- Nguyên…anh quá đáng lắm!
Linh cùng đám bạn của cô ta tức giận bỏ đi, không quên ném cho Minh cái nhìn nảy lửa
- Cảm ơn!
- Dù gì thì trên danh nghĩa cậu cũng là bạn gái tôi mà!
Câu nói của Nguyên làm Minh bất giác thấy lòng mình chùng xuống. Nếu vậy sao hôm sinh nhật Nguyên không tìm cô? Chỉ là bạn gái trên danh nghĩa mà thôi…thế nhưng, chẳng phải chính cô là người bắt đầu hợp đồng sao? Minh như ngụp lặn trong mớ cảm xúc hỗn độn của mình, cô đột nhiên nổi giận, quay lưng đi thẳng, còn ném lại một câu cứng nhắc:
- Cảm ơn nhưng tôi không cần!
Minh đâu biết rằng, câu nói lúc nóng giận của mìnhđã tổn thương Nguyên, rất nhiều.
Bệnh
Hôm nay khối 12 có giờ hoạt động ngoại khoá, hai lớp sẽ chung một đội, chia làm ba đội, mỗi đội cử ranhững bạn giỏi nhất tham gia thi đấu thể thao. Thật khéo là lớp của Nguyên và Minh lại chung mộtđội. Minh vẫn chẳng nói gì với Nguyên, chẳng phải là vì cô còn giận cậu, mà là vì cô thấy xấu hổ vì tự dưng nổi giận vô cớ với Nguyên. Nguyên cũng không chủ động bắt chuyện, thế là im lặng.
Ở mục thi chạy, Minh và Nguyên đều được cử ra thi. Gì chứ chạy thì Minh rất tự tin, nhưng có vẻ như rắc rối vẫn cứ đeo bám cô gái nhỏ nhắn thì phải…Chạy được nửa đường, Minh đột ngột thấy chóng mặt, đầu đau không chịu được, mặt nóng bừng nhưng cô vẫn gắng sức, hậu quả là cô ngất xỉu khi vừa về đến đích. Trước khi ngất hoàn toàn, Minh thấy thấp thoáng bóng Nguyên hốt hoảng bế cô chạy đi.
Minh xin nghỉ nửa buổi còn lại, cô bị sốt, đành phải xách cặp về nhà. Minh ngán ngẩm gọi điện xin nghỉ làm chiều nay, thế là bị trừ lương, xui xẻo thật!
Chiều, đang mê man chợt cô nghe có tiếng kêu cửa,Minh dò dẫm bước ra, là Nguyên.
Minh mệt mỏi để Nguyên tự đóng cửa rồi quay vào nằm lăn ra sô-pha. Cô nghe tiếng Nguyên trách nhẹ:
- Sao không uống thuốc đi? Để bệnh ra thế này!
- Nhà hết thuốc rồi, tôi mệt quá nên không đi mua! – Minh mệt mỏi trả lời
Nguyên không nói gì, lặng lẽ đi mua thuốc rồi nấu cháo cho Minh.
“Nhìn dánh công tử bột thế mà giỏi ra phết”, Minh thầm nghĩ.
- Cậu đến giúp tôi làm gì? – Minh vừa ăn cháo vừa hỏi
- Để chuộc lỗi!
- Lỗi gì?
- Tôi còn không biết, thấy cậu giận nên tôi nghĩ mình có lỗi!
- Tôi giận cậu hồi nào?
- Thì hôm bữa…
Minh vội cắt ngang lời Nguyên, cô không muốn nhắc lại cái vụ mình giận vô cớ như vậy:
-Thôi tôi chẳng nhớ gì đâu, có gì xí xoá hết đi!
Khỏi phải nói cũng biết Nguyên mừng đến thế nào.Cậu lo lắng sờ trán Minh rồi hùng hồn tuyên bố:
- Mai cậu chưa đi học được đâu!
- Tôi còn phải đi làm! – Minh giãy nãy
- Đi làm?
Minh biết mình hớ, nhưng không còn cách nào khác, dù sao Nguyên cũng biết cô là trẻ mồ côi, không đi làm thì lấy gì mà sống, Minh đành kể cho Nguyên nghe về một phần cuộc sống của mình
- Vậy để tôi đi làm thay cậu! – Nguyên đề nghị
- Sao được? – Minh cau có
- Được! Cậu làm được thì tôi làm được!
- Nhưng…
- Không có nhưng nhị gì hết! Quyết định vậy đi!
Minh vốn không thích mắc nợ người khác, nhưng bây giờ cô rất mệt, cũng chẳng còn hơi sức đâu mà cãi với Nguyên, đành để cậu ta tự làm theo ý mình vậy.
Ngày hôm sau, Ngọc đến thăm Minh. Không thấy Nguyên đến, ông chủ gọi điện báo với Minh là có một chàng trai trẻ đến làm thay cô. Minh ậm ừ cho qua rồi cúp máy…ngủ tiếp. Cô đã quá mệt mỏi! Khuya đó, Nguyên đến…
- Trời! Cậu không về đi, đến đây chi? – Minh dùng chút sức lực còn lại gào lên
- Về làm gì?
- Ba mẹ cậu lo thì sao?
Nguyên cười nhạt:
- Tôi làm gì có ba mẹ!
- Cậu…là trẻ mồ côi sao? – Minh bàng hoàng
- Gần như vậy! – Nguyên vẫn dửng dưng
Lúc này đây, Minh có cảm giác rằng lớp băng xung quanh cô chẳng là gì so với sự lạnh giá nơi trái tim Nguyên, nó lạnh giá đến đáng sợ.
- Nhà cậu…rất giàu mà?
- Phải có ba mẹ thì mới giàu sao? – Nguyên nheo mắt nhìn Minh
Minh không trả lời. Cô chợt hiểu rằng, Nguyên cũnggiống như mình, hoàn toàn không muốn ai biết quá nhiều về cuộc sống của bản thân. Cậu cô độc, hệt như Minh vậy…
Nam châm cùng cực rồi sẽ đẩy nhau! Đó là quy luật muôn đời!
Nhà Minh không có phòng ngủ nên cô đành để Nguyên ngủ dưới đất còn mình nằm trên ghế sô pha. Nửa đêm, trời đột ngột đổ mưa, Minh đang sốt, cơn mưa khuyu khiến cô run bần bật, răng đánh cả vào nhau. Không biết chúng đánh vào nhau to thế nào mà khiến Nguyên tỉnh giấc, cậu nhẹ nhàng hỏi:
- Lạnh lắm à?
Minh gật đầu, cô lạnh đến nỗi không nói nổi, đắp bao nhiêu chăn vẫn lạnh. Cũng phải thôi, sốt thì ngoài nóng trong lạnh mà!
- Đừng đắp chăn nữa! Sẽ càng bệnh thêm đấy! – Nguyên nhăn mặt
- Nhưng tôi…tôi lạnh! – Minh khó nhọc nói
Nguyên không nói gì nữa, đột ngột kéo Minh lại, ôm cô vào lòng.
- Cậu…cậu làm gì vậy? – Minh hốt hoảng
- Giờ cậu có muốn ấm không đây? – Nguyên ôm cô chặt hơn
Đúng là có hơi ấm của người, Minh thấy đỡ lạnh hơn nhiều. Mùi hương tinh tế của gỗ đàn hương thoang thoảng lan ra, hương thơm trầm lắng dần đưa Minh vào giấc ngủ. Cô ngoan ngoãn nằm trongvòng tay ấm áp của Nguyên.
Nguyên ôm Minh như vậy suốt đêm, không hề chợpmắt.
I will protect you
Minh đã khoẻ hơn, có lẽ là nhờ công “chăm sóc” của Nguyên. Hôm nay là thứ bảy, mọi người hăng say bàn nhau xem chủ nhật nên đi đâu chơi, chỉ có Minh là im lặng nghe nhạc, cô không thích những ngày cuối tuần, chúng thật nhàm chán, cả ngày đi làm, chẳng có gì đặc biệt.
Sau khi dọn dẹp xong cửa hàng, Minh chào ông chủrồi chuẩn bị đi về thì ông chủ gọi to:
- À tôi quên nữa! Mai cô được nghỉ, tôi có việc!
- Vâng ạ! – Minh uể oải nói
Minh thở dài chán nản, cả ngày ở nhà, không có gì làm, chán không thể tả. Chợt, điện thoại cô có tin nhắn…
“Mai đi chơi không? Coi như trả công tôi đã thay cậu làm việc, nếu đồng ý thì sáng mai 8h tôi đến đón nha!”
From: Nguyên.
Minh đắn đo. Dù sao ngày mai cô cũng được nghỉ, đi chơi với Nguyên cũng chẳng có hại gì, ích ra cũngđể giết thời gian, vả lại cũng để trả ơn cậu ta…
“Ừ!”
Minh nhắn lại, ngắn gọn rồi vội vã về nhà. Trời cũng đã tối lắm rồi.
Sáng hôm sau
- Wow! Xe mui trần cơ à? – Minh kêu lên kinh ngạc khi thấy chiếc BMW 335i convertible
- Siêu xe đấy nhé! – Nguyên hất mặt tự hào
- Biết cậu giàu rồi! Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu? – Cô vừa thắt dây an toàn vừa hỏi
- Khu vui chơi!
Minh suýt thì lăn ra cười:
- Gì? Cậu đâu còn là trẻ con nữa chứ!
- Đó là chỗ dành cho mọi lứa tuổi mà! – Nguyên cãi
- Ha…ha…ha! Ừ thì tuỳ cậu! Thế sao không đi xe đạp luôn đi cho nó…hợp, đi xe ô tô tôi tưởng cậu chuẩn bị đi biển ấy chứ! – Minh chịu hết nổi, cười sặc sụa
- Tôi không cãi với cậu, đi xe đạp lâu bỏ xừ!
- Ha…ha…ha! – Minh cười bò
Nguyên làm bộ cau có, nhưng thật ra nhìn thấy Minh cười cậu hạnh phúc lắm.
Cái trò đầu tiên cả hai cùng chơi là…vòng quay tử thần!
Nếu có cuộc thi bình chọn cặp đôi gan lì nhất, thì cólẽ Nguyên và Minh sẽ giành ngay giải nhất! Đã gọi là vòng quay tử thần thì bạn chỉ việc ngồi lên, đợi nó xoay và…la như đang cận kề cái chết mà thôi! Thế nhưng ngay đến cả cái việc “quan trọng” nhất là la hét thả ga mà cả hai còn…không làm được. Trong khi mọi người la hét thất thanh thì Nguyên và Minh ngồi im lìm, mặt lạnh băng, chớp mắt nhìn…mây, cứ như đang đọ xem kẻ nào gan hơn hay sao ấy!
Bước xuống vòng quay, mặt Minh xanh lè, Nguyên bật cười ha hả:
- Sao không la đi! Tưởng cậu gan lắm chứ, ha…ha!
- Cậu câm ngay cái họng lại cho tôi! Chẳng qua là tôi hơi chóng mặt thôi! Vòng quay tử thần gì chứ, chỉ là trò trẻ con! – Minh ngúng nguẩy bỏ đi
Nguyên vẫn tủm tỉm cười. Đúng là Minh không sợ, chỉ là hơi chóng mặt một tý, nhưng vì bị Nguyên khích mà cô cắn răng chơi trò này đến…năm lần! Kết quả là giờ đầu óc cứ bay lên bay xuống, xây xẩm mặt mày, mặt mũi xanh lè! Minh thầm nhủ sẽ không bao giờ chơi cái trò quái đản này nữa.
Cả hai đi một vòng quanh khu vui chơi, trò nào Minh cũng chê là con nít, Nguyên chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Lúc đi ngang qua Lâu đài ma quái, Minhđột ngột đòi vào
- Trông đó tối lắm đấy! Cậu muốn vào sao? – Nguyên nhăn mặt
- Ừ! – Minh trả lời kiên quyết, cô muốn thử đối mặt với bóng tối một lần
- Nhưng…
- Nhưng gì? Hay là cậu sợ? – Thấy Nguyên ngập ngừng, Minh chợt thấy lạ
- Làm gì có! Thích thì vào thôi!
Họ bước vào toà lâu đài ma quái…
Căn phòng đầu tiên còn có ánh đèn mập mờ…những cái bóng trắng mờ mờ ảo ảo lâu lâu lạixuất hiện
Căn phòng thứ hai ánh sáng chập chờn, lúc có lúc không…một vài con quỷ bằng máy thi thoảng nhảyra hù họ, một số tiếng la vang lên
Minh vẫn bình thường, cô tự nhủ rằng chẳng có gì phải sợ, dù gì cũng có Nguyên đi cùng…
Đến căn phòng thứ ba…
- Sao đèn sáng chưng thế? – Một cô gái thắc mắc
Không để cô ấy phân vân lâu, đèn đột ngột tắt, cả phòng tối om. Những tiếng gầm kinh dị vang lên, những bàn tay cứng nhắc từ đâu xuất hiện, chực chờ nắm lấy chân tay những vị khách, đoàn người la hét không ngừng…
Minh bắt đầu sợ, cô không sợ những bàn tay quái quỷ, không sợ những tiếng hét quái đản, cô sợ bóng tối…Trên nền đen của bóng đêm, ký ức kinh hoàng lại hiện về khiến Minh đứng không vững…
- Ba ơi! Mẹ ơi!
“Ba mẹ!” – Minh kêu lên đau đớn
Máu, máu nhiều lắm, cô bé sợ máu, sợ lắm. Xung quanh chỉ có máu và bóng tối, cô bé đơn độc.
“Máu! Bóng tối! Máu!” Minh lẩm bẩm như người điên
- Giết bọn chúng cho ta!
Giọng nói trầm đục như phát ra từ địa ngục, đôi mắt đỏ ngầu và gương mặt tàn bạo khắc sâu trongtâm trí đứa bé năm ấy hiện lên rõ nét. Minh hoảng loạn tột độ, sự hận thù dâng lên trong tim cô cứ lớndần, lớn dần, như muốn bóp nát trái tim cô gái nhỏ.
Đoàng!
Tiếng súng định mệnh vang lên trong đầu Minh khiến cô như muốn khuỵu ngã. Cô bật khóc. Bất giác, một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay cô, giọngnói nhẹ như gió vang lên, mùi gỗ đàn hương trầm lắng thoang thoảng đâu đây…
- Đừng sợ! Có tôi ở đây! Tôi sẽ bảo vệ cô!
Là Nguyên…hay là…Shin…thiên thần đeo mặt nạ…?
Chàng trai kéo Minh lại gần hơn, bình tĩnh đưa cô ra khỏi bóng đêm ma quái.
- Cậu ổn chứ?
Khi đã ra ngoài, Minh thấy Nguyên lo lắng hỏi cô. Người lúc nãy, giọng nói ấy, mùi gỗ đàn hương…là Nguyên sao?
- Cậu sao vậy? – Nguyên hỏi lại khi thấy Minh đứng ngây ra
- À…không sao! Tôi chỉ là…hơi chóng mặt thôi! – Minh giật mình
- Cậu còn muốn chơi gì không? – Nguyên mỉm cười
Minh gật đầu thay cho câu trả lời. Họ đi một vòng nữa, những trò lúc nãy Minh chê con nít cô đều…chơi hết! (Yoo: con bé nó không được bình thường, giống ta! Ka…ka…ka!)
Chiều, Nguyên đưa Minh về nhà. Trước khi ra về, cậu đưa cho Minh một túi hạt dẻ, dặn:
- Ăn cho hết! Và ăn một mình!
Chà, xem ra cậu ta cũng chu đáo thật, Minh vốn rất thích hạt dẻ. Cô nghĩ thầm, vui vẻ ăn hết túi hạt dẻ. Khi số hạt dẻ đã cạn dần, Minh nhìn thấy một tờ giấy gấp làm tư được vùi sâu phía dưới túi…
HỌP ĐỒNG HẸN HÒ
Bên A: Hoàng Nhật Nguyên
Bên B: Trịnh Tú Minh
Lý do làm đơn: Bên A muốn được hẹn hò với bên B
Thời gian: tính từ giây phút bên B mở họp đồng ra đọc cho đến…suốt quãng đời còn lại
Tái bút: Xin hỏi bên B có đồng ý nắm tay bên A đi hết con đường chông gai phía trước không? Nếu có xin hãy ký tên vào đây nhé!
Bên A ký tên:
Nguyên.
Bên B ký tên:
………………
Minh chau mày. Cô đọc đi đọc lại tờ giấy hồi lâu rồi chợt nghĩ…
Có lẽ…đã đến lúc nên thử mở cửa trái tim…Lớp băng này nên tan đi thôi. Cuộc đời còn dài mà, hãy thử sống vui vẻ hơn, mở cửa trái tim và…chấp nhận điều kỳ diệu của cuộc sống.
Minh cầm bút, mỉm cười…
Hình xăm
Tỏ tình chẳng phải việc dễ dàng gì, ngay cả là với một chàng trai hoàn hảo như Nguyên. Chẳng ai thích cảm giác đợi chờ, Nguyên cũng vậy. Việc chờ đợi câu trả lời của Minh khiến cậu không tài nào chợp mắt nổi.
Ngày hôm sau Nguyên không gặp được Minh, chẳng biết cô nàng trốn ở cái nơi quái quỷ nào mà Nguyên kiếm mãi không ra.
Buổi sáng, chẳng thấy đâu
Ra chơi, vẫn chẳng thấy dù Nguyên gần như đã lục tung cả cái trường
Tan học, Nguyên thất thểu ra về, lòng nặng trĩu. Một hotboy hoàn hảo bị “từ chối”, điều đó chẳng dễchịu gì. Nhưng với Nguyên mọi chuyện không đơn giản chỉ là bị từ chối, mà cậu có cảm giác như mình đang đánh mất cái gì đó, cảm thấy thật trống rỗng.Bỗng, có một cậu nhóc cầm quả bong bóng màu đỏ chạy lại đưa cho Nguyên, cười tươi rói:
- Anh ơi! Có chị xinh đẹp gửi cho anh cái này!
Cậu nhóc nói xong rồi chạy biến, để Nguyên đứng đơ ra cỡ 3 giây. Cậu căng mắt nhìn quả bong bóng, thấy một dòng chữ nhỏ được ghi nắn nón:“Thứ bạn cần bên trong bong bóng đỏ”.
Nguyên lập tức đập vỡ nó, một tờ giấy gấp làm bốn trong khá quen rơi ra…
HỌP ĐỒNG HẸN HÒ
Bên A: Hoàng Nhật Nguyên
Bên B: Trịnh Tú Minh
Lý do làm đơn: Bên A muốn được hẹn hò với bên B
Thời gian: tính từ giây phút bên B mở họp đồng ra đọc cho đến…suốt quãng đời còn lại
Tái bút: Xin hỏi bên B có đồng ý nắm tay bên A đi hết con đường chông gai phía trước không? Nếu có xin hãy ký tên vào đây nhé!
Bên A ký tên:
Nguyên.
Bên B ký tên:
Minh.
Note: Bên B có điều kiện đấy nhé! Bên A phải luôn bảo vệ bên B đấy biết chưa?!
…
Nguyên suýt tý nữa thì nhảy cẫng lên. Nhưng cậu kịp trấn tĩnh lại, Nguyên nhìn tờ giấy rất lâu, có cảm giác như mình đang ở trên đỉnh Himalaya vậy!
- Cậu làm gì mà như người trên trời mới rơi xuống vậy? – Tiếng ai đó làm Nguyên giật mình
Cậu quay lại, thấy Minh đang cười tít mắt.
- Bên A hứa là sẽ luôn bảo vệ bên B! – Nguyên nháy mắt
- Hứa là phải làm đấy nhé!
Cả hai cùng cười. Nhưng hình như, mọi thứ đến quá nhanh thì phải…
“Họp đồng hẹn hò” lại tiếp tục, chỉ khác là nó kéo dài hơn mà thôi. Nếu nói yêu Nguyên, có lẽ Minh chưa yêu, nhưng cô muốn cho bản thân một cơ hội,sống trong băng giá cũng đã quá lâu rồi.
Dạo này Minh thường hay nằm mơ. Những giấc mơcủa cô đa phần giống nhau, đều mơ thấy thiên thần đeo nạ…
Đôi lúc, những giấc mơ ấy khiến cô nghĩ đến Shin, một con người bí ẩn. Vài lần lúc bên cạnh Nguyên, nghe thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng và nhìn nụ cười toả sáng của cậu, Minh chợt nghĩ rằngShin với Nguyên…có khi nào là một? Nhưng rồi cô vội xua đi ý nghĩ có vẻ điên rồ đó. Vì, Nguyên và Shin quá khác nhau…Nguyên sôi nổi và hữu hình, rõ ràng cậu ấy tồn tại, còn Shin thì lại như một câu hỏi mãi không có lời giải đáp, cậu ấy tồn tại…nhưng khiến người khác tưởng như vô hình…
Và…thế giới của Nguyên luôn muôn màu!
Còn Shin…thuộc về một thế giới khác – thế giới chỉ có màu đen cô độc, màu đỏ của máu và sự lạnh giá chết chóc.
Những giấc mơ về thiên thần đeo mặt nạ vẫn luôn ám ảnh Minh trong mỗi giấc ngủ, hôm nay cũng vậy…nhưng lần này là một giấc mơ khác thường…
Vẫn cái nơi âm u lạnh lẽo ấy, vẫn là thiên thần với đôi cánh đen cô độc luôn nhìn Minh bằng đôi mắt u buồn, sâu thẳm như đại dương. Nhưng có cái gì đó không ổn, thiên thần dường như đang khóc, vẻ đauđớn hiện rõ ra ngoài lớp mặt nạ khiến tim Minh đau thắt lại. Rồi nhanh như chớp, thiên thần tan biến…Minh hét lên, nhưng giờ đây giữa không gian mênh mông này chỉ còn mỗi mình cô. Minh nặng nhọc bước đến chỗ thiên thần vừa đứng, và trên mặt đất trắng xoá tuyết in hằn lên một thứ…Một chữ cái la mã cổ xưa mà Minh không thể hiểu, giữa chữ cái là hình con dao đâm xuyên qua, chuôi dao có hai đôi cánh nhỏ. Minh nghĩ nó là một ký hiệu gì đó, có vẻ giống hình xăm. Đột nhiên, ký hiệu ấy sáng loé lên rồi biến mất. Minh bất giác rùng mình.
51