“Thì anh yêu cầu nấu canh chua mà” nó trả lời
“Canh chua? Sao lại ngọt thế này chứ?” hắn bắt bẻ
“Tôi thấy ngon mà, tôi làm đúng theo cách ở trên mạng mà”
“Đúng ? cô xem có nồi canh chua mà cô nấu cũng không ra hồn, cô có khả năng làm được cái gì hả?” hắn gắt gỏng.
“Này, anh không ăn thì thôi, đừng suốt ngày chê bai này nọ nhé” nó tức khí. Ngày nào nấu ăn cũng chê bai, mà rõ ràng làm gì mà tệ đến mức đó chứ. Nó thấy tên này cố tình trả thù nó đây mà.
“Cô nói thế mà nghe được à? Tôi thuê cô làm người giúp việc chứ không phải làm bà chủ nhé” hắn cười mỉa mai.
“ À, nếu không thích thì đuổi tôi đi, tôi cóc cần nhé” nó lì cái mặt ra.
Hắn điên tiết, đập bàn thật lớn, khiến tô canh bắn tung tóe trên mặt bàn.
“Không ăn thì thôi” nó đứng dậy gào lên, bê luôn tô canh đổ thẳng vào thùng rác.
“Sao cô dám…..” hắn lắp bắp, mặt hắn chuyển từ xanh sang đen
“Tôi cái gì không dám? Anh quản được tôi chắc” nó vặn nhỏ volum, nhưng giọng hạ thật thấp. Nó đi thẳng vào phòng, để lại một người ngồi trên bàn ăn, tay nắm chặt, mặt tái xanh.
“Cô ra đây ngay cho tôi” hắn vừa gào vừa đập ầm ầm vào cửa phòng nó.
“Khỏi đập” nó mở cửa đẩy hắn ra một bên đi thẳng ra sofa, tay cầm theo cuốn sổ nhỏ. “Ngồi xuống” nó ra lệnh cho hắn.
Chả biết trời xui đất khiến thế nào hắn cũng ngoan ngoãnmang bộ mặt sát thủ ngồi xuống ghế.
“ Hôm nay tôi và anh nói chuyện thẳng thắn với nhau sau hơn một tháng sống chung” nó nhẹ nhàng.
“Thẳng thắn?” hắn hơi ngạc nhiên
“Đúng, anh có chỗ nào không vừa lòng với tôi anh nói tôi nghe thử xem nào?”
“Ý gì?”
“ Ý là anh có gì không thích ở tôi anh nói cho tôi nghe, tôi xem xét rồi sửa” nó kiên nhẫn giải thích dù nó biết tỏng tên khốn này đang giả ngu.
“Cái gì cũng không hài lòng” hắn nói dối.
“Anh không hài lòng với tất cả?” nó đã cố gắng thế mà hắn lại coi như không, tên này đúng là cố tình chơi nó đây mà.
“Đúng, cô lười biếng, ngu ngốc, vụng về, xấu xí” hắn cố tình trêu tức nó. Biết thừa là nó sẽ nổi điên.
“Câm mồn” nó điên tiết, cầm ngay ly nước lọc trên bàn hất thẳng mặt hắn.
“Cô…” hắn bất ngờ với phản ứng của nó, mắt trợn to đầy tia máu thật hung dữ.
“Anh nghĩ tôi hài lòng với anh chắc” nó gằn giọng “ anh là tên khốn nhỏ mọn, tinh tướng, khó chịu nhất tôi từng gặp”
“Tôi…”
“Im, nghe tôi nói hết đã, không cho anh nói” nó giơ giơ nắm tay trước mặt hắn, tỏ ra dữ dằn.
“Tôi hỏi anh, anh cố tình hành tôi đúng không?” nó hỏi thẳng
“Đúng” hắn thẳng thắn thừa nhận không cần suy nghĩ.
“Tại sao?”
“Thích thế”
“Ra thế” nó trề môi coi như đã biết.
“Cô là người tôi thuê, tôi có quyền như thế, nếu cô không hài lòng thì có thể bỏ việc” hắn móc lại
“Bỏ việc? quên đi cưng, chị đây xem xưng có đủ trình để làm chị bỏ không đã” nó trêu tức hắn.
“Chị?, cô mấy tuổi mà dám thế?” hắn thực sự bị chọc điên mất.
“À, tuổi chị có thể kém cưng, nhưng suy nghĩ thì hơn hắn cái đồ nhỏ mọn như cưng” nó chậc chậc lưỡi, đứng dậy đi vòng vòng quanh ghế hắn, hai tay nắm phía sau lưng.
“Suy nghĩ hơn? Suy nghĩ hơn mà 29 tuổi đầu còn mặc áo hello kitty, gấu, gà con à?” hắn cười to, nhìn chằm chằm vào cái áo có con gà con trên người nó.
“ Cái này là sở thích” nó cãi lại
“Sở thích? Sở thích của một một đứa bé hả?” hắn tò vẻ khinh thường nó
“Anh..” nó bị bí từ.
“Sao? Tôi nói đúng quá hả?” tâm tình hắn vui hơn khi thấy cái mặt tức giận của nó.
“Đúng cái đầu anh ý”nó gào lên, mặt đỏ gay
“Ngu ngốc thì đừng cho mình là thông minh” hắn bồi thêm. Hắn nói xong đi thẳng vào phòng, để lại nó với bao nhiêu ấm ức.
Tâm trạng hôm nay của hắn thực sự rất vui vẻ. Hôm qua nó đã chọc cho ai đó mất ăn mất ngủ, thật là vui. Nhìn khuôn mặt cô nàng đỏ gay nói không ra lời, hắn cảm thấymình thật sự thành công.
Từ ngày cô ta dọn đến ở hắn cảm thấy cuộc sống của mình thật sự rất khác. Hắn vui khi trêu chọc cô, thấy một chút ấm áp khi quay về nhà thấy một người trong bếp. Và hắn thấy tim mình loạn nhịp khi người nào đó gào lên với hắn. Hắn nhận thấy, một ngày hắn không nhìn thấy cô, hắn sẽ buồn. Khi tâm trạng hắn không vui, chỉ cần nhìn cô, hắn liền cảm thấy nỗi buồn như bay bị gió thổi bay đi mất.
Hôm trước hắn nhìn thấy nó mặc áo ngủ hình gấu, nhìn rõ ràng là rất xấu thế mà hắn lại cảm thấy đẹp, đúng là ở cùng người xấu diết thành ra tiêu chuẩn cũng giảm xuống.
Nhìn đồng hồ, giờ đã là bảy giờ rồi. Hắn đứng dậy thu lại laptop. “Về thôi” hắn vui vẻ nói, nụ cười chưa từng tắt trên môi.
Về nhà, hắn thấy tối om, tự nhiên hắn cảm thấy lo lắng, vội vả bật đèn tìm kiếm thân ảnh quen thuộc. Hắn lo lắng nhỡ hôm qua, hắn quá lời, cô bỏ đi thì làm sao?.
“Hiền” hắn gõ gõ lên cửa phòng cô.
“Gì?” thấy nó thò đầu ra, nhìn hắn với ánh mắt khinh thường, khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
“Cơm”
“Không nấu” nó trả lời xong định đóng cửa lại
“Sao không nấu?”hắn khó chịu, cô lại tính đình công ư?
“Tôi làm cái gì anh chẳng chê, nấu làm gì, đằng nào chẳng đổ đi” nó ấm ức.
“Tôi muốn ăn cơm” hắn gằn giọng
“Tự đi mà nấu” nó ương bướng
Hắn thấy cô đang rất khó chịu,hắn không muốn chọc giậncô nữa.
“Cô có gì tức giận với tôi thì cứ nói tôi nghe, tôi sẽ suy nghĩ về nó một chút” hắn hạ giọng nhỏ nhẹ.
“Thật?” nó lập tức hỏi lại
“Thật” hắn nhận ra cô nàng này rất dễ bị lay động, nhìn khuôn mặt cô lập tức thay đổi, hắn thấy thật vui.
“ Anh nói đấy nhé, giờ anh ra sofa ngồi đi, đợi tôi một tí” nói xong nó quay vào trong phòng.
Hắn ngồi đợi cô mà cảm thấy một chút chờ mong không biết cô nàng này bày trò gì nữa. Để xem cô ta có bao ấm ức với anh.
“ Giờ tôi sẽ hỏi anh trả lời nhé” nó đi ra, tay lại cầm cuốn sổ ngày hôm qua.
“Được” hắn cố gắng tỏ ra nghiêm túc, kìm nén nụ cười khinhìn thấy cô đi vòng vòng quanh hắn với cái áo hello kittymàu vàng. Nhìn cô chẳng khác gì một cô nhóc mười bảy tuổi với khuôn mặt già chát.
“ Vấn đề thứ nhất: anh thấy tôi ngu ngốc hả?” nó mở cuốn sổ trên tay nhìn vào đó hỏi.
“ Không hẳn” hắn lấp lửng, hắn tò mò không biết cô định làm trò gì.
“ Nói yes hoặc no, không chấp nhận câu trả lời như trên” nó ra dáng một bà giáo viên.
“ Đúng”
“Ngu chỗ nào?” nó hỏi lại
“Có mấy món ăn nấu cũng không ra hồn” hắn không dámnói là cô bị hắn lừa đến đây mà không biết nên đành viện đại lý do này.
“ Anh có biết nấu ăn không?”
“Không”
“Vậy anh còn ngu hơn tôi, dù sao tôi còn biết” nó kết luận
“….” Hắn thấy mình bị vào bẫy.
“ Vần đề thứ hai: tôi ăn mặc xấu lắm hả?”
“Ừ”
“Tại sao?”
“ Nhìn thật xấu”
“Xấu hay đẹp có ảnh hưởng đến anh sao?”
“Không có” hắn chối. Nhưng bản thân hắn biết nhìn cô mặc mấy bộ đồ ngủ trẻ con tự nhiên tim hắn nhảy vài nhịp không đúng.
“Cho nên, tôi đề nghị anh không được phép cam thiệp vàovấn đề này của tôi” nó cao giọng
“Được”
“Vấn đề thứ ba: tại sao mua máy giặt mà bắt tôi giặt tay?” nó thực sự cảm thấy vấn đề này rất bực mình
“ Quần áo của tôi không được phép giặt máy, hư mất” hắn trả lời đúng sự thật.
“Vậy tôi có thể sử dụng máy để giặt quần áo của tôi chứ?”
“Được, tôi có bao giờ nói cô không được dùng đâu?” hắn bắt bẻ lại
“ Qua” đúng thế, hắn chưa từng nói nó không được dùng mà.
“ Vấn đề thứ tư: tại sao bắt tôi đi mua đồ ăn sáng xa như thế? Gần đây thiếu gì nhà hàng nấu ăn ngon”
“ Nếu cô nấu được đồ ăn sáng, tôi sẽ nhân nhượng vấn đề này. Nhưng nhất thiết phải ngon mới được, không thì miễn bàn”
“Được, tôi sẽ học” nó dứt khoát
“ Vấn đề thứ năm: Nhà có thể cách ngày lau được không?”
“Không, vấn đề này không bàn” hắn dứt khoát.
“ Vấn đề thứ sáu: anh tốt nghiệp đại học chưa?”
“Tại sao hỏi vấn đề này?” hắn thắc mắc
“ Vì anh sử dụng ngôn ngữ rất thô lỗ. Tôi sống với anh có một tháng năm ngày mà anh dám chửi tôi ngu ngốc bốn mươi bảy lần, vụng về 32 lần, xấu xí mười tám lấn” nó liệtkê hết.
“CÔ ghi lại?” hắn bất ngờ với số liệu chính xác cô nàng đọc ra.
“Đúng vậy” nó thảm nhiên trả lời như chuyện bình thường.
Hắn nhận ra cô nàng này thật sự rất ghi hận trong lòng.
“Cô thấy tôi nói sai?” hắn hỏi ngược lại
“Rất sai. Anh thấy tôi ngu ngốc chỗ nào? Vụng về chỗ nào? Xấu xí chỗ nào?”nó vừa nói vừa dí sát cái khuôn mặt nó vào mặt hắn.
Tim nó tự nhiên đập thình thịch, nhìn gần hắn thật sự đẹp, mũi cao,môi mỏng, da trắng nõn, mắt sâu, lông mi công vút.
Hắn bất ngờ đẩy nó ra, nó ngã chổng queo trên sàn nhà.
“Nấu cơm đi” hắn bỏ vào phòng bỏ lại nó với bao cảm xúc hỗn độn. Hình như mặt nó đỏ bừng thì phải. sao lại thế nhỉ? Nó thì thầm.
Tim hắn muốn bay ra khỏi lồng ngực. Hắn đứng bất độngsau cánh cửa, cảm thấy một thứ cảm giác rất mơ hồ. Tự nhiên hắn cảm thấy Hiền thật đẹp, thật dễ thương. Khi cô dí sát gần vào hắn, hắn ngửi thấy mùi sữa tắm hoa nhài nhè nhẹ của cô, hình như cái nơi hơn bảy năm ngủ yên củahắn ngọ ngậy thì phải. Chính vì sợ cái trạng thái đột ngột này hắn mới vội chạy trốn.
Vì hai người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình mà bữa tối diễn ra thật im lặng, không phê bình, không giải thích. Và tình trạng này cũng kéo dài thêm ba ngày nữa đến khi nó thấy miệng nó sắp đóng rêu thì nó quyết định nói chuyện với hắn. Tối nay nó phải nói chuyện với hắn mới được, theo như người ta nói thì cảm giác tim đập chân run là tình yêu, nếu thế thật thì nó tiêu thật rồi, sao nó có thể thích một anh chàng gay chứ.
Nó mải suy nghĩ mà không biết, có người nhìn nó chằm chằm hơn năm phút. Mãi cho tới khi nó nghe tiếng nhắc “ Hiền” mới tỉnh lại.
“Có chuyện gì thế?” một đồng nghiệp tỏ vẻ quan tâm nó
“Không có gì” nó tỉnh lại.
“Sếp Dương tìm cậu từ sáng đó” cô ta nhắc nó
“Vâng” nó đứng dậy đi về phía thang máy. Trong thang máy nó thấy hai người đồng nghiệp
Đồng nghiệp A nói:” tim tớ muốn ngừng đập khi nhìn thấy anh ấy, tự nhiên mặt tớ nóng kinh khủng”
Đồng nghiệp B: cậu thích hắn rồi, cua hắn đi thôi.
Câu nói đó khiến tâm hồn nó treo ngược trên cành cây. Thích? Thích? Thích? Nếu họ nói đúng thì mình thích một tên gay sao? Đầu óc như một mớ hỗn độn.
Nó đi vào phòng sếp Dương , tự kéo ghế ngồi xuống, im lặng nhìn hắn, nhưng đầu óc nó đang ở phương trời nó cũng chẳng rõ nữa.
“Mẹ tôi nói tối nay cô cùng về ăn cơm”
“Vâng”.
“Chủ nhật này nhà tôi đi picnic muốn cô đi cùng”
“Vâng”
“ Hẹn hò với tôi đi”
“Vâng”
“Cô có thể về chỗ rồi”
“Vâng”
Nó đứng dậy đi ra ngoài, theo thói quen quẹo trái. Khoan,sếp Dương vừa nói những gì ấy nhỉ? Nó không nghe thì phải. Hình như hắn không la cô như mấy ngày trước. Nó quyết định quay lại hỏi, vừa mở cửa, thò đầu vào nó nhìn thấy sếp Dương đang mỉn cười rất vui.
“Sếp vừa nói gì với tôi thế?” nó hỏi xong, mặt ai nó cứng ngắc bất động
“Xin lỗi, tôi không nhớ sếp nói gì cả” nó tỏ vẻ bối rối, xoa xoa đầu mình.
“Cô…” sếp Dương mặt tái mét
“Nếu tâm trạng không vui thì nói sau đi, giờ đầu óc tôi đang lộn xộn lắm, sếp mà la tôi thì mệt sếp thôi” nó thảmnhiên phán một câu, đóng cửa đi ra ngoài, quẹo trái. “hình như mình nghe tiếng hét thì phải” nó nói với chính mình.
Sau khi ngồi trong toa lét suy nghĩ gần hai giờ, nó quyết định một biện pháp an toàn cho con tim già cỗi của nó chính là: tránh mặt kẻ làm tim đập nhanh càng xa càng tốt, nói chuyện càng ít càng tốt, cãi nhau với hắn càng ít càng tốt.
Nó quyết tâm thực hiện kế hoạch của mình từ tối hôm nay. Nhưng nó chẳng cần phải làm gì cả, bởi vì nó không gặp cái người chung nhà hơn một tuần nay rồi. Nó đoán hắn đi công tác, nhưng nó lại cảm thấy ấm ức kinh khủng, sao hắn đi mà không thèm nói với nó một tiếng nào. Thế có khác gì coi nó như không tồn tại đâu?. Chán nản nó quyết định đi tu sửa sắc đẹp của mình, nó đi đến một tiện tóc rất lớn, nó nói với em nhân viên “ làm sao cho chị nhìn trẻ hơn tí đi”, thế là sau bốn giờ, nó có mái tóc xoăn, ngắn màu vàng, nhìn nó thật khác nha.
Mà dạo gần đây, nó cảm thấy sếp Dương đối với nó rất đặcbiệt, nhỏ nhẹ, dể chịu kinh khủng, hắn không còn gầm lênvới nó nữa. Dù nó có làm sai hắn chỉ nhắc nhở thôi, thậm chí còn giúp nó sửa lại cho đúng. Nó thật không hiểu, hắn ăn phải bả gì mà thay đổi nhanh như thế. Chính vì thế, nó càng hạn chế tiếp xúc với hắn, cho lành ấy mà.
Mang theo quyết tâm rõ ràng rằng : hai tên cực phẩm nàychỉ làm cảnh thôi, không chạm vào được.
Nó quyết định tìm gặp sếp Dương trước. Sau khi nó trình bày với sếp Dương rằng” tôi cảm thấy sếp không bình thường tí nào, sếp mà cứ đối xử với tôi tốt thì tôi thấy sợ đó” sau khi nó nói xong câu đó thì bị đuổi ra khỏi phòng làm việc của hắn và cả tuần rồi nó cũng không bị gọi lên phòng hắn nữa.
Thế là cuộc đời nó trở lên tươi đẹp hơn trong một tuần nay, không bị la, không bị dọa bởi hai cái khuôn mặt thối kia nữa. Nhưng trong lòng nó cứ có một cảm giác mơ hồ gì đó, như mất mát mà nó không biết làm sao để diễn tả.
Nguyện đi phăng phăng vào phòng giám đốc, cô thư ký đã quá quen với cảnh này, nên cũng không thèm ngăn luôn. Hắn bước vào phòng Dũng, tự kéo ghế ngồi rồi nói rõ tình hình cho thằng bạn.
“Tao nên làm thế nào bây giờ?” Hắn hỏi bạn sau khi thuật lại hết suy nghĩ cũng như tình cảnh của mình.
“Thử đi” Dũng khuyên bạn
“Thử như thế nào mới được chứ?” Nguyện bối rối. Hắn đi công tác bên Mỹ hơn một tuần nay, vừa về là tìm ngay thẳng bạn thân để tư vấn vấn đề ngang dải trong lòng hắn. Chính hắn chũng không biết hắn làm sao nữa, hắn nhớ ân nhân, nhấc điện thoại muốn gọi cho cô hơn hai mươi lần mà hắn lại thôi. Chỉ cần nghĩ đến cô, tim hắn lại loạn nhịp. Nhớ tới mùi hương trên người cô, cơ thể hắn lạimuốn nóng ran.
“Tạo điều kiện cho bản thân mày gần gũi cô ta trước, thử xem cảm giác có chính xác không đã” Dũng cao hứng.
“Nếu có phản ứng thì làm sao?” hắn tò mò
“Thì thẳng tiến, theo đuổi chứ sao?” Dũng kết luận
“Nhưng cô ta không hợp khẩu vị của tao tí nào” Nguyện nhăn mặt
“Mày còn có cơ hội kén cá chọn canh à?, mày nghĩ là mày bình thường à?” Dũng dực mình đập tay lên vai hắn một cái. Tên ngốc này, rõ ràng là thích người ta muốn chết còngải bộ. Trong tình yêu quan trọng gì ngoại hình cơ chứ.
“Biết thế. Nhưng nhỡ tao có phản ứng thì sao? “ hắn lo lắng
“Từ từ rồi tính, mày phải xác định rõ ràng đã” Dũng chấn an hắn.” mà cho tao gặp cô ta trước đi, lần trước tron bar xa thế chưa rõ mặt”
“Ừ, mai đi, tao nói cô ta chuẩn bị cơm trưa ”
“Kêu nhóm mình đi nhé”
“Ok. Nhưng tao lo lắng Yến mà nhìn thấy Hiền gây chuyện thì sao?” Hắn biết Yến rất thích hắn nhưng thật sự hắn lại không có tí gì cảm giác với cô cả. Nhưng dù sao, Yến cũng là hàng xóm với hắn từ bé nên hắn cũng không lỡ tách cô ra xa.
“Mày cứ nói người giúp việc là được chứ sao”
“Cũng phải, mà nhìn cô ta cũng không sáng giá lắm”
Tâm trạng hắn giờ rất kích động, vui mừng có, buồn rầu có, lo sợ có. Hắn thực sự không thể tập trung công tác khimà đầu óc cứ treo bên ân nhân. Lần này, hắn phải tìm hiểu rõ xem cái tâm tình chết tiệt của hắn thực ra là cái gì.
24