_Thôi…em đang ốm mà…….
Mẹ nó bước vào
_Lớn rồi mà còn làm nũng thế hả con gái?
_Mẹ………
_Con chào cô!
_Uh…chuyện hôm trước cô xin lỗi con nhá…cô mất bình tĩnh quá…
_Không sao cô ạ…tại con…..
_Hai người nói gì đó……….mà mẹ ơi con muốn về……
_Uh…mẹ đi hỏi bác sĩ…họ bảo con về được rồi…..
_Hoan hô……
_Để mẹ đi làm thủ tục………..
_Anh này…
_HẢ?
_Em tai nạn mà cũng may anh ha?
_Nói gì kỳ thế?
_Nếu em không tai nạn anh đâu có về với em?
_Anh xin lỗi…………
_Hi….quên đi……….mình lại như lúc xưa…
_Tạm thời đừng đi làm nhé?
_Tại sao?
_Anh không muốn em gặp mấy chuyện buồn…để anh giải quyết xong rồi tính….
_Không...cần đâu……em ổn mà….có anh rồi….
_Anh sợ…
_Sợ mẹ anh làm khó em chứ gì…không phải lo đâu…….cùng lắm em thề không bao giờ xa anh là được chứ gì….
_Uh..phải thề
Sau 2 tuần nghỉ nó trở về công ty….mọi người đều quan tâm tới nó…..nó cũng thấy được an ủi….
_Chị Hân trưởng phòng gọi chị!
_Cô ta lại định làm gì, lên làm trưởng phòng đã đẩy hết việc cho nhân viên lại còn hống hách….Hân em kệ cô ta đi……..
_Em không sao đâu….mọi người đừng lo…….
_Chị gọi tôi?
_Đúng là tôi đã đánh giá thấp cô…..lễ đính hôn mà cô cũng có thể đưa chú rể đi…
_Chị gọi tôi về chuyện này…thế thì tôi xin phép….
_Cô đứng đó…
_Vẫn như 5 năm trước…cái gì của chị tôi không cướp….nhưng cái gì của tôi, đừng ai lấy đi được……..
_Đây là nội dung công việc sắp tới…đồng phục công sở cho FPT….ngày này tuần sau cô nộp cho tôi……….
Nó nhìn bản yêu cầu…cười nửa miệng:
_Tôi sẽ cố gắng thưa trưởng phòng……
_1 mình cô…
_Vâng….
** **
Chào giám đốc
_Chào mọi người, hết giờ rồi chưa về sao?
_Chúng tôi chuẩn bị về đây………..
_Em về trước nhé…chào mọi người…….._Hân nói
_Uh…..
_Giờ mới hiểu tại sao tổng giám đốc ghét Hân..thì ra bà ta không muốn anh Quân yêu nó….
_Lạ thừa bà muốn công ty đằng sau nhà họ Trịnh….
_Lại còn để cô ả kia làm trưởng phòng thiết kế…có biết gì đâu…….
_Ngày đính hôn bị chú rể bỏ rơi, thảm rồi……….
_Con bé Hân rồi cũng chết với nó….tội nghiệp!!!!
Người của phòng thiết kế ai cũng quý nó…nó đối xử với mọi người rất tốt…bình thường còn giành hết việc về mình……nên thấy nó chịu uất ức, cả phòng đều khó chịu……..
_Gì đấy em?
_Yêu cầu của FPT mình thiết kế đồng phục cho họ mà…
_Sao em cầm nó?
_Chị Huyền bảo em nghiên cứu rồi thiết kế, tuần sau nộp……
_Hả?
Quân vặn vô lăng, tấp xe vào lề đường….
_Cô ta điên hả?Tại sao bắt em làm 1 mình?Thời gian ấy ai mà làm được
_Không có gì đâu, em sẽ cố
_Anh nói chuyện với cô ta…
_Thôi anh, đấy là công việc..anh đừng can thiệp…em khó làm việc sau này…
Dù sao mình cũng có lỗi với chị ấy….
_Không phải tại em………….
_Mà anh về lại nhà cũ rồi ak?
_Uh…
_Hay anh sang bên em đi…còn phòng mà…..có 2 mẹ con ở đó cũng rộng quá….
_Không xa anh được hả?
Quân cười…trông kiểu cười rất …đểu…
_Em sợ anh bỏ bữa…..hôm nào cũng đưa đón thế cũng bất tiện….
_Em không sợ người ta bảo anh với em sống chung ak?
_còn mẹ mà………..hơn nữa từ hôm kéo anh ra khỏi lễ đính hôn, em đã bị coi là đứa con gái không ra gì rồi………
_thôi, anh không sao đâu….đừng lo…….cùng lắm tối nào anh cũng tới nhà em ăn trực là được chứ gì……..
_UH…anh nhớ đấy……
Thân thế…………
Chủ nhật, nó ngủ nướng…….mãi mới mò xuống nhà được…
_Mẹ ơi…
Nó chạy khắp nhà chẳng thấy mẹ đâu……….
Chạy vào phòng mẹ, cũng không thấy….đã lâu lắm rồi nó không vào đây……….
Ngồi trên giường mẹ, bỗng 1 tờ giấy xét nghiệm đập vào mắt nó “ UNG THƯ DẠ DÀY GIAI ĐOẠN CUỐI”
Cái gì đây?Sao lại thế này……mẹ…………………sao lại thế được….
Nó rút cục đã làm gì sao ông trời lại đối xử với nó như thế…………..tai jsao lại bắt mẹ mắc phải căn bệnh ấy?
_Alo…
_Hân ak, em tới viện Bạch Mai ngay đi, cô bị xuất huyết dạ dày…..
Nó đánh rơi chiếc điện thoại……vội vàng chạy tới viện…………..
Tới nơi nó thấy mẹ đang nằm truyền nước trên giường bệnh…….
_Mẹ…….
Nó vừa khóc vừa gọi
_Sao lại khóc..con gái lớn rồi………mẹ không sao đâu…bác sĩ bảo tại mẹ ăn uống thất thường….chú ý điều độ lại là khỏi thôi…….
_Mẹ…định ….giấu con đến bao giờ……..
Nó nấc lên từng tiếng….
_Con biết rồi ak?
Mẹ cười mệt mỏi:
_Đừng buồn con nhé…phải sống tốt khi không có mẹ ở bên………
_MẸ không được bỏ con lại…con không thể sống 1 mình được…
_Uh…mẹ sẽ không để con sống một mình đâu………..
Mẹ ngày càng yếu…những đợt trị xạ làm mẹ càng yếu dần…thương mẹ lắm nhưng không biết phải làm sao…nó không dám khóc trước mặt mẹ.Chỉ những khi một mình hay có anh ở bên nó mới bật khóc….
_Xin lỗi, bà là mẹ cô Hân…..
_Vâng…
_Tôi là mẹ cháu Quân…
_Vâng….bà tìm đến tôi có chuyện gì?
_Tôi biết bà bị bệnh mà đến thế này là không thích hợp…nhưng tôi vẫn đến….tin bà là người hiểu biết…mong bà khuyên cháu Hân rời xa thằng Quân…vì con bé, nó đã bỏ nhà đi mấy tháng rồi….
_Xin lỗi, tôi thấy 2 đứa rất hạnh phúc..tại sao bà không thể chúc phúc cho 2 đứa nó?
_Bà…tôi cũng không vòng vo nữa…..cháu nhà bà không đủ tư cách bước chân vào nhà tôi….
_Bà nói thế là sao?Tư cách?
_1 đứa trẻ không có cha….gia đình không có chỗ đứng trong xã hội..bà bảo tôi phải chấp nhận sao đây?
_Bà……
Nó ở ngoài nghe tiếng mẹ ho vội chạy vào….
_Mẹ…mẹ sao thế?
_Bà đi ngay cho tôi….bà không có quyền ở đây nói mẹ tôi như thế!!!!
_Tôi sẽ đi…nhưng cô nhớ…1 đứa như cô sẽ không có tư cách bước chân vào nhà tôi……………..
_Tôi cũng không có ý định gọi một người như bà là mẹ……….Tùng Quân yêu tôi, anh ấy sẽ phải lựa chọn………..
_Cô…………bà thấy con gái ngoan của bà chưa?
_Bà không có tư cách nói mẹ tôi…..
_Hân con đừng thế_mẹ nó khó nhọc nói….
_Đúng là không có giáo dục…….
_Bà…những gì bà cho tôi hôm nay tôi sẽ trả lại bà……….nhất định…nếu không tôi không là Trần Gia Hân nữa……….
Mời bà đi cho…….
Mắt nó đỏ hoe..nó thương mẹ quá…mẹ đã đau ốm thế này mà còn bị người ta tới mắng…vì nó……………..người đàn bà kia………….tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay……
_Con này….
_Dạ….
_Đừng để ý lời bà ấy nói, dù sao đó cũng là mẹ của Quân…
_Nhưng…..
_Nghe mẹ đi……….
Mẹ có chuyện này muốn nói với con………con không được ngắt lời mẹ……
_Vâng
_Con không phải con gái ruột của mẹ…………….
_MẸ
_Thế nên sau khi mẹ qua đời con hãy cầm sợi dây chuyền con vẫn đeo tới Trần Thị…..đó mới là gia đình thật sự của con……
_Tại sao mẹ?
_20 năm trước…..khi con 4 tuổi….ba mẹ con đi công tác, khi đó mang theo anh trai con sang Mỹ làm thủ tục nhập học bên đó…..nhà chỉ còn con với mẹ_khi đó là người chăm sóc cho con……Hôm đó, nhà xảy ra hỏa hoạn…tất cả cháy rụi…mẹ chỉ kịp ôm con rồi chạy đi……mẹ sợ đó không phải một tai nạn…ngày con bé đã 1 lần bị bọn xấu bắt đi…..vì thế, bố mẹ lo sợ mới phải đem anh con sang Mỹ học…..Chạy thoát khỏi đám cháy, mẹ nghĩ sẽ đợi ba mẹ con về….nhưng nghĩ đi nghĩ lại mẹ muốn con có 1 tuổi thơ bình yên chứ không phải lúc nào cũng cận kề vệ sĩ mà vẫn lo tới an toàn…..Vì thế, mẹ mang con ra Hà Nội…bắt đầu lại cuộc sống…..ba mẹ con không ai biết được con còn sống……………Khi con học xong cấp 3, mẹ định nói ra nhưng tại mẹ ích kỷ..mẹ sợ con xa mẹ…xin lỗi con……
_Mẹ sao mẹ giấu con…sao lại thế? tại sao con không phải là con mẹ chứ?
_Mẹ xin lỗi…ba mẹ con cũng rất yêu con…con phải trở về với họ…..mẹ đã mang con đi 20 năm, mẹ có lỗi với họ
_Mẹ đừng nói thế…….mẹ nuôi dưỡng con bao nhiêu năm nay……..
_Đấy là yêu cầu cuối cùng của mẹ…..con phải trở về
_vâng…..
_Con sẽ không cô đơn đâu…..con nhớ phải hạnh phúc……Quân yêu con thật lòng…nên đừng hận mẹ cậu ta……
Đó cũng là lời cuối cùng mẹ nói với nó….mẹ đã đi tới một nơi rất xa….nơi đó có gì mà mẹ nỡ bỏ con ở lại một mình…..
Gia đình
1 tháng sau……
Chuyến bay mang số hiệu 58372 Hà Nội_Thành phố Hồ Chí Minh….sẽ khởi hành trong 30 phút nữa….đề nghị quý khách hoàn thành các thủ tục…..
Nó quyết định vào Sài Gòn…tìm gia đình nó…..để lại bức thư cho Quân…
“Anh ak, em phải đi…..
Đi để quên...được những đau khổ của quá khứ….
Em yêu anh…chỉ 1 mình anh thôi…
Nhưng người em hận nhất là mẹ anh….
Những chuyện mẹ anh làm với em…em có thể bỏ qua…..kể cả chuyện bà ấy bắt em phá bỏ giọt máu của anh………
5 năm trước, em vẫn ngây thơ nghĩ rằng khi có con, bà ấy sẽ chấp nhận em…..nhưng bà ấy chỉ lẳng lặng nói “ phá đi”
Em không muốn….nhưng chính cái hôm tai nạn xảy ra….em đã mất con…………….
Xin lỗi vì giấu anh tới tận bây giờ……
Trước lúc mẹ mất, chính bà ta đã tới nói vào mặt mẹ em là không chấp nhận một đứa không có cha như em là con dâu………….
Em không cho phép ai thương tổn mẹ em…kể cả đó có thể là mẹ chồng em…….
Yêu em, anh sẽ phải lựa chọn giữa mẹ và em………..
Sẽ rất khổ cho anh…..
Thế nên mình chia tay anh nhé..chia tay để anh tìm một tình yêu ít mệt mỏi hơn…..để anh vẫn là đứa con ngoan của mẹ anh!!
Đừng tìm em nữa……
Rồi em sẽ về…nhưng em sẽ không còn là Gia Hân trước kia nữa đâu anh!”
TRẦN THỊ………
_Xin lỗi chị cho tôi gặp chủ tịch Trần…..
_Chị có hẹn trước không ạ?
_Tôi không hẹn trước…..
_Xin lỗi, tôi không thể để chị vào được………..
_Vậy chị có thể giúp tôi đưa sợi dây này cho ông ấy không?
_Vâng…chị chờ chút….chị là?
_Tôi là Trần Gia Hân…
_Thưa chủ tịch, có người đưa cho chú cái này ạ?
Ông Nam nhìn vào sợi dây chuyền có mặt đá hồng ngọc….sợi dây đó là của con gái ông……ông không còn giữ được bình tĩnh nữa…..ông hỏi cô thư ký:
_Ai đưa cho cô cái này?
_Một cô gái trẻ..cô ấy nói tên là Trần Gia Hân!
_Cô mau mời cô ấy vào…..
Cánh cửa phòng làm việc lại một lần nữa mở ra…..
Cô gái trẻ bước vào….không còn nghi ngờ gì nữa….cô bé giống hệt vợ ông…..
_cháu chào bác…………….
_Chiếc vòng này…
_Là của cháu…từ nhỏ cháu đã mang nó….
_ …con của ba……….
_Ba…….
_Nào đừng khóc…… Ba vẫn tin là con còn sống mà….con về là tốt rồi…ba mẹ có lỗi với con nhiều quá….
_Ba đừng nói thế…có ai muốn như thế đâu….
_Thôi, về nhà đi….ba đưa con gặp mẹ…..bao nhiêu năm qua bà ấy nhớ con lắm…lúc nào cũng ân hận vì năm ấy để con 1 mình ở nhà…..
Biệt thự nhà họ Trần……
Có lẽ đó là ngày vui nhất của ông bà Nam…đứa con gái tưởng chừng đã không còn lại quay về….mừng mừng tủi tủi……
Nó có 1 gia đình…có ba mẹ thương yêu nó…anh trai quan tâm hết mực……giờ nó là con gái của Trần thị_tập đoàn lớn nhất nước hoạt động ở hầu hết các lĩnh vực…..
Về nhà được hơn 1 tháng nó nói với anh:
_Em muốn đi làm……
Phong nhìn nó rồi nói:
_Thời gian qua em vất vả rồi…..cứ chơi 1 thời gian nữa cho thoải mái…hay đi châu Âu đi….
_Em còn việc phải làm mà…..
_Việc gì?
_Nhưng anh phải giúp em…..
_Uh….
_Em phải trở ra Hà Nội…
_Sao lại thế?Em ở nhà không quen ak?
_Không phải…em còn dang dở chút việc ngoài đó…giải quyết xong em mới yên tâm về đây làm em gái anh…..thế nên anh nói với ba mẹ giúp em….
_Anh không biết đâu…..
_Anh…………….
Nó kéo tay Phong trông y như con nít…..Cũng thương em cậu khẽ gật đầu….
Phòng khách….
_Ba mẹ con có chuyện muốn nói…
_Chuyện gì con….
_Con muốn ra Hà Nội..
_Gì vậy con?Vừa về với ba mẹ lại đòi đi là sao?
_Con giải quyết chút việc…sẽ không lâu đâu…..
Ông Nam nói:
_Uh..thôi con lớn rồi..tự quyết định cũng được……Nhưng để anh Phong đi cùng con…ra cơ sở ngoài đó cũng tốt….
_Không cần đâu ba….
_Ba không yên tâm…đằng nào cơ sở ngoài đó cũng cần người quản lý….
_Con đồng ý ba ạ!Để con với em ra…..
_Thế cũng được ba ạ!
_Có 1 chuyện nữa….ba phải giúp con…….
_Con nói đi…..
_Con muốn 1 công ty thời trang…..
_Ba sẽ lập cho con…
_Không…con muốn mua lại công ty MORE………
_Sao phải là công ty đó……đó là công ty con của Quân Phát….
_Con không muốn nói lý do……ba giúp con đi …đây là yêu cầu đầu tiên của con mà…..mẹ…….mẹ nói dùm con với…..Ba tin con đi…con không phải kiểu tiểu thư quậy phá đâu…con đã làm ở đó gần 3 năm rồi….với lại họ còn thiếu con 1 món nợ….
_Nợ?
_Những gì đã qua với con ba mẹ không biết được đâu!!!Con không muốn nhắc lại nữa…Con xin phép lên phòng trước…..
_Phong con điều tra xem em con có vấn đề gì với công ty đó…….
** **
_Ba con đã nói chuyện với bạn thân của em ngoài đó…cô ấy nói, em yêu con trai của Quân Phát….nhưng mẹ cậu ta không đồng ý..dứt khoát chia cắt…..đã 2 lần bà ta mang tiền ra đặt điều kiện với em…….5 năm qua, bà ta vẫn không buông tha….còn nữa, trước ngày dì Dung mất, bà ta đến và nói em là người không cha, không có giáo dục………..nhất định sẽ không chấp nhận 1 người con dâu như thế…
_Thật là quá quắt…bà ta dám…….con bé sao nó không chịu nói chứ???
Người khinh thường con gái tôi, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu………..
Con hãy thu thập cổ phiếu của MORE….bằng mọi giá phải dành được ghế chủ tịch của công ty đó…………..
Trả lại những gì đã nhận…em là người tàn nhẫn?
Từ lâu Trần thị đã là tập đoàn lớn mạnh nhất nước…sức ảnh hưởng rất rộng….những công ty con của Trần Thị hoạt động ở hầu khắp các lĩnh vực …từ điện tử, xây dựng, nhà đất, đá quý tới ngành giải trí……….
Chiếc xe limo đỗ xịch trước cửa công ty MORE……
Một cô gái bước ra……sang trọng…vẫn vẻ lạnh lùng mà cao ngạo ấy….
2 tháng…..tôi sẽ trả lại cho bà nguyên vẹn những gì đã cho tôi……chẳng phải công ty này là tâm huyết cả đời bà sao??
_Anh vào trước đi, em xuống phòng thiết kế chút…..
_UH…lúc anh gọi điện thì lên ngay nhé….
_Vâng…..
Chào mọi người……
_Hân…đi đâu mất tiêu vậy………
_Em về nhà……
_Mọi người lo quá…có quyết định buộc em thôi việc rồi đấy…
Nó cười tươi:
_thật hả chị….họ vội quá rồi……
_Sao em còn cười được……
_Không biết ai đuổi ai đâu…các chị đừng lo cho em
Em giờ khác trước rồi….
_Cô đến để thu dọn đồ đạc ak?
Huyền từ trong phòng ngạo mạn đi ra..nó cũng cười nhếch môi….
_Tôi nghĩ mình mới là người nói câu đó….
_Cô nghĩ mình đang nói gì hả?
_Tôi với cô cá cược nhé……..2 tiếng nữa quyết định buộc nghỉ việc của cô sẽ có trên bàn…..chờ xem…….
Nó quay mặt đi…….
_Tối em mời mọi người ăn cơm…em đi đây………..
Phòng họp hội đồng quản trị….
_Xin lỗi đã phá ngang buổi họp của các vị…..
_Anh là….
_Tổng giám đốc Trần Thị……..
Bà Lam vội hỏi:
59