ng trước sự ngỡ ngàng của cả 2 thằng..làm thắng đơluôn..nó nhìn thắng cười rồi cầm tay hắn bước đi.hắn tứctối - e..làm gì thế? sao lại hôn nó..ai cho phép e làm thế..a.. chưa kịp nói hết câuthì nó đã đặt lên môi hắn 1 nụ hôn..nhẹ nhàng thôi..nhìn hắn cười rồi bước đi trước làm hắn ngây ngô rồi tỉnh lại và chạy theo nó...[Nhịpsống.jw.lt] - sao e lại làm thế.. - tập kịch mà... - thế ko phải e thícha rồi hôn a à? - Ko phải Hắn đứng lại tức tối..nhưng rồi lại nởnụ cười bước đi thật nhanh Còn về phía nó thì cũng cảm thấy bản thân mình lạ nó chỉ nghĩ làm như thế chỉ là để công bằng thôi..nhưng sao cảmgiác hôn hắn và thắng lại khác nhau đến thế có phải chăng là hôn khác chỗ ko? nhưng sao nó hôn thắng hôn má mà hôn hắn lại hôn vào môi hay mặt 2 người này lệch nhau nên nhắm đích bị trượt nhưngko phải đâu là do trái tim nó mách bảo chỗ hôn đấy..trái tim nó đậpnhanh hơn khi hôn hắn còn thắng thì bình thường chẳng có cảm giác gì..vậy là nó đã có 1 chút g ìđó vs hắn rồi... TỐI HÔM ĐÓ Sau khihắn cho người trangđiểm thật đẹp cho nó xong thì hắn cùng nó đến nhà củabố hắn...khi vừa đến nơi hắn chạy sang mở cửa xe cho nó..nó bước ra khoác tay vs hắn rồi bước vào trong nhà thực sự thì ngôi nhànày còn đẹp hơn cả nhà của hắn to hơn lộng lẫy hơn ko biết nhà hắn làm nghề cướp nhà băng hay buôn ma túy hay saomà có nhà đẹp như vậy nhưng ý nghĩ đó chợt vụt tắt khi nó nhìn thấy bố mẹ của hắn 1 người đànông trung niên rất đẹp trai và nghiêm nghị..1 người phụ nữ rất hiền hậu nhân từ..nhìn khuônmặt rất chi là phúc hậu.,.. - các con đến rồi à? bố mẹ hắn lên tiếng - dạ...hắn thưa... - cháu chào 2 bác ạ... - bố mẹ hắn nhìn nó 1 lượt từ trên xuống dưới ngật đầu: các con ngồi đi... không khí căng thẳng hẳn đi.. - chắc cháu cũng biết ta gọi cháu đếnđây là để làm gì rồi chứ? mẹ hắn lên tiếng - dạ..cháu đã nghe a ta à nhầm a huỳnh anh nói rồi ạ.. - hắn bây h mới lên tiếng: mẹ ơi cho conxin chút gì làm niềmtin đi ạ. - À mẹ quên mất...lấy cho tôi 2 lytrà .. Người làm đặt 2 ly trà xuống trước mặt 2 đứa..hắn thì cười tươi nhìn bố mẹ còn nó thì run hết cả người và vì ko biết uống trà...nó lấy tay véo hắn 1 cái hắn đau điếng mà cũng ko dám làm gì..bây h bố hắn mới lên tiếng - cháu là con cái nhàai mà xinh đẹp ntn? - Hắn nhanh nhảu: bố..có cần tra khảo thế ko? - Bố hắn nhìn hắn trách móc còn nó thìko sao nói toẹt ra ai bảo hôm nay a đi ômvân anh a coi tôi là cái gì - Ko sao ạ..cháu mồ côi từ nhỏ hiện đang ở vs bà ngoại ạ.. - Bố hắn ngạc nhiên:vậy nhà cháu ở đâu?bà cháu làm gì? - Hắn chưa kịp nói gìthì nó đã bô bô: dạ bà cháu hiện đang bịbệnh ở bệnh viện và bà cháu làm osin choa huỳnh anh..cháu thì khỏi nhắc đến luôn..đi làm thuê làm mướn linh tinh thui ạ Mặc kệ từng đường nhìn sắc lém khéo ý hay ko cũng đều bị nó gạt qua và nó nóituột hết ra..sau khi nói xong nó thấy thật thoải mái..và đang lấy lại tinh thần để xem phản ứng của bố mẹ hắn...hắn thì đang cúi gằm mặt xuống chẳng biết làm gì nữa? - hahahahaha...tiếng cười của bố hắn làmko khí bớt căng thẳng hẳn - hắn nhanh nhảu: bố..con... - thôi con đừng lóngngóng thế..con trai bố làm tốt lắm.. 2 đứa tròn mắt nhìnnhau - bố hắn lại lên tiếng: bố cũng dự định tìm cho con 1 người vợ như vậy..nhưng ko ngờ con làm tốt lắm gia đình chúng ta giàu có nên lấy về một người vợ ntn sẽ ko bị quan tâm chú ý kobị soi mói ko bị gặp nguy hiểm...con làm tốt lắm.. - mẹ hắn lại lên tiếng: mẹ đồng ý 2 con dọn về đây ở chung vs bố mẹ luônkhi nào bố mẹ làm xong dự án này thì các con tổ chức đámcưới luôn nhưng bây h sống chúng luôn cũng được..quyết định vậy đi..mai chuyển đến nhá... - mẹ ơi nhưng mà..hắn đứng dậy nhăn nhó...nhưng bố mẹ đã đi mất.. Nó đứng bật dậy:- a nghĩ sao đây? a hại tôi rồi.. - hắn nhăn nhó nhìn nó: cũng ko sao mà 2 ngày nữa bố mẹ a đi mĩ rồi - nhưng là 2 ngày tôi phải sống vs anh đấy...cùng chăn cùng giường cùng gối,..chết mất..nó tức giận bỏ về nhà... - còn hắn nhìn theo nó rồi mỉm cười : ý tôi cũng muốn thế mà.. Chap 11: Vậy là hôm sau nó bắt buộc phải đi theo hắn tới nhà bố mẹ hắn ở mặc dù ko muốn nhưng hắn dọa sẽ cho ngôi nhà của bà cháu nó tan nát nên nó phải đi thôi..lại chùng đúng 2 ngày cuối tuần nó và hắn ko phải đi học nữa chứ... sau khi chuyển đến 2 đứa phải ở chung vs nhau khi mà hắn vào phòng tắm nó nghĩ cách ... khi hắn vừa mở được cửa phòng vs ra bước 1 chân ra thì bụp...hắn bị ngã sõng soài ra đất..do bị nó ngáng chân nó đứng dậy cười ha hảbước đi thì bị hắn kéo xuống nên nó nằm đè lên hắn...hắnôm chặt nó luôn.. - a..a bỏ tôi ra.. - xưng a e đi có camera đấy e yêu ạ..rồi hắn đè nó xuống - a định làm gì hả? - hôn cái nào? đáng yêu quá.. - a bị điên hả? - điên gì? e hôn a suốt a có nói gì đâu?lại còn dám ngáng chân a ngã nữa e chết vs anh...nó thì la hét ầm ĩ xin trợ giúp của bố mẹ nhưng bố mẹ còn muốn hắn làm nhiều hơn thế nữa kia nên chẳng ai bậntâm..nó đấm thùm thụp vào người hắn la hét om xòm ..hắn dí sát mặt vào mặt nó chụt 1 phát vào má nó rồi đứng dậy bước đi..để nó nằm sõng soài ở đó..nó thở phào nhẹ nhõm... - a ta bị điên thật rồi..rồi ko dám nói gì nữa nhanh chân bước vào nhà vs tắm 1 lúc sau..rồi lại1 lúc sau chờ nó mãimà nó chưa ra hắn thấy lo lo bước đến gần phòng tắm.. - e làm gì mà lâu vậy? nhanh xuống gặp bố mẹ kìa..hay axuống trước nha? - Ko được.. - Sao thế? muốn đi cùng a à? vậy thì nhanh lên.. - A...a làm ơn lấy hộ e.. - Lấy cái gì cơ? - Lấy hộ e quần áo đi e để quên ngoài đó rồi.. - Hahahaha..hắn ôm bụng cười..gọi a yêuthân mật vào a lấy cho - A... - Có nói ko?> - Có..a yêu..yêu ơi lấy hộ em quần áo. Thật sự là rất gượng nhưng nó làm sao được đây?nó ko dám choàng khăn ra ngoài gặp hắn vì sợ bị hắn dật mất nên phải thế thôi..bố mẹhắn nghe thấy thì cười thầm đi xuống..nãy h nghe chộm đấy.. 1 lúc sau nó và hắn cùng đi xuống nhà ăn trưa... - mẹ hắn: con nè triều con dẫn thư đi chơi đâu đó đi...vs nhau mà chẳng thấy 2 con đi chơi đâu cả.. - dạ vâng ạ..hắn ngập ngừng.. 1 lúc sau khi mà bố mẹ đã đi ra ngoài rồi thì nó mới được thoải mái.. - e tính đi đâu chơi đây... - e ko biết..e muốn đi ngủ..mệt quá.. - cái gì? muốn đi ngủ? - a đừng có mà đầu óc tối tăm.. - muốn a đầu óc ko tối tăm thì đi chơi đi.. - tùy anh.. Sau 1 hồi đấu tranh tư tưởng thì nó và hắn cũng quyết địnhđi chơi..vì là ngày trước nó được thắng dẫn đi chơi ở khu giải trí ùi nên hắn ko muốn nó đi đến đấy nữa nên rủ nó đi trượt băng..trong nhà thôi.. Sau khi cho nó thử cảm giác lạ khi lướt trên đường phố HÀ NỘI bằng tốc độ kinh hoàng thì bây hmới đến phần đi trượt băng Trên sân trượt nta gọi nhau í ới sau khithay đồ ra hắn chẳng thấy nó đâu..nhìn đi nhìn lạithì thấy nó đang ngủ khò khò ở 1 xó hắn cầm cái găng tay đáp hẳn vào mặtnó làm nó trợt tỉnh.nhìn thấy hắn đang cười típ mắt thì giận giỡ lao về phía hắn thông cảm chứ nó nhà mình đâu có biết trượt băng chứ? cứ ngỡ làđang trên đường bình thường thôi thìnso lỡ chân vèo đâmthẳng vào hắn hắn ngạc nhiên tưởng sao có kiểu trượt băng mà chân tay cứlảo đảo suốt thì bùm..2 người đâm vào nhau ngã uỳnh ra sân..ôm sauở đó..vì sợ nó bị đaunên hắn đã ôm nó nằm phía trên khi nó mở mắt ra thì thấy hắn đang nhắmmắt tịt và ôm nó khư khư rồi..nó cười tinh nghịc lấy tay xoa xoa vào mắt hắn hắn từ từ mở mắt ra..nhìn nó âu yếm..làm nó giật mình là nhanh nhanh đứng dậy... Cả buổi hôm đó hắn phải dậy nó cách trượt băng thật là ngu hết sức tả nổi hướng dẫn mãi mà cũng có biết đi đâu??làm hắn bực cả mình.. - thôi ko tập nữa đâu. e đói lắm ùi.. - hắn nhìn nó cười nhẹ nhàng: vậy thì về nha? Sau khi về nhà chúng nó lên phòng tắm rửa nó tắm trước đến lượt hắn ra thì thấy nó nằm kềnh trên giường ngủ như heo ùi..hắn nhìn nó chăm chú..ko biết nó có lực hút hay sao ấy hắn từ từ cúi sát xuống mặt nó nhẹ nhàng - cậu chủ ơi xuống ăn tối.. giọng của người làmlàm hắn giật mình nên kế hoạch nhỏ nhoi này bị tan nát.. hắn cầm tay nó giật mạnh nó tỉnh dậy nhìn thấy hắn - có chuyện gì vậy? - mau xuống ăn tối kìa.. - nó bật dậy như lò xo...chải tóc cẩn thận rồi xuống ăn tối.. trên bàn ăn: - mẹ: các con hôm nay đi chơi vui ko? - Hắn nhìn mẹ cười: vui ạ... - Mẹ hắn lại nhìn nó cười rồi gắp cho nó thức ăn: con ăn đi mẹ trông con ốm lắm đó.. - Nó ngẩng mặt lên nhìn mẹ cười: vâng ạ mà trong dạ: chết tiệt mẹ a ta chứ mẹ mình đâu mà ? xì... Sau khi ăn tối xong nó cùng hắn ngồi đóuống trà ăn hoa quả xong khi mà bố mẹ đi về phòng hết thì nó nhanh nhảu leo lên phòng ..trong khi hắn lăn ra giường thì nó chạy ngay lại cái laptop của hắn chơi điện tử.....Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Prochúc các bạn vui vẻ ^^ - e ko tính ngủ sao? - A thích thì cứ ngủ để tôi chơi đã lâu ko chơi nhớ lắm ùi.. - Hắn 2 tay vòng quaeo nó làm nó giật mình: đi ngủ đi mà eyêu - Nó khó chịu: e chưa muốn ngủ mà..a ngủ đi e chơi tí e ngủ liến.. Nhưng hắn ko chịu được liền bế bổng nó lên - a làm gì đấy bỏ e xuống nhanh - ko được phục vụ a chu đáo a tha cho - cái gì phục vụ á? Hắn bế nó lên giường lấy chăn vùi lại nó giãy giụa và đạp 1 phát hắn nhảycẫng lên la om xòm.. - a mà động vào e thì biết tay.. xong rồi nó lại chơi điện tử mặc kệ hắn đang đau đớn hắn chẳng thèm chơi vs nó nữa đi ra ngoài ban công hóng gió nó chơi điện tử đến 1h đêm rồi mà vẫn chưa định ngủ hắn thì nằm trên giườngđọc đôrêmon..rồi sau đó gải vờ ngủ luôn.. nó quay qua nhìn thấy hắn ngủ rồi liền tắt máy mang gối vs chăn xuống sàn nằm ngủ khèo luôn vì quá mệt chẳng qua là sợ hắn làm gì nên mới chịu ngủ sau thôi hắn từ từ mở mắt nhìn nó 1 lượt rồi bế nó lên giường nhìn nó ngủ mà lắc đầu.. Chap 12: sáng hôm sau: khi nó tỉnh giậy thì thấy nó đang nằm gọn trong vòng tay ấm áp của hắn rồi nó ngẩng mặt lên thấy hắn đang ngủ ynhư thiên thần vậy sao mà nó thấy ấm áp quá thấy hạnh phúc quá y như là yêu nhau thật vậy cóphải là nó yêu hắn thật ko nó lắc đầu nguầy nguậy..thì hắn tỉnh giấc nhìn nó âu yếm - ngủ ngon chứ e yêu.. - nó giật mình ngồi dậy...hắn cũng ngồi dậy: rõ ràng là hôm qua e ngủ dưới mà? - E ngủ dưới à? thật sao? vậy sao e lại lên ngủ cùng anh có phải e nhớ a nên chạy lên ngủ cùng ko? - A... Hắn nhìn nó cười đáng yêu rồi đặt lênmôi nó 1 nụ hôn chào buổi sáng... - chúc ny a ngày mớitốt lành... sau khi vệ sinh cá nhân song thì nó và hắn cùng xuống dùng bữa sáng vs bốmẹ hắn - bố: chúc các con ngày tốt lành - nó và hắn : con cảm ơn bố chúc bố mẹ ngày tốt lành - mẹ : thư này.. - nó nhanh nhảu: dạ.. - tí con đi vs mẹ đi mua ít đồ nha.. - vâng ạ.. hắn nhìn mẹ nó vẻ khó hiểu.. trưa thì ôi trời ơi nómệt chết đi được mẹ hắn dẫn nó đi hết chỗ này đến chỗkia mua nào là quần áo trẻ con đồ trẻ con rồi quần áo bà bầu quần áo bình thường..chuẩn bị mọi thứ cho hiện tạivà tương lai..vs lí do mẹ ko ở nhà ko thể lo cho nó được nên mua trước - nó than thở: a thấyđấy chưa gì mẹ anh đã tính kế lâu dài rồi..chắc e chết mất.. - haha..hắn chẳng nói gì chỉ nhìn đốngđồ đó mà ôm bụng cười thôi.. - a cười gì? a ko nghĩ sau này bố mẹ a biết chuyện thì thế nào à? - A ko sợ..đến lúc đó chỉ cần a nói là e ngoại tình a bỏ e thế thôi - Cái gì? - À ko ko có gì.. Vậy là nó rượt đuổi hắn khắp phòng nào là ko được nói như thế nào là phải nói ngược lại vì nó ko muốn bị đá đít mà..hè hè Tối đến khi ăn tối xong cả nhà đang cùng nhau ngồi sum họp tại phòng khách.. - mẹ: thư này mẹ cho con cái này... - nó ngơ ngác: dạ?... mẹ hắn lấy ra 1 cái hộp vuông to...nhìn nó mỉm cười... nó cầm cái hộp lên ngơ ngác: dạ con mởđược ko ạ? Mẹ hắn mỉm cười: con mở đi... Nó từ từ mở hộp ra thì ôi trời nói trắng ra thì cả cuộc đời nóko dám mơ đến dù được nhìn thấy nhưng cũng ko dám ước ao..nó ngẩng mặt lên nhìn mẹ - mẹ... - mẹ hắn lại nhìn 2 đứa nó vừa mỉm cười vừa nói: đây là sợi dây chuyền mà bà bà nội 2 đứa cho mẹ và bây h mẹ sẽ đưa nó cho con..đaylà vật báu gia truyềncó 102 đấy..con nhớbảo quản nha... - nó chớp chớp mắt nhìn hắn vẻ hối hận:dạ..con cảm ơn mẹ.. - hắn nũng nịu: cô ấy được còn con thì sao mẹ? - bố hắn nhúp 1 ngụm trà: thì cả gia tài này là của con mà đến lúc ấy con muốn bao nhiêu cũng được mà... - cái đấy...hì hì..hắn cười nhìn bố mẹ saukhi dặn dò chu đáo 2đứa thì bố mẹ hắn mới tha cho hắn và nó nó nhảy phóc lên giường.. - aaaaaaa....sắp được tự do ùi... - e nói thế là sao? hắn ngồi xúng nhìn nó.. - a sao vậy? bà e sắpra viện nè, bố mẹ anh cũng sắp đi mĩ nữa tất cả sắp ổn - e vui vậy sao? mặt hắn ỉu sìu.. - nó vô ý phang luôn: vui rất vui làmhắn đau nhói trong tim - hắn tự nghĩ: ko biết cô ấy có hiểu được tình cảm của mình ko nữa thực sự mình yêu cô nhócnày thật rồi..tại sao vậy? nhưng sao cô ấy trẻ con vậy? sao ở vs mình lâu vậy mà ko hiểu..?? - nó cũng lủi ra 1 góc ngồi ôm con gấubông 2 tai đeo cái tai phone như kiểu đang thưởng thức nhạc trong khi mà đầu óc cứ ở đâu đâuấy..: tên này thật ngốc./..mình nói thếmà cũng ..xì..ko hiểu nổi nữa...thực ra nếu phải rời bỏ cuộc sống này mình sẽ rất nhớ hắn mình bị sao vậy nè? ko được cuộc sống của mình là 1 con bé nghèo nàn ko có gì bây h chỉ là giấc mơ thiên đàng thôi mà..đúng ko? hết time mình sẽ lại trở lại là 1 cô bé bình thường..ok? nó tự hứa vslòng mình mà thực sự trong tận sâu đáylòng nó ko hề muốn chút nào nó muốn mãi mãi được sống ngày nào cũng đượcở bên cạnh hắn thôi nhưng như thế có phải tham lam quá ko trong khi mà chỗ của nó ko phải ở đây? Chấm dứt suy nghĩ cũng là lúc nó thiếp đi..hắn từ ngoại bancông đi vào nhìn nó ngủ y như 1 chú mèo ngoan ngoãn vậy thật đáng yêu hắn nhẹ nhàng tháo tai phone ra và bế nó lên giường ngồi ngắm nhìn nó nhẹ nhàng hôn lên chán nó - e à? e có biết a yêue mất rồi ko e?tại sao e cứ như trẻ convậy tại sao ko hiểu lòng anh? đến ngày chúng ta phải rời bỏnhau e sẽ đi thật sao? chẳng lẽ trong suốt những ngày qua e ko có dù 1 chút 1 chút thôi tìnhcảm dành cho anh sao? a sẽ nhớ e lắm đấy..nhưng biết saođược hả e a ko thể đối diện vs thực tại được a sợ nếu nói ra bị e từ chối thì a sẽ đau lắm a sợ lắm e ạ thôi thì cứ để cho nó chôn sâu trong đáy lòng này enhé? Vậy là hắn cũng thiếp đi Sáng hôm sau tỉnh lại hắn trông thấy nó ngủ ngon lành còn tay thì đang ôm cứng lấy hắn.. - có tình hay có ý đây?yêu a rồi hả cưng? - Nó cựa quậy mở mắt ra..thì thấy mình đang ôm hắn nó nhanh nhanh bỏ tay ra khỏi người hắn trong lúc đó hắnlại nhắm mắt lại.. - Mình ngủ mơ à? tạisao lại đi ôm a ta chứ? may mà a ta chưa tỉnh ko là lại trêu mình chết ùi.. - Ai bảo chưa tỉnh hắn mở mắt ra nhìn nó tiếng nói đó làm nó giật cả mình và đỏ ửng mặt lên ko nói gì nhanh nhanh đi làm vs cá nhân hắn chỉ nhìn theo cười nhẹ mà thôi hôm nay chúng nó phải tiễn ba mẹ ra sân bay..rồi quay về trường học thì lại 1 đống tin lá cải.. trên bảng thông báolại là hình ảnh của cô công chúa osin.. hình ảnh của nó và thắng đang ôm nhautrên bể bơi và hình ảnh của hắn đang ôm vân anh dưới gốc cây cổ thụ sau trường... 2 đứa nhìn thấy 2 tấm ảnh đó thì cười nhẹ và bước đi mọi người thì nhốn nháohỏi han nó hỏi han hắn hắn đưa nó đến chính giữa sân trường tập trung tất cả mọi người - trịnh kim thư là người yêu tôi..và cũng sẽ là vị hôn phu của tôi những hình ảnh mà các bạnnhìn thấy chúng tôi ko công nhận.. rồi hắn nhẹ nhàng quay sang phía nó hôn nó ngấu ngiến như sợ ai cắp mất bánh của mình..còn nó thì cũng đáp trả thật nhiệt tình mọi người xung quanh ầm ồ cả lên rồi những tràng pháo tay náo nhiệt tiếng la hét ầm ĩ...kết thúc màn hôn thì chúng nó dẫn nhau vào lớp còn trên tầng cao 1 bên có 1 chàng trai đáng theo dõi nãy h - chúc e hạnh phúc Còn 1 bên là 1 cô gáicũng mỉm cười nhìn chúng nó: có lẽ a nóiđúng a ko hợp vs e Sau khi chúng nó hôn nhau kinh khủng thì 2 đứa ko dám nhìn vào mặt nhau mặt đứ
34