Chỉ riêng ông Đình, chán không buồn cười, vẻ mặt đăm đăm lo lắng về chuyện gì đó khiến ông không thể cố cười cho có lệ như Tuyết Y. Đúng là quá miễn cưỡng…Nếu nói ra chuyện đó với Tuyết Y liệu nó có chấp nhận không, quá gấp rút rồi…Ông thở dài lánh mình ra chỗ đám đông để khỏi phải nói gì.
Nhã Kỳ ghé gần tai Tuyết Y nói nhỏ :
- Nghe nói hôm nay cũng là ngày cưới của Huỳnh tổng thì phải.
Tuyết Y gật đầu thờ ơ :
- Chắc vậy.
- Lễ cưới của họ dời xuống một ngày thì đẹp quá. Họ sẽ dự được lễ đính hôn của mình còn mình cũng sẽ dự được lễ cưới của họ. Cũng may ngày cưới của mình họ sẽ đến.
- Ừ. – Tuyết Y hơi cười.
Ông Đình lên nói và giới thiệu chàng rể - niềm tự hào của mình cho mọi người…Ông nói nhiều đến mức, Tuyết Y cũng phải đau đầu, tai ong ong nhưng cố chịu…cậu sẽ tử tế đến một vài phút nữa thôi..
- Rất cảm ơn mọi người đã…
- Sẽ không có cái lễ cưới nào hết…
Cả hai hàng khách ngồi hai bên ngoái lại nhìn người vừa bước vào, cô gái mang bụng bầu nhhư 5 tháng đi giữa lối…
Tuyết Y nheo mắt nhìn cô gái, Nhã Kỳ thì trợn trừng mắt nhìn Mĩ Chi…Cô cắn môi tức tối “Con nhỏ này đến đây làm gì chứ…”
Ông Đình ngồi một góc, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn mọi chuyện sắp xảy ra.
Ông Đổng cau mày nói :
- Cô đang nói cái gì vậy?
Mĩ Chi nhanh chóng lên lấy míc từ tay ông Đổng, miệng nói :
- Tôi…đã có con với Hàn thiếu.
Ồ`````````````
Một loạt gương mặt ngạc nhiên đến sững sờ bật thốt…
- Sao lại có chuyện đấy.
- Vậy giải quyết sao đây?
Nhã Kỳ cau mày nói :
- Cô đang làm cái trò hề gì vậy?
- Tôi muốn nói chuyện này cho mọi người biết, cô chỉ là kẻ đến sau thôi.
Hai lòng mắt Nhã Kỳ đỏ hoe lên, cô trợn mắt nhìn thật đáng sợ, miệng nói :
- Cút ra khỏi đây mau. Đừng để tôi gọi bảo vệ.
Mĩ Chi vẫn bình thản quay xang nhìn Tuyết Y :
- Tôi muốn công bằng. Hãy để cho Hàn thiếu quyêt định chọn ai.
Nhã Kỳ níu lấy tay Tuyết Y, mắt ngấn ngấn nước, miệng cười nói :
- Anh sẽ chọn em phải không…
Tuyết Y gật đầu, ông Đổng thở phào nhẹ nhõm, Nhã Kỳ cười sung sướng đến nỗi nước mắt tràn khỏi my, nói :
- Cô nghe rõ chứ, mau cút đi.
- Nếu như không có đứa bé anh sẽ chọn em.
- Sao cơ? – Nhã Kỳ mở lớn mắt, hai tay cô víu vài tay cậu nói : - Anh đang nói gì vậy. Có thể giải quyết với cô ta bằng tiền mà.
Tuyết Y khẽ gỡ tay cô ra khỏi khửu tay mình nói :
- Xin lỗi.
Tuyết Y khoác vai Mĩ Chi bước đi…Nhã Kỳ buông thõng hai tay ngồi sụp xuống sàn, ông Đổng sốc nặng đến nỗi ngất lịm vì tụt huyết áp…
Lễ đính hôn đầy những sự rắc rối đau thương khiến mọi người nhốn nháo nhìn theo hai người vừưa rời khỏi đó…
Ông Đình đi hết từ ngạc nhiên này đến cơn choáng khác, ông không hiểu thằng con trai của mình đang nghĩ gì nữa đây.
…
San Phong đưa Ngữ Yên về nhà dọn đồ…
Thừa Ân nhìn thấy họ, cậu nói với San Phong :
- Anh phải đối xử tốt với Ngữ Yên đấy.
San Phong cười cho qua.
Thừa Ân vào phòng dọn giúp cho Ngữ Yên.
Còn San Phong đứng chờ bên ngoài, Ngữ Yên bê thùng đồ ra khỏi phòng chẳng may rơi ngay tấm hình xuống đất, San Phong cúi xuống nhặt cho cô, mắt cậu chợt dừng lại người con trai đứng bên cạnh Ngữ Yên.
Cô thấy cậu cầm tấm ảnh đó, liền thả ngay thùng đồ rơi phịch xuống đất, dựt ngay lại. Vẻ mặt gấp gáp đó khiến San Phong nghĩ đó là đồ quan trọng mà Ngữ Yên không muốn ai đụng vào, cậu chỉ hơi cười nói :
- Tôi đã làm gì đâu.
Ngữ Yên không nói gì chỉ ngồi xuống nhặ t lại đồ bỏ vào thùng, San Phong thở hắt ra, ngồi xuống nhặt phụ những thứ vật dụng linh tinh của phụ cô…
- Cảm ơn.
Thấy nhiều đồ lỉnh kỉnh qá, cậu nói :
- Để tôi bê cho.
- Không làm phiền anh.
San Phog lườm cô rồi bê thùng đồ lên đi thẳng ra xe, Ngữ Yên lăng xăng chạy theo sau.
…
- Đây là phòng cô.
Ngữ Yên nhìn quanh căn phòng rộng thênh thang, nó phải gấp đôi phòng trước đây của cô…tất cả mọi thứ đều đầy đủ không thiếu mọt thứ gì.
Xuống dưới, San Phong mở tủ lạnh lấy nước uống, cậu nói luôn :
- Trong tủ lạnh lúc nào cũng có đồ ăn, khi nào thấy đói cứ ăn tự nhiên không cần ngại đâu.
Ngữ Yên gật đầu. San Phong đặt ly nước xuống, nói :
- Vậy tôi ra ngoài, cứ ăn cơm chiều đi không cần chờ tôi đâu.
Ngữ Yên lại gật đầu, cô né xang một bên cho cậu đi. Gương mặt buồn buồn nhìn theo…
Cách giữ khoảng cách tốt nhất với San Phong là im lặng…
…
Thông tin về lễ đính hôn gây sốc của Hàn Tuyết Y nhanh chóng được lên trag đầu của tất cả các tờ báo…
Đan Băng nhíu mày nhìn tờ báo. Ông Đình đi đến ngồi xuống, nói :
- Ba không hiểu nó đang nghĩ gì nữa.
- Ba có thấy chuyện này vô lý không?
- Vô lý. Ý con…
Đan Băng gật gù lập luận :
- Nếu không phải là người anh ấy thích dù có mang con đến cũng không thể ép buộc anh ấy được.
- Ba cũng nghĩ vậy nhưng mà…sao nó phải làm như thế?
- Con cũng không hiểu.
Ông Đình nhăn trán suy nghĩ, Nếu đây đúng là mọi chuyện nó sắp đặt thì lý do phải làm như vậy là gì?
Đúng là con người Tuyết Y cổ quái khó hiểu thật. Đan Băng suy nghĩ mãi vẫn chưa thể ra được lý do khiến Tuyết Y làm như vậy. Anh ta được lợi gì chứ hay lại mang tai tiếng vào thân.
Bích An đương nhiên cũng biết chuyện này, mịêng cô hơi cười như chế giễu “Anh có trách nhiệm từ bao giờ vậy?”.
Con người như Tuyết Y sao bỗng nhiên lại để người khác thay đổi chủ kiên như vậy. Theo Bích An từng biết tính Tuyết Y đâu phải dễ dàng như vậy, cậu chỉ cần nói vài câu quẳng số tiền cỏn con đối với anh ta cho cô gái đó để bỏ đứa bé thôi mà…giống như hôm đó anh ta làm với cô ta sao giờ lại thay đổi như vậy.
Bích An cũng cảm thấy có điều gì đó không bình thường trong chuyện này. Một khi Tuyết Y không thích thì có ép anh ta đến đâu cũng vô ích cả…
- Cô Triệu, bên Hàn thị đã gửi trả lại hợp đồng và gưỉ lời xin lỗi vì không thể hợp tác được với bên ta.
- KKhông hợp tác được.
Bích An cau mày mím môi…rõ ràng chính anh ta là người đề nghị hợp đồng này trước với côngty, sao nay lại nói như vậy.
Không thể để con người này muốn làm gì thì làm theo ý mình như thế mãi được, cô cầm lại bản hợp đồng rồi nói :
- Cô gọi lại côngty Hàn thị nói tôi có chuyện muốn nói với Hàn thiếu.
- Vâng.
5 phút sau cô thư kí quay lại, vẻ mặt bí xị, ngập ngừng nói :
- Hàn thiếu nói cô cần gì thì gọi điện trực tiếp cho anh ấy.
Chương : 40
- Tôi muốn gặp Hàn thiếu, tránh xang một bên.
Nhã Kỳ trừng mắt với cô thư kí ngoài phòng để được vào trong.
- Xin lỗi, cô có hẹn trước với Hàn thiếu không ạ?
- Cô biết tôi là ai không mà dám hỏi vậy.
- Tôi không biết nhưng đây là quy tắc của côngty thưa cô.
THấy cô thư ký không coi mình ra gì, Nhã Kỳ quắc mắt hùng hổ gạt phăng cô xang một bên xông xáo vào trong.
Cô thư ký ngã ập xang một bên, còn Nhã Kỳ nhanh chóng mở cửa và bấm khoá phòng lại.
Tuyết Y dời mắt khỏi đống hồ xơ bản thảo hợp đồng trên bàn ngước lên nhìn Nhã Kỳ hầm hầm bước đến, cậu đặt bút xuống, thả lỏng người nói :
- Có chuyện gì à?
- Anh đã làm tôi mất mặt giữa bao nhiêu người thế mà còn hỏi câu ngây thơ vậy à?- Nhã Kỳ bực tức xả một tràng – Anh nghĩ mình phẩy tay bước đi là xong à, tin chúng ta kết hôn đã được tất cả mọi người biết mà anh dám bỏ đi giữa buổi lễ như thế, anh thấy mình có trách nhiệm với tôi sao.
Hai hàng màY Tuyết Y khẽ nhướng lên, tai nghe rõ những lời đay nghiến của Nhã Kỳ.
Thấy Tuyết Y cứ lặng im nhìn mình không phản khán, Nhã Kỳ thấy mình hơi lố, cô chốt lại một câu :
- Bây giờ anh tính sao với em đây.
- Hình như Đổng xự trưởng rất muốn có được hợp đồng với bên “The Moon” thì phải. Tôi sẵn sàng nhường lại hợp đồng đó cho ba em coi như chúng ta không ai nợ ai.
Nhã Kỳ trợn mắt nhìn vẻ mặt thản nhiên của Tuyết Y. Cô cũng nghe ba mình nói đến cái hợp đồng đáng giá bạc tỷ này…cũng chính vì lý do này mà ba cô đã thúc đẩy hôn nhân nhanh chóng với Tuyết Y. Chẳng nhẽ cậu cũng đọc được hết ý đồ của ba cô…nhưng nói gì thì nói Nhã Kỳ cũng đã yêu Tuyết Y thật rồi không đơn giản vì cái lý do tiền bạc quyền lực nữa…
Cô cắn môi đau đớn, mắt rưng rưng :
- Anh đang bồi thường danh dự cho tôi bằng cách đấy à?
- Có lẽ - Tuyết Y nhún vai điềm nhiên như không đáp.
Vừa nghe Tuyết Y buông lời lạnh lùng như vậy, hai hàng lệ Nhã Kỳ ứa ra như suối, tiếng nói nghẹn ngào :
- Tôi không cần gì cả, thứ em cần là anh thôi…- Nhã Kỳ ôm lấy tay Tuyết Y khóc nấc, nói qua làn nước mắt :- Anh đừng bỏ em mà, em đã chờ anh , vì anh mà từ chối tất cả những người đàn ông khác…- Cô lắc đầu, ánh mắt van lơn – làm ơn đừng bỏ em,,,đừng mà…xin anh đấy, em sẽ làm mọi chuyện anh…
Tuyết Y lạnh lùng gạt tay cô ra khỏi người đứng dậy nói :
- Để lúc khác chúng ta nói chuyện sẽ tốt hơn. Còn bản hợp đồng tôi nói là sẽ làm.
Cậu bỏ ra ngoài. Nói chuyện với những người đang bị kíck động chẳng khác nào nói chuyện với người mất trí. Tránh đi là tốt nhất…Tuyết Y ra ngoài…Nhã Kỳ ngồi sụp xuống đất, ánh mắt thất thầnn lệ chỉ tuôn như suối thành hai hàng…sao lại ra nông nỗi này chỉ còn thiếu chút nữa cô đã chạm tay được đến mục đích của mỉnh rồi vậy mà…hai bàn tay cô xiết chặt vào không khí thành nắm đấm, đáy mắt hiện lên vẻ thâm hiểm, răng nghiến lại với nhau…”Mĩ Chi, mày không yên với tao đâu..”
…
Ngữ Yên ngồi chờ San Phong về cùng ăn cơm tối…
Chờ mãi…chờ mãi không thấy cậu về. Dù biết là San Phong sẽ không về sớm nhưng ngày nào cô cũng chờ như vậy…từ từ đã trở thành thói quen lúc nào không hay.
Đồ ăn đã nguội hết cả rồi, cứ 20 phút chờ không thấy cậu. cô lại đi hâm lại đồ ăn cho nóng và…tiếp tục đợi...
11h đêm…
San Phong xuất hiện với bộ dạng say khướt, bước đi loạng quạng vchào trong. Cô vội vàng đứng dậy đỡ cậu…
San Phong nheo nheo mắt, miệng cười cợt…ôm lấy Ngữ Yên :
- Tử Di, em về rồi, đúng là em rồi…
Ngữ Yên hơi nhíu mày, cô im lặng đỡ dìu cậu về phòng…
Cậu nằm phịch xuống giường, đầu óc mơ hồ, mắt hoa lên nhìn Ngữ Yên như đang thấy Tử Di…
Nhìn áo cậu đầy những vết nôn oẹ, cô ngồi xuống cởi từng chiếc cúc ra, …mùi rượu nồng nặc trên cơ thể cậu khiến cô cũng cảm thấy choáng váng…cô nín thở lấy khăn lau mình cho San Phong…
Đây là lần đầu cô tiếp xúc gần như vậy với San Phong…không thể phủ nhận được một điều là body cậu rất chuẩn…nhìn bề ngoài thư sinh như vậy mà ai nghĩ (trừ những em tình nhân đã từng..) cậu lại có 6 múi đầy đủ không chút mỡ thừa nào cả…cơ rắn chắc đến từng cm… cô có chút hoang mang, quay đầu đy nhìn ra ngoài cửa phòng…cô cố gắng nhanh chóng lau người cho cậu xong rồi đứng dây, vừa định bước ra ngoài thì San Phong kéo tay cô ngã ập xuống thân thể của cậu…người Ngữ Yên nóng ran cô vội vàng chống tay để đứng dậy rời khỏi đó…nhưng San Phong đã kéo mạnh cô xuống, áp môi mình vào môi Ngữ Yên…Cô cố dãy dụa rời khỏi cơ thể cậu, bản thân cô lúc này cũng đang mất phương hướng đây, đôi tay cậu càng dùng sức giữ cô lại , miệng nói như thì thầm, giọng nói khụy luỵ như đang khóc :
- Tử Di, đừng đi nữa…
Ngữ Yên giờ đã biết mình chỉ là thế thân nhưng nhìn vẻ mặt đau khổ của cậu khiến cô thấy tim mình đau nhói…Hai tay cô buông xuôi tất cả…chỉ cần cậu không đau khổ nữa, cô sẽ làm tất cả…
Toàn thân cô run rẩy, mắt nhắm nghiền lại hai bàn tay cố gắng ghì chặt lấy tấm drap giường…
San Phong nói nhỏ như tiếng nỉ non :
- Tử Di không phải sợ, có anh ở đây, anh sẽ bảo vệ em…
Hai hàng nước mắt Ngữ Yên không tuôn trào khỏi mi, cảm giác thật khó chịu khi phải là một người thay thế…nó thật khó thở…nước mắt mông lung cô khóc trong lặng lẽ không phát ra tiếng động…
…
Ngữ Yên lặng lẽ ngồi dậy, mặc quần áo lại, người mỏi mệt đau nhức, cô nhìn tấm drap còn dấu tích của chuyện đó…Ngữ Yên đẩy San Phong sang một bên, cậu đã ngủ say không còn biết gì nữa rồi…Cô đứng dậy đi về phía nhà giặt lấy lọ thuốc tẩy ra thấm vào đấy…rồi nhìn San Phong trong giấc ngủ…ánh mắt tĩnh lặng mang đầy những ưu thương sâu thẳm…
27 tuổi…cô đã trở thành một người phụ nữ thật sự rồi…nhưng sao lần đầu tiên của cô lại là do người đàn ông khi say rượu cướp đi và còn gọi tên người khác trong khi nằm bên cô…
Cô nở nụ cười cay đắng, bà Như Hạ đã nói với cô…có một ngày San Phong sẽ hiểu và yêu cô thôi. Nếu San Phong dễ dàng yêu cô như vậy thì cậu đã không bỏ đi 3 năm liền để cố quên được Tử Di, cô biết đến bây giờ San phong vẫn còn nhớ đến người đó rất nhiều.
“ Em là Ngữ Yên không phải Tử Di…cầu mong anh thoát khỏi tâm trạng này vì…em hiểu được yêu đơn phương một người sẽ rất đau khổ…”
Cô quay đi trong làn nước mắt, bước từng bước nặng nề về phòng…
Chỉ cách nhau một bức tường thôi nhưng hai trạng thái lại khác hoàn toàn nhau…một người thoả mãn nằm ngủ say…còn một người đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần vẫn trằn trọc không thể ngủ được dù đã cố nhắm mắt xua tan mọi chuyện…
…
Sáng sớm, đầu San Phong đau nhức như búa bổ, tay cậu khươ xung quanh nhưng không thấy một thứ gì quanh mình…rõ ràng cảm giác hôm qua rất thực…cho dù say nhưng cậu vẫn cảm giác được chuyện đó…cậu mở hé mắt…ánh sáng chói mắt làm cậu vô thức đưa tay che bớt, hai hàng mày nhíu nhíu lại rồi từ từ mở mắt ra.
Cậu ngồi dậy, đầu choáng váng vì vẫn còn hơi men trong người…đầu óc nhất thời như một mớ hỗn độn. Cậu đứng dậy thì tấm chăn rợi tuột xuống….thoáng mát thật =]… San Phong cúi đầu nhìn lại tấm thân ngọc ngà của mình, mắt trợn tròn lên…cậu không mặc một thứ gì kể cả nội y nữa…Vậy là mọi cảm giác mơ hồ đêm qua là có thật nhưng với ai, chẳng lẽ…đôi môi mỏng gắt gao mím chặt lại, ánh mắt đen sâu ánh lên tia hoang mang. Cậu không đồi bại đến mức thế chứ…
San Phong bước đến toilet nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ rồi bước ra ngoài phòng…
Thấy Ngữ Yên đang lụi cụi gì đó, cậu mở miệng :
- Cô Ngữ Yên…
Gịong nói mang đầy hàn khí, Ngữ Yên khựng người trong dây lát, cô bỏ chiếc bàn là xuống, làm vẻ mặt tươi tỉnh như chưa có chuyện gì xảy ra, quay lại nói với vẻ mặt bình thường :
- Có chuyện gì?
San Phong cau mày chú ý từng thái độ của cô nhưng chẳng tìm được chút khác lạ nào cả.
Cô hỏi lại :
- Anh cần nói chuyện gì à?
Hai hàng mày cậu chau lại nhìn cô đến nỗi Ngữ Yên phải nóng mặt,
- Tôi và cô đã làm chuyện đó.
Gịong nói lạnh như băng của cậu khiến cô đau nhói. Ngữ Yên cười ngạc nhiên :
- Chuyện gì cơ? Anh làm sao vậy?
Lạ thật….sao cô ta lại hỏi vậy. Chẳng nhẽ chỉ là ảo giác…một cô gái mà bị cậu làm chuyện đó trong lúc say chắc chắn sẽ bù lu bù loa lên nhưng sao. Vậy là không phải…như thế cũng tốt, sẽ không có chuyện rắc rối sau này.
San Phong lạnh nhạt lắc đầu :
- Không có gì.
San Phong lại quay đầu đi trở về phòng. Cũng may mọi chuyện không tiến đến mức quá xa…
Cậu về phòng lấy đồ ra thay để đến công ty, mặc xong dồ cậu thuận tiện dùng tay chỉnh sửa lại một chút cho phẳng phiu, chợt ánh mắt dừng lại trên tấm darp…một vết trắng loang trên nền hoa văn xanh thẫm…cậu nhíu mày đi lại gần nó…
33