watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chị ơi Em yêu Chị
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Tao nghe nói chị Minh bận cái gì đó, Nhưng mà mày thắc mắc chi?

- Ừ!…à ….thì bị bể kế hoạch chứ sao

- …??

- Trả thù bả đó!

- Ờ…

Tới lúc này thằng Quân mới gật gù nhớ lại cái kế hoạch mà thằng Dự từng nói tới để trả đũa “bà chị đáng ghét”. Nhưng với thằng Quân thì chị Minh chả có gì là đáng ghét cả. Ngày ngày cứ nghe thằng Dự lải nhải miết về cái kế hoạch trả thù gì gì đó khiến nó đôi khi cũng bực mình nhưng vì không muốn thằng bạn cụt hứng nên nó luôn ậm ừ ủng hộ.
- Còn hơn hai tháng nữa mới hết hè mà, từ giờ tới đó thiếu gì cơ hội.

- Nhưng tao chỉ còn sinh hoạt ba ngày nữa thôi.

- Lý do? – thằng Quân hất hàm hỏi

- Tao chỉ hứa với ba tao đi sinh hoạt hai tuần, giờ sắp hết hai tuần, tao cũng có xe rồi đâu cần phải đi sinh hoạt nữa

- Tùy mày. – thằng Quân phẩy tay – tao thì còn tha thiết lắm nên sẽ sinh hoạt tới cuối hè luôn. Nếu mày không đi sinh hoạt nữa thì bỏ cái ý định trả thù đi, bỏ luôn cái “món nợ” ngớ ngẩn của mày đi vì chả có cơ hội đòi lại đâu.

- Sao bỏ qua dễ dàng vậy được, bả chơi tao mấy vố liên tiếp không trả lại một lần thì tao cứ ấm ức… – thằng Dự tức tối nói

- Vậy thì cứ ở lại sinh hoạt cho tới khi nào mày hết ấm ức thì thôi, tội gì rút lui sớm, đi sinh hoạt cũng có nhiều cái thú vị mà.

- …

Thằng Dự lại im lặng. Cái cách trả lời của thằng Quân làm nó bị cụt hứng. Nó lờ mờ nhận thấy thằng bạn mình có vẻ như không tha thiết lắm với suy nghĩ của nó, trong lòng cảm giác được rằng hiện tại nó không còn đồng đội cùng chiến tuyến nữa.

Nó đang phải chiến đấu một mình!

Mãi không thấy thằng Dự lên tiếng, thằng Quân lấy tay cặp cổ bạn cười cười lái sang chuyện khác.

- Thôi không quan tâm chị nữa, mày lo tối nay rửa cho hoành tráng kìa!!!

- Tao biết rồi!

Thằng Dự đáp nhưng giọng íu xìu. Những ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu khiến nó không vui. Nếu như thật sự chỉ còn mình nó trên chiến trận thì chẳng phải kẻ thua cuộc rõ ràng là nó rồi sao. Nếu đã như vậy thì còn bắt đầu làm chi nữa.

Nó gạt tay thằng Quân ra khỏi vai, chăm chú nhìn thằng bạn thât lâu, nó tự nói với chính mình.

- Thằng Dự này chưa bao giờ biết lùi bước, cứ chờ đấy, còn một mình thì tao vẫn sẽ không thua!

*

* *

Cốc…cốc…

Tiếng gõ cửa đánh thức thằng Dự khi nó còn ngái ngủ. Hơi bực mình nó lèm bèm

- Ai mà phá rối vậy?

- Là em, Gillmy!

Giọng con gái thật dễ thương làm thằng Dự tỉnh hẳn, nó vội vàng chạy như bay vào toilet trước khi để lại một câu

- Chờ anh chút!

Hồi sáng thằng Quân có nhắc nó về buổi rửa xe với đám bạn tối nay vậy mà nó lại ngủ quên mất. Còn lời hứa qua đón Gillmy nó cũng quên luôn, giờ bắt nhỏ phải qua tận nhà, phen này nhỏ giận thì nó toi đời.

Nó xuống nhà sau khi đã chỉnh chu tươm tất. Mỉm cười nhìn nó Gillmy không có vẻ gì là giận dỗi như nó tưởng.

- Anh ngủ quên phải hông? Mình đi thôi, mọi người đang chờ. Anh Shin nói là sẽ đến thẳng trên đó luôn.

Thằng nhóc không trả lời, chỉ ậm ừ rồi đi xuống nhà xe. Vừa dắt chiếc Jupiter mới coóng ra cổng nó vừa thở phào nhẹ nhỏm. Chắc hôm nay Gillmy có chuyện gì vui nên nhỏ mới dễ chịu như thế. Thôi kệ, vui chơi là chính. Cả hai leo lên lên xe rồ máy phóng đi về phía hẹn .
Sài Gòn buổi tối là thời điểm rất lý tưởng để xuống đường, đi chơi không cần sợ nắng, có nhiều cửa hàng tiện lợi, nhiều tụ điểm vui chơi bắt đầu mở cửa tạo nên vô số lựa chọn cho thị hiếu của nhiều đối tượng khách hàng khác nhau. Phần khác là có nhiều đèn màu lung linh rất dễ thương và vui mắt.

Địa điểm mà cả bọn dừng chân đầu tiên là một cửa hàng KFC, một lựa chọn mà đa số các nhóm bạn teen thường rất ưu tiên vào vị trí số một, vừa lịch sự, tiện lợi lại rất ngon.



Chị nhân viên phục vụ niềm nở chào nó và hướng dẫn chỗ ngồi cho cả bọn. Thằng Dự đang bước thì bất ngờ khựng lại, nó cảm giác mình vừa lướt qua một ai đó rất quen. Nó quay đầu nhìn ngược trở ra hướng vừa mới bước vào:

- “Ai giống bà Minh quá vậy ta?” – Nó nghĩ thầm..

Gillmy đi bên cạnh thấy vậy cũng nhìn theo thì thấy một cô nhân viên đang hướng dẫn cho ông khách nước ngoài, họ trao đổi khá vui vẻ. Gillmy buột miệng hỏi:

- Người quen hả anh?

Thằng Dự giật mình

- À không… có lẽ không phải, người giống người thôi.

Nói rồi nó đi về phía đám bạn, Gillmy cũng theo sau

- Làm gì lâu dzậy mày.

- Ah! Tao gặp một người nhìn quen quen…nhưng chắc không phải. Mà thôi chọn phần đi, tao đói rồi.

Miệng thì nói không phải nhưng trong lúc đám bạn háo hức chọn phần ăn thì thằng Dự vẫn cố ngoái ra nhìn cô nhân viên nọ để xác định thêm lần nữa. Có điều khoảng cách xa quá nên nó đành chịu, không thể đoán biết được nên nó quay lại với cuộc vui và đám bạn

* * *

- Thank you. You speark English so good!

(Cám ơn cô. Cô nói tiếng Anh rất khá.)

- Oh, No problem. Thanks you came whith us. See you later!

(Vâng, Không có chi. Cám ơn vì quí khách đã ủng hộ. Hy vọng sẽ gặp lại lần sau.)

- Goodbye!

(Tạm biệt cô.)

- Googbye! Goodluck to you!

(Tạm biệt! Chúc quí khách may mắn!)

Nhỏ Minh quay trở vào cửa hàng sau khi ông khách đã đi khỏi. Nhỏ vừa đi về phía quầy vừa tháo tấm tạp dề trước ngực. Một nhân viên khác nhìn nó, thân thiện:

- Tới giờ về rồi ah?

Nhỏ Minh cười cười:

- Ừ, bibi! Mai gặp lại.

Người bạn kia đùa:

- Ở đây chỉ có một mình Minh là được ưu tiên về sớm thôi đó.

Nhỏ Minh với tay lấy ba lô trong tủ trả lời:

- Nhưng Minh vào làm sớm hơn và phải đi học nữa mà.

- 19g30 học tới mấy giờ tan?

- 22g30. – Nhỏ thản nhiên đáp.

Người bạn tròn mắt ngạc nhiên:

- Trường nào mở cửa tới giờ đó bà?

Khoác ba lô lên vai, nhỏ Minh nhìn bạn nháy mắt:

- Minh học vẽ ở nhà một người quen. Trường hợp đặc biệt duy nhất mà.^_^ Bye!
Nhỏ quay lưng đi thẳng theo lối cổng sau nên không hề biết trong cửa hàng có “lính” của mình đang ngồi trong cửa hàng.

*

* *

Vậy là cái kế hoạch của thằng Dự bị phá sản thật sự?!

Hai tuần thử thách của nó đã kết thúc nhưng nó vẫn chưa đòi lại được “món nợ” cần đòi bởi suốt một tuần liền nhỏ Minh không hề xuất hiện.

NHƯNG…….

Người ta đã nói là “NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI TÍNH” rồi mà!



Ngày chủ nhật thứ hai của mùa hè đã đến. Bọn nhóc theo lịch hoạt động lại tập trung đông đủ vào sáng sớm để thực hiện cuộc hành trình “vận động, thu gom ve chai” trong chiến lược gây quỹ “Nụ Cười Hồng” – tên một Công Trình Thanh Niên mà ban chấp hành (BCH) Đoàn Phường 05 đề tra trong chiến dịch Hoa Phượng Đỏ năm nay.

Cái tên “Nụ Cười Hồng” tuy chỉ có ba chữ nhưng lại mang một ý nghĩ lớn lao hơn rất nhiều, bởi vì từ nguồn quỹ đó sẽ chăm lo và giúp đỡ cho các em thanh – thiếu nhi hiếu học có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn phường 05.

Một việc làm rất có ý nghĩa!

Những tưởng thằng Dự sẽ không tham gia nhưng nó vẫn lù lù xuất hiện cùng với thằng bạn chiến hữu. Thằng Quân huých vai nó cố tình trêu.

- Sinh hoạt bữa cuối hả mậy?

- Hên xui! – thằng Dự trả lời – Nếu hôm nay bà chằn không xuất hiện thì tao không lên nữa, ông trời không cho tao cơ hội thì thôi, coi như tao “xóa nợ” cho bả.

- Còn nếu như chị Minh xuất hiện? – giọng thằng Quân ỡm ờ

- Ở lại! Tìm cơ hội trả thù! – thằng Dự đáp

- Hahaha…lý do tốt! – thằng Quân bất chợt phá lên cười ngặt nghẽo

- Mày cười cái gì? – mặt thằng Dự nhăn lại

- Mày chỉ giỏi viện lý do, tao biết mày cũng còn tiếc nuối lắm không muốn bỏ phường nên mới lấy chị Minh làm cái cớ chứ gì?!

- Ai nói?

- Tao nói. Tao dám chắc hôm nay chị Minh sẽ lên! Cá không?

- Sao mày biết?

- Kệ tao…hehe

Thằng Dự cảm thấy khó chịu vì cái giọng cười ra vẻ biết tuốt của thằng bạn, chỉ mới sinh hoạt có hai tuần mà thằng Quân làm gần như biết hết mọi chuyện trên dưới lớn nhỏ, còn nó thì…chẳng biết gì!

Mặc kệ thằng Quân, nó đưa mắt quan sát xung quanh, bọn thằng Huy, thằng Tuấn với mấy đứa nữa đang lui cui rào lại kẽ hở của hai chiếc xe ba gác nhỏ bằng những sợi dây nilon, tụi nó vận dụng những kiểu bắt dây được học trong lớp kỹ năng của “anh thầy răng chuột” Phước Anh – một biệt danh mới do bọn con gái đặt cho anh phụ trách lớp học.

Ở một góc khác là bọn con gái đang bận rộn với những hộp xôi – phần ăn sáng của cả đội. Thằng Quân không biết từ lúc nào đã xách thùng chạy đi mua trà đá… nhìn đi nhìn lại thì chỉ có nó là không làm gì cả. Tự dưng thấy mình lạc lõng. Lần đầu tiên nó cảm giác được thế nào là bị bỏ rơi(!)

Giữa lúc mọi người đang chuẩn bị thì giọng thằng Lâm bất ngờ vang oang oang khiến nó ngẩn lên nhìn về phía cửa cổng của ủy ban.

- Bà kia, lặn đi đâu mất tăm cả tuần nay?

Từ phía cổng, nhỏ Minh vừa chạy xe vào bãi vừa nhe răng cười hì hì.
- Tui bận! Tui bận!

- Bận gì thì cũng có trách nhiệm một chút chứ, bà bỏ bê bọn nhóc không ai coi.

- Thì hôm nay tui lên coi đây, ông lèm bèm hoài mốt mõm dài ra đó..hi.hi

- Bà nói gì? – thằng Lâm trợn mắt, bắt đầu xăn tay áo.

- Hé hé…hông cóa gì…

Màn đối đáp của nhỏ Minh với thằng Lâm vô tình trở thành tiết mục tấu hài cho cả đám, tiếng cười lại rộn vang khắp sân.

- Mày thấy tao nói linh không, chắc chắn hôm nay chị Minh sẽ đến. Vậy là mày phải tiếp tục ở lại đây rùi con ơi….

Thằng nhóc giật mình vì thằng Quân tự nhiên lù lù xuất hiện thì thầm bên tai nó. Liếc nhìn thằng bạn, nó lầm bầm.

- Ở thì ở, sợ ai chứ!

- Ờ, còn hơn hai tháng mà, tha hồ tìm kiếm cơ hội ha…hehe

Thằng Quân nói xong thì chạy đi, mọi người đã tụ họp đông đủ và bắt đầu nghe bà bí thư điều động.

- Chủ nhật này chỉ ra quân ở năm khu phố 1,3, 4, 5, 6 vì năm khu phố này nằm gần nhau, lại thuận đường. Chúng ta sẽ chia làm hai nhóm, nhóm một là đội của Lâm và Xuân, phụ trách ba khu phố 1,3,và 4, ba khu phố này không quá rộng. Nhóm hai là đội của Ngọc và Minh phụ trách hai khu phố còn lại. Các bạn chia thành hai hướng khác nhau và hẹn gặp nhau ở điểm tập kết cuối cùng: Tại đây nhé!

Bí thư vừa nói xong, cả bọn liền răm rắp làm theo, mỗi nhóm có một chiếc loa tay vừa đi vừa rao um sùm cho bà con cùng biết, đi tới nhà nào cũng nghe một điệp khúc quen thuộc.

“Loa loa loa!! Đoàn Thanh niên vận động thu gom ve chai gây quỹ

“Nụ Cười Hồng” giúp đỡ học sinh nghèo hiếu học, bà con cô bác ai có ve chai,

sách báo cũ xin vui lòng hỗ trợ…Loa loa loa!”

Không chỉ rao loa, cả bọn còn chia nhau vào tận từng nhà vận động, xin xỏ và năn nỉ. Đứa xin được xấp báo, đứa xin được vỏ chai, lon nước ngọt, đứa được tập sách cũ…có đứa không xin được gì nhưng lại được các mạnh thường quân ủng hộ bao thư thay cho hiện vật. Chiếc xe ba gác dần đầy lên khi đi qua mỗi con hẻm, tới lúc mặt trời chiếu thẳng đỉnh đầu thì đứa nào cũng mồ hôi nhễ nhại, tay ôm tay xách từng bị từng bịch lũ lượt kéo nhau về điểm tập kích ban đầu.

Vừa khéo thế nào mà cả hai nhóm cùng gặp nhau ngay trước cổng ủy ban, nhỏ Minh nhìn thằng Lâm.

- Bội thu không?

- Kha khá.

- Bên nì cũng rứa!

Để hai xe chiến công qua một bên đứa nào cũng tranh nhau tìm chỗ gốc cây có bóng mát ngồi thở phì phò như toa tàu lửa. Thằng Huy vừa đấm đấm hai đầu gối vừa rên.

- Lần đầu tiên tao đi bộ xa như vầy đó.

- Tao cũng vậy. – thằng Quân tiếp lời – Hồi trước thầy có bắt chạy 10 vòng sân nhưng cũng không phê như lần này.

- Lúc trước chạy 10 vòng nhưng mày vác người không mà chạy, còn lần này vừa đi bộ vừa ôm nặng, không phê mới lạ.

Thấy bọn nhóc than vãn, chuyên trách nhìn nhau cười, nhỏ Minh giở trò hù dọa.
- Thế nào? Mới có nhiêu đó mà đã kêu trời rồi hả? Mấy đứa còn được đi dài dài từ giờ cho tới hết hè lun mà.

- TRỜ..Ờ..I..I!

Bọn nhóc cùng đồng loạt la lên làm ra vẻ uể oải, thằng Lâm vuột miệng

- Vậy…tuần sau mấy đứa có đi nữa không?

- ĐI CHỨ!



Bọn nhóc đang rên rỉ ỉ ôi bất ngờ đồng thanh trả lời với một vẻ mặt rất chắc chắn khiến nhóm chuyên trách bật cười ha hả

- HAHAHAHA…cái này người ta gọi là HAM DZUI nè, than mệt, than phê nhưng rủ là đi..HAHAHA…

Trong khi tất cả đều cười đùa rất vui vẻ thì thằng Dự vẫn lặng im, suốt chặng đường đi nó không nói tiếng nào, cũng không làm gì khác ngoài việc đi kè kè bên cạnh chiếc xe phế liệu. Trái với thằng Quân lúc nào cũng tay ôm tay xách thì nó hoàn toàn… tay không. Không chỉ vậy, rất nhiều lần nó nhận được ánh mắt–không–bằng–lòng của bé Diễm khi nhỏ này quay sang múc nước cho đám bạn.

Thật sự nó không biết vì cái gì mà nó lại phải để làn da như trứng gà của mình lang thang dưới trời nắng. Nếu nói là để giữ lời hứa với papa thì không đúng, bởi nó đã hoàn tất giao kèo và cũng đã toại nguyện với con Jupiter. Nhưng nó vẫn muốn ở lại. Vì thằng Quân? Có vẻ đúng, nhưng chỉ một phần thôi, còn lý do chính nằm ở đâu bản thân nó cũng không thể lý giải được.

Mãi thẩn thơ, thằng Dự không hề để ý thấy đám bạn cùng sinh hoạt đang tụ lại quanh nhỏ Minh rì rầm to nhỏ cái gì đấy mà chốc chốc cứ nhìn về phía nó cười rất gian.

Thằng nhóc ngạc nhiên khi bất ngờ bị bọn bạn bao vây, rồi nó nghe có tiếng đếm

- 1, 2, 3…dzô ta

Nó bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, bốn năm thằng con trai trong đó có thằng Quân đang túm chặt lấy tay chân nó, và sau mỗi tiếng “dzô ta”, thân hình của nó được nâng lên rồi nện xuống nền sân ủy ban. Nó vẫn chưa hình dung ra mình đang gặp vấn đề gì nhưng cứ một lần mông chạm đất là nó đều nhăn mặt, miệng la oai oái.

- Thả tao xuống!

- Không thả!

- Đau! Thả tao xuống!

- Hahaha…không thả!

Nạn nhân la ó, đám đông cười vang, đến khi cả bọn dừng tay thì nó trông rất thê thảm, nằm bất động giữa sân. Gắng gượng bò dậy, nó nhăn mặt

- Chơi gì kỳ dzậy?

- Haha…màn chào hỏi sơ bộ thôi, ai biểu mày không chịu tham gia mần chi!

Thằng Quân đưa tay ra trước mặt nó có ý kéo nó ngồi dậy. Hất tay thằng bạn, nó tự đứng dậy một cách khó khăn. Nhìn thái độ của nó, thằng Quân cười nham hiểm

- Muốn biết ai bày ra trò này không?

- …??

- Chị Minh đó!

- Cái gì?!

Trang: « Trước 145
6
7
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 19