watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen nhóc con chọn anh nhé
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



"con đang ở bệnh viện tâm thần thiệt hả trời?????"_ nó hoàn toàn sock nặng đầu óc cứ quay vòng vòng, giở khóc giở cười nhìn những ng ở đây

_cho tôi gặp bác sĩ, tôi có chuyện muốn nói_nó đập cửa rầm rầm

_được rồi được rồi, cô bé ngoan ngồi xuống bác cho kẹo_một trong những ông bác sĩ lúc nãy rượt nó bước vào nói

Nó và ông bác sĩ nói chuyện (thật ra là giằng co) với nhau một lúc ông bác sĩ mới ngờ ngợ tin và theo yêu cầu của nó gọi điện cho thầy hiệu trưởng trường Talent (Giải thích thêm: đây là ngôi trường danh tiếng nên sđt luôn luôn có trong danh bạ). Cũng may nó là một học sinh có thành tích khá nội trội nên chỉ nghe đến tên là hiệu trưởng cũng đã dễ dàng nhận ra

Một lúc sau, theo như lời dặn dò của thầy hiệu trưởng nó sẽ phải đứng đợi ngoài cổng sẽ có ng đến đón. Kể ra cũng khó hiểu thật, chỉ vì một học sinh bình thường như nó bị lạc mà phải có xe tới rước về nữa sao? Nhưng tất cả đã sáng rõ khi những chủ nhân chiếc xe được giao nhiệm vụ đưa đón nó về bước ra

_Thì ra là vậy_nó ngán ngẩm nhìn Long, Nhật & Đình

_bạn ko sao chứ? Có ai làm gì bạn ko?_Đình vừa gặp nó đã ríu rít hỏi thăm

_bạn ổn chứ Thiên?_Nhật cũng ân cần hỏi

_uhm ko sao, tôi vẫn còn khỏe chán_nó vui vẻ đáp lại

_bạn hay lắm Thiên, chúng tôi mất công tìm bạn từ trưa tới giờ, ko có gì lót dạ cả vậy mà bạn lại ở đây chơi cùng mấy kẻ tâm thần_Long ra vẻ dọa nạt nhg ai chả biết đó là một câu nói mang hàm ý khiêu khích

_anh....

_tôi nói đúng quá hả?_Long cố bụm miệng để ko phát ra tiếng cười

_anh....tôi chưa tính sổ anh chuyện lúc sáng nữa đấy, anh đừng có già lời tôi ko khách khí đâu

_gì cơ? Bạn đánh tôi bầm dập như thế này mà còn bảo là chưa tính sổ à?

_tôi ko muốn nhiều lời với anh_nó nói vs Long rồi quay qua Đình & Nhật đang đứng quan sát nãy giờ nói_hai ng nhìn gì nữa hả? Về thôi đứng đây trong bộ dạng này dễ bị hiểu lầm lắm

_thì cũng bị hiểu lầm rồi mà_Long nói nhỏ miệng nở nụ cười gian tà

_anh lầm bầm cái gì đấy hả?_nó liếc mắt nhìn Long

_có gì đâu_Long chối bay chối biến

Nó ko nói gì nữa mà lên xe cùng hai người kia

_hì hì hì_đang ngồi trên xe nó bỗng nhiên cười "hiền" làm ba người kia sởn cả gai ốc

_bạn có chuyện gì hả, Thiên?_Đình ái ngại hỏi

_hì hì hì_lại cười hiền_mình đi ăn nha, từ lúc sáng tới giờ tôi chưa măm măm được gì cả nên giờ đói lả rồi, các bạn cũng vậy mà đúng ko?_nó lém lỉnh hỏi lại

Ba cậu ấm của chúng ta cũng chỉ biết gật đầu bó tay nó luôn, thật nhiều khi nó ngây thơ, vô tư đến lạ luôn

Chiếc xe đi được một lúc thì dừng lại nhưng nơi đó lại ko phải là một nhà hàng mà là một shop thời trang cao cấp

_này, anh dừng ở đây làm gì vậy hả?_nó ngạc nhiên hỏi Long vì hắn ta là ng cầm lái

_chứ bạn định ăn mặc như vậy đi ăn à?

_à ừ đói bụng quá quên luôn_nó chỉ biết cười trừ

Sau một lúc vật vã vs đống quần áo cuối cùng nó cũng được ba cậu ấm nhà ta tha mạng. Nó khoác trên mình chiếc áo thun màu trắng khá đơn giản được cách điệu phần ống tay, một chiếc quần jean lửng quá đầu gối trông rất năng động. Long cũng thay cho mình một chiếc áo thun trắng hao hao giống áo nó (ý gì đây?) và một chiếc quần hộp rất thể thao cộng thêm với mái tóc màu đỏ đồng khá tinh nghịch của hắn nhìn thật khác xa với hình tượng lãng tử xưa nay.Đình chọn cho mình chiếc áo màu xanh khá bắt mắt và chiếc quần jean dài đầy nam tính, còn Nhật lại mang style đen toàn tập như mấy anh chàng mafia nhưng lại cuốn hút lạ thường.

Khi đã chưng diện xong bốn người cùng đến nhà hàng Captical nổi tiếng thưởng thức món lẩu cá danh bất hư truyền. Nhưng thật trớ trêu thay cá lại là món mà nó cực kì ghét. Đến lúc thức ăn được đưa ra

_Lẩu cá ở nhà hàng này tuyệt lắm đấy, bạn thử đi_Đình cười nhẹ gắp miếng cá cỡ bự đặt vào bát của nó

_hì_nó cười đau khổ_cảm ơn bạn_nó ko muốn làm phiền thêm mấy người này nữa nên ko muốn nói ra

_bạn mà cũng biết khách sáo nữa kia à?_Long nói móc

_hì thôi mọi người ăn đi, thức ăn nguội hết rồi kìa_nó xua tay lơ luôn câu nói của Long

Một lúc sau...

_Thiên, sao tôi thấy bạn chỉ ăn rau ko thôi vậy?_Nhật nhăn mặt hỏi

_ừ, miếng cá này tôi gắp cho bạn từ đầu buổi tới giờ mà?_Đình chỉ vào miếng cá trong bát nó

_hay là bạn ko hợp khẩu vị?_Long cũng lấy làm lạ hỏi

_ờ thì...mà sao các bạn ko lo ăn đi để ý tôi giữ vậy_nó đánh trống lảng

"vì bạn là ng đặc biệt đối vs chúng tôi"_tuy không nói ra nhưng ba người kia đều có chung một suy nghĩ

_bạn đừng có mà vòng vo, có gì nói cứ ra đi_Long nhìn nó đầy nghi ngờ

_uhm`....thật ra tôi ko ăn được cá_nó gãi đầu cười trừ_nhưng ko sao tôi thấy rau cũng ngon, các bạn ăn đi, ăn giùm phần của tôi luôn nha

_ko ăn được sao bạn ko nói chứ?_Đình đột ngột quát lên làm cả bọn giật mình

_.......ơ

_tôi.. xin.. lỗi.. nhg lần sau bạn ko thích thì cứ thẳng thắn nói ra đừng như vậy_Đình thấy hơi quá đáng nên hạ giọng nói nhẹ nhàng

_xin..lỗi lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm_nó hơi buồn nhưng vẫn cười tươi với ba ng kia_thôi các bạn ăn nhanh đi còn đưa tôi về nữa

_ăn gì nữa, bạn ko ăn làm sao chúng tôi nuốt nổi chứ_Long tỉu nghiu_thôi tụi mình gọi món khác đi

_thôi! ăn nữa chắc tôi bội thực quá_nó lè lưỡi

_nhưng bạn đã ăn được bao nhiêu đâu?

_tại anh ko thấy chứ tôi ăn nhiều hơn anh chắc luôn hì hì

_vậy về thôi_Long nói rồi gọi nhân viên lại thanh toán

Ra đến xe

_hai ng chịu khó đón taxi về nha, tao chở Thiên đi đây có tí việc_Long đẩy nó vào trong xe khóa cửa lại, rồi cũng vào xe thò đầu ra nói với hai thằng bạn đang cố gắng mở cửa nhưng ko được

_mày làm trò gì vậy hả? Mở cửa......_Đình chưa nói hết câu Long đã phóng xe chạy đi mất

_thẳng khỉ kia mày có đứng lại ko hả?_Đình hét theo nhg chẳng xi nhê gì

_cái thằng trời đánh tối mày biết tay tao_Nhật cũng gầm gừ_thôi mày hét chi cho khổ chẳng ích lợi gì đâu. Về!

Hai thằng con trai ngậm ngùi đau khổ bắt taxi về, miệng ko ngừng **** *** thằng bạn quái quỷ của mình

Cùng lúc đó trong chiếc xe

_ơ này, Đình và Nhật còn chưa lên mà. Sao anh lại cho xe chạy rồi_nó lớ ngớ ngó ra ngoài

_hai thằng đó về taxi, em về cùng anh_Long đột nhiên đổi cách xưng hô, giọng nói thì nhẹ nhàng làm nó dựng cả tóc gáy

_anh....nói..gì..ghê vậy hả? Anh..em..nào đây..tôi bằng tuổi anh đấy nhé

_có sao, trước sau gì em cũng là bạn gái của anh thôi_ Long nói như đinh đóng cột

_tôi...tôi có nói là trở thành bạn gái anh bao giờ hả?

Keeet

Long ko trả lời mà đột nhiên dừng xe lại quay sang nhìn nó cười, nhổm người lên rồi tiến sát mặt mình lại gần mặt nó. Trong trường hợp này nó thật sự mất bình tĩnh, tim đập loạn xạ cả lên, toàn thân nóng ran hoàn toàn bất động, miệng thì nói không ra lời & mắt mở to hết cỡ nhìn mặt người con trai chỉ cách mặt mình gần 10cm. Long từ từ cúi thấp xuống gần hơn nữa, hơn nữa.........


Long từ từ cúi thấp xuống gần hơn nữa, nó chỉ biết nhắm tịt mắt chờ đợi điều khủng khiếp gì đó nhưng không. Hoàn toàn không hề có động tĩnh gì ngoài tiếng "cạch" & một tràng cười ha hả của hắn. Nó nheo mắt trái nhìn thấy hắn đã "lui" về chỗ thì mở cả hai mắt ra.

"suýt nữa mình không cầm được lòng mà hôn cô ấy rồi, cũng may nhanh trí nếu không chắc mình thành thịt bằm mất nhưng có như vậy mới biết...ha ha"_Long suy nghĩ rồi cười rõ tươi như đười ươi

-ha ha ha_ vẫn cười như "điên"

-anh bị gì vậy hả?_nó hỏi mà mặt đỏ ửng có cảm giác như mình vừa bị hố nặng khi nhìn thấy dây an toàn được mở ra (do hắn mở)

-ha ha... anh..biết rồi..nhé_hắn cười chảy cả nước mắt

-biết...biết gì cơ?

-ha ha ha....còn chối nữa hả? Thích anh rồi chứ gì?

-thích..thích ai chứ?

-ok! Không tỏ tình nhanh là mất anh như chơi đấy nhé!

-tỏ tỏ cái đầu anh đấy, nói chuyện tàm phào ko_nó ngượng ngùng nói rồi bất giác quát lên_mà sao tự dưng anh dừng lại vậy hả? Bị gì nói tiếng để tôi còn chạy kịp ở đây anh giở điên nữa thì khổ

-em làm như anh bị bệnh truyền nhiễm không bằng vậy, anh định trả em chiếc xe đạp thôi mà_Long phụng phịu

-thật hả yeah yeah_nó lại chứng nào tật nấy hay quên không để ý mà ôm chầm lấy hắn

-á à em lợi dụng nha_Long nói mà miệng cười toe toét_nhưng không sao em cứ thoải mái anh không lấy "lãi" đâu

Nó bật ra khỏi người Long như cái lò xò có cánh cúi gầm mặt xuống miệng không ngừng lầm bầm:

"Thiên ơi mày điên nó vừa vừa thôi tự dưng ôm hắn. Hứ! Long eo chang hi đồ đáng ghét. Tức chết mất thôi!"

-Thôi đừng tiếc nuối nữa, lần sau anh sẽ để em ôm tự do không dám mở lời nữa đâu, còn bây giờ vào thì vào lấy xe rồi mình về_Long xoa đầu nó nói bằng giọng đểu cán làm nó tức muốn xịt máu luôn mà không làm gì được

"á.........tức quá đi"_nó hét lên trong suy nghĩ hất vội tay hắn, mở cửa ra ngoài trước

-vào đây nè_Long vẫy gọi nó vào một siêu thị bán xe lớn cách bãi đậu xe mấy mét

-ủa, sao lại sửa xe ở đây?_nó đi về phía hắn chỉ chỏ vào trong

-không, vào mua xe mới xe đó anh vất rồi

-cái gì? Ai cho anh tự tiện vất đồ của người khác vậy hả?

-người khác nào? Em là bạn gái của anh mà_ngây thơ vô số tội

-này! Tôi nhịn đủ lắm rồi đấy nhé_nó gồng mình lên nạt Long

-thôi thôi hạ hỏa. Chiếc xe đó cũng hư hỏng nặng lắm rồi coi như anh mua chiếc mới tặng em thay lời xin lỗi

Nó không nói gì chỉ trừng mắt nhìn hắn mà thật sự thì nó cũng không biết nên nói gì. Hắn nói quả không sai chiếc xe đó cũng nên thay thế từ lâu rồi tại nó không đủ tiền mua chiếc mới nên xài tạm vậy thôi. Long thấy nó không nói gì thì vội vàng kéo tay nó vào trong, nó cụp mắt xuống buồn bã rồi ngoan ngoãn đi theo sự hướng dẫn tận tình của hắn

Sau một hồi xem no mắt nó cũng chọn được chiếc xe ưng ý. Chiếc xe kitty màu trắng rất dễ thương

-chiếc này được đấy_nó mỉm cười

-tôi lấy chiếc này_Long nói với anh nhân viên bán hàng_mang về địa chỉ này cho tôi_hắn đưa tờ giấy có ghi địa chỉ nhà nó ra (cái này nó ghi đưa cho hắn)

-về thôi, lát sẽ có người mang xe đến tận nhà cho em_Long cười

-không được! dì tôi khó tính lắm_nó xụ mặt

-vậy thì..._hắn suy nghĩ một lúc rồi nói_em coi như không biết gì hết, cứ cho là người lạ mặt nào đó tặng

-nhưng tôi lỡ nói xe cũ đang sửa chữa bây giờ chẳng thấy đâu biết nói sao

-nói là hỏng nặng quá nên em bán rồi

-hờ anh nói dối không thèm chớp mắt luôn nhỉ?

-nếu vậy em tự giải quyết đi anh không xen vào nữa

Nó thở dài ánh mặt đợm buồn

-về thôi!

-uhm`_Long khoác vai nó thân mật

-này bỏ cái tay ra_nó hất tay Long phũ phàng_tôi nói trước nhé anh đừng có mà tùy tiện xưng hô anh em cũng như đừng có mà tỏ ra thân mật với tôi. Anh nhớ cho, tôi với anh là kẻ thù không đội trời chung đấy_nó vừa đi vừa nói

-mệt quá! em cứ quan trọng hóa vấn đề chứ xưng hô sao chả vậy_Long mở cửa xe cho nó nói đều đều

-tùy anh, nhưng nếu tiếp tục làm như vậy thì anh nên chuẩn bị sẵn một chỗ ở bệnh viện trước đi_nó nhún vai bước vào xe

Long cười (lại cười) lái xe đi

- ok nếu em xưng hô với anh là bạn và tôi thì anh sẽ không xưng anh em nữa

-tôi có xem anh là bạn đâu mà bắt gọi vậy chứ_nó trề môi

-bạn ghét tôi đến vậy à?_Long lại đổi cách xưng hô đột ngột nhưng lần này giọng nói hắn ta có gì đó nghèn nghẹn

-...ơ...._nó lấy tay bịt miệng_tôi không có ý đó

-không có ý đó, chả lẽ..._Long nói mắt đột nhiên ánh lên tia nhìn "tinh ranh"

-anh...à bạn..đang nghĩ đi đâu đấy hả?_nó thấy mình hơi thô lỗ nên cũng đổi cách xưng hô

-he he cái đó bạn tự hiểu..

-đầu óc bạn toàn là đồ sâu bọ không vậy_nó đỏ mặt vì tức

Hai người lại tiếp tục chí chóe mà chủ yếu là nó hay "lên cơn" thôi nhưng cả hai cũng đều có cảm giác rất vui mặc dù không rõ lí do

-à mà ai đã tung tin tôi và Phong có baby vậy?_nó chợt nhớ ra chuyện lúc sáng

-bọn gossipgirl ấy mà bạn để ý làm gì_nhớ lại chuyện đó Long vẫn thấy tức tức_tôi xử lí cả rồi

.

Cách nhà nó cỡ chục mét

-dù không muốn nhưng cũng .c.ả.m.ơ.n. bạn_nó miễn cưỡng nói_thôi tôi vào nhà đây

-uhm`..._Long bất chợt kéo giật nó lại ôm vào lòng thì thầm_bạn hãy nhớ lấy, tình cảm tôi dành cho bạn không thể diễn tả hết bằng lời đâu đấy

Nó lại hoàn toàn bất động trước con người này một lần nữa, một cảm giác ấm áp thoáng qua vỗ về con tim của hai người. Trong khung cảnh lãng mạng nên thơ với nắng và gió này thật đẹp biết bao nếu như không có cái điện thoại quái quỷ reng lên liên hồi. Nó giật mình sực tỉnh đẩy Long ra chạy vọt về nhà không dám ngoái đầu lại. Long đứng đó vừa tiếc hùi hụi cái ôm thắm thiết vừa tức xì khói nhìn cái số điện thoại gọi cho mình, thì ra là thằng bạn chết tiệt-Vương Minh Đình phá đám

-con...chào...dì_nó vừa vào đến cổng đã thấy dì đợi sẵn ở đó làm nó hết hồn, mặt từ đỏ vì xấu hổ chuyển sang tai tái

-con đi đâu giờ này mới về? Con có biết dì lo lắng lắm không?_dì nó nghiêm nghị nhưng trong lời nói tỏ rõ sự quan tâm

-con...con làm thêm giờ ạ_nó không muốn để dì lo lắng nên đành nói dối

-lần sau nếu có làm thêm phải thông báo trước cho dì một tiếng nghe chưa?_dì nó hạ giọng_còn nữa con phải nhớ không được quá thân thiết với lũ nhà giàu

Một câu nói lạc đề của dì làm nó thót cả tim

"chẳng lẽ dì nhìn thấy cảnh lúc nãy...không chắc không phải đâu"_nó nghĩ đầu lắc nguầy nguậy

- dì...tại sao dì lại nói vậy?_nó buột miệng hỏi

- cũng không có gì đâu, thôi con vào nhà tắm rửa nghỉ ngơi đi

- dạ...

Bỗng lúc đó

- xin hỏi đây có phải là nhà của cô Hoàng Hạ Thiên không?_một nhân viên giao hàng vừa đến hỏi

- vâng,đúng rồi_nó nghe tiếng nói lập tức quay lại

-đây là quà của một vị khách gửi đến cho cô, mời cô kí giấy xác nhận_người nhân viên dựng chiếc xe đạp trước mặt nó cùng với tờ biên lai (cái này lấy tên đại ko biết đúng ko nữa?)

-vâng_nó bây giờ mới sực nhớ ra chiếc xe

-gì vậy con?_tiếng gì nó từ trong nhà vọng ra

-dạ...à...con là học sinh nghèo vượt khó nên được nhà trường hỗ trợ cho chiếc xe đạp ạ_nó vừa nói vừa đẩy xe vào nhà

-vậy thì tốt quá rồi

-vâng_nó gãi đầu cười méo xẹo, một lí do khá củ chuối

.

Cả đêm hôm ấy nó không tài nào chợp mắt được m

Trang: « Trước 145
6
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 118