Sau khi nó xếp mấy bộ đồ quê mùa vào tủ quần áo, thì hắn mời nó ra phòng khách nói chuyện.
“Chuyện gì thế?” nó đặt cái mông phịch xuống cái ghế đối diện hắn.
“Coi đi”hắn quẳng cho nó mấy tờ giấy. Hóa ra là hợp đồngthuê người giúp việc
“Cần cái này thật?” Nó ngạc nhiên khi nhìn thấy mấy tờ văn bản
“Đương nhiên”hắn nhướng mắt nhìn nó.
Nó ngồi nghiên cứu cái hợp đồng. Đại khái là hợp đồng thuê người giúp việc, thời hạn hợp đồng là một năm.
“Sao cái đền bù tổn thất này nhiều thế? Ăn cướp chắc” Nó bất bình khi thấy nếu người giúp việc tự ý nghỉ việc mà không có sự cho phép của bên chủ nhà thì đền bù một trăm triệu.
“Cô đang ngồi trên bộ sofa ba trăm triệu đó, đồ trong nhà tôi tất cả là siêu cấp cao cấp, cho nên tôi để đảm bảo ai đó ôm của chạy mất hay làm hỏng phải bồi thương” hắn đều đều giọng.
“Ba trăm? Anh đùa tôi chắc? làm quái gì mà mắc thế? Nó dát vàng chắc”nó mất bình tĩnh
“Tất cả nội thất đều có nhãn hiệu đề nghị cô lên internet kiểm tra để tránh tôi lừa cô, sao?nếu không đống ý thì thôi vậy?”
“Khốn khiếp” nó rống lên, giờ nếu nó không đồng ý thì lạiđi bụi đời. Chìa khóa thì đã trả lại cho sếp Dương rồi. Thật là ngu mà, lại bị tên khốn này lừa rồi.
“Tôi nói trước nhé, tôi rất thích sạch sẽ nên mọi chuyện trong căn hộ này sẽ do tôi trực tiếp hướng dẫn cô dọn dẹp” hắn cao hứng hết mức.
Mả cha nó, sao lại xui thế này cơ chứ. Nó suy ngẫm một látrồi đành hạ bút ký tên. Nó biết thừa tên khốn nào đó hẳn là đang mãn nguyện lắm đấy.
Đúng như nó dự đoán từ ngay ngày hôm sau , buổi sáng chưa đến sáu giờ sáng tên khốn đã gõ cửa phòng. Nó vốn ham mê ngủ nướng, lại vì tối qua tức hộc máu lên ngủ càng trễ, nhưng tiếng gõ cửa như muốn phá hủy kia khiến nó không bò dậy không được.
“Điên à?”nó vừa mở cửa đã hét lên.
“Tôi muốn ăn sáng” người nào đó đã quần áo chỉnh tề, một cây tân trang thật sự lịch sự.
“Chúc ngon miệng”nó đóng cửa cái rầm, đi về phái gường.
“Cô mở cửa ra ngay, cô lập tức đi mua đồ ăn sáng cho tôi” hắn vừa gõ cửa vừa hét rất chói tai.
“Con trai, con bao nhiêu tuổi rồi mà còn cần người mua đồ ăn sáng hả?”nó tức điên lên mất, cái tên khốn vô liêm sỉ này.
“Con trai? Cô dám” hắn hung hăng giơ tay lên, răng nghiến thật chặt “ cô quên hợp đồng hôm qua mới ký quarồi?”hắn hạ tay xuống gằn từng chữ.
“Rồi, con trai đợi ma ma một lúc, ma ma đi mua đồ ăn sáng cho”nó đóng cửa đi vaò toa lét. Nó biết thừa tên khốn ngoài kia đang tức hộc máu đây. Ai kêu ngươi dám chọc đến ta hử?
Nó tính đúng là không bằng trời tính, hắn đòi ăn phở Hòa tận Quận 3 mà nhà hắn tới đó ít nhất mất nửa tiếng. Thẩy nào hắn gọi nó dậy sớm thế.
“Tôi không có xe” nó từ chối
“Đi taxi”
“Không có tiền”
“Tôi cho”
“Anh không thể ăn cái gì khác à?” nó nịnh lọt
“Không thích”hắn bình thản trả lời.
Nó nhìn đồng hồ, rồi đành lóc cóc đi mua, nếu không nó lại trễ giờ làm mất. Thế nhưng khi nó quay về tới nhà thì chỉ thấy tờ giấy trên bàn”tôi có việc gấp phải đi”. Nó hunghăng muốn xé xác ai đó ra làm trăm mảnh. Đành ngậm bồhòn ngồi ăn tô phở đã nở ra gần hết rồi lê bước đi làm.
Khi nó đến công ty, thì muộn mất mười phút. Thế là đương nhiên nó được mời vào phòng sếp Dương để tâm tình.
“Cô biết tháng này cô đi muộn lần thứ mấy rồi không?” Sếp Dương hôm nay sắc mặt không tốt thì phải, nhìn thậtkhó coi.
“Lần thứ sáu ạ”nó nhẩm nhẩm tính rồi mới trả lời.
“Có ai như cô không?”Sếp Dương không hề tức giận nói.
“Xin lỗi, tôi sẽ cố gắng khắc phục ạ”nó lại đọc nguyên văn câu nói mà nó thường sử dụng khi đi trễ.
“Từ lần sau nếu cô đi trễ tôi sẽ trừ của cô một nửa ngày lương cho ngày đó”
“Tùy”nó tức giận trả lời. Nó chán nản kinh khủng, sáng sớm đã gặp hai con ma này.
“ Ba tôi muốn biết cô vì sao chuyển đi và chuyển đi nơi nào?” Sếp Dương đột nghột hỏi khiến nó hơi bất ngờ. Nó nhớ ngày hôm qua khi nó trả chìa khóa phòng hắn còn chẳng thèm nói đến một câu. Thật là sao chỉ có người già thích nó không biết, hay mọi người đều nghĩ nó già nhỉ?
“Tôi tìm được phòng rồi nên chuyển, nếu sếp không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép” nó định quay đi.
“Chủ nhật này ba tôi muốn cô tới nhà có chút chuyện” hắnrất bình tĩnh
“Chuyện gì?” nó không vui, tại sao nó phải đến nhà người khác chứ nhất là lại là nhà sếp Dương. Tên oắt con này suốt ngày trưng ra cái mặt mất sổ gạo, nếu ngay cả chủ nhật cũng phải gặp hắn nữa thì cuộc đời nó hết cả ánh sáng.
“Không biết, tới rồi biết” Hắn không nhìn nó trả lời. Thấy thế nó lẳng lặng rời đi.
Ra đến cửa nó lại trẽ ngay vào toa lét, theo đúng lịch trìnhsau khi gặp sếp Dương. Đương nhiên nó vào đó là để chửi rủa và trút giận thôi. Đang lúc nó hăng máu thì nghe tiếng bước chân đi vào toa lét nên đành tạm thời nghỉ giữa hiệp
“Chị ta thật sự là không biết xấu hổ,ngày nào cũng vào phòng sếp Dương làm gì không biết, chắc lại muốn câu dẫn đây mà” tiếng một cô gái trong veo.
“Sao chị ta không suy nghĩ nhỉ?vừa già vừa xấu lại ngu ngốc nữa, đứng với sếp Dương có khác gì người giúp việc đâu cơ chứ” giọng nói khác vang lên.
“ Mình nghĩ là chị ta thấy mình được Tổng Giám đốc quý mến nên được nước lấn tới thôi mà”
Họ thi nhau nói, nhưng vào tai nó chỉ được mỗi chữ”ngườigiúp việc”. Cơm điên của nó lại bùng lên. Tại sao ai cũng coi nó như thế cơ chứ. Thật là tức chết đi mất. Chờ mấy bà tám đi ra ngoài nó hung hăng xé nát hình nhân trong tay.
Đơi cho tâm tình của mình tốt lại, nó mới đi ra khỏi toa lét, lại đụng ngay sếp Dương, nó cóc thèm liếc mắt tới hắn. Đang định đi qua thì nó nghe thấy.
“Cô bị tiêu chảy hay sao mà ở trong này từ nãy giờ” hắn mỉa mai
Khoan! Làm sao hắn biết cô ở trong này, chẳng lẽ suốt mấy tháng nay hắn điều biết cô sau khi gặp hắn đều đi vào toa lét hay sao. Chết rồi! có khi náo hắn cũng biết nó vào đó chửi hắn không trời?. Nó run run nắm chặt hai tay,ngẩng cao đầu đi thẳng.
Buổi tối, nó vừa về đến nhà thì gặp ngay chủ nhà ngồi chồm hỗm trên sofa. Nó chán nản nhìn hắn một cái, chẳng thèm lên tiếng đi thẳng vào phòng thay đồ. Tâm trạng của nó hôm nay tụt xuống tận đáy sông lận.
“Thật xấu, thật xấu” nó lẩm bẩm bước ra
“Cái gì xấu” nó đụng ngay người trước cửa phòng.
“A, tôi nói cái bản mặt anh nhìn thật xấu” nó đang điên, cần chỗ xả, lại gặp ngay người này.
“Cô đi dọn dẹp nhà ngay cho tôi”có người rống lên với nó
“Câm miệng cho tôi, tôi không bị điếc đâu mà cần phải rống lên thế”nó cũng gào lên, khiến cho ai đó mặt hồi xanh hồi trắng.
“ Cô dám…” hắn lung túng
“Câm ngay, đồ lắm chuyện” nó cóc sợ cái tên ngu ngốc này, đuổi thì nó đi, chứ ở đây có khi nó bị hành chết mất.Mặt nó vênh lên , mắt híp lại nhìn hắn.
Nó đẩy hắn ra một bên, đi vào bếp chuẩn bị nấu cơm.
“Cô hôm nay bị làm sao?chó cắn à?”hắn đi theo nó vào bếp
“Hay là bị bồ đá”
“Mà cô xấu như thế này, ai mà thèm yêu chứ?”
“Hay bị sa thải” hắn cứ theo sau cô làu bàu dự đoán đủ thứ. Nó kiên nhẫn bỏ ngoài tai không thèm lên tiếng.
Sau khi ăn cơm nó bắt đầu dọn dẹp, hắn vẫn theo sau nó chỉ đông chỉ tây. Giờ nó mới hiểu thế nào gọi là “kỹ tính” hắn bắt cô dọn dẹp từng ly từng tí một. Nó vẫn không thèm lên tiếng chỉ nhất nhất làm theo. Cho đến khi dọn dẹp xong cái căn hộ hơn trăm mét vuôn này thì đã mười một giờ rồi. Nó mệt mỏi đi vào phòng đóng sầm cửa để lại hắn ngơ ngác đứng ngoài cửa.
Thế là cuộc đời của nó hoàn toàn chuyển sang một hướng khác, lao động như trâu như bò cả ngày. Sáng chưa đến sáu giờ đã phải lò mò bò dậy, đi mua đồ ăn sáng ở tận nơi rất xa. Đi làm thì gặp tên mặt thối, tối về làm ô sin đến tận mười một giờ. Quần áo của hắn nó cũng phải giặt bằng tay từng cái từng cái một. Có lần nó hỏi hắn”mua máy giặt làm gì?” hắn rất vô tư trả lời”ủng hộ công ty bánmáy giặt”. Nó hộc máu. Nó tức nhất là nhà thì không có tíbụi bẩn nào thế mà ngày nào cũng phải lau lau chùi chùi. Cơm thì phải nấu theo yêu cầu của hắn, không biết nấu thì hắn bắt cô lên mạng tra cứu, nấu không ngon thì hắn nói nó vụng về, chê bai đủ thứ. Nó ghi hận trong lòng, thềcó ngày sẽ trả lại hết cho hắn, cứ chờ nó mà xem.
Sáng chủ nhật, nó mò dậy thật sớm, trốn đi đến nhà chú Hòa, nó không muốn giải thích nhiều với cái tên đầu đá kia. Vì đi quá sớm nên nó lang thang khắp chợ một vòng, mua vài cân măng cụt sau đó mới bắt xe bus đi quận 2. Đến nơi mới có hơn tám giờ, nó quyết định ghé một quán café cóc bên đường, nhâm nhi ly café sữa đá nhìn mọi người đi lại tấp lập, nó thấy thật buồn. Nó cũng từng có ước mơ về một gia đình hạnh phúc, nhưng hai chữ đó quáxa vời. Sinh nhật 29 tuổi đã qua từ bốn tháng trước, điều này có nghĩa là nó đã từ bỏ mọi ước mơ lúc thiếu nữ của mình tròn bốn tháng rồi. Mục tiêu duy nhất của nó bây giờ là tìm một soái ca biến mình thành đàn bà và sau đó kiếm tiền đi du lịch vòng quanh thế giới, sau đó dĩ nhiên là dành cuộc sống cho người khác. Kể ra kế hoạch này cũng khá hay đó chứ. Nhưng vấn đề của nó chính là chưa tim được vị soái ca nào cả. Sếp Dương ư? Hắn thật sự là đẹp trai lại trẻ tuổi nhưng tính thì thối quá. “Cực phẩm” ư?, quá tuyệt, nhưng lại là gay, phí quá đi mất. Nó quyết định trong vòng hai tháng phải tìm ra mục tiêu và thực hiện nó trong vòng nửa năm sau vậy.
Ngồi một lúc mà giờ đã là gần mười giờ, nó đi bộ về phía cổng căn biệt thư trước mặt không xa. Không nghỉ đến nó vừa tới là đã có cả một gia đình ngồi trong phòng khách chào đón nó. Tự nhiên nó có cảm giác thân quen như gia đình.
“Cháu chào bà, chào cô chú ạ”
“Vào đây đi” bà nội chạy ra nắm tay nó “ Sao cháu không tới thăm chúng ta?”
“Dạ cháu bận ạ” nó lấp liếm khi thấy bà nhìn nó đầy tình cảm.
“Cháu ngồi đi” Cô Hòa lên tiếng, nó khẽ gập đầu với sếp Dương và em gái hắn.
Nó bị vây quanh bởi ba người trong gia đình chú Hòa mà cảm thấy cái gì gọi là hạnh phúc gia đình. Thật ngọt ngào,nó ước gì mình được sinh ra trong gia đình như thế này.
“Chú nghe nói cháu chuyển ra ngoài rồi hả?”
“Dạ, cháu tìm được phòng rồi ạ” Nó hơi lo lắng.
“Cháu vẫn ở một mình?”
“Không, cháu ở vói bạn ạ” Nó không dám nhìn thẳng vào chú Hòa
“Nếu cháu không chê thì chuyển tới đây ở cùng bà nhé”bà nội nên tiếng
“Dạ, nơi này xa quá, đi làm không tiện ạ”
“Thì Dương đưa cháu đi là được” bà gợi ý
“Cháu không muốn làm phiền sếp Dương ạ” nó từ chối
“Không phiền” Sếp Dương tự nhiên chen vào, khiến nó hơibất ngờ. Theo như nó biết thì Sếp Dương là người ghét nó nhất vì cái vụ ân nhân này còn gì? Sao tự nhiên là thế nhỉ? Chắc hắn đang đóng kịch đây mà. Đúng là cáo già quá đi mất.
“Dạ, dù sao cháu cũng ký hợp đồng một năm rồi ạ”
“Tiếc quá” mẹ Dương tiếc rẻ.
“Sếp Dương không đi chơi với bạn gái hay sao mà ở nhà vậy?” nó lảng sang chuyện khác.
“Bạn gái gì chứ? Nó làm gì có” chú Hòa đột nhiên xen vào.
“Đúng thế, nó chưa có bạn gái” bà nội nói
“Nó đang tìm người tốt như cháu vậy, tìm khó quá” mẹ Dương bồi thêm, liếc mắt với nó, nó cứ cảm thấy ánh mắt ấy kì kì làm sao.
Nó im bặt không biết nói cái gì, gia đình này lạ ghê, nó nhớ rõ ràng hắn có bạn gái mà.
“Tôi chia tay cô ấy rồi” Sếp Dương lên tiếng.
Sao nó thấy ánh mắt Sếp Dương nhìn nó hơi lạ nha. Sao lạicó cảm giác không giống ngày thường nhỉ?
Hôm nay nó cứ cảm giác gia đình này là lạ. Lúc ăn cơm còn xếp nó ngồi ngay cạnh sếp Dương, khi ăn cơm hắn cón gắtđồ ăn cho cô nữa.
“Chủ nhật tuần sau cháu lại tới đây chơi với ta nha”bà nội lên tiếng.
“Để cháu xem đã “nó không dám hứa vì cái tên quái đảm ơnhà nữa
“Hay là thứ sáu này là sinh nhật Dương, cháu đến nhé” mẹ Dương gợi ý.
“Dạ” nó dám từ chối sinh nhật sếp sao, thật là thảm quá đimất, lại tốn tiền rồi đây.
Nó ngồi nói chuyện một lúc thì xin phép ra về. Chú Hòa nhất quyết bắt sếp Dương đưa nó về.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
“Làm phiền sếp rồi” nó nói ngay khi ngồi lên xe.
“Có gì phiền đâu”hắn vui vẻ trả lời.
“Sếp hôm nay làm sao thế?” nó quyết định chọc hắn tức khí một chút cho vui
“Sao?tôi làm sao?”hắn vờ ngạc nhiên
“Sếp dỡ cái bộ mặt giả tạo xuống đi, chẳng hợp tí nào?”Nómỉa mai
“Tôi như thế nào mới thật?”
“Sếp á? Cô làm cái quái gì thế? Ngu ngốc, cô không có đầu óc sao…” nó được một hơi tha hồ xả ra mấy câu cửa miệng dung để chửi nó,
“Thật?”hắn nhẹ nhàng
“Nói thật nhìn sếp như thế này tôi chẳng thuận mắt tí nào”
“Cô ghét tôi?” đột nhiên hắn hỏi
“Cái này có gì mà cần hỏi? “ nó phũ phàng
“Tại sao?” hắn tò mò
“Tại sao á? Anh còn hỏi tại sao, thật ngu hết mức”
“Ngu ngốc? cô dám nói tôi ngu ngốc?” hắn gắt lên
“Tôi cái gì không dám? Anh nghĩ anh là ai? “Nó gào còn tohơn, cho ngươi tức chết nhá, ai bảo ngày nào cũng hét lênvới ta.
“Cô đừng quá đáng, thấy bà nội, bố mẹ tôi thương mà dám lên mặt nhé” hắn cảnh cáo
“Ha ha ha” nó cười không ngớt, hai tay run run ôm bụng
“Cô ngậm miệng lại” hắn hét to, tấp xe vào lề.
“Tôi nói sai sao? Anh mặt thì đẹp, nhưng nói ra toàn lời thối. Cả ngày mặt như bánh bao ế” nó tiếp tục thêm dầu vào lửa.
“Cô cút xuống xe cho tôi” hắn rống lên, mặt thâm sì.
“Sao? Nhanh vậy lại thay đổi khuôn mặt rồi” nó mỉn cười thỏa mãn khi thấy hắn quay về con người cô biết đã sáu tháng.
Hắn tức giận, mở cửa xe, vòng qua phía cửa bên nó, mở cửa lôi nó xuống không thương tiếc.
Nó nín cười, tỏa vẻ bình tĩnh cho đến khi hắn nổ máy phóng đi. Nó nhìn theo chiếc xe, miệng không ngừng ngoác ra”đúng là trẻ con, không biết kiềm chế tí nào”.
Khi nó về tới nhà, thì gặp ngay cái mặt thối của chủ nhà. Hắn mặc quần short trắng, áo phông trắng, đúng là rất bắt mắt. Nó đang định khen hắn một tiếng thì hắn đã gàolên với nó rồi.
“Cô đi đâu?”
“Đi chơi, chủ nhật tôi có quyền nghỉ ngơi chứ, anh làm gì mà hét lên thế”
“Đi với thằng nhóc đó hả?” hắn nhìn nó khinh bỉ
“Ai?” nó chẳng biết hắn nói ai nữa
“Còn tỏ ra ngây thơ à? Tôi nghĩ cô không cần dán mặt lạ khi ở với tôi đâu.”
“Anh nói cũng đúng, nhưng tôi có nhiều “thằng nhóc” lắm, để suy nghĩ anh nói ai rồi sẽ trả lời anh vậy” Nó đi vàophòng.
“Tôi đói, muốn ăn cơm” hắn bất lịch sự lao vào khi nó vừalột cái áo phông ra.
“Á” nó hét lên, khiến hắn giật mình vội vàng đi ra.
Nó suy nghĩ, hắn là Gay nhìn thấy nó cũng có sao đâu nên sau khi thay áo nó vui vẻ đi nấu cơm. Nó nấu nồi canh chua cá lóc, bò xào hoa thiên lý và trứng chiên.
“ Cô nấu cái gì thế này?” Nguyện đặt cái chén thật mạnh trên mặt bàn ăn.
49