Chương 5.4 - Này…không phải chứ? – Minh nghi ngờ. - Ờ…đúng đó. Em chắc chị ấy không bỏ qua cho anh đâu. Để xem chị ấy xử anh thế nào! – Vi cười nham hiểm. - Này…em…đừng có có bán đứnganh mình thế chứ! – Minh điên. - Này…anh mà nổi nóng với em thử xem! – Vi nghênh mặt. - Ơ…thôi mà…bớt giận em gái “yêu quý, dễ thương, đáng yêu, xinh đẹp” của anh. Em mà nổi nóng thì sẽ maugià và xấu lắm đấy. Em thấy đó, anh rất thương em mà. Vì vậy nể tình anh…đừng nói cho cô ấy biết cái gì hết nhá! – Minh nịnh nọt. - Muộn rồi anh ơi…chị ấy biết tất đấy. Anh đừng nghĩ qua mặt được chị ấy. Chị ấy luôn cho người theo sát anh 24/24 đó. Tất cả mọi thứ anh làm, anh đi đâu hay cùng ai chị ấy đều nắm rõ trong lòng bàn tay. – Thảo Anh xen ngang. - Gì chứ? – Minh hét. - … - Ba đứa nó không nói gì, chỉ nhún vai tỏ vẻ đó là sựthật. - Ôi trời ơi…làm sao bây giờ? – Minh ôm đầu. - Này…mấy người nãy giờ đang nói về ai vậy? – Hắn huých tay Thiên hỏi. - “Vợ” của thằng Minh! – Thiên trả lời, cười đầy ẩn ý. - … - Hắn nhíu mày nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu. - Nhưng người đó làai? – Khánh nguyên một dấu hỏi to đùng trên đầu đang xoay mòng mòng. - Tới đó rồi biết! – Hắn trả lời. Khánh bó tay. Sau đó, tụi nó cùng tụi hắn kéo nhau lại vào lớp và kết thúc ngày học hôm đó. Chương 6 Chap 6: NGƯỜI BẠN PHƯƠNG XA 10g tại sân bay “Thông báo: Chuyến bay số 11A từ thủ đôLondon của Anh vừa mới hạ cánh. Xin nhắc lại: Chuyến bay số 11A từ thủ đô London của Anh vừa mới hạ cánh.” Tiếng thông báo từ những chiếc loa trong sân bay vang lên. Đứng ngồi không yên, tụi nó đứa nào cũng háo hức, rạo rực trong lòng. Vìnôn nóng, tụi nó đã đến từ lúc 8g30 mặc dù biết chuyến bay tới 10g mới hạ cánh. Trên môi mỗi người không khỏi một nụ cười hạnh phúc. Nụ cườiđó rất đẹp khiến cho ai đi ngang cũng ngoái lại nhìn. Nó, một quần sóoc da bó màu đen tôn lên đôi chân dài với làn da trắng sữa cùng với chiếc áo sơ mi carô đen dài tay được xắn lên tới khuỷu có thắt lỏng một cái cavat màu đen trước cổ. Bên ngoài khoát chiếc áo gilê màu đen nốt, chân mang đôi bốt cao tới đầu gối bằng da màu đen làm chiều cao của nó được nâng lên. Vi thì vẫn với tông màu ưa thích quen thuộc. Chiếc đầm đỏ có đuôi hơi xoè, hai dây làm tôn lên bờ vai trắng và vóc dáng chuẩn của nhỏ dài tới ngang đầu gối. Chân đi đôi giầy cao gót một tấc màu trắng, tay cầm một cái túi tách nhỏ cũng màu trắng. Nhỏ tuy hơn đơn điệu nhưng vẫn nỗi bật trong dòng người tấp nập. Thảo Anh thả cho mái tóc dài xoănnhẹ màu nâu tự do, cô nàng chỉ đơn giản với chiếcáo phông in hình ngộ nghĩnh cùng chiếc quần bò tới đầu gối và đôi giầy bata màu trắng. Nhìn ThảoAnh bây giờ cực kì đáng yêu và năng động. … Cả ba đứng chờ trong sự mong đợi. Từ cổng sân bay từ từ bước ra một người con ngài có nét đẹp tựa như thiên thần. Cô nàng mặc chiếc đầm có màu xanh nhẹ nhàng, êm ả, chân đi đôi giầy búp bê màu trắng, mái tóc dài suông mượt tung bay trong gió đêm lạnh lẽo. Nhìn vào cô gái, ai cũng có cảm giác ấm áp và không còn cảm nhận được cái lạnh của buổi tối trời nhưng đâu ai biết được khi nhìn thẳng vào trong đôi mắt biết cười ấy là một sự lạnh lẽo đến buốt giá. Một con người được rèn luyện từ thuở nào. Co gái nhẹ nhàng kéo vali tới chỗ ba đứa nó rồi mỉm cười. Thảo Anh hạnh phúc, nhảy chầm vào người cô gái ôm chặt cứng. - Chị…chị về rồi! - Cái con bé này, mới không gặp nhau có hai tháng mà làm như… - Cô gái cốc yêu một cái lên đầu Thảo Anh. - Nhưng em nhớ chị thật mà. Không lẽ chị không nhớ em? – Thảo Anh rưng rưng nhìn. - Con bé này! Thật là… - Haizz…em biết ngay mà. Về có phải là do nhớ em đâu. Tại xa ông anh quí hoá của Bảo Vi lâu quá nên mới mò về đây chứ gì? Hừ…không biết chị có xem em gái chị ra gì không nữa? – Thảo Anh lắc đầu. - Em…chị… - Cô gái ấp úng, mặt đỏ lên. -------------------- Vương Thảo Trang (17t): Chị ruột của Thảo Anh. Là một cô gái ưa thích sự năng động nhưng cũng không kém phần duyên dáng. Gia thế thì giống với em mình. Mười sáu tuổi đã tốt nghiệp đại học Havard với hai bằng đại học trong tay và hiện tại là một trong những gương mặt tiêu biểu của công ti quản lí nghệ thuật J'D tạiLondon. Chiều cao: 1m72, chỉ số IQ: 296/300. -------------------- Nó nhìn Thảo Trang đang lâm vào bước đường cùng nên nói đỡ: - Thôi mà Anh Anh, chị Trang vừa về mà đã công kích chị ấy ghê thế? - Phải đấy! An luôn là người hiểu chị nhất! – Trang hôn chụt vào má nó. - Thôi đi chị…giờ về không hay tính ở lại với cái đám sắp tới đấy? – Nó cười gian rồi hất mặt về phía sau cả bọn. “Rầm…rầm…” Tiếng chen chúc nhau mà chạy về chỗ tụi nó ngày một lớn. Trên tay đám người đó, ai ai cũng cầm không máy ảnh thì máy quay phim,không micro thì giấy bút. Cả bọn tụi nó ớn lạnh sống lưng, khó khăn nuốt nước bọt một cái. Có vẻ như tụi nó đã nhận ra đám người này. Tụi đấy đích thì là đám paparazzi phiền toái. Hình như cặpkính che mặt của Thảo Trang dừng như là không phát huy tác dụng thì phải. Bằng chứng là đám phóng viên ấy vẫn nhận ra người con gái này là Jersey – nữ minh tinh màn bạc tại Anh. Bốn cặp mắt nhìn nhau trong giây phút rồi quay người cùng chạy. Làm gì chứ ba nữ tướng của bang Killing cũng phải biết sợ chứ và thứ suy nhất có thể khiến họ sợ chính là….đám paparazzi! Tụi nó chạy ngay vào bãi đỗ xe. Nó chạy nhanh đầu tiên để lên xe trước và khởi động máy. Thảo Anh và Bảo Vi thì cắm cúi chạy, chỉ duy nhất có Trang là người đau khổ nhất. Một mặt phải chạy để bảo toàn tính mạng, mặt khác lại phải lôi theo cái vali nặng như búa tạ này nữa chứ! Khi đám paparazzi này vừa tới chỗ cái xe thì nó đã phóng nhanh ra khỏi bãi, mang theo ba người con gái với vẻ đẹp thiên thần bên trong cùng đi. Chương 7.1 Chap 7: TRỞ LẠI – KHỞI ĐẦU Nhà Thảo Anh Nó thả “phịch” người ngồi xuống cái sofa ngoài phòng khách. Trước giờ vẫn vậy, nó rất sợ và ghét cay ghét đắng cái đám phóng viên lá cải đó. Chuyện riêng tư của người khác lúc nào cũng phải soi mói cho bằng được. Những chuyện trên các mặt báo của các nhân vật nổi tiếng đều do họ chêm thêm vài câu. Những chuyện không có thì nói có, những chuyện có nhiều khi nói không, còn không thì cũnglâu lâu mới nói có, toàn là cái lũ chỉ lo trục lợi. Nó ngán ngẩm lắm rồi. Trong số bốn người ở đây, Bảo Vi là người ghét và căm thù lũ phóng viên ấy nhất bởi lúc nào, lũ phóng viên ấy cũng tung mấy cái scandal tình ái không có thật giữa cô và một số người nổi tiếng khác trong ngành giải trí. Cũngbởi vì Vi mang phong cách táo bạo, quyến rũ và hơi…sexy nên trong một số lần đi ăn cùng một vài người bạn và bị đám phóng viên bắt gặp là y như rằng hôm sau trên mặt báo sẽ có cái tít nóng hổi như: “Siêu mẫu Ellie và người bạn trai mới”, hoặc dã sẽ là “Con mồi mới của siêu mẫu Ellie”. … Quay trở lại với câu chuyện. Trang mở lời trước: - Thế nào? Mệt chứ? - Tất nhiên…chị cũng biết mà còn hỏi! – Thảo Anh le lưỡi. - Rồi… - Trang cười xoà. - Mà sao chị lâu về thế? Chị bảo sẽ sang ngay cùng em mà sao tới tận hai tháng mới thấy? Chị làm gì ở Anh mà lâu vậy? – Thảo Anh phụng phịu. - Chị bận chạy show. – Trang thản nhiên. - Show gì thế chị? – Vi hỏi. - J'D tổ chức show lưu diễn thời trang cho bộ sưu tập mới của Arlia và mời chị tham gia. Chị đã tính từ chối nhưng đích thân Arlia đến và mời và nói nếu chị không tham gia, cô ấy sẽ không tổ chức. Dù sao trong ngành này chỉ còn Arlia là hiểu và thông cảm cho chúng ta thôi. Cô ấy là một người tốt và Arlia đã dồn rất nhiều tâm huyết cho bộ sưu tập này. Chị không phá hỏng nó bởi vì biết nó quan trọng với cô ấy như thế nào. – Trang cười. - Vậy show diễn đó hoàn thành rồi hả chị? – Nó cầm ly nước trên bàn lên nhấp một ngụm. - Chưa. – Trang lắc đầu. - Vậy sao chị về đây? – Vi hỏi. - Hai tháng qua chỉ là quá trình chuẩn bị mà thôi. Còn dự án thì chắc khoảng một tháng nữa tiến hành tổ chức. Chị xin nghỉ phép để về đây và khi nào bắt đầu trở lại. - Tội chị quá. – Thảo Anh thông cảm. - Không sao mà. - Nhưng chị Trang à…em không tin chị về đây chỉ vì muốn nghỉngơi trước chow diễn đó thôi phải không? Vấn đề chị về đây nhất định vẫn còn có một lí do khác. – Nó chiếu ánh nhìn về phía Trang, cô không nói gì chị nhướn đôi lông mày thanh tú lên một chút. - Chắc có lẽ là tại vì chị ấy nhớ anh… - Thảo Anh đang nói, Vi cắt ngang: - Không phải vấn đề tình cảm! – Vi thẳng thừng nói. - Chị về là do pama nhờ,đúng chứ? – Nó hỏi. - Sao em lại nghĩ thế? – Giọng Trang mang chút bông đùa nhưng gương mặt lại đanh và lạnh, không còn vui vẻ như cách đây 5 giây. - Em biết, họ sẽ thắc mắc vì sao em với Vi muốn về Việt Nam bởi vì vấn đề này khá nhạy cảmvới họ. Còn lý do mà em và Vi nói để về đây không đủ thuyết phục. – Nó trả lời. - Phải? – Trang gật đầu rồi cười xoà, chào thua hai đứa em này. - Thế sao chị không nói ra từ đầu? – Vi nghiêng đầu hỏi. - Nếu nói thì liệu hai đứa có nói cho chị biết không? Lý do mà hai đứa muốn về đây ấy? Chị chắc chắn hai em chẳng có chút hứng thú nào với Việt Nam đâu. Đó chỉ là cái cớ mà thôi bởi thực chất các em đã từng ở đây một thời gian mà pama không biết nên tất cả mọi thứ đều biết hết rồi, lấy đâu ra mà hứng thú nữa chứ. - Vậy chị sang đây để làm do thám cho họ? – Nó hỏi. - Không hẳn…họ chỉ muốn biết nguyên nhân tại sao các em về đây. - Em sẽ nói với chị nhưng làm ơn…đừng nói lại với họ. Họ đã đau đầu lắm rồi nên em cũng chẳng muốn gây thêm áp lực đâu. – Nó nhìn thẳng vào Trang. - Được…nếu chị thấy thật sự cần thiết. – Trang cười nhẹ. - …Chị biết…công ti đào tạo và quản lí nghệ thuật Ngô Ngọc chứ? – Nó hỏi. Chương 7.2 Thảo Trang điềm nhiên trả lời: - Tất nhiên, là công ti đứng đầu về lĩnh vực nghệ thuật của châu Á. - Phải. – Vi gật đầu. - Thế thì liên quan gì sao? – Thảo Anh cũng tòmò lí do mà nó với Vi sang đây. - Hôm trước, em nghe thấy pama trong phòng nói rằng Ngô Ngọc đang cố gắng lật đổ tập đoàn nhà mình. Người đứng đầu Ngô Ngọc hiện tại cũng chính là chủ tịch Ngô Thái Minh của tập đoàn Smart-world ngày xưa. 0 – Nó nói. - Smart-world? – Trang nhắc lại. - … - Nó không nói, chỉ gật đầu. - Đó chẳng phải là… - Thảo Anh nhìn hai con bạn. - Ừ…lão già kia đã hăm doạ về một ngày mà KWT (Tập đoàn nhà nó, viết tắt trong từ Kiwasato) và Ngọc Bảo (tập đoàn nhà Vi) bị lật đổ,không lâu đâu. Ngay sau lời hăm doạ đó là cổ phiếu của tập đoàn liên tục rớt giá cách đây 5 năm tháng và được anh hai khôi phục, tiếp theo đó là một số lô hàng bị đánh tráo thành hàng kémchất lượng, đã được thu hồi và xứ lí. Nhưng gần đây nhất là trong công ty có nội gián. Nhiều thông tin được bán ra cho các công ti khác, và liên tục mấy tháng gần đây đều có người ăn xén mất một khoáng không ít của công ti. Mỗi tháng tầm 250 triệu và tính đến nay cũng hơn cả tỉ đồng. – Nó nói. - Hơn một tỉ? – Trang và Thảo Anh nhắc lại. - Phải, điều tra là chỉ duy nhất mất từ một chi nhánh lớn nhất tại Việt Nam. Hiện tại thì tổng giám đốc ở đó đã được cho thôi việc, còn ai là người lên nắm tiếp chức vụ này là ai thì không biết. – Vi thở dài. - Người lên thay chức tổng giám đốc là…chị! – Trang dựa người ra sau, nói một cách khó khăn. - Vậy ạ? – Nó nói, giọng chẳng tỏ vẻgì là ngạc nhiên. - Vi thì chuyện này chắc không biết nhưng với người như em, chị tin rằng em biết rồi. Đúng chứ? – Trang nhìn nó hỏi. - Vâng. – Nó đáp. - Mày biết sao? – Vi nhìn nó. - Ừ…tao biết bởi người mà pama có thể tin tưởng để giao lại chỗ nguy hiểm như thế chị có chị Trang. Anh Thiêntuy hơi lạng lùng nhưng rất nóng tính, anh Minh thì làm việc thì khả năng phán đoán sự việc chỉ ở mức 90%. Hai người đó không thể đảm nhiệm được vị trí nguy hiểm đó. Chỉ có chị Trang là ngườibiết giữ bình tĩnh và khả năng phán đoán ở mức 99% nên tất nhiên phải được trọng dụng hơn rồi. Còn ba đứa mình thì họ nghĩ còn nhỏ nên không có khả năng. – Nó trả lời. - Ra là vậy. – Thảo Anh gật gù. - Em thông minh đó, có vẻ như nhận định của pama về em là không đúng thì phải? – Trang cười nhẹ. - Không hẳn…em không thích mua việc vào bản thân nên cũng chẳng muốn làm gì nhiều. Pama biết thế nên cũng không định nhở vả. Nhưng có vẻ lần này em cần chị giúp một chuyện thôi. – Nó cười gian. - Chuyện gì? Nhìn nụ cười của em, chị thấy không an tâm. – Trang e ngại. - Không có gì đâu ạ. Em muốn điều tra và lật đổ lại Ngô Ngọc. Chị sẵn sàng giúp em chứ? - Tất nhiên…đó nhiệm vụ của chị. – Trang gật đầu. - Vậy em muốn sau khi nhận chức, chị hãy để Thảo Anh làm thư kí riêng cho mình. Thảo Anh thông minh, có thể giúp chị nhiều việc và hơn nữa khi hai người cùng đi với nhau, em tin sẽ bớt đi nguy hiểm. - Ok…còn gì nữa? – Trang nhận lời không chút do dự. - Vị trí trưởng phòng kế hoạch hãy giao cho Vi và trưởng phòng kế toán em sẽ đảm nhiệm. Khi ở chức trưởng phòng kế hoạch, Vi có thể điều tra thêm về số lô hàng từng bị đánh tráo và em cũng sẽ dễ dàng kiểm tra và bảo quản sổ sách khi ở chức trưởng phòng kế toán. – Nó trình bày. - Ok. Quyết định thế đi! – Trang gật đầu. - Thế là xong. Trước mặt cứ thế nhé! - Ok. – Thảo anh và Vi đồng thanh. - À…còn chuyện này nữa! – Trang cắt ngang. - Chuyện gì ạ? – Thảo Anh hỏi. - J'D muốn các em quay trở về làm việc. Các em bỏ đi cũng được hơn nửa năm rồi còn gì? - Em không biết nữa. – Thảo Anh lắc đầu. - J'D kêu hả chị? – Vi hỏi. - Ừm… - Em sẽ trở lại! – Nó nói rồi đứng dậy. - Không phải mày ghét cái chốn đó lắm sao? – Vi nhìn nó. - Tao không còn cách nào khác. Ngô Ngọc là công ty quản lí nghệ thuật cho nên tao muốn thử xem tao và họ, ai thắng! – Nó nói rồi giơ tay tỏvẻ chào với Thảo Anh và Thảo Trang rồi bước thẳng ra cổng, trong đầu luẩn quẩn một suy nghĩ: “Em tin, chị sẽ không…” - Thôi…em cũng về! Chào hai người! Tối mai tới bar chơi với tụi em nhá! Emđợi chị.– Vi thấy nó bước ra cũng chạy vội theo. Chiếc xe chạy ra khỏi cánh cổng sắt to, mất hút trên đường đi. Thảo Trang nói với em gái là mình mệt nên cũng lên phòng trước. … “Cạch” Cửa phòng Trang đóng lại, cô ngồi thụp xuống giường,tay bấm trên chiếc điện thoại rồi gọi cho ai đó: “Alo…có tin gì rồi?” – Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên nhấc máy vội vã hỏi. “Xin lỗi…cháu chỉ có thể cho bác biết là hai con bé đó qua đây không để tham quan. Chỉ thế thôi!” – Trang cười. “Sao thế? Tụi nó không chịu nói à?” “Không…cháu đã hứa là sẽ giữ bí mật cho nên không thể cho bác biết thêm thông tin gì. Mong bác thông cảm. Với lại bác không cần lo, chẳng có gì là quan trọng lắm đâu. Cứ để tụi nó tự làm những điều tụi nó muốn. Vi và An là hai đứa thông mình nên chắc chắn không làm chuyện gì hồ đồ.” “Bác sẽ tin cháu…mong rằng chúng đừng đi xa quá…” – Giọng người đàn ông buồn bã. “Vâng…thôi muộn rồi, bác nghĩ sớm đi ạ!” – Trang nhanh chóng kết thúc câu chuyện. “Ừ…thôi…con nghỉ sớm đi!” – Người đàn ông nói rồi gác máy. Trang lặng lẽ buông tiếng thở dài. Vi và An, hai cô bé mà cô xem như em gái ruột nay đã lớn hết rồi, trưởng thành hết rồi, biết bản thân mình cần gì và nên làm gì cả rồi. Có lẽ cô không nên lo lắng quá. Tụi nó thông minh, lanh lẹ và giỏi vô cùng nên không cần phải quan tâm quá đến như thế. Tụi nó có lối sống riêng, có cuộc đời riêng cần phàibước tiếp, cũng như cô. Nhưng thứ cô sợ không phải những thứ đó, mà có lẽ là thứ gì đó sâu xa hơn. Để tụi nó dấn thân vào thương trường quá sớm có phải là điều tốt? Để tuổi trẻ của tụi nó thấm dần cái sự khắc nghiệt của giới kinh doanh này liệu có phải hay không? Chương 8.1 Chap 8: “DAVID MONSTER”, TRỜI KHÔNG SỢ, ĐẤT KHÔNG SỢ, CHỈ SỢ DUY NHẤT MỘT NGƯỜI… 11g, bar Vegas Nó bước vào quán bar cùng với ba người con gái là Vi, Thảo Anh và Trang. Cả bọn tìm một cái bàn tròn ngay góc khuất rồi ngồi xuống. “Alo…” – Nó gọi cho ai đó. “Em đây chị yêu!” – Cái giọng tí tửng của Zun vang lên. “Chị đang ở bar này, ra chơi.” – Nó nói. “Thật á? Em ran gay.” – Thằng Zun vui vẻ gập máy. - Mày gọi ai thế? – Thảo Trang hỏi. - Zun…Giờ này thằng nhóc chắc chắn đang ở đây. – Nó mỉm cười trả lời. Sau 1 phút 30 giây, Zun có mặt tài bàn của nó. - Chị…em tới rồi nè! - Ừm…hello. – Cả bốn người vui vẻ. - Có chị Trang cơà? Chị vè bao giờ thế? Sao em không biết? – Zun hồ hởi. - Mới đáp máy bay tối qua nhóc ạ. Lâu rồi không gặp. Nhìn nhóc trưởng thành nhiều rồi đó. –Trang dịu dàng. - Hì…chị quá khen. – Zun gãi đầu. - Hai có đây không? – Vi hỏi. - Anh Thiên với anh Minh ấy ạ? Hai anh ấy đang ở phòng Vip1 với anh Khánh, anh Đăng đó. – Zun trả lời. - Lại hai tên xí xọn như xêkô ấy nữa à? – Vi bĩu môi. - Thôi mà…tao thấy hai người đó cũng đâu làm gì quá đáng đâu. Tụi mày thành kiến quá rồi đó. – Thảo Anh can. - Mày bênh hai tên đó hả? An ơi…coi con Thảo Anh kia kìa, nó dám bỏ bạn bênh vực trai đó!– Vi dỗi. - Gớm…xê ra xa khỏi người tao! – Nó xua tay. - Này…Đăng và Khánh là ai thế? – Trang tò mò. - Bạn của anh hai. Tại chị chưa đi học với tụi em nên không biết thôi. – Nó trả lời. - Vậy à? – Trang gật gù. - Thế chừng nào chị mới tính nhập học? – Vi hỏi. - Sau khi nhận chức tổng giám đốc của chi nhánh KWT, chị sẽ đi học chung với ba đứa.– Trang cười. - Thế thì hay quá. - Ừm… - Thôi…nhóc đi đâu thì đi đi. Khi nào cần chị gọi. – Nó xua tay bảo Zun đi. - Chị kì cục nhể? Gọi người ta ra cho đã rồi đuổi là sao? – Cậu nhóc hậm hực. - Lèm bèm gì nữa à? – Nó nhướn cặp lông mày. - Không…có ạ! – Thằng nhóc nói rồi chạy biến nhưng trước khi đi cũng có nói một câu: - À…lúc nãy em thấy có năm sáu nhỏ nào đó vào phòng Vip1 đó ạ! Sau khi nghe câu nói đó, Trang thì tỏ vẻ giận dữ, Thảo Anh thì cau mày khó chịu, chỉ duy cóhai chị ác quỉ nhà ta là bình thường. Trang đứng dậy, tính tiến tới phòng Vip1 thì bị nó cản: - Khoanđã chị…Em có trò vui này nè. Đảm bảo ngay sau đólà anh Minh không dám lại gần tụi con gái ấy luôn! – Nó cười ranh ma. - Cách nào thế? Nhìn nụ cười của em, chị thấy được số phận đáng thương của mấy người đó rồi đấy. – Trang nhếch môi. - Chị ngồi xuống đây. – Nó kéo Trang ngồi xuống rồithì thầm to nhỏ với ba người. - Được nhá… - Tranggật đầu. - Kinh thật…vậy mà cũng nghĩ ra. – Thảo Anh tỏ vẻ khâm phục. - Làm sao thì làm, đừng làm anh tao rớt giá quá là được! – Vi phẩy tay, nói. - Vậy nhé. – Nó nói rồi móc cái iphone của mình ra, khởi động chiếc camera ẩn được gắn trong phòngVip1. Hiện tại, cả bốn cái đầu cùng chụm vào cái iphone của nó để quan sát mọi thứ đang diễn ra bên trong căn phòng ấy. Hình ảnh bắt đầu được truyền tới máy nó. Anh hai nó – Thiên, ngồi một mình nhâm nhi ly rượu trên tay một cách nhàn nhã, chẳng thèm bận tâm tới ba thằng bạn. Còn riêng ba người còn lại thì mỗi người hai em hai bên, nhìn vào vào người ta cảm thấy ngứa mắt vô cùng. Trang mắt long sòng sọc, điên tiết người: - Cái gì đây? Anh muốn chết à? - Stop…bình tĩnh, không khéo hỏng việc. Xem nhiêu đó dủ rồi. Tới phiên chị làm việc đó! – Nó can. - Hừ…được! Lần này thì tôi sẽ cho anh biết tay. Anh đã vô tình đừng trách tôi vô tâm! – Lửa giận từ người Trang bốc lên ngùn ngụt. Trang lôi cái điện thoại ra, thẳng tiến số phạm nhân mà gọi.
19