“My yêu dấu ngũ ngon” bệnh cũng nặng lắm rồi, không phải nhẹ đâu. Phương My ở bên kia ách xì một cái, thầm nghĩ nhất định là tên kia. Qua hai ngày sau cũng vẫn không thấy Phương My, Ny mau điên, Ny tự mình láy xe đi cửa hàng đồ chơi mua một chiếc máy bay, cột vào dưới thân máy bay một chiếc hộp nhỏ màu hồng, bên trong là chiếc lắc chân, có treo hàng chữ nhỏ N♥M và một cái chuông nhỏ hình trái tim, là Ny đặt biệt nhờ người làm giúp lúc còn ở việt nam, điều khiển nó bay đúng vào cửa sổ phòng của chủ nhân, lát sau máy bay bị ném ra ngoài, hộp quà thì không thấy đâu, Ny mỉm cười thầm nghĩ nhất định là Phương My đã thấy nó. Ny không có từ bỏ ý định, làm tất cả mọi việc chỉ muốn gặp được Phương My, có lần bắc thang muốn leo vào cửa sổ nhà Phương My, ngước đầu vào nhìn thấy Phương My đang mặt bộ đồ lót quyến rũ màu đỏ, đứng thay đồ, đứng Ny thiếu chút nữa máu mũi cũng mau phun ra, Phương My cảm giác được có người đang nhìn mình, quay sang thấy cái mặt dâm đãng của Ny ở ngoài cửa sổ, vừa thẹn vừa giận trực tiếp quăng cái áo lót mới cỡi ra của mình vào mặt Ny, Ny nhanh tay chụp được chiếc áo lót kia, sau đó liền nghe “A” một tiếng, “rầm” Ny và mặt đất tiếp xúc thân mật với nhau, cũng may không cao lắm, nếu không cùng lắm mất mạng thôi. Ny từ dưới cỏ đứng dậy, lảo đảo bước về nha. Cả người đau nhức nằm trên ghế salon, còn không quên đem áo lót của Phương My ngữi xong nói “Thơm quá”. Lát sau tiếng chuông cửa vang lên, Ny chạy nhanh ra mở cửa.
“Trả đây…” là Phương My đang khoanh tay, một tay đưa ra nhìn Ny nói
Ny mặt dầy, cười nói
“Ngu sao trả”
Phương My hít sâu một hơi, trừng mắt Ny nói
“Không trả báo police”
“Ny thật sự rất nhớ My, biết không” nói xong Ny ôm chằm lấy Phương My, Phương My thất thần hai giây,s au đó đẩy ra Ny, từ trên tay Ny đoạt lại chiếc áo quay đầu bỏ đi. Ny đứng nhìn bóng lưng của Phương My thầm nghĩ :chẳng lẻ My không còn cảm giác với mình nữa sao.
Hôm nay cũng bắt đầu nhập học, Ny đến trường với tâm trạng buồn bả, nhìn chung quanh mong tìm được bóng dáng của Phương My, kết quả là không có, trường to lớn như vậy có biết bao nhiêu người, muốn đi đâu tìm đây, ngu ngốc lúc trước lại không hỏi Phương My học ngành gì, một người theo ngành luật, một người theo ngành bác sĩ, muốn gặp xem ra còn phải nhờ may mắn, trong trường có biết bao nhiêu lớp học Phương My chọn lớp nào, ai dạy chỉ có Phương My mới biết thôi. Tan học cuối cùng thì ông trời không phụ người có lòng, Ny đã thấy được Phương My.
“My…My, Phương My, Kate” tên tiếng anh của Phương My, Ny vừa chạy theo vừa gọi,chỉ tiếc Phương My giả điếc không quay đầu lại nhìn. Cô bạn người nước ngoài đi chung với Phương My quay đầu lại nhìn thấy Ny sau đó nói với Phương My.
“Him so handsome”
Phương My mặt không có biểu cảm, liếc nhìn cô bạn một cái, Ny chạy đến nắm lấy tay Phương My .
“Tại sao Ny càng gọi My càng đi”
“Ny tìm My có chuyện gì”
“Ny….” Ny liếc nhìn sang cô bạn của Phương My rồi nói “Chúng ta về nhà nói chuyện có được không?”
Phương My nhíu mày hỏi
“Về nhà ai, có gì nói ở đây đi”
Ny mau điên, một tay choàng qua sau đầu của Phương My, một tay ôm eo Phương My, hôn thật mạnh vào môi của Phương My. Ny chưa đợi Phương My có phản ứng đã nói
“Ny yêu My, lúc trước Ny không nhận ra, bây giờ thì nhận ra rồi, cho Ny cơ hội có được không?”(hành động lúc nào cũng hiệu quả hơn lời nói, ta không khuyến khích các em nhỏ học theo nha)cả người Phương My như mềm nhũn ra ngã vào người của Ny, tựa đầu vào vai Ny.
Phương My dùng tay đánh vào sau lưng của Ny nói
“Thật không có thành ý” Ny nghe vậy vui mừng như điên, vì biết Phương My không giận mình nữa, Ny nhìn đến đôi mắt màu xanh kia đang ươn ướt nước mắt, đau lòng hôn lên những giọi nước mắt kia.
“Chúng ta về nhà đi” Ny nói xong nắm tay của Phương My bước đi, cô bạn kia vẫn còn đứng ở đó, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn hai người.
Ny trực tiếp mang Phương My về nhà của mình, còn đặt biệt làm nhiều món ăn cho Phương My thưỡng thức. Ny cũng được xem là có thiên phú, mới học đã nấu rất ngon.
Ny vẻ mặt khẩn trương ngồi bên cạnh hỏi
“Có ngon không ?”
Phương My mỉm cười
“Cũng tạm được”
“Cái gì nha, Ny vì My mà học hết nữa năm đó, khen một câu cũng không có” Ny bất mãn nhìn Phương My.
“Phải không”
“Tất nhiên rồi, nếu không còn có thể vì ai”
“Vậy đến đây My hôn một cái” nói xong Phương My hôn lên mặt Ny một cái.
“My…chắc Ny chết quá” Ny tựa đầu vào ngực của Phương My làm nũng.
Phương My không hiểu hỏi
“Tại sao?”
“Yêu My quá làm sao bây giờ”
“Vậy đi chết đi, đồ dẻo miệng” Phương My nói xong đứng lên muốn đi về, lại bị Ny ngăn cản, bắt ngũ ở nhà của mình. Ny dụ dỗ con nít một hồi Phương My cũng đồng ý, gọi điện thoại báo cho mẹ biết hôm nay không về, ở nhà bạn thảo luận bài. Mẹ của Phương My nữa tin nữa không, nhưng cũng đồng ý, thật ra thì con gái cưng của bác bỏ nhà theo zai, chứ ôn bài cái gì nha.
Buổi tối ngũ, Ny ôm Phương My, tay cũng không an phận, bắt đầu duy chuyển, nói muốn cái gì đó, Phương My lại không cho.
Phương My đỏ mặt nói
“Háo sắc…mới gặp đã muốn….”
“Myyyy….làm ơn đi mà” Ny vùi đầu vào trong ngực của Phương My.
“Không được, My đang bị…”
“Trời ạ, tại sao lại bị ngay lúc này nha” Ny còn chưa từ bỏ ý định, cỡi ra áo ngũ của Phương My, lộ ra vòng một căn tròn quyến rủ kia, Ny vùi đầu vào trong đó tìm vị trí thoải mái nhắm mắt lại. Thỉnh thoảng còn dùng lưỡi trêu đùa đỉnh núi kia, làm cho Phương My cảm thấy khó chịu, cóc thật mạnh vào đầu của Ny một cái.
“Ây da đau, My bạo lực quá nha” Ny vẻ mặt bất mãn nhìn Phương My.
“Ngũ đi”
“Phải trừng phạt mới được” nói xong cắn nhẹ lên đỉnh núi kia một cái.
Phương My ôm đầu của Ny nói
“Ny…không cần … như vậy…thật khó chịu”
Ny bóp mặt của Phương My
“Ai biểu dám bỏ rơi Ny, nữa năm cũng không có liên lạc, tại sao vậy hả?”
“Ny không phải nghĩ My tàn phế mới ở bên cạnh My sao, người Ny yêu không phải chị Yên sao, My tìm Ny để làm gì nữa”
“Ai nói, anh chỉ yêu mình em thôi” Ny cười nham hiểm nhìn Phương My.
Phương My nhíu mày nói
“Câu này nói với không biết bao nhiêu người rồi, My không muốn nghe”
“Ách…Chồng yêu Vợ nhất nhất trên đời này luôn, câu này chưa nói với ai, như vậy có được chưa?”
“Tạm chấp nhận” hai người nhìn nhau cười, rồi ôm nhau ngũ. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản như vậy, một câu chúc ngũ ngon cũng có thể là hạnh phúc, nếu biết trân trọng nó, nhưng con người có quá nhiều hạnh phúc sẽ không cảm nhận được nữa, xem nó trở nên bình thường, đến lúc mất đi mới biết hối tiếc.
Gần một tháng sau mẹ của Phương My phát hiện hai người còn liên lạc, hàng xóm thì ra là Ny, cho nên muốn gặp Ny nói chuyện, Ny nghe xong dây thần kinh cũng trở nên căng thẳng lên, hít thỡ không thông, bước vào nhà đã thấy mẹ của Phương My ngồi trên ghế salon mặt hình sự nhìn Ny. Ny theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng.
“Ngồi đi”
Ny tiến lên ngồi đối diện mẹ của Phương My.
“Dì Lầm…con thật sự yêu My, mong dì chấp nhận cho hai đứa con yêu nhau…”
Bây giờ ngoài câu này ra Ny cũng không biết nên nói cái gì bây giờ. Chỉ thấy mẹ của Phương My ôm đầu xoa xoa trán của mình, nhìn “con rể” tương lai nói
“Lúc đầu mới yêu ai cũng nói như vậy, sau này thì sao? Dì làm mẹ dì cũng muốn con mình có chồng có con như người ta, tất nhiên dì cũng mong bé My được hạnh phúc, con hiểu điều này chứ?”
“Con hiểu, nhưng con rất nghiêm túc, con không chỉ muốn yêu My, con còn muốn cưới My” mẹ của Phương My nghe xong muốn té xỉu,c ũng may đang ngồi trên ghế.
Phương My đang nghe lén nãy giờ, nước mắt nước mũi tùm lum, chạy ra nói.
“Mẹ, ngoài Ny ra con sẽ không lấy ai”
Mẹ của Phương My nhìn hai người, sau đó đứng dậy lảo đảo bước đi lên lầu, trướckhi đi còn nói một câu.
“Tôi thật sự mệt hai người quá, muốn làm gì thì làm đi, Ny con dám ăn hiếp bé My thì đừng tránh dì”
Hai người mừng như điên ôm hôn nhau.
Hai tháng sau, Phương My tan trường lại không thấy Ny đâu, chỉ thấy có một cậu bạn ngoại quốc ôm bó hoa đến tặng cho Phương My, sau đó lại tiếp theo rất nhiều người cũng ôm trên tay bó hoa đặt ở dưới chân của Phương My, Phương My được bao quanh bỡi những bông hoa xinh đẹp kia, chúng được xếp thành hình trái tim, tất cả có 99 bó hoa hồng, xếp xong cũng là lúc Ny bước đến, Ny mặt một chiếc áo màu trắng, trên đó ghi hàng chữ “Will you marry me” quỳ xuống trước mặt của Phương My, đưa ra hai tay đang cầm chiếc nhẫn, ánh mắt mong đợi Phương My đưa tay ra đón nhận nó.
“Thật là sến nha”
Tuy là nói vậy như Phương My cười rất tươi, đưa ra tay trái của mình, Ny nhẹ nhàng hôn lên tay của Phương My, sau đó đeo nhẫn vào cho Phương My. Ny tiến lên ôm Phương My quay vòng vòng vì vui sướng. Mọi người chung quanh vỗ tay vui mừng có người yêu kiss, có người kêu hôn đi hôn đi. Hai người hôn nhau ngọt ngào, cả bầu trời điều là hoa hồng,(dọn rác mệt xĩu nha) một tuần sau hôn lễ được tiến hành, không phải ở nhà thờ mà là ở một bãi biển.
Ny mặt một bộ vest màu trắng, áo sơ mi đen thắt nơ trắng, đầu tóc cũng được chỉnh sửa rất lịch sự =)), đang đứng đợi ba của Phương My dắt tay con gái của mình đến trao cho Ny, Phương My mặt một bộ váy trắng hở lưng, đuôi váy làm bằng ren rất dày ,mái tóc màu vàng xõa ngang vai, trên đầu cài thêm cây cài màu trắng có nơ, lộ ra vẻ trẻ trung xinh đẹp của tuổi mười tám. Trên vai bên phải còn có xăm một hình cánh thiên thần nhỏ cùng chữ N, Ny cũng có một hình bên trái chữ M. Đây là do Phương My muốn như vậy, Ny không đồng ý cho Phương My xăm, nhưng cuối cùng cũng chiều theo ý của Phương My. Dưới sự chứng kiến của gia đình cùng bạn bè, hai người trao nhẫn cho nhau và trao cho nhau nụ hôn hạnh phúc đầy ngọt ngào.
End
14