watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Hoa Vô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Người ta nghi ngờ Hàn thiếu dây dưa đến chuyện này.
- Chắc vậy – Ngữ Yên gật đầu.
Tít..tít…
- Sao em?
- …
- Chị biết rồi.
- …
- Chị cũng không rõ, lúc nữa chị em mình gặp rồi nói sau.
- …
- Ừm.
Ngữ Yên quay xang dục San Phong:
- Anh có muốn đi ăn nữa không vậy? Đã gần quá nghỉ trưa của tôi rồi đấy Huỳnh tổng.
- Ừ rồi..- San Phong từ từ cho xe lăn bánh, miệng hỏi – Cô không cảm thấy tò mò về chuyện này à
- Có nhưng đang đói nên không nghĩ được nhiều.
San Phong nhìn Ngữ Yên, chưa có cô gái nào phàm ăn trước mặt cậu như cô cả. Cậu bật cười lắc đầu…

- Haha…thằng khốn, cuối cùng mày cũng sẽ chết dưới tay tao thôi…haha..- Ông Đổng cuời sung sướng khi xem thời sự.

Vụ của Tuyết Y đúng là gây chấn động giới truyền thông…chỉ mới đưa tin thôi đã chiếm tỉ lệ số người xem trên mạng tăng ngùn ngụt theo phút…
Chưa ai đoán trước được thật hư vụ việc này ra sao…phía chức năng đang điều tra được nhiều điểm gây bất lợi cho phía Tuyết Y…
Đặc biệt khi xem hình ảnh ghi lại, mọi người đều thấy nét điềm nhiên trên khuôn mặt anh tuấn đó…phải chăng cậu không sợ vì có gia thế tài phiệt của mình chống lưng cho rồi hay…thật sự cậu không làm nên không sợ gì cả… Toàn bộ là một dấu hỏi chấm với người đọc người xem tin…
- Để xem nó còn ngông nghênh được với ai nữa.
- Ba đừng xem thường anh ta. Vẫn nên đề phòng thì tốt hơn.
- Đương nhiên rồi…- Ánh mắt ông thật tà độc nhìn trừng vào hình ảnh Tuyết y – Mày dám làm họ Đổng này mất mặt trước mọi người à…hừ…thằng ranh con.
Nhã Kỳ nhìn Tuyết Y trong hình đầy tức tối…cô sẽ không tha thứ cho bất kì ai dám hất bỏ mình…nếu cô không có được thì người khác cũng không. “Đừng trách tôi…chuyện ra nước này toàn do anh gây nên cả..” Ánh mắt cô hằn đầy sự hận thù đối với Tuyết Y, người ta gọi cái này là không ăn được thì đạp đổ đây mà…haizz…


Hai mắt cô trợn tròn đầy sửng sốt…
Tuyết Y bị nghi ngờ có liên quan đến vụ tai nạn một xác hai mạng của cô người mẫu Mĩ Chi.
- Chẳng nhẽ họ đã điều tra được rồi.
Tia lo lắng thoáng hiện lên trog mắt Tử Di. “Vậy là Tuyết Y phải ngồi tù sao “ Cô cắn răng vào môi mạnh đến nỗi còn hằn những vết răng trên đó…
Cô khẽ nhíu mày…rời mắt khỏi màn hình tivi. Cố để mọi chuyện của Tuyết Y tránh xa khỏi suy nghĩ của mình nhưng sao nó cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô thế này…
Không biết bây giờ cậu ra sao nữa…Tân trạng lo lắng lẫn bức rức khiến Tử Di đứng ngồi không yên, cô đi qua đi lại trong phòng lòng nóng như lửa đốt. Tay nắm chặt chiếc điện thoại…
Mở khoá…Khoá máy…Bỏ xuống đi tiếp…
Dừng chân…mở máy…lại khoá máy…bước tiếp qua lại…
Cứ như vậy hành động của cô lập lại như một con robót vậy…nửa muốn gọi điện cho ông Đình hỏi chuyện, nửa không dám vì sợ mọi người sẽ hiểu nhầm mình vẫn còn tình cảm với Tuyết Y.
Mà hiểu nhầm gì, sự thật đúng là vậy mà… Đắn đo mãi một hồi cô mới quyết định…mở máy…ấn số…
Tút…tút………………
Một hồi chuông dài mãi vẫn chưa có ai nghe máy, Tử Di nóng lòng nhăn mặt…”Làm ơn ai nghe máy đi…”.
Sự sốt sắng của cô đến cô cũng không thể kìm lại được nữa là…”Đúng rồi…” Măt Tử Di chợt sáng lên, cô có thể gọi cho Đan Băng được mà.
Nghĩ là làm, cô nhanh tay ấn số của cậu…
- …
- Cậu đang ở đâu vậy? Có biết chuyện của Hàn thiếu không, bây giờ ra sao rồi..
- Xảy ra chuyện gì mà khẩn trương vậy.
Đầu dây bên kia, Đan Băng cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém, cậu đang bên Anh thì làm sao mà biết ở nhà xảy ra chuyện gì được chứ.
- Thôi, tớ lên máy bay bây giờ, có chuyện gì về nói sau nhé.
- Ừ- Tử Di cúp máy trong thất vọng.


- Anh nghĩ sao về chuyện này…
- Suy nghĩ gì của Hàn thiếu về chuyện này thế nào ạ.
- Chủ tịch Hàn, ông nghĩ sao về chuyện con mình làm…
Vừa thấy hai cha con họ Hàn bước chân ra khỏi trụ sở.Đám phóng viên trầu trực xuất mấy tiếng đồng hồ đứng bật dậy lao tới phía họ như một cơn lốc người. Những câu hỏi đặt ra tới tấp…
4 tên vệ sĩ nhanh chóng làm nhiệm vụ gạt đám người đó xang một bên cho thân chủ vào xe …
Chiếc xe dần lướt bánh ra khỏi đó…
- Lần trước con muốn lấy cạc của chú Hùng vì chuỵện này phải không?
Tuyết Y lắc đầu, cậu ngả lưng ra sau, giọng nói có phần mệt mỏi :
- Con muốn nhờ chú ấy làm một số chuyện khác thôi.
- Vậy à. Chuyện này xảy ra, con có nghi ngờ ai không?
- Nếu đây là vụ mưu sát thì chỉ có thể là họ thôi – Tuyết Y nói như khẳng định.
- Ý con là…- Ông Đình mập mờ hiểu ý con.


Vừa thấy xe Ông Đình chờ tới cổng căn biệt thự Tuyết Y, Tử Di vội vàng thụp người xuống núp trong xe.
Ông Đình thoáng nét cười nhìn thấy biển chiếc xe đậu đằng sau…Làm sao mà không thể đoán được người trong đó là ai chứ.
Như vậy là con bé vẫn còn lo lắng cho con ông nên mới đến đây chờ nó.
Tuyết Y xuống xe, cúi người chào ông Đình.
- Con cứ để tâm trạng thật thoải mái nhé, có người đang chờ con đấy.
Ông Đình khẽ cười cho kính xe lên, rồi bảo tài xế chạy đi. Tuyết Y chỉ cho lời nói đó là đùa. Cả ngày chạy đôn chạy đáo rồi lại ở sở nữa làm cậu mệt muốn chết…không phải vì lo mà do sức khỏe dạo này xuống cấp.
Tuyết Y lững thững vừa đi vừa đa viên sỏi dưới chân mình từ lúc vào cổng đến tận lúc đến bậc tam cấp vào sảnh chính…
Tử Di đứng ngoài nhìn dáng vẻ của cậu…cô cảm thấy Tuyết Y đang mệt mỏi lắm đây. Nhưng…ai bảo cậu lại gây ra chuyện đó để giờ bị như này là phải lắm rồi…đáng đời thôi…Mặc dù đã cố thuyết phục mình đừng quan tâm đến chuyện Tuyết Y nữa nhưng sao cô vẫn cứ dõi theo cậu thế này…
Tử Di quay lưng định bỏ về nhưng rồi lại dừng lại nhìn theo Tuyết Y…Không còn tình thì cũng còn có nghĩa.- Tử Di tự cho là thế “Dù sao anh ta cũng là người có ơn với mình “.
Cô chần chừ đưa tay lên ấn chuông…
Bà quản gia vội vàng chạy ra ngoài, thấy Tử Di, mặt bà có vẻ khởi sắc :
- Mời cô vào
- Vâng.- Tử Di hơi mỉm cười cúi đầu lễ phép chào bà.
- Cậu Y đang ăn cơm, cô cũng vào dùng luôn đi ạ.
- Vâng, cảm ơn bà.

Tuyết Y dừng tay gắp đồ ăn, mắt ngước lên nhìn người mới đến…miếng cơm trong miệng cậu như nghẹn lại..trong mồm vẫn còn bụng cơm, thấy Tử Di xuất hiện đột ngột như vậy cũng quá đỗi ngạc nhiên :
- Sao em ở đây…- Lời nói của cậu đến đâu cơm trong miệng phun ra đến đó…
Tuyết Y cũng thấy mình vô ý quá, chỉ tại bất ngờ nên mới bậy thốt ra mấy câu đó mà không kịp nuốt miếng ăn xuống…

Chương : 44
Cậu vội đặt bát xuống lấy khăn giấy lau miệng, lấy lại phong độ nhìn cô :
- Ngồi xuống đi.
Tử Di nhìn cậu, thái độ vẫn bình thường chẳng có vẻ gì lo lắng cả…bằng chứng là ăn cơm vẫn rất ngon lành đấy thôi…Hoá ra là cô lo thừa suốt từ trưa đến giờ à. Đúng là lo bò trắng răng thật.
Tử Di kéo ghế ra, khoanh tay khoan thai nhìn cậu như ánh mắt của người bề trên nhìn tội đồ vậy :
- Ngon miệng nhỉ.
Gịong nói có phần châm chọc, Tuyết Y ngây thơ mở tròn hai mắt vốn to rõ hai mí của mình :
- Có gì không ngon à? Em cũng ăn thử đi, rất ngon đấy.
Cậu quay xang trái gọi to :
- Cô Nga….
- Không cần…- Tử Di cắt ngang lời cậu – Sao anh chưa hỏi ý tôi đã gọi vậy.
- Sao, anh trả nói trước rồi còn gì – Tuyết Y tròn mắt nhìn cô.
- Tôi đã nói đồng ý ăn chưa..
- Xời …- Tuyết Y nhìn cô chăn chối – KHông ăn thì thôi, người ta có lòng tốt lại còn
- Lúc nào anh cũng tự làm theo ý mình vậy. Cả chuyện Mĩ Chi nữa, anh không sợ người ta phát hiện mình làm à?
Hai hàg mày cậu khẽ cau lại, miếng cơm trong miệng cố nuốt xuống, từ từ nhìn lên cô :
- Em nghĩ anh làm thật à?
- Tôi chỉ biết những gì mình nghe thấy thôi.- Tử Di quay mặt tránh ánh mắt của cậu.
Tuyết Y buông đũa mạnh xuống bàn, đứng dậy dằn mạnh từng chữ:
- Tôi không cần ai tin tôi nhưng em thì phải tin. Tôi nhắc lại lần nữa tôi – không – làm.
Cậu tức giận cầm theo chiếc điện thoại trên bàn bỏ về phòng trong sự bực bội.
Mặt hầm hầm đầy sát khí..ai không tin cậu cũng được chỉ cần Tử Di hiểu là được rồi vậy mà cô cũng chẳg bằng một người dưng, những nhân viên trong côngty cậu nữa…ít ra họ còn tỏ ra tin cậu còn cô thì lại không. Đúng là muốn cậu tức chết mà…

- Hình như cô đang hiểu lầm gì đó với cậu Y.
- Không có đâu – Tử Di lắc đầu cười gượng.
- Cậu ấy không có làm chuyện đó đâu.
Tử DI hơi cười nheo mắt nhìn bà :
- Sao bà biết?
- Nhiều lần cô gái đó đến đây làm phiền cậu chủ, dù có tức đến đâu cậu chỉ bỏ đi để cô ta đỡ lải nhải bắt buộc này nọ thôi. Đánh còn chưa nữa là đòi giết người.- Gịong nói bà có vẻ tin tưởng Tuýêt Y lắm vậy.
- Nhỡ đâu trong lúc bức xúc, anh ta không làm chủ được bản thân mà gây ra chuỵên đó thì sao?
- Cô hãy tin cậu Y đi. Tôi chắc chắn cậu ấy không gây ra những chuyện kinh khủng vậy đâu.
Bà ta nhìn Tử Di khẳng định một lần nữa hình tượng trong sáng của Tuyết Y là 100 phần trăm. Bà lui cui dọn dẹp đồ ra ngoài…
Tử Di ngồi lại suy ngẫm những lời bà nói…Mọi chuyện nghe vậy nhưng chưa chắc đã là vậy thì sao. Cô cũng đã rơi vào trường hợp như vậy rồi tại sao lại không hiểu được chứ…nhỡ đâu Tuyết Y chỉ bị hiểu nhầm thôi thì sao, những lời nói của bà giúp việc khiến cô sáng dạ ra.
Là người thì đừng nên cứng nhắc cứ nhìn mãi vào quá khứ mà sống,…Tuýêt Y có độc tài, đôi lúc lại quá nhẫn tâm thật nhưng chắc chắc phần người của cậu vẫn còn hơn phần con đấy chứ. Bề ngoài cứng nhắc như vậy nhưng cũng có đôi lúc lại hiền lành lắm.
Đáng lẽ ra lúc như vậy, Tử Di phải có đôi lời động viên cậu chứ sao lại cứ ép buộc cậu vào cái thế đã sẵn như vậy…
Tử Di đứng dậy, về phòng Tuyết Y …cô đưa tay từ từ mở cửa bước vào..thấy cậu đang gục mặt trong tay ngồi nhìn về một phía…
Tử Di bước gần lại ngồi xuống cạnh Tuyết Y :
- Xin lỗi, tôi không cố ý ép anh phải nhận chuyện đó…
Gịong nói của cô trong lúc này thật đúng là liều thuốc xua tan mọi mệt mỏi của Tuyết Y, cậu khẽ ngả đầu dựa vào vai cô…dáng vẻ thật yếu đuối. Lại một cảnh nữa không ai có thể tưởng tượng được một tổng tài mạnh mẽ cô lập như Tuyết Y lại có thể ngả đầu dựa vào vai của một cô gái một cách uỷ mị như vậy được…
Tử DI định ngồi lui giữ khoảng cách giãn ra với cậu…dù gì thì dù cô chỉ thông cảm với hoàn cảnh lúc này thôi chứ không có nghĩa là đã chấp nhận và tha thứ cho mọi chuyện cậu đã gây ra cho cô…
- Chỉ một chút thôi…
Gịong nói thật ngọt ngào…phẳng lặng như mặt nước mùa thu…mắt khẽ nhắm lại tận hưởng giây phút bên cô…
Đang định kéo dài khoảng cách thì nghe câu nói nửa như cầu xin nửa như ra lệnh của cậu làm cô khựng lại…Coi như cô đang an ủi một người quen cũng được vậy. Tử Di thở nhẹ, ngồi im trong phút chốc…cảnh đẹp như trong phim này lại xuất hiện giữa đời thường…

- Biển xe là xx..
- Vậy điều tra cho tôi chủ nhân chiếc xe đó hiện đang ở đâu?
- Vâng.
- À nhân tiện lấy luôn cả kết quả bên cảnh sát nhé.
- Vâng thưa chủ tịch.
Trợ lý Bắc khom người cung kính rồi lui ra ngoài.
Mọi chuyện có vẻ đang đi về hướng bất lợi cho Tuyết Y. Chiếc xe Mĩ Chi được điều tra là do có người đã cắt phanh từ trước, mặc dù vậy cô chỉ đi với tốc độ cực chậm làm sao lại ra đến nông nỗi chết người được…cả chiếc xe đâm vào cũng vậy không có nống độ cồn trong đó chứng tỏ tên lái xe không hề uống rượu và cả cái hiện trường đó đều cho thấy đường vắng vẻ không đông đúc mà lại lại xảy ra tai nạn chắc chắn người lái chiếc xe kia đã đâm với vân tốc mạnh nên mới có thể gây chết người như vậy…Không biết bây giờ hắn đã bỏ chạy đi đâu nữa, chỉ cần tìm được chủ nhân chiếc xe đó là có thể biết tất cả thôi.

Chương : 45
- Ba à, chuyện Tuyết Y đến đâu rồi. – Đan Băng bước vào phòng làm vịêc ông Đình mịêng hỏi.
- Con về rồi à.
- Vâng, vừa đến sân bay đã nghe rầm rộ chuyện của Tuýêt Y rồi.
- Ừ. Mọi chuyện đang giải quyết, con không cần bận tâm đâu.
- Vậy à. Nếu cần giúp gì cứ nói con nhé.
- Ừ.
Tuyết Y định đi thì bỗng nhớ đến chuyện mình cần làm, cậu quay lại nói :
- À, bên Đổng thị bỗng nhiên muốn hợp tác với ta làm dự án khu đô thị x…ông ấy có gưỉ dự án xang,ba xem qua rồi trả lời cho ông ấy nhé.
- Ừm.
Ông Đình cầm bản dự án lên, khoé môi nhếch lên cười nhạt…Đúng là cáo già, mọi chuyện xảy ra mà cứ như không, chẳng liên quan gì đến mình vậy. Vẫn có thể hợp tác với người không ưa mà mặt vẫn tươi cười đúng là quái vật…tiện tay, ông ném theng cái dự án đó vào sọt rác mà không cần chần chừ…

- Anh…
San Phong đang chọn đồ ăn lại bàn, thì có người gọi, cậu quay lại nhìn dáo dác xung quanh tìm hướng có tiếng nói:
- Em đây…- Gia Linh trong đám đông vẫy tay lại với cậu rồi nhanh chen đến gần San Phong hơn.
- Em đi đâu mà mất tích luôn vậy?
- Ồ. Em mới đi xả stres về ấy mà. Phải rồi, anh với vợ mới cưới sao rồi, hạnh phúc chứ?
- Cũng tàm tạm – San Phong thờ ơ quay đi trả lời.
- Vậy à, chiều nay anh rảnh không?
- Sao, có chuyện gì à? – Cậu nhướng mày hỏi cô.
- Hôm nay ba mẹ em tổ chức lễ kỉ niệm ngày cưới, anh cũng đến chứ.
San Phong sực nhớ ra, tấm thiệp mời mà trợ lý Kim đã đưa cho mình, hôm nay mà không gặp Gia Linh chắc cũng quên béng đi mất. Cậu vỗ trán :
- À..ừ đương nhiên.
Gia Linh vui vẻ gật đầu. Cô sẽ dùng mọi cách để lôi kéo bằng được người dàn ông này về bên mình. Chờ đợi…chờ mãi đợi mãi cũng có được đâu…vốn dĩ San Phong phải thuộc về cô mới đúng tự dưng lại có cô gái kia xuất hiện chắn ngang, đúng là không cam tâm.
- À, anh với em cùng đi chọn đồ cho bác gái đi.
- Ừm, tuỳ anh.
- Vậy đi thôi.
San Phong tự nhiên cười khoác tay qua vai Gia Linh, nhìn ngoài như họ tình tứ lắm vậy nhưng thật sự có gì giữa họ đâu…chỉ là tình cảm đơn phương từ phía Gia Linh thôi.
Cô mỉm cười sóng bước cùng cậu đến trung tâm mua sắm trang sức cao cấp.

- Em thấy bộ nào được.
- Qùa do anh tặng thì anh tự chọn đi chứ - Gia Linh nhìn chăm chăm chiếc lắc tay xinh xắn có vẻ rất thích thú với nó.
Là người am hiểu tâm lý của người khác nên San Phong cũng chẳng khó gì để thấy được nét thích thú món đồ đó của Gia Linh, dù vậy cậu cũng vẫn không nói gì, chỉ chỉ tay về phía khác hỏi :
- Em thấy bộ đó được không?
Gia Linh ngắm ngiá một lúc cũng gật gù tâm đắc…
- Anh cũng có mắt thẩm mĩ đấy chứ.
- Đương nhiên rồi.
San Phong hơi cười, ngước mắt lên nhìn nhân viên bán hàng, cậu nói :
- Lấy bộ đó giúp tôi.
- Vâng thưa Huỳnh tổng.
Cậu gật đầu hài lòng vì thái độ phục vụ của nhân viên, đứng dậy ánh mắt vô tình lướt qua một chiếc dây chuyền cũng khá đẹp mắt…nhìn có vẻ đơn giản nhưng giá chẳng đơn giản chút nào…
Đột nhiên cậu lại nhớ đến Ngữ Yên…hình ảnh cô bỗng chốc lại xuất hiện thoáng qua trong đầu cậu. San Phong hơi cười chỉ tay vào hai chiếc lắc cạnh nhau nói…
- Lấy chiếc lắc và cả dây chuyền kia nữa.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 13