a nào cũng đỏ ửng lên vàolớp học bài mà chẳng vào đầu lâu lâu lại nhìn nhau đứa này nhìn đứa kia thì đứa kia cũng nhìn làm 2 đứa lại càng ngại.. Chap 13 Kết thúc buổi học hắn cùng nó dọn về nhà của hắn...đang ngồi ăn trưa thì điện thoại nó reo lên - alo ai vậy ạ? - Cho hỏi đây có phải là số của trịnh kim thư ko ạ? - Dạ vâng ạ..chị là ai có chuyện gì ko ạ? - Dạ chúng tôi gọi đến từ bệnh viện chiều nay bà ngoại chị có thể ra viện - À.vâng cảm ơn chị.. Nó cúp máy ngẩng mặt lên nhìn hắn vẻ buồn buồn - có chuyện gì thế? hắn nhìn nó - à ko có gì ? chiều nay e muốn về nhà lấy ít đồ được ko? - ừ.. - nhưng e muốn đi 1mình cơ - tùy e... tùy e câu nói đó khiến nó thấy khó chịu và đau nhói...tại sao a ko hỏi tại sao e muốn đi 1 mình chứ nhưng ko sao e cũngko muốn cho a biết mà nó tự thầm thì như thế... chiều hắn ra ngoài đến công ty để kiểm tra tình hình công ty ở việt nam của bố hắn còn nó thì đến bệnh viện đưa bà về nhà...đến tối khi hắn trở về nhà thì ko thấy nó đâu chờ mãi cũng ko thấy nó về gọi điện thì ko thấy bắt máy..hắn đi vào phòng nó ý định chờnó thì thấy phòng nó rất ngọn ngàng quần áo thì xếp ngăn nắp đặt trên giường điện thoại cũng để trên đó hắnnhìn thấy 1 tờ giấy trăng đặt trên bàn [chào a.khi a đọc được những dòng chữ này thì tôi đã điđến một đất nước khác rồi.[Nhịpsống.jw.lt].chiều nay tôi đến đón bà ra viện theo những gì a đã nói sau khi bà tôi ra viện và có thể đi làm thì tôi sẽ ko cònlà osin của anh nữa..ngày mai bà tôisẽ đến làm việc...cảm ơn anh vềnhưng ngày qua đã cho tôi biết cuộc sống của giới thượng lưu là ntn cảm ơn a đã cho tôi được đi học cảm ơn a về tất cả..còn đống đồ mẹ anh mua và a mua cho tôi tôi ko biết dùng để làm gì cả nên để lại cho a dùng thôi..thực ra tôi muốn nói vs anh 1 sự thật ..trong suốt time qua hình như tôi đã có cảm tình vs anh mất rồi có lẽ a nghĩ đó là 1 chuyện thật vớ vẩn nhưng thật ko may cho anh lắm là thật đấy..tôi thích a mất rồi nhưng tôi ko dám đối diện vs sự thực này đâu...quyết định vậy nè nếu a thích tôi hay chỉ là có chút cảm tình nào vstôi thôi thì 2 năm nữa tôi sẽ chờ anh trên con đường mà anh đã bắt tôi đền cho cái xe của anh đó..và anh hãy trả lời tôi nha! còn nếu ko thì tất nhiên a cũng biết mà..chào anh!] Sau khi đọc xong những dòng chứ đó hắn vò nát đi - tại sao e đi mà ko nói tại sao? e coi thường a thế sao? nhưng mà e đi đâu được nhà e ở việt nam mà... sau đó hắn phóng xeđến nhà nó - bà ạ..thư đâu rồi bà.. - bà nó mới hắn vào nhà ngồi: cậu đến rồi à..thư nó đi mất rồi.. - đi ..đi đâu vậy ạ? - Nó ko cho tôi nói vs cậu đâu nhưng vì cậu đến đây tôi sẽ nói vs cậu..nó đi mĩ rồi - Dạ.đi mĩ cô ấy đi lâu chưa ạ? - Cũng được lâu lâu rồi cậu thử ra sân bay tìm thử xem có lẽ là còn có thể gặp - Dạ..cháu cảm ơn bà Vậy là hắn cắm đầu cắm cổ chạy ra xe lái xe đến sân bay trên đường đến sân bay hắn bị tai nạn giao thông...nhưng hắn vẫn tỉnh hắn cố lết ra khỏi xe máu me dính đầy người cố lết trên đường - hãy chờ anh nhé..chờ a..thư..thư... vậy là hắn ngất đi..và nó đã đi mất đi thật xa hắn nta đưa hắn vô bệnhviện trong cơn mơ hắn chỉ còn biết gọi tên nó mà thôi..do hắn bị trấn thương não nên hắn phải làm phẫu thuật ca phẫu thuật thành công nhưng hán thì vẫn chưa tỉnh có nằm hôn mê suốt.. cha mẹ hắn cũng nhanh chóng trở về vs hắn...nhưng hắn vẫn ko tỉnh... Chap 14 2 năm sau công ty của ba hắn rơi vào tình trạng khủng hoảng..công ty cần đề ra 1 dự án mới về trang sức nhưng các thiết kế đều cũ và ko có tính sáng tạo bố hắn đã quyếtđịnh mời 1 nhà thiết kế bên mĩ về công tyhợp tác ... Cô thư kí vô phòng: - chào tổng giám đốc ạ.. - ừ..có chuyện gì ko? - Dạ chiều nay nhà thiết kế bên mĩ sang việt nam ạ.. - ừ..vậy hẹn cho tôi cuộc gặp mặt ngày mai đi.. - dạ vâng ạ - à...có tin gì từ bệnh viện ko? - Dạ ko ạ.. - Được rồi cô ra ngoài đi.. Bố hắn đăm chiêu suy nghĩ - đã 2 năm 2 năm rồiđấy huỳnh anh à..sao con vẫn chưa tỉnh vậy? công ty đang xuống dốc conmau tỉnh để còn phụgiúp ba nữa chứ... trên con đường hômấy..có 1 cô gái mặc bộ váy đen đeo kínhđen đang đứng chờ 1 ai đó cô gái đó chờ nhưng ko hề có ai đến... đến tối khuya cô mỉm cười rồi bước ra về... sáng hôm sau..tại quán cà phê PIUPER bố hắn đang ngồi nhâm nhi ly trà thì cánh cửa quán hé mở 1 cô gái mặc bộ đồ trắng tinh bước vào đến đúng chỗ của bố hắn cô gái dừng lại..cô có mái tóc dài uốn xoan thảtự nhiên và vàng óng mượt cô mỉm cười tháo kính ra giơ tay lên - chào ông..tôi là GRACEFULL nhà thiết kế trang sức từ... cô gái ko nói nên lờikhi nhìn thẳng vào mặt bố hắn..sao vậy? nhìn qua bên bố hắn cũng ko khỏingạc nhiên khi thấy cô gái này.. - cháu chẳng phải là kim thư sao? Vânh cô gái đó chính là nó... - dạ..vâng..cháu ko ngờ là bác ạ..cháu tưởng bác bên mĩ chứ? - bác cũng vậy..cháuqua mĩ mà bác tưởng cháu vẫn ở việt nam - nó cười nhẹ..: - ko ngờ bây h cháu đã trở thành 1 nhà thiết kế nổi tiếng .. - có gì đâu ạ? - Cháu đừng khiêm tốn.. - Dạ ko có đâu ạ..màthôi chúng ta vào việc chính đi ạ..đây là bản thiết kế của cháu bác xem qua rồi cho cháu ý kiến ạ.. Bố hắn cầm lấy xấp giấy nhẹ nhàng lật từng trang.. - ôi..ko ngờ cháu lại sáng tạo ntn...đúng là giới trẻ.. - bác thấy được chứạ.. - được...được..bác sẽ mời cháu hợp tác vs công ty của bác cháu đồng ý chứ? - Dạ..để cháu suy nghĩ được ko ạ.. - Tất nhiên..còn bây h tạm thời cháu sẽ là cộng tác cùng công ty bác nhá.. - Vâng ạ... Nó ngồi uống cà phêcùng bố hắn nhưng 2 người ko hề đề cập đến hắn..cho đến khi - bố hắn: cháu có hay liên lạc vs.. điện thoại cúa nó reo.. - dạ cháu xl - ko sao.. nó bước ra 1 góc nghe điện thoại.. - alo..ai vậy ạ? - Quên a rồi sao? a thắng nè.. - A anh thắng hả? e sao quên được.. - E về mà ko nói cho ai hay cả..tối nay a emình đi uống nước nha.. - ừ...cũng được.. - vậy thôi nha hẹn gặp lại e tối nay.. nó trở lại bàn bố hắn - dạ bạn cháu ạ .. - cháu có việc bận à> - dạ cũng ko gấp đâu ạ.. - ừ..vậy thôi bác cũng phải về đây... - vâng cháu chào bác ạ.. nó đã trở thành 1 nhà thiết kế tài năng phải ko nhỉ>? đúng thế nó học rất ngu nhưng về năng khiếu vẽ và nhưng ýtưởng tuyệt vời thì nó có thừa được sự giúp đỡ của thắng nó sang mĩ học và lập nghiệp luôn ..và bây h nó quay về lại làm việc vs công ty của hắn nữa chứ?..thật ko ngờ mà.. tối đến tại quán kem: tối ăn kem có sao ko? càng mát mà - e về mà ko nói vs anh nhá.....Bạn đangđọc truyện tại Kenhtruyen.Prochúc các bạn vui vẻ ^^ - hì hì..e định cho a bất ngờ nhưng mà..a thông minh quá ko dấu được.. - a là ai chứ...à còn chuyện ngày trước... - e nói hết vs a rồi đấy e cảm ơn anh đã giúp đỡ e để đếnngày hôm nay e mới được như vậy..nhưng bây h e ko muốn nhắc đến quá khữ nữa a à.. - thật sao? có thật là... - thật...e thấy mệt mỏi và thất vọng lắm rồi niềm tin bị phá bỏ.. - e đừng buồn..cuộc sống còn nhiều điềuthú vị mà ít nhất còn có a bên e mà đúng ko - ừ..nó nhìn thắng cười típ mắt nhưng trong lòng thì lại vô cùng buồn và thất vọng sau khi đưa nó đi ănkem thắng lại dẫn nó đi dạo cho tinh thần thoải mái... - thư này e biết tại sao lâu nay a vẫn chưa có ny ko? - Nó cười tinh nghịch nhìn thắng: ko phải là anh đợi em chứ? - Câu nói như đùa của nó lại chính là suy nghĩ của thắng thắng ngẹn ngào nhưng nhất quyết phải nói ra... - Đúng! a chờ e đấy thư à..e làm ny a nha? - Nó ngạc nhiên nó ko ngờ câu nói đùa của nó mà lại thành ra ntn bây h nó thật khó sử nó ko biết phải làm gì nữa...hắn thì bỏ rơi nó còn thắng lại luôn ở bên cạnh giúp đỡ nó trong mọi việc nhưng nó ko hề yêu thắng nó phải nói sao đây? nóim lặng chỉ biết im lặng mà thôi...- Thắng cười nhẹ nhìn nó: a hiểu e mà..bây h cuộc sốngcủa e còn nhiều điềuchưa hòan thành nên a sẽ chờ a sẽ chờ e thư à.. - Nó ngẩng mặt lên nhìn thắng nó cũng chưa biết nói gì..chỉbiết nhìn thắng cười nhẹ mà lòng thì vô cùng rắc rồi..nó còn yêu hắn nhưng hắn lại làm nó hận hắn mất rồi..thực ra nó cũng đã có ý nghĩ hắn ko hề thích nó mà..vì vậy nên nó cũng ko thất vọng lắm khi mà hắn ko đến.. Chap 15 Vậy là cuộc sống lại trôi đi thật nhanh nó đã đồng ý vào công ty của bố hắn làm việc đôi khi nó cũng thắc mắc là vì sao là nó ko hề nhìn thấy hắn trong bất kì 1 hoạt động nào của công ty nhưng cũng chẳng ai biết cả...chỉ nghe rằng cậu ấm bây h đang đi học thôi..nên nó tạm tin và cũng thôiko quan tâm nhưng sâu thẳm trong trái tim nó vẫn còn hình ảnh của cậu chủ mà nó yêu...còn về hắn bị chết lâm sàng ko được tung ra ngoài là vì tập đoàn của bố hắn vô cùng lớn hắn lại là con trai độc nhất nên tin tứcnày nếu thoát ra ngoài thì công ty của bố hắn sẽ ko trụđược..các nhà đầu từ sẽ rút vốn và công ty sẽ bị sụp đổ vì thế nta chỉ được biết rằng hắn ta đã đi học mà thôi.. 1 năm nữa trôi qua nó vẫn vậy ngày thì đi làm tối đến cùng thắng đi dạo tán gẫu...cuộc sống êm đềm trôi qua..hôm đó khi nó đi làm về - bà ơi cháu về rồi ạ.. - thư à vào đây ngồinc vs bà... - nó ngồi xuống ghế: có chuyện gì vậy bà? - bà nó nhìn nó: cháu bây h công việcđã ổn định bà nghĩ cháu nên kiếm 1 nửa cho mình đi...bàmuốn có chắt để bế mà..bà thấy thắng cũng được lắm.. Nó nhăn chán: bà hiểu cháu mà..cháu... - bà hiểu nhưng cháu thấy đấy nhờ thắng mà cháu có được ngày hôm nay mà thắng lại rất thương cháu...cháu quyết định đi có thểcháu ko yêu cậu ta nhưng cháu nợ cậu ta và sống lâu ngày vs nhau cũng sẽ sinhtình cảm thôi... - nó nó ấp úng: cháu... - thôi bà ko ép cháu đâu bà chỉ nói thế thôi..còn quyền quyết định vẫn là ở cháu... vậy là nó lại ôm suy nghĩ về hắn về thắng về 2 con người mà nó ko biếtchọn ai hắn đã ko yêu nó nó nghĩ thế còn thắng thì rất yêu nó..nó biết nhưng thực sự nó ko yêu thắngđối vs nó thắng đã giúp đỡ nó rất nhiều nó chỉ coi thắng như 1 người athôi nhưng nó cũng chưa biết phải trả ơn thắng ntn cả nó chưa thể quyết địnhđược... hôm sau khi nó và thắng đang đi dạo... - thắng nhìn nó cười: e nghĩ sao rồi..đã 1 năm trôi qua rồi a nghỉ a có thể...biết được câu trả lời của e rồi chứ.. - nó ko nói gì chỉ im lặng nhìn lá rơi trên đường... - sao e ko nói gì? - E...a yêu e chứ? - Thắng cười tươi nhìn nó: tất nhiên rồi...vậy e... - Nó gật đầu...thắng cười lên sung sướng...bế hẳn nó lên trong niềm hạnh phúc còn nó thì trên môi có nở nụ cười nhưng trong trái tim thì đang rỉ máu... Tại công ty: Tiếng gõ cửa .. - bố hắn: mời vào... - nó: chào tổng giámđốc... - cháu đừng khách sáo thế...có chuyện gì ko..cháu ngồi đi.. nó ngồi xuống ghế sopha và bố hắn cũng ngồi xuống róttrà,,nó từ từ đưa 1 tấm thiệp màu hồngra trước mặt bố hắn: - bố hắn ngạc nhiên:cái gì đây.. - dạ là thiệp mời củacháu ạ mong bác thuxếp time đến dự.. - bố hắn nhăn chán dở tờ thiệp ra coi thì ra là đám cưới của nó...bố hắn hơi buồn nhưng cũng đành thôi vậy biết sao được làm gì được...bố hắn mỉm cười: tôi sẽ thu xếp cả bà xã tôi cũng đến... - vâng! cháu cảm ơn bác..cháu xin phép ạ.. bố hắn lấy tờ thiệp vào túi 1 lát sau thì có điện thoại.. - alo... - giọng đầu giây bênkia vui vẻ: mình à..huỳnh anh nó... - bố hắn gấp gáp: huỳnh anh sao..có chuyện gì à? - Ko..nó tỉnh rồi mình à... Bố hắn cúp máy rồi nhanh chóng ra khỏicông ty về nhà Chạy lên phòng hắn ngay...bác sĩ đang khám cho hắn.. - bác sĩ tình hình sao rồi.. - bác sĩ cười : cậu chủ tình hình tốt rồi..vài ngày nữa là có thể bình thường trở lại - bố hắn vui mừng: vâng.cảm ơn bác sĩ... bác sĩ ra về bố hắn vào phòng thấy mẹ hắn đang nắm tay hắn... - bố..hắn nói nhỏ nhẹ.. - ừ..con tỉnh lại là tốt rồi.. - hắn nhăn chán..:con bị tai nạn..con đã là ngườithực vật mấy năm rồi ạ..[Nhịpsống.jw.lt] - mẹ hắn nhìn hắn lolắng: 3 năm rồi con ạ.. - hắn hốt hoảng: 3 năm.. hắn vồ dậy nhảy xuống giường...bố mẹ hắn ngăn cản hắn nhưng hắn đi cho bằng được..maylà sức khỏe của hắn còn yếu nên ko thể đi được..bố hắn hứalà sau khi hắn khỏi sẽ cho hắn đi ..hắn mới chịu yên nhưng trong lòng thì đang khó chịu cực kì...hắn hỏi về nó: - bố ..thư về chưa? - Bố hắn ấp úng: thư...bố ko có thôngtin gì của nó.. - Hắn thất vọng cúi mặt xuống: dạ vâng ạ.. Bố hắn dẫn mẹ hắn ra ngoài để hắn có thể nghỉ ngơi...2 ông bà ngồi xuống ghế - a gọi e xuống có chuyện gì vậy>?mẹ hắn vẻ khó hiểu.. - bố hắn rút trong túi ra thiệp mời đưacho mẹ hắn... - mẹ hắn đọc xong thì ngạc nhiên : huỳnh anh mà biết thì mình tính sao đây? - Anh cũng chưa biết nhưng tạm thờichưa cho nó biết.. - Vâng ạ.. Tiện tay mẹ hắn để cái thiệp lên bàn... Hôm sau...hắn đỡ hơn nhiều nên bố mẹ hắn cho hắn đến nhà nó..đến nơi nhà trống ko ko 1 ai..hắn buồn bã thất vọng ra về...từ hôm đó hắn trở nên buồnbã thất vọng vô cùng..( K e n h t r u ye n . p r o ) Chap 16: Và cuối cùng cái ngày đó cũng đến ngày mà nó đi lấy chồng... Hôm ấy nó được trang điểm thật đẹpmột bộ váy cười màu trắng tóc được cột lên cao rắc kim tuyến cài hoa và thật giống 1 con búp bê..nó bước vàonhà thờ cùng vs bố thắng..đi đến trước thánh đường..có thắng ở đó thắng nhìn nó thật hạnh phúc.. Còn về hắn..hắn nằmtrên giường chán rồi..khát nước bướcxuống phòng khách ngồi uống nước bật ti vi lên xem..đang xem ti vi thì hắn nhìn thấy có 1 tấm thiệp màu hồng để trên bàn hắn nhặt lên xem.. Sau khi dở tấm thiệp đó ra đọc sơ qua 1 lướt người hắn bắt đầu toát mồhôi..người run lên ko biết phải làm gì hắn ko nghĩ được gìhơn 1 mạch chạy thẳng đến nhà thờ nơi diễn ra buổi lễ...ở đó chủ hôn đang hỏi - la cát thắng con có đồng ý lấy trịnh kimthư làm vợ ko? dù sau này có ốm đau bệnh tật dù khó khăn gian khổ con có chăm sóc và yêu thương vợ con ko? - Thắng cười tươi: con đồng ý! - Chủ hôn quay sang phía nó: trịnh kim thư có đồng ý lấy la cát thắng làm chồngko? dù sau này có ốm đau bệnh tật dù khó khăn gian khổ con có chăm sóc và yêu thương chồng con ko? - Nó nhìn thắng rồi quay sang chủ hôn: con đồng ý.. Cả nhà thờ rộn ràng niềm vui hân hoan tiếng reo hò tiếng vỗ tay ầm ĩ..chủ hôngiơ tay lên mọi người trật tự - ta hỏi 1 lần nữa có ai phản đối cuộc hôn nhân này ko... cả nhà thờ im phắngphắc..bỗng đâu cửa nhà thờ bật tung ra 1 chàng thanh niên bước vào khiến mọi người bỡ ngỡ bố mẹhắn đứng dậy: - huỳnh anh!.. - hắn thở hổn hển: tôi phản đối... - nó nhanh chóng tháo gỡ chiếc khăn che mặt ra..nhìn thẳng về phía ngườicon trai đó..nó bất ngờ nước mắt nó rơi... hắn nhìn về phía nó..1 ánh mắt trìu mến: thư... nó bật khóc chạy về phía hắn chạy thật nhanh qua mặt hắn làm hắn khó hiểu..nó cầm váy chạy tay tháo gỡ chiếc khăn che mặt ra...chạy thật nhanh và nước mắt ko ngừng rơi..hắn ko thể để nó đi lần nữahắn chạy theo nó..còn về nhà thờ mọi người ngạc nhiên có khó hiểu có..còn thắng anh khụy xuống nước mắt cũng rơi...ngẩng mặt lên nhìn về xa xăm...nơimà nó đã đi mất.. nó chạy thật nhanh đến con đường nămxưa...ở đó nó bị ngã...hắn chạy thật nhanh đến đỡ nó dậy - thư..e có sao ko? - Nó vùng v ằng tháotay hắn ra..nước mắt vẫn rơi..: a bỏ e ra... - Ko...hắn ôm chầm lấy nó: a ko thể để ebỏ đi lần nữa đâu a yêu e... - Nó ngạc nhiên: e ko muốn nghe a bỏ era... - Hắn ko bỏ nó ra màngược lại càng siết chặt nó hơn: thư à a yêu e a yêu e thật nhiều - Nó vẫn ko chịu nó cố vùng vậy thoát ra - Hắn nhẹ nhàng buông lỏng nó ra nhìn thẳng mặt nó và hôn nó..thật nhiệt tình bù đắp cho o3 năm qua ko đực gần nhau mà..hè hè...kết thúc nụ hôn đó nó mới chịu nghe hắn nói - Tại sao a yêu e mà ko chờ e? e đã chờ acả ngày trên con đường này a biết ko? time qua a đã điđâu? - ..hắn nhìn nó cười: a mà đến gặp e được thì đã ko có ngày hôm nay..tất cả chỉ là hiểu nhẩm thôi..a bị tai nạn..3 năm qua a đã ngủ vàquên mất ngày hẹn gặp e..để đến bây h a mới tỉnh lại ..e phải hiểu a chứ? - Nó ngỡ ngàng nước mặt lại tuôn rơi thì ra nó đã hiểunhầm hắn: nó đã trách hắn là tại sao ko đến tại sao ko tìm nó..nótưởng hắn ko hề yêunó..nó đã khóc thật nhièu thay cho lời xin lõi của mình dành cho hắn...hắn chẳng biết làm gì hơn ngoài việc ôm chặt lấy nó... Chap 17: Vậy là nó và hắn lại quay lại vs nhau tìnhyêu ngày càng đẹp ngày càng hạnh phúc và cũng đến ngày nó và hắn tổ chức đám cưới vợ chồng nó cùng đi làm tại công ty của ba hắn..công ty cũngnhờ thế mà ngày 1 đi lên..thịnh vượng hơn.. Còn thắng thì chỉ biết mỉm cười chúc cho hắn và nó hạnh phúc bên nhau và kophải chia lìa lần nào nữa nó và hắn vẫn vậy..[Nhịpsống.jw.lt] - nó thì đang ngồi bên máy tính phác họa đồ..thiết kế cònhắn thì đang ngồi trên giường tự nhiên hắn bật giậy ôm qua eo của nó: - nó liếc mắt nhìn hắn : chuyện gì đấy... - Hắn nhìn nó cười gian tà: sinh con choanh nha? - Nó ngạc nhiên: ơ hơ..e ko thích sinh con sớm đâu..a tránh ra đi e còn phải làm việc - Lúc nào cũng công việc..đi ngru đi mà e.. - A thích thì đi mà ngủ..tránh ra... Nó đẩy hắn ra.. Còn hắn thì nhấc bổng nó lên bế vứt lên giường - a làm gì vậy? - sinh con ... hắn cười nhếch miệng lấy cái chăn vùi qua người nó... - a tránh ra..e đã bảo chưa muốn ngủ mà.. - ko quan tâm... - aaaaaaaaaa..tránh ra... - e yên nào... 5 năm sau Cả gai đình nó đang vui vẻ và hạnh phúc bên nhau trên 1 bãi cỏ...mát mẻ,..,. Nó và con gái út của nó tên B0.. đang ngồi trên 1 tấm vải trắng và bày biện thức ăn... - mẹ ơi..món này là món gì ạ?bo lên tiếng - là cơm cuốn hàn quốc đấy con ạ... - ừ..nhìn ngon quá mẹ sau này con sẽ nấu ngon hơn mẹ.. - nó cười hiền xoa đầu con: ừ...con đi gọi bố và a đến ăn đi.. - vâng ạ.. - đứa trẻ tên bo trạiđi đến chỗ có 1 người đàn ông và 1 thằng bé hơn bo 1 tuổi tên king.,. - bố..a.ra ăn trưa kìa... - hắn chạy lại chỗ BObế lên : bố biết rồi và dắt tay KING đi đến chỗ nó... - ư...nhiều món ngon quá.,..nhỉ e yêu... - ừ bố con ăn đi... - mấy đứa nhóc thì đâm đầu vào ăn ngon lành,..còn hắn thì nhìn nó đầy quyến rũ.. - a sao vậy? - 2 đứa trẻ ngẩng mặt lên nhìn bố chúng: bố sao à? - À..bố ko sao: hắn nhìn lên trời cao..: các con xem kìa đại bàng.. 2 đứa con nhìn theo tay hắn chỉ..chỉ chờ có thể hắn hôn nó đắm đuối...khi 2 đứa quay lại thì nhìn thấy cảnh tượng huy hoàng đó2 đứa quay mặt đi nhìn nhau cười hóm hỉnh: bố chụt mẹ kìa..hí hí..
163