Anh bước vào phòng, vô cớ trút giận lên cánh cửa khi đóng nó rầm một cái. Anh đã muốn cô phủ nhận điều đó biết bao, anh muốn cô nói rằng người cô thích không phải Kiệt. Nhưng cô chỉ đơn giản là đứng đó, im lặng trước câu hỏi của anh. Ánh mắt cô nhìn anh bối rối, vừa xa lại vừa gần khiến anh không thể nào đoán được. Trong suốt cuộc đời mình, anh chưa bao giờ khuất phục trước bất cứ điều gì, chưa từng nếm mùi thua cuộc, nhưng bây giờ, dường như anh đang cảm nhận tất cả những điều đó rõ hơn bất cứ điều gì. Cô giống như một bài toán không có lời giải, dù cótìm kiếm bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể tìm ra đáp án. Anh chưa từng cảm nhận sự thất bại nào rõ ràng đến thế trong cuộc đời mình.
-- kênh truyện chấm prồ --
Hội nghị của các nhà xuất bản kéo dài gần hết buổi sáng làm ai cũng mệt mỏi, may mà buổi chiều không có lịch trình gì. Cô quyết định đến thăm chị Linh.
Đứng trước căn biệt thự mà hai năm trước cô đã chạy đi từ đây, bỏ lại tất cả mọi thứ sau lưng, cảm giác thân thuộc ùa về. Cô rụt rè bấm chuông, hy vọng việc mình đến không quá đường đột. Một látsau, một người phụ nữ chạy ra mở cửa.
-Cháu chào bác!- cô nói.
-Cô tìm ai?- người phụ nữ hỏi, chất giọng ấm áp và thân thiện, một người phụ nữ phúc hậu.
-Dạ, cháu tìm chị Linh! Chị ấy có nhà không ạ?- cô hỏi.
-Bác Năm, ai đấy ạ?- tiếng Linh vọng từ trong nhà,rồi chị cô bước ra.- Phương!- Linh thốt lên vui mừng khi nhìn thấy cô, chạy như bay đến bên cạnh cô.
-Chị!- cô mỉm cười nói.
-Em đến sao không gọi cho chị trước?- Linh tươi cười nói rồi quay sang bà Năm.- Bác Năm, đây là em gái cháu
. Phương, đây là bác Năm, vú nuôi của hai nhóc nhà chị.
-Hóa ra…cô là em gái của Linh!- bà Năm nhìn cô một lát rồi nói. Cô mỉm cười nhẹ gật đầu khẳng định điều bà vừa nói.
-Thôi, vào nhà đi em, hai nhóc với anh đều đang ở trong.- Linh tươi cười nói rồi kéo cô vào trong.
Cô vào trong nhà, mọi thứ đều vẫn được bày trí y nguyên như cũ. Xem ra chị cô không muốn thay đổi. Linh nói cô ngồi dưới phòng khách rồi lên tầng hai. Lát sau chị cô xuống, bế trên tay một nhóc.
-Dì Phương đấy! Con chào dì đi nào!- Linh mỉm cười nói với nhóc trong lòng mình. Thiên nhìn cô một lúc rồi cười toe toét, hua hua bàn tay mũm mĩm về phía cô.
-Dì, dì…- thằng nhóc nói.
-Em bế cháu được không?- cô quay sang hỏi Linh.
-Tất nhiên là được rồi.- Linh mỉm cười nói rồi đưa nhóc con trên tay cho cô.
Cô nhẹ nhàng đỡ lấy thằng bé trong lòng, một sự xúc động trào lên trong cô. Một gia đình nhỏ hạnh phúc, chị Linh xứng đáng với tất cả những điều này. Cô ôm thằng nhóc con của chị mình trong tay mà cũng cảm thấy hạnh phúc. Đột nhiên ước mình sẽ có một đứa nhóc như thế.
-Mẹ ơi!- một giọng nói vang lên phía cầu thang.
-Ly Ly, lại đây con. Đây là dì Phương, em gái mẹ!- Linh nhanh chóng giới thiệu hai người.- Còn đây làPhương Ly, con gái yêu của chị đấy!
-Cháu chào dì. Oa, cháu đã nghe mẹ kể về dì rất nhiều, dì đúng là rất xinh đẹp!- Phương Ly tươi cười nói.
-Chị nói với con bé là em xinh đẹp sao?- cô bật cười hỏi.
-Thì em đúng là như thế mà.- Linh cười nói, quay sang cô con gái tìm đồng minh.- Đúng không con?
-Đúng, chuẩn luôn đấy ạ. Dì đẹp thật đấy! Nếu không có mẹ cháu thì chắc chắn dì là người đẹp nhất.- Phương Ly tán thành.
-Cô bé này đáng yêu quá đi, cháu đúng là con của mẹ Linh. Hai mẹ con còn cho dì đi tàu bay giấy nữathì lát nữa mà ngã xuống thì đau phải biết.- cô cười nói, tiếng cười tràn ngập cả căn phòng.
-Em thấy ngôi nhà thế nào?- Linh hỏi.
-Chị không thay đổi gì cả!
-Là người chủ trước của nó đã không thay đổi gì!- Linh nói, nhìn cô đầy biết ơn.- Em vất vả rồi!
-Ít nhất đó là điều em có thể làm cho chị!- cô mỉm cười nói, ngày chị cô đi, mẹ cô đã muốn thay đổi hoàn toàn ngôi nhà, và cô đã phải cố sức năn nỉ mới có thể khiến mẹ thay đổi ý định đó.
-Cảm ơn em!- Linh mỉm cười nhìn cô. Cô không nóigì, quay lại nhìn nhóc con đang nghịch ngợm trong lòng mình.
-Bố đâu con?- Linh hỏi con gái.
-Bố đang sửa bóng đèn dưới nhà kho…- Phương Ly còn chưa kịp nói tiếp thì một bóng người cao lớn từ ngoài bước vào.
-Sửa xong rồi…thấy bố giỏi không con gái…- Bình vui vẻ vừa nói vừa bước vào mà không để ý đến cô đang ngồi. Người đàn ông đứng trước mặt cô bây giờ thực sự là người đàn ông đầy uy quyền mà cô đã gặp hai năm trước sao. Nhìn anh bây giờ, đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, trông thật…thê thảm.
-Em chào anh!- cô nhẹ nhàng nói.
-A…chào em.- Bình đứng hình mất vài giây khi nhìn thấy cô, đôi mắt hiện lên chút xấu hổ.- Em tớilúc nào vậy?
-Em vừa mới tới thôi!- cô mỉm cười đáp.
-Em ngồi chơi!- Bình cười gượng gạo nhìn cô rồi nhanh đi vào trong phòng.
-Anh ấy sao vậy?- cô quay sang nhìn chị mình.
-Anh ấy đang ngượng đó mà.- Linh cười cười nói.
Một lát sau Bình bước trở ra, mặc một bộ đồ khác gọn gàng và sạch sẽ hơn. Thân người cao to, đầy uy quyền khiến cho người đối diện phải e sợ. Anh trở lại là người đàn ông mà cô đã gặp hai năm trước. Cô không nghĩ con người ta có thể thay đổi nhanh đến thế cơ đấy. Cả thân người to lớn di chuyển về phía chị cô, ngồi xuống bên cạnh chị ấy,ánh mắt nhìn chị cô đầy âu yếm.
-Hai người ngồi nói chuyện nha, em ra ngoài một chút! Phương, tối nay ở lại ăn tối với chị nha!- Linh nói rồi đứng dậy.
-Em định đi đâu?- Bình nhìn vợ.
-Em đi mua thêm chút thức ăn. Ly Ly, đi cùng mẹ không con?
-Có ạ!- Phương Ly nhảy ngay đến bên cạnh mẹ.
-Đi cẩn thận! Đi sớm về sớm!- Bình nói ngắn gọn, nhưng trong từng câu nói không hề che giấu tình yêu vô bờ bến và sự quan tâm chân thành.
Linh và con gái đi khỏi, chỉ còn lại cô và Bình. Ánh mắt anh nhìn cô mang theo vài phần lạnh lùng.
-Tôi đã đọc mail cô gửi cho Linh!- anh chậm rãi nói. Ngưng lại một chút quan sát biểu hiện trên gương mặt cô.- Và thành thực mà nói…
-Anh không tin em. Phải vậy không?- cô nhìn anh hỏi, một thoáng ngạc nhiên lướt qua khuôn mặt anh.
-Đúng. Ban đầu tôi đã không tin những lời đó, mẹ con cô từng đuổi cô ấy ra khỏi nhà, cướp đi nhữngthứ đáng ra phải thuộc về cô ấy, vì thế tôi cũng không có lý do gì để tin những lời cô nói là thật. Nhưng tôi tin vào cảm nhận của Linh, nếu cô ấy đãcó thể tin tưởng và tha thứ cho cô thì tôi cũng không có lý do gì để không tha thứ cho cô cả. Hơn nữa, việc đó khiến cô ấy hạnh phúc, tôi chỉ cần có thế.
-Anh yêu chị ấy lắm phải không?
-Có lẽ hai từ ‘rất nhiều’ không đủ để nói hết tình yêu tôi dành cho cô ấy.
-Anh có thể không tin tưởng em, anh cũng có thể ghét bỏ em. Nhưng không gì có thể thay đổi được sự thật là cả anh và em, chung ta đều dành mối quan tâm và tình yêu của mình cho một người, chúng ta đều yêu chị ấy.- cô nhìn anh không còn chút e sợ.
-Kết hôn ba năm vậy mà bây giờ tôi mới nhận thấy sức mạnh của cô ấy lớn đến nhường nào.- anh phá lên cười đầy sảng khoái.- Cô ấy khiến chomọi thứ xung quanh mình đều tốt đẹp.
-Đó mới là chị ấy!- cô mỉm cười nói.- Anh có thể hứa với em một chuyện được không?
-Em nói đi!
-Anh không bao giờ được phản bội chị ấy, cho dù là bất dắc dĩ hay cô tình. Anh không bao giờ được phép làm điều đó. Cho đến lúc chết, anh cũng chỉ được phép yêu một người duy nhất là chị ấy. Anh có làm được không?
-Anh làm được, mà còn làm tốt hơn những gì em yêu cầu nữa kia. Anh nhất định không bao giờ để cô ấy phải rơi nước mắt nữa.
-Em sẽ nhớ những gì anh đã hứa hôm nay!
Bình mỉm cười nhìn Phương, dù không chung dòng máu với Linh nhưng cô ấy và Linh vẫn có điểm chung khiến người ta không thể không nghĩhai người là chị em ruột. Anh nhìn cái cách cô chơiđùa và nựng nịu Thiên – con trai anh, ngay cả động tác của cô cũng giống Linh một cách đáng ngạc nhiên. Thật khó để không có thiện cảm với cô gái này. Linh nói đúng, đôi khi có những thứ màngười ta phải vứt bỏ dù không muốn để giữ lại những thứ quí giá hơn. Và Phương cũng đã mất đinhiều thứ vì vợ anh. Khi Linh bật khóc trước cái mail đó, anh đã biết, hai chị em họ mãi mãi khôngthể nào tách rời. Họ đều hy sinh vì nhau. Và đều đánh đổi những thứ quý giá vì đối phương. Linh rakhỏi ngôi nhà này vì Phương, vì muốn giữ lại tình cảm chị em giữa hai người, vì không muốn Phương khó xử với mẹ mình. Còn Phương cũng ra khỏi ngôi nhà này để trả lại cho Linh những gì vốnthuộc về cô ấy, chấp nhận bỏ lại sau lưng tất cả, rời khỏi nơi mình đã sinh ra.
Sau chuyến công tác dài ngày ở Hà Nội, cuối cùng cô cũng đã trở lại Sài Gòn. Ngày cô đi, chị Linh đã khóc như mưa lúc tiễn cô ở sân bay. Cô đã cố kìm nén những giọt nước mắt khi đứng trước mặt chị nhưng khi lên máy bay thì chúng cứ mặc sức tuôn rơi lã chã. Những hiểu lầm giữa cô và chị đã được gỡ bỏ nhưng khúc mắc giữa cô và mẹ thì vẫn chưagiải quyết được. Bà không chịu tha thứ cho cô, thậm chí còn không muốn gặp cô. Đến bao giờ bà mới hiểu được rằng bà chưa bao giờ thắng được chị Linh và chị Linh cũng chưa từng có ý định hơn thua với bà.
Ông ngoại gọi anh về nhà tưởng có chuyện gì, hóa ra là muốn anh nhận cô cháu gái người bạn thân của ông vào nhà xuất bản. Nga – cô cháu gái của ông Tần, bạn thân của ông ngoại anh, mới đi du học bên Anh về, cao ráo, xinh đẹp, ngoại ngữ cực chuẩn, nhận cô ấy vào nhà xuất bản đương nhiên không vấn đề thậm chí là con tốt cho nhà xuất bản. Nhưng anh chỉ e ngại về mục đích ông anh muốn cô ta làm ở đây, ông vốn muốn anh kết hôn, giờ lại nhảy đâu ra một cô gái, cái này không thể tính là trùng hợp chứ. Anh đồng ý nhận Nga vào nhà xuất bản, dù ông ngoại vui ra mặt nhưng anh chắc chắn giữa anh và cô gái đó sẽ chẳng thể có chuyện gì.
-Em nghe nói có một cô mới đến nhà xuất bản mình!- Kiệt bước vào phòng làm việc của anh.
-Ừ, cháu gái của ông Tần, bạn thân của ông.
-Chà, xem ra lần này ông đích thân ra tay tìm vợ cho cháu trai thật rồi.- Kiệt đảo mắt nói.
-Đừng có nói linh tinh. Cô ấy cũng là nhân viên như bao nhân viên khác thôi.- anh liếc mắt nhìn thằng em trai rồi lại cuối xuống đống giấy tờ.
-Chưa chắc đâu nha, biết đâu tổng giám đốc cũng có mối quan tâm đặc biệt nhưng bí mật với một nhân viên nào đó thì sao?- Kiệt nhìn anh giảo hoạt.
-Đừng để anh giết em!- lời nói của anh trở nên đầy đe dọa khiến Kiệt im bặt, chưa bao giờ anh trai anh nói với anh bằng thái độ như vậy, kể cả khi anh trêu chọc anh ấy quá đáng thì cũng chỉ nhận lại sự nhắc nhở của anh ấy. Vương có thể lạnh lùng thật nhưng để thấy anh ấy có vẻ giận như vậy thì là chuyện hiếm thấy.
-Anh đang có chuyện gì sao?- Kiệt hỏi, không còn chút đùa cợt.
-Không có gì, anh chỉ đang bận và em thì đang làm phiền anh.- anh dịu giọng. Anh không hiểu sao mình lại như vậy, chỉ là khi những lời nói ám chỉ đó thốt ra từ miệng thằng em trai, anh lại muốn cho nó một trận. Nó định làm gì, thể hiện sự kiêu hãnh của kẻ chiến thắng sao?
-Thôi được rồi, em ra ngoài trước.- Kiệt thở dài đứng lên bước ra khỏi phòng.
Tiếng cánh cửa đóng lại anh mới ngẩng lên, nhìn về chỗ Kiệt vừa đứng. Nhếch môi thành nụ cười, rồi cười thật lớn. Anh đang nghĩ gì đây? Đố kị và so đo với chính em trai mình. Sự ghen tị đã khiến anh mờ mắt. Anh cũng đâu có quyền gì mà ghen chứ, anh đâu có là gì của người ta. Nụ cười giễu cợt nhưng trong lòng đầy cay đắng và chua xót. Anh điên mất, chưa bao giờ anh không còn là anh như lúc này. Cuộc sống của anh đang bị xáo trộn, cả tình cảm của anh cũng bị ảnh hưởng, quỷ tha ma bắt cô đi, sao anh không thể quên được, hình bóng cô cứ hiện diện trong
tâm trí anh mọi nơi mọi lúc. Không khí trong phòng quá ngột ngạt, anh cần phải hít thở. Đứng bật dậy khỏi ghế, bước nhanh tới phía cánh cửa, vừa mở ra thì đúng lúc một cô gái xuất hiện trước mặt anh.
-Chào anh! Em là Nga.- cô gái đưa tay ra trước mặtanh rất tự nhiên, dường như việc sống ở nước ngoài đã ảnh hưởng đến cô không ít.
-Chào cô.- anh lịch sự nắm lấy bàn tay đang chìa ra của cô gái, anh đã quên khuấy mất hôm nay Nga sẽ tới làm việc.
-Hôm nay em tới nhận việc!- Nga nói.
-Tôi biết, cô vào trong này ngồi chờ.- anh mở rộngcửa cho Nga rồi quay ra phía bàn làm việc, ấn số đến phòng nhân sự. Đúng 5 phút sau bà trưởng phòng nhân sự có mặt tại phòng làm việc của anh.
Đợi Nga và bà trưởng phòng đi khỏi anh cũng đi ra ngoài. Những lúc cần hít thở thì sân thượng chính là địa điểm số một, nhà xuất bản này được cái là có được vị trí rất tuyệt, đứng trên sân thượng có thể nhìn bao quát cả thành phố. Anh vào chỗ cầu thang bộ, ung dung bước, đến tầng 3 chợt anh ngừng lại khi nhìn thấy cô. Cô đang đứng dựa vào tường, hai tai đeo headphone, mắt nhắm nghiền, chẳng để ý đến bất cứ việc gì xung quanh. Anh toan quay đi nhưng hình ảnh sống động trước mắt đã ngăn trở những bước chân, vì thế thay vì bỏ đi anh lại bước gần về phía cô. Cảm thấy có người đang nhìn mình, cô mở choàng mắt,suýt nữa ngã nhào xuống đất khi nhìn thấy anh.
-A…tổng giám đốc.- cô kêu lên theo quán tính.
-Gặp tôi đáng sợ vậy sao?- anh mỉm cười trước thái độ của cô.
-Nhân viên trốn việc bị sếp bắt gặp, anh nói xem.- cô nói nhỏ, tháo cái headphone ra khỏi tai rồi cuộn lại.
-Tự nhận mình trốn việc, không biết em đáng khen hay đáng chê đây?- anh cười nói.
-Tùy anh, anh là sếp mà. Tôi lên làm việc, xin phépanh.- cô đang định lách qua anh thì bàn tay kia anh hơn đã tóm chặt lấy cô đẩy sát vào bức tườngsau lưng. Giữ chặt cô trong vòng tay mình, anh cúi xuống cướp lấy đôi môi cô.
Giây phút môi anh chạm môi cô, cả thế giới như bùng nổ. Anh không biết rằng một nụ hôn có thể mang lại cho người ta nhiều xúc cảm như vậy. Anhhôn theo bản năng của mình, cướp đi từng hơi thở của cô. Lưỡi anh thúc giục, càn quét trong khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô không muốn rời. Anh ôm chặt lấy cô trong tay mình, như thể sợrằng nếu buông ra thì cô sẽ biến mất ngay vậy.
Nụ hôn bất ngờ của anh khiến cô ban đầu là sợ hãi. Rồi khi anh tiến vào bên trong cô, trêu đùa vớilưỡi cô, hơi thở nam tính của anh quyện với hơi thở của cô hòa vào làm một khiến trái tim cô đập liên hồi. Hai tay cô vô thức đặt lên eo anh, đầu óc mụ mị chìm sâu trong nụ hôn của anh. Mãi một lúclâu sau đó anh mới miễn cưỡng rời khỏi môi cô. Cô thở hổn hển, không dám ngẩng lên nhìn anh, cúi đầu giấu đi hai má đỏ ửng. Tim cô vẫn chưa lấy lại nhịp đập bình thường của nó.
-Tôi…xin lỗi.- anh khàn khàn nói.
Cô ngẩng lên nhìn anh, tự dưng thấy ghét vô vùng câu xin lỗi đó. Chuyện vừa xảy ra không phải là anh muốn vậy sao? Còn chưa kịp mở miệng nói gì thì cánh cửa bên trên mở ra. Kiệt bước ra, nhìn hai người trước mặt một người thì mặt đỏ gay còn một người thì vẻ lúng túng thấy rõ. Anh mà bước vào sớm hơn thì chắc có phim hay để xem rồi.
-Tôi…tôi phải về làm việc…xin phép hai anh.- cô nói rồi lách người qua anh chạy nhanh ra ngoài.
-Đã có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?- Kiệt ngoái lại nhìn theo cô rồi quay sang hỏi anh.
-Không có gì.- anh nói rồi quay người đi. Nhưng nhớ ra điều gì đó liền quay lại.- Em và cô ấy…hai người có chuyện gì không?
-Em và cô ấy? Chuyện gì là chuyện gì?- Kiệt khó hiểu nhìn anh trai mình, anh đang chờ mong câu trả lời của em trai.
-Thôi, không có gì.- anh nói nhanh, tự dưng khôngmuốn biết câu trả lời.
-A…anh không phải cho rằng…- Kiệt bỏ lửng câu nói rồi phá lên cười.
-Em sao vậy?- anh nhíu mày hỏi.
28