watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Hoa Vô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Mĩ Anh ngồi thẳng lại, cầm 1 thẻ 10 lên ném vào giữa, miệng hơi cười :
- 10
Gìơ này chỉ như vậy mới an toàn được, dù gì chỉ còn 2 phút nữa là hết giờ thôi…
"Đúng là cáo sành "- San Phong liếc mắt qua Mĩ Anh rồi lại nhìn về phía Ngữ Yên theo dõi…
"Nếu có đôi thì cùng lắm Mĩ Anh chỉ còn đôi 8 là cao nhất trong khi cô đã cầm đôi J". Nếu như Mĩ Anh có hai đôi chắc chắn là cô sẽ thua…mà khả năng Mĩ Anh có hai đôi là rất cao... Đến nước này không còn đường lui rồi…Lên ngựa là phóng.
Ngữ Yên nhìn thẳng Mĩ Anh miệng cười nhẹ, tay đẩy hết số tiền trên bàn lên phía trước :
- Tẩy sàn…
Đến giờ phút này phải liều thôi…
Mĩ Anh chau mày nhìn Ngữ Yên…trong tay cô đã cầm hai đôi…đôi 8 và đôi 2. Sao Ngữ Yên dám chơi liều như vậy, chẳng nhẽ cô ta giữ đôi 8 và đôi J.
Mĩ Anh nhìn nét mặt Ngữ Yên…quả nhiên chỉ có nét mặt tự tin như mình là người chiến thắng không tìm thấy chút vẻ gì là hoang mang như các ván trước…
Theo cô thấy, những ván trước Ngữ Yên cảm thấy bài mình không tốt đều bỏ, vậy thì bài này có khả năng cô ta nắm hai đôi đó thật nên mới dám tố hết như vậy. San Phong đứng ngoài cũng nghĩ vậy…
Ngữ Yên im lặng chờ đợi, rất ung dung nhìn Mĩ Anh tỏ vẻ hí hửng ra mặt…
- Mời cô Mĩ Anh…
Mĩ Anh cắn môi đắn đo, cô thầm nghĩ, số tiền trên bàn chưa chắc đã đủ để qua cô…Cô đưa tay cầm bài úp xuống :
- Bỏ…
Ngữ Yên khẽ cười thở phào nhẹ nhõm…
Vừa lúc hết giờ…
Cô cầm lấy hai quân bài úp của mình dơ lên cho Mĩ Anh xem…Vẻ mặt Mĩ Anh xám ngắt lại rồi lại đỏ phừng lên…Cô đã bị lừa bởi sắc mặt của Ngữ Yên rồi. Qủa nhiên cô ta vẫn còn rất lợi hại.
Ngữ Yên khẽ cười :
- Cảm ơn vì đã nhường.
San Phong hết sức sửng sốt khi Ngữ Yên đã thắng ván cuối một cách đẹp như vậy…Cậu cũng không thể tưởng được Ngữ Yên chỉ có một đôi 8 quèn thôi…Cậu nhíu mày nhìn Ngữ Yên…cô không giống dân nghiệp dư chút nào, hình như là qua lớp đào tạo chuyên nghiệp rồi thì phải, làm gì có ai mới chơi trò này mà lại có chiến thụât như vậy được ngoài trừ thần bài thôi…
Dealer tuyên bố kết thúc vào kiểm tra số tiền hai bên một lúc rồi thông báo kết quả khiến ai cũng há hốc mồm thảng thốt ngoáy lỗ tai vẫn chưa rõ :
- Cô Mĩ Anh : 267.000
- Cô Ngữ Yên : 267.010
- Và người thắng cuộc là cô Ngữ Yên.
Vũ Huynh đứng ngoài cũng thấy thú vị với Ngữ Yên, miệng hơi cười cười tay gãi cằm nói :
- Người của Huỳnh tổng xem ra rất lợi hại đó, đánh lừa được cả X.O.
San Phong cũng có vẻ hãnh diện nhưng nghi vấn Ngữ Yên tại sao chơi giỏi như vậy vẫn làm cậu phân tâm. Miệng thì vẫn nói :
- Cũng bình thường.
Mĩ Anh tái mặt lại…Sao cô lại bất cẩn không tính trước như vậy. Thua như vậy đúng là không phục.
Mọi người trầm trồ nhìn Ngữ Yên bằng ánh mắt thán phục, một kết quả không ngờ đến, 1 người vô danh về tài đánh bài mà lại ó thể thắng X.O của sòng thì chỉ có 2 lý do…Một là X.O quá dỏm, hai là cô gái đó quả là thần bài.
Ngữ Yên đứng dậy, lại gần Mĩ Anh, đuôi mắt cong lại như vầng trăng non, tay phẩy lên vai Mĩ Anh :
- Từ từ làm việc nhé..bạn- tốt- tệ - Ngữ Yên dằn từng chữ cuối.
Gương mặt từ đỏ chuyển sang tím tái tức tối của Mĩ Anh chỉ biết cắn môi cam chịu không dám nói lời gì vì đã cá rồi mọi người cũng đã thấy hết…
San Phong chau mày khhi thấy Ngữ Yên không còn giữ vẻ mặt điềm tĩnh nữa, mà trong mắt cô lúc nói với Mĩ Anh đều là chứa đựng sự thù ghét và muốn đạp đổ cô ấy vậy.
Ngữ Yên quay đi đến chỗ tên quản lý lúc nãy nói gì đó rồi mới đến chỗ San Phong…
- Đi thôi.
Hôm nay đúng là ngày thật bất ngờ khi biết thêm về Ngữ Yên một chút…cô ta giỏi đến nỗi chơi lần đầu đã biết ý người khác ngay sao.

San Phong đi theo cô ra ngoài lấy xe…
Trên đường đi, Ngữ Yên tháy San Phong cứ đăm chiêu nghĩ gì đó mà không nói gì, cô quay xang hỏi :
- Anh sao vậy?
San Phong giật mình, cậu hơi cười :
- À…đang nghĩ sao cô lại giỏi như vậy thôi.
- Gỉoi – Ngữ Yên ngạc nhiên – Gỉoi gì cơ.
- Không phải người nghiêm túc khô cằn như cô mới lần đầu chơi đã thắng X.O rồi. IQ của cô là bao nhiêu vậy?
Ngữ Yên chợt cười bật thành tiếng, lắc đầu :
- May mắn thôi. Bây giờ đi đâu đây?
- Ăn đã rồi đến Bar chơi một chút.
- Ừ vậy đi…
….
Suốt cả buổi làm việc, Tử DI không hiểu sao lòng lại nóng như lửa đốt không thể chuyên tâm vào làm việc được.
Qúach gíam đã gọi điện cho ông Đình nói Tuyết Y mất tích liên lạc cũng không được…là sao…cậu đã đi đâu? Ông Đình đã cho người đi tìm khắp nơi nhưng vẫn chưa có tung tích gì cả…
Cô ôm đầu chống lên bàn…khổ sở nghĩ ngợi.

Mọi người nhất là đám đàn ông háo sắc trong casino, ai cũng trống mắt lên coi lời hứa được X.O – người đẹp đã cá.
Mĩ Anh nóng mặt, cô thật là ngu quá khi khinh xuất như vậy. Cô cắn răng đành phải làm những gì đã cá vậy. Dù không phải là người quân tử nhưng ít ra Mĩ Anh này cũng là người có chữ tín. Cô sẽ làm…
Vừa định cởi chiếc áo ngoài ra, tên quản lý đã ngăn lại nói :
- Xin lỗi mọi người, đây chỉ là một buổi cá cược đùa vui giữa hai người bạn thôi, Cô Ngữ Yên lúc nãy đã có gặp tôi và nói không cần thiết phải đùa quá mức như vậy nên…
- Xời ơi…- Mấy tên đàn ông ều lên..
- Tưởng thế nào, làm người ta mỏi mắt trông chờ…
Tất cả đám đàn ông có trong đó lẫn những người phụ nữ thọch mạch đều quay lưng trề môi bỏ đi chơi tiếp…ai người phận nấy…
Mĩ Anh chau mày nhìn quản lý ở đó :
- Anh làm gì vậy, tôi phải..
- Những gì tôi nói lúc nãy là sự thật. Cô Ngữ Yên đã nói những lời như tôi đã nói.
- Ngữ Yên..- Mắt Mĩ Anh chợt dịu lại có phần cảm kích…răng cắn vào môi mạnh đến nỗi in hằn cả những nốt răng…

Mãi đến tối Vũ Thanh mới ngủ dậy, cậu bật ngồi dậy xoa đầu dụi mắt nhìn đồng hồ, bỗng nhớ lại những chuyện đêm qua mình thấy…nửa mơ nửa thực, nhưng cảm giác thực lại nhiều rất nhiều…Có khi nào chuyện đó dẫn đến án mạng không? Cậu rùng mình không dám nghĩ tới nữa, đứng dậy vào toilet đánh răng rửa mặt.

Chương : 63
Bar…
San Phong dẫn Ngữ Yên lên tầng choi bi-a.
Ngữ Yên chẳng biết làm gì, cô ngồi im lặng nhìn họ chơi…Bảo dẫn cô đi chơi mà hình như toàn là cậu chơi thì phải…
Tít..tít…
Tiếng chuông địên thoại trên bàn của San Phong bỗng reo,cô nhìn màn hình hiện tên Vũ Thanh rồi nhìn lại San phong nói :
- Vũ Thanh gọi cho anh nài.
- Cô nghe hộ đi.
San Phong vừa nhắm bi vừa nói, rất say sưa chơi. Thấy vậy Ngữ Yên cũng ra ngoài nghe hộ :
- Cậu biết đêm qua về tôi thấy gì không?
- …
Ngữ Yên im lặng.. chưa kịp nói Vũ Thanh lại nói ngay :
- Tớ thấy Hàn thiếu bị mấy tên nào đó đánh ngất rồi bê đi…
Ngữ Yên chau mày :
- Anh nhìn rõ chứ ?
Vũ Thanh giật mình nghe thấy tiếng phụ nữ, và rất quen hình như là Ngữ Yên, cậu nuốt khan :
- Ngữ Yên à?
- Ừm…anh có chắc những gì mình nhìn thấy chứ?
- Ừ - Gịong Vũ Thanh yếu đi, như có chút bực bội khi biết Ngữ Yên nghe máy của San Phong, Vậy là hai người đang ở cạnh nhau.
- Vậy anh có biết chỗ họ bắt Hàn thiếu không?
- Có , anh đã đi theo.
- Được rồi. Tôi sẽ nói lại với San Phong.
- Ừm…
Ngữ Yên tắt máy, mày hơi nhíu lại nắm địên thoại trong tay…Lúc này nói với San Phong thì cậu sẽ nói cho Tử Di…mà nếu Tử Di biết cô sẽ lo lắng như vậy San Phong cũng sẽ mất vui.
Cô thở hắt ra, mở danh bạ của máy Sna Phong ra tìm tên Tử Di rồi gọi cho cô :
- …
- Là tôi, Ngữ Yên.
- …
- Cô muốn biết Hàn thiếu đang ở đâu thì đến tìm người này nhé…Số đt : 09xxxx
- …
Ngữ Yên đột ngột tắt máy, cô đi xuống tầng dưới…Tâm trạng hoàn toàn không thoải mái khi đã làm một chuyện như vậy. Sao cô phải dấu San Phong chứ. Cô không muốn cậu gặp lại Tử Di để khỏi phải đau lòng thêm thôi và cả khi thấy Tử Di lo lắng sốt sắng cho Tuyết Y sẽ làm San Phong không thở được mất thôi, giống như cô đã từng trải qua chuyện đó vậy…Như vậy việc làm của cô liệu có sai không.
Lững thững vừa đi vừa phân vân chuyện mình làm…cô có nên nói với San Phong hay không đây?
Nhìn thấy dàn nhạc bỏ trống bên trên khán đài…Ngữ Yên tự dưng muốn làm chuyện gì đó để khỏi phải suy nghĩ một chút. Cô đi tìm quản lý ở đó…
- Tôi có thể hát để kiếm tiền được không?
Tên quản lý nhìn nhìn Ngữ Yên săm soi từ đầu đến chân :
- Hiện cô đang làm gì?
Ngữ Yên hơi cúi đầu vẻ tội nghiệp :
- Tôi đã từng là ca sĩ hát tại phòng trà Cena nhưng vì xích mích với quản lý nên đã bị đuổi việc, Mong ông giúp tôi, chỉ cần tối nay thôi.
Tên quản lý chẹp miệng :
- Đúng là cô đã từng làm cho phòng trà Cena chứ?
NgỮ Yên gật đầu khẳng định. Tên quản lý gật gù thầm nghĩ "Những người hát trong đó đều hát rất hay…như vậy cũng tốt hiện cũng đang thiếu người hát ở đây"
- Được rồi…Tôi sẽ cho cô cơ hội, hát đươc thì tôi sẽ trả lương tối nay cho cô còn không thì…
- Ông cứ yên tâm
- Vậy được. Cô lên đi.
Ngữ Yên quay đi, khoé mịêng vẫn còn nét cười …Chỉ vài câu mà đã tin như vậy cũng làm quản lý được sao.
Cô bước lên trên giới thịêu rồi cúi đầu chào mọi người. Bắt đầu ngồi vào chỗ đánh piano…
….
San Phong ngoái đi ngoái lại không thấy Ngữ Yên, chờ cả 1 lúc vẫn không thấy đâu, cậu ngạc nhiên ra ngoài xuống tầng đi tìm cô…
Vừa bước xuống dưới San Phong đã sững người khi nhìn Ngữ Yên đang hát trên kia, cả giọng hát bất ngờ của cô nữa…Cậu hơi nghiêng đầu, đuôi mắt nheo lại đầy thú vị, miệng cong ẩn ý cười nhìn cô...

Một vì sao đang bay ngang qua
Nói với em rằng anh đã đi rất xa
Ngôi sao kia như đang một mình

Như chính em đang ở đây.

Từng cơn mưa đang rơi rơi nhanh
Nhớ đến những lần đôi ta tay nắm tay
Bước chân một đường có anh bên cạnh em.

Thời gian trôi còn lại tôi
Chiếc hôn theo mưa cuốn trôi
Nụ cười anh, với cánh tay ôm đôi vai gầy.

Được gần anh, được yêu anh
Với em là một giấc mơ
Đừng xa em, đừng quên em anh nhé!

Lại gần để giây phút ấm áp
Hãy để em được ôm anh trong một ngày
Em sẽ đi, đi rất xa...

Và giọt nước mắt sẽ ướt đẫm khóe mắt ướt nhòa
Welcome to Yeucahat.com
Yêu anh yêu trọn đời, anh có nghe chăng
Lời em nói bên cạnh: I love you.

* Lại gần đây, hãy để em được ôm anh dù chỉ một lần...

…..
Tử Di vội vàng vừa chạy ra ngoài lấy xe vừa gọi điện ngay cho ông Đình..
- Chủ tịch…

Chương : 64
Vũ Thanh chau mày nhìn nhìn số điện thoại lạ trên màn hình điện loại, miệng chặc lưỡi nhìn nó bắt đầu tưởng tưởng đủ thứ chuyện như thể là nó sẽ đến vậy "có khi nào mấy tên kia phát hiện ra cậu biết bí mật của họ rồi gọi đến đe doạ cậu không????"
Vũ Thanh hơi rùng mình, nhưng tiếng chuông cứ đổ mãi làm cậu khó chịu…Bàn tay từ từ đưa đến cầm điện thoại lên…ấn nút xanh đưa lên tai, miệng nuốt khan :
- Ai vậy?
- …
- Vậy à?. Được rồi, vậy cô đang ở đâu?
- ,,,
- Chờ tôi một lát sẽ đến ngay.
- ….
- Vâng.
Cậu tắt máy đứng dậy thay nhanh quần áo đi đến chỗ hẹn.
,,,
- Ba à, còn một người ba đã bỏ quên rồi đấy.
- ,,,
- Người mà Hàn thiếu yêu nhất trên đời…ba cho người đến đón cô ta đi theo tên khốn đấy luôn đi.
Ánh mắt đầy tàn độc của Nhã Kỳ nhìn về phía Tử Di
- ….
- XX NVT, ba cho người làm nhanh vào nhé, hình như cô ta đang có hẹn với ai đó,
- …
- Vâng.
Nhã Kỳ ném máy xang một bên xe, miệng nhếch lên mắt sáng như rắn độc ngồi chờ đợi vở kịch hay để xem…Trong lúc chờ đợi, Nhã Kỳ lôi mấy tấm ảnh vừa rửa ra hình để xem…
Đáy mắt chứa đầy sự đắc ý, trong lòng có chút mừng thầm, cô nghĩ dường như trời cũng muốn giúp cô trả được mối hận này…Chỉ có Nhã Kỳ này mới có thể phụ người khác chứ còn ai đó muốn phụ cô thì không xong đâu…


Đang đi tự nhiên xe lại trục trặc, Vũ Thanh xuống xe, chau mày đá vào nó…Tự nhiên sao đúng lúc vậy cơ chứ.
Cậu lấy máy gọi ngay taxi mãi mới có xe…Vũ Thanh vắt nghiêng chân khoanh tay dựa mông vào đầu xe chờ đợi và chờ đợi…
Phải một lúc lâu mới có xe đến, Vũ Thanh vội vàng lên xe thật nhanh chóng…

Tử Di đang đứng chờ ở cổng côngty đột nhiên có chiếc xe 6 chỗ đen xì đỗ xịch trước mặt , chúng rần rần mở cửa nhanh chóng bê chỏng cô lên xe rồi kéo rầm cửa lại phóng vút đi làm cô không kịp kêu la…chỉ ú ớ được vài tiếng rồi ngất hẳn vì thuốc mê chúng bịp vào mồm mình…
Vừa lúc Vũ Thanh xuống xẽ nhìn thấy cảnh đó…Cậu chau mày nhìn theo biển xe. Rồi nhìn quanh không thấy cô gái nào chờ mình như đã hẹn…Sực hiểu ra, mịêng cậu bật thốt :"Chẳng nhẽ,,,"
Vũ Thanh vội vàng chui ngay vào taxi dục :
- Theo chiếc xe phía trước cho tôi, nhanh lên.

….
Vũ Thanh nhìn quảnh tượng xung quanh hai phía bên đường…Trời đã nhem nhuốc tối rồi con đường này ven núi nên cũng hoang vắng, Cậu nhìn quanh rồi lấy điện thoại ra, nhanh tay ấn số cho ai đó…
Tút…….
Pin yếu…
Vũ Thanh thở hắt ra, miệng lẩm bẩm "Nghe máy nhanh lên…nhanh lên…"
Xong…
Cậu bực mình thở dài ngả hẳn người ra sau "Đen thế là cùng,,,". Bây giờ cậu biết làm gì bây giờ, tự nhiên nổi máu anh hùng đi theo làm gì chẳng may mấy tên khốn kia phát hiện coi như nát đời hoa của cậu mất thôi. Cậu không muốn mới chạm đến tuổi ba mươi, chưa vợ chưa con mà đã phải lìa cuộc đời…đúng là không cam tâm…
Nhưng,…
Nếu bỏ rơi một cô gái gặp nguy hiểm thì lại thẹn với lòng,..Vũ Thanh này là quân tử cơ mà…Cậu chẹp mịêng đau khổ chẳng biết làm gì cho vẹn đôi đường đây..
Đôi lúc cũng nên học cách ngoảnh mặt làm ngơ…bơ đi mà sống thôi…
- Cho xe quay lại đi..


Chúng đưa cô đến một nơi như một xưởng hoang không có ai, tiếng cổng sắt rỉ ken két mở ra…
Chúng đẩy phịch Tử Di ngã rầm xuống dưới nền đất, cô nằm bất động không pảhn ứng gì vì vẫn còn thuốc mê trong người,
Tuyết Y mở lớn mắt, muốn đứng đén phía cô nhưng bị trói quá chặt làm cậu không thê nhúc nhích được…
Ông Đỏng từ ngoài đi vào, mịêng cười cười đắc ý nhìn Tuyết Y :
- Sao nào…đã thấy đau lòng chưa Hàn-Tuyết-Y…haha…
Tuyết Y trợn mắt nhìn ông Đổng, nhằn từng câu từng chữ như lời cảnh báo :
- Tao thề nếu chúng mày dám đụng đến Tử Di, chỉ cần dời được khỏi đây tất cả chúng mày lẫn gia đình chúng mày sẽ không sống yên được đâu…
- Haha…trong hoàn cảnnh này mà mày còn doạ ai vậy…
Ông Đổng quắc mắt dơ gậy phang vào bả vai Tuyết Y khiến cậu đau điếng, lão quát to :
- Gìơ phút này mà vẫn còn dám lớn giọng to tiếng với tao à…Hừ…
Tuyết Y cắn môi nén đau…Quả thật lão này đã già rồi mà sức vẫn mạnh thật…chỉ một đòn gậy của lão đã khiến cậu muốn rụng vai lìa tay ra…
Tuyết Y cười nhạt :
- Trừ khi giết tao thì chúng mày mới có thể sống bình an.
- Ô…vẫn còn to mồm à…
Ông Đổng đi lùi r sau, hất mặt cho mấy tên vệ sĩ của hắn lên phía trước…một tên nắm tóc cậu dựt ngược ra phía sau, một tên dơ tay tay liên tục ba bốn phát vào miệng Tuyết Y khiến khoé miệng cậu bật máu, hai má đỏ lựng dưới làn da khá trắng.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 156