-Ta… – Phượng Dật sửng sốt – Ta không có chạm qua nữ nhân khác! – Hắn thanh minh.
-Lừa quỷ à! – Xuân Yến trừng to đôi mắt vẫn còn ngận nước. Nàng tận mắt thấy hắn đứng cùng Đức Phi, còn ngay trước cửa sổ! Cặp sắc thủ kia không sờ qua nàng ta mới lạ!
-Xuân Yến! – Phượng Dật ôm lấy nàng, bất đắc dĩ khẽ gọi tên nàng.
-Đừng có gọi ta! – Xuân Yến tiện tay túm lấy ống tay áo của hắn lau nước mũi, một tay đấm vào ngực hắn, tiếp tục kêu khóc trách cứ – Ngươi cút! Ngươi cút đi cho ta! Tìm Hiền Phi Đức Phi của ngươi đi! Lâm hạnh hậu cung ba ngàn giai nhân của ngươi đi! Không cần lo cho ta, ta không cần ngươi lo cho ta!
Hắn như bây giờ còn dám ra ngoài gặp người? Giết hắn còn thống khoái hơn! PHượng Dật cười khổ.
-Đồ ngốc, nói lung tung gì vậy? – Âm thanh trầm ấm mang theo vô hạn ôn nhu, ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt không ngừng trào ra khóe mắt nàng.
Xuân Yến khóc rất hăng, bắt đầu run, bắt đầu hờn ngắt quãng nói không ra hơi mà vẫn không quên đánh vào ngực hắn:
-Ta… hức… có nói sai… hức… sao? Hức… ngươi… hức… không phải… hức…muốn … đi…. hức….. lâm Đức Phi của ngươi sao?
Nhìn bộ dáng đáng thương hề hề vẫn còn muốn cậy mạnh làm cho Phượng Dật thấy buồn cười.
-Nha đầu ngốc, trừ nàng ra, ta còn có thể lâm hạnh ai? – Hắn xoa xoa má nàng, ôn nhu nói. Mới chỉ nghe nói thôi đã làm um lên lợi hại như vậy. Nếu thật làm như thế… Hắn không dám tưởng tượng mình có thể sống bao lâu.
-hiền phi… hức… đức phi nha! Không phải ngươi…. hức…. đêm nay sẽ… hức…. các nàng… hức…. thị tẩm sao? – Xuân Yến thở còn vất vả nhưng vẫn còn cố tình muốn nói.
Thì ra là như thế. Cuối cùng mọi chuyện cũng rõ rồi. Phượng Dật thầm thở dài.
-Không thể nào. – Hắn thản nhiên nói.
-Hừ. Ai… hức… ai tin ngươi! – Xuân Yến cáu giận hờn dỗi nói.Có điều nước mắt rõ ràng có giảm bớt.
-Nàng không tin ta, còn có thể tin ai? – Phượng Dật giữ lấy hai má nàng, cúi đầu hôn nhẹ lên nước mắt tèm lem của nàng.
-Ai… hức… cũng không tin! – Xuân yến đẩy đầu hắn ra, nói lời trái lương tâm – Ngươi đừng… hức… loạn hôn ta. Muốn hôn… cách…. thì hôn Đức phi của ngươi đi!
-Nhưng ta chỉ muốn hôn nàng. – Phượng Dật nhẹ nhàng an ủi, và đồng thời cũng muốn thực hành luôn.
-Đồ quỷ… hức… hết bài này đến bài khác! – Lại đẩy mặt hắn ra, có điều lực đẩy cũng nhỏ không ít…
-Tay của ta chỉ chạm qua nàng. Môi của ta cũng chỉ hôn qua nàng!- Phượng Dật nhìn vào mắt nàng bình tĩnh cam đoan.
-Thực… hức… thật sự? – Xuân Yến hít hít cái mũi, lệ quang nhòe nhoẹt nhìn hắn.
-Thật sự! – Phượng Dật dịu dàng đáp, hôn lên cái mũi nhỏ của nàng.
-Thực sự thì, ta cũng đã từng động ý niệm gọi Đức Phi thị tẩm. – Hắn thừa nhận – Nhưng không hiểu tại sao, ngồi đối diện nàng nửa canh giờ ta vẫn chẳng có cảm giác gì. Mà bây giờ – ngón trở xẹt qua cái mũi đỏ bừng vì khóc lóc của Xuân Yến – Ta phát hiện, đối với một con mèo nhỏ hay khóc nhè, vừa rồi còn giơ dao muốn thiến ta lại có dục niệm.
Xuân Yến cả kinh. Quả nhiên phát hiện dưới thân cái thứ kia đang lớn dần lên.
-Ngươi! – Thật đúng là muốn lên giường cùng nữ nhân khác a! Hơn nữa lúc nào cũng động dục được! Môi đỏ mới cong lên đang muốn chửi mắng, đột nhiên đã bị một đôi môi khác đè nghiến lại, nuốt hết tất cả lời nói đã kề tới miệng của nàng
-Còn có sức mắng người, xem ra lúc nãy ngã cũng không nghiêm trọng lắm. – Hôn xong một hồi, Phượng Dật lẩm bẩm.
Rất nhanh, vốn là muốn xuất khẩu ra một chuỗi âm thanh mắng chửi lại bị một chuỗi yêu kiều thay thế, quần áo đã cởi ra lại trở thành cái nệm tốt nhất dành cho hai người.
Trong phòng nồng lên mùi mồ hôi nòng, mà ngồi ngoài cửa, một đám người Lục Ngọc Thu Dung, Tiểu thạch tử, Minh ân đêu đỏ mặt hồng tai cúi đầu không dám liếc mắt một cái vào trong.
Hai người kia, rõ ràng một khắc trước còn ngươi truy ta đuổi kêu đánh kêu giết, thế nào ngay sau đó đã lại lăn ra cũng nhau nặn trẻ con đi?
Ai ăn dấm chua?
Đau!
Đau đầu, đau lưng, đau hông, thậm chí bụng cũng ngâm ngẩm đau, cả người bủn rủn vô lực, ngay cả động tay cũng là một thứ xa xỉ.
Chẳng lẽ mới có một cái xe tải mới nghiến qua người nàng vài lần trong khi nàng đang ngủ?
Xuân Yến rất khó chịu.
Còn đang mơ mơ tỉnh tỉnh, một bàn tay kéo cái chăn lệch lại cho nàng. Tốt quá!
Bàn tay to, gầy, nhưng ấm, đầu ngón tay khá dài tiện thể cũng vuốt ve khắp da thịt nàng, tê tê dại dại. Không giống Lục NGọc và Thu Dung…
…
Không phải Lục NGọc, Thu Dung.
Trong lòng chấn động, cố hết sức giương đôi mắt nặng trĩu vì buồn ngủ, lờ mờ qua hàng mi là một khuôn mặt tuấn tú.
Phượng Dật? Là hắn!
Lòng cả kinh, Xuân Yến trợn to mắt, tất cả những gì xảy ra đêm qua đột nhiên tràn về.
Trời! Hóa ra, khiến cho nàng khổ sở như vừa bị xe tải nghiến thế này, chính là cái gã này.
Đầu ong ong, môi cong lên rên rỉ.
Má ơi, nam nhân này, tối qua còn tham lam vài lần. Giờ thân thể của nàng đã nằm ngoài khả năng điều khiển.
Cái tên chết tiệt không biết tiết chế! Hắn không thể vì bây giờ còn trẻ, còn khỏe, muốn làm gì thì làm! Nếu giờ có bao nhiêu một hơi làm hết, thì sau này già đi làm sao?
Xong rồi! Tâm can Xuân Yến nhảy dựng ên. Sao nàng lại nghĩ đến chuyện già với hắn chứ nhỉ?
Không biết được tâm tư phức tạp của nàng, thấy nàng đã mở mắt, nam tử nằm nghiêng bên cạnh nhìn nàng, mỉm cười chào:
-Tỉnh rồi hả? Tối qua ngủ ngon không?
Giọng nói ôn nhu khiến cho người ta muốn tự nguyện rơi tõm vào bể tình.
Ngủ? Tối qua nàng có ngủ sao? Xuân Yến nghiêng đầu nghĩ nghĩ. Nàng nhớ mang máng, sáng nay, khi mặt trời hồng lên ở đằng đông nam nhân kia mới chịu buông nàng ra.
Không công bằng! Vì sao nàng thì đến đầu ngón chân cũng động không nổi, chỉ muốn ngủ một giấc, mà nam nhân này cả đêm qua chiến đấu hăng hái lại có vẻ sảng khoái ý chí sục sôi như thế? NGười xuất lực nhiều nhất không phải hắn sao?
Khẽ liếc mắt nhìn quanh, độtnhiên nhận ra – đây không phải giường của nàng!
Liếc tròng mắt nhìn quanh tứ phía, bài trí cũng sang đẹp quý phái như vậy, nhưng không phải ở hậu cung nàng đã ở suốt bốn năm – mà là Phượng cung của tiểu tử này!
Thế nào nàng lại xuất hiện ở đây?
Nhắm mắt thầm hồi tưởng lại, nhớ lại đầu đuôi rồi, Xuân Yến nổi đùng đùng.
-Vương bát đản, ngươi dám tìm nữ nhân khác sau lưng ta?
Gầm lên giận dữ, cũng không biết sức lực từ đâu mà đến, nàng xốc chăn nhảy dựng lên, ngồi đè nghiến nam nhân kia xuống, năm ngón tay bóp thật chặt cái cổ của hắn.
Không ngờ chuyện đầu tiên khi tỉnh dậy nàng làm là đòi nợ cũ, Phượng Dật ngẩn người, há hốc miệng, cảm giác đắm say ngọt ngào sau một đêm triền miên lập tức không còn.
Cổ bị bóp nghiến lại không thở được, nói không ra lời, Phượng Dật gian nan lào khào:
-Xuân Yến, nàng…. Trước hết nàng buông tay ra đã… được không?
-Không được! – Xuân Yến khẳng định như chém đinh chặt sắt, hai bàn tay còn nghiến thật chặt hơn nữa.
Thân thể ma sát, Phượng Dật cười khổ.
-Xuân… Xuân yến… Nàng…. Không biết là…. Chúng ta…. Hiện giờ…. Có…. Có chút …. Bất … nhã…. Sao…
Không thở nổi, khuôn mặt tuấn dật đã muốn tái đi.
Bất nhã? Xuân yến cúi đầu nhìn, thì ra lúc này hai người trần như nhộng, đỏ cả mặt lên, vội vàng trèo xuống kéo cái áo ngủ che kín thân thể mềm mại của mình không còn một khe hở.
Tuy mặt trời đã sớm treo tận đỉnh đầu,nhưng dù sao giờ cũng là sáng mùa thu, bị lật mất tấm chăn, không khí lạnh lẽo lướt qua da thịt, Phượng Dật cảm thấy cả người nổi da gà.
-Xuân Yến, nàng lấy chăn rồi, ta làm sao đây? – Vội hít hít mất hơi lấy lức, hắn cười khổ hỏi.
Xuân Yến nhướn mày, nhìn kẻ đối diện, lông ngực trắng nõn bóng loáng, bụng, đùi thon dài láng mịn, còn có …. Cổ nhảy lên một cái, mặt đỏ như lửa.
-Ta… Mặc kệ ngươi! Lạnh chết đi là tốt nhất! Ai kêu ngươi dám tìm nữ nhân khác! – Nàng vặc lại, trong lòng có chút tư vị lạ…
-Là nàng đi tìm nam nhân khác trước! Phượng Dật nhịn không được nói to lên, giọng nói nồng vị dấm chua, ngoài ba dặm còn nghe được.
Muốn lôi chuyện cũ ra phải không? Tốt! Vậy là huề hả!
-Ta đi tìm nam nhân khác? – Xuân yến quay đầu nhìn hắn, nghi hoặc nhắc lại lời hắn vừa nói – Ta đi tìm nam nhân khác khi nào? Ngươi đừng có bịa đặt, lấy cớ cho hành vi ti tiện của mình!
-Còn nói ta nói oan cho nàng sao? Ta có bằng cớ! – Phượng Dật cười lạnh, từ từ nói ra những chuyện chính mắt mình thấy – Ngày hôm qua, nàng có dám nói nàng không có gặp Tiết Minh ở ngoài thành chứ? Các người hẹn nhau trong một quán rượu bên đường ngoài thành, còn đóng cửa lại không biết làm gì. Khi đi ra sắc mặt nàng cực kỳ bi thương, mà Tiết Minh đi sau lại cứ đưa mắt nhìn ngươi đầy ẩn tình, một đường đưa nàng tới tận cửa cung, thấy nàng vào rồi mới rời đi!
Làm sao hắn biết việc này?
Xuân Yến đột nhiên mở to hai mát:
-Ngươi theo dõi ta! – nan lớn tiếng lên án.
-Thì sao nào! – Phượng Dật hừ lạnh, không cam lòng yếu thế hét trả – Sự thật chứng mình, nàng và Tiết Minh dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng! Nàng đi tìm nam nhân khác, vì sao ta không thể tìm nữ nhân khác? – Hừ, một đằng thì luôn miệng nói muốn buông tay, một đằng còn muốn làm người của hắn, lại còn dấu sau lưng ta ra ngoài hẹn hò với hắn. Không thể tha thứ!
-Ai nói ta cùng hắn dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng? Chúng ta chỉ ngẫu nhiên gặp nhau ở ngoài thôi! – Xuân Yến vì chính mình mà cãi lại.
-Đúng vậy! Thực khéo nhỉ! – Phượng Dật cười lạnh, không tin.
-Ngươi…. – thấy hắn không tin mặt Xuân Yến trắng bệch, khóe mắt nóng lên, không chút nghĩ ngợi vươn chân đá hắn một cước thật mạnh.
-A! nàng… – Phượng Dật ôm hạ thể co rúm lại một đống, mặt mày tái nhợt nhìn nàng.
Nàng không nghĩ tới hạnh phúc nửa đời sau sau?
-Phượng Dật, ta thật sự đã nhìn lầm ngươi! – Xuân yến ôm bọc chăn đứng lên, nước mắt lưng tròng –
Uổng công ta còn nghĩ đến chuyện ở lại cùng ngươi nhất định phải buông tha cho mãnh nam mà thương tâm không thôi, ngươi lại không tin ta, còn hoài nghi ta cấu kết cùng nam nhân khác! Ngươi đã không tin ta, ta nghĩ ta cũng chẳng nên ở lại làm gì, đỡ mất công ngươi từ nay về sau phải nghi ngờ ta làm chuyện gì không ra người cùng nam nhân khác sau lưng ngươi.
Ngươi vẫn cứ đi lâm hạnh Hiền phi Đức phi của ngươi đi, các nàng có tri thức hiểu lễ nghĩa, hiền lương thục đức, tuyệt đối sẽ là người vợ ngoan không ngoại tình. Ngươi yên tâm, cứ việc yên tâm thật chắc, lần này ta tuyệt đối không ngăn cản, càng không động một ngón tay tới ngươi.
Nói xong kéo chăn leo xuống giường bỏ đi.
Phượng Dật vừa nghe lòng chợt lạnh, lập tức hiểu mình đã hiểu lầm nàng.
-Xuân Yến! – Mặc kệ thân thẻ còn đang đau đớn, hắn vươn cánh tay giữ chặt góc áo ngủ níu người đang hùng hổ muốn bỏ đi kia ở lại.
Nhắm mắt bước mãi mà vẫn không tiến được nửa bước, Xuân Yến quay đầu, nhận ra một cánh tay đang cản trở mình, trừng mắt lườm chủ nhân nó một cái, lạnh lùng:
-Ngươi buông tay!
Phượng Dật kiên định lắc đâu:
-Ta không buông!
Lại vươn dài cánh tay kéo nàng lại ôm vào lòng
Xuân Yến giãy dụa không ngớt:
-Hỗn đản, buông ra, để ta đi!
-Có thằng ngốc mới để nàng đi! –Phượng Dật dùng thân thể mình áp chế nàng, cao giọng nói – nàng vừa mới nói muốn ở lại với ta. Ta không chuẩn cho nàng đi!
-Ta chỉ lo lắng mà thôi – Xuân Yến nghiêm túc sửa lại cho đúng lời – Mà bây giờ, ta nhận ra ý nghĩ này thực sự là ngây thơ đến vô cùng. Ta đã quyết định, ngày mai sẽ đi! Không bao giờ quay trở lại nữa!
-Không chuẩn! – Phượng Dật ôm chặt lấy nàng, dường như chỉ cần lơi tay một chút nàng sẽ xòa cánh tung bay lậy tức, bá đạo nói – Nàng là của ta, từ nay về sau tuyệt đối không được rời ta nửa bước!
-Hừ! Ta có tay có chân, ngươi cho rằng một Hoàng cung nho nhỏ có thể cầm tù ta sao? – Xuân Yến hừ lạnh.
-Giữ không được ta sx tìm dây thừng trói nàng lại bên người, mặc kệ nàng đi đâu chúng ta vẫn ở cùng nhau! – PHượng Dật kiên quyết.
-Ta không cần! – Xuân yến hét lên.
-Không cần cũng phải chịu, cái này không phải do àng! – Phượng Dật tuyên bố, khí phách mười phần.
Nhìn sự kiên định trong mắt hắn mà lòng Xuân Yến rối bời, vừa như hỉ vừa như ưu. Lòng đau xót, âm thanh cũng nhỏ xuống, bất ngờ nước mắt lại rơi lã chã
-Ta… không… cần… – Nàng mếu máo khóc
Lại tháy nước mắt của nàng, Phượng Dật đâm hoảng, nhất thời tay chân luống cuống.
-Xuân Yến, Xuân Yến, nàng….
-Họ Phượng kia…. Ngươi buống ra! Ta không cần ở bên cạnh ngươi! Ta không muốn ở lại trong hoàng cung này nữa! Ta không muốn chịu đựng ngươi nữa! –Xuân yến ôm lấy cánh tay mình lớn tiếng khóc rống lên.
Đáng ghét! Vì cái gì mà sau khi tiên thêm một bước quan hệ với nam nhân này nàng lại bất giác chua
HẾT
108