nó. Tử hàn uể oải vương vai . Tên triết vũ chết tiệt
cứ đọc sách. Còn nhã kỳ như con đỉa vây quanh
triết vũ. Chợt một sợi dây chuyền từ cặp anh rơi ra.
Nhã kỳ nhặt lên : -triết vũ cái này của anh nè. Triết
vũ giật mình nhìn sợi dây chuyền : -nhã kỳ mau đưa đây. Tử hàn nhanh như cắt giật lấy : -oa sợi
dây chuyền đẹp thật gái tặng hả. Triết vũ trừng mắt
nhìn cô : -nguyệt tử hàn mau trả đây. Tử hàn giật
mình chưa bao giờ triết vũ tức đến như vậy. Tử
hàn bỉu môi quăng sợi dây lên bàn : -xì làm như
bổn cô nươn thèm lắm vậy. Trong nó chẳng đẹp tí nào xấu xí. "bốp" một cái tát như trời dáng. Triết
vũ lạnh lùng: -đừng tưởng cô là con gái thì tôi
không dám đánh. Tử hàn nhíu mày, nhã kỳ nhếch
môi. Tử hàn nhìn triết vũ nhún vai bỏ đi: -hừ đánh
thì đánh đừng tỏ ra cao thượng. Tưởng là con gái
không dám đánh chẳng phải anh đã đánh rồi đó sao. Tử hàn bỏ ra ngoài. Mạnh khương nhìn triết
vũ rồi đuổi theo tử hàn. [img][/img] Mạnh khương theo tử hàn ra ban công. Tử hàn
cười : -cậu nghĩ tôi ra đây để khóc sao. Nguyệt tử
hàn tôi không yếu đuối như vậx đâu. Mạnh
khương gật đầu : -ùm mà tôi nghĩ cô nên xin lỗi
triết vũ đi. Tử hàn bĩu môi : -xin lỗi ư xin lỗi một
tên vừa mới tát mình sao. Vì sợi dây chuyền gái tặng sao? Mạnh khương lắc đầu Mạnh khương nói : -sợi dây chuyền đó là do bà nội
cậu ấy tặng trước lúc qua đời. Trước khi ra đi bà đã
trao nó cho triết vũ với hi vọng cậu ấy sẽ tặng nó
cho người con gái mà cậu ấy yêu. Nên lúc nào triết
vũ cũng mang nó theo. Tử hàn bặm môi cô có cảm
giác như mình vừa phạm phải một sai lầm rất lớn. Cô gật đầu : -thế ư ? Vậy là tôi đã nói sai rồi. Thôi tới
tiết thể dục rồi đó cậu vào trước đi . Mạnh khương
gật đầu bỏ vào trong. Tử hàn thở dài : -đành phải
xin lỗi tên đầu heo đóthôi . Tử hàn bước vào lớp là lúc tiết thể dục sắp kết
thúc. Cô bước vào chỗ ngồi . Chợt thấy trong học
bàn của mình có thứ gì đó. Khi cô lấy ra thì phát
hiện đó là sợi dây chuyền của triết vũ nhưng đã
đứt thành nhiều đoạn tử hàn nhíu mày : -chuyện
gì thế này tại sao nó lại.... Khi chưa kịp định thần lại thì tiết học thể dục đã hết các học sinh trở về lớp
học. Triết vũ bước vào thấy cô và cả sợi dây
chuyền đã đứt thành nhiều đoạn trên tay cô. Triết
vũ tím mặt : -nguyệt tử hàn cô.... Tử hàn lắp bắp : -
tôi...tôi.. Nhã kỳ nhếch miệng Triết vũ lạnh hơn bao giờ hết : -nguyệt tử hàn cô là
đồ đê tiện bỉ ổi chẳng lẽ bây giờ cô định nói là
không làm khi nó đang trên tay cô sao. Cô không
thích nó đó là việc của cô nhưng cô không có
quyền làm thế hãy cút đi đi . Tôi không muốn thấx
mặt cô nửa. Tử hàn nhìn anh : -tôi thật không có thật mà. "bốp " triết vũ lạnh lùng : - đừng để tôi
thấy cô nữa. Tử hàn ôm má , lại một cái tát. "bốp"
tử hàn tặng lại cho triết vũ một cái tát : -được lắm
cậu nghỉ cậu là ai mà dám đánh tôi hả . Được tôi
làm đấy tôi làm đấy thì sao nào. Tử hàn bỏ chạy
nhanh để không ai biết là cô đang khóc
Triết vũ nắm chặt tay . Nhã kỳ nói : -triết vũ àk ! -cút
hết đi. Triết vũ hét lên . Nhã kỳ lo lắng : - được
được rồi. Ngồi trên ghế đá nhã kỳ cười : -ai chà
mình muốn xem gương mặt của con nhỏ đó lúc
này wá hừ . Tôi đã nói rồi đừng chọc tức triệu nhã
kỳ này mà . Đáng kiếp nguyệt tử hàn ạk Tử hàn ánh mắt vô định . Ba cô lo lắng : - tử hàn
con sao vậy ? Đang học sao lại quay về. Con...... -ba
ak! Con muốn nghĩ ngơi đừng làm phiền con nữa .
-được rồi!!! Tử hàn nằm dài trên giường : -tại sao
mình lại đau đến thế. Tự dặn lòng không khóc mà
sao nước mắt cứ trào ra. Lâm triết vũ tại sao cậu không tin tôi chứ. Tôi hận cậu. Tiếng chuông điện
thoại vang lên " có điện thoại công chúa siêu quậy
nghe máy nào" Tử hàn bật máy : -nghe ? -đại ca hả
nhật linh nè đi bar hông ? Tử hàn nhíu mày trong
giây lát rồi cười : -ok !! Cô bước đến tủ quần áo : -
wên đi ! Nguyệt tử hàn là nguyệt tử hàn hắn chẳng là gì để mình phải bận tâm cả đi chơi thôi Giữa tiếng nhạc sập sình tử hàn ngồi trong một
góc . Nhật linh cô bạn cũ ở TAW cũng là đồ đệ của
cô hỏi : -ái chà ai đã làm cho tử hàn ta buồn đến nỗi
phải dùng rượu thế kia . Tử hàn đặt chai rượu
xuống : -đây là chuyện của tao mày thích wan tâm
chuyện của tao hồi nào vậy hả. Tử hàn trừng mắt , nhật linh cuối đầu : -xin xin lổi !!! Một lát sau tử hàn
nằm dài trên bàn. Nhật linh lắc đầu : -đúng là con
người khó ai mà thoát khỏi lưới tình. Tử hàn say tí
bỉ : -nhật linh tao chưa say khốn kiếp lâm triết vũ
tại sao vì lời nói của tên khốn cậu mà tôi đau đến
thế chứ ! Nhật linh thở dài cô lấy điện thoại của tử hàn bấm đại vào một số điện thoại : -wây xin hỏi
đây có phải là bác thiên ba tử hàn không ạ . Giọng
đầu dây bên kia vang lên : -ai đó ! -tử hàn đang ở
quán bar của phố 13 bạn ấy say wá rồi ak. -ơ... !
Nhật linh tắc máy. Cô nhìn lũ bạn : -được rồi ta đi
thôi đại ca không sao đâu . Sắp trễ rồi đó . Tử hàn bọn em đi đây tiền rượu bọn em trả rối -nguyệt tử hàn mau tỉnh dậy đi. Cô làm sao vậy. Một
chàng trai mái tóc bạch kim đứng cạnh cô . Tử hàn
lầm bầm : - hừ tao chưa say nhật linh rót rượu đi !!
Triết vũ lay cô : -này cô say lăm rồi mau tỉnh dậx
đi !! Tử hàn chợt nhìn triết vũ khoé mắt đọng
nước : -lâm triết vũ tôi hận cậu ! Tại sao cậu không tin tôi ! Tại sao vì lời nói của cậu mà tôi đau đến
thế ! Hu hu ! Triết vũ im lặng rồi hỏi : -không phải cô thật sao ?
Không có tiếng trả lời. Triết vũ cõng cô ra khỏi
quán bar : -tử hàn à nếu người đó là cô thì tôi
không thể nào tha thứ ! Mà tại sao lại trùng hợp
như vậy hừ ! Cô luôn gây rắc rối cho người khác !
Từ đằng xa một chàng trai khác nhìn theo . Mạnh khương nắm chặt chiếc điện thoại . Người mà nhật
linh gọi là mạnh khương còn triết vũ chỉ tình cờ mà
thôi : -lâm triết vũ chẳng lẽ ... Tại sao tại sao lại là
nguyệt tử hàn chứ . Khi tử hàn tỉnh thì mình đã nằm trên chiếc giường
yêu quí rồi. Cô cảm thấy đầu đau như búa bổ. Hình
như hôm qua cô đi bar rồi cô đã uống rất nhiều
rượu và sau đó thì không biết gì nữa. Nhưng cô
cảm nhận được cái gì đó rất ấm áp. Tử hàn vươn
vai : -đi học thôi !! Vừa bước vào cổng cô đã chạm mặt triết vũ. Tử hàn lạnh lùng đi ngang qua anh .
Lúc đi ngang người triết vũ nói nhỏ : -này lần sau
có uống rượu thì uống ít thôi đừng để uống tới
không biết gì ! Cô đúng là đầu đất ! Tử hàn khựng
lại : -chằng lẻ kẻ đưa mình về hôm qua là hắn sao ?
Ôi vòng tay ấm áp mình đã bảo vòng tay hắn ấm áp ư ? Chúa ơi thật kinh khủng . Triết vũ nhìm gương
mặt như gà mắt tóc của tử hàn phì cười bỏ vào
trong. Trên lầu một chàng trai đang nhìn chăm
chăm vào triết vũ : -tôi hận cậu triết vũ tại sao lại là
cô ấy. Tại sao chứ. tử hàn bước vào lớp. mạnh khương cười : -nè làm
gì mà ngơ ra vậy cô giật mình nhìn mạnh khương: - hả anh nói : -hôm nay tôi đến nhà cô đấy đừng có mà
lười tử hàn chau mày. mạnh khương ấp úng : - thế đi
bye anh bỏ ra ngoài tim đập nhanh nhìn vào tập hồ sơ
mang tên nguyệt tử hàn : - hôm nay mình sẽ nói
hết tâm tư của mình vì hôm nay là một ngày rất
quan trọng với con nhỏ đó happy birthday nguyệt
tử hàn tử hàn nhìn trộm triết vũ rốt cục tên này đang nghĩ
gì cơ chứ cô thật không hiểu nổi. triết vũ nhìn cô nhíu mày ; - làm gì thế tử hàn nhăn mặt nghĩ : - khốn kiếp bị phát hiện
rồi. cô lạnh lùng : - chẳng có gì triết vũ cười thầm :-đồ ngốc . tại sao tôi lại thích
một con nhỏ ngốc như cô chứ. hừ... tử hàn.. nếu
như cô không ngốc như thế có lẽ tôi sẽ vẫn cứ tin
kẻ làm sợi dây chuyền đó là cô. và....anh đã không
biết rằng em cũng yêu anh. (trở về quá khứ : triết
vũ đỡ tử hàn vào trong xe . bỗng cô ngã người vào lòng triết vũ. anh nhìn cô : -này nguyệt tử hàn
cô làm gì vậy. -triết vũ tại sao cậu lại không tin tôi chứ. tại sao tôi
đau như thế. tại sao tôi lại thích cậu chứ, cậu là đồ
khốn , lâm triết vũ đồ khốn kiếp ) triết vũ lắc đầu. nhã kỳ hỏi : -anh có gì vui ak. -không có gì nhã kỳ nhíu mày nghĩ: -anh ấy luôn thế với mình
tại sao chứ. ( cái mặt nhã kỳ lúc này nè : ) [img][/img] tử hàn trở về nhà cô nằm dài trên giường , rốt cục
đối với cô hắn wan trọng đến thế nào. và cô cũng
mún bít trong tim hắn vị trí của cô là gì: -tiễu thư cậu khương đến . -hừ ta biết rồi . _ tữ hàn trã lời cô bước xuống cầu thang mạnh khương ấp úng :
- cô .. cô lâu quá . tử hàn ngồi xuống ghế : - bắt đầu học thôi chứ . -ak , hôm nay không có bài tập mới.hôm nay ta
không học... tử hàn chau mi : -hôm nay anh làm sao thế hả không được bình
thường ak. không học thì ở đây làm gì. mạnh khương nắm chặt tay : -nguyệt tử hàn tôi có chiện mún nói với cô. tử hàn ngây người nhìn anh : -hả. -sinh nhật vui vẻ nguyệt tử hàn . tử hàn ngơ ra cô nhăn mặt : -sinh nhật anh nói sinh nhật ai cơ. mạnh khương cũng ngây ra anh ngẩng đầu lên : -ơ hôm nay không phải sinh nhật cô sao ? -không ai nói thế khùng ak. mạnh khương giơ sấp hồ sơ lên : -thế trong sấp hồ sơ này. tử hàn chốc cười lớn : -hahaha anh khùng ak . hồ sơ thì hồ sơ nhưng
hôm nay đâu phải sinh nhật tôi . 3 tháng nữa mới
tới. mạnh khương đứng như trời trồng. bao nhiu kế
hoạch định sẵn đã tan tành như mây khói. tử hàn nhìn ra cửa sổ : -mẹ tôi bảo sinh nhật tôi là những ngày mưa. cô mỉm cười nhìn anh : -mặt dù chỉ là hiểu lầm nhưng tôi cảm ơn anh rất
nhìu. mạnh khương ấp úng : -thôi tôi về bye. nói xong anh chạy vụt đi. tử hàn nhún vai chẳng
hỉu gì cả -rốt cục cũng chẳng nói được mình thật là... ngồi trong xe mạnh khương không ngừng trách
mình. lại kẹt xe mạnh khương tức tối tay đập
mạnh vào thành xe. trên bầu trời từng hạt mưa
nặng trĩu rơi nhanh xuống : -mẹ tôi bảo sinh nhật tôi là những ngày mưa. mạnh khương vụt ra khỏi xe chạy trong làn mưa
tay nắm chặt hộp quà hình trái tim : -anh yêu em nguyệt tử hÀN Nghe nè thiên thần tình yêu---câu văn hơi cộc
lốc.ko chau chuốt mà rất tự nhiên...cốt truyện rất
đặc biệt...rất hay...nhất là chú trọng chủ yếu vào
ngôn ngữ giao tiếp...ko chú trọng vào việc miêu
tả...mỗi lần viết dường như có quá ít thời
gian...mong các bạn thông cảm cho bạn ý...tuy nhiên đã làm gì thì phải làm đến cùng...mình cũng
đang cbi ôn thi đại học và đồng thời mình cũng
đang viết truyện nhưng chỉ cần 1 ng đọc, 1 ng
thích nó cũng khiến mình có nghị lực viết tiếp
huống chi..bạn có chục ng ủng hộ thế kia mà...cố
gắng lên...ko đc bỏ đâu đấy (Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Wap.Sh chúc
các bạn vui vẻ) mạnh khương dừng trước nhà của tử hàn. người
ướt đẫm . nhìn lên phòng cô đèn đã tắt. ánh mắt rũ
xuống : -tại sao tôi luôn muốn nói với em rằng tôi yêu em
rất nhiều mà em lại chẳng cho tôi một cơ hội. sao
em lại vô tình với tôi như vậy hả nguyệt tử hàn.
happy birthday nguyệt tử hàn. I LOVE YOU . tử hàn không tài nào ngủ được cô mở cửa sổ ngó
xuống sân , bỗng nhíu mày : -ơ đó chẳng phải tên mạnh khương sao hắn về rồi
mà . tên này khùng ak bây giờ đang mưa mà. mạnh khương ngồi phịch xuống . chỉ biết cười
giễu bản thân. một giọng nói wen thuộc vang lên : -này anh làm gì vậy. trời đang mưa mà . tử hàn bước ra tay mang theo một cái ô. mạnh
khương nhìn cô : -tử hàn cô chưa ngủ ư. từ hàn cười : -tôi mà ngủ thì anh sẽ ở lì đây để ngày mai tôi phải
tốn tiền đưa anh vào bệnh viện ak. thôi ô nè về đi
anh ướt hết rồi kìa thôi tôi vào ngủ đây tử hàn quay đi , mạnh khương chợt nắm lấy tay
cô : -khoan đã anh có chiện muốn nói với em. tử hàn ngây người : -ơ ....anh làm gì vậy có gì mai hãy nói bây giờ tối
quá rồi . đẫm mưa rồi óc có vấn đề ak. _tử hàn tôi thích em. câu nói của mạnh khương làm toàn bộ hoạt động
não bộ của tử hàn như ngưng hoạt động không
vài giây. cô lắp bắp: -ơ này cậu bệnh nặng rồi đó mau về đi. mạnh khương ôm chầm lấy cô : -anh thật lòng yêu em anh không điên đây là thật
lòng. tử hàn ngớ người rồi lập tức đẩy mạnh khương
ra : -anh làm gì vậy. kì cục đừng tưởng tôi hiền mà làm
tới nha. -em muốn từ chối anh sao hay em giả vờ không
hiểu. -tôi....mạnh khương ak tôi... mạnh khương nhìn cô ánh mắt buồn rười rượi : -là vì triết vũ đúng không ? vì cô đã yêu triết vũ
đúng không ? tử hàn nhìn anh rồi lặng lẽ gật đầu nhẹ . mạnh
khương hét lên : -tại sao lại là cậu ấy mà không phải là tôi . _mạnh khương cậu... -mặt tôi tôi biết tôi thua cậu ấy mọi mặt mặc dù tôi
biết nhưng vẫn nói với cô . tôi luôn là kẻ thất bại . mạnh khương vụt chạy đi không gian im lặng . chỉ
còn xa xa tiếng bước chân . tử hàn im lặng : -tại sao anh lại thích một con nhỏ du côn như tôi
chứ xin đừng vì tôi mà đau vì ta không hợp nhau.
và xin lỗi vì thật sự tôi không thể yêu anh trong màn đêm với tiếng mưa lạnh một hình bóng
một người con trai cô độc lầm lũi bước. giọt nước
mắt đắng hoà trong mưa : -có phải anh quá nhút nhát không dám hét lên
rằng anh yêu em. nên bây giờ anh đã mất tất cả
không . triết vũ tôi hận cậu hôm sau đi học vào lớp tử hàn và mạnh khương
chạm mặt nhau . cô im lặng mạnh khương nhíu
mày : -nè làm gì mà nhìn tôi ghê thế cô bệnh ak. hay thấy
tôi đẹp trai quá mê tôi rồi hả. tử hàn há hốc tên này rốt cục bị gì hôm qua còn hét
này hét nọ bây giờ lại như chẳng có chiện gì xảy
ra . mà chiện này thì có liên quan gì đến cô chứ . tử
hàn lè lưỡi : -mắc ói cái mặc cậu còn thua con kiki nhà tôi . nói rồi bỏ đi. mạnh khương gương mặt bị tổn
thương trầm trọng : -cái mặt mình mà...con nhỏ đó... anh bật cười chợt ngừng lại ánh mắt lại rũ xuống.
triết vũ tay cầm sấp hồ sơ nhìn mạnh khương : -này làm gì mà ngay đơ ra thế tiếp tớ đi chứ. mạnh khương nhìn triết vũ rồi gật đầu : -ừ. ra chơi nhã kỳ đang chán nản ngồi trên ban công
thì một giọng nói vang lên : -triệu nhã kỳ tôi có chuyện muốn nói với cô. nhã kỳ chau mi quay lại : -mạnh khương ..ái chà có chuyện gì mà đích thân
phó hội trưởng hội học sinh đến tìm con nhỏ này
thế. -theo tôi biết cô rất thích triết vũ thì phải . -ý anh là sao / -tôi muốn hợp tác với cô . cô có lâm triết vũ còn tôi
có nguyệt tử hàn . tay anh giơ ra , nhã kỳ nhếch miệng bắt tay lại : -hợp tác vui vẻ. đi dọc hành lang mạnh khương nắm chặt tay : -xin lỗi cậu triết vũ hãy tha thứ cho tớ phải chi cậu
và tớ không cùng yêu một người thì có lẽ chúng ta
vẫn là bạn tốt. nhưng bây giờ thì... tớ không thể
xin lỗi. [img][/img]chỉ còn vài ngày nữa là valentine trắng
cả trường háo hức cả lên. nhất là lũ hám trai kia sôi
nổi hẳn. đương nhiên tiêu điểm chẳng có ai ngoài
tên lâm triết vũ và mạnh khương. xì hai tên đó thì
có gì tốt đẹp chứ.mà điều đáng nói hơn là chiện
này thì có liên quan gì đến cô chứ,tại sao lại phải bận tâm kìa. bước ra sân tay cầm quả bóng rổ cô
lại tiếp tục chơi bóng rổ với đám con trai. trên ban
công một chàng trai dõi theo cô , mái tóc bạch kim
phất phơ trong gió : -chẳng lẽ cô không thể nữ tính được hơn một chút
sao ? nguyệt tử hàn tiếng tử hàn oang oang dưới sân : -khốn kiếp mấy người ăn gian thì có ỉ con trai
muốn ăn hiếp hả . -ơ rõ ràng là cậu phạm quy mà xô người ta ra tới
124