watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Nhóc To Gan Đấy
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nói rồi anh kéo tay tôi đến một chỗ : quán kem. Tôi cố giật tay ra, hét lên :

-Anh bao nhiêu tuổi rồi hả ? Ba mươi lăm rồi đó !

Thiên cứ mặc kệ, kéo tay tôi đi. Anh mỉm cười :

-Giờ chúng ta là sinh viên thứ nhất.

Thiên chọn bàn gần quầy bán nhất. Anh kéo ghế cho tôi ngồi.

-Em ngồi đây đi, anh đi gọi.

Tôi đành ngồi xuống ghế, không biết Thiên nói gì đây. Hy vọng chủ quán này cũng bị cận. Thiên đến quầy, gọi kem :

-Cho hai ly kem sôcôla.

Cô chủ quán lấy cho chúng tôi hai ly kem sôcôla. Trước khi Thiên đem kem đến bàn, cô chủ quán níu áo anh lại, hỏi :

-Cô bạn gái của em xinh đấy ! Em chọn được ở đại học nào đấy ?

Tôi nghe mà muốn ngã cái rầm. Đại học ? Ý… tôi là sinh viên ấy hả ?

-Dạ, em học đại học Bách khoa còn cô ấy học đại học Luật. – Thiên mỉm cười rồi đem kem đến bàn.

-Anh đùa quá trớn đấy ! – Tôi run người lên.

-Có chết ai đâu. – Thiên thản nhiên ngồi xuống ghế.

Anh đặt hai ly kem lên bàn. Lâu lắm tôi chưa ăn kem lại. Xúc lấy một muỗng, tôi ăn ngon lành. Cái mùi vị ngày nào vẫn không phai. Thiên xúc một muỗng kem, đưa ra :

-Nào… a…

Tôi ăn hết sạch muỗng kem ấy. Bắt đầu từ lúc đó, tôi quên sạch chuyện tập đoàn, chuyện gia tộc, chỉ tập trung vào buổi hẹn. Giờ cứ như là hồi hẹn hò vậy. Hai chúng tôi ăn kem, trò chuyện những chuyện phiếm. Đôi khi có chuyện gì hơi thân mật như lỡ chạm tay nhau thì cả hai lại đỏ mặt. Nhờ vậy mà tâm hồn tôi thư thái được nhiều phần.

-----***-----

Đích đến cuối cùng của chúng tôi là đồi thảo nguyên kỷ niệm.

-Xem anh đem lại cho em cái gì nè. – Thiên chạy đến.

-Cái gì vậy ?

-Xem đây !

Thiên đưa ra hai cái đồ thổi bong bóng xà phòng. Tôi nhận lấy một cái. Thiên chấm xà phòng trong bình rồi thổi ra. Những chiếc bong bóng xà phòng lần lượt được ra đời. Tôi cũng làm tương tự. Bong bóng xà phòng với bảy sắc cầu vồng bay ra khắp thảo nguyên.

-Anh thấy nhớ ngày hai ta còn trẻ. – Thiên ngồi xuống bãi cỏ xanh mướt.

-Em cũng vậy.

-Thời gian trôi qua nhanh thật, ngày anh là chủ nợ của em, giờ em đã là vợ anh rồi. – Thiên nhìn bầu trời, chợt thở dài. – Và chúng ta đã có với nhau một đứa con thật dễ thương.

Tôi ngồi xuống cạnh Thiên.

-Trong giao ước của hai chúng ta, anh là người hời nhất đấy.

-Em bảo giao ước của chúng ta đấy ư ?

-----Quá khứ-----

-Tuy đã thề trước chúa, nhưng anh muốn em thề với anh lần nữa.

-Thề gì ?

-Thề là phải ở bên anh, chăm sóc anh, phải dịu dàng với anh, yêu anh và cấm không được để ý tới người con trai nào hơn anh, kể cả con trai chúng ta.

Tôi nói :

-Nhóc to gan đấy ! Anh không sợ em xử anh sao ?

-Đi ! – Thiên đưa ngón út ra.

-Em hứa ! – Tôi móc nghoéo với Thiên.

Thiên nói :

-Nghoéo tay chưa được, phải có cái gì đó ràng buộc hơn nữa, em đâu có đeo nhẫn.

-Nhóc muốn gì ?

-Đây !

Thiên đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy.

-Nhưng anh phải đổi lại cho em một thứ, nếu không thì em sẽ thiệt. – Tôi nói.

Thiên mỉm cười :

-Em bảo anh phải thề lại như vậy sao ? Hơi dư đấy.

-Không, em biết dù không thề, anh cũng không có gan "ăn chả". Nếu anh dám, em sẽ "ăn nem" ngay.

Thiên phì cười, ngồi xuống cạnh tôi.

-Em nói đúng.

-Em chỉ muốn anh đáp lại bằng một thứ… mà… chỉ một mình em thì sẽ không có…

-Em muốn đáp ứng lại cái gì ?

Tôi ngập ngừng :

-Một em bé. Em muốn… được làm mẹ của con anh. Như là anh nói đó.

-Anh hứa ! – Thiên hôn lên má tôi.

-----Hiện tại-----

-Vậy mà đến ba năm sau anh mới cho em được đứa con. – Tôi giả vờ giận dỗi.

Thiên gật đầu :

-Lỗi tại anh. Anh đã cho em chờ ba năm và cho em một đứa trẻ giống anh y như đúc. Một đứa trẻ khó ưa, ít nói. Được chưa ?

-Ắt xì !

Ủa. Cái tiếng ắt xì này quen quen.

-Chuyện gì vậy ?

-Hình như có ai nói xấu em.

-Ồ.

-À, em nghe cô Vân nói đây là nơi hẹn đầu tiên của cha mẹ em, đẹp chứ ?

Tôi đứng lên xem thử là ai. Ơ…

-Ái chà ! Chú nhóc này định học chiêu của bố đây. – Thiên mỉm cười.

-Trời sinh ra mặt trời mà.

Thằng nhóc Dương Nhật Minh của tôi đang thả thuyền giấy với con bé Tuyết Phượng. Bình thường nếu Minh đi chung với Phượng thì phải có em của Phượng đi, nay hai đứa đi riêng. Chắc là có gì đó. Chúng nó đang thả thuyền giấy, loại thuyền giấy có màu đôi. Phải chăng…

-Có cần làm hôn ước cho con không anh ? – Tôi hỏi.

-Không cần, nếu điều đó là thật, cứ để chúng tự lập một hôn ước của riêng mình. Như vợ chồng ta vậy.

-Anh nói đúng. – Tôi hôn lên má của Thiên, mỉm cười hạnh phúc.

THE END

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 121