đụng đến cuốn truyện cổ tích thì làm sao biết cảnh cuối là như thế nào. Vả lại nghe cái tên mặt mụn
này ca cẩm thôi cũng đủ điếc tai . Cô cắt ngang : -
thôi thôi chỉ ngủ thôi đấy. Cậu mà dám lừa tôi là cậu
chết chắc. Tên mặt mụn nuốt nước bọt cười
gượng : -tất nhiên. Triết vũ thở dài thườn thượt : -
đúng là đồ ngốc Dưới khán đài lại ồ lên : -ôi tớ muốn làm công chúa
wá. -triết vũ tuyệt wá. -con nhỏ công chúa đó thật
có diễm phúc . Triết vũ nhìn tử hàn , mái tóc được
búi cao cài một cái vương miện . Hàng mi công vút
trong chiếc đầm trắng tinh khôi trong cô không
khác gì một nàng công chúa . Tử hàn cảm thấy hơi ấm của triết vũ đang ở rất gần khi cô mở mắt thì có
lẽ đã wá muộn. Dưới khán đài như rung động lên.
Phía xa xa mạnh khương cười buồn : -triết vũ cậu
thật may mắn. Tử hàn như đơ người ra chưa hoàn
hồn , cho dù là đóng kịch đi nữa nhưng đây cũng
là nụ hôn đầu của cô. Từ nhỏ cô ước rằng nụ hôn này sẽ trao cho bạch mã hoàng tử của mình chứ
đâu phải tên bạch trư này. Tên mặt mụn nói
nhanh : -lẹ lên kéo màn xuống nhanh. Tử hàn đẩy
triết vũ ra : -đồ biến thái làm gì vậy hả? Triết vũ
quăng kịch bản cho cô xem. Tử hàn trợn mắt há
hốc : -cảnh cuối hoàng tử trao cho công chúa nụ hôn ngọt ngào đánh thức nàng dậy sau giấc ngủ
dài. Tử hàn nắm chặt tay ánh mắt hình viên đạn
nhìn tên mặt mụn : -khốn kiếp nếu ta không băm
ngươi ra thành trăm mảnh thì ta không phải là
nguyệt tử hàn. -ối ối tha cho tôi. Khi tên mặt mụn
đã tan xác nằm một đống thì tử hàn nhìn triết vũ , hai hàng mi đã đọng nước : -sao cậu biết mà vẫn
lừa tôi . Đồ đáng ghét . Rồi cô đánh túi bụi vào anh :
- cậu có biết đó là nụ hôn đầu tiên của tôi không .
Đồ đầu heo. Triết vũ im lặng ( hình như là nụ hôn
thứ hai rồi ) rồi bất chợt vô thức anh ôm cô vào
người trước sự ngỡ ngàng của mọi người : -đồ ngốc đừng khóc nữa tôi xin lỗi đừng khóc nữa.
Rồi cảm thấy mọi người đang nhìn mình anh bỏ cô
ra có lẽ không ai nhận ra nhưng mặt của cả hai
người đều đã ửng đỏ. Triết vũ thầm nghỉ : -chết
tiệc mình đang làm cái quái gì thế này điên mất thôi.
Tử hàn hoàn hồn cô nghiến răng : -lâm triết vũ cậu . "bốp" một cú đấm thật lực làm triết vũ ngã
nhào . Tử hàn tức tối bỏ đi. Tên mặt mụn nhìn triết
vũ : -đúng là đầu gấu mà. Triết vũ nhún vai. Sau đó
lại trở về nét lạnh lùng ban đầu. -nguyệt tử hàn cô
làm tôi điên mất thôi. Điên thật rồi , chết tiệc mà rốt
cục tại sao mình lại làm thế rốt cục mình bị gì. Làm sao mà mình có thể thích con nhỏ vừa ngốc
nghếch vừa đáng ghét đó chứ. Trong tâm trí anh
bây giờ đang rất hỗn loạn. Nhưng khi cầm sách lên
đọc mọi thứ lại lắng yên . Mạnh khương dựa vào
tường : -đúng là mình thật sự thích con nhỏ ngốc
đó rồi. [img][/img] Tử hàn trở về nhà nằm dài trên sofa : -khốn kiếp
rốt cục tại sao mình lại dây vào hắn cơ chứ . Nguyệt
tử hàn mi làm sao thế này. Trong lúc đó triết vũ trở
về nhà, mẹ anh là Lý phu nhân đã đứng đợi từ
trước : -triết vũ à ta có chiệ muốn nói với con. Triết
vũ chau mi nhưng cũng miễn cưởng ngồi xuống . Lý phu nhân chậm rải : -ba con sắp về rồi . -thế thì
có liên quan gì đến tôi chứ. -đừng chống đối cha
con nữa sẽ chẳng có ích lợi gì cho con đâu. -hết rồi
chứ nếu hết rồi thì con xin phép. Triết vũ đứng
phắt dậy bỏ vào trong . Lý phu nhân chỉ thở dài.
Triết vũ nằm dài trên sofa mắt khép hờ : -rốt cục ông ta đã trở về. Ông ta lại muốn cái gì đây chứ.
Thật phiền phức. Hôm sau đi học tử hàn thấy nhửng cặp mắt như
muốn ăn tươi nuốt sống hướng vào cô. Trên tập
san của trường là bài báo với tựa đề " hoàng tử
triết vũ và cô gái may mắn trong lễ hội văn hoá" .
Tử hàn há hốc : -cái gì! Ai may mắn chứ . Chết tiệc .
Tấm ảnh này ( tấm ảnh hai người đanh hôn nhau ở lễ hội văn hóa ) . Ngay cả con công chúa diễn từ
đầu tới gần cuối cũng ưu ái dành tặng cho cô ánh
mắt hình viên đạn. Xui xẻo thay khi chưa vào lớp
thì đã đụng một lũ điên. Kẻ cầm đầu nhìn cô : -mày
là nguyệt tử hàn . Con nhỏ lúc nào cũng giả vờ để
lủi hủi theo sau anh triết vũ với mạnh khương đó hả ? Tử hàn nghiến răng : -rút lại những lời đó nếu
không muốn bị nhừ tử. Kẻ không biết sống chết
kia vẩn cười nham nhở : -sao nói trúng tim đen rồi
hả. Coi bộ mày chắc khoái lắm khi vinh hạnh được
anh triết vũ...hả. Tao đoán không lầm con nhỏ kia
bị đau bụng là do mày . Đúng là cáo già mà. Một nhỏ khác xen vào : -lại còn giả vờ khóc để anh triết
vũ ôm vào lòng lợi dụng lòng tốt của anh ấy không
thể tha thứ được . -quánh nó đi. Tử hàn nắm chặt
tay : -tao đã cảnh cáo mà tụi mày không nghe
được để xem má mày có còn nhận ra mày không
nhé. Ánh mắt cô lạnh khiếp người đến lũ điên kia cũng phải nổi da gà. Tử hàn nhếch miệng, khi bọn
điên kia nhận ra chuyện gì thì đã wá muộn. Kẻ nào
ngốc mà kiếm chuyện với nguyệt tử hàn cô thì chỉ
có từ chết tới bị thương thôi (Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Wap.Sh chúc
các bạn vui vẻ) Khi bọn kia đã nằm dài trên sân thì cũng là lúc cô
được mời lên phòng thầy hiệu trưởng Không ai nói với ai một lời cho đến khi tan học. Tử
hàn thấy có rất nhiều xe đợi ở cổng trường . Một
tên đứng trước triết vũ : -thiếu gia ông chủ mời
người đến LASS ạ. Triết vũ cười lạnh : -chỉ là đi nhà
hàng có cần phô trương như thế không. -thiếu gia
vì ông chủ biết nếu không làm như vậy thì thiếu gia sẽ không đi. -hừ được rồi. Triết vũ nhìn tử hàn
rồi leo vào xe, thoắt cái đã mất bóng. Lũ đỉa mê trai
lại nhốn nháo cả lên : -ôi tuyệt quá nhà tớ muốn
mua chiếc xe đó mà không đủ tiền. Đằng này triết
vũ hơn tám chiếc ôi. -nhìn triết vũ thật phong độ
quá đi. Tử hàn nhún vai: -xì đồ khoe mẽ. Mạnh khương thở dài : -hazzi! Nếu ông lâm mà trở về
đây thế nào cũng có chuyện. Xem ra khổ cho triết
vũ rồi. Tử hàn nhìn mạnh khương : -xì rổi hơi mà
lo chuyện bao đồng bổn cô nương vào lớp. Mạnh
khương cười giễu : -đồ đầu đất ! Được người
khác hun rồi làm ngơ không wá vô tình hay sao? " Bốp" tử hàn tặng cho mạnh khương một cú đấm
thật lực rồi bỏ ra về : -đừng bao giờ nhắc lại
chuyện đó trước mặt bổn tiểu thư. Lũ hám trai hầm
hè nhìn tử hàn : -cái gì hết triết vũ nó lại muốn tới
mạnh khương sao? Đồ hồ ly tinh mà. Nhưng tất
nhiên chẳn ai dại gì mà mà kiếm chuyện với cô nữa . Mạnh khương cười : -tôi còn không dám đắc
tội tới con nhỏ đầu đất đó thì các cô làm được gì. -
anh mạnh khương ý anh là sao? Lũ con gái nhìn
mạnh khương , anh nở một nụ cười như ánh
nắng ban mai : -không đúng sao? Lũ đỉa hám trai
ngây ngất : -dạ đúng đúng. -thôi chào các em nha . Mạnh khương leo lên ôtô về còn lũ hám trai vẩn
còn ngất ngây : -ôi anh ấy thật tuyệt. [img][/img] Triết vũ nhìn ông Lâm : -ông còn muốn gì nữa đây.
Ông lâm nhìn anh: -vẫn muốn chống đối ta sao?
Con vẫn thế nhỉ. Triết vũ vẩn lạnh lùng : -có gì thì
nói đi tôi không muốn nhiều lời với ông. Triết vũ
vừa dứt thì từ bên ngoài có hai người bước đến : -
a chủ tịch lâm thành thật xin lỗi vì đã để ngài phải đợi lâu . Ông lâm cười bắt tay sã giao : -à không có
gì chủ tịch triệu khách sáo quá rồi ồ cháu đây có
phải là... Chủ tịch triệu nói : -ồ vâng đây là nhã kỳ
con gái tôi. Nhã kỳ cuối đầu lễ phép : -cháu chào
bác! -ôi chủ tịch có tiễu thư thật xinh đẹp. -không
không ngài mới có một cậu quý tử đấy chứ nhã kỳ nhà tôi còn phải học hỏi nhiều. Triết vũ ngán ngẩm
nhìn hai lảo già . Nhã kỳ nhìn anh : -chào anh em là
triệu nhã kỳ hân hạnh được làm wen. Triết vũ
không trả lời nhìn cha anh : -thưa cha đồ ăn đã
nguội hết rồi ak! Ông lâm nhìn triết vũ rồi tươi
cười : -mời chủ tịch triệu! Bữa ăn duy có triết vũ là chẳng nói gì. Nhã kỳ gắp vào đĩa anh một miếng
cua : -anh ăn cái này đi ngon lắm đó. -cảm ơn. Triết
vũ vô cảm trả lời. Ông triệu cười : -ôi hai đứa nó
mới xứng đôi làm sao. Ông lâm gật đấu : -vâng ! -
tôi nghĩ nếu chúng ta tác hợp... Triết vũ cắt ngang
lời cha : -con no rồi xin phép. Ông lâm khó xử nhìn ông triệu : -ơ chuyện này. -à không sao tôi không
để ý đâu chủ tịch lâm chớ để tâm -à vâng . Nhã kỳ
cuối đầu : -cha chủ tịch con xin phép theo anh triết
vũ . -cái con bé này -haha chủ tịch triệu tôi thấy ta
nên tác hợp cho 2 đứa nó. -vâng tôi cũng thấy
thế . Triết vũ bước ra ngoài ban công , nhã kỳ cười
tươi : -ba em nói em sẽ được học chung trường
với anh mong anh giúp đỡ nhé anh là hội trưởng
hội học sinh phải không woa anh giỏi thật đấy em
ngưỡng mộ anh lắm . -triệu tiểu thư tôi xin phép.
Triết vũ bỏ về. Nhã kỳ cười : -lần đầu tiên mình bị từ chối phũ phàng như vậy thú vị đây đẹp trai lạnh
lùng mình rất thích triết vũ để xem anh có thoát
khỏi em được không. Thứ gì mà triệu nhã kỳ này
đã muốn thì nhất quyết phải có cho bằng được em
sẽ làm anh phải thích em hừ. Tử hàn vừa bước vào cổng đã nghe xôn xao hết
cả lên : -con nhỏ đó đẹp wá hén. Tao ước gì được
đi chung với nhỏ dù chỉ một lần. - ôi mày có mà
xếp hàng dài. Mà nhỏ chảnh lắm mày ơi. Nghe nói
nó học ở TAW nhờ wen biết ông thầy hiệu trưởng
nên được vào đây thế là trường mình đã có hai người rồi hehe toàn mỹ nhân mày hén có điều nhỏ
nguyệt tử hàn đáng sợ lắm còn nhỏ này thì tao
không biết. Lũ con trai đang xì xào bàn tán chợt
phát hiện ra sự xuất hiện của nguyệt tử hàn nên cả
bọn rút êm. Tử hàn chau mày : - TAW ư chẳng lẽ
là... Cô giật mình vội chạy vào lớp mình thì quả như suy nghĩ triệu nhã kỳ đang ở đó. Tử hàn lạnh
giọng : -triệu nhã kỳ. Nhã kỳ có phần hơi ngạc
nhiên nghĩ : -hoá ra cô ta cũng ở đây chết tiệc. Nhã
kỳ cười: -ồ tử hàn hoá ra bạn cũng học ở đây ak.
Giọng nói pha chút chế giễu , từ gương mặt đằng
đằng sát khí như ác quỷ bỗng chốc biến thành thiên thần tử hàn cười dịu dàng : -ôi thế thì tốt wá
bạn cũ gặp lại mà. Dù gì bạn cũng là học sinh mới
có gì không biết cứ hỏi mình mình vào trước bạn
mà . Nhã kỳ nghiến răng nhưng vẫn cố nở ra một
nụ cười giả tạo. Tử hàn tiếp tục dịu dàng : -bây giờ
bạn có thể tránh ra không đó là chỗ ngồi của mình. Dù gì bạn cũng là học sinh mới nên mình không
trách đâu. (t/g :nhã kỳ đứng ngay chỗ ngồi của tử
hàn vì muốn ngồi cạnh triết vũ mà không biết đó là
chỗ của tử hàn cô ) . Nhã kỳ tím mặt : -à thế ư ? Tử
hàn nhếch miệng thong thả ngồi xuống . Triết vũ
lắc đầu bó tay với con nhỏ đầu đất này. Mạnh khương phì cười : -cô đúng là đáng sợ thật. Nhã
kỳ nắm chặt tay : -nguyệt tử hàn mày hãy chờ đó.
Dám làm tao mất mặt như vậy . Hừ. T/g : Sẽ có nhìu tình tiết hiểu lầm giữa triết vũ và tử
hàn vì triệu nhã kỳ đã xuất hiện. Ra chơi nhã kỳ đã đứng cạnh triết vũ, cô luôn
mồm : -triết vũ anh đi ăn với em nhé. Anh đói chứ.
Tụi mình đi ăn nha. Triết vũ đặt cuốn sách đang đọc
dở xuống bàn nhìn nhã kỳ : -cảm ơn nhưng tôi
ghét nhất là bị làm phiền khi đọc sách. Tử hàn bĩu
môi : -xì đồ chảnh. Mạnh khương nhìn cô : -hoá ra cô wen triệu nhã kỳ. -tất nhiên bạn cũ mà. Mạnh
khương cười giễu : -không ngờ con nhỏ đầu đất
như cô lại wen được một đại mỹ nhân như thế. Tử
hàn trừng mắt nhìn mạnh khương : -khôn hồn thì
rút lại lời nói đó mau. Tôi sẽ giết anh ngay tức khắc
đấy. Mạnh khương bĩu môi : -được thích thì cứ tự nhiên nè đừng tưởng cô là con gái thì tôi không
dám làm gì cô nha ừ mà trong cô chẳng giống con
gái tí nào cả. Tử hàn nắm chặt tay và "bốp" một cú
đấm thép dáng xuống mạnh khương anh từ trên
bàn té xuống và mạnh khương đáng ghét cũng
kéo cô té theo. Trong phút chốc cả hai nằm dài trên nền lớp điều đáng nói là mạnh khương nằm dưới
và tử hàn nằm trên người anh. 4 mắt nhìn nhau có
lẽ chỉ 2 cm nữa là môi hai người đã chạm vào nhau
rồi. Lũ con gái trợn mắt : -cô ta ... Nhã kỳ cũng ngạc
nhiên không kém. Mạnh khương nhìn cô , hai
người đang ở rất gần tim anh lại đập liên hồi . Triết vũ không nói không rằng kéo tử hàn ra : -hai
người đang diễn kịch đấy ak. Tử hàn liếc mạnh
khương : -đáng kiếp ! Khi cô bỏ ra ngoài thì mạnh
khương đã có một con mắt đui then. Nhã kỳ nhíu
mày : -mối wan hệ giữa nó với anh triết vũ và mạnh
khương là gì. Mạnh khương suýt xoa con mắt nhưng trong lòng một chút gì đó vui vui [img][/img] Triết vũ cảm thấy có cái gì đó vô cùng khó chịu .
Nhã kỳ vui vẻ : -thôi mình đi ăn nha. Triết vũ gắt : -
cút đi thật phiền. Anh cầm theo cuốn sách bỏ đi.
Nhã kỳ nắm chặt tay. Tử hàn hằm hằm đi dọc hành
lang : -khốn kiếp tại sao mình lại ở cái nơi vớ vẩn
này chứ. Chết tiệc mà. Ông thầy mắt lé đi ngang va phải cô ,tử hàn hét lên : -khốn kiếp bộ mù hay sao
mà không thấy hả muốn chết sao. Lão thầy nhíu
mày : -này trò kia... -trò cái gì mà trò không thấy
bổn cô nương đang có chuyện bực mình sao ? Tử
hàn quay mặt lại nhìn xem kẻ nào to gan va phải
cô. Nhìn gương mặt sát thủ của thầy lé tử hàn nuốt nước bọt : -oái sao thầy .... Giữa sân trường nắng
chói trang của buổi trưa vóc dáng nhỏ nhắn của tử
hàn cùng tiếng rên thảm thiết vang tận trời xanh : -
thầy mắt lé ơi ... Ý lộn thầy huy ơi xin thầy tha cho
em đi mà em đâu có cố tình xúc phạm thầy đâu em
chĩ vô tình thôi mà thầy thầy ui thầy thương em trẻ người non dại lần đầu mà tha cho em đi thầy . Thầy
huy trừng mắt nhìn tử hàn : -em có im cho tôi dạy
học không hả ? Tử hàn hét toáng lên : -thầy ơi tha
cho em đi mà thầy. Triết vũ bó tay chịu thua con
nhỏ đầu đất này , mạnh khương lắc đầu . Nhã kỳ
bĩu môi : -đáng đời. Ông thầy cuối cùng cũng phải chịu thua mà cho cô vào lớp. Tử hàn đắc ý : -
hehehe mình quả là cao tay tính ra chất giọng của
mình cũng tốt đấy chứ. Phải xứng ngang tầm với
các ngôi sao chứ chẳng chơi hôhôhô đáng khâm
phục quá đi Triết vũ tiếp tục với công việc gia sư cho tử hàn. Mà
xem chừng hôm nay trong anh có gì đó không vui
tí nào. Tử hàn hỏi : -nè bài này tôi không hiểu. Triết
vũ lạnh lùng : -mau làm đi thật lắm lời. Tử hàn nhíu
mày. Rốt cục là tên này bị bệnh gì thế không biết.
Một lát triết vũ nhìn cô : -nguyệt tử hàn. Tử hàn gắt : -gì nữa đây . Triết vũ tiếp tục : -cô thích mạnh
khương. Tử hàn chau mày nhìn anh : -này hôm
nay anh ăn cái giống gì mà nói chuyện lạ thế. Triết
vũ nhìn cô rồi nói : -lắm lời wá làm bài đi. Tử hàn
chớp chớp mắt . Ơ hay rốt cục tên triết vũ này bị gì
rõ ràng là hắn hỏi cô giờ thì nói cô lắm lời là sao. Triết vũ nhìn tử hàn lại ngủ gật . Anh nhìn cô ngủ
cực xấu. Anh lấy chiếc phone của mình ra và tách.
Anh lắc đầu cười nhẹ. Tiếng đến bên cô triết vũ thì
thầm : -tôi đã suy nghĩ rất nhiều không biết tình
cảm mà tôi dành cho cô là gì nhưng bây giờ tôi đã
có được đáp án. Tôi sẽ không để cô thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu. Con nhỏ đầu đất kia hãy
chờ đó. Triết vũ bỏ về. Tử hàn mở mắt : -ý hắn là
sao không để mình chạy là sao. Chẳng lẽ..... Hôm sau đi học mọi thứ lại trở về với quỹ đạo của
26