"Nhưng hiện tại phái người khác đi phỏng vấn cũng không còn kịp rồi." Nhiễm Ấu Lam ngừng công việc đang làm trên tay, thanh tú nhíu mày.
"Vì sao không kịp?" Lâm Gia Gia khó hiểu hỏi lại.
"Bởi vì chị đã từng gọi điện thoại cho Nguyễn hiệu trưởng, Nguyễn hiệu trưởng cũng đồng thời chuyển đạt ý tứ của anh ta, trừ khi tự em đến, anh ta không tiếp nhận bất luận kẻ nào phỏng vấn." Nhiễm Ấu Lam ra vẻ như lực bất tòng tâm.
"Cái gì?" Nam nhân chết tiệt, dám dùng cách thối tha này để bắt buộc cô.
"Chính là như vậy đó!" Nhiễm Ấu Lam nhẹ giọng nhỏ nhẹ, "Gia Gia, em là ái tướng duy nhất của chị, nếu không có em, chị nhất định không có biện pháp hoàn thành tập san quý này. Lần này nếu em không giúp chị, tập san quý này sẽ trở thành rác rưởi trong miệng Trấn trưởng, đến lúc đó kinh phí thư viện của chúng ta sẽ bị giảm đáng kể."
Nhìn phấn môi của Quán trưởng nhếch lên, bộ dáng như sắp khóc, Lâm Gia Gia cảm thấy áy náy không đành lòng, dù sao phỏng vấn luôn luôn là công việc của cô, nay chỉ vì riêng một người nào đó, mà muốn tránh chạm mặt cùng Trình Dư Chân...... Ngẫm lại, giống như có điểm thực có lỗi với Quán trưởng.
"Gia Gia, chị thực sự không thể không có em." Nhiễm Ấu Lam đột nhiên đứng lên, chạy đến trước mặt của cô, ngữ khí đáng thương nói: "Nếu không có lần phỏng vấn này, tập san quý kì tiếp theo sẽ bị bỏ trống."
Biết rõ Quán trưởng sẽ lừa gạt người, nhưng cô lại là người mềm không ăn cứng, nhìn thấy đôi mắt hoa đào của Quán trưởng nước mắt lưng tròng, trong khoảng thời gian ngắn mềm lòng, thở dài.
"Được...... được rồi!" Phỏng vấn vốn chính là công tác thuộc bổn phận cô, không phải sao? "Em sẽ tận lực hoàn thành công việc của em."
Nhiễm Ấu Lam cao hứng vỗ vỗ đầu cô, lập tức còn không quên truy vấn,"Thế nhưng tại sao em lại chán ghét bạn trai trước như thế?"
Lâm Gia Gia muốn nói lại thôi, cắn cắn môi, do dự không biết nên nói như thế nào.
"Có phải anh ta...... bắt cá hai tay hay không?" Rất kinh nghiệm Nhiễm Ấu Lam gọn gàng dứt khoát hỏi.
"Chuyện anh ta làm so với bắt cá hai tay càng không thể tha thứ." Thần sắc Lâm Gia Gia ảm đạm, trong giọng nói ẩn chứa nét không thể tha thứ được.
Nhiễm Ấu Lam chuyển con mắt vòng vo, thật cẩn thận hỏi: "Bị em bắt kẻ thông dâm tại giường?"
"Đúng vậy." Cô rốt cục gật đầu thừa nhận.
Trầm mặc trong chốc lát, Nhiễm Ấu Lam vỗ vỗ bả vai của cô,"Gặp gỡ loại sự tình này, cũng chỉ có thể chấp nhận, nhưng mà..... em tận mắt thấy sao?"
"Vâng, còn nhớ rõ ngày đó là lễ Noel, sau khi chấm dứt hoạt động của xã đoàn, em chạy đi tìm anh ấy, không nghĩ tới thế nhưng thấy anh cùng với bạn học nữ cùng nhau ngã vào trên giường......"
"Cởi sạch sẽ?"
"Vô cùng chính xác." Lâm Gia Gia cắn môi, gật đầu. "Hơn nữa anh ấy mệt đến bất tỉnh nhân sự, ngay cả em đến đó tìm anh ấy cũng không biết."
Nhiễm Ấu Lam lại trầm mặc trong chốc lát, "Sau đó thì sao?"
"Sau đó...... cách vài ngày sau, anh ấy chạy tới hỏi em, vì sao vẫn né tránh anh ấy? Đau dài không bằng đau ngắn, em đưa ra lời chia tay với anh ấy." Lâm Gia Gia cụp mắt xuống, cực lực muốn dùng ngữ khí bình tĩnh kể ra đoạn chuyện cũ này.
Sau đó anh cũng không giải thích, đã thực sự cùng cô chia tay, tiếp theo cô chuyển trường rời khỏi Đài Bắc, trở lại Đông Phương trấn, học xong đại học.
Đây là quá trình cô cùng Trình Dư Chân từ quen biết đến chia tay, thời gian ngắn ngủn không đến nửa năm.
Nhiễm Ấu Lam chớp chớp lông mi dài, ho nhẹ hai tiếng "Gia Gia, có đôi khi mắt thấy không nhất định chính xác, hơn nữa chị cảm thấy em rất đơn thuần."
Đơn thuần?
Cô không hiểu, Quán trưởng nói như vậy là có ý gì?
Nhiễm Ấu Lam vẫn vỗ vỗ bả vai của cô như cũ "Có đôi khi em muốn cởi bỏ khúc mắc, không thể chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân, chị cho em một đề nghị, em tìm thời gian rảnh nào đó, cùng bạn trai trước, công bằng nói ra những lời nói trong lòng, giải trừ những vướng mắc trong lòng như vậy các người sau này có chạm mặt nhau, cũng sẽ không thành đối chọi gay gắt nữa.
Sắc mặt Lâm Gia Gia buồn bã, " Chuyện đã lâu như vậy, còn có cái gì để nói?"
"Nói không phải là chuyện đã xảy ra, mà là tâm tình của các em. Mau đi đi!" Thời gian Nhiễm Ấu Lam chỉ dẫn lầm lạc đã chấm dứt.
Cô bất đắc dĩ nhìn Quán trưởng, cuối cùng vẫn đem lời nói phản bác nuốt vào bụng.
Quán trưởng nói đúng, tháo gỡ vướng mắc thì phải kiếm người buộc nó.
Nếu cô muốn cùng Trình Dư Chân chung sống hoà bình ở trấn này, quả thật phải tìm một cơ hội cùng anh nói chuyện......
Từ sau khi chuyển đến Đông Phương trấn, tâm tình Trình Dư Chân mỗi ngày đều được vui vẻ hiếm có, sống rất thoải mái sung sướng, thậm chí thực chờ mong mỗi ngày đến.
Tính thời gian, anh cùng với cô chia tay đã năm năm, trong đoạn thời gian này tuy rằng anh từng kết giao với bạn gái khác, nhưng là đều duy trì không lâu.
Nguyên nhân kỳ thật rất đơn giản, anh không dễ dàng thay đổi, tính cách xấu xa, ác liệt đã tồn tại lâu rồi.
Có lẽ Lâm Gia Gia nói đúng, anh trời sinh chính là xấu xa hiểm độc, nên thích loại nữ nhân có tính cách đối nghịch với anh.
Nhưng khi hồi tưởng lúc trước trở thành bạn trai của cô, cũng là do cô theo đuổi anh, anh thế nhưng ngay cả lo lắng đều không có, lập tức đáp ứng thông báo của cô.
Vì sao vậy?
Nhớ mang máng cô học khóa dưới anh, khi gặp qua cô vài lần ở khoa quan hệ hữu nghị, lúc ấy toàn thân cô đều tản mát ra tinh thần phấn chấn cùng sáng sủa.
Anh thừa nhận lúc ấy quả thật đã bị cô hấp dẫn, sau đó luôn đặc biệt chú ý tất cả mọi chuyện của cô, ngày sau liền tìm lấy cớ cố ý tiếp cận cô, thích thể hiện thiện ý cùng mị lực của anh.
Cô quả nhiên như anh tưởng
tượng, đơn thuần, không nghĩ sâu xa, ngay thẳng vô tâm cơ, trọng điểm chính là cô trực lai trực vãng. [Khuyên: "trực lai trực vãng" nghĩa là thẳng thắn, chính trực, không vòng vo, quanh co]
Chỉ là có một khuyết điểm nhỏ, đó là khi cô làm việc vĩnh viễn chỉ cần sáu mươi phần trăm, không cầu hoàn mỹ, không truy tìm đến nơi đến chốn.
Ngay cả lúc cô cùng anh đưa ra lời chia tay, cũng không nói một lý do, anh đã bị đá sang bên một cách kì lạ.
Tiếp theo đó cô chuyển trường, rời khỏi Đài Bắc, ngay lúc đó anh đang vội vàng làm luận văn thạc sĩ, hai người cứ như vậy cắt đứt tin tức.
Không nghĩ tới duyên phận của bọn họ cũng không có bị cắt, thần vận mệnh lại đưa bọn họ trở về chung một chỗ. Ngoài ý muốn, lại khơi gợi hứng thú của anh đối với cô, so với anh tưởng tượng còn muốn nồng nàn hơn, gần như không thể khống chế.
Thì ra cô đã sớm tấn công sâu vào trong trí nhớ của anh, anh chỉ tạm thời gác lại, chứ không phải đã quên theo thời gian.
Trình Dư Chân khẽ huýt sáo nho nhỏ, hoàn thành xong công việc của mình, tiếng chuông nghỉ trưa vừa vặn vang lên khi, anh rời khỏi văn phòng, cửa phòng y tế cũng trùng hợp bị mở ra.
Bước vào là một nữ sinh, mái tóc dài buông xõa sau gáy, diện mạo xinh đẹp, dáng người yểu điệu, còn cố ý đem váy đồng phục đổi thành chiếc váy mê người, gió thổi qua sẽ nhìn thấy chiếc quần lót bé xinh.
Bất quá Lí Lệ Na không cần, bởi vì đây chính là tất cả năng lực trẻ tuổi của cô, có thể cho người khác xem cô là hư vinh, thân là hoa hậu giảng đường muốn chế tạo đề tài, phải như vậy mới có thể thu hút ánh mắt của mọi người.
Tựa như vị Trình chủ nhiệm phòng y tế này, từ khi anh vừa đến nhậm chức, liền mê đảo toàn bộ nữ sinh và cả giáo sư nữ, không ít nữ học sinh đều hận không thể mỗi ngày bị thương, để đên phòng y tế xin thuốc, làm thỏa mãn ảo tưởng của các cô.
Lí Lệ Na đương nhiên cũng sẽ không buông tha cơ hội như vậy, học sinh trong trường, ngoài trường, theo đuổi đã không thể thỏa mãn được cô ta, cô ta cần là nam tính thành thục.
Vì thế một bước vừa tiến vào phòng y tế, cô ta liền giả dạng ra bộ dáng thanh thuần vô tội, đôi mắt lưu chuyển quyến rũ, muốn gỡ xuống sự phòng ngự của anh, nũng nịu mở miệng "Thầy ơi......"
Trình Dư Chân không phải ngu ngốc, cũng đã trải qua thời kỳ trưởng thành, đương nhiên hiểu được ý tưởng của nữ sinh trung học, bất quá trời sinh anh là diễn viên tốt, đối với những chuyện buồn nôn như thế này luôn giữ lại ba phần, bởi vì mới nhận nhiệm vụ không lâu, vẫn là diễn nhân vật ông ba phải cho tốt vậy.
"Em có chỗ nào không thoải mái?" Anh mặc áo bào trắng, mặt mang mỉm cười.
"Thầy ơi, em đau bụng." Lí Lệ Na ôm bụng, mặt nhăn thành một đoàn.
"Đau dạ dày hay là bệnh phụ nữ?" Anh cũng không vạch trần hành động ngây thơ của nữ đệ tử, ngược lại ôn nhu hỏi.
"Em không biết, thầy nhìn xem giúp em đi." Cô nhẹ giọng nói, ngồi thẳng trên giường, sau đó nhẹ nhàng kéo cao áo sơmi, lộ ra cái bụng bằng phẳng trắng nõn.
Gần đây nữ sinh trung học đều trực tiếp như thế sao?
"Em như vậy sẽ cảm lạnh." Anh cười nói, trực tiếp kéo góc áo của cô xuống."Còn nữa, tôi chỉ là người bảo vệ sức khoẻ, cũng không phải bác sĩ chuyên nghiệp, cho nên cũng không cần cởi áo tháo thắt lưng ở trước mặt của tôi."
Lí Lệ Na sửng sốt, không nghĩ tới vị thầy giáo trẻ tuổi lại đẹp trai này lại cự tuyệt ám chỉ của cô, nhưng thanh xuân không ngại, rõ ràng đảo khách thành chủ xông lên phía trước, ôm lấy eo của anh.
"Thầy, em thích thầy!"
"Nhưng tôi không thích em." Tuy rằng không kiên nhẫn, nhưng Trình Dư Chân vẫn duy trì phong độ theo thói quen.
Lí Lệ Na nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn anh, "Vì sao thầy không thích em? Chẳng lẽ em không đủ xinh đẹp?"
"Em rất đẹp." Anh khen ngợi tự đáy lòng.
"Vậy thầy hãy cùng em làm tình," cô cao ngạo nâng cằm lên, dám đưa anh đẩy ngã ở trên giường."Em thích loại nam nhân thành thục như thầy, bằng điều kiện của em, sẽ không để cho thầy phải thất vọng."
Anh thu lại tươi cười, vẻ mặt vẻ lo lắng, đối với loại em gái buông thả còn ngây thơ như thế này, là loại tặng phẩm không thể tiếp nhận, ngược lại cảm thấy phiền toái, dù sao cô ta vẫn chưa đủ mười tám tuổi, chạm vào cô ta hoàn toàn là tự tìm đường chết, anh cũng không muốn vinh hạnh trở thành tin tức đầu đề của tất cả các mặt báo, khi vừa mới thành danh.
Khi anh đang muốn đẩy cô ta ra, cửa phòng y tế lại bị đẩy bật ra lần nữa.
Người tới động tác cực nhanh, nắm máy chụp ảnh lên, nhắm ngay hai người trên giường, không ngừng ấn nút.
Bởi vì chuyện xảy ra quá đột ngột, Trình Dư Chân cùng Lí Lệ Na không khỏi giật mình sửng sốt......
Sau một lúc lâu, Lâm Gia Gia rốt cục cảm thấy đủ, ngừng chụp.
"Đây chính là tin tức độc nhất vô nhị."
Aha! Thế nhưng để cho cô ngoài ý muốn bắt được nhược điểm của Trình Dư Chân.
Xem ra cô cũng không cần phải cùng anh mặt đối mặt nói chuyện, chỉ cần làm tiểu nhân một lần, lấy những bức ảnh chụp này làm bằng chứng uy hiếp anh, muốn anh cút khỏi Đông Phương trấn cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Ha ha, ngay cả lão thiên gia cũng đứng về phía cô, muốn đem tên sắc ma dâm đãng này đuổi ra khỏi Đông Phương trấn.
Vẻ mặt Lí Lệ Na đầy tức giận, rời khỏi thân mình của anh, đứng vững vàng trên mặt đất, bước nhanh đến trước mặt Lâm Gia Gia, ý đồ muốn cướp đi máy chụp ảnh trong tay cô.
"Đưa tôi!"
"Dựa vào cái gì đưa em?" Lâm Gia Gia trừng mắt nhìn cô "Em là thổ phỉ sao?"
"Nếu chị không xóa những bức ảnh này, tôi sẽ tố cáo chị xâm phạm quyền cá nhân!" Gương mặt diễm lệ của Lí Lệ Na kiên quyết.
"Tôi không sao cả!" Hai mắt Lâm Gia Gia híp lại, bị tiểu muội muội sẵng giọng cảm giác kỳ thật không phải dễ chịu gì cho lắm, hơn nữa lại chính mắt nhìn thấy anh cùng với nữ sinh ở trên giường lăn lộn lần nữa, trong lòng lại tràn đầy vị chua sót khó có thể hình dung.
Mắt thấy không nhất định là thực? Tuy rằng cảnh tượng trước mắt không có dọa đến cô, nhưng không có nghĩa tất cả đều là biểu hiện giả dối.
"Chị đưa hay không?" Cơn tức của Lí Lệ Na càng cao hơn nữa, mắt thấy cô không chịu thỏa hiệp, rõ rang nhếch miệng cao lên, già dặn nói: "Chị không muốn đưa cũng không sao, dù sao tôi cũng chưa được mười tám tuổi, loại tin tức này nếu bị truyền ra ngoài, tôi sẽ nói là thầy bức bách tôi."
Tiểu muội muội không đầy mười tám tuổi quả nhiên có bản lãnh hơn người! Lâm Gia Gia trừng mắt nhìn cô, không hiểu sao, lửa giận bị cô chọc cháy hừng hực.
"Nếu em muốn công khai, tôi nhất định sẽ thành toàn cho em."
Nếu khí thế của cô bại bởi tiểu muội muội non choẹt này, về sau làm sao sống ở trấn Đông Phương này?
"Như em mong muốn, em vẫn chưa đến mười tám, quả thật là vô tội, Trình chủ nhiệm bị cách chức là việc nhỏ, có lẽ còn có thể gặp phải quan tòa, nhưng những việc này là bình thường, chuyện hay nhất vẫn còn ở phía sau...... Nếu tôi đem những gì em mới nói với tôi, công khai không sót chữ nào, em cho là giáo sư của trung học Đông Phương sẽ dễ dàng buông tha em sao?"
Lí Lệ Na quả nhiên vẫn chỉ là một cô bé mới lớn, bị cô dọa thành như vậy, xanh cả mặt, một câu cũng nói không nên lời.
Nếu quá trình cô chủ động câu dẫn Trình chủ nhiệm bị công khai, chẳng phải tuyên bố làm kẻ thù của tất cả nữ nhân trong trường này?
Kết cục của cô sẽ như thế nào?
Khẳng định trở thành mục tiêu cho tất cả bọn họ công kích, ngày sau sẽ khó sống hơn trong trường học này.
Lí Lệ Na rùng mình một cái, lập tức thay đổi biểu tình cầu xin,"Chị...... chị có thể không công khai được không?"
Lâm Gia Gia cười lạnh một tiếng "Em cầu tôi sao!"
"Làm ơn, van cầu chị......" Lí Lệ Na cắn môi, rùng mình một cái.
"Tôi có điều kiện, về sau không cho phép em bước vào phòng y tế một bước, thậm chí nhìn thấy Trình chủ nhiệm, nhất định phải tự động cách xa mười mét, bằng không đừng trách thủ đoạn của tôi ti bỉ hạ lưu."
"Được......" Lí Lệ Na vội vàng gật đầu, "Hiện tại em có thể đi chưa?"
Lâm Gia Gia gật gật đầu, đồng ý cho cô ta rời khỏi phòng y tế.
Lí Lệ Na không dám lưu lại lâu, nhanh chóng rời đi.
Mãi đến khi cánh cửa bị đóng lại, phòng y tế mới khôi phục lại vẻ im lặng thường ngày.
Trình Dư Chân nhìn cô, không khỏi dật ra tiếng cười trầm thấp.
Cô trừng anh liếc mắt một cái, tức giận nói: "Anh cười cái gì?" Khoe răng trắng sao?
"Anh không nghĩ em có nghĩa khí tới giải cứu anh như vậy?" Đây có thể gọi là công chúa cứu hoàng tử sao?
"Giải cứu anh?" Cô cười nhạo một tiếng, lộ ra biểu tình khinh khi,"Hay nói đúng hơn, tôi chỉ dùng một dao, xé nát lớp vỏ bọc bên ngoài tên háo sắc như anh."
"Năm năm không gặp, công lực trợn mắt nói dối của em càng lúc càng nâng cao." Rõ ràng mới vừa rồi, là anh bị đè áp lên giường, ngay cả sàm sỡ còn chưa có nữa?
Cô tức giận trừng mắt nhìn anh, muốn chứng minh đôi mắt mình sáng ngời, không bị mù.
"Rõ như ban ngày, lòng người ai biết được, ai không biết anh thuộc dạng người làm ra vẻ đạo mạo, giả đứng đắn trước mặt mọi người còn bên trong sinh hoạt cá nhân hỗn loạn, quan hệ nam nữ bừa bãi chứ......"
107