Hàn Lương không để ý đến Chu Đông Dã đang bực bội, hỏi lại:
“Chu tiên sinh biết tôi họ Hàn sao? Tôi không nhớ đã từng nói tên cho anh mà?”
Chu Đông Dã nghe vậy liền đơ người, chẳng lẽ nói mình đã đi vào phòng ngủ của
cô, đọc bằng giáo viên của cô? Đằng hắng một chút đáp:
“Chỉ ngẫu nhiên biết được, tôi cũng không nhớ là từ đâu.”
Hàn Lương gật đầu, không hề truy cứu tiếp. Cô đứng dậy, ra vẻ muốn tiễn khách,
khi đưa Chu Đông Dã tới cửa liền lên tiếng: “Chu tiên sinh, chúng ta lại trở
thành người xa lạ đi, nếu về sau anh còn uống say, nửa đêm không ngừng gõ cửa
nhà tôi, tôi sẽ báo công an, đến lúc đó mong anh thông cảm.”
Báo công an?! Cô nàng này muốn vô tình tới mức nào nữa, anh thật sự khiến cô
chán ghét vậy sao? Cần thiết phải dùng biện pháp nghiêm trọng vậy sao?
Chu Đông Dã nghe xong lời Hàn Lương, máu hướng lên đầu, lỗ tai nghe được cả
tiếng máu chảy ào ào, hừ, cô vô tình thì tôi cũng thôi! Anh không hề đáp lời,
tức giận xoay người bước đi.
Rốt cuộc đi rồi. Hàn Lương đóng cửa lại, nhẹ nhàng thở phào. Đàn ông anh tuấn
lắm tiền đều là phiền toái lớn, có chút việc mà đã giận đến thế, thật đúng là
không rộng lượng.
Anh ta còn có một cô bạn gái cực kỳ xinh đẹp, thật là phiền toái của phiền toái.
Tuy quan hệ của cô và anh là trong sạch, nhưng ngoại trừ hai người, nói ra sẽ
không ai tin tưởng. Cô không muốn liên quan gì với anh ta nữa, Hàn Hữu quen
biết anh ta, lần này có thể gạt được, chứ lần sau chắc chắn không thể.
Đúng là không nên có quan hệ với một anh chàng như thế. Hàn Lương muốn tìm một
người có điều kiện thích hợp, lấy hôn nhân là điều kiện tiên quyết để quen nhau.
Còn nếu quan hệ với Chu tổng này, chính cô và anh vốn không có hứng thú,
hơn nữa tiếp tục sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của nhau, cuối cùng có thể khiến
tất cả hỗn loạn. Đây là chuyện không nên, chia tay, trở lại cuộc sống ban đầu
mới là chuyện tốt.
Hàn Lương nghĩ xong, an tâm đi ngủ.
Cùng lúc đó, Chu Đông Dã đang ngồi trên sô pha thoải mái đắt tiền ở nhà mình,
nảy sinh hờn dỗi.
Từ nhỏ đến lớn, tuy anh không phải rất được hoan nghênh, nhưng cũng chưa bao
giờ bị người ta chán ghét. Thế mà bây giờ lại có người biểu lộ sự ghét bỏ trực
tiếp rõ ràng như vậy, thực sự khiến cho Chu Đông Dã cảm thấy thất bại tràn trề.
Chu Đông Dã bực bội, đi qua đi lại ở phòng khách, vò đầu bứt tóc, lẩm bẩm mắng
mỏ một hồi, không biết qua bao lâu mới chậm rãi bình tĩnh lại.
Sau đó ngồi suy nghĩ tỉ mỉ, từ đầu tới cuối anh đều mang hình tượng con ma men
xuất hiện trước mặt Hàn Lương, thậm chí còn là hình tượng con ma men không tự
chủ được. Nghĩ đến đây, Chu Đông Dã xấu hổ, khiến cô không ghét bỏ một kẻ như
vậy hình như đúng là… không dễ dàng.
Không được, nhất định phải làm hòa, sao có thể để như vậy?!
Chương 11
Chu Đông Dã thề muốn làm hòa, nhưng không có cơ hội thực hiện kế hoạch đó.
Thiết kế làm đi làm lại hai mươi bảy lần, chẳng những uy hiếp tính mạng của nhà
thiết kế, cũng uy hiếp tính mạng của ông chủ như anh. Nếu tiếp tục như vậy,
case coi như thất bại.
Nhân viên công ty Chu Đông Dã chia làm vài team, tuy anh là ông chủ nhưng cũng
không kiểm soát tất cả. Case hiện tại là team do anh phụ trách, nếu thất bại,
thật đúng là không còn mặt mũi nào.
Vất vả qua một tuần, Chu Đông Dã bận đến chân không chạm đất, mồm miệng tê liệt,
công việc mới coi như hoàn thành được bảy tám phần. Sáng hôm nay Chu Đông Dã
cùng vài nhân viên giải quyết bản phác họa của Hàn Hữu ở phòng khách.
Sau buổi thảo luận, rốt cuộc bản phác họa đã sửa xong, mọi người đều thở phào
nhẹ nhõm một hơi. Lúc này, Chu Đông Dã nói với trợ lý Tiểu An:
“Hoàn thành xong một phần của bản thiết kế rồi, cậu đi tìm một người nhanh nhẹn
đến làm thuyết trình, không còn nhiều thời gian lắm đâu.”
Hàn Hữu nghe vậy, cặp mắt tròn chuyển động, cười tít mắt nói:
“Nếu quý công ty không ngại, tôi có thể đề cử một người, tốc độ làm mấy loại
case nhỏ như này của cô ấy rất tốt, có thể tin cậy.”
Chu Đông Dã không phản đối: “Hàn tiểu thư cứ nói.”
Hàn Hữu nhìn thẳng Chu Đông Dã: “Tôi đề cử Hàn Lương. Cô ấy có chút danh tiếng
trong ngành, chắc trợ lý An cũng từng nghe qua.” Tiểu An nghe vậy gật gật đầu,
phụ họa: “Ừm, đã từng nghe tiếng, uy tín của Hàn Lương rất tốt.”
Chu Đông Dã nghe thấy tên Hàn Lương liền không nhịn được nhíu mày, mấy ngày nay
bận đến mức quên mất cô nàng quái dị, nhưng xem ra ông trời không có ý định tha
cho anh. Nhớ tới bóng dáng làm việc cần mẫn của Hàn Lương dưới ánh đèn bàn
trong đêm, đương nhiên anh tin tưởng uy tín của cô như lời Hàn Hữu và Tiểu An nói.
Vì thế nghiêm giọng trả lời:
“Được rồi, giao cho cô ấy đi, Tiểu An, cậu mau liên lạc sắp xếp.”
Hàn Hữu nhìn vẻ mặt anh, mỉm cười mang theo ý thích thú.
Sau khi tan họp, Tiểu An gọi điện thoại báo cáo:
“Tiểu thư Hàn Lương nói ngày mai sẽ đến đây bàn chi tiết.” Chu Đông Dã gật đầu,
đột nhiên cảm thấy trong lòng rất vui vẻ, ngâm nga vài câu hát, bắt đầu thảo ra
yêu cầu chi tiết cho bài thuyết trình.
Hàn Lương nhận được điện thoại, case tự tìm đến cửa, lại còn là loại case đơn
giản mà nhiều tiền, đương nhiên cô nhanh chóng đồng ý, vừa vặn sáng mai không
phải đến trường. Sau khi hẹn thời gian, tâm tình của Hàn Lương rất tốt, bắt đầu
thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trở về tìm những tư liệu liên quan đến bài thuyết
trình sắp tới.
“Chị, nhận được case mới phải không? Đi uống trà nhé.” Hàn Hữu gọi tới rất đúng
lúc, giọng nói mang chút trêu chọc.
Hàn Lương nghe vậy lập tức vỡ lẽ:
“Thì ra là em giới thiệu, cảm ơn nha. Đi đâu uống trà?”
Nơi hẹn thuộc đúng gu của Hàn Hữu, lại là một quán trong góc nhỏ, Hàn Lương đi
tìm mất cả buổi, khi đến, Hàn Hữu đã sớm ngồi ở bàn trà, vẻ mặt hờ hững giả
làm thục nữ.
Hàn Lương không thích trà lắm, cũng không kiên nhẫn với trà đạo, nhưng không khí
trong phòng trà thực ra lại rất hợp với cô, im lặng như thư viện, mỗi người đều
hạ thấp giọng khi lên tiếng, lời nói nhỏ nhẹ.
Hàn Lương cũng học sở trường của Hàn Hữu, không tiếng động ngồi xuống đối diện,
cầm lấy chén trà nhỏ đưa đến trước mặt, coi như xông mặt đi.
“Chị mời.” Hàn Hữu căm ghét nhìn Hàn Lương phá hoại trà ngon.
“Ừ, đương nhiên, xem như cảm ơn em. Đây là case cuối cùng chị nhận trong học kỳ
này, làm xong sẽ chuẩn bị đi du lịch.” Hàn Lương vừa lòng thỏa ý nghĩ đến tương
lai tươi sáng.
“Đây, chị xem, là Chu tổng, Chu Đông Dã, chị thật sự không biết anh ấy à?” Hàn
Hữu đưa ảnh chụp Chu Đông Dã trong di động mình đến trước mặt Hàn Lương.
Hàn Lương cầm di động, nhìn hình ảnh Chu Đông Dã đang công tác, nghĩ rằng,
không ngờ khi người này tỉnh táo làm việc cũng khá đẹp trai, cô thận trọng ung
dung rồi mới tỏ vẻ ngạc nhiên nói: “À, anh ta tên là Chu Đông Dã sao? Chị từng
thấy rồi, anh ta ở cùng khu nhà với chị, gặp trong thang máy vài lần, nói chuyện
một lần.”
Lời của Hàn Lương đều là thật, cô tò mò hỏi tiếp: “Sao em để ý anh ta như vậy?”
Hàn Hữu chớp chớp mắt, cười toe toét:
“Nghĩa là, chị không có quan hệ gì với anh ta, cũng không hứng thú?!”
Hàn Lương ngờ vực gật đầu, không biết vì sao em họ lại cường điệu vấn đề này
đến thế.
“Được rồi.” Hàn Hữu lấy di động về nói:
“Nếu chị không có hứng thú với anh ta, em yên tâm rồi, em tuyên bố, em muốn theo
đuổi anh ta. Làm việc với nhau một thời gian, em phát hiện người này không tệ.”
Hàn Lương nghe xong há hốc miệng, em họ của mình muốn theo đuổi một con ma men?
Lại còn là một con ma men từng gọi cô là mẹ, quá kỳ dị. Nghĩ một lúc mới đáp:
“Chủ nhiệm giáo vụ lần trước đã kết thúc nhanh vậy à?”
Hàn Hữu bĩu môi:
“Tên đó đã có bạn gái rồi, hừ, hại em chỉ ngọt ngào được hai tháng, bực cả mình.”
“Ừm.” Hàn Lương nghe thế lại âm thầm than thở cô đang già đi, không hiểu được
cách tư duy của em họ mình, chỉ đành bỏ qua, tiếp tục nói:
“Em muốn theo đuổi Chu… à… Chu gì đó, Chu tổng, chị cũng không xen vào, nhưng mà,
chị phải nhắc em một câu, hình như anh ta có bạn gái rồi, một lần chị gặp trong
thang máy, thật sự là mỹ nữ thượng hạng, em phải cẩn thận.”
“Hả? Trông như thế nào? Thân mật tới cỡ nào?” Hàn Hữu vừa nghe liền hứng thú,
phải khiêu chiến mới có cảm giác thành công, đó là nguyên tắc yêu đương của cô.
Bị Hàn Hữu ép hỏi một trận, Hàn Lương mới phát hiện cô cực kỳ hiểu biết thân
thể Chu Đông Dã, giọng nói, vẻ ngoài, sức ăn, tần suất ngủ ngáy, thậm chí cả
nốt ruồi trên cơ thể, cô đều nhớ hết. Nhưng những phương diện khác của người
này lại hoàn toàn mù tịt, thật đúng là kỳ quặc. Trước cặp mắt rạng rỡ phát sáng
của Hàn Hữu, nửa câu cô cũng không nói nên lời.
Cô am hiểu quá riêng tư về đối tượng của em họ, dưới quan điểm của Hàn Hữu,
đây coi như là bí mật của bí mật rồi. Nghĩ đến hình ảnh Chu Đông Dã trần truồng,
lần đầu tiên Hàn Lương cảm thấy xấu hổ.
Rốt cuộc mệt mỏi ứng phó xong với đống câu hỏi dồn dập của Hàn Hữu, Hàn Lương
nhìn hóa đơn mà khóc không ra nước mắt, ai nói cho cô biết, vì sao trà lại đắt
hơn cà phê nhiều vậy?! Hàn Hữu còn gọi loại đắt tiền nữa, vì thế Hàn Lương ghi
mối nợ này, trong lòng phiền muộn không muốn ăn cơm, đầu óc choáng váng
trở về nhà.
Vừa vào thang máy liền nhìn thấy anh chàng Chu Đông Dã – đầu sỏ gây nên,
hiển nhiên là đi lên từ bãi đỗ xe B1, lúc này đang bình thản đứng ở bên trong,
chờ cô đi vào.
Hàn Lương nghĩ đến số tiền lớn vừa tổn thất, trừng mắt liếc anh một cái,
vào thang máy. Tuy Chu Đông Dã vô tội vẫn giữ gương mặt tươi cười, nhưng trong
lòng lại vì cái trừng mắt của cô mà khó hiểu, một tuần không gặp, thấy mặt
liền quay ngoắt thành thái độ này, không bằng cả người xa lạ.
Chu Đông Dã lịch sự cúi đầu coi như chào hỏi, sau đó học cách nói chuyện máy
móc của Hàn Lương hỏi: “Không biết tôi chọc giận gì Hàn tiểu thư,
khiến Hàn tiểu thư khinh thường như vậy?”
Chương 12
Hàn Lương quay sang Chu Đông Dã, kiêu ngạo đảo mắt rồi mới dùng giọng điệu
cứng nhắc thường lệ đáp: “Chu tiên sinh hiểu lầm rồi, chẳng qua mắt tôi không
thoải mái, hoạt động tròng mắt một chút ấy mà.”
Chu Đông Dã nghe vậy, lần đầu tiên cảm thấy cô nàng này có tiềm chất khiến
người tức chết. Thật đúng là một cô gái ngoài chăm chỉ làm việc và năng lực
không tệ ra, chẳng còn ưu điểm nào hết, khó trách ngay cả bạn trai cũng không
có. Chu Đông Dã càng nghĩ càng ác, trên mặt dần hiện ra vẻ tươi cười.
Chu Đông Dã không ngừng nghĩ xấu, nụ cười cũng càng lúc càng sáng lạn,
đột nhiên nghe được bụng mình vang lên một tiếng ọc ọc. A, thật xấu hổ,
vào thời điểm này, tiếng bụng kêu chính là một loại yếu thế! Chu Đông Dã không
biết nên đỏ mặt hay tự phẫn nộ với bản thân trước, đúng là cái bụng vô dụng.
Lúc này Hàn Lương quay sang, hoàn toàn không lạnh lùng như hồi nãy, mỉm cười
nói: “Nếu Chu tiên sinh không chê, tôi mời anh ăn cơm, coi như khởi đầu tốt
đẹp cho sự hợp tác của chúng ta.”
Chu Đông Dã nghĩ tới tay nghề của Hàn Lương, không khỏi nuốt nước miếng,
nhưng vẫn cố bảo vệ danh dự của đàn ông, nghiêm túc đáp:
“Nhận tiền làm việc mà thôi, không có công để nhận bổng lộc.”
Hàn Lương thấy Chu Đông Dã bắt chước lời nói của mình, còn học một vận dụng mười,
liền cố gắng nén cười, cũng làm ra vẻ khô khan nói:
“Có công, có công, anh giúp mắt tôi được tiêu khiển.”
Mời người ta ăn cơm cũng không để người ta cảm thấy thoải mái, đúng là cô nàng
quái dị. Chu Đông Dã bó tay, quyết định không so đo với cô nữa, lúng ta lúng
túng nói: “Vậy quấy rầy rồi.”
Lâu lắm mới bước chân vào nhà Hàn Lương, Chu Đông Dã cảm thấy toàn thân khoan
khoái, ngồi trên sô pha hỏng quen thuộc, trêu chọc Tiểu Quang.
Tủ lạnh của Hàn Lương chứa rất nhiều đồ, tất cả là kết quả của việc rảnh rỗi đi
lượn siêu thị. Hàn Lương nấu bếp, tất nhiên sẽ không để vị khách Chu Đông Dã
thoải mái nhàn nhã ngồi trêu chọc mèo. Cô gọi anh giúp một tay, rửa thức ăn,
nhặt tỏi, Chu Đông Dã làm cũng khá có nghề. Hàn Lương nhanh tay nhanh chân,
trước nấu cơm, sau chưng cá cách thủy, bắt đầu xào rau.
Hai mươi phút sau, ba món ăn một món canh lên bàn.
Đậu tương xào thịt bò, Tây Hồ thố ngư, nấm hương đậu phụ, thêm một bát
canh rau xanh.
(Tây Hồ thố ngư: Một loại cá sốt nổi tiếng của Trung Quốc.)
Ngửi mùi, bụng của Chu Đông Dã sôi càng to, chỉ chờ Hàn Lương mở mồm cho ăn.
Hàn Lương xới cơm cho anh, nhìn bộ dáng đáng thương kia trăm phần trăm là một
thằng nhóc tham ăn, không khỏi buồn cười, một anh chàng như vậy mà khiến cho em
gái có mắt nhìn người rất cao của cô phải động tâm, thật không tưởng tượng nổi.
Không làm khó anh nữa, cô nói gọn một câu: “Ăn đi.”
Hai người ăn cơm, tuân theo khuyên răn của lão tiên sinh Khổng Tử
-‘Ăn không nói, ngủ không nói’, một bàn chỉ nghe thấy tiếng Tiểu Quang nhai xương
cá rột rột. Không có gì phân tán năng lực hoạt động của miệng, tốc độ ăn cơm rất
nhanh, chỉ chốc lát cơm và đồ ăn đều hết nhẵn.
Chu Đông Dã thỏa mãn đặt đũa, chợt nghe thấy giọng nói nghi ngờ của Hàn Lương:
“Ăn no chưa? Muốn ăn thêm một bát mì nữa không?”
Nghi vấn này khiến Chu Đông Dã nghĩ ngay đến buổi đêm xấu hổ đến cực điểm của
anh, đồng thời nhớ tới ý tưởng muốn làm hòa. Trong lòng lại âm thầm giải thích,
tôi không phải thùng cơm đâu nhé!!
“Không cần, không cần, thực ra sức ăn của tôi không nhiều như vậy.” Mặc kệ Chu
Đông Dã hò hét thế nào trong lòng, giọng điệu khi nói ra vẫn cực kỳ hòa nhã,
còn hơi ngượng ngùng.
Hàn Lương cười cười, vẻ mặt không tin lên tiếng trả lời, “Rồi, tôi biết.”
Nói xong, bắt đầu dọn bát.
Trả lời như vậy càng khiến cho người ta phiền muộn, rõ ràng là không tin.
Chu Đông Dã đứng dậy tranh dọn bát, nói: “Tôi đi tắm rửa.”
Hàn Lương sửng sốt: “Lúc anh tỉnh táo vẫn muốn tắm ở nhà tôi à?”
“A?!” Chu Đông Dã bị câu hỏi làm ngớ người, nửa ngày sau mới biết mình nói nhầm,
mặt mũi đỏ bừng, vì sao trước mặt cô anh chẳng làm nên cơm cháo gì vậy?
“Tôi, tôi, tôi, tôi nói sai rồi, ý tôi là rửa bát.”
“Được rồi.” Hàn Lương cong miệng cười, đặt bát xuống, để Chu Đông Dã bê.
Chu Đông Dã không dám nhìn thẳng ánh mắt mang theo ý cười của Hàn Lương, cúi
đầu bận bịu, dọn dẹp xong liền đi vào phòng bếp, đi được nửa đường chợt nghe
thấy một câu tràn ngập ý cười, khiến anh càng sụp đổ: “Chu tổng, anh chắc chắn
anh không đi tắm mà đi rửa bát à? Bên kia là phòng tắm, bên này là phòng bếp.”
Chu Đông Dã bưng một chồng bát đĩa đứng trước cửa phòng tắm, nửa bước cũng không
lết được, cúi đầu hò hét trong lòng, ‘Ông trời!!! Còn muốn đày đọa tôi tới mức
nào???!! Động đất đi, sóng thần đi, tuyết lở đi, tùy ý tìm cách để tôi biến
mất ngay đi!!!’
Chu Đông Dã không biết anh đứng ngẩn trước cửa phòng tắm bao lâu, Hàn Lương,
23