

- Thật không ?

- Thật.

- Ừ. Vậy thì thôi.

- Um… Mà Quỳnh này, cậu có chuyện gì giấu mình không ?

- Chuyện gì là chuyện gì ?

- Chuyện.. chuyện….- Vũ ấp úng - Chuyện của Huy đó.

- Huy hả ?!? - Quỳnh giật mình.

- ... - Vũ im lặng.

- Thật ra tớ đã định nói với cậu trước rồi nhưng mà ..

- Vậy Huy thật ra không phải là em họ cậu ?!

- Cậu biết rồi à ?

- Ừ.

- Anh Huy nói với cậu hả ?

- Ừ.

- Thật ra chuyện cũng không có gì quan trọng lắm đúng không ? Chỉ là tớ lo cậu hiểu lầm nên mới nói dối thôi.

- Không có gì quan trọng sao ? - Vũ nhíu mày.

- Ừ thì.. mình xin lỗi vì đã nói dối cậu. Nhưng mà thật ra mình nghĩ chuyện đó cũng không có gì mà cậu phải nghiêm trọng vậy đâu.

- Cậu thấy chuyện đó là bình thường sao ?

- À.Ừ.. Thì nói dối là không tốt nhưng mình nghĩ cũng không có gì mà.

- Nếu cậu đã nói vậy thì mình cũng không có gì để nói nữa - Vũ bực bội bỏ đi.

Quỳnh đứng đó với đống thắc mắc trong đầu

....

Sáng nay Quỳnh đi học, nó lại nhân được một bó hoa từ người lạ mặt nữa.

Vừa thấy Vũ ngoài hành lang, Quỳnh liền gọi ngay.

- Vũ ơi !!

Nhưng Vũ cố ý không nghe thấy, bỏ đi thẳng. Quỳnh ngẩn ngơ một hồi thì..

- Ê !! Làm gì mà đứng ngẩn ra vậy ? - Vân đập vai Quỳnh một cái khiến Quỳnh giật nảy người.

- Hú hồn !! - Quỳnh thở mạnh.

- Đang ngắm anh nào mà đứng thần người ra vậy ? )

- Không có gì !!

- Có chuyện gì phải hông ?

- À.. Tại tao thấy Vũ hơi lạ.

- Lạ làm sao ? Tao thấy cũng bình thường mà.

- Hy vọng là vậy !! - Quỳnh thở dài.

...

Sau giờ học, Quỳnh phải đi bộ để về nhà. Tình hình là do hôm nay xe hư nên hồi sáng chị Hà chở nó đi học, trưa chị đi mắc công việc nên nói nó nhờ bạn chở về. Bạn thân của nó chỉ có mỗi Vân, mà con bạn thì ngày nào cũng có người đưa đón, nên không thể chở nó về được. Định nhờ Vũ, nhưng sáng nay chẳng nói chuyện đc với cậu ấy 1 câu thì làm sao mà chở về đc..

Bỗng có một chiếc xe hơi đỗ gần nơi Quỳnh đang đứng, một anh chàng cao ráo, lịch lãm bước ra. Quỳnh ''đau đớn'' nhận ra rằng đó là Huy.

Quỳnh thở dài rồi lại tiếp tục bỏ đi. Huy bước tới nắm tay Quỳnh kéo lại.

- Đi đâu vậy ? Lên xe đi !!

- Tại sao tôi phải lên xe anh ?!

- Chứ không lẽ em định đi bộ như vầy về nhà sao ?

- Chứ không lẽ bay về ?!

- Thôi lên xe đi !! Đừng có bướng bỉnh.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 9