- HÀ GHÉT HUY !!!!!!!!!!!!
Rồi chạy đi thật nhanh . Lúc nàyHUy mới từ từ ngồi bệt xuống , không tin miìn vừa làm gì . Dựa nhẹ vào thân cây , đầu ngước lên trời , Huy thấy mình thật ngốc , lại làm Hà phải khóc .
Cuối cùng cũng về được đến nhà, Hà mệt lã , đôii với cô 2 ngày đi cùng lớp là 2 ngày không dể chịuchút nào . Biết bao nhiêu chuyện xãy ra , nằm bệt xuống giường Hà bổng nghĩ đến những gì xảy ra vào tối hôm trước , Huy nói thích cô, Huy bảo vệ cô , Huy ôm cô và Huy hôn cô . Đầu rối bời như tơ, thật sự cô chẳng muốn chuyệnnày xảy ra , sờ nhẹ lên đôi môi , cô cảm nhận được cái hôn tối hôm đó , mặt Hà từ từ nóng lên, cô không biết cảm giác lúc này của mình là gì , chỉ thấy 2má từtừ nóng rang .
Rồi chợt kí ức lại hiện về , cô chòm người dậy mệt mõi , cố bậtmáy để nghe bài hát quen thuộc. Khuôn mặt của Bin lại hiện hữu ,nỗi nhớ về Bin lại xuất hiện , Hà biết cô không thểđem lại hạnh phúc cho ai khi trái tim cô vẫn tràn ngập hình bóng của 1 người. Hà không biết phải làm sao để làm cho Huy quên cô , làm Huy không thích cô nữa để Huy sau này không phải đau khổ . Huy quá tốt , làm 1 người tổn thươngkhông phải là điều Hà muốn nênnghĩ cách tốt nhất để làm Huy không ngó ngàng đến Hà nữa quả thật quá khóHuy , hiện giờ cũng đang rối bời . Cậu không biết làm sao để có thể như trước kia với Hà nữa . Huy tự nhủ mình thật ngốc , thật nông nỗi khi chính cậu làm cho cậu không thể như trước với Hà được nữa , chỉ vì một phút bức xúc , không kiềm chế được bản thân mà Huy đã làm cho tình hình rối ren thế này . Ôm đầu , thật sự Huy buồnlắm , cố nghĩ cách lại gần Hà hơn thì lại không có , tìm cách để Hà yêu Huy càng không có , yêu một người không yêu mình, không ngó ngàng gì đến mình đối với Huy thật khó , thật buồnkhổ , nhưng nếu nói cậu hảy quên đi thì bây giờ đã quá muộn khi toàn bộ trái tim của Huy đã thuộc về Hà.
Hai khuôn mặt đối nhau khi bướcvào trường , Huy ấp úng , tính lạigần thì Hà đã đi thật nhanh . Đứng nhìn Hà bước đi , lòng Huy nặng trĩu .
Hôm nay , trong lớp im thin thít dù không biết tại sao lại như vậy.
Mấy ngày liên tiếp trôi qua , tình hình vẫn chẳng thể tiến triển được gì , Huy chán nãn , muốn " chít " quách cho xong . Đang lết chân vào nhà thì bắt gặp khuôn mặt hớn ha hớn hãi của bé Ngọc .
- Anh 2 , mai tặng quà gì cho emnè ???_ pé Ngọc nhí nhảnh ^^
- Tặng gì ? Làm như sinh nhật của mì không bằng ?
SINH NHẬT !!!!!!!!!!!!!!!!!
Giờ Huy mới nhớ , 27-11 là sinh nhật con nhỏ . Quay lại đã thấy khuôn mặt pé Ngọc bí xị bởi có bao giờ ông anh quí hóa này quên sinh nhật của Ngọc cơ chứ.
Tới vuốt vuốt đầu đứa em , Huy"bù đắp "
- À ! Thôi mừ ! Đừng xụ mặt nữa, anh 2 nhớ ồi . Vậy út muốn anh tặng gì nè ?
- Mày nghe nhạc gì mà lúc bữa anh 2 nói đó ?_ Mặt tươi hẳn lên.
- Chời ! mắc lắm đó nha , 5t lận đó ? _ Huy giả vờ .
- Hix , hok thì cái gì cung được .- Hix , hok thì cái gì cung được . _Lại bí xị .
- Hè hè , giỡn woai' , chẳng lẽ anhmà lại không mua được choút à !Chiện nhỏ !
- À ! ANh cung phải mời bạn anhá! Đặc biệt là chị hum bữa . Chị gì nhĩ....à..chị Hà ..Em có vít thiệpồi . Mai anh đưa cho chị ý nha
Ngọc đưa cho anh lá thiệp rồi chạy thẳng vào nhà để xem phim " Ngôi nhà hạnh phúc "
Huy đứng đó , cười tươi như hoa , vậy là lại có cơ hội để lại gần Hà rồi . Lần này cậu sẽ khônghậu đậu như lần trước nữa
..............near , far , where ever you are , i bievie....
Đang làm bài tập về nhà thì bổngđiện thoại của Hà reo lên , bắt máy , thì Hà nghe bên kia đầu dây là một giọng nói nhí nhảnh , trong trong :
- Alô ! Chị Hà phải hok ạ ?
- Ừ !
- Bé Ngọc nè ! Mai là sn em đó chị. _Ngọc vui vẽ
- Ồ ! Vậy hả ! Chúc mừng sn pé nha !
-Chúc mừng hok thôi hả ? Hem tặng quà gì cho người ta à ? _ Ngọc phụng phiu.
- Chứ pé muốn chị tặng quà gì nè?
- Mai chị đến dự sn em nha . Em đưa thiệp cho anh 2 ồi . Chị mừ hok đến là em buồn nhắm ớ .
Băng khoăn 1 chút , rồi Hà cũng đồng ý .Dù sao cũng là sn của pé Ngọc , Hà đi cũng không sao,miễn sao không nói chuyện quánhiều với Huy là được .
- E hèm ! Đang suy nghĩ chuyện gì vậy nhóc ?
Đang trầm tư thì Linh " lù lù " xuất hiện , vẽ mặt có vẽ happy lắm .
- Chuyện gì đâu ? Chỉ là mai sn emcủa Huy , và cô pé muốn mờiem đi . _Hà kể
- Vậy à ! Thế thì em cũng đi cho vui . Lâu rồi em cũng chưa đi party mừ .
- Ừ ! Em cũng đồng ý với pé rồi .
- ....
- Mà chị nè !
- Hũm ??
- Em thật khó sữ quá ._Hà nói mà mặt cứ hướng về cữa sổ .
- Sao ? Có chuyện gì à
- Ừ ! Cái hôm mà em đi cắm trại cùng lớp ...
...Hà ngồi kể cho Lih hết tất cả . Và kết quả là sao , tay bà chị nắmchặc vào nhau , mơ màng .
- ÔI ! Giống phim Hàn quá . Rô-man-tíc quá- Em không đùa đâu ! Giờ gặp cậu ấy , em cảm thấy sao sao chị à .
- Hà nè , em không nhận ra sự thay đổi sao ?
THAY ĐỔI ?
Thay đổi gì ? Hà không hiểu Linh đang nói gfi nên hỏi lại .
- Chị nói vậy là sao ?
- Em không thấy từ khi em quenHuy , em đã thay đỗi rất nhiều sao ?
- Em thay đổi như thế nào , làm gì có hỡ chị ?_Hà ngờ vực .
- Này nhé ! Để chị phân tích . Từkhi quen Huy , em đã không cònnhư trước , lạnh lùng , trầm tính. Từ khi quen Huy , em đã biết " nói chuyện " từ nãy giờ đãbiết tâm sự với chị . không như trước đây , mỗi lần chị qua em đều im lặng . Và em đã khóc vì sợHuy có mệnh hệ gfi trong túihumđó vâng vâng và vâng vâng ... nhiều lắm . Mặt Hà giờ như 1 nhà" tâm lí học " .
Lúc này , Hà mới nhận ra được điều đó , đúng là cô đang từ từ thay đỗi . Đợi Linh về xong , Hà mới đặt mình xuống giường , đầu óc không nguôi nghĩ những gì Linh vừa nói . Chợt hình ảnh Huy lúc đó lại hiện lên ,lại nhớ về nụ hôn tối hôm đó . Cô để tay lêntrán và biết mặt mình đang nóng. Cô làm sao vậy nhỉ , Hà không biết và cũng không muốn biết đây là cảm giác gì . Mong sao đó không phải là tình cảm quá đặc biệt , mong sao mình đừng yêu một ai nữa , mong sao tình cảm của mình sẽ chôn chặc trong trái tim .
- Hà . hum qua con em Huy nói HUy đưa tấm thiệp mời Hà tối nay đến dư sn của nó .
Sáng ra , di học , vào lớp thấy Hà ,Huy đưa tấm thiệp , mặt " giả vờ" như không còn quan tâm gì đến Hà nữa . ( nhìn zi chứ khờ ghê lun ^^ )
- Ừ ! Hôm qua pé Ngọc có nói với Hà rồi ! Cảm ơn Huy .
_ Nói rồi Hà lấy tâm thiệp .
Khẽ nhìn lên mặt Huy , thấy đôi mắt cậu ngó sang chỗ khác , khuôn mặt không giống những lần trước nữa , không vui vẽ , ân cần hay lo lắng cho Hà nữa . Hà nghĩ , có lẽ Huy đã có thể quên được cô , có lẽ Hà đã làm được điều mà cô muốn , nhưng sao Hà cảm thấy khác khác trong người, không dể chịu , không thoãi mái, như cô đang mất đi một thứ gì .
Chiều về, Hà lúi húi chọn bộ đồ"dể thương nhất có thể " để đến. Và mẹ Hà đã vào :
- Tối nay con đi ăn sn cảu bạn à.
- Dạ ! Là sn của em Huy _ Hà trả lời .
Vốn thì trong nhà ai cũng biết Huy .
- Ừ ! Vậy con chọn được bộ nàochưa ?
- Chưa mẹ ạ ! đồ con lôi thôi saođó .
Mẹ Hà đến bên tủ . Lấy ra 1 cái váy dạ hội màu trắng thật đẹp . Hà ngạc nhiên , bởi cô chưa thấy chiếc váy nào đẹp như thế trongtử áo quần của mình .
- Sao chiếc váy này lại trong tủ của con ?
Mẹ Hà cười , bảo :
- Mẹ mua lâu rồi , nhưng hôm naymới có dịp cho con mặc .
Lúc đó chợt cô thấy có lỗi tronglòng , bao ngày tháng cô đãlàmcho mẹ mình phải buồn khổ . Lây chiếc váy từ tay me , cô khẽhôn lên má của mẹ và cảm ơn.
Thay đồ xong , cô ra ngắm mìnhtrong gương và hài lòng với ngoại hình của mình bay giờ .
Lúc ra cửa , Mẹ cô hỏi :
Con có về sớm không ?
- Con cũng không biết đâu mẹ à! Mà con có ở lại cũng chẳng ai làmgì con đâu ._ Hà đùa .
Lần đầu trong mấy tháng qua Hàmới nói 1 câu như vậy với mẹ cô. Bước vào nhà , bà thầm cậu contrai ấy , người đã đem đến sự sống lần thứ 2 cho cô con gái pé bỏng của mình .
Hà đi tìm nhà . Số nhà 10A5 NgôGia Tự . Con đường này toàn là vi-la , biệt thự , làm cô nhìn căngcả mắt . Đây rồi , đúng số nhà . Ngước mắt nhìn toàn cảnh bên ngoài , cô choáng ngợp trước sự nguy nga cảu nó , nó như là 1 lâu đài trong 1 thành phố phồn hoa vậy . Bấm chuông cữa, 1 lúc sau Huy bước ra
. Bấm chuông cữa, 1 lúc sau Huy bước ra . Nhìn thấy Hà , lần này mắt Huy lại căng tròn ( Đợt 3 ^^) . Hà cười nhẹ , rồi dắt xe vào nhàNhìn khung cảnh xung quanh, cô cảm thấy như thiên đường vậy , thật đẹp và lung linh .
- Nhà Huy đẹp thật nhỉ ,như là thiên đường vậy . _ Hà vừa nói vừa nhìn xung quanh .
Hà bổng nghe thấy tiếng thì thầm bên tai:
- Hà giống như vậy đó .
Chưa kịp hiểu thì pé Ngọc đã chạy vội ra . Đôi mắt dể thươnglong lanh :
- Úi ! Chị Hà đó hả ! Đẹp quá à!!!!!!
Rồi kéo Hà vào nhà , ở trong là 1 buổi tiệc đứng cho Huy tổ chức . Một bên là 1 đội quân nhínhố , ban bé Ngọc , 1 bên là đội quân nhí nhãnh , ban Huy cũng là bạn Hà ( cùng lớp hết mà ) . Thấy Hà , mấy thằng con trai xuýt làm rơi cả đĩa , còn con gáithi tròn mắt . Thì đúnh rồi , có bao gièo Hà ăn mặc nhue vậy trước mặt người khác đâu . Hôm nay là 1 ngoại lệ .
*****************************
Buổi tiệc bắt đầu lúc 9h . Bởi vậy Hà gọi về nhà xin về trể .
Ai trong tiệc củng nói chuyện sôinỗi , những dòng nhạc mạnh, rồi chúc mừng bé Ngọc , khui quá . Đến quà của Hà là 1 con thú bông, không lớn nhưng rấtdể thương, khi ôm nó vào lòng, Ngóc và cả "room " đều nghe tiếnh phát ra từ thú bông :" chúc mừng pé Ngọc . Happy vui vẽ nha . Pé Ngọc qua 1 tuổi rồi , cô học lên nha, nghe lời anh 2 nha , chị yêu pé Ngọc nhiều nhiều " .
Nghe xong ai cũng cười . Ngọc thì vui lắm , cười tít mắt à còn chạy đến hôn vào má Hà nữa chứ . Lúc sau , Hà đi ra ngoài vườn , không khí ở đây dể chịu thật, trong lành , nhà cảu Huy nhiều cây mà . Giờ cũng đã 11h giờ roioi mà tiệc vẫn chưa tàn , đi lẫn quẫn trong vườn , Hà thấy sáng sáng , Hà đi lại thì thấy 1 mùi hương , thơm thật thơm . Định đến xem thử thì :
- Muốn vào xem nhà hoa của Huykhông ?
Giậc mình , Hà quay lại đằng sau.Huy không nói gì cả , nắm tayHà và đưa Hà vào căn Hà nhỏ . Thật đẹp . Đây không phải là 1 vườn hoa thật . Chỉ là những bông hoa bằng giấy , được toả hương = những loại nước hoa đắt tiền . Nhưng rất đẹp . Con trên tường , thì chi chích nhữngbức chân dung được vẽ = bút chì . Hà lại gần thì nhận ra đó chính là mình . Bối rối , không biết làm gì thì bổng cả 2 nghe " RẦM "
Huy vội chạy ra vì cánh cửa bị 1cơn gió mạnh thổi làm đóng sầm lại . Nhưng sao cánh cữa vẫnkhông mở . Huy đạp mạnh vào mà cũng chẳng ăn thua gì . Lúc này cả 2 mới nhìn nhau , đặt dấuhỏi chấm . Hà lần mò xem điện thoại để đâu thì chợt nhớ là lúc nãy gọi cho mẹ rồi đểquên trên bàn tiệc . Hà định kêu lên thì Huy bảo :
- Vô ích thôi ! Đây là chổ bí mật thường khi của HUy , có kêu cũng không ai nghe đâu .
Hà im lặng , ngồi cách xa chổ cảu Huy .
- cũng tại Huy ,cánh cữa này vốn đã cũ kĩ rôi . Huy không nên dẫn Hà vào đây ._ Huy ôm đầu , nói như người có lỗi .
- Không sao đâu ! _Hà nhẹ nhàng.
Huy giờ cũng ngồi xuống . Giờ đã12h00 rồi .
Hà và Huy vẫn ngồi như vậy , không ai nói gì , cũng chẳng ai cothể ngũ được . Sương xuống, trời bắt đầu lạnh , mông lung Huy hỏi :
- Tại sao Hà lại không chấp nhậnHuy ?
-....
- Tại sao Hà lại lạnh lùng với Huy?
-...
- Tại sao Hà lại yêu một người đến vậy ? Tại sao không thể để Huy thay thế người đó ?
-...
Huy đứng bậc dậy , đi đến chổ Hà , ngồi xuống đối diện với Hà.Huy hỏi :
- Đối với Hà , Huy không xứng đáng sao ?
Hà nhìn lên , thấy sâu trong đôi mắt là một nỗi buồn thăm thẳm, Hà cũng nhói đau trong lòng . Lắclắc đầu , Hà cuí xuống như ngườicó lỗi .
Lại gần Hà hơn , Huy ôm Hà , cô để yên như vậy . Huy nói :- Có thể để Huy là ....bạn trai củaHà...chỉ 1 đêm nay được không? Hà dã dành 280 ngày để nhớ về người đó ,vậy hãy dành chỉ 1 ngày cho Huy thôi , chỉ 1 ngàythôi , được không ??
Khẽ ngước lên , nhìn Huy , nướcmắt Hà rơi , từng giọt , từng giọt ,....Hà gật đầu . Chỉ 1 đêm nay thôi , suy nghĩ cảu cô sẽ dành trọn vẹn cho Huy . Chùi nhẹ từng giọt nước mắt lăn dài tren má Hà , Huy hôn cô , môi Huytừ từ chạm nhẹ môi hà , nụ hôn kéo dài rất lâu . Huy không muốnphút giây này biến mất không muốn nó chỉ là một giấc mơ . Ôm Hà thật chặc mong sao thời gian đừng trôi qua quá nhanh , trong vòng tay cùa Huy, Hà khóc , khóc thật nhiều , Hà cảm thấy đau đớn , tất cả cứ như thể chỉ là 1 cơn gió thoảng qua , ngày mai , khi tiếng chim âm vang , thì cũnglà lúc giấc mơ naỳ trụi tàn .
Đã về đến nhà , cô nằm phịch xuống giường . Cảm giác bây giờquá hỗn độn , trái tim Hà đập một cách yếu ớt , nước mắtrơi lã chã . Hà biết mình đã phạm sai lầm , tình cảm của cô bây giờ đối với Huy hok còn đơn giản như trước nữa và nếubây giờ có gặp anh thì cô , anh cũng chẳng thể như trước nữa .Nhớ đến Huy , Hàlại khóc , nỗi nhớ về Bin lại hiện hữu , cả 2 trộn lẫn vào nhau như là nhữngmũi dao đâm sâu vào lòng cô . Quên một người và yêu một người sao quá khó ...
Giờ đây một mình Huy ở trong căn phòng ấy , Hà đã đi rồi , chỉ còn lại đâu đây hương thơm trên người của cô ấy . Huy mĩm cười , một nụ cười đau khổ . Huy giờ như đang đi vào ngục , Huy đã yêu Hà quá nhiều rồi , nỗi nhớvề Hà lại tràn về . Sao thời gian trôi qua quá nhanh , sao số kiếp để Huy gặp Hà , để Huy yêu Hà , để trái tim Huy giờđây rướm máu . Phải làm gì khi phải đối
Phải làm gì khi phải đối mặt với nhau , phải làmgì khi ngồi gần nhau , phải làm gì khi Huy không thể chịu nỗi .
Ông trời quá khắc nghiệt với cuộc sống của Hà và Huy , để Hàmất đi Bin , để Hà gặp Huy , đểHuy yêu Hà , để trái tim của Huyvà Hà đang dần tan nát . Nhưmột vòng xoáy , cứ đưa đẩy , đẩy đưa biết bao đau khổ vào tấm thân nhỏ pé của cô gái .
Đã 2 tuần trôi qua kể từ ngày hôm ấy , cả 2 không ai nói với ai một lời nào . Ngồi gần nhau nhưng dường như có khoảng cách rất lớn giữa 2 người.
Lớp 12C2 :
- Ê mày ! Mày còn nhớ con nhỏ Hà lớp 10A1 không ? Cái con đầu năm làm bẽ mặt bọn mình đó _ Con đưa con gái nói
- Nhớ ! Moá nó chứ ! May hum đótao bị đau tay , hok quánh được ,chứ không tao cũng cho nó mấy bạt tai rồi ! (nổ ^^ )
- Giờ mình chơi lại nó không ? Lúcđó nó dám tát tao , mẹ cha nó gan hùm , còn bám đuôi theo anh Huy nữa chứ ?_Nói có vẽ hùng hồn lắm .
- Vậy mày định chơi sao ?( ấp úng) định chặn nó nữa hả ? Nổi không ???_Con kia nói với vẽ hơi" sợ "
- Ngu gì á ! Dơ tay tao mày ( hok dám đánh mà còn bày đặt ^^ ) Tao nhờ mấy thèn bảo vệ phòng trọ của nhà tao . Bọn nó mất dạy, giang hồ với lại mạnh lắm , con ĩkia không chống lại được đâu . Lần này tao sẽ cho nó biết thế nào là "đời trai " . hehe _Khuôn mặt hiện lên 3 chữ " Ác như quỹ"
- Có quá lố không ? Làm như vậy nó có biết mình làm không?
- Chơi mà sợ hả mày , đừng lo , tao đã sắp xếp rồi ! Khi bọn kia sử xong , tao chắc nó không dámđến trường nữa đâu .
- Vậy bao giờ mình làm chuyện đó ?
- Đừng lo , sắp rồi , thứ 7 tuần này sẽ là ngày happy cuối của nó, cho nó 3 ngày vui vẽ đi , coinhưđó là lòng tốt của tao .
Nói xong cả bọn cười như điên,hứng chí với quyết định phục thù .
Hà giờ vẫn không biết có mối nguy hiễm đang đến gần cô .Tan trường , Hà **ng mặt Huy , sau đó là " hưởng " một cái nhìnvô tình của Huy trước khi cậu phóng lên xe atila của bạn và bayđi mất hút . Bắt đầu từ ngày hôm đó , dường như Huy không còn là Huy nữa . Hoang đàng hơn, ăn chơi hơn và lạnh
172