- Tuyết Y con cùng đi chứ.
- Thôi ạ. Con có việc rồi. Con xin phép.
Tuyết Y đứng dậy, chào ông rồi khoan dung bước ra ngoài. Ông Đình chẹp miệng nhìn theo 1 lúc rồi quay lại Đan Băng:
- Đi thôi con trai.
- Vâng.
Ông Đình không những không sốc trước chuyện Đan Băng sẵn sàng chia nửa một số tài sản của mình cho Tuyết Y mà chính chuyện này đã làm ông nhìn thấy phẩn chất của Đan Băng ngày càng tốt đẹp hơn.
Trong mắt ông Đình, đứa con đầu của ông là quá hoàn hảo rồi, nó đã có tất cả còn Đan Băng thì lại khác. Ông chỉ mới thừa nhận đứa con riêng này của mình cách đây 10 năm thôi, ông đã cố bù đắp những khoảng thời gian bỏ rơi người phụ nữ hiền dịu mà ông yêu nhất để lấy mẹ Tuyết Y, mẹ Tuyết Y cũng rất tốt và xinh đẹp nhưng ông vẫn yêu mẹ Đan Băng trội hơn. Có lẽ vì vậy mới có chuyện ông quan tâm đến Đan Băng hơn, dành cho nó những gì tốt nhất, dù thế nhưng ông vẫn thường xuyên bí mật cho người quan sát mọi tin tức về Tuyết Y chứ không phải tuyệt đối chăm lo cho Đan Băng không thôi.
Tuyết Y rất ghét Đan Băng từ khi cậu xuất hiện, Tuyết Y nhận được sự quan tâm của người cha ngày càng ít đi. Cậu ghét cái vẻ mặt luôn tỏ ra ngoan ngoãn, nét mặt hiền từ giống người mẹ của nó. Rất ghét.
Vừa vào nhập học, Tử Di đã chạm lại mặt với Đan Băng. Cậu tỏ ra khó chịu khi nhìn cô. Chỉ lườm rồi quay mặt đi chỗ khác tỏ vể khinh miệt.
Tử Di cúi đầu lặng thinh. Cô rất ăn năn vì việc nối tay cho Tuyết Y để tranh vật chất với em trai mình.
Cô quyết định đi tới nói lời xin lỗi với cậu:
- Tôi xin lỗi chuyện lần trước, tôi thật sự…
- Câm và cút.
Chưa để Tử Di nói hết Đan Băng đã quát to làm mọi người phải chú ý. Cậu nhìn Tử Di bằng nửa con mắt rồi lách người đi ngang qua Tử Di. Hiện giờ cô biết Đan Băng vẫn còn rất phẫn nộ vì chuyện lần trước nên im lặng. Cô sẽ tìm thời điểm thích hợp để giải thích sau vậy.
…
Tuyết Y đang làm việc trong phòng thì Đan Băng đi tới. Cậu tự nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Tuyết Y hơi nhìn lên rồi lại cúi xuống làm việc tiếp, miệng nói:
- Có chuyện gì sao?
- Anh định nuốt lời à?
Tuyết Y dừng tay, cậu đặt bút xuống, tay chắp lại nhìn Đan Băng nheo mắt:
- Anh đã hủy nó đi cho em rồi.
- Thật không?- Đan Băng hoài nghi nhìn anh mình.
Cậu thật sự rất nghi ngờ người anh mình. Lúc nào vẻ mặt anh ta cũng điềm tĩnh đến kinh người, nó không có chút gì là đang đùa cợt cả. Không biết Tuyết Y đã học được thái độc vô sắc đấy ở đâu nữa. Nó làm người đối diện phải tin tưởng và phục tùng cậu tuyệt đối.
Tuyết Y nhún vai:
- Tùy em tin hay không.
- Anh…- Đan Băng tức nghẹn lời với cách nói chuyện của Tuyết Y, nó làm anh thấy mình thật không đáng giá tẹo nào cả.
- Em ra ngoài đi, anh cần yên tĩnh làm việc.
Đan Băng đứng dậy, xô mạnh ghế ra chứng tỏ cậu đang bực mình. Trước khi đi cậu không quên đe Tuyết Y bằng một câu:
- Tôi chia cho anh được nhưng có thể lấy lại được nếu anh bội tín với tôi.
Tuyết Y bình tĩnh, cậu cười nhẹ:
- Tất nhiên.
Đan Băng không ngờ mình nói vậy mà người anh cùng cha khác mẹ này vẫn có thể thản nhiên cười lại. Cậu nhìn nhìn Tuyết Y, con người này rốt cuộc là thánh hay sao mà không thể đoán được cảm xúc của anh ta. Cái nào mới được coi là thật, khi nào mới được coi là giả.
Còn lại Tuyết Y một mình, nụ cười trên môi khép lại, ánh mắt cậu vụt tối sầm nhìn theo Đan Băng. Chưa có ai dám hỗn láo hay đe dọa mình như thế vậy mà thằng em này của cậu lại dám làm vậy.
Tuyết Y càng ngày càng ghét vẻ mặt thánh thiện của Đan Băng giống mẹ nó. Cậu mím môi ánh mắt sắc lạnh đến thấu tim người.
Toàn một lũ đạo đức giả.
Cũng giống như Tử Di mà thôi, cậu chỉ muốn phá tan cái sự trong sáng gương mặt đầy ngây thơ ấy ra… Mỗi lần thấy cô là cậu như nhìn thấy lại gương mặt của mẹ Đan Băng, hai người họ thật sự có cùng một khuôn mặt hiền từ giống nhau nhưng cũng chỉ là hạng gái bao cướp dựt chồng người khác mà thôi…
Chương : 4
- Di…Di 33 của ta.
Vừa chạm chân đến cửa nhà hàng. Một tiếng gọi làm cho Tử Di và Tuyết Y phải dừng chân. Hai người nhìn về phía người mới lên tiếng. San Phong đi nhanh đến với nụ cười thân mật trên môi, cậu nhìn Tử Di cười toe toét:
- Em nhớ anh chứ.
Hàn thiếu chau mày nhìn hai người. Họ có quen nhau sao? Cậu im lặngn quan sát/
Tử Di chăm chú nhìn gương mặt non choẹt trước mặt mình, cô nhớ trong tiềm thức mình chưa hề gặp người này, Tử Di lắc đầu.
- Không sao, em xem xong cái này là nhớ ngay thôi.
San Phong cầm một tờ báo bìa bóng dở ra trước mặt Tử Di :
- Nhìn anh với em đẹp đôi đấy chứ…haha.
Tử Di nhướng mày nhìn tờ báo, cô lẩm bẩm tiêu đề “Cái gì mà người tình Hàn thiếu…cái gì mà bày tỏ sự phấn khích khi gặp Huỳnh tổng…?” Cô cũng không hiểu bên trong tờ báo này bịa những gì nữa. Tử Di quét mắt và dừng tại hình ảnh được phóng to người đã bị cô…
Tử Di nuốt khan “Nhìn người này quen quen…”
Lúc Tử Di vô tình xẩy chân nhỡ tay tụt y của người đó xuống, cô đã không dám ngẩng mặt lên nhìn người đó nên không hề biết mặt. Trong tâm can lúc đó cô chỉ muốn kiếm một cái lỗ nào đó chui xuống mà thôi.
Tử Di từ từ từ từ nhìn người đối diện mình rồi nhìn lại tờ báo . Đúng rồi. Chính là người này.
Cô nuốt nước bọt, hôm nay cậu ta chặn đường mình để trả thù sao?...
San Phong nở nụ cười đáng yêu nhất có thể của mình, cậu nhếch nhếch lông mày:
- Nhớ rồi chứ. Em phải có trách nhiệm về hành động mình đi.
Tử Di lạnh toát người,cái thái độ cười cợt của San Phong làm cô thấy nguy hiểm. liếc mắt nhìn phản ứng Hàn thiếu, cậu vẫn im lặng mặt không sắc khí.
Cô cười như mếu:
- Tôi xin lỗi…thật sự là do….
- Xin lỗi mà xong sao?- San Phong chau mày.
- Vậy…anh muốn gì?- Tử Di nhìn San Phong đầy cảnh giác.
- Ít ra em phải chịu trách nhiệm với anh chứ.
Cái gì!!!! Tử Di trố mắt nhìn San Phong.
Nói xong cậu đấy cậu vẫn có thể cười toe ra được. Hình như sở thích của San Phong là cười và cười vậy. Mà có đời nào con trai bắt con gái chịu trách nhiêm với mình ko?. Tử Di thấy người đối diện mình nói chuyện hơi tưng tửng thì phải.
- Tôi xin lỗi, chuyện đấy..
- Không sao – San Phong vỗ tay nhẹ vào chiếc má mịn màng bầu bĩnh của Tử Di cúi mặt gần cô vừa cười vừa nói – Anh cho em nợ vậy.
San Phong mải đòi lại công bằng cho mình quá mà cậu quên béng đi người bên cạnh, giật mình nhớ ra, cậu quay xang Tuyết Y cười hề hà:
- Hàn thiếu…Tôi quên mất là cậu cũng ở đây.
- Vậy mà tôi tưởng Huỳnh tổng không nhìn thấy tôi chứ.
- Sao thế được chứ….haha…Hàn thiếu quá nổi bật mà.
- Vậy sao.
Hai người cười nói với nhau, Tử Di đứng giữa mà lạnh cả người. Miệng ai cũng nở nụ cười thân mật vậy mà ánh mắt cứ toát lên hàn khí ùn ùn ấy.
- Hai người đã đến đây rồi. Vậy chúng ta cùng dùng bữa chung nhé.
- Huỳnh tổng đã có lời mời thì cứ vậy đi.
- Hàn thiếu khách sáo quá.
Ba người cùng vào trong.
- Hàn thiếu có vẻ thích mặc véc quá nhỉ.
Đang ăn, không khí ở đây có vẻ trầm lặng quá mà thế cũng tốt, hết chuyện để nói rồi hay sao mà San Phong lại đi soi Tuyết Y.
Tử Di lúc này mới để ý, cô lén đưa mắt xang nhìn xem có đúng Tuyết Y đang mặc véc không. Qủa thật là như vậy. Hình như sở thích của cậu là mặc véc với quần Khaki cộc đến mắt cá chân đi giày lười thì phải (giống LeeMinHo =]~) nhưng đặc biệt ở chỗ, Tuyết Y chưa bao giờ mặc sơ mi dù là tiệc lớn hay bé bên trong chiếc áo véc của cậu đều là một áo pul cổ tròn.Tuyết Y ngừng dùng bữa, cậu nhìn lên San Phong, cười nhẹ:
- Từ khi nào Huỳnh tổng đặc biệt chú ý đến tôi thế?
- Lúc nào Hàn thiếu trả thu hút sự chú ý của người khác. Mà này cậu không thấy suốt ngày mặc véc nhìn cứng ngắc quá không.
- Cái đấy còn tùy đối tượng chứ - Tuyết Y cũng không vừa cậu liền móc lại.
- Tử Di à. Em có thấy anh mặc véc đẹp không?
Đột nhiên San Phong quay ngoắt xang hỏi Tử Di làm cô bất ngờ. San Phong chớp chớp mắt nhìn cô chờ đợi câu đáp. Cô chỉ khẽ gật đầu.
San Phong nở nụ cười mãn nguyện, cậu tiếp:
- Đúng là mặc véc nhìn xấu thật nhưng vào thân hình lý tưởng như mình vẫn có thể đẹp lên trong mắt mọi người mà lại còn không mất đi vẻ trẻ trung nữa chứ …haha…
Tuyết Y đang ăn mà cậu muốn nôn…Không ngờ lại có người tự yêu bản thân mình đến vậy. Cậu hơi ngừng tay cắt bíttết 1 thoáng rồi lại điềm tâm trở lại sau cú hơi sốc.
Tử Di cũng bần thần nhìn San Phong. Cậu cười cười:
- Vậy em đoán xem anh bao nhiêu tuổi.
Tử Di cười gượng, cô lắc đầu không biết. San Phong tự bi-a bản thân luôn:
- Năm nay anh mới 25 thôi, em thấy anh có già so với tuổi của mình không?
Lại một cú sốc nữa đến với Tuyết Y. Cậu thầm công nhận San Phong nói nhiều thật mà cậu ta nói dối không biết ngượng mồm nhỉ. Cáo thành tinh rồi mà cứ giả nai.
Tử Di lắc đầu. San Phong cười không ngớt miệng cậu liến thoắng:
- Không chỉ em mà ai cũng công nhận anh là mẫu người đàn ông lý tưởng đấy. Đẹp trai – trẻ trung năng động lại thành đạt sớm khi mới bước đến tuổi 25…haha
Nghe San Phong bảo cậu ta 25 tuổi, Tử Di cũng hơi choáng thật, mới trẻ như vậy mà đã có tiền và địa vị vững chắc trong tay rồi, cô đã từng nghe bà mẹ kế mình nhắc đến Huỳnh tổng này có lực mạnh ngang với cả Hàn thiếu. Tử Di cứ nghĩ người này là một lão đầu hói bụng phệ ai ngời cậu chỉ mới 25 tuổi.
Tử Di buột miệng khen:
- Anh giỏi thật.
- Haha…cảm ơn quá khen. Em có thấy anh là người đàn ông lý tưởng hơn Hàn thiếu không.
San Phong môi nở nụ cười đểu đểu, mặt lại gian tà. Tuyết Y thật sự không nhai nổi bữa cơm này nữa. Cậu hơi nhếch môi nhìn San Phong:
- Huỳnh tổng có vẻ hứng thú với người của tôi nhỉ?
San Phong gật luôn đầu, cậu tỏ ra ngây thơ như không hiểu hàm ý của Tuyết Y mà nói:
- Hàn thiếu tinh mắt thật. Nhìn Tử Di rất là có cảm xúc…rất là ngây thơ giống tôi vậy.
- Vậy à. Huỳnh tổng đa cảm nhỉ - San Phong nói có vẻ chế giễu.
Đột nhiên San Phong nhìn thắng vào mắt Tuyết Y, không hề cười cợt nữa, có vẻ nghiêm túc lắm. San Phong trầm giọng xuống, cậu đề nghị:
- Hàn thiếu có thể nhường lại Tử Di cho tôi không?
…! Tuyết Y suýt thì phun ngụm nước trong miệng ra ngoài may mà cậu vẫn có thể kìm chế được. Tử Di đang ăn thì rơi luôn dĩa, cô trố mắt lên nhìn San Phong.
Tuyết Y chau mày rồi miệng nhếch lên hơi cười:
- Được thôi.
Asnh mắt San Phong bỗng nhiên sáng lên long lanh, nó lấp lánh như những ngôi sao đêm vậy. Cậu nhìn Tuyết Y bằng ánh mắt cảm động. Lần này ánh mắt của Tử Di dừng lại ở Tuyết Y.
- Huỳnh tổng cố chờ 1 năm nữa nhé.
Nụ cười của San Phong tắt dần, cậu quay luôn xang Tử Di định nói gì nữa thì điện thoại reo:
- Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút.
-…
Nghe xong điện thoại, San Phong lại nở nụ cười, cậu nói:
- Tiếc thật, tôi có việc đột xuất rồi.
Hàn thiếu mỉm cười gật đầu.
Nhìn xang Tử Di, San Phong lại tiếp, giọng cậu nghe rất bi ai:
- Có vẻ chúng mình muốn đến với nhau mà nhiều ngăn cách quá… Nhưng không sao – San Phong lại nói tiếp với giọng tự tin – Tình yêu đẹp mới có ngăn cách đúng không. Anh sẽ đi làm kiếm tiền thật nhiều để 1 năm sau chúng ta sẽ có cuộc sống thật happy. Anh đi làm đây. Di 33 ở nhà với Hàn thiếu phải ngoan nhé.
Vừa nói xong, San Phong liền nở nụ cười phúc hậu rồi quay mặt đi ngay ra ngoài.
Tử Di bần thần nhìn theo, cô cũng không hiểu cái tên Huỳnh tổng này đang diễn kịch gì nữa. Mặt cô nghệt lại.
Vừa ăn xong mà nghe những lời sến này, Tuyết Y muốn nôn ra ngay chỗ này. Cậu cũng sững sờ nhìn theo San Phong rồi lại quay xang nhìn Tử Di :
- Em có vẻ đắt giá nhỉ?
Tử Di nghe được câu nói của Tuyết Y với giọng châm chích, cô không dám hé thêm nửa lời. Im lặng.
Tuyết Y đứng dậy:
- Đi về.
…
Vừa nghe xong cuộc điện thoại. Tử Di cứng đờ người, mọi giác quan trong cô như đông cứng.
Ba cô đột tử???
Tử Du buông thõng điện thoại rơi xuống ghế. Cô vội vàng chạy ra ngoài đón taxi phóng như bay về nhà mình.
Đây đúng là sự thật rồi…
Trước cổng nhà có rất nhiều hoa tang, mọi người đang đến viếng rất đông.
Tử Di chạy thẳng vào trong, sóng mũi cô cay cay…sao đột nhiên ba cô lại ra đi như vậy. Chỉ còn mỗi ba là người thân duy nhất với cô trên cuộc đời này thôi.
Ánh mắt cô trừng trừng nhìn vào tấm ảnh của ba mình… Tử Di quỳ sụp xuống cạnh chiếc quan tài…gương mặt đầy sự đau khổ…
- Cô còn dám vác mặt về đây à….cô là thứ con gái lăng loàn đi làm gái bao làm mất hết danh dự của cái gia đình này, hại chết ba cô …lại còn đến đây làm gì nữa…đồ vô liêm sỉ…- Bà Minh từ trong phi đến túm áo Tử Di gào thét :…cô về để cướp cái căn nhà này chứ gì…đồ khốn nạn…- Bà Minh làm ra vẻ đau khổ trước cái chết của chồng lắm. Bà vừa khóc vừa la hét **** Tử Di.
Tử Di chỉ lặng im quỳ trước tấm ảnh của ba mình, mặt cô tái nhợt lại…ánh mặt nói lên sự đau đớn khi ba mình ra đi, gương mặt rõ tuyệt vọng mà sao cô lại không khóc.
Người ngoài nhìn vào cũng phải lắc đầu tặc lưỡi:
- Nghe nói ba nó đọc tin trên báo nên lên cơn đau tim mà chết đấy…
- Thế mà còn dám vác mặt về…đúng là loại bất hiếu.
Có một người phụ nữa hình như là bạn bà Minh thì phải cũng đứng trong số đó, bà ta cố tình nói to cho cả Tử Di nghe:
- Cái loại gái làm tiền thì còn gì là liêm sỉ nữa…ngủ hết thằng này đến thằng khác , giờ ba nó chết nó về dòm ngó cái nhà ấy mà.
- Nhìn mặt nó kìa….bố nó chết mà không cả khóc thì biết rồi đấy…đúng là thứ bại hoại, chết đi cho xong…
Nhiều người phải hìn Tử Di bằng ánh mắt khinh miệt. Cô cũng chỉ lặng im nhìn chằm chằm vào hình ba mình, không biện hộ, không giải thích càng làm họ lời ra tiếng vào.
San Phong cũng có nghe tin này nên cậu vội vàng cùng người trợ lý đến xem Tử Di ra sao. Đan Băng thì được bố mình cử đi thay, ông nói đây là người bạn của ông nhưng thật ra không phải vì ông có mục đích khác. Đã có lần công ty của ba Tử Di được làm ăn cùng với công ty của Tuyết Y nên nghe tin buồn này cậu cũng có mặt để có lễ.
Rốt cuộc cả 3 người đều có mặt tại nhà Tử Di nhưng mỗi người lại ở một phía lẫn trong đám đông.Ngoài San Phong ra, cả hai người kia đều sững người khi thấy Tử Di trong đó. Thạt bất ngờ hơn nữa người đã khuất kia lại chính là cha của cô.
Họ đứng ngoài, mỗi người một chỗ nhìn thấy Tư Di bị bà Minh lao vào tát và mắng **** như vậy, mối quan hệ bất đồng giữa gia đình cô là sao.
Tuyết Y hơi chau mày lại, cậu nhìn nhìn xang Tử Di. Cô không hề rơi một giọt lệ nào trước linh cữu ba mình khiến Tuyết Y cũng hơi choáng “Cô ta máu lạnh đến vậy sao???...hay cô ta quá mạnh mẽ đến nỗi ba mình chết cũng không muốn người khác thấy mình khóc??”
San Phong cũng hơi bất ngờ trước thái độ cam chịu những lời mắng nhiếc của bà Minh đã dành cho Tử Di. “Tại sao cô ấy lại không phản đáp lại???” San Phong chắt miệng hơi nghiêng đầu nhìn phản xạ của Tử Di, cô không hề khóc, rõ ràng nét mặt của cô đầy bi khổ mà sao không khóc “ Tử Di thuộc tuýp máu lạnh à???”.
Đan Băng thì lại khác, cậu nghe những lời bà Minh nói thì nghĩ đó hoàn toàn là sự thật nên Tử Di mới câm lặng không lời biện hộ. Cậu nghĩ làm gì có ai cam chịu mình bị **** làm gái bao mà không độp lại, Mà đúng thật vì tiền mà Tử Di cũng đã lên giường với Đan Băng đáy thôi. Cậu nhếch môi cười khinh bỉ Tử Di. Mà Đan Băng cũng thấy lạ thật Tử Di không giở một giọt nước mắt nào để khóc tang cha mình, mặt cô cứ cứng đờ lại. “Cô là người máu lạnh à?”
46